Chương 3: Dấu Máu Ở Khe Núi
Sáng hôm sau, sương còn chưa tan hết trên mái ngói Minh Kiếm Sơn Trang, Hạ Vân Thiên đã đứng trong sân luyện kiếm.
Hắn không ngủ được.
Từ sau khi trở về từ Thanh Trúc viện, trong đầu hắn cứ lặp đi lặp lại câu nói của Thẩm Thanh Ly. Y nói ngày ấy trước khi đến rừng Tàn Phong đã gặp một nhóm sát thủ khác. Y nói mình giết bốn, bắt một, còn lại ba tên tự sát. Y nói những lời ấy bằng giọng bình tĩnh, như thể đó chỉ là một chuyện nhỏ không đáng nhắc đến. Nhưng Hạ Vân Thiên biết, một nhóm sát thủ được phái ra để chặn viện binh tuyệt đối không thể là hạng tầm thường. Thẩm Thanh Ly khi ấy cũng chỉ mới mười tám tuổi, vậy mà y lại tự mình gánh chuyện ấy, sau đó còn bị người khác trách vì đến muộn.
Kiếp trước, hắn đã không hỏi.
Chỉ một chuyện Lạc Hà trấn đã như vậy, vậy những năm tháng sau đó thì sao? Những lần hắn tưởng sóng gió tự qua, những lần hắn cho rằng đối thủ sơ hở, những lần hắn không nhìn thấy Thẩm Thanh Ly xuất hiện trước mặt mình, có phải cũng từng có một người đi trong bóng tối, dùng tay mình dọn đi lưỡi dao sắc nhất hay không?
Hạ Vân Thiên nhắm mắt, cổ tay xoay mạnh. Hàn Tự kiếm phá gió chém xuống, kiếm khí lạnh buốt quét qua hàng trúc bên cạnh, cắt rơi mấy chiếc lá còn đọng sương. Kiếm pháp Hàn Sơn vốn tĩnh mà lạnh, không để tâm loạn nhập kiếm, nhưng sáng nay mỗi chiêu của hắn đều nặng hơn thường ngày, như muốn chém đứt những hối hận đang quấn trong lòng. Đệ tử canh viện đứng xa xa không dám lại gần, chỉ cảm thấy thiếu chủ hôm nay khác hẳn mọi ngày, quanh thân giống như phủ một lớp sương lạnh không thể chạm vào.
Đến chiêu thứ ba mươi bảy, ngoài viện truyền đến tiếng bước chân.
Hạ Vân Thiên thu kiếm, không quay đầu đã biết người đến là ai. Thẩm Thanh Ly đi rất nhẹ, nhưng từ nhỏ y đã đi theo hắn quá nhiều năm, bước chân ấy hắn từng nghe qua vô số lần. Chỉ là kiếp trước về sau, hắn đã tự ép mình không nhận ra nữa.
“Vân Thiên ca ca.”
Tiếng gọi kia vang lên dưới ánh sớm, nhẹ hơn đêm qua một chút, nhưng đã không còn xa cách như ba chữ Hạ thiếu chủ. Hạ Vân Thiên cầm kiếm đứng yên trong chớp mắt, sau đó mới chậm rãi quay lại. Thẩm Thanh Ly mặc áo xanh nhạt, tóc buộc bằng dây lụa cùng màu, trong tay cầm một chiếc khăn sạch và một bình trà nóng. Gió sớm thổi qua làm vạt áo y khẽ lay động, gương mặt dưới lớp nắng mỏng còn hơi nhợt vì đêm qua nhiễm lạnh, nhưng ánh mắt đã sáng hơn rất nhiều.
Hạ Vân Thiên nhìn y, lòng chợt mềm xuống. “Sao đệ dậy sớm vậy? Không phải tối qua bị lạnh sao?”
Thẩm Thanh Ly đi đến bên bàn đá trong sân, đặt bình trà xuống. “Nếu ta nói mình ngủ không được, huynh có tin không?”
“Tin.” Hạ Vân Thiên cất kiếm vào vỏ. “Vì chuyện tối qua?”
Thẩm Thanh Ly rót trà, không phủ nhận. “Một nửa vì chuyện tối qua, một nửa vì huynh.”
Hạ Vân Thiên hơi khựng lại.
Thẩm Thanh Ly ngẩng đầu nhìn hắn, khóe môi cong lên rất nhẹ. “Huynh hôm qua thay đổi quá nhiều. Ta vui, nhưng cũng không đến mức ngốc nghếch cho rằng chỉ qua một đêm, mọi chuyện đều trở thành chuyện tốt. Huynh không cần nhìn ta bằng ánh mắt như sợ ta vỡ mất. Ta không yếu đến vậy.”
Hạ Vân Thiên đi tới ngồi xuống đối diện y. “Ta biết đệ không yếu.”
“Biết là tốt.” Thẩm Thanh Ly đẩy chén trà qua cho hắn. “Nhưng dáng vẻ huynh hôm qua thật sự giống như chỉ cần ta ho một tiếng, huynh có thể lập tức gọi ba vị đại phu đến bắt mạch cho ta.”
Hạ Vân Thiên nhìn chén trà nóng trước mặt, không nhịn được thấp giọng hỏi: “Nếu ta thật sự gọi thì sao?”
“Vậy ta sẽ nói với bọn họ thiếu chủ Minh Kiếm Sơn Trang luyện kiếm đến hỏng đầu rồi, nên bắt mạch cho huynh trước.”
Câu này nói rất bình thản, nhưng trong mắt Thẩm Thanh Ly lại có ý cười. Hạ Vân Thiên nhìn y, trong lòng như bị một sợi tơ rất mềm quấn lấy. Đây mới là Thẩm Thanh Ly khi không tự ép mình lui về phía sau. Y có thể dịu dàng rót trà cho hắn, cũng có thể dùng một câu đâm nhẹ khiến người ta không phản bác được. Kiếp trước, hắn từng đẩy y đến mức chỉ còn lại im lặng trước mặt mình, còn tưởng rằng đó là thỏa đáng.
Hắn thật sự quá ngu muội.
“Thanh Ly.” Hạ Vân Thiên cầm chén trà, hơi nóng lan vào lòng bàn tay. “Hôm nay ta muốn xuống núi đến khe bắc của rừng Tàn Phong.”
Ý cười trong mắt Thẩm Thanh Ly nhạt đi một chút. “Tra chuyện hôm qua ta nói?”
“Ừ.”
“Huynh có thể sai người đi.”
“Ta muốn tự mình đi.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn một lát, rồi hỏi: “Huynh muốn tìm xác mấy tên sát thủ kia, hay muốn tra xem Sở Uyển Ninh có liên quan đến chuyện này không?”
Hạ Vân Thiên không bất ngờ khi y đoán ra. Thẩm Thanh Ly vốn thông minh, đêm qua Sở Uyển Ninh phản ứng khác thường như vậy, y không thể không nhìn thấy. Hắn đặt chén trà xuống, nói: “Cả hai. Nhưng chuyện này không thể để nhiều người biết. Nếu trong sơn trang có tai mắt, người đi quá đông sẽ đánh động đối phương.”
Thẩm Thanh Ly nhàn nhạt cười. “Huynh nghi ngờ trong sơn trang có người truyền tin ra ngoài?”
“Không phải nghi ngờ.” Hạ Vân Thiên nhìn y. “Là chắc chắn có.”
Kiếp trước, quá nhiều tin tức của Minh Kiếm Sơn Trang bị lộ ra ngoài. Lộ tuyến xuống núi, thư tín qua lại, thậm chí cả nơi cất giữ kiếm phổ Hàn Sơn cũng từng bị người khác biết rõ. Khi ấy hắn chỉ cho rằng sau khi biến cố xảy ra mới có nội gián, nhưng hiện tại nghĩ lại, rễ mục có lẽ đã ăn sâu từ rất sớm. Trận mai phục ở Lạc Hà trấn nếu chỉ do tiêu cục để lộ hành tung, đối phương không thể sắp xếp thêm một nhóm sát thủ chặn viện binh chuẩn xác đến vậy.
Thẩm Thanh Ly khẽ gõ đầu ngón tay lên thành chén. “Nếu vậy, ta đi cùng huynh.”
Hạ Vân Thiên lập tức nhìn y. “Đệ vừa mới nhiễm lạnh.”
“Ta không phải giấy.” Thẩm Thanh Ly đáp. “Huynh muốn tra nơi ta từng giao thủ, có ta dẫn đường sẽ nhanh hơn. Hơn nữa, nếu thật đào được thứ gì không nên để người ngoài thấy, ta cũng biết cách xử lý sạch hơn đệ tử trong sơn trang của huynh.”
Lời này không giống nói đùa. Hạ Vân Thiên nghe ra được ý nhắc nhở trong đó. Thẩm Thanh Ly không phải đang tranh công, cũng không phải muốn chứng minh bản thân, mà là nói thật. Có vài dấu vết trên giang hồ, người của danh môn chính đạo chưa chắc nhận ra, nhưng Dạ Vũ Lâu nhất định biết. Y từ mười mấy tuổi đã tiếp xúc với người của Dạ Vũ Lâu, dù chưa công khai thân phận, nhưng những gì y học được hẳn đã vượt xa một thiếu gia nhàn tản trong sơn trang.
Hạ Vân Thiên chậm rãi nói: “Ta muốn đệ đi cùng, nhưng nếu đệ khó chịu phải nói với ta.”
Thẩm Thanh Ly hơi nhướng mày. “Huynh đang thương lượng với ta?”
“Phải.”
“Không trực tiếp thay ta quyết định?”
“Không thay.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, ánh mắt có chút ngạc nhiên, cũng có chút vui rất nhẹ. “Vậy được. Nếu ta khó chịu, ta sẽ nói. Nhưng nếu huynh vì ta đi chậm mà bỏ lỡ dấu vết, ta không chịu trách nhiệm.”
Hạ Vân Thiên nghiêm túc đáp: “Không trách đệ.”
Thẩm Thanh Ly bật cười. “Hạ Vân Thiên, huynh đừng có cái gì cũng theo ta. Huynh như vậy, ta thật sự sẽ được nước lấn tới.”
“Vậy lấn tới đi.” Hạ Vân Thiên nhìn y. “Ta chịu được.”
Nụ cười trên môi Thẩm Thanh Ly thoáng khựng lại. Hắn nói quá tự nhiên, tự nhiên đến mức giống như đó vốn là chuyện nên như vậy. Nhưng chính vì vậy, lòng y mới bất chợt rối lên. Y nhìn ra trong mắt Hạ Vân Thiên vẫn có thứ gì đó chưa nói, cũng nhìn ra sự dịu dàng ấy không đơn giản. Nhưng đêm qua y đã quyết định nắm lấy. Đã nắm lấy rồi, y sẽ không vừa tham luyến vừa giả vờ cao ngạo buông tay.
