Chương 2: Dâng trà
Đêm đầu tiên ở Trầm An viện trôi qua trong tiếng gió lùa qua khe cửa và mùi than mới nhóm còn vương trong phòng. Diệp Thanh Hiên không ngủ trên giường của Sở Tử Ngôn, cũng không ép y làm tròn thứ lễ nghĩa phu thê vốn chỉ còn lại cái vỏ. Hắn sai Thanh Mặc dọn tạm một chiếc giường nhỏ ở gian ngoài, cách một lớp bình phong, đủ gần để nghe thấy động tĩnh trong phòng, cũng đủ xa để Sở Tử Ngôn không cảm thấy mình bị người khác xâm phạm đến chút riêng tư cuối cùng.
Sở Tử Ngôn nửa đêm tỉnh mấy lần. Không phải vì đau, hai chân y đã không còn biết đau từ lâu, mà là vì không quen trong viện này bỗng có thêm hơi người. Trước đây, Trầm An viện vào đêm sâu giống một ngôi mộ chưa lấp đất, hạ nhân trực đêm cũng chỉ ngủ gật ngoài hành lang, chẳng ai thật lòng để ý người nằm trong phòng còn thở hay không. Nhưng đêm nay, mỗi lần y hé mắt, đều có thể thấy sau bình phong còn một ngọn đèn nhỏ, ánh sáng không mạnh, chỉ âm thầm cháy, giống như sợ y thức dậy sẽ thấy cả căn phòng chìm trong bóng tối.
Đến gần sáng, trong phòng cuối cùng cũng ấm hơn một chút. Sở Tử Ngôn tựa lưng vào đầu giường, mắt nhìn màn trướng đã cũ, trong lòng lại không yên như vẻ mặt. Chén nước ấm tối qua vẫn đặt trên chiếc kỷ nhỏ cạnh giường, nước đã nguội, nhưng dấu vết của hơi ấm ấy dường như còn sót lại trong lòng bàn tay y. Y khép mắt, tự giễu nghĩ, chỉ một chén nước mà thôi, sao lại khiến người ta nhớ lâu như vậy.
Ngoài bình phong truyền đến tiếng bước chân rất nhẹ. Diệp Thanh Hiên đã dậy từ sớm, thay hỉ phục nặng nề đêm qua bằng một thân áo xanh nhạt, tóc buộc gọn bằng ngọc quan đơn giản. Hắn không giống người vừa trải qua một đêm tân hôn lạnh lẽo, sắc mặt vẫn ôn hòa, dáng vẻ sạch sẽ bình tĩnh. Thanh Mặc bưng chậu nước nóng vào sau, vừa đặt xuống đã liếc qua chiếc chăn trên giường, nhìn thấy góc chăn vẫn còn che kín cổ chân Sở Tử Ngôn mới thở phào một hơi rất khẽ.
Diệp Thanh Hiên đi đến cách giường vài bước thì dừng lại, không tùy tiện vén màn. “Tử Ngôn, em tỉnh rồi sao?”
Sở Tử Ngôn mở mắt, giọng còn hơi khàn: “Ngươi đứng ngoài nhìn lâu như vậy, chẳng lẽ còn cần hỏi?”
Diệp Thanh Hiên nghe ra sự phòng bị trong lời y, cũng không để bụng. Hắn đưa tay vén màn lên một nửa, để ánh sáng mờ mờ từ cửa sổ lọt vào, sau đó mới nhìn y. Đêm qua trong phòng quá tối, hôm nay nhìn kỹ, hắn càng thấy Sở Tử Ngôn gầy hơn trong tưởng tượng. Hai má y không đến mức hóp lại, nhưng sắc mặt tái nhợt vì lâu ngày không gặp nắng, cổ tay lộ dưới tay áo mảnh đến mức khiến người nhìn đau lòng.
Hắn không nhìn quá lâu, rất nhanh rũ mắt, lấy khăn sạch nhúng vào nước ấm rồi vắt khô. “Hôm nay phải đến chính viện dâng trà. Ta sai người hỏi rồi, giờ Thìn Lưu phu nhân sẽ ở Vinh Thọ đường chờ chúng ta.”
Sở Tử Ngôn lập tức cười lạnh. “Chờ chúng ta? Bà ta chờ ngươi thì đúng hơn. Ta đã hơn một năm không bước vào Vinh Thọ đường, phụ thân ta e rằng cũng đã quen không thấy đứa con này trước mặt. Ngươi tự đi đi, nói ta bệnh nặng không dậy nổi. Dù sao trong mắt bọn họ, ta có đi hay không cũng chẳng khác gì nhau.”
Diệp Thanh Hiên đặt khăn ấm vào tay mình, thử nhiệt độ rồi mới đưa đến bên cạnh y. “Lau mặt trước đã.”
Sở Tử Ngôn không nhận, ánh mắt lạnh xuống. “Diệp Thanh Hiên, ngươi có nghe ta nói không?”
“Ta nghe.” Diệp Thanh Hiên đáp, “Nhưng lời này em nói với ta thì được, đợi đến Vinh Thọ đường lại không thể nói như vậy.”
“Ta nói rồi, ta không đi.”
Diệp Thanh Hiên nhìn y một lúc, không vội khuyên, cũng không lập tức ép. Hắn đặt khăn lên chiếc giá nhỏ bên cạnh, rồi kéo ghế ngồi xuống trước giường, tư thế hơi thấp hơn Sở Tử Ngôn một chút. Cách ngồi ấy khiến Sở Tử Ngôn vô thức nhíu mày, bởi người này không đứng trên cao nhìn xuống y, cũng không quỳ lụy dưới chân y, mà đặt mình ở vị trí vừa có thể nhìn thẳng, vừa không khiến y cảm thấy bị thương hại.
Diệp Thanh Hiên nhẹ giọng nói: “Tử Ngôn, nếu hôm nay chỉ là lễ của ta, em không muốn đi, ta sẽ không ép. Nhưng hôm nay không chỉ là dâng trà của tân phụ. Hôm nay là ngày đầu tiên sau khi ta vào phủ, cũng là ngày Quốc Công phủ nhìn xem Trầm An viện còn có chủ hay không.”
