Chương 1: Kiếp Sau Nguyện Không Gặp Lại
Gió trên vực Vô Hồi rét như lưỡi đao.
Hạ Vân Thiên quỳ một gối giữa nền đá vỡ, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm Hàn Tự đã nhuốm máu đến không còn nhìn ra màu thép. Vạt áo trắng của Minh Kiếm Sơn Trang bị xé rách hơn nửa, máu từ vai trái thấm xuống ngực, từng giọt rơi trên mặt đất rồi bị mưa lạnh rửa trôi. Trước mặt hắn là từng khuôn mặt quen thuộc trong võ lâm, có người từng cùng hắn uống rượu luận kiếm, có người từng được hắn cứu mạng trong hiểm cảnh, cũng có người từng vỗ vai hắn gọi một tiếng Hạ thiếu chủ, nói đời này chính đạo có hắn là may mắn của giang hồ.
Giờ phút này, tất cả bọn họ đều đứng ở phía đối diện.
Đám người giương kiếm vây quanh vực sâu, ánh mắt hoặc lạnh nhạt, hoặc chán ghét, hoặc mang theo thứ hưng phấn khó giấu của kẻ sắp tận mắt nhìn thấy một người từng đứng trên cao rơi xuống bùn. Họ nói hắn cấu kết Thiên La Giáo, nói hắn giết hại đồng đạo, nói Minh Kiếm Sơn Trang nuôi ra một kẻ phản bội chính đạo. Mỗi một câu đều như đã được sắp đặt từ trước, trùng khớp đến mức nực cười, nhưng khi Hạ Vân Thiên muốn phản bác, hắn mới phát hiện mình đã mất hết nhân chứng, mất hết đường lui, ngay cả phụ thân hắn cũng bị vây trong sơn trang không rõ sống chết.
Sở Uyển Ninh đứng sau đám người ấy, khoác một chiếc áo choàng màu nguyệt bạch. Gương mặt nàng vẫn thanh nhã như xưa, đôi mắt ngậm nước từng khiến bao người thương tiếc giờ chỉ còn lạnh lùng. Nàng nhìn Hạ Vân Thiên, khóe môi cong lên rất nhẹ, tựa như cuối cùng cũng tháo được chiếc mặt nạ yếu mềm đã đeo quá lâu.
“Hạ thiếu chủ.” Giọng nàng vẫn dịu dàng, nhưng từng chữ lại như kim độc đâm vào lòng người. “Đến nước này rồi, huynh còn muốn chống chế sao? Nếu huynh thật sự trong sạch, vì sao mật thư của Thiên La Giáo lại ở trong thư phòng của huynh? Vì sao người truyền tin cho tà giáo lại nhận ra lệnh bài của Minh Kiếm Sơn Trang? Vì sao bao nhiêu người chết dưới kiếm pháp Hàn Sơn, chỉ có huynh còn sống trở về?”
Hạ Vân Thiên ngẩng đầu nhìn nàng. Mưa rơi xuống mi mắt hắn, lạnh đến mức máu trong người dường như cũng sắp đông lại, nhưng hắn không hề chớp mắt. Hắn từng tin nữ tử này yếu đuối, từng vì nàng bị thương mà trách Thẩm Thanh Ly không biết nhường nhịn, từng vì vài câu nói nghẹn ngào của nàng mà xem nhẹ ánh mắt im lặng của một người khác.
Đến bây giờ hắn mới biết, trên đời có những con dao không cần lộ lưỡi vẫn có thể giết người.
“Sở Uyển Ninh.” Hạ Vân Thiên cười khàn một tiếng, máu trào lên cổ họng khiến giọng hắn thấp đến đáng sợ. “Ta từng cứu ngươi ba lần.”
Sở Uyển Ninh cụp mắt, dáng vẻ vẫn giống hệt nữ hiệp thiện lương bị ép đến đường cùng. “Uyển Ninh cũng từng khuyên huynh quay đầu. Là huynh không nghe.”
Một vị chưởng môn đứng bên cạnh lập tức quát lớn: “Đến lúc này còn dám uy hiếp Sở cô nương! Hạ Vân Thiên, ngươi đúng là không còn thuốc chữa!”
Tiếng người mắng chửi lần lượt vang lên. Chính đạo mà hắn từng bảo vệ giờ đây như đàn sói ngửi thấy mùi máu, ai cũng muốn cắn xuống một miếng để chứng minh mình thanh sạch. Hạ Vân Thiên chống kiếm đứng dậy, lưng thẳng như cũ, dù máu chảy ướt cả lòng bàn tay cũng không để mình cúi đầu trước đám người này. Hắn không sợ chết, chỉ là đến tận lúc này, trong lòng lại chợt trống rỗng đến buồn cười.
Hắn cả đời muốn không phụ thiên hạ. Hắn giữ danh dự Minh Kiếm Sơn Trang, giữ lời hứa với bằng hữu, giữ cái gọi là chính đạo trong lòng. Hắn từng nghĩ chỉ cần mình đi đủ ngay thẳng, kiếm trong tay đủ sạch sẽ, sẽ không thẹn với trời đất, không thẹn với lòng người.
Nhưng trời đất không nói gì, lòng người lại đâm hắn một kiếm.
“Giết hắn!”