Y yêu người này quá lâu. Nếu ông trời thật sự cho y một cơ hội, y không muốn bỏ lỡ.
Hai người dùng qua bữa sáng đơn giản rồi thay y phục xuống núi. Hạ Vân Thiên không mang nhiều người, chỉ gọi hai thân tín là Lâm Việt và Trình Túc đi theo từ xa. Hai người này đều là đệ tử do mẫu thân hắn từng tự tay chọn vào chủ viện, kiếp trước đến cuối cùng vẫn chưa từng phản bội Minh Kiếm Sơn Trang. Hạ Vân Thiên hiện tại không dám tin người dễ dàng, nhưng hắn cần vài đôi mắt đáng tin để xử lý việc ngoài sáng.
Khi ra khỏi sơn trang, bọn họ gặp quản sự đang dẫn người kiểm kê xe thuốc đưa đến Thanh Trúc viện. Sở Uyển Ninh không lộ mặt, nhưng nha hoàn bên cạnh nàng là A Nhạn đứng ở cửa viện nhìn về phía này rất lâu. Hạ Vân Thiên không quay đầu, chỉ âm thầm ghi nhớ ánh mắt ấy. Thẩm Thanh Ly thì càng bình thản hơn, thậm chí còn hơi nghiêng đầu cười với A Nhạn một cái. Nụ cười ấy ôn hòa, nhưng A Nhạn lập tức cúi đầu lùi vào trong viện như bị kim đâm.
Hạ Vân Thiên nhìn thấy, thấp giọng hỏi: “Đệ dọa nàng?”
Thẩm Thanh Ly ngồi trên lưng ngựa, ung dung đáp: “Ta cười với nàng mà thôi.”
“Đệ cười như muốn nhớ mặt nàng rồi tìm cơ hội tính sổ.”
“Huynh nhìn ra à?” Thẩm Thanh Ly quay đầu, ánh mắt rất vô tội. “Vậy chắc nàng cũng nhìn ra rồi.”
Hạ Vân Thiên nhất thời không biết nên đáp thế nào. Nếu là trước kia, có lẽ hắn sẽ nhắc y đừng quá sắc bén, đừng để người khác bắt được lỗi. Nhưng hiện tại, hắn chỉ cảm thấy dáng vẻ này của Thẩm Thanh Ly sống động đến mức khiến người ta không nỡ trách. Hơn nữa, A Nhạn là nha hoàn tâm phúc của Sở Uyển Ninh, đêm qua liên tục truyền lời, hôm nay lại canh ở cửa viện nhìn bọn họ xuống núi, rõ ràng không phải vô ý.
Thẩm Thanh Ly không cần làm quân tử với người muốn hại mình.
Rừng Tàn Phong cách Minh Kiếm Sơn Trang khoảng hơn ba mươi dặm. Nơi này nằm giữa đường xuống Lạc Hà trấn, hai bên là núi đá và rừng phong già, đến cuối thu lá đỏ như máu, nhưng lúc này đang vào đầu hạ, tán cây dày rậm che khuất ánh mặt trời. Đường chính xuyên qua rừng khá rộng, thích hợp cho đoàn tiêu đi qua, nhưng khe bắc mà Thẩm Thanh Ly nhắc tới lại nằm sau một đoạn dốc đá khuất gió, bình thường rất ít người đặt chân đến.
Hạ Vân Thiên cưỡi ngựa đến gần rừng, ký ức kiếp trước lập tức cuộn lên. Hắn nhớ trận mai phục ngày ấy, nhớ tiếng tên phá gió, nhớ Sở Uyển Ninh bị thương ở cánh tay rồi tái mặt gọi tên hắn, cũng nhớ Thẩm Thanh Ly đến muộn, trên áo có vài vệt máu nhưng không giải thích. Khi ấy hắn bị thương ở vai, độc trong ám khí khiến đầu óc không quá tỉnh táo. Sở Uyển Ninh nói Thẩm công tử có lẽ gặp chuyện trì hoãn, Hạ thiếu chủ đừng trách. Câu nói ấy nghe như khuyên giải, nhưng thật ra đã đặt sẵn một cái gai vào lòng hắn.
Hắn không trách ra miệng, nhưng cũng không hỏi.
Mà với Thẩm Thanh Ly, không hỏi có lẽ cũng là một loại không tin.
“Đến rồi.” Thẩm Thanh Ly ghìm ngựa trước một lối nhỏ bị dây leo che khuất. “Từ đây phải đi bộ.”
Hạ Vân Thiên xuống ngựa trước, đưa tay định đỡ y. Thẩm Thanh Ly nhìn bàn tay hắn đưa tới, hơi khựng lại. Y vốn không cần người đỡ, khinh công Nguyệt Ảnh Bộ của y dù chưa đến mức đăng phong tạo cực, nhưng xuống ngựa là chuyện không đáng nhắc. Nhưng bàn tay Hạ Vân Thiên đang đặt trước mặt y, lòng bàn tay hướng lên, im lặng chờ y lựa chọn.
Thẩm Thanh Ly nhìn bàn tay ấy, cuối cùng vẫn đặt tay mình lên.
Hạ Vân Thiên nắm lấy y, lực không mạnh, chỉ vừa đủ để đỡ y xuống ngựa. Đầu ngón tay chạm nhau rất ngắn, nhưng Thẩm Thanh Ly lại cảm thấy hơi nóng từ lòng bàn tay hắn truyền thẳng vào tim. Y đứng vững rồi lập tức rút tay về, làm như không có gì mà đi trước dẫn đường. Hạ Vân Thiên nhìn vành tai hơi đỏ của y, đáy mắt dịu đi một chút.
Khe núi phía bắc sâu hơn hắn tưởng. Dọc đường có nhiều đá vụn, cỏ dại mọc cao đến đầu gối, mùi ẩm mốc xen lẫn mùi lá mục khiến nơi này càng thêm âm u. Thẩm Thanh Ly đi trước, thỉnh thoảng cúi xuống xem dấu vết cũ trên thân cây hoặc vách đá. Đã qua nửa tháng, mưa gió xóa đi rất nhiều thứ, nhưng vẫn có vài vết chém sâu còn lưu lại trên gốc cây, đủ thấy trận giao thủ khi ấy không hề nhẹ nhàng.
Lâm Việt theo phía sau nhìn một vết đao trên đá, không nhịn được nói: “Thẩm công tử, đây là vết đoản nhận của người sao?”
Thẩm Thanh Ly liếc qua. “Không phải. Là đao của sát thủ áo xám. Lưỡi đao của bọn họ hơi cong, khi chém vào đá sẽ để lại rãnh lõm ở cuối vết. Đoản nhận của ta mỏng hơn, dấu sẽ thẳng và sâu hơn.”
Trình Túc nghe vậy lập tức cúi xuống xem kỹ, quả nhiên thấy cuối vết chém có một chỗ lõm rất nhỏ. Hắn nhìn Thẩm Thanh Ly bằng ánh mắt kinh ngạc hơn trước. Trong sơn trang, mọi người đều biết Thẩm công tử được phu nhân thương yêu từ nhỏ, ăn mặc chi dùng không kém thiếu chủ, nhưng phần lớn chỉ xem y là một công tử thanh nhã, tính tình hơi lạnh, ít giao du với đệ tử khác. Không ai nghĩ y lại quen thuộc với dấu vết binh khí và đường đao của sát thủ như vậy.
Hạ Vân Thiên cũng nhìn thấy ánh mắt ấy. Hắn không lên tiếng, chỉ đi bên cạnh Thẩm Thanh Ly, cố ý chặn bớt cành cây thấp quệt vào vai y.
Thẩm Thanh Ly nhận ra động tác nhỏ ấy, khóe môi khẽ động nhưng không nói gì. Đi thêm khoảng nửa nén hương, y dừng trước một bãi đất trũng bị cỏ dại phủ kín. Nơi này nằm khuất sau hai tảng đá lớn, nếu không có người dẫn đường rất khó tìm thấy. Y cúi xuống vạch cỏ, chỉ vào một vùng đất màu sẫm hơn xung quanh.
“Ở đây.”
Lâm Việt và Trình Túc lập tức tiến lên đào. Lớp đất bên trên không quá dày, chỉ một lát sau đã lộ ra vải áo mục nát và xương trắng. Dù đã qua nửa tháng, mùi tử khí vẫn khiến người ta khó chịu. Hạ Vân Thiên đứng cạnh Thẩm Thanh Ly, thấy sắc mặt y bình tĩnh như thường, trong lòng lại có một chút khó tả.
Năm mười tám tuổi, khi hắn còn đang đứng ngoài sáng nhận lời khen của võ lâm, Thẩm Thanh Ly đã có thể bình tĩnh chôn xác sát thủ ở khe núi.
Y rốt cuộc đã trưởng thành trong những bóng tối nào mà hắn chưa từng nhìn thấy?
“Bốn bộ.” Lâm Việt kiểm tra xong, đứng dậy bẩm báo. “Đúng như Thẩm công tử nói.”
Thẩm Thanh Ly ngồi xổm xuống, dùng cành khô gạt lớp vải mục trên một bộ xương, để lộ phần cổ tay trái. “Nhìn chỗ này.”
Hạ Vân Thiên cúi xuống. Trên xương cổ tay trái của người chết có một vòng kim loại mảnh đã rỉ sét, nhìn qua giống vòng bảo hộ bình thường, nhưng bên trong khắc một ký hiệu nhỏ như cánh chim gãy. Hắn nhìn ký hiệu ấy, đồng tử chợt trầm xuống. Kiếp trước, sau khi Minh Kiếm Sơn Trang gặp biến cố, hắn từng thấy ký hiệu này trên người một nhóm tử sĩ phục kích mình gần sông Vọng Xuyên. Khi đó hắn tưởng đó là người của Thiên La Giáo, vì Sở Uyển Ninh cũng nói như vậy.
Nhưng hiện tại, ký hiệu này xuất hiện trên nhóm sát thủ chặn viện binh ở Lạc Hà trấn.
Mà khi ấy Thiên La Giáo còn chưa hề ra tay với Minh Kiếm Sơn Trang.
“Huynh nhận ra?” Thẩm Thanh Ly hỏi.
Hạ Vân Thiên thu lại cảm xúc. “Từng thấy trong một quyển ghi chép cũ. Không giống dấu hiệu của môn phái chính thống.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn như có điều suy nghĩ, nhưng không vạch trần. Y dùng khăn bọc lấy vòng kim loại kia, đặt vào hộp nhỏ mang theo bên người. “Dấu hiệu này không thuộc Thiên La Giáo. Ta từng hỏi người quen ở ngoài, bọn họ nói đây giống ký hiệu của một nhóm tử sĩ được nuôi riêng, chuyên nhận việc chặn đường, diệt khẩu, không để lại thân phận.”