Sở Tử Ngôn khựng lại rất nhẹ.
Diệp Thanh Hiên tiếp tục: “Nếu em không xuất hiện, Lưu phu nhân sẽ có đủ lý do nói em bệnh đến mức không thể ra khỏi giường, từ nay những chuyện bên ngoài càng không cần hỏi ý em. Hạ nhân trong phủ cũng sẽ cảm thấy thế tử thật sự không còn sức quản bất cứ điều gì, bọn họ chậm một bữa cơm, thiếu một chậu than, đổi một thang thuốc, đều có thể dùng hai chữ ‘bệnh nặng’ để qua loa. Ta có thể thay em tranh, nhưng nếu ngay từ ngày đầu tiên ta đã đi một mình, bọn họ sẽ chỉ xem ta là một nam thê bị đưa đến canh phòng trống, không phải người đứng bên cạnh thế tử.”
Sở Tử Ngôn im lặng. Hàng mi y rũ xuống, che đi đáy mắt dao động. Những lời này không dễ nghe, nhưng lại quá thật. Hơn một năm nay, y chưa từng không hiểu tình cảnh của mình, chỉ là hiểu cũng vô dụng. Từ khi hai chân không còn cảm giác, mỗi lần rời giường đều giống bị người ta xé mở vết thương tự tôn. Y thà nằm trong căn phòng lạnh này, thà để đám người kia quên mất y, cũng không muốn bị đẩy ra ngoài cho người khác nhìn thấy bộ dạng hiện tại.
Một thế tử từng cưỡi ngựa bắn cung, từng đứng giữa trường săn khiến mọi người kinh diễm, nay ngay cả ngồi dậy cũng cần người đỡ.
Y làm sao chịu được.
Sở Tử Ngôn ngẩng đầu, ánh mắt âm trầm. “Ngươi nói hay như vậy, chẳng qua là muốn mượn danh phận của ta để đứng vững trong phủ. Diệp Thanh Hiên, ta đã nói rồi, ta không còn gì cho ngươi mượn.”
Diệp Thanh Hiên không tránh ánh mắt của y. “Ta mượn danh phận của em, cũng là để trả danh phận ấy về cho em. Em có thể không tin ta, nhưng hôm nay em phải để người trong Quốc Công phủ nhìn thấy, Sở Tử Ngôn vẫn là Sở Tử Ngôn. Em không cần nói nhiều, cũng không cần cười với ai. Chỉ cần ngồi ở đó, nhận chén trà nên nhận, để họ biết trong Trầm An viện không phải đang nuôi một cái bóng.”
Căn phòng yên tĩnh rất lâu. Sở Tử Ngôn nhìn hắn, tựa như đang cân nhắc từng chữ thật giả. Diệp Thanh Hiên để mặc y nhìn, không né tránh, cũng không thúc giục. Ngoài cửa, Thanh Mặc cúi đầu đứng bên chậu nước, trong lòng căng đến mức không dám thở mạnh; hắn biết công tử nhà mình mềm giọng là thật mềm, nhưng đã quyết định chuyện gì thì tám con ngựa cũng kéo không trở lại.
Cuối cùng, Sở Tử Ngôn lạnh lùng nói: “Ngươi muốn đưa ta đi bằng cách nào? Bảo người ngoài vào xem ta bò xuống giường, hay để mấy gã hạ nhân khiêng ta như khiêng một món đồ?”
Diệp Thanh Hiên đứng dậy. “Không cần người ngoài.”
Sở Tử Ngôn chợt hiểu ý hắn, sắc mặt lập tức biến đổi. “Ngươi dám.”
Diệp Thanh Hiên đi đến bên tủ, lấy ngoại bào đã được Thanh Mặc hơ ấm trên giá than, sau đó lại quay về bên giường. Hắn không lập tức động tay, chỉ đặt áo lên mép giường, giọng vẫn nhẹ: “Ta sẽ bế em lên xe lăn. Không để người ngoài nhìn thấy. Không để họ chạm vào em. Nếu em mắng ta, ta nhận. Nhưng hôm nay em phải đi.”
“Diệp Thanh Hiên!” Sở Tử Ngôn siết chặt mép chăn, giọng khàn đi vì giận, “Ta nói không cần!”
Diệp Thanh Hiên cúi mắt nhìn bàn tay y trắng bệch vì dùng sức, lòng bàn tay mình cũng siết lại trong tay áo. Hắn biết chuyện này với Sở Tử Ngôn tàn nhẫn đến mức nào. Một người như y, từng kiêu hãnh đến mức ngay cả khi bị người khác đẩy ngã cũng sẽ tự chống tay đứng dậy, nay lại phải để một người vừa thành thân một ngày bế khỏi giường. Nhưng nếu hôm nay hắn lui, cái gọi là “tôn trọng” sẽ biến thành buông mặc; hắn không thể để y tiếp tục tự chôn mình bằng sự tự tôn đã bị đau đớn cắn nát.
Hắn thấp giọng nói: “Em ghét bị người khác bế, ta biết. Em ghét người khác nhìn thấy em bất tiện, ta cũng biết. Nhưng áo trong của em đã ẩm, tóc chưa chải, chăn dưới chân đè lệch suốt đêm mà em không cảm giác được. Tử Ngôn, ta không nói những điều này để làm em khó chịu. Ta chỉ muốn em hiểu, hiện tại có vài chuyện em không thể tự mình làm, không có nghĩa là em thấp hơn người khác.”
Sở Tử Ngôn bỗng cứng đờ.
Diệp Thanh Hiên nhìn y, từng chữ rất chậm: “Năm xưa có người từng nói với ta, người khác muốn ta cúi đầu, không có nghĩa là ta thật sự thấp hơn họ. Hôm nay ta cũng muốn nói với em như vậy. Hai chân không nghe lời em, không có nghĩa là em phải để cả đời mình quỳ xuống.”