Không biết ai hô lên trước, nhưng chỉ trong chớp mắt, mấy chục đạo kiếm quang đã xé mưa lao tới. Hạ Vân Thiên nghiêng người tránh một kiếm đâm vào tim, cổ tay xoay mạnh, Hàn Tự kiếm quét ngang cắt đứt mũi kiếm của người gần nhất. Kiếm pháp Hàn Sơn vốn lấy lạnh chế động, lấy tĩnh phá loạn, dưới tay hắn vẫn sắc bén như sương tuyết tháng chạp. Dù bị thương nặng, hắn vẫn ép được đám người trước mặt lui ba bước.
Nhưng người quá nhiều.
Một mũi ám khí lẫn trong mưa bay tới từ phía sau. Hạ Vân Thiên vừa nhận ra thì nội lực đã nghẹn lại trong kinh mạch, vai phải tê rần vì độc cũ phát tác. Hắn chậm nửa nhịp, lưỡi dao của kẻ bên trái đã áp sát xương sườn.
Ngay khoảnh khắc ấy, một bóng người màu xanh nhạt bỗng lướt qua màn mưa.
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai. Lưỡi dao vốn nên xuyên vào người Hạ Vân Thiên bị một thanh đoản nhận mỏng như trăng non chặn lại. Người vừa đến xoay cổ tay, đoản nhận rạch qua cổ tay đối phương, máu bắn tung tóe giữa mưa. Thân pháp người ấy rất nhanh, gần như chỉ còn lại một vệt bóng mờ, nhưng Hạ Vân Thiên vẫn nhận ra ngay từ giây đầu tiên.
Là Thẩm Thanh Ly.
Tim hắn như bị ai đó bóp mạnh. Trong một thoáng ngắn ngủi, tiếng mưa, tiếng kiếm, tiếng người gào thét quanh vực sâu dường như đều biến mất. Hắn chỉ thấy Thẩm Thanh Ly đứng chắn trước mặt mình, áo xanh đã ướt đẫm, tóc đen dính bên gò má tái nhợt, trên vai còn có một vết thương mới vừa bị rách ra, máu hòa vào nước mưa chảy xuống đầu ngón tay.
Hạ Vân Thiên không biết y đến bằng cách nào.
Hắn càng không biết vì sao y còn đến.
Năm đó, khi hắn phát hiện Thẩm Thanh Ly cất giấu tình cảm không nên có với mình, hắn đã tự tay đẩy y rời khỏi bên cạnh. Hắn bảo y đến tiểu viện phía tây ở, không có lệnh thì không cần bước vào chủ viện nữa. Hắn không nói lời nhục mạ, không dùng câu chữ cay nghiệt, nhưng sự lạnh nhạt kia còn tàn nhẫn hơn bất kỳ nhát đao nào.
Từ đó về sau, hắn không gặp y, không hỏi y, cũng không cho mình nhìn về phía tiểu viện ấy quá lâu.
Hắn từng biết Thẩm Thanh Ly vẫn lặng lẽ làm vài chuyện vì mình. Có lần một phong tin mật đặt trên bàn hắn, chữ viết đã bị cố ý thay đổi nhưng mùi mực nhàn nhạt lại giống thứ y thường dùng. Có lần hắn bị người vu cáo trong đại hội, nhân chứng quan trọng bỗng xuất hiện đúng lúc, sau đó có người nhìn thấy bóng áo xanh rời khỏi hậu viện. Có lần Sở Uyển Ninh khóc nói Thẩm Thanh Ly quá mức lạnh bạc, hắn nhìn thấy vết máu chưa khô trên cổ tay y, nhưng cuối cùng vẫn làm ngơ.
Hắn biết một chút.
Nhưng hắn không dám hỏi sâu.
Bởi vì càng hỏi, hắn càng không thể tiếp tục giả vờ rằng mình đẩy y ra là đúng.
“Thẩm Thanh Ly!” Sở Uyển Ninh nhìn thấy y, sắc mặt cuối cùng cũng thay đổi. “Ngươi còn dám xuất hiện?”
Thẩm Thanh Ly không nhìn nàng. Y chỉ nghiêng người chặn trước Hạ Vân Thiên, đoản nhận trong tay rũ xuống, giọng bình thản đến gần như lạnh nhạt. “Vì sao không dám? Các ngươi đã dựng xong sân khấu, nếu thiếu người vén màn, chẳng phải rất đáng tiếc sao?”
Một trưởng lão của Thanh Bình Môn giận dữ quát: “Yêu nhân Dạ Vũ Lâu! Quả nhiên ngươi và Hạ Vân Thiên cấu kết từ lâu!”
Thẩm Thanh Ly khẽ cười. Dưới màn mưa xám xịt, nụ cười ấy nhạt như một đường trăng vỡ trên mặt nước, đẹp mà lạnh. “Các vị hôm nay muốn giết hắn, lý do là hắn cấu kết Thiên La Giáo. Ta xuất hiện, các vị lại nói hắn cấu kết Dạ Vũ Lâu. Nếu lát nữa có con quạ bay ngang qua, có phải các vị cũng muốn nói Hạ Vân Thiên cùng loài quạ mưu phản chính đạo không?”