Người quen ở ngoài.
Hạ Vân Thiên biết y đang nói đến Dạ Vũ Lâu, nhưng y không nói rõ, hắn cũng không hỏi ép.
Trình Túc cau mày. “Nếu vậy, người muốn giết thiếu chủ ngày ấy không đơn giản là đám cướp tiêu?”
“Dĩ nhiên không phải.” Thẩm Thanh Ly đứng dậy, phủi đất trên tay áo. “Đám cướp tiêu cần hàng, không cần mạng. Nhưng nhóm người này không cướp tiêu, chỉ muốn chặn người tiếp ứng. Nghĩa là mục tiêu chính vẫn là Hạ Vân Thiên.”
Lâm Việt nhìn về phía Hạ Vân Thiên. “Thiếu chủ, chuyện này có cần bẩm báo trang chủ không?”
Hạ Vân Thiên trầm mặc một lát. Hắn không thể lập tức kinh động phụ thân. Hạ Chấn Nam trọng danh dự sơn trang, cũng tin vào mấy môn phái chính đạo kết giao nhiều năm. Nếu chưa có chứng cứ đủ rõ, chuyện này đến tai ông chưa chắc có lợi. Huống chi kiếp trước Minh Kiếm Sơn Trang sụp đổ không chỉ vì kẻ địch bên ngoài, mà còn vì bên trong có người đã chôn mầm họa từ lâu.
“Trước mắt chưa cần.” Hạ Vân Thiên nói. “Lâm Việt, Trình Túc, chuyện hôm nay không được nói với bất kỳ ai. Đem bốn bộ hài cốt này chuyển đến nghĩa trang dưới núi, không dùng danh nghĩa sơn trang, cũng đừng để người khác phát hiện. Vòng kim loại giao cho ta.”
Hai người đồng thời đáp: “Vâng.”
Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh nghe hắn sắp xếp, trong mắt thoáng qua một tia tán thưởng. Hạ Vân Thiên vốn không phải người thiếu quyết đoán. Hắn có danh thiếu chủ không chỉ vì xuất thân, mà vì hắn thật sự đủ tỉnh táo khi gặp chuyện lớn. Điều duy nhất khiến hắn kiếp trước nhìn sai có lẽ là vì hắn quá tin vào những thứ được gọi là chính đạo, cũng quá không dám nhìn thẳng vào tình cảm của y.
Nghĩ đến đây, Thẩm Thanh Ly hơi cụp mắt.
Hắn đêm nay và hôm nay thật sự thay đổi rất nhiều. Y không biết nguyên nhân, nhưng mỗi một lần Hạ Vân Thiên đứng về phía y, niềm tham lam trong lòng y lại nhiều thêm một chút. Y từng tự nhủ chỉ cần được ở bên cạnh hắn là đủ, nhưng hóa ra con người thật sự rất khó thỏa mãn. Có được một ánh mắt sẽ muốn một câu nói. Có được một câu nói sẽ muốn một lần được chọn. Có được một lần được chọn rồi, lại muốn người ấy chỉ chọn mình.
“Đang nghĩ gì?” Hạ Vân Thiên hỏi.
Thẩm Thanh Ly hoàn hồn, thấy Lâm Việt và Trình Túc đã đi xử lý hài cốt, xung quanh chỉ còn hai người. Y cười nhẹ. “Nghĩ xem nếu hôm nay không tìm được xác, huynh có còn tin ta không.”
“Tin.”
“Huynh trả lời quá nhanh rồi.”
“Vì không cần nghĩ.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn. Ánh sáng trong khe núi bị tán cây cắt vụn, rơi từng mảng nhỏ lên vai Hạ Vân Thiên. Người này mặc áo trắng, bên hông đeo kiếm, vẫn là dáng vẻ thiếu chủ Minh Kiếm Sơn Trang mà y quen thuộc, nhưng ánh mắt nhìn y đã không còn xa cách. Y có thể nhìn thấy sự nghiêm túc trong đó, cũng nhìn thấy điều gì đó sâu hơn, nặng hơn, khiến y không hiểu.
“Vân Thiên ca ca.” Thẩm Thanh Ly bỗng gọi.
Hạ Vân Thiên đáp ngay: “Ta đây.”
Thẩm Thanh Ly hơi giật mình vì tốc độ đáp lại của hắn. Trước kia y gọi một tiếng như vậy, Hạ Vân Thiên có khi sẽ im lặng thật lâu, hoặc dùng giọng ôn hòa nhưng xa cách nhắc y đã lớn rồi, không cần gọi như khi còn nhỏ nữa. Về sau y cũng dần không gọi nữa. Vậy mà bây giờ, hắn đáp giống như đã chờ tiếng gọi ấy rất lâu.
Thẩm Thanh Ly cụp mắt cười. “Huynh đừng đối với ta tốt như vậy.”
Hạ Vân Thiên nhíu mày. “Vì sao?”
“Vì ta sẽ tưởng thật.” Thẩm Thanh Ly nói rất khẽ. “Ta vốn không phải người rộng lượng. Nếu ta tưởng thật, sau này huynh muốn thu lại, ta sẽ không dễ dàng buông đâu.”
Hạ Vân Thiên nhìn y, trong lòng đau đến tê dại. Kiếp trước, hắn đã thu lại tất cả dịu dàng từng cho y. Hắn biến tiếng Vân Thiên ca ca thành Hạ thiếu chủ, biến người thanh mai trúc mã được mẫu thân hắn cưng chiều thành cái bóng không dám bước vào chủ viện. Hắn từng cho rằng đó là cách tốt nhất để hai người trở về đúng vị trí, nhưng thật ra chỉ là hắn dùng dao cùn cắt lên tim Thẩm Thanh Ly từng nhát.
“Ta không thu.” Hắn nói.
Thẩm Thanh Ly ngẩng đầu.
Hạ Vân Thiên nhìn thẳng vào mắt y, giọng trầm mà chắc: “Những gì ta cho đệ, sẽ không thu lại. Nếu có một ngày đệ thấy ta lùi bước, đệ cứ kéo ta lại. Nếu ta không tỉnh táo, đệ đánh ta cũng được. Nhưng đừng tự mình buông tay trước.”
Thẩm Thanh Ly im lặng nhìn hắn.
Gió trong khe núi thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại. Thẩm Thanh Ly bỗng cảm thấy người trước mặt vừa quen vừa lạ. Quen là vì đây vẫn là Hạ Vân Thiên mà y thích từ nhỏ đến lớn. Lạ là vì hắn giống như đã đi qua một con đường rất dài mà y không biết, trở về rồi đứng trước mặt y, nói đừng buông tay.
Y biết mình nên hỏi sâu hơn.
Nhưng có vài câu hỏi, một khi hỏi ra, có lẽ sự dịu dàng trước mắt sẽ bị chạm vỡ. Y không sợ sự thật, chỉ là hiện tại y vẫn muốn tham luyến thêm một chút. Nếu Hạ Vân Thiên muốn giữ y, vậy y ở lại. Nếu Hạ Vân Thiên muốn thử đi đến bên y, vậy y cũng thử tin hắn một lần.
“Được.” Thẩm Thanh Ly nói. “Ta không buông trước.”
Hạ Vân Thiên rốt cuộc không nhịn được, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào cổ tay y. Động tác rất nhẹ, gần như chỉ là đầu ngón tay đặt lên lớp vải nơi cổ tay áo, nhưng Thẩm Thanh Ly vẫn khựng lại. Hạ Vân Thiên lập tức muốn rút tay, nhưng y lại không tránh. Sau một lát, Thẩm Thanh Ly rũ mắt nhìn tay hắn, thấp giọng nói: “Chỉ chạm cổ tay thôi mà huynh đã căng thẳng như vậy, sau này còn định làm gì?”
Hạ Vân Thiên sững người.
Thẩm Thanh Ly nói xong dường như cũng thấy câu này quá thân mật, vành tai lập tức đỏ lên. Nhưng y không thu lại lời, chỉ quay mặt đi nhìn rừng cây, làm như người vừa nói không phải mình. Hạ Vân Thiên nhìn y, cảm giác đau đớn đè nặng trong lòng cuối cùng bị một chút ý cười rất nhẹ phá tan. Hắn nắm cổ tay y cẩn thận hơn, không mạnh, cũng không buông.
“Sau này…” Hạ Vân Thiên khàn giọng nói. “Phải xem đệ có cho phép không.”
Thẩm Thanh Ly không đáp, nhưng khóe môi lại cong lên rất nhỏ.
Hai người rời khỏi khe núi khi mặt trời đã lên cao. Lâm Việt và Trình Túc sẽ ở lại xử lý phần còn lại, còn Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly đi trước đến Lạc Hà trấn. Hạ Vân Thiên muốn tra lại tiêu cục từng để lộ hành tung, đồng thời tìm một tiệm rèn kín đáo xem vòng kim loại kia có lai lịch gì. Trên đường đi, Thẩm Thanh Ly kể lại chi tiết trận giao thủ ngày ấy, không giấu chuyện mình dùng độc khói và ám khí để ép một tên sát thủ mở miệng.
Hạ Vân Thiên nghe rất kỹ, không hề lộ ra vẻ không đồng tình.
Thẩm Thanh Ly nói đến giữa chừng thì dừng lại. “Huynh thật sự không thấy ta dùng độc khói là không quang minh?”
Hạ Vân Thiên đáp: “Bọn họ tám người chặn giết đệ, chẳng lẽ còn muốn đệ đốt hương báo trước rồi mới động thủ?”
Thẩm Thanh Ly nhịn cười. “Lời này không giống Hạ thiếu chủ chính trực trong lời đồn chút nào.”
“Lời đồn chưa chắc đúng.”
“Vậy cái gì đúng?”
Hạ Vân Thiên nhìn y. “Người còn sống mới đúng.”
Thẩm Thanh Ly hơi giật mình.
Hạ Vân Thiên nói tiếp: “Nếu đối phương muốn giết đệ, đệ dùng bất kỳ cách nào sống sót đều không sai. Chính trực không phải đứng yên cho người ta chém. Quang minh cũng không phải tự trói tay chân mình trước kẻ ác.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn hồi lâu, bỗng cười. “Huynh hôm nay nói chuyện rất hợp ý ta.”
Hạ Vân Thiên thấp giọng đáp: “Sau này sẽ cố gắng hợp ý đệ hơn.”
Thẩm Thanh Ly quay mặt đi, nhưng lần này không che được ý cười trong mắt.
Lạc Hà trấn vẫn náo nhiệt như trong ký ức. Tiếng rao hàng, tiếng vó ngựa, tiếng người qua lại chen trên con phố lát đá khiến nơi này hoàn toàn khác với khe núi âm u vừa rồi. Hạ Vân Thiên xuống ngựa trước cửa một tiệm trà cũ, chọn phòng riêng trên lầu hai. Thẩm Thanh Ly vừa bước vào đã liếc qua cửa sổ, bình phong và góc tường, sau đó ngồi xuống vị trí có thể nhìn thấy cả cầu thang lẫn phố bên ngoài.
Hạ Vân Thiên chú ý thấy thói quen ấy.
Y luôn tự đặt mình vào vị trí có thể phản ứng nhanh nhất. Dù ở nơi náo nhiệt, y cũng chưa từng thật sự buông lỏng phòng bị. Một thiếu gia được Minh Kiếm Sơn Trang nuôi dưỡng từ nhỏ, nếu chỉ sống an ổn, sẽ không có thói quen này. Hạ Vân Thiên bỗng nhớ lời y nói đêm qua: từ năm mười ba tuổi, y đã biết có người đang tìm mình.
Mười ba tuổi, Thẩm Thanh Ly đã bắt đầu sống giữa hai thân phận.
Một là tiểu công tử được Hạ phu nhân thương yêu trong Minh Kiếm Sơn Trang, một là người mang huyết mạch Dạ Vũ Lâu bị thế lực không rõ truy tìm.
Mà hắn khi ấy đang làm gì? Hắn đang luyện kiếm, xuống núi trừ ác, nghe mọi người khen thiếu chủ Minh Kiếm Sơn Trang tiền đồ vô lượng. Hắn từng nghĩ mình và Thẩm Thanh Ly lớn lên cùng nhau, hiểu y hơn người khác. Nhưng hiện tại mới phát hiện, hắn hiểu quá ít.
Tiểu nhị dâng trà và điểm tâm lên. Thẩm Thanh Ly cầm một miếng bánh đậu xanh, ăn rất chậm. Hạ Vân Thiên nhớ y từ nhỏ đã thích đồ ngọt, chỉ là lớn lên càng ngày càng ít biểu hiện trước mặt người khác. Khi còn bé, mỗi lần mẫu thân hắn sai bếp làm bánh hoa quế, Thẩm Thanh Ly đều sẽ ăn nhiều hơn nửa đĩa, nhưng nếu bị người trêu liền nghiêm mặt nói mình chỉ nếm thử. Hạ Vân Thiên khi ấy luôn đem phần của mình đẩy sang cho y, nhìn y giả vờ bình tĩnh mà cất vào tay áo.
Sau này hắn không còn để ý y thích ăn gì nữa.
“Nhìn ta làm gì?” Thẩm Thanh Ly cắn một miếng bánh, bị hắn nhìn đến hơi mất tự nhiên.
Hạ Vân Thiên đẩy cả đĩa điểm tâm đến trước mặt y. “Nhìn đệ ăn.”
Thẩm Thanh Ly nghẹn một chút, uống ngụm trà rồi mới nói: “Huynh luyện kiếm cả sáng nên đói đến mức nhìn người khác ăn cũng thấy thú vị sao?”
“Ta nhớ đệ thích đồ ngọt.”
Câu này vừa ra, Thẩm Thanh Ly bỗng im lặng.
Hạ Vân Thiên cũng nhận ra mình nói quá tự nhiên. Hắn thật sự nhớ, nhưng thứ hắn nhớ không chỉ là hiện tại, mà còn là vô số điều bị hắn bỏ quên trong kiếp trước. Thẩm Thanh Ly nhìn đĩa điểm tâm trước mặt, ánh mắt hơi mềm đi, nhưng giọng vẫn cố giữ bình thản.
“Ta tưởng huynh không nhớ nữa.”
Hạ Vân Thiên khàn giọng: “Xin lỗi.”
Thẩm Thanh Ly ngẩng đầu. “Sao lại xin lỗi?”
“Vì rất nhiều chuyện ta đáng lẽ nên nhớ, nhưng trước kia lại không để trong lòng.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn một lát, sau đó nhẹ nhàng đặt miếng bánh xuống. “Hạ Vân Thiên, huynh không cần lúc nào cũng dùng ánh mắt áy náy nhìn ta. Ta nhận lời ở lại bên cạnh huynh, không phải để nhìn huynh tự trách mỗi ngày. Nếu huynh có lỗi với ta, vậy sau này từ từ bù. Nếu huynh muốn đối tốt với ta, vậy cứ đối tốt. Ta sẽ nhận, cũng sẽ vui. Nhưng ta không muốn mình giống một vết thương khiến huynh mỗi lần nhìn thấy đều đau.”
Hạ Vân Thiên như bị câu ấy đánh trúng nơi sâu nhất trong lòng.
Thẩm Thanh Ly quá nhạy bén. Y không có ký ức kiếp trước, nhưng vẫn nhìn ra sự áy náy trong mắt hắn quá nặng. Y chấp nhận sự dịu dàng của hắn, nhưng không muốn biến mình thành lý do khiến hắn mãi chìm trong hối hận. Người này từ đầu đến cuối vẫn luôn như vậy. Ngay cả khi bản thân bất an, vẫn không quên kéo hắn khỏi nơi tối tăm.
Hạ Vân Thiên nhìn y, giọng thấp xuống: “Được. Ta sẽ nhớ.”
Thẩm Thanh Ly lúc này mới hài lòng, cầm lại miếng bánh. “Vậy huynh ăn một miếng đi. Bánh của tiệm này không tệ.”
Hạ Vân Thiên nhận miếng bánh y đưa tới. Đầu ngón tay hai người khẽ chạm nhau, Thẩm Thanh Ly lần này không rụt tay, chỉ nhìn ra cửa sổ. Ngoài phố có người bán hoa quế đi ngang qua, hương thơm nhàn nhạt len qua khe cửa, khiến khoảnh khắc này yên bình đến mức gần như không giống thật.
Nhưng sự yên bình ấy không kéo dài lâu.
Một lát sau, người Hạ Vân Thiên sai đi hỏi thăm tiệm rèn bí mật quay lại. Người nọ là một đệ tử ngoại viện tên Chu Thành, thường phụ trách công việc dưới núi, không gây chú ý. Hắn đứng ngoài cửa phòng, thấp giọng bẩm báo: “Thiếu chủ, lão thợ rèn nhận ra vòng kim loại kia. Ông ta nói loại vòng này không phải rèn ở Lạc Hà trấn, nhưng ba tháng trước từng có người mang bản vẽ tương tự đến đặt làm một nhóm khóa cổ tay. Người đặt hàng không để tên, chỉ để lại tiền cọc bằng ngân phiếu của Thanh Bình Môn.”
Không khí trong phòng lập tức lạnh xuống.
Thanh Bình Môn.
Môn phái của Sở Uyển Ninh.
Thẩm Thanh Ly đặt chén trà xuống, ánh mắt không có chút bất ngờ, chỉ cười rất nhạt. “Sở cô nương quả nhiên bệnh không nhẹ. Bệnh đến mức ngân phiếu của môn phái mình chạy tới tay tử sĩ mà nàng cũng không biết.”
Hạ Vân Thiên nhíu mày. “Có lấy được bản vẽ không?”
Chu Thành đáp: “Lão thợ rèn nói bản vẽ đã bị người đặt hàng lấy lại, nhưng ông ta nhớ trên bản vẽ ngoài khóa cổ tay còn có một hàng chữ nhỏ. Chữ viết rất thanh tú, giống chữ nữ tử.”
Thẩm Thanh Ly nhìn về phía Hạ Vân Thiên. “Chưa chắc là chữ của Sở Uyển Ninh. Nàng không ngu đến mức tự để chữ mình trên bản vẽ.”
“Nhưng nàng chắc chắn biết chuyện này.” Hạ Vân Thiên nói. “Đêm qua nàng cố ý nhắc Lạc Hà trấn, có lẽ muốn dùng chuyện đệ đến muộn để khiến ta sinh nghi với đệ. Nàng không ngờ đệ sẽ nói ra nhóm sát thủ thứ hai, càng không ngờ ta sẽ tra ngay hôm nay.”
Thẩm Thanh Ly cong môi. “Vậy tiếp theo huynh định làm gì?”
Hạ Vân Thiên không đáp ngay. Hắn nhìn vòng kim loại trên bàn, trong đầu hiện lên khuôn mặt dịu dàng của Sở Uyển Ninh kiếp trước và dáng vẻ lạnh lùng của nàng bên vực Vô Hồi. Hắn biết hiện tại chứng cứ còn chưa đủ. Một tờ ngân phiếu của Thanh Bình Môn có thể bị đẩy cho đệ tử nào đó, cũng có thể bị nói là thất lạc. Nếu lúc này làm lớn, Sở Uyển Ninh chỉ cần rơi vài giọt nước mắt, lại nói mình bị vu oan, rất nhiều người vẫn sẽ đứng về phía nàng.
Kiếp trước hắn đã thấy thủ đoạn ấy quá nhiều lần.
Đời này, hắn sẽ không để nàng dễ dàng thoát thân, nhưng cũng không thể nóng vội.
“Trước tiên giấu chuyện đã tra được.” Hạ Vân Thiên nói. “Để nàng nghĩ chúng ta chỉ đào được vài bộ hài cốt, chưa tìm thấy gì quan trọng. Sau đó tra người đặt làm khóa cổ tay, tra ngân phiếu đi qua tay ai, tra Thanh Bình Môn gần đây có ai đến Lạc Hà trấn.”
Thẩm Thanh Ly gật đầu. “Ta có thể hỏi người ngoài giúp huynh tra nhanh hơn.”
Hạ Vân Thiên biết “người ngoài” của y là ai. Hắn nhìn y, không cản, chỉ nói: “Đừng để mình gặp nguy hiểm.”
Thẩm Thanh Ly cười. “Huynh thật sự không hỏi ta người ngoài là ai?”
“Đệ muốn nói thì nói. Không muốn nói, ta đợi.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, trong mắt có chút ngoài ý muốn. Một lúc sau, y chống cằm, chậm rãi nói: “Hạ Vân Thiên, huynh như vậy thật sự khiến ta không biết nên làm gì với huynh.”
“Vì sao?”
“Vì ta đã chuẩn bị rất nhiều lời để đối phó nếu huynh hỏi ép ta.” Thẩm Thanh Ly nói, giọng nửa thật nửa đùa. “Kết quả huynh không hỏi, làm ta uổng công nghĩ cách lừa huynh.”
Hạ Vân Thiên nhìn y, thấp giọng nói: “Đệ không cần lừa ta.”
Thẩm Thanh Ly hơi dừng lại.
Hạ Vân Thiên tiếp tục: “Ít nhất chuyện liên quan đến an nguy của đệ, đừng lừa ta. Ta không hỏi không phải vì không muốn biết, mà vì ta muốn đợi đến khi đệ tự nguyện nói. Nhưng nếu có nguy hiểm, đệ phải cho ta biết.”
Thẩm Thanh Ly im lặng một lát rồi đáp: “Được.”
Chu Thành còn đứng ngoài cửa, cúi đầu không dám thở mạnh. Hắn luôn cảm thấy hôm nay thiếu chủ và Thẩm công tử có gì đó rất khác, nhưng cụ thể khác ở đâu lại không dám nghĩ sâu. Hạ Vân Thiên thu vòng kim loại vào hộp, phân phó hắn tiếp tục âm thầm hỏi thăm rồi rời đi.
Đến khi trong phòng chỉ còn hai người, Thẩm Thanh Ly bỗng đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhìn dòng người dưới phố. “Hạ Vân Thiên, chuyện này có thể liên quan đến Thanh Bình Môn. Nếu tiếp tục tra, sẽ đụng đến Sở Uyển Ninh. Huynh thật sự chuẩn bị xong chưa?”
Hạ Vân Thiên đi tới bên cạnh y. “Đệ sợ ta mềm lòng?”
“Ta sợ.” Thẩm Thanh Ly đáp rất thẳng. “Ta biết huynh không yêu nàng, nhưng huynh từng thiên vị nàng. Nàng là nữ tử, lại có danh tiếng tốt trong giang hồ. Nếu có một ngày mọi người đều nói nàng vô tội, nói ta lòng dạ hẹp hòi cố ý hãm hại nàng, huynh sẽ đứng ở đâu?”
Câu hỏi ấy giống như một mũi kim đâm vào ký ức của Hạ Vân Thiên. Kiếp trước đã từng có một ngày như vậy. Mọi người nói Sở Uyển Ninh thiện lương, nói Thẩm Thanh Ly âm hiểm, nói hắn bị tình cảm không nên có của Thẩm Thanh Ly liên lụy nên mới không nhìn rõ đúng sai. Khi ấy hắn đứng ở giữa, im lặng quá lâu. Chính sự im lặng ấy đã biến thành một nhát dao.
Đời này, hắn không im lặng nữa.
Hạ Vân Thiên quay sang nhìn Thẩm Thanh Ly. “Ta đứng bên cạnh đệ.”
Thẩm Thanh Ly cũng nhìn hắn. “Dù không có chứng cứ?”
“Không có chứng cứ thì cùng đệ tìm chứng cứ. Có người vu oan đệ, ta thay đệ chặn lời vu oan. Nếu cả giang hồ đều nói đệ sai, ta cũng sẽ hỏi đệ trước, không hỏi người ngoài trước.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn thật lâu, như muốn tìm một tia do dự trong mắt hắn. Nhưng không có. Hạ Vân Thiên đứng đó, ánh mắt trầm tĩnh mà chắc chắn, giống như những lời này đã được hắn đặt trong lòng rất lâu. Thẩm Thanh Ly không hiểu nỗi đau phía sau sự chắc chắn ấy, nhưng y cảm nhận được mình được chọn.
Cảm giác ấy xa lạ đến mức khiến y gần như không biết nên phản ứng thế nào.
Cuối cùng, Thẩm Thanh Ly chỉ khẽ cười. “Huynh nhớ lời hôm nay.”
“Ta nhớ.”
“Ta thật sự sẽ càng ngày càng tham lam.”
“Ta biết.”
“Biết còn dám để ta tham lam?”
Hạ Vân Thiên nhìn y, ánh mắt dịu xuống. “Sợ đệ không tham lam hơn.”
Thẩm Thanh Ly im lặng một thoáng, rồi quay đầu nhìn xuống phố, vành tai lại đỏ lên. Y không nói nữa, nhưng khóe môi vẫn cong. Hạ Vân Thiên đứng bên cạnh y, lần đầu tiên trong hai đời cảm thấy giữa bọn họ không phải chỉ có hối hận và máu tươi. Họ vẫn còn có thể đứng bên cửa sổ một tiệm trà, nói vài câu gần như trêu chọc, nhìn dòng người qua lại dưới nắng, giống như những năm tháng chưa từng tan vỡ.
Nhưng Hạ Vân Thiên biết, mọi chuyện chỉ vừa bắt đầu.
Buổi chiều, bọn họ rời Lạc Hà trấn. Trước khi đi, Thẩm Thanh Ly lặng lẽ đặt một mảnh ngọc nhỏ dưới chân bàn trong phòng trà. Hạ Vân Thiên nhìn thấy nhưng không hỏi. Đi ra khỏi tiệm trà không lâu, một thiếu niên bán kẹo hồ lô chạy ngang qua, cúi người nhặt mảnh ngọc kia rất tự nhiên rồi lẫn vào đám đông. Động tác nhanh gọn, không gây chú ý, rõ ràng không phải người thường.
Hạ Vân Thiên biết đó là người của Dạ Vũ Lâu.
Kiếp trước, hắn từng vì thân phận này mà chần chừ, từng sợ Thẩm Thanh Ly kéo mình vào vùng nước tối không thấy đáy. Nhưng bây giờ hắn chỉ thấy đau lòng. Thẩm Thanh Ly từ nhỏ ở Minh Kiếm Sơn Trang, bề ngoài được cưng chiều như thiếu gia, nhưng ngoài ánh sáng ấy, y còn phải tự mình học cách liên hệ với người cũ, học cách bảo vệ thân phận, học cách sống sót giữa những thế lực muốn tìm ra y.
Y chưa từng đơn giản.
Chỉ là phần không đơn giản ấy từng bị hắn xem thành xa lạ.
Trên đường trở về sơn trang, hai người không nói nhiều. Đến gần cổng núi, một đệ tử vội vàng chạy xuống nghênh đón, vẻ mặt không tốt lắm. Hắn hành lễ với Hạ Vân Thiên, lại nhìn Thẩm Thanh Ly bên cạnh, có chút chần chừ.
Hạ Vân Thiên lạnh giọng: “Nói.”
Đệ tử cúi đầu. “Thiếu chủ, trang chủ đang ở chính đường. Thanh Bình Môn sai người đưa thư đến, nói Sở cô nương bị kinh sợ từ đêm qua đến giờ, bệnh cũ tái phát. Người của Thanh Bình Môn còn nói… còn nói trong sơn trang có người cố ý dùng lời sắc bén bức ép Sở cô nương, khiến nàng thương tâm quá độ.”
Thẩm Thanh Ly bật cười rất nhẹ.
Hạ Vân Thiên quay đầu nhìn y. “Cười gì?”
“Cười Sở cô nương ra tay nhanh hơn ta nghĩ.” Thẩm Thanh Ly xuống ngựa, chỉnh lại tay áo, vẻ mặt không chút hoảng loạn. “Chúng ta vừa tra được chút dấu vết, nàng đã bắt đầu biến mình thành người bị hại. Nếu ta đoán không sai, hiện tại trong chính đường chắc không chỉ có trang chủ, còn có vài vị trưởng lão thích nói đạo lý nữa.”
Đệ tử kia kinh ngạc nhìn Thẩm Thanh Ly, rõ ràng bị y nói trúng.
Hạ Vân Thiên đưa dây cương cho người bên cạnh, sau đó đi tới trước mặt Thẩm Thanh Ly. “Đệ có muốn tránh trước không?”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn.
Hạ Vân Thiên lập tức bổ sung: “Ta không phải muốn đệ trốn. Ta chỉ hỏi ý đệ. Nếu đệ mệt, ta tự xử lý trước. Nếu đệ muốn đi, ta đi cùng đệ.”
Thẩm Thanh Ly vốn đã chuẩn bị vài câu châm chọc, nghe hắn nói vậy lại nuốt trở về. Y nhìn Hạ Vân Thiên một lát, bỗng cười. “Ta đi. Người ta đã dựng chuyện đến trước mặt trang chủ rồi, nếu ta không xuất hiện, chẳng phải để nàng nói một mình rất cô đơn sao?”
Hạ Vân Thiên khẽ gật đầu. “Được.”
Hai người cùng bước lên bậc đá dẫn vào sơn trang.
Chính đường Minh Kiếm Sơn Trang trang nghiêm như cũ. Hạ Chấn Nam ngồi ở chủ vị, sắc mặt lạnh lùng. Hai bên có ba vị trưởng lão trong sơn trang, ngoài ra còn có một trung niên mặc áo xanh thêu văn trúc, chính là sư thúc của Sở Uyển Ninh, người của Thanh Bình Môn tên Lưu Kính. Sở Uyển Ninh không có mặt, nhưng nha hoàn A Nhạn quỳ giữa đường, mắt đỏ hoe như vừa khóc một trận.
Hạ Vân Thiên vừa bước vào, ánh mắt mọi người lập tức rơi lên người hắn và Thẩm Thanh Ly.
A Nhạn nhìn thấy bọn họ, lập tức cúi đầu khóc: “Hạ thiếu chủ, Thẩm công tử, tiểu thư nhà ta thật sự không có ý trách ai. Nàng chỉ là thân thể yếu, đêm qua bị vài câu nói làm tổn thương nên bệnh cũ mới tái phát. Xin hai vị đừng trách nàng nhiều chuyện.”
Lời vừa ra đã đặt Thẩm Thanh Ly vào vị trí kẻ làm khó người bệnh.
Một trưởng lão họ Triệu cau mày nhìn Thẩm Thanh Ly. “Thanh Ly, ngươi từ nhỏ lớn lên trong sơn trang, phu nhân thương ngươi như con cháu trong nhà. Sao lại càng lớn càng không biết chừng mực? Sở cô nương là khách, lại có bệnh trong người, ngươi nói vài câu mềm mỏng thì mất gì?”
Nếu là kiếp trước, Hạ Vân Thiên có lẽ sẽ im lặng trước, để Thẩm Thanh Ly tự giải thích. Nhưng giờ trưởng lão vừa dứt lời, hắn đã bước lên nửa bước, chắn nhẹ trước người Thẩm Thanh Ly.
“Triệu trưởng lão.” Giọng Hạ Vân Thiên không cao, nhưng cả chính đường lập tức yên xuống. “Ngài chưa hỏi đêm qua xảy ra chuyện gì, đã định là Thanh Ly không biết chừng mực sao?”
Triệu trưởng lão ngẩn ra, hiển nhiên không ngờ hắn sẽ mở miệng nhanh như vậy. “Vân Thiên, ta chỉ là nhắc nhở vài câu. Thanh Ly tính tình sắc bén, trong sơn trang không phải không ai biết.”
Hạ Vân Thiên nhìn ông. “Tính tình sắc bén không đồng nghĩa với sai. Mềm mỏng rơi nước mắt cũng không đồng nghĩa với đúng.”
A Nhạn sắc mặt trắng đi.
Lưu Kính của Thanh Bình Môn đặt chén trà xuống, cười nhạt. “Hạ thiếu chủ nói vậy, là cảm thấy Uyển Ninh cố ý giả bệnh?”
Hạ Vân Thiên quay sang nhìn hắn. “Lưu tiền bối nói vậy, là cảm thấy ta có nói câu nào như thế?”
Lưu Kính bị nghẹn, ánh mắt lập tức trầm xuống.
Thẩm Thanh Ly đứng phía sau Hạ Vân Thiên, nhìn bóng lưng hắn gần trong gang tấc, tâm tình bỗng có chút phức tạp. Y biết Hạ Vân Thiên mạnh mẽ, cũng biết hắn không phải người để mặc người ngoài ép mình. Nhưng trước kia khi chuyện liên quan đến y và Sở Uyển Ninh, hắn thường chọn im lặng hoặc bảo y lùi một bước. Đó là lý trí của thiếu chủ, cũng là khoảng cách hắn đặt giữa hai người. Còn hôm nay, hắn không lùi.
Hắn đứng trước mặt y, nhưng không khiến y cảm thấy mình bị xem là kẻ yếu.
Ngược lại, y có cảm giác mình được đặt vào vị trí có thể cùng hắn đối mặt.
Hạ Chấn Nam nhìn nhi tử của mình, ánh mắt hơi sâu. “Vân Thiên, đêm qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Hạ Vân Thiên chắp tay hành lễ với phụ thân, giọng bình tĩnh: “Sở cô nương đêm qua sai người đến chủ viện hai lần. Lần đầu nói bệnh cũ tái phát, muốn con sang Thanh Trúc viện. Con cho rằng đêm khuya nam nữ khác biệt, Thanh Trúc viện lại có đại phu, nên không đi. Lần thứ hai, Sở cô nương nói có chuyện liên quan đến vết thương ở Lạc Hà trấn, con và Thanh Ly mới cùng qua.”
Triệu trưởng lão nhíu mày. “Cùng qua?”
“Phải.” Hạ Vân Thiên nói. “Vì Sở cô nương nhắc đến Thẩm Thanh Ly trong chuyện Lạc Hà trấn. Đã nhắc đến đệ ấy, tất nhiên nên để đệ ấy cùng nghe, tránh truyền tới truyền lui lại thành lời đồn.”
Thẩm Thanh Ly cụp mắt, suýt nữa cười ra tiếng.
Lời này của Hạ Vân Thiên nhìn như giải thích lễ độ, thật ra trực tiếp nói rõ Sở Uyển Ninh nửa đêm gọi hắn qua lại còn nhắc đến người khác, vốn đã không thỏa đáng. Nếu hắn đi một mình, hôm nay không biết lời đến chính đường sẽ biến thành dạng gì. Hạ Vân Thiên không còn là thiếu chủ bị vài giọt nước mắt dẫn đi như kiếp trước nữa.
A Nhạn vội nói: “Tiểu thư nhà ta chỉ vì lo lắng cho Hạ thiếu chủ…”
“Lo lắng nên nhắc lại chuyện chưa tra rõ, ám chỉ Thẩm Thanh Ly tiếp ứng đến muộn khiến ta bị thương?” Hạ Vân Thiên lạnh nhạt hỏi.
A Nhạn nghẹn lời.
Lưu Kính cau mày. “Hạ thiếu chủ, một nha hoàn không biết nói chuyện, ngươi cần gì ép nàng như vậy?”
Thẩm Thanh Ly bỗng cười. “Lưu tiền bối nói đúng. Nha hoàn không biết nói chuyện, tất nhiên là người dạy nàng nói chuyện có vấn đề.”
Chính đường yên tĩnh.
Hạ Vân Thiên quay đầu nhìn y. Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh hắn, thần sắc ung dung, nụ cười bên môi nhạt mà sắc. Y không cần trốn sau lưng hắn. Chỉ cần hắn không đẩy y ra, y tự có cách để đứng vững.
Lưu Kính sắc mặt khó coi. “Thẩm công tử lời này là có ý gì?”
Thẩm Thanh Ly bước lên nửa bước, đứng ngang với Hạ Vân Thiên. “Ý trên mặt chữ. Nếu Sở cô nương thật sự bệnh nặng, nha hoàn nên đi mời đại phu, không nên một lần lại một lần chạy đến chủ viện mời thiếu chủ. Nếu Sở cô nương thật sự chỉ muốn giải thích hiểu lầm, vậy hôm nay Thanh Bình Môn không cần gấp gáp đưa thư đến nói nàng bị ta làm tổn thương. Lưu tiền bối, người bệnh còn chưa nói gì, các vị đã thay nàng đòi công đạo, chẳng phải hơi vội sao?”
Triệu trưởng lão vỗ bàn. “Thanh Ly, ngươi nói chuyện với khách như vậy à?”
Thẩm Thanh Ly quay sang nhìn ông, vẻ mặt không đổi. “Triệu trưởng lão, ta chỉ hỏi vài câu. Nếu hỏi cũng là không biết chừng mực, vậy đêm qua Sở cô nương nhắc chuyện Lạc Hà trấn trước mặt ta, có tính là không biết chừng mực không?”
Triệu trưởng lão bị hỏi đến không đáp được ngay.
Hạ Vân Thiên đứng bên cạnh Thẩm Thanh Ly, trong lòng lại sinh ra một cảm giác rất lạ. Kiếp trước, hắn từng thấy Thẩm Thanh Ly dùng lời sắc bén đẩy người khác vào thế bí, nhưng khi ấy hắn thường chỉ cảm thấy y quá gai góc. Đến tận bây giờ, hắn mới hiểu y không phải thích đâm người. Y chỉ không chịu để kẻ khác khoác áo yếu đuối rồi đâm mình trước.
Hạ Chấn Nam trầm giọng: “Đủ rồi.”
Chính đường lập tức yên xuống.
Ông nhìn Thẩm Thanh Ly, ánh mắt phức tạp hơn vài phần. Có lẽ trong mắt ông, đứa trẻ năm nào được Hạ phu nhân ôm về sơn trang vẫn là một tiểu công tử cần che chở, nhưng hiện tại Thẩm Thanh Ly đã trưởng thành. Y đứng giữa chính đường, đối diện trưởng lão và khách của môn phái khác vẫn không hề sợ hãi, ánh mắt bình tĩnh, lời nói có gai nhưng không mất lý. Hạ Chấn Nam không thể không thừa nhận, đứa trẻ này không còn là người chỉ đi sau nhi tử ông gọi Vân Thiên ca ca nữa.
“Hôm qua chuyện Lạc Hà trấn đã nói đến đâu?” Hạ Chấn Nam hỏi.
Hạ Vân Thiên đáp: “Nói đến việc Thanh Ly tiếp ứng muộn. Nhưng con đã tra rõ, ngày ấy Thanh Ly không phải vô cớ đến muộn. Trước khi đến rừng Tàn Phong, đệ ấy gặp một nhóm sát thủ khác chuyên chặn viện binh.”
Lời vừa ra, mấy người trong chính đường đều biến sắc.
Hạ Chấn Nam ánh mắt lập tức sắc bén. “Có chuyện này?”
Thẩm Thanh Ly chắp tay đáp: “Có. Lúc ấy chưa có chứng cứ rõ ràng, lại sợ làm kinh động người sau lưng, nên Thanh Ly chưa bẩm báo trang chủ. Là Thanh Ly tự ý giấu chuyện, xin trang chủ trách phạt.”
Hạ Vân Thiên nhíu mày. “Thanh Ly…”
Thẩm Thanh Ly liếc hắn một cái rất nhẹ, ý bảo hắn đừng xen vào. Sau đó y nhìn Hạ Chấn Nam, tiếp tục nói: “Nhưng Thanh Ly có thể bảo đảm, nhóm sát thủ kia không phải cướp tiêu bình thường. Bọn họ đến để giết viện binh, cũng là để khiến Hạ thiếu chủ rơi vào thế cô lập trong rừng Tàn Phong. Nếu ngày ấy Thanh Ly không bị bọn họ chặn lại, có lẽ đã đến sớm hơn. Nhưng nếu Thanh Ly không chặn bọn họ, người đến rừng Tàn Phong sau đó chưa chắc chỉ có mấy tên cướp tiêu kia.”
Chính đường chìm vào yên lặng.
Hạ Chấn Nam nhìn y rất lâu. “Vì sao bây giờ mới nói?”
Thẩm Thanh Ly đáp rất bình tĩnh: “Vì đêm qua Sở cô nương nhắc lại chuyện này, Thanh Ly mới biết thì ra có người rất để ý việc ta đến muộn.”
Lời này vừa ra, sắc mặt Lưu Kính càng khó coi. “Thẩm công tử, ngươi đang ám chỉ Uyển Ninh có liên quan đến sát thủ?”
Thẩm Thanh Ly cười. “Lưu tiền bối lại hiểu lầm rồi. Ta chỉ nói Sở cô nương để ý chuyện ta đến muộn. Còn có liên quan hay không, chẳng phải nên tra mới biết sao?”
Hạ Vân Thiên suýt nữa không nhịn được mà cong môi.
Thẩm Thanh Ly đúng là không chịu thiệt dù chỉ nửa câu.
Hạ Chấn Nam nhìn Hạ Vân Thiên. “Con đã tra chưa?”
Hạ Vân Thiên không lấy vòng kim loại ra ngay. Hắn chỉ đáp: “Đã tìm được bốn bộ hài cốt ở khe bắc rừng Tàn Phong, đúng như Thanh Ly nói. Còn lại cần tiếp tục tra. Con xin phụ thân giao chuyện này cho con xử lý.”
Triệu trưởng lão lập tức nói: “Vân Thiên, việc này liên quan đến an nguy của con, cũng liên quan đến danh dự sơn trang, không thể chỉ để con và Thanh Ly tự tra.”
Hạ Vân Thiên nhìn ông. “Vậy Triệu trưởng lão muốn giao cho ai?”
Triệu trưởng lão hơi khựng lại. “Tất nhiên là trưởng bối trong sơn trang…”
“Trong sơn trang có nội gián.” Hạ Vân Thiên nói thẳng.
Cả chính đường lập tức xôn xao.
Hạ Chấn Nam trầm mặt. “Vân Thiên, con biết mình đang nói gì không?”
“Con biết.” Hạ Vân Thiên chắp tay. “Lộ tuyến Lạc Hà trấn không phải ai cũng biết. Đối phương có thể mai phục ở rừng Tàn Phong, lại có thể sắp người chặn viện binh ở khe bắc, chứng tỏ tin tức truyền ra rất chính xác. Nếu chỉ tra bên ngoài, không tra bên trong, chuyện này sẽ còn xảy ra lần thứ hai.”
Lưu Kính lạnh giọng: “Hạ thiếu chủ nói vậy, là muốn giữ chuyện trong tay mình, hay là muốn lấy cớ che chở Thẩm công tử?”
Hạ Vân Thiên nhìn hắn. “Ta che chở đệ ấy thì sao?”
Lưu Kính ngẩn ra.
Ngay cả Hạ Chấn Nam cũng nhíu mày.
Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh Hạ Vân Thiên, tim bỗng đập mạnh một cái. Hắn không ngờ Hạ Vân Thiên sẽ nói thẳng như vậy trước mặt mọi người. Hạ Vân Thiên không phủ nhận, không vòng vo, cũng không dùng lời khách sáo nói chỉ luận công đạo không luận tư tình. Hắn cứ vậy đứng giữa chính đường Minh Kiếm Sơn Trang, trước mặt phụ thân, trưởng lão và người Thanh Bình Môn, thừa nhận mình che chở Thẩm Thanh Ly.
Hạ Vân Thiên nói tiếp, giọng vẫn bình tĩnh: “Thẩm Thanh Ly lớn lên ở Minh Kiếm Sơn Trang, là người mẫu thân ta tự tay đưa về chăm sóc. Từ nhỏ đến lớn, ăn mặc chi dùng, lễ tiết thân phận đều theo lệ thiếu gia trong trang. Đệ ấy không phải hạ nhân, càng không phải người ngoài có thể tùy ý đổ tội. Ta là thiếu chủ Minh Kiếm Sơn Trang, nếu ngay cả người trong sơn trang cũng không che chở được, còn nói gì đến bảo vệ chính đạo?”
Chính đường tĩnh lặng đến mức tiếng gió ngoài hiên cũng trở nên rõ ràng.
Thẩm Thanh Ly cụp mắt, bàn tay trong tay áo chậm rãi siết lại. Rất nhiều năm trước, khi y vừa đến sơn trang, Hạ phu nhân cũng từng nói y không phải hạ nhân, không cần cúi đầu trước bất kỳ ai. Khi ấy Hạ Vân Thiên còn nhỏ, đứng bên cạnh mẫu thân, nghiêm túc gật đầu nói sau này ai bắt nạt Thanh Ly, cứ đến tìm hắn.
Sau này bọn họ lớn lên, lời hứa ấy bị phủ bụi trong năm tháng.
Y từng nghĩ Hạ Vân Thiên đã quên.
Nhưng hôm nay, người này lại trước mặt mọi người nhắc lại thân phận của y, nói phải che chở y.
Thẩm Thanh Ly biết rõ trong mắt Hạ Vân Thiên vẫn còn áy náy, biết sự bảo vệ này có lẽ không hoàn toàn là tình yêu. Nhưng y vẫn không thể không vui. Niềm vui ấy không làm y yếu đi, ngược lại giống như có thứ gì đó trong lòng được đặt về đúng chỗ. Y không cần cúi đầu, vì có người đã nói rõ trước mặt mọi người rằng y không cần cúi đầu.
Hạ Chấn Nam nhìn nhi tử, ánh mắt sâu hơn. “Vân Thiên, con hôm nay nói chuyện rất khác thường.”
Hạ Vân Thiên đáp: “Con chỉ là nghĩ rõ một số chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Người bên cạnh con, con nên tự mình tin. Đúng sai chưa rõ, con không nên để người ngoài vài câu đã định tội.”
Hạ Chấn Nam trầm mặc.
Lưu Kính còn muốn nói gì, nhưng Hạ Chấn Nam đã giơ tay ngăn lại. Trang chủ Minh Kiếm Sơn Trang không phải người hồ đồ. Dù ông trọng danh dự, cũng không thể xem nhẹ chuyện sát thủ chặn viện binh. Nếu chuyện này là thật, vậy Lạc Hà trấn không chỉ là một vụ mai phục đơn giản. Có người dám tính toán thiếu chủ ngay dưới mắt Minh Kiếm Sơn Trang, còn có thể khiến lời nghi ngờ rơi lên đầu Thẩm Thanh Ly, rõ ràng là muốn chia rẽ người trong chủ viện.
“Chuyện này giao cho Vân Thiên tra trước.” Hạ Chấn Nam cuối cùng nói. “Nhưng trong vòng bảy ngày phải có kết quả sơ bộ. Thanh Ly, nếu con biết thêm điều gì, phải nói rõ với Vân Thiên, không được tự ý hành động.”
Thẩm Thanh Ly chắp tay. “Vâng.”
Lưu Kính sắc mặt không tốt, nhưng cũng không tiện phản bác trước mặt Hạ Chấn Nam. A Nhạn quỳ trên đất, đầu cúi rất thấp, vai hơi run. Hạ Vân Thiên nhìn nàng một cái, ánh mắt lạnh nhạt. “Nha hoàn của Sở cô nương truyền lời không rõ, suýt khiến hai phái sinh hiểu lầm. Lưu tiền bối nên đưa về dạy lại. Minh Kiếm Sơn Trang là nơi đãi khách, nhưng không phải nơi để người ngoài tùy ý truyền lời gây chuyện.”
Lưu Kính lạnh mặt đứng dậy. “Hạ thiếu chủ hôm nay thật có uy phong.”
Hạ Vân Thiên đáp: “Không bằng Thanh Bình Môn bệnh một người, thư trách tội đã đến trước cửa.”
Lời này không nặng không nhẹ, nhưng đủ khiến Lưu Kính không thể giữ sắc mặt. Hắn phất tay áo, dẫn A Nhạn rời khỏi chính đường. Triệu trưởng lão thở dài muốn nói gì đó, nhưng nhìn vẻ mặt Hạ Vân Thiên, cuối cùng vẫn nuốt xuống. Những người còn lại lần lượt lui ra, trong chính đường chỉ còn Hạ Chấn Nam, Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly.
Hạ Chấn Nam nhìn Thẩm Thanh Ly. Ánh mắt ông không nghiêm khắc như vừa rồi, nhưng vẫn có áp lực của trang chủ nhiều năm. “Thanh Ly, con ra ngoài trước. Ta có lời muốn nói với Vân Thiên.”
Thẩm Thanh Ly hành lễ, đang định lui ra thì Hạ Vân Thiên bỗng nói: “Phụ thân, nếu lời ngài muốn nói liên quan đến Thanh Ly, con muốn đệ ấy ở lại nghe.”
Thẩm Thanh Ly bước chân khựng lại.
Hạ Chấn Nam nhíu mày. “Vân Thiên.”
Hạ Vân Thiên không lùi. “Con không muốn sau này vì vài câu truyền sai mà khiến đệ ấy hiểu lầm. Có gì cứ nói trước mặt.”
Thẩm Thanh Ly nhìn nghiêng mặt hắn, trong lòng có cảm giác khó tả. Hạ Vân Thiên hôm nay không chỉ bảo vệ y trước mặt người ngoài, mà ngay cả trước mặt phụ thân cũng không để y bị đặt ra khỏi câu chuyện. Điều đó khiến y cảm thấy mình không còn là người bị sắp xếp sau lưng nữa.
Hạ Chấn Nam im lặng hồi lâu, cuối cùng nói: “Vậy ở lại.”
Thẩm Thanh Ly đứng lại bên cạnh Hạ Vân Thiên, không tiến quá gần, cũng không lùi ra sau. Hạ Chấn Nam nhìn hai người sóng vai trước mặt, dường như nhớ đến rất nhiều năm trước, khi Hạ phu nhân còn sống, đứa trẻ áo xanh lúc nào cũng đi sau nhi tử ông. Khi ấy phu nhân từng nói Thanh Ly là đứa trẻ mệnh khổ, nhưng tâm tính bền bỉ, nếu sau này Vân Thiên biết thương người, hai đứa nhỏ có thể nương tựa lẫn nhau.
Chỉ tiếc người đã mất nhiều năm, còn hai đứa trẻ năm xưa cũng đã trưởng thành theo cách ông không ngờ.
“Thanh Ly.” Hạ Chấn Nam chậm rãi nói. “Cha mẹ con năm xưa là bằng hữu cũ của phu nhân. Chuyện này trong sơn trang ai cũng biết. Nhưng thân thế cụ thể của con, phu nhân khi còn sống không muốn nói rõ, ta cũng chưa từng công bố. Không phải vì xem nhẹ con, mà vì có một số chuyện nói ra chưa chắc là bảo vệ.”
Thẩm Thanh Ly rũ mắt. “Con hiểu.”
“Con thật sự hiểu sao?” Hạ Chấn Nam nhìn y. “Từ năm mười ba tuổi, ta biết có người ngoài từng tiếp xúc với con.”
Không khí trong chính đường lập tức căng lên.
Hạ Vân Thiên quay đầu nhìn Thẩm Thanh Ly. Thẩm Thanh Ly lại không quá bất ngờ. Y chỉ ngước mắt nhìn Hạ Chấn Nam, thần sắc bình tĩnh. “Trang chủ đã biết?”
“Minh Kiếm Sơn Trang không đến mức để một đứa trẻ bị người ngoài tiếp cận nhiều năm mà không phát hiện.” Hạ Chấn Nam nói. “Ta không ngăn, vì người kia không có sát ý với con. Nhưng Thanh Ly, Dạ Vũ Lâu không phải nơi dễ dính vào. Một khi con bước sâu, sau này muốn rút ra sẽ rất khó.”
Hạ Vân Thiên nghe đến ba chữ Dạ Vũ Lâu từ miệng phụ thân, trong lòng trầm xuống. Thì ra phụ thân không phải hoàn toàn không biết. Kiếp trước khi thân phận Thẩm Thanh Ly bị vạch trần, phụ thân lại chọn im lặng quá lâu. Hạ Vân Thiên không biết trong sự im lặng ấy có bao nhiêu bất đắc dĩ, bao nhiêu cân nhắc danh dự sơn trang, nhưng đời này hắn sẽ không để mọi chuyện đi đến mức ấy.
Thẩm Thanh Ly im lặng một lát rồi nói: “Trang chủ, có một số đường không phải con muốn chọn hay không, mà là từ lúc con sống sót được đưa vào sơn trang, nó đã ở dưới chân con rồi. Phu nhân và trang chủ cho con một nơi lớn lên, con ghi nhớ ân tình này. Nhưng cha mẹ con là ai, vì sao chết, vì sao năm đó phải gửi con đến đây, những chuyện này con không thể cả đời không hỏi.”
Hạ Chấn Nam nhìn y, cuối cùng thở dài rất nhẹ. “Tính tình con giống mẫu thân con.”
Đây là lần đầu tiên Hạ Chấn Nam nhắc đến mẫu thân Thẩm Thanh Ly rõ ràng như vậy.
Thẩm Thanh Ly ngón tay khẽ động, nhưng giọng vẫn bình tĩnh. “Trang chủ biết mẫu thân con?”
Hạ Chấn Nam im lặng một lúc, rồi nói: “Biết. Nhưng hiện tại chưa phải lúc nói. Nếu con muốn biết, trước tiên sống cho tốt. Đừng để mình bị kéo vào hiểm cảnh quá sớm.”
Thẩm Thanh Ly cười nhạt. “Trang chủ cũng cảm thấy con nên tránh xa những chuyện này?”
“Ta cảm thấy con nên cẩn thận.”
Hạ Vân Thiên nhìn Thẩm Thanh Ly, chậm rãi nói: “Con sẽ cùng đệ ấy cẩn thận.”
Hạ Chấn Nam nhìn hắn, ánh mắt lập tức nghiêm lại. “Vân Thiên, con biết Thanh Ly liên quan đến Dạ Vũ Lâu còn muốn đi cùng nó?”
“Biết.”
“Con là thiếu chủ Minh Kiếm Sơn Trang.”
“Con biết.”
“Danh môn chính đạo và Dạ Vũ Lâu không nên dính dáng quá sâu.”
“Phụ thân.” Hạ Vân Thiên nhìn thẳng vào ông. “Nếu năm xưa mẫu thân có thể đưa Thanh Ly về sơn trang, chứng tỏ bà tin cha mẹ đệ ấy. Nếu Minh Kiếm Sơn Trang đã nuôi đệ ấy lớn, vậy bây giờ không thể vì ba chữ Dạ Vũ Lâu mà đẩy đệ ấy ra ngoài.”
Hạ Chấn Nam trầm mặt. “Con đang trách ta?”
“Con không trách phụ thân.” Hạ Vân Thiên nói. “Con chỉ đang nói lựa chọn của mình. Những chuyện liên quan đến Thanh Ly, con sẽ không đứng ngoài nữa.”
Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh hắn, mắt hơi cụp xuống, che đi cảm xúc đang cuộn lên trong đáy mắt. Y từng nghĩ mình đủ mạnh để không cần ai đứng cùng. Nhưng khi Hạ Vân Thiên nói những lời này trước mặt Hạ Chấn Nam, y vẫn cảm thấy nơi mềm nhất trong lòng bị nhẹ nhàng chạm đến. Hắn không hỏi y có đáng hay không, cũng không hỏi thân phận của y có gây phiền phức hay không. Hắn chỉ nói sẽ không đứng ngoài nữa.
Hạ Chấn Nam nhìn hai người hồi lâu, cuối cùng khoát tay. “Đi đi. Chuyện Lạc Hà trấn, trong bảy ngày cho ta một kết quả.”
Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly cùng hành lễ lui ra.
Ra khỏi chính đường, ánh chiều vừa rơi xuống sân đá. Thẩm Thanh Ly đi bên cạnh Hạ Vân Thiên, mãi đến khi cách chính đường một đoạn mới dừng bước. Y quay đầu nhìn hắn, giọng rất nhẹ: “Huynh hôm nay nói rất nhiều lời dễ khiến người ta hiểu lầm.”
Hạ Vân Thiên hỏi: “Hiểu lầm gì?”
“Hiểu lầm rằng huynh thật sự rất để ý ta.”
“Không phải hiểu lầm.”
Thẩm Thanh Ly im lặng.
Hạ Vân Thiên nhìn y. “Ta để ý đệ.”
Ánh chiều chiếu lên vai áo trắng của hắn, cũng rơi vào mắt Thẩm Thanh Ly. Y đứng đó, bỗng cảm thấy mọi mưu tính, sắc bén, phòng bị của mình trong khoảnh khắc này đều như bị một câu đơn giản đánh tan. Nhưng y không muốn tỏ ra quá dễ dỗ, vì thế chỉ khẽ nghiêng mặt đi.
“Ta biết.” Y nói. “Nhưng Hạ Vân Thiên, để ý một người và yêu một người không giống nhau.”
Hạ Vân Thiên khựng lại.
Thẩm Thanh Ly nhìn về phía hoa lê trong sân, giọng bình tĩnh nhưng không che giấu nửa phần thật lòng. “Ta không ép huynh bây giờ phải yêu ta. Ta biết huynh trước kia không thích nam nhân, cũng biết huynh quay đầu quá nhanh, nhất định có nguyên nhân mà ta chưa hiểu. Nhưng ta đã nói rồi, ta sẽ xem những gì huynh cho là thật. Ta sẽ nhận, sẽ vui, cũng sẽ muốn nhiều hơn. Đến lúc đó, nếu huynh phát hiện mình chỉ là nhất thời mềm lòng, phải nói sớm với ta.”
Hạ Vân Thiên cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Hắn muốn nói không phải nhất thời, muốn nói ta đã mất đệ một lần nên không thể lại mất, muốn nói ta không biết kiếp này phải mất bao lâu mới khiến tình cảm này sạch khỏi áy náy, nhưng ta biết mình nhất định sẽ đi đến bên đệ. Nhưng những lời ấy cuối cùng đều bị hắn nuốt xuống.
Hắn không thể dùng nỗi đau kiếp trước để ép Thẩm Thanh Ly tin mình.
Hắn chỉ có thể dùng đời này để chứng minh.
“Thanh Ly.” Hạ Vân Thiên chậm rãi nói. “Ta không dám nói hiện tại mình đã làm tốt đến mức xứng đáng với tình cảm của đệ. Nhưng ta có thể nói với đệ, ta không phải nhất thời mềm lòng. Ta sẽ không thu lại, cũng sẽ không lui về như trước. Còn chuyện yêu hay không yêu…”
Hắn dừng một chút, ánh mắt rơi trên mặt Thẩm Thanh Ly, giọng thấp đến gần như dịu dàng.
“Ta sẽ đi đến đó. Không phải vì thương hại, cũng không phải vì muốn trốn tránh điều gì. Là vì người trước mặt ta là đệ.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn.
Một lúc lâu sau, y bỗng cười. Nụ cười ấy hơi đỏ nơi vành mắt, nhưng vẫn mang theo sự kiêu ngạo quen thuộc. “Được. Vậy ta chờ huynh đi đến đó.”
Hạ Vân Thiên nhìn y, tim đau và ấm cùng lúc.
Thẩm Thanh Ly lại nói: “Nhưng ta không chờ quá lâu đâu.”
“Không lâu.” Hạ Vân Thiên đáp. “Lần này sẽ không lâu.”
Thẩm Thanh Ly không hiểu vì sao hắn nói “lần này”, nhưng y không hỏi. Có lẽ mỗi người đều có bí mật của riêng mình. Y có Dạ Vũ Lâu, có thân thế chưa rõ, có những thủ đoạn không muốn bày hết ra trước ánh sáng. Hạ Vân Thiên cũng có ánh mắt đau lòng như từng mất đi điều gì rất quan trọng. Nếu hắn không nói, y có thể đợi. Dù sao bọn họ đều đã quyết định bước về phía nhau, có vài bí mật sẽ đến lúc tự hiện ra dưới trăng.
Ngay khi hai người chuẩn bị trở về chủ viện, một con chim xám bỗng lướt qua mái hiên, rơi xuống cành tùng gần đó. Thẩm Thanh Ly ánh mắt khẽ đổi. Y bước tới, lấy từ chân chim một ống trúc nhỏ bằng đầu ngón tay. Hạ Vân Thiên đứng bên cạnh, không lên tiếng.
Thẩm Thanh Ly mở ống trúc, bên trong chỉ có một mảnh giấy rất hẹp.
Y nhìn xong, nụ cười trên môi chậm rãi biến mất.
Hạ Vân Thiên hỏi: “Tin gì?”
Thẩm Thanh Ly đưa mảnh giấy cho hắn.
Trên giấy chỉ có một hàng chữ nhỏ: Người đặt ngân phiếu ở Lạc Hà trấn không phải đệ tử Thanh Bình Môn bình thường. Đêm đó, có người nhìn thấy nha hoàn A Nhạn xuất hiện ở hậu hẻm tiệm rèn.
Hạ Vân Thiên siết chặt mảnh giấy.
A Nhạn là nha hoàn tâm phúc của Sở Uyển Ninh. Nếu nàng xuất hiện ở tiệm rèn, vậy Sở Uyển Ninh tuyệt đối không thể phủi sạch chuyện này. Nhưng điều khiến Hạ Vân Thiên chú ý hơn là tốc độ truyền tin của Dạ Vũ Lâu. Từ lúc Thẩm Thanh Ly để lại tín hiệu ở tiệm trà đến hiện tại chỉ mới hơn nửa ngày, tin tức đã đưa đến tận Minh Kiếm Sơn Trang. Thế lực phía sau y quả nhiên không đơn giản.
Thẩm Thanh Ly thu lại mảnh giấy, đốt trên ngọn đèn dưới hiên. “Tin này chỉ đủ cho chúng ta biết hướng tra, chưa đủ làm chứng cứ. A Nhạn có thể nói nàng chỉ đi ngang qua, cũng có thể nói bị người khác mượn danh. Muốn kéo Sở Uyển Ninh xuống nước, cần thứ chắc hơn.”
Hạ Vân Thiên nhìn tro giấy tan đi, ánh mắt lạnh xuống. “Vậy tìm thứ chắc hơn.”
Thẩm Thanh Ly quay đầu nhìn hắn. “Huynh thật sự muốn kéo nàng xuống?”
Hạ Vân Thiên đáp: “Nếu nàng vô tội, không ai kéo được. Nếu nàng có tội, không ai giữ được.”
Thẩm Thanh Ly cong môi. “Câu này ta thích nghe.”
Nhưng lời vừa dứt, ngoài viện bỗng có tiếng chuông cảnh báo vang lên. Ba tiếng chuông gấp gáp liên tiếp vọng khắp Minh Kiếm Sơn Trang, khiến đệ tử các viện lập tức chạy về phía tiền môn. Hạ Vân Thiên sắc mặt trầm xuống. Đây là chuông báo có người ngoài xông vào sơn trang.
Một đệ tử chạy vội đến, chưa kịp đứng vững đã quỳ xuống bẩm báo: “Thiếu chủ, dưới chân núi có người bị thương xông vào, trên người mang lệnh bài của tiêu cục Lạc Hà. Hắn nói có chuyện quan trọng phải gặp người, còn nói… còn nói nhóm tiêu sư sống sót sau trận mai phục nửa tháng trước đều đã chết trong đêm qua!”
Thẩm Thanh Ly ánh mắt lập tức lạnh đi.
Hạ Vân Thiên quay đầu nhìn về phía tiền môn, bàn tay đã đặt lên chuôi kiếm Hàn Tự.
Có người đang diệt khẩu.
(Hết chương 3)
Bình luận 💬 1
test 6