Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

GẢ CHO THẾ TỬ TÀN PHẾ

Chương 4: Bữa cơm nóng đầu tiên

Chương 1: Chén nước ấm trong Trầm An viện Chương 2: Dâng trà Chương 3: Đừng nhìn ta như vậy Chương 4: Bữa cơm nóng đầu tiên Chương 5: Thuốc không giết người trong một ngày Chương 6: Một lần hội chẩn Chương 7: Một vệt nắng trên hiên Chương 8: Phòng trong không tiếp khách Chương 9: Ta không ghê tởm em Chương 10: Cho ngươi chạm

Chương 4: Bữa cơm nóng đầu tiên

Sau buổi thay chăn và kiểm tra vết thương ấy, Trầm An viện giống như vẫn là Trầm An viện cũ, nhưng lại có vài thứ âm thầm đổi khác. Chăn đệm ẩm mốc bị đem ra sân phơi dưới nắng, rèm cửa phía đông được kéo lên một nửa, trong phòng có thêm chậu than mới và bình nước nóng đặt đúng chỗ Sở Tử Ngôn có thể với tay tới. Những việc ấy nhỏ đến mức đặt trong Quốc Công phủ rộng lớn này chẳng đáng để ai nhắc tới, nhưng đối với căn viện bị bỏ quên hơn một năm, lại như có người dùng móng tay cạy ra một khe hở trên vách đá lạnh.

Sở Tử Ngôn nằm tựa trên giường, áo trong đã thay sạch, tóc đen xõa bên vai, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ. Y không nói mình dễ chịu hơn, cũng không cho Diệp Thanh Hiên nửa câu tốt lành. Mỗi lần Diệp Thanh Hiên đến gần, ánh mắt y vẫn lạnh, môi vẫn có thể nhả ra vài câu châm chọc khiến người nghe khó chịu. Nhưng khi Diệp Thanh Hiên kéo rèm cho ánh sáng dịu xuống thay vì che kín hoàn toàn, y không bảo hắn đóng lại nữa. Khi Diệp Thanh Hiên đặt nước ấm bên cạnh, y cũng không hất đi. Những nhượng bộ ấy rất nhỏ, nhỏ đến mức chính Sở Tử Ngôn cũng có thể xem như chưa từng xảy ra.

Diệp Thanh Hiên không vạch trần. Hắn biết người như Sở Tử Ngôn, nếu ép y thừa nhận một chút dao động, y sẽ lập tức lùi về bóng tối sâu hơn. Cho nên hắn chỉ lặng lẽ làm việc của mình, mở danh sách hạ nhân vừa lấy được từ chính viện, dùng bút ghi tên từng người, bên cạnh đánh dấu việc phụ trách. Trầm An viện hiện có bốn người hầu cố định: Xuân Đào phụ trách phòng trong và truyền lời, Hỉ Thước phụ trách quét dọn giặt giũ, Tôn Bình phụ trách nước than, còn Lý Tam phụ trách truyền thiện và lấy thuốc. Ngoài ra còn hai bà tử luân phiên làm việc nặng, nhưng thường xuyên bị chính viện điều đi nơi khác, đến mức trong viện có cũng như không.

Thanh Mặc đứng bên cạnh nhìn danh sách, thấp giọng nói: “Công tử, những người này đều mới đổi tới sau khi thế tử bị thương. Người cũ của thế tử gần như không còn ai trong viện.”

Sở Tử Ngôn nghe thấy, khóe môi nhếch lên một đường lạnh nhạt. “Người cũ? Kẻ chết thì chết, kẻ bị đuổi thì đuổi, kẻ còn sống cũng biết tìm nơi sáng hơn mà đứng. Trầm An viện không giữ được người, ngươi còn muốn tìm người trung thành ở đây sao?”

Thanh Mặc lập tức im lặng, không dám đáp bừa. Diệp Thanh Hiên lại không lập tức nói lời an ủi vô dụng, chỉ dùng bút khoanh nhẹ quanh hai chữ “Lý Tam”. “Người phụ trách lấy thuốc và truyền thiện cùng là một người?”

Thanh Mặc gật đầu. “Trên danh sách viết vậy. Nhưng sáng nay cháo là nhà bếp đưa đến sau khi nô tài tự đi thúc. Nếu không thúc, chỉ sợ đến giờ Thìn vẫn chưa thấy đâu.”

Diệp Thanh Hiên rũ mắt nhìn nét mực vừa khô, không nhanh không chậm nói: “Ghi lại. Ngày đầu vào phủ, sáng thiện do Thanh Mặc tự đi thúc, nhà bếp không chủ động đưa.”

Sở Tử Ngôn nghiêng mắt nhìn hắn. “Ngươi thật sự định ghi từng chuyện nhỏ như vậy?”

“Ừ.” Diệp Thanh Hiên đáp, “Chuyện nhỏ ghi nhiều, về sau mới thành chuyện lớn có chứng cứ.”