Sở Tử Ngôn ngẩng phắt đầu. Trong đáy mắt lạnh lẽo của y cuối cùng xuất hiện một vết nứt rất nhỏ, giống như trong bóng tối bỗng có mũi kim đâm vào ký ức đã phủ bụi. Câu nói kia quen thuộc đến kỳ lạ, nhưng y không nhớ mình từng nói với ai, cũng không nhớ vì sao người trước mắt lại biết. Hơn một năm bệnh tật đã mài mòn quá nhiều thứ, còn quá khứ thiếu niên rực rỡ kia đối với y xa đến mức giống chuyện của kiếp trước.
Diệp Thanh Hiên không giải thích. Hắn chỉ cầm khăn ấm lên, đưa đến trước mặt y lần nữa. “Trước hết lau mặt. Sau đó thay áo. Ta sẽ không gọi người ngoài vào.”
Sở Tử Ngôn nhìn chiếc khăn kia, hô hấp dần nặng hơn. Hắn muốn hất đi, muốn lạnh giọng đuổi người, muốn nói ngươi biết cái gì, ngươi có tư cách gì đứng ở đây khuyên ta. Nhưng câu nói vừa rồi như một sợi dây cũ, kéo y khỏi đáy nước một chút, khiến y trong chốc lát không thể nói ra những lời quá tàn nhẫn.
Cuối cùng, y giật lấy khăn, tự lau qua mặt mình bằng động tác hơi thô bạo. Diệp Thanh Hiên không cười, cũng không nói thêm. Hắn chỉ xoay người lấy áo, đợi Sở Tử Ngôn lau xong mới hỏi: “Ta giúp em thay áo, được không?”
Sở Tử Ngôn nhắm mắt. “Ngươi đã quyết định rồi, còn giả vờ hỏi làm gì?”
“Vì thân thể là của em.” Diệp Thanh Hiên đáp, “Dù ta nhất định phải làm, cũng muốn em biết trước ta sẽ làm gì.”
Sở Tử Ngôn mở mắt nhìn hắn. Một câu ấy không khiến y hết khó chịu, nhưng lại khiến sự chống cự bén nhọn trong lồng ngực y nghẹn lại. Trước đây, những người hầu hạ y thay áo không phải ai cũng ác ý, nhưng phần lớn đều vội vàng, sợ phiền, sợ chạm vào người tàn phế xui xẻo. Bọn họ kéo tay y, nâng chân y, đổi áo y như đổi áo cho một con rối không biết đau. Không ai hỏi y có đồng ý hay không, bởi trong mắt bọn họ, y đã không còn quyền đồng ý.
Diệp Thanh Hiên đỡ y ngồi thẳng hơn, động tác chắc mà cẩn thận. Khoảng cách hai người gần đến mức Sở Tử Ngôn ngửi được mùi trúc nhàn nhạt trên người hắn, sạch sẽ, ấm áp, khác hẳn mùi thuốc cũ trong căn phòng này. Khi tay Diệp Thanh Hiên vòng qua vai y để cởi áo trong đã ẩm, cả người Sở Tử Ngôn căng cứng như dây cung kéo đến tận cùng, sắc mặt trắng hơn ban nãy.
Diệp Thanh Hiên dừng lại ngay. “Ta làm đau em sao?”
Sở Tử Ngôn cười lạnh, giọng khàn đặc: “Ta còn biết đau sao?”
Lời vừa ra, trong phòng lập tức yên xuống. Thanh Mặc đứng phía sau bình phong đỏ mắt, vội cúi đầu giả vờ chỉnh tay nải. Diệp Thanh Hiên không đáp ngay, chỉ tiếp tục giúp Sở Tử Ngôn thay áo bằng động tác chậm hơn. Khi vạt áo mới phủ lên vai y, hắn mới nhẹ giọng nói: “Chỗ chân không đau, không có nghĩa là nơi khác không đau. Ta sẽ nhớ.”
Sở Tử Ngôn quay mặt đi. Cổ họng y nghẹn lại một thứ rất khó chịu, không rõ là tức giận hay mệt mỏi. Hắn ghét Diệp Thanh Hiên nói chuyện như vậy, từng câu từng chữ đều không nặng, lại giống như đặt tay lên những nơi y đã cố tình chôn xuống. Y thà người này chê bai, thà người này ghê tởm, như vậy y còn có thể dễ dàng dựng gai. Nhưng Diệp Thanh Hiên không làm thế.
Sau khi thay áo xong, Diệp Thanh Hiên gọi Thanh Mặc đẩy xe lăn vào. Chiếc xe lăn này đã cũ, tay vịn có vết nứt, bánh xe bên trái khi di chuyển phát ra tiếng kẹt khô khốc, rõ ràng lâu ngày không được tu sửa cẩn thận. Diệp Thanh Hiên liếc qua một cái, ánh mắt hơi trầm xuống, nhưng không nói gì trước mặt Sở Tử Ngôn. Hắn chỉ lấy một tấm đệm mềm đặt lên ghế, lại phủ thêm áo choàng dày lên lưng xe để tránh gió.
Sở Tử Ngôn nhìn thấy xe lăn, bàn tay đặt trên chăn khẽ run một chút. Sự run rẩy ấy rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, nhưng Diệp Thanh Hiên vẫn nhìn thấy. Hắn không vạch trần, chỉ cúi người, một tay vòng qua lưng Sở Tử Ngôn, một tay luồn dưới khoeo chân y qua lớp chăn mỏng.
“Ta bế em qua.”
Sở Tử Ngôn nhắm mắt, cắn chặt răng. Khoảnh khắc thân thể rời khỏi giường, y cảm thấy cả đời kiêu hãnh của mình như cũng bị nhấc lên khỏi nơi ẩn náu cuối cùng. Hai chân vô lực rũ xuống trong tay người khác, không đau, không cảm giác, lại nhục nhã hơn bất kỳ vết thương nào. Y theo bản năng nắm chặt vạt áo Diệp Thanh Hiên, không phải vì sợ ngã, mà vì nếu không nắm lấy thứ gì, y sợ mình sẽ thật sự vỡ ra trước mặt người này.