Sắc mặt mấy người trước mặt đồng loạt sa xuống. Có kẻ không chịu nổi lời châm chọc ấy, lập tức vung kiếm lao đến. Thẩm Thanh Ly bước lên nửa bước, đoản nhận trong tay trái đỡ kiếm, tay phải rút ra một lưỡi nhận khác giấu trong tay áo, động tác nhanh đến mức người kia chưa kịp phản ứng đã bị ép lùi. Y không giết người, nhưng mỗi chiêu đều nhắm vào gân tay, kinh mạch và điểm yếu khi vận công, tàn nhẫn, chính xác, không chút do dự.
Đó không phải một Thẩm Thanh Ly dịu dàng mà Hạ Vân Thiên từng quen.
Hoặc có lẽ, y vốn không chỉ có dịu dàng.
Chỉ là phần sắc bén ấy chưa từng hướng về hắn.
“Đi.” Thẩm Thanh Ly lùi về bên cạnh Hạ Vân Thiên, thấp giọng nói. “Dưới vách phía nam có một khe đá, có thể xuống được nửa đoạn. Ta đã để dây ở đó.”
Hạ Vân Thiên nhìn nghiêng mặt y, cổ họng khô khốc. “Đệ chuẩn bị từ khi nào?”
Thẩm Thanh Ly khựng lại rất nhẹ, sau đó vẫn nhìn phía trước, giọng bình tĩnh như đang nói một chuyện không liên quan đến mình. “Từ khi ta biết bọn họ muốn giết huynh.”
Một câu đơn giản, lại khiến lồng ngực Hạ Vân Thiên đau đến không thở nổi. Hắn muốn hỏi y vì sao còn cứu ta, muốn hỏi y những năm qua rốt cuộc đã làm bao nhiêu chuyện mà ta không biết, muốn hỏi y có từng hận ta không. Nhưng kiếm quang trước mắt không cho hắn cơ hội, đám người kia cũng sẽ không để bọn họ sống sót rời đi.
Hạ Vân Thiên siết chặt kiếm, trầm giọng nói: “Ta mở đường.”
Thẩm Thanh Ly liếc hắn một cái. Trong ánh mắt y có mưa, có máu, cũng có thứ dịu dàng rất cũ khiến Hạ Vân Thiên từng cố ý tránh né nhiều năm. “Huynh bị thương nặng hơn ta. Đừng cậy mạnh.”
Nếu là trước kia, Hạ Vân Thiên có lẽ sẽ lạnh giọng bảo y lui ra, hoặc ít nhất cũng sẽ không nhận phần quan tâm này. Nhưng giờ phút này, hắn chỉ thấy tim mình đau đến tê dại. Hắn chưa kịp đáp, Thẩm Thanh Ly đã bước lên trước, ném ra vài viên thiết châu đen nhỏ. Thiết châu nổ tung giữa đám đông, khói trắng lập tức lan ra, mang theo mùi cay nồng khiến người xung quanh ho sặc sụa.
“Thủ đoạn hạ lưu!” Có người tức giận mắng.
Thẩm Thanh Ly kéo cổ tay Hạ Vân Thiên, lạnh nhạt đáp: “Muốn giết người còn đòi thủ đoạn sạch sẽ, các vị quả nhiên rất có phong phạm chính đạo.”
Hạ Vân Thiên bị y kéo chạy về phía nam vực đá. Bàn tay Thẩm Thanh Ly rất lạnh, lạnh đến mức hắn gần như không cảm nhận được hơi ấm của người sống. Nhưng lực nắm ấy lại rất chặt, như thể dù trời long đất lở cũng nhất quyết không buông hắn ra. Hạ Vân Thiên nhìn bóng lưng y giữa màn mưa, bỗng nhớ đến rất nhiều đêm cũ dưới Minh Kiếm Sơn Trang. Có một người từng đứng dưới hiên chờ hắn luyện kiếm trở về, trong tay cầm áo choàng, vừa thấy hắn liền cong mắt cười gọi một tiếng Vân Thiên ca ca.
Khi ấy hắn cảm thấy tiếng gọi ấy quá thân mật, quá vượt giới hạn, nên càng ngày càng đáp lại ít hơn.
Sau này, người kia không gọi nữa.
Mà hắn cũng chưa từng hỏi vì sao.
Khói trắng sau lưng bị chưởng phong đánh tan rất nhanh. Sở Uyển Ninh đã dẫn người đuổi tới, giọng nàng không còn giữ được vẻ dịu dàng thường ngày. “Đừng để bọn họ xuống vực! Giết Thẩm Thanh Ly trước!”
Mũi tên độc phá mưa bay đến. Thẩm Thanh Ly đẩy mạnh Hạ Vân Thiên về phía trước, xoay người chém rơi ba mũi tên đầu, nhưng mũi thứ tư lại từ góc chết xuyên qua màn mưa, đâm thẳng vào lưng y. Cả người y run lên, bước chân lảo đảo, máu lập tức trào ra từ khóe môi.
Hạ Vân Thiên quay đầu, đồng tử co rút dữ dội. “Thanh Ly!”
Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm hắn gọi tên y bằng giọng như vậy. Thẩm Thanh Ly ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt thoáng ngẩn ra, sau đó lại rất khẽ cong môi. Chỉ một khoảnh khắc nhỏ ấy thôi, Hạ Vân Thiên đã đau đến mức gần như không đứng vững. Người này rõ ràng bị thương đến vậy, rõ ràng đang bị hắn liên lụy đến đường cùng, vậy mà chỉ vì hắn gọi tên y, trong mắt y lại vẫn có một chút vui mừng không giấu được.
“Đừng dừng lại.” Thẩm Thanh Ly khàn giọng nói. “Hạ Vân Thiên, đi.”
Hạ Vân Thiên không đi.
Hắn xoay người đỡ lấy y, Hàn Tự kiếm trong tay bộc phát kiếm khí lạnh buốt. Một kiếm kia chém xuống khiến ba người lao tới gần nhất bị ép lùi, vách đá bên cạnh cũng bị kiếm phong cắt ra một đường sâu. Hắn ôm Thẩm Thanh Ly lùi đến mép vực, sau lưng là vực sâu hun hút không thấy đáy, trước mặt là đám người từng được gọi là đồng đạo.
Sở Uyển Ninh dừng lại cách bọn họ mười bước. Nàng nhìn Thẩm Thanh Ly đang tựa trong lòng Hạ Vân Thiên, đáy mắt thoáng hiện vẻ ghen ghét khó che giấu, nhưng rất nhanh đã bị nụ cười lạnh thay thế. “Thẩm Thanh Ly, ngươi đúng là si tình đến đáng thương. Người ta từng đuổi ngươi đến tiểu viện hẻo lánh, nhiều năm không nhìn ngươi một lần, ngươi vẫn muốn vì hắn mà chết sao?”
Thẩm Thanh Ly dựa vào vai Hạ Vân Thiên, hơi thở đã rất yếu. Nhưng nghe câu ấy, y vẫn chậm rãi mở mắt, nhìn Sở Uyển Ninh như nhìn một trò cười. “Sở cô nương nói sai rồi.”
Sở Uyển Ninh cau mày.
Thẩm Thanh Ly ho ra một ngụm máu, giọng nhẹ đến mức gần như tan vào mưa, nhưng từng chữ lại rõ ràng: “Ta không vì hắn đáng hay không đáng. Ta chỉ vì ta muốn.”
Hạ Vân Thiên cúi đầu nhìn y. Cánh tay ôm y run lên không khống chế được. Hắn từng nghĩ tình cảm của Thẩm Thanh Ly là gánh nặng, là sai lầm, là thứ nếu không cắt đứt sớm sẽ làm hại cả hai. Nhưng đến bây giờ hắn mới hiểu, thứ hắn từng né tránh không phải dây leo quấn chân, mà là ánh trăng đã lặng lẽ soi đường cho hắn rất lâu.
Chỉ là hắn chưa từng quay đầu.
Mưa càng lúc càng lớn. Sắc mặt Thẩm Thanh Ly trắng đến gần như trong suốt, máu trên môi lại đỏ đến chói mắt. Hạ Vân Thiên đưa tay muốn truyền nội lực cho y, nhưng kinh mạch của y đã vỡ quá nhiều, nội lực vừa đưa vào đã tản ra như nước tràn qua kẽ tay.
“Đừng phí sức.” Thẩm Thanh Ly nhẹ nhàng giữ lấy tay hắn. “Ta biết mình không được nữa.”
“Câm miệng.” Giọng Hạ Vân Thiên khàn đặc, gần như không còn giống hắn. “Ta không cho đệ chết.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, ánh mắt mềm xuống. Dường như y muốn cười với hắn như những năm tháng rất xa trước kia, nhưng khóe môi vừa động, máu lại chảy xuống nhiều hơn. Y không nói mình đau, cũng không nói mình sợ. Từ đầu đến cuối, y chỉ nhìn Hạ Vân Thiên bằng ánh mắt mà hắn từng cố ý tránh né, từng không dám hiểu, từng phụ bạc đến tận cùng.
“Vân Thiên ca ca.” Y gọi rất khẽ.
Hạ Vân Thiên cứng đờ.
Đã bao lâu rồi hắn không nghe thấy tiếng gọi này? Một năm, hai năm, hay lâu hơn nữa? Từ sau khi hắn đẩy y vào tiểu viện phía tây, Thẩm Thanh Ly không còn gọi hắn như vậy. Mỗi lần gặp mặt hiếm hoi, y đều cúi mắt gọi một tiếng Hạ thiếu chủ, lễ độ, xa cách, giống như tự tay đặt giữa hai người một bức tường mà chính hắn từng dựng lên.
Vậy mà đến cuối cùng, khi y sắp chết, y lại gọi hắn là Vân Thiên ca ca.
“Kiếp này…” Thẩm Thanh Ly thở rất nhẹ, bàn tay nắm tay hắn dần mất sức. “Yêu huynh đã đủ rồi.”
Hạ Vân Thiên lắc đầu. Hắn muốn bảo không đủ, muốn nói hắn sai rồi, muốn nói đừng buông tay, muốn nói chỉ cần y sống, hắn có thể bỏ hết danh tiếng, bỏ hết chính đạo, bỏ hết những thứ hắn từng xem nặng hơn cả mạng mình. Nhưng hắn há miệng rất lâu, lại không phát ra được một câu trọn vẹn.
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, trong mắt có một chút tiếc nuối, nhưng không có oán hận. Chính vì không có oán hận, Hạ Vân Thiên mới càng đau đến không thể thở. Nếu y hận hắn, nếu y mắng hắn, nếu y đâm hắn một đao, có lẽ hắn còn có thể chịu được. Nhưng y chỉ dùng chút hơi thở cuối cùng để nhìn hắn thật dịu dàng.
“Kiếp sau…” Thẩm Thanh Ly khép mắt, giọng nhẹ như mưa rơi xuống vực sâu. “Ta nguyện không gặp lại.”
Bàn tay trong tay Hạ Vân Thiên rơi xuống.
Khoảnh khắc ấy, cả trời đất như chết lặng.
Hạ Vân Thiên ôm chặt người trong lòng, nhưng không giữ được chút hơi ấm cuối cùng của y. Mưa rơi trên mặt Thẩm Thanh Ly, rửa đi máu bên khóe môi y, khiến gương mặt y trông yên tĩnh như đang ngủ. Hắn cúi đầu áp trán lên tóc y, cổ họng phát ra một tiếng nghẹn vỡ vụn, không giống khóc, cũng không giống cười, chỉ giống một người cuối cùng bị rút sạch xương sống.
Hắn cả đời không phụ thiên hạ.
Không phụ bằng hữu.
Không phụ chính đạo.
Không phụ nhân sinh.
Chỉ phụ người đang nằm trong lòng hắn.
Sau lưng có người quát lớn: “Hạ Vân Thiên, buông thi thể yêu nhân kia xuống! Nếu ngươi chịu nhận tội, chúng ta còn có thể cho ngươi chết toàn thây!”
Hạ Vân Thiên chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt hắn đỏ lên, nhưng vẻ mặt lại bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn nhìn những kẻ trước mặt, nhìn Sở Uyển Ninh, nhìn từng thanh kiếm chỉ về phía mình, bỗng nhiên cảm thấy mọi thứ thật xa lạ. Hắn từng vì những người này mà bỏ qua một người. Từng vì những lời này mà không dám bước tới một bước. Từng vì cái gọi là con đường đúng mà đẩy Thẩm Thanh Ly vào một đời cô độc.
Sai rồi.
Tất cả đều sai rồi.
Hạ Vân Thiên cúi đầu, dùng áo choàng rách của mình bọc lấy Thẩm Thanh Ly cẩn thận như sợ y lạnh. Sau đó hắn ôm y đứng dậy, từng bước lui về mép vực. Gió từ vực sâu thổi lên cuốn tung mái tóc đẫm mưa của hắn, cũng thổi qua gương mặt đã không còn hơi thở của Thẩm Thanh Ly.
Sở Uyển Ninh nhận ra ý định của hắn, sắc mặt biến đổi. “Ngăn hắn lại!”
Nhưng đã muộn.
Hạ Vân Thiên nhìn người trong lòng, giọng khàn đến gần như tan vào tiếng gió.
“Thanh Ly, đệ không muốn gặp ta cũng được.”
“Nhưng đường xuống hoàng tuyền lạnh lắm.”
“Ta tiễn đệ một đoạn.”
Nói xong, hắn ôm Thẩm Thanh Ly nhảy xuống vực Vô Hồi.
Gió rít bên tai như tiếng khóc của quỷ thần. Trong khoảnh khắc rơi xuống, Hạ Vân Thiên chỉ ôm người trong lòng càng chặt hơn. Hắn không cầu sống, cũng không cầu kiếp sau. Nếu thật có luân hồi, nếu trời cao còn chịu cho hắn một chút công bằng cuối cùng, hắn chỉ cầu Thẩm Thanh Ly đời sau đừng yêu hắn nữa.
Đừng đợi hắn nữa.
Đừng vì hắn mà đau nữa.
Đừng gặp lại một kẻ phụ lòng như hắn nữa.
Nhưng khi bóng tối nuốt chửng tất cả, trong lòng Hạ Vân Thiên lại vang lên một ý niệm tham lam đến tàn nhẫn.
Nếu có thể trở lại, nếu còn có một lần, hắn nhất định sẽ không buông tay.
Nhất định.
“Hạ thiếu chủ?”
Có người gọi hắn.
Âm thanh kia rất xa, lại rất gần, tựa như truyền đến từ một đời khác. Hạ Vân Thiên mở mắt, hơi thở mắc nghẹn trong lồng ngực. Hắn theo bản năng siết chặt cánh tay, nhưng trong lòng trống không, không có thân thể lạnh dần của Thẩm Thanh Ly, không có máu, không có mưa, cũng không có vực sâu vạn trượng.
Trước mắt là thư phòng của Minh Kiếm Sơn Trang.
Hương trầm đang cháy trong lư đồng, khói trắng lượn lờ dưới ánh nến. Ngoài cửa sổ, trăng đầu tháng treo trên ngọn tùng, ánh sáng bạc rơi xuống sân đá xanh sạch sẽ. Trên bàn đặt một chén trà còn nóng, bên cạnh là một phong thư chưa mở, nét chữ ngoài bì thư thanh tú quen thuộc đến mức khiến tim Hạ Vân Thiên đột ngột co rút.
Hắn cúi đầu nhìn tay mình.
Bàn tay ấy sạch sẽ, thon dài, không có máu của Thẩm Thanh Ly, cũng không có vết thương chồng chất sau trận vây giết ở vực Vô Hồi. Tay áo trắng tinh thêu vân kiếm của thiếu chủ Minh Kiếm Sơn Trang nằm ngay ngắn trên cổ tay, chất vải mới, không hề rách nát. Hắn chậm rãi siết tay lại, khớp ngón tay vì dùng lực mà trắng bệch.
Ngoài cửa, đệ tử truyền lời vẫn cung kính đứng chờ. “Hạ thiếu chủ, Thẩm công tử đã đứng ở ngoài sân hơn nửa canh giờ. Nếu người vẫn quyết định như cũ, thuộc hạ sẽ đưa Thẩm công tử đến tiểu viện phía tây ngay bây giờ.”
Tiểu viện phía tây.
Năm chữ ấy như một tia sét đánh thẳng vào đầu Hạ Vân Thiên.
Hắn nhớ ra rồi.
Đây là ba năm trước khi vực Vô Hồi xảy ra. Đêm nay, hắn vừa biết Thẩm Thanh Ly cất giấu tâm tư với mình. Trong cơn hoảng loạn và lạnh cứng, hắn đã viết lệnh điều Thẩm Thanh Ly đến tiểu viện phía tây, lấy cớ y cần tĩnh dưỡng, thực chất là đẩy y khỏi chủ viện, khỏi bên cạnh mình, khỏi mọi nơi hắn có thể nhìn thấy.
Kiếp trước, chính từ đêm này, Thẩm Thanh Ly không còn gọi hắn là Vân Thiên ca ca nữa.
Hạ Vân Thiên đột nhiên đứng dậy. Ghế gỗ sau lưng bị động tác quá mạnh làm đổ xuống đất, phát ra tiếng vang nặng nề. Đệ tử ngoài cửa giật mình, chưa kịp hỏi gì, cửa thư phòng đã bị hắn kéo mở.
Gió đêm ùa vào.
Hạ Vân Thiên bước ra khỏi thư phòng, suýt nữa không đứng vững. Hắn vịn vào khung cửa, ánh mắt nhìn thẳng về phía sân trước. Dưới tán hoa lê cuối mùa, có một người mặc áo xanh nhạt đang đứng yên. Người ấy hơi gầy, vai áo phủ một lớp sương mỏng, trong tay còn cầm chiếc áo choàng màu trắng mà Hạ Vân Thiên từng bỏ quên ở luyện võ trường.
Thẩm Thanh Ly còn sống.
Y đứng dưới ánh trăng, lặng lẽ như một giấc mộng không dám chạm vào.
Hạ Vân Thiên nhìn y, cổ họng đau đến mức không thốt nên lời. Máu trên vực sâu, hơi thở tan biến trong tay hắn, câu “kiếp sau nguyện không gặp lại” vẫn như lưỡi đao cắm trong tim. Nhưng người trước mắt rõ ràng còn sống, còn trẻ như vậy, còn chưa bị hắn làm tổn thương đến mức thu lại tất cả dịu dàng cuối cùng.
Thẩm Thanh Ly nghe tiếng động, chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt y chạm vào hắn, hơi khựng lại, nhưng rất nhanh đã cúi xuống như đã chuẩn bị sẵn cho một kết quả không tốt. Y đi tới vài bước, dừng ở khoảng cách không gần không xa, sau đó đặt áo choàng lên tay, nhẹ giọng nói: “Hạ thiếu chủ, áo choàng của huynh.”
Hạ thiếu chủ.
Ba chữ ấy khiến Hạ Vân Thiên đau đến mức đầu ngón tay run lên.
Kiếp trước, hắn đã dùng một đêm để đổi tiếng Vân Thiên ca ca của y thành Hạ thiếu chủ.
Đệ tử đứng cạnh nhìn sắc mặt hắn, dè dặt hỏi: “Thiếu chủ, có cần thuộc hạ đưa Thẩm công tử qua tiểu viện phía tây ngay không?”
Thẩm Thanh Ly rũ mắt, hàng mi rất dài che đi cảm xúc trong mắt. Y không hỏi vì sao, cũng không biện giải, càng không khóc lóc giữ lại. Dường như y đã sớm đoán được sau khi tâm tư bị phát hiện, Hạ Vân Thiên sẽ không muốn để y tiếp tục ở gần. Nhưng tay y đặt trên áo choàng vẫn siết nhẹ một chút, khớp ngón tay trắng đi trong ánh trăng.
Hạ Vân Thiên nhìn thấy.
Kiếp trước hắn cũng từng nhìn thấy.
Nhưng khi ấy, hắn làm ngơ.
“Không cần.” Hạ Vân Thiên nghe thấy giọng mình vang lên, khàn hơn bình thường rất nhiều. “Ai nói ta muốn đưa đệ ấy đi?”
Đệ tử ngẩn người. “Nhưng thiếu chủ vừa rồi không phải nói…”
“Ta đổi ý rồi.” Hạ Vân Thiên cắt ngang, ánh mắt không rời khỏi Thẩm Thanh Ly. “Lui xuống.”
Đệ tử không dám hỏi thêm, lập tức cúi đầu rời đi. Trong sân chỉ còn lại hai người. Gió đêm thổi qua tán hoa lê, vài cánh hoa trắng rơi xuống vai Thẩm Thanh Ly, y vẫn đứng đó, dường như cũng chưa hiểu Hạ Vân Thiên vì sao đột nhiên thay đổi chủ ý.
Một lúc lâu sau, Thẩm Thanh Ly mới khẽ hỏi: “Huynh không muốn ta đi tiểu viện phía tây nữa?”
Tiếng nói kia rất nhẹ, không còn thân mật như “Vân Thiên ca ca”, nhưng cũng chưa xa cách đến mức không thể cứu vãn. Hạ Vân Thiên nghe mà lồng ngực đau âm ỉ. Hắn bước xuống bậc thềm, đi về phía y, mỗi bước đều như giẫm qua máu cũ của kiếp trước.
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn đến gần, theo bản năng muốn lùi lại, nhưng cuối cùng vẫn đứng yên.
Hạ Vân Thiên dừng trước mặt y. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức hắn có thể nhìn rõ sắc mặt hơi tái của y, cũng thấy vệt đỏ nhàn nhạt trên cổ tay y do đứng trong gió lạnh quá lâu mà đông cứng. Hắn muốn chạm vào tay y, nhưng đầu ngón tay vừa nhấc lên lại khựng giữa không trung.
Hắn sợ dọa y.
Càng sợ đây chỉ là một giấc mộng.
“Không đi.” Hạ Vân Thiên thấp giọng nói. “Đệ vẫn ở lại chủ viện.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, trong mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên không giấu được. Nhưng y rất nhanh đã thu lại, khóe môi cong lên một độ cong rất nhỏ, tựa như không dám để niềm vui ấy lộ ra quá rõ. “Vì sao?”
Hạ Vân Thiên nghẹn lại.
Hắn có thể nói gì đây? Nói ta từng phụ đệ một đời? Nói ta từng ôm thi thể đệ nhảy xuống vực? Nói ta không dám để đệ đi nữa, vì chỉ cần nghĩ đến cảnh dưới vực Vô Hồi, ta đã đau đến không thở nổi?
Không thể.
Đó là máu và đau của kiếp trước. Thẩm Thanh Ly đời này không có ký ức ấy, hắn không có quyền bắt y cùng chịu.
Vì vậy Hạ Vân Thiên chỉ nhìn y rất lâu, sau đó khàn giọng đáp: “Vì ta không muốn đệ đi.”
Thẩm Thanh Ly im lặng.
Gió thổi qua giữa hai người, mang theo hương hoa lê rất nhạt. Ánh mắt y dừng trên mặt Hạ Vân Thiên, như muốn nhìn ra thật giả trong câu nói ấy. Y thông minh như vậy, nhạy bén như vậy, làm sao không nhận ra sự thay đổi của Hạ Vân Thiên quá đột ngột. Trong mắt hắn có đau lòng, có run rẩy, có thứ gần như mất rồi tìm lại được, nhưng chưa giống tình yêu mà y từng lặng lẽ mong cầu.
Thẩm Thanh Ly nhìn ra.
Nhưng sau một lúc lâu, y vẫn khẽ cười.
“Được.” Y nói. “Vậy ta không đi.”
Chỉ bốn chữ đơn giản, lại khiến Hạ Vân Thiên suýt nữa đỏ mắt. Hắn biết Thẩm Thanh Ly đã nhìn ra điều gì đó không đúng, cũng biết y chưa chắc hoàn toàn tin hắn. Nhưng y vẫn đồng ý. Vẫn giống như kiếp trước, chỉ cần hắn chịu quay đầu một chút, người này đã bằng lòng bước về phía hắn.
Hạ Vân Thiên từng xem đó là điều hiển nhiên.
Giờ đây mới biết, được người như vậy yêu là phúc phận hắn từng tự tay ném bỏ.
Ngay lúc ấy, ngoài sân bỗng truyền đến tiếng bước chân vội vàng. Một tiểu nha hoàn mặc áo vàng nhạt chạy tới, thở gấp cúi người hành lễ. “Hạ thiếu chủ, Sở cô nương ở Thanh Trúc viện vừa bị đau tim cũ, sắc mặt rất kém. Nàng nói nếu thiếu chủ rảnh, có thể qua thăm nàng một lát không?”
Sân viện lập tức yên tĩnh.
Hạ Vân Thiên cảm nhận rõ ràng bàn tay Thẩm Thanh Ly đang cầm áo choàng khẽ siết lại. Nhưng y không nói gì, chỉ chậm rãi rũ mắt xuống, như thể đã quen với chuyện này. Kiếp trước cũng vậy. Chỉ cần Sở Uyển Ninh có chút không khỏe, có chút tủi thân, có chút cần người, hắn sẽ lập tức rời đi. Còn Thẩm Thanh Ly dù sốt cao, dù bị thương, dù đứng chờ trong gió lạnh bao lâu, cũng phải tự mình nuốt xuống.
Hạ Vân Thiên nhìn tiểu nha hoàn kia, ánh mắt lạnh đi từng chút.
Tiểu nha hoàn bị hắn nhìn đến run lên. “Thiếu chủ?”
“Thanh Trúc viện không có đại phu sao?” Hạ Vân Thiên hỏi.
Tiểu nha hoàn sửng sốt. “Có… có ạ.”
“Vậy đi mời đại phu.”
“Nhưng Sở cô nương nói…”
“Ta không phải đại phu.” Hạ Vân Thiên lạnh giọng cắt lời. “Nàng đau tim thì tìm đại phu, tìm ta làm gì?”
Tiểu nha hoàn hoàn toàn ngây người. Không chỉ nàng, ngay cả Thẩm Thanh Ly cũng ngẩng đầu nhìn hắn. Dường như trong trí nhớ của y, Hạ Vân Thiên chưa từng dùng giọng điệu như vậy khi nhắc đến Sở Uyển Ninh. Dù không phải yêu sâu, ít nhất hắn luôn khách khí, luôn quan tâm, luôn là người đầu tiên đứng về phía nàng khi nàng rơi lệ.
Hạ Vân Thiên không nhìn Thẩm Thanh Ly, vì hắn sợ nhìn thấy ánh mắt ấy mình sẽ càng không chịu nổi. Hắn chỉ nói với tiểu nha hoàn: “Trở về nói với Sở cô nương, đêm đã khuya, nam nữ khác biệt, ta không tiện qua Thanh Trúc viện. Nếu bệnh nặng thì mời đại phu, tiền thuốc ghi vào sổ của Minh Kiếm Sơn Trang.”
Tiểu nha hoàn không dám nhiều lời, vội vàng hành lễ rồi lui xuống.
Trong sân lại chỉ còn trăng và gió.
Thẩm Thanh Ly im lặng thật lâu, sau đó mới nhẹ giọng hỏi: “Huynh không đi thật sao?”
Hạ Vân Thiên quay lại nhìn y. “Đệ muốn ta đi?”
Thẩm Thanh Ly hơi mím môi, không đáp ngay. Y vốn có thể nói lời rộng lượng, có thể cười bảo Sở cô nương thân thể không khỏe, huynh nên đi xem. Lúc trước y đã nói quá nhiều lời như vậy, nói đến mức chính mình cũng đau. Nhưng đêm nay không biết vì ánh mắt Hạ Vân Thiên quá lạ, hay vì câu “ta không muốn đệ đi” vừa rồi quá dễ khiến người ta tham luyến, y bỗng không muốn tiếp tục giả vờ.
“Không muốn.” Thẩm Thanh Ly nói.
Hạ Vân Thiên sững lại.
Thẩm Thanh Ly ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt trong trẻo mà thẳng thắn. “Ta không muốn huynh đi. Nhưng nếu huynh muốn đi, ta cũng không ngăn được.”
Một câu ấy vừa mềm vừa sắc, giống hệt con người thật của y. Hạ Vân Thiên bỗng nhiên nhận ra, Thẩm Thanh Ly chưa từng yếu đuối. Y chỉ từng đem gai nhọn thu lại trước mặt hắn, đem phần dịu dàng nhất, mềm mại nhất, dễ bị tổn thương nhất đặt vào tay hắn. Mà kiếp trước, hắn lại không biết quý trọng.
“Ta không đi.” Hạ Vân Thiên nói từng chữ rất rõ. “Đêm nay ta ở lại đây.”
Ánh mắt Thẩm Thanh Ly khẽ động. Niềm vui rất nhỏ lướt qua đáy mắt y, nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ bỏ lỡ. Nhưng Hạ Vân Thiên đã bỏ lỡ quá nhiều lần, đời này hắn không dám bỏ lỡ nữa.
Hắn đưa tay, chậm rãi lấy áo choàng trong tay Thẩm Thanh Ly, rồi khoác ngược lên vai y. Thẩm Thanh Ly ngẩn ra, muốn tránh nhưng lại bị hắn nhẹ nhàng giữ lấy mép áo. Áo choàng vốn là của Hạ Vân Thiên, phủ lên người Thẩm Thanh Ly hơi rộng, gần như bọc lấy cả thân hình gầy hơn của y trong mùi hương lạnh nhạt quen thuộc.
“Trời lạnh.” Hạ Vân Thiên thấp giọng nói. “Sau này đừng đứng ngoài sân chờ lâu như vậy.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn rất lâu.
Sau đó y khẽ cười, nụ cười ấy không còn sắc lạnh như ở vực Vô Hồi trong ký ức, cũng không tuyệt vọng như trước khi chết. Nó còn trẻ, còn sống, còn mang theo chút vui mừng được giấu rất kỹ.
“Được.” Y nói. “Ta nhớ rồi.”
Hạ Vân Thiên nhìn nụ cười ấy, lòng đau như bị dao cắt, nhưng giữa vết đau ấy lại có một chút hơi ấm chậm rãi lan ra. Hắn biết mình còn rất nhiều lỗi chưa thể chuộc, rất nhiều chuyện chưa thể nói, rất nhiều vết thương kiếp trước Thẩm Thanh Ly đời này không hề biết. Nhưng ít nhất đêm nay, hắn đã không để y bước vào tiểu viện phía tây.
Ít nhất đêm nay, dưới ánh trăng, người từng đợi hắn vẫn còn đứng trước mặt hắn.
Mà hắn đã quay về.
(Hết chương 1)
Bình luận 💬 1
Bình luận test thửu