“Ngươi nghĩ Lưu thị sẽ để ngươi cầm mấy dòng chữ này đi tố cáo bà ta?”

“Không tố cáo ngay.” Diệp Thanh Hiên khép sổ lại, ánh mắt bình thản, “Ta chỉ muốn cho người trong viện biết, từ nay mỗi một lần chậm trễ đều có tên có giờ. Trước kia bọn họ dám qua loa vì không ai hỏi. Bây giờ có người hỏi, sẽ có người sợ.”

Sở Tử Ngôn cười khàn một tiếng, không rõ là châm chọc hay mệt mỏi. “Một cuốn sổ mà thôi.”

Diệp Thanh Hiên nhìn y, giọng dịu xuống: “Một chén nước cũng chỉ là một chén nước. Nhưng hôm qua em đã uống.”

Sở Tử Ngôn khựng lại, sắc mặt lập tức lạnh đi. “Diệp Thanh Hiên, ngươi rất giỏi lấy chuyện nhỏ ra chặn miệng người khác.”

“Không phải chặn miệng.” Diệp Thanh Hiên nói, “Là nhắc em, chuyện lớn đều bắt đầu từ chuyện nhỏ.”

Sở Tử Ngôn quay mặt đi, không để ý hắn nữa. Nhưng trong lòng y lại không thể hoàn toàn xem nhẹ câu ấy. Hơn một năm qua, y đã quen với việc mọi thứ quanh mình trượt xuống từng chút một. Ban đầu chỉ là thuốc đưa muộn nửa canh giờ, sau đó là cơm nguội, rồi đến chăn đệm ẩm, nước lạnh, xe lăn hỏng, cửa sổ không sửa, người hầu thay đi đổi lại. Không có biến cố nào thật sự đột ngột, không có nhát dao nào một lần giết chết người. Tất cả đều là chuyện nhỏ. Nhỏ đến mức khi y nhận ra mình đã bị chôn sống trong Trầm An viện, đất lạnh đã phủ lên đến cổ.

Đến giờ Ngọ, bữa trưa được đưa tới muộn hơn nửa canh giờ.

Người bưng khay là Lý Tam. Gã tuổi chừng hai mươi, dáng người gầy, mắt nhỏ, lúc bước vào cúi đầu rất thấp nhưng bước chân lại không có bao nhiêu kính cẩn. Trên khay đặt một bát cơm đã khô mặt, một đĩa rau xào nguội ngắt, một bát canh loãng nổi váng mỡ, còn có một đĩa thịt kho màu sẫm, mùi gia vị nặng đến mức chỉ ngửi thôi cũng thấy không hợp với người bệnh lâu ngày. Khay vừa đặt xuống bàn, hơi lạnh của món ăn gần như lập tức lộ rõ.

Thanh Mặc nhìn sắc mặt Diệp Thanh Hiên, trong lòng thầm mắng một tiếng. Hắn đã đoán nhà bếp sẽ thử uy, nhưng không ngờ mới ngày thứ hai đã dám làm lộ liễu như vậy. Sáng nay Lưu thị vừa đồng ý để Trầm An viện do thiếu phu nhân lưu tâm việc nhỏ, buổi trưa đã đưa tới một khay cơm thế này, rõ ràng là muốn xem Diệp Thanh Hiên sẽ làm đến mức nào.

Diệp Thanh Hiên không nổi giận. Hắn chỉ đứng dậy, đi đến bên bàn, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào thành bát canh. Thành bát đã không còn ấm, ngay cả hơi nóng giả vờ cũng không có. Hắn lại nhìn qua đĩa thịt kho, hỏi rất nhẹ: “Đây là thiện trưa của thế tử?”

Lý Tam cúi đầu đáp: “Bẩm thiếu phu nhân, đúng vậy. Nhà bếp hôm nay nhiều việc, đưa đến hơi muộn một chút. Nhưng món ăn đều là phần của chủ tử, không dám chậm trễ.”

Diệp Thanh Hiên nhìn hắn. “Thế tử bệnh lâu, đại phu có dặn ăn thanh đạm, mềm nóng, tránh dầu mỡ nặng vị. Ngươi phụ trách truyền thiện, không biết sao?”

Lý Tam khựng một thoáng rồi lập tức nói: “Nô tài chỉ làm theo nhà bếp phân phó, nhà bếp đưa gì nô tài mang nấy. Huống hồ trước kia thế tử dùng thiện cũng như vậy, không thấy có gì không ổn.”

Một câu “trước kia cũng như vậy” vừa rơi xuống, sắc mặt Sở Tử Ngôn lập tức lạnh đến đáng sợ. Y tựa vào đầu giường, không nhìn khay cơm, môi mím thành một đường mỏng. Trước kia cũng như vậy. Hóa ra trong mắt bọn họ, hơn một năm qua y ăn cơm nguội, uống canh lạnh, dùng thuốc muộn đều đã thành chuyện bình thường. Bình thường đến mức một gã sai vặt cũng dám đứng trước mặt y nói không thấy có gì không ổn.