Diệp Thanh Hiên bế y rất vững. Sở Tử Ngôn tưởng một thứ tử Diệp gia văn nhã như hắn sẽ yếu ớt, nhưng vòng tay kia lại mạnh hơn y nghĩ. Không có lảo đảo, không có miễn cưỡng, cũng không có vẻ ghê sợ khi ôm lấy một người không thể tự đi. Hắn đặt y xuống xe lăn bằng động tác chậm rãi, kéo áo choàng che kín đôi chân y, sau đó lui nửa bước, cúi người chỉnh lại vạt áo trước ngực y.
“Tử Ngôn,” Diệp Thanh Hiên nói nhỏ, “ngẩng đầu lên.”
Sở Tử Ngôn đang nhìn đôi chân mình dưới áo choàng. Nghe vậy, y nhíu mày: “Ngươi lại muốn nói gì?”
“Không phải nói với ta.” Diệp Thanh Hiên đưa chiếc ngọc quan cũ trên bàn đến trước mặt y, ánh mắt dịu nhưng sáng. “Là lát nữa đến Vinh Thọ đường, em phải để bọn họ nhìn thấy, thế tử Quốc Công phủ vẫn có thể ngẩng đầu.”
Sở Tử Ngôn nhìn hắn rất lâu. Sau cùng, y đưa tay nhận ngọc quan, giọng lạnh lùng: “Nếu hôm nay ngươi khiến ta thành trò cười, ta sẽ không tha cho ngươi.”
Diệp Thanh Hiên cong môi rất nhẹ. “Được. Nếu ta làm không tốt, em cứ phạt ta.”
Từ Trầm An viện đến Vinh Thọ đường, đường đi không ngắn. Thanh Mặc vốn muốn đẩy xe, nhưng Diệp Thanh Hiên tự mình đứng sau xe lăn. Bánh xe cũ lăn trên nền đá xanh phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai, mỗi một tiếng đều khiến Sở Tử Ngôn lạnh mặt thêm một phần. Đám hạ nhân dọc đường nhìn thấy bọn họ thì vội nép sang hai bên hành lễ, nhưng ánh mắt lén lút không giấu được kinh ngạc. Có lẽ trong lòng họ, vị thế tử bị nhốt hơn một năm này đã sớm không nên xuất hiện dưới ánh sáng ban ngày.
Diệp Thanh Hiên không nhìn những ánh mắt ấy. Hắn đẩy xe rất vững, gặp chỗ bậc đá thì dừng lại, cùng Thanh Mặc nâng bánh xe qua, không để thân thể Sở Tử Ngôn xóc nảy khó chịu. Sở Tử Ngôn ngồi trên xe, sắc mặt lạnh như ngọc phủ sương, lưng thẳng, tay đặt trên tay vịn dù đầu ngón tay đã siết đến trắng bệch. Áo choàng màu xanh đậm che kín đôi chân, tóc đen buộc quan, dung mạo tuy gầy yếu nhưng khí độ thế tử năm xưa vẫn chưa hoàn toàn bị bệnh tật mài sạch.
Khi bọn họ đến Vinh Thọ đường, trong phòng đã có không ít người. Quốc Công gia Sở Hoài Chương ngồi ở chủ vị bên trái, trên mặt có vẻ mệt mỏi khó che giấu. Lưu thị ngồi bên cạnh, nụ cười ôn hòa, phía sau là mấy ma ma thân cận. Một thanh niên mặc áo gấm màu lam đứng bên dưới, dung mạo có vài phần giống Sở Tử Ngôn nhưng khí chất mềm hơn, vừa thấy bọn họ liền lập tức bước lên, trên mặt đầy vẻ quan tâm đúng mực.
“Huynh trưởng, thân thể huynh không tiện, sao còn tự mình đến đây? Mẫu thân đã nói rồi, nếu huynh mệt thì miễn lễ cũng không sao.”
Người này chính là con trai Lưu thị, Sở Tử Hành. Diệp Thanh Hiên liếc qua hắn một cái, chỉ thấy lời nói ấy nghe thì ân cần, thực chất lại đặt hai chữ “không tiện” lên trước mặt mọi người, vừa nhắc Sở Tử Ngôn tàn phế, vừa thay Lưu thị dựng lên dáng vẻ hiền từ. Nếu Sở Tử Ngôn nổi giận, sẽ thành tính tình thất thường; nếu im lặng, sẽ thành mặc nhận mình bệnh đến không thể giữ lễ.
Sở Tử Ngôn chưa kịp mở miệng, Diệp Thanh Hiên đã dừng xe lăn lại ở vị trí vừa đúng, không tiến quá gần, cũng không lùi quá xa. Hắn khom người hành lễ với Quốc Công gia và Lưu thị trước, sau đó mới ôn hòa nói: “Nhị công tử có lòng. Chỉ là hôm nay là ngày con dâu mới dâng trà, thế tử là đích trưởng tử Quốc Công phủ, cũng là phu quân của con, lễ này nếu bỏ qua, người ngoài không biết lại tưởng thế tử không kính phụ mẫu. Thế tử dù thân thể chưa khỏe, lễ số trong lòng vẫn chưa từng quên.”
Mấy câu này nói mềm mại, nhưng Vinh Thọ đường lập tức yên tĩnh một thoáng. Sở Tử Hành cười hơi khựng lại, Lưu thị thì nâng mắt nhìn Diệp Thanh Hiên kỹ hơn. Sở Tử Ngôn ngồi trên xe lăn, đầu ngón tay đang siết tay vịn bỗng thả lỏng một chút. Hắn không cần tự mình phản bác, Diệp Thanh Hiên đã thay y đỡ mũi kim thứ nhất, hơn nữa không hề khiến y mất mặt.
Sở Hoài Chương nhìn con trai đã hơn một năm không ngồi trước mặt mình, ánh mắt có chút phức tạp. Ông há miệng muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ thở dài: “Tử Ngôn, con đã đến rồi thì tốt. Thân thể nếu không chịu được, cũng không cần cố.”
Sở Tử Ngôn nhìn phụ thân mình. Một năm trước, người này từng vì y đỗ đầu võ khảo của thế gia tử đệ mà cười lớn trước mặt khách khứa, nói Sở gia có con như thế, tổ tiên có linh. Một năm sau, ông nhìn y lại như nhìn một vết thương không dám chạm vào. Sự trốn tránh trong mắt ấy khiến tim Sở Tử Ngôn lạnh đi, nhưng y đã lạnh quá lâu, cũng không còn sức chất vấn.
Y chỉ nhạt giọng đáp: “Đa tạ phụ thân quan tâm. Con còn ngồi được.”
Ba chữ “ngồi được” vừa ra, sắc mặt Sở Hoài Chương cứng lại. Lưu thị lập tức cười hòa giải: “Hôm nay là ngày vui, Tử Ngôn chịu đến, lão gia cũng yên lòng rồi. Thanh Hiên, lại đây dâng trà đi. Vào phủ rồi đều là người một nhà, sau này nếu Tử Ngôn có chỗ nào chăm sóc không chu toàn, con cứ đến nói với ta. Ta làm mẫu thân, nhất định sẽ thay các con lo liệu.”
Nha hoàn bưng khay trà lên. Diệp Thanh Hiên nhận chén trà, hai tay dâng đến trước mặt Sở Hoài Chương trước. Hắn quỳ xuống theo lễ tân phụ, tư thái đoan chính, không vì mình là nam tử mà lộ vẻ miễn cưỡng. “Con dâu Diệp Thanh Hiên, kính phụ thân uống trà. Từ nay con đã vào Sở gia, nguyện cùng thế tử giữ lễ làm người, phụng dưỡng phụ mẫu, không để Quốc Công phủ hổ thẹn.”
Sở Hoài Chương nhìn hắn, vẻ mặt hơi dịu đi. Có lẽ ông vốn tưởng thứ tử Diệp gia bị ép gả sẽ mang theo oán khí, không ngờ người trước mắt ăn nói đúng mực, dáng vẻ không kiêu không hèn. Ông nhận trà uống một ngụm, sai người đưa lễ gặp mặt. Đó là một chiếc hộp gấm nhỏ, bên trong đặt ngọc bội cũ của Sở gia, không tính quý hiếm nhất, nhưng cũng không đến mức qua loa.
Diệp Thanh Hiên nhận bằng hai tay, tạ lễ xong mới đứng dậy, bưng chén trà thứ hai đến trước mặt Lưu thị. Hắn vẫn quỳ, vẫn ôn hòa: “Con dâu kính mẫu thân uống trà. Đêm qua con mới vào Trầm An viện, có nhiều việc chưa hiểu, sau này còn cần mẫu thân chỉ điểm.”
Lưu thị cúi xuống nhìn hắn. Nụ cười trên mặt bà ta không đổi, nhưng ánh mắt lại sâu hơn. “Con là người thông minh, chỉ điểm thì không dám. Ta chỉ mong con thật lòng chăm sóc Tử Ngôn. Đứa nhỏ này từ sau khi bị thương, tính tình lạnh đi rất nhiều, có khi nói lời khó nghe, con đừng để trong lòng.”
Diệp Thanh Hiên nâng chén trà, giọng càng mềm: “Thế tử chỉ là bệnh lâu, trong lòng khó tránh khỏi buồn bực, không phải người không biết tốt xấu. Mẫu thân thương thế tử, chắc hẳn cũng hiểu.”
Lưu thị nhận trà, khóe môi hơi cong. “Đương nhiên. Nó là đích trưởng tử của lão gia, ta làm mẫu thân kế, sao có thể không thương.”
Diệp Thanh Hiên đợi bà ta uống trà xong, nhận lễ gặp mặt, rồi mới chậm rãi nói: “Có lời này của mẫu thân, con cũng yên lòng. Đêm qua Trầm An viện thiếu than lửa và nước nóng, hẳn là người dưới bận hôn lễ nên sơ suất. Con vốn nghĩ chuyện nhỏ không nên quấy rầy mẫu thân, nhưng lại sợ thế tử nhiễm lạnh, về sau xin mẫu thân cho con một danh sách hạ nhân phụ trách Trầm An viện, để con biết nên nhắc ai. Dù sao thế tử thân thể đang dưỡng, những chuyện như cơm nóng, nước nóng, thuốc đúng giờ, không thể lần nào cũng làm phiền đến chính viện.”
Vinh Thọ đường lại yên lặng.
Câu này của Diệp Thanh Hiên không nặng, thậm chí còn nhún nhường gọi là “người dưới sơ suất”, giữ đủ mặt mũi cho Lưu thị. Nhưng người thông minh đều nghe hiểu, hắn đang mượn chén trà này nói cho mọi người biết, đêm tân hôn Trầm An viện thiếu than thiếu nước là thật, Sở Tử Ngôn bị chậm trễ cũng là thật. Hắn không làm ầm lên, không khóc lóc, chỉ xin danh sách hạ nhân, nhưng một khi danh sách đến tay hắn, về sau ai còn muốn đổ lỗi vòng vo sẽ không dễ nữa.
Lưu thị nhìn hắn một lát, nụ cười nhạt đi rất ít, gần như không ai nhận ra. “Con vừa vào phủ đã lo chu toàn như vậy, là phúc của Tử Ngôn. Danh sách lát nữa ta sẽ sai người đưa qua. Chỉ là con mới đến, trong phủ nhiều quy củ chưa quen, quản người cũng không dễ. Nếu có gì khó, cứ nói với ta, đừng tự mình gắng gượng.”
Diệp Thanh Hiên cúi đầu: “Con ghi nhớ. Chỉ là Trầm An viện là nơi thế tử dưỡng bệnh, con đã gả cho thế tử, chăm sóc sinh hoạt trong viện vốn là bổn phận của con. Việc lớn vẫn phải xin mẫu thân quyết định, còn những việc nhỏ như nước than cơm thuốc, con cả gan thay thế tử lưu tâm trước.”
Lưu thị còn chưa đáp, Sở Tử Ngôn bỗng mở miệng: “Mẫu thân.”
Giọng y không cao, nhưng vì đã im lặng quá lâu, vừa nói ra liền khiến mọi ánh mắt trong phòng dồn tới. Sở Tử Ngôn ngồi trên xe lăn, lưng vẫn thẳng, ánh mắt lạnh nhạt rơi trên người Lưu thị. Y không cười, cũng không lộ vẻ yếu thế, như thể chiếc xe lăn dưới thân chỉ là một chiếc ghế bình thường, không thể ép cong sống lưng y.
“Thanh Hiên đã vào Trầm An viện, những việc nhỏ trong viện cứ để hắn quản đi. Ta bệnh lâu, không tiện hỏi từng chuyện, mẫu thân ngày ngày quản cả phủ cũng vất vả. Chỉ là ta tuy không ra ngoài, vẫn còn biết nóng lạnh. Nếu sau này người dưới lại sơ suất, truyền ra ngoài, người ta e rằng sẽ nói Quốc Công phủ ngay cả đích trưởng tử cũng chăm không xong.”
Sở Hoài Chương sắc mặt hơi đổi. Lời này như một cái tát không nặng không nhẹ đánh lên mặt ông. Lưu thị thì siết khăn trong tay áo, nhưng trên mặt vẫn là vẻ hiền hòa. “Tử Ngôn nói phải. Trước đây là mẫu thân quản chưa đủ cẩn thận, để người dưới lười nhác. Từ hôm nay, Trầm An viện có Thanh Hiên lo liệu, ta cũng yên tâm hơn.”
Sở Tử Hành vội cười nói: “Huynh trưởng và tẩu tẩu mới thành thân đã đồng lòng như vậy, thật khiến người ta vui mừng.”
Hai chữ “tẩu tẩu” từ miệng hắn nói ra vừa thân thiết vừa có chút khó tả. Diệp Thanh Hiên nhìn hắn, mỉm cười rất nhạt: “Nhị công tử quá lời. Thế tử là phu quân của ta, ta vì y lưu tâm vốn là chuyện nên làm.”
Sở Tử Ngôn nghe thấy hai chữ “phu quân”, hàng mi hơi động, nhưng không phản bác trước mặt mọi người. Diệp Thanh Hiên đứng sau xe lăn, một tay đặt nhẹ lên tay vịn, không chạm vào y, nhưng tư thế ấy lại giống như một lời tuyên bố lặng lẽ. Hắn không cướp lời Sở Tử Ngôn, cũng không thay y tỏ ra đáng thương. Hắn chỉ đứng đó, giúp y chặn gió, rồi để y tự mình mở miệng.
Sau khi dâng trà xong, Lưu thị lại giữ người nói vài câu thân thiết. Bà ta hỏi Diệp Thanh Hiên quen ăn món gì, hỏi Trầm An viện có thiếu đồ cưới nào không, hỏi Sở Tử Ngôn đêm qua ngủ có yên không. Mỗi câu đều đúng thân phận chủ mẫu, nhưng từng câu đều giống đang dò xét. Diệp Thanh Hiên đáp không nhanh không chậm, không kể khổ quá mức, cũng không che giấu hoàn toàn. Thiếu gì thì nói là thiếu, nhưng đều quy về người dưới sơ suất; cần gì thì nói là cần, nhưng đều đặt trên thân thể thế tử.
Đến cuối cùng, Lưu thị chỉ có thể sai ma ma bên cạnh ghi lại: thêm than, đổi chăn, sửa cửa sổ, đưa nước nóng đúng giờ, điều hai hạ nhân tay chân sạch sẽ đến Trầm An viện. Những thứ ấy không lớn, nhưng đối với Trầm An viện đã bị bỏ quên hơn một năm, từng món đều giống viên đá nhỏ ném vào mặt hồ chết lặng.
Rời khỏi Vinh Thọ đường, nắng sớm đã lên cao hơn một chút. Ánh sáng rơi trên thềm đá, hơi chói. Sở Tử Ngôn ngồi trên xe lăn, khi ra khỏi bóng mái hiên, y vô thức nheo mắt. Diệp Thanh Hiên lập tức dừng lại, nghiêng người chắn bớt ánh sáng trước mặt y, nhưng không đẩy xe lùi vào bóng tối.
Sở Tử Ngôn cảm nhận được động tác ấy, lạnh giọng nói: “Ngươi lại tự cho mình là đúng.”
Diệp Thanh Hiên đứng sau xe, đáp rất tự nhiên: “Nắng hơi gắt, ta chắn một chút. Nhưng không thể tránh mãi.”
Sở Tử Ngôn mím môi. Một lúc sau, y mới nói: “Hôm nay ngươi thắng một lần, đừng tưởng sau này lần nào cũng dễ như vậy. Lưu thị không phải người chỉ biết ngồi đó nghe ngươi nói lý.”
“Ta biết.” Diệp Thanh Hiên đẩy xe chậm rãi xuống bậc đá, Thanh Mặc đi bên cạnh nâng bánh xe, tránh để xe lắc mạnh. “Hôm nay bà ta nhường, là vì chuyện nước than quá nhỏ, không đáng để bà ta xé mặt với ta ngay ngày đầu tiên. Sau này sẽ không dễ nữa.”
Sở Tử Ngôn nghiêng mắt nhìn hắn. “Ngươi biết mà còn làm?”
“Làm việc nhỏ trước mới có đường làm việc lớn.” Diệp Thanh Hiên nói, “Nếu ngay cả một chậu than, một bình nước nóng ta cũng không đòi được cho em, sau này nói gì đến mời đại phu, đổi thuốc, sửa xe lăn.”
Nghe đến xe lăn, Sở Tử Ngôn hơi khựng lại. Hắn cúi mắt nhìn tay vịn cũ dưới tay mình, giọng nhạt đến mức gần như không cảm xúc: “Xe này còn dùng được.”
Diệp Thanh Hiên không phản bác ngay. Hắn đẩy xe đi qua hành lang dài, đợi tránh khỏi tầm mắt Vinh Thọ đường mới nói: “Còn dùng được, nhưng không đủ tốt. Bánh xe bên trái khô dầu, tay vịn nứt, đệm quá mỏng, ngồi lâu sẽ khiến eo lưng em khó chịu. Tử Ngôn, em không cảm thấy chân đau, nhưng thân thể nơi khác vẫn sẽ mệt.”
Sở Tử Ngôn im lặng một lát, bỗng cười lạnh: “Ngươi quản nhiều như vậy, không thấy phiền sao?”
“Không phiền.”
“Ngày nào cũng nhìn một phế nhân ngồi trước mặt ngươi, bế lên đặt xuống, ăn uống thuốc thang đều phải để ý, ngươi cũng không phiền?”
Diệp Thanh Hiên dừng bước. Hắn không thích nghe Sở Tử Ngôn dùng hai chữ kia nói chính mình, nhưng hắn cũng biết hiện tại nếu chỉ cứng rắn bảo y không được nói, y sẽ càng dựng gai. Vì vậy hắn cúi người, đứng cạnh xe lăn, nhìn thẳng vào mắt y.
“Tử Ngôn, em có thể mắng ta, có thể nghi ngờ ta, có thể nói ta tự cho mình là đúng. Nhưng đừng gọi mình như vậy trước mặt ta.”
Sở Tử Ngôn cười nhạt: “Ta gọi sai sao?”
“Không phải sai hay đúng.” Diệp Thanh Hiên nói, giọng thấp đi, “Là ta nghe không được.”
Sở Tử Ngôn ngẩn ra.
Diệp Thanh Hiên rất nhanh đứng thẳng lại, như thể câu vừa rồi chỉ là một thoáng không kìm được. Hắn tiếp tục đẩy xe về phía Trầm An viện, giọng khôi phục sự ôn hòa thường ngày: “Buổi trưa ta sẽ bảo Thanh Mặc đến nhà bếp lấy cháo nóng. Nếu họ lại đưa đồ nguội, ta sẽ ghi lại từng lần. Không cần ầm ĩ ngay, nhưng sổ sách nên rõ ràng.”
Sở Tử Ngôn nhìn bóng hắn đổ xuống bên cạnh xe lăn, ánh mắt phức tạp. Người này vừa vào phủ một ngày, đã biết ghi từng lần, biết giữ mặt mũi trước rồi mới nắm chứng cứ sau, biết lời nào nên nói trước mặt Lưu thị, lời nào nên để lại trên đường về. Hắn không phải đóa hoa mềm bị Diệp gia ném vào hậu trạch quyền quý, càng không phải nam thê đáng thương chỉ biết nhẫn nhục.
Hắn thật sự đã chuẩn bị mà đến.
Trở lại Trầm An viện, trong sân đã có hai nha hoàn và một gã sai vặt đứng chờ, nói là Lưu phu nhân vừa điều đến hầu hạ. Diệp Thanh Hiên không lập tức nhận người vào phòng trong, chỉ để bọn họ đứng ở sân, hỏi tên tuổi, việc cũ, ai phụ trách nước, ai phụ trách quét dọn, ai phụ trách truyền thiện. Giọng hắn vẫn nhẹ nhàng, nhưng hỏi đến đâu Thanh Mặc ghi đến đó, rõ ràng không phải hỏi cho có lệ.
Một nha hoàn trong đó tên Xuân Đào, thấy Diệp Thanh Hiên trẻ tuổi lại mới vào phủ, liền cười nói: “Thiếu phu nhân vừa đến đã vất vả như vậy, thật khiến nô tỳ kính phục. Chỉ là trước đây Trầm An viện vẫn do chính viện phân phó, nô tỳ sợ nếu tự ý làm theo bên này, bên kia lại trách chúng nô tỳ không hiểu quy củ.”
Diệp Thanh Hiên nhìn nàng ta, nụ cười không đổi. “Ngươi nói đúng. Vì vậy từ hôm nay trở đi, việc lớn vẫn theo chính viện, việc nhỏ trong Trầm An viện do ta ghi lại rồi phân phó. Nếu chính viện hỏi, cứ nói là ý của ta. Nếu làm tốt, ta thưởng. Nếu chậm trễ, ta phạt. Có gì không rõ, để chính viện đến hỏi ta.”
Xuân Đào nghẹn lại, vội cúi đầu đáp vâng. Sở Tử Ngôn ngồi trên xe lăn bên cạnh, nghe hắn xử lý từng câu từng việc, trong lòng bỗng sinh ra một cảm giác rất xa lạ. Hơn một năm qua, căn viện này giống như miếng thịt chết trên thân Quốc Công phủ, ai cũng có thể đến cắt một dao, ai cũng có thể giả vờ không nhìn thấy máu. Nhưng hôm nay, Diệp Thanh Hiên chỉ đứng dưới mái hiên hỏi mấy câu, Trầm An viện dường như đã có lại một đường ranh giới.
Không phải sáng lên ngay, cũng không phải được cứu ngay.
Chỉ là từ hôm nay, nơi này không còn hoàn toàn mặc người giẫm đạp.
Sau khi đuổi mấy hạ nhân đi làm việc, Diệp Thanh Hiên mới đẩy Sở Tử Ngôn vào phòng. Hắn không hỏi ngay y có mệt không, bởi hỏi như vậy chỉ khiến Sở Tử Ngôn nhớ đến thân thể mình bất tiện. Hắn chỉ rót một chén nước ấm, đặt ở nơi y với tay là chạm được, rồi ngồi xuống bên cạnh chỉnh lại tấm đệm trên xe lăn.
Sở Tử Ngôn nhìn hắn cúi đầu làm việc, bỗng nói: “Diệp Thanh Hiên.”
“Ừ?”
“Câu lúc sáng, ngươi nghe ở đâu?”
Tay Diệp Thanh Hiên khựng lại rất nhẹ. Hắn biết y hỏi câu “người khác muốn ngươi cúi đầu, không có nghĩa là ngươi thật sự thấp hơn họ”. Hắn từng nghĩ nếu có một ngày Sở Tử Ngôn nhớ ra mình, hắn sẽ vui mừng, sẽ nói cho y biết năm ấy hắn đã ghi nhớ bàn tay kia thế nào. Nhưng khi ngày ấy thật sự đến gần, hắn lại không muốn dùng quá khứ để ép y mềm lòng.
Sở Tử Ngôn bây giờ không cần gánh thêm một phần ân tình của ai.
Diệp Thanh Hiên chỉnh xong đệm, ngẩng đầu cười nhẹ: “Có lẽ từng nghe một người rất tốt nói qua.”
Sở Tử Ngôn nhìn hắn chằm chằm. “Người rất tốt?”
“Ừ.” Diệp Thanh Hiên đáp, “Rất sáng, rất kiêu hãnh, rất biết khiến người khác muốn sống tốt hơn.”
Sở Tử Ngôn ngón tay khẽ run. Y muốn hỏi người ấy là ai, lại cảm thấy câu hỏi này quá buồn cười. Rất sáng, rất kiêu hãnh, rất biết khiến người khác muốn sống tốt hơn. Những chữ ấy đối với y của hiện tại quá xa lạ, xa đến mức như đang nói một người đã chết. Y cụp mắt, giọng lạnh nhạt: “Vậy người đó hẳn đã nhìn lầm ngươi. Ngươi hiện tại rất thích xen vào chuyện của người khác.”
Diệp Thanh Hiên không giận, chỉ rũ mắt che đi ý cười nhạt. “Có lẽ vậy.”
Ngoài cửa, Thanh Mặc bưng cháo nóng vừa lấy từ nhà bếp vào, mùi gạo nếp thoang thoảng xua bớt mùi thuốc cũ trong phòng. Cháo không phải món quý, chỉ thêm ít thịt băm và rau xanh, nhưng ít nhất còn bốc hơi nóng. Diệp Thanh Hiên nhận lấy bát cháo, dùng thìa khuấy cho bớt nóng rồi đưa đến trước mặt Sở Tử Ngôn.
Sở Tử Ngôn nhìn bát cháo, nhíu mày: “Ta tự ăn được.”
“Ta biết.” Diệp Thanh Hiên đặt thìa vào tay y, không tranh. “Em tự ăn. Ta ngồi đây nhìn một lát, nếu nguội thì đổi bát khác.”
Sở Tử Ngôn cầm thìa, trong lòng vừa khó chịu vừa không thể phát tác. Người này luôn như vậy, khi y chuẩn bị đẩy ra thì hắn lùi nửa bước, khi y tưởng hắn sẽ lùi hẳn thì hắn lại đứng ngay nơi có thể đưa tay đỡ lấy. Cuối cùng, y chỉ có thể lạnh mặt múc một thìa cháo, chậm rãi đưa lên miệng.
Cháo nóng, vị nhạt, nhưng không lạnh.
Diệp Thanh Hiên ngồi bên cạnh, không nói lời thừa. Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào một góc phòng, vẫn chưa chạm đến giường, nhưng đã rơi lên nền đất cũ kỹ thành một vệt sáng mỏng. Sở Tử Ngôn cúi đầu ăn cháo, bỗng nghe thấy Diệp Thanh Hiên nói với Thanh Mặc ngoài cửa: “Lát nữa tìm thợ đáng tin đến xem xe lăn. Đừng kinh động chính viện, cứ nói là ta dùng bạc riêng.”
Thanh Mặc đáp rất nhanh: “Vâng, công tử.”
Sở Tử Ngôn dừng thìa. “Ta nói xe còn dùng được.”
Diệp Thanh Hiên nhìn y, giọng bình tĩnh: “Ta cũng nói rồi, còn dùng được không có nghĩa là đủ tốt.”
“Ngươi cứ tiêu bạc vào một người không biết ngày nào chết, không sợ lỗ vốn?”
Diệp Thanh Hiên nhìn bát cháo trong tay y, lại nhìn sắc mặt lạnh nhạt của y. Lần này hắn không tránh, cũng không dùng lời mềm để lướt qua. Hắn chỉ nghiêm túc nói: “Ta không làm mua bán với em.”
Sở Tử Ngôn ngẩng đầu.
Diệp Thanh Hiên tiếp tục: “Cho nên không tính lời lỗ.”
Trong phòng yên tĩnh xuống. Sở Tử Ngôn nhìn hắn rất lâu, cuối cùng quay mặt đi, thấp giọng nói: “Ngu xuẩn.”
Diệp Thanh Hiên cong môi, không phản bác. Hắn đưa tay đẩy chén nước ấm đến gần hơn một chút, ánh mắt rơi trên vệt nắng ngoài cửa. Ngày thứ hai sau khi hắn vào phủ, Trầm An viện vẫn lạnh, vẫn cũ, vẫn còn đầy tai mắt và quy củ của người khác. Nhưng Sở Tử Ngôn đã ra khỏi căn phòng kia một lần, đã ngẩng đầu trước mặt Quốc Công phủ một lần, đã ăn được nửa bát cháo nóng.
Như vậy đã đủ rồi.
Ánh mặt trời không thể trong một ngày trở về bầu trời, nhưng chỉ cần còn một tia sáng chịu lọt vào, hắn sẽ dùng hai tay giữ lấy, không để nó tắt nữa.
(Hết chương 2)
Bình luận 💬 0