Diệp Thanh Hiên liếc thấy tay Sở Tử Ngôn siết vào chăn, trong mắt lướt qua chút lạnh ý rất nhạt. Nhưng khi hắn mở miệng, giọng vẫn không cao: “Thanh Mặc, ghi.”

Thanh Mặc lập tức lấy sổ ra, đứng thẳng bên cạnh. Diệp Thanh Hiên nói từng chữ rất rõ: “Ngày thứ hai sau hôn lễ, giờ Ngọ thiện đến muộn nửa canh giờ. Người truyền thiện: Lý Tam. Món ăn đưa đến gồm cơm nguội, rau nguội, canh đã nổi váng, thịt kho dầu nặng. Lý Tam nói, trước kia thế tử dùng thiện cũng như vậy, không thấy có gì không ổn.”

Lý Tam sắc mặt đổi ngay. “Thiếu phu nhân, nô tài không phải ý đó. Nô tài chỉ là người chạy việc, nhà bếp đưa sao thì nô tài bưng vậy, người ghi tên nô tài làm gì?”

Diệp Thanh Hiên nhìn hắn, ánh mắt ôn hòa đến mức khiến người ta càng bất an. “Ngươi phụ trách truyền thiện của Trầm An viện, thiện đến tay ngươi, ngươi đưa tới thế tử. Ta không phạt ngươi, chỉ ghi lại sự thật. Ngươi sợ gì?”

Lý Tam nghẹn họng. Nếu Diệp Thanh Hiên nổi giận mắng chửi, hắn còn có thể quỳ xuống khóc lóc nói thiếu phu nhân mới vào phủ đã hà khắc người dưới. Nhưng Diệp Thanh Hiên chỉ ghi lại, không đánh không mắng, từng chữ lại như đóng đinh lên tên hắn. Gã nhìn về phía Xuân Đào đứng ngoài cửa, thấy nàng ta cụp mắt không đáp, trong lòng càng hoảng.

Xuân Đào vốn chỉ đến xem tình hình, lúc này đành bước vào, cười làm lành: “Thiếu phu nhân bớt giận. Nhà bếp trong phủ mỗi ngày lo thiện cho nhiều viện, khó tránh khỏi nhất thời sơ suất. Hay để nô tỳ sai người mang xuống hâm nóng lại?”

Diệp Thanh Hiên quay sang nhìn nàng. “Cơm nguội hâm lại có thể thành cơm mới sao? Canh nổi váng hâm lại sẽ thích hợp cho người bệnh sao?”

Xuân Đào nụ cười hơi cứng. “Vậy ý thiếu phu nhân là…”

“Đem khay này trả về nhà bếp. Nói với quản sự nhà bếp, trong hai khắc phải đưa một phần thiện nóng thích hợp cho người bệnh đến Trầm An viện. Cháo gạo tẻ nấu mềm, canh rau trong, một món đậu phụ hấp hoặc trứng hấp, nếu có thịt thì băm nhỏ nấu loãng, không dùng món dầu nặng. Nếu nhà bếp không rõ thế nào là thiện cho người bệnh, ta sẽ tự mình viết thực đơn đưa qua.” Diệp Thanh Hiên dừng một chút, giọng vẫn nhẹ, “Nhớ nói rõ, đây là phần của thế tử, không phải phần của ta.”

Xuân Đào nghe đến hai chữ “thế tử”, không thể tiếp tục lấy thân phận thiếu phu nhân mới vào phủ ra ép xuống. Nàng cúi đầu đáp vâng, vừa định bảo Lý Tam bưng khay đi, Diệp Thanh Hiên lại nói tiếp: “Khoan đã.”

Hai người đồng thời dừng lại.

Diệp Thanh Hiên nhìn Lý Tam. “Từ hôm nay trở đi, mỗi lần truyền thiện, ngươi phải ghi giờ nhận thiện ở nhà bếp, giờ đưa đến Trầm An viện, món gì, nóng hay nguội. Thanh Mặc sẽ đối sổ với ngươi. Nếu thiện đến muộn vì nhà bếp, ghi nhà bếp; nếu đến tay ngươi rồi ngươi chậm trễ, ghi tên ngươi. Làm được không?”

Lý Tam mồ hôi lạnh chảy xuống lưng, vội quỳ xuống: “Nô tài làm được.”

Xuân Đào miễn cưỡng cười nói: “Thiếu phu nhân quản thật chu toàn.”

Diệp Thanh Hiên nhìn nàng, khóe môi cong rất nhạt: “Thế tử bệnh lâu, không thể không chu toàn. Mẫu thân sáng nay đã nói, những việc nhỏ trong Trầm An viện cứ để ta lưu tâm. Một bữa cơm nóng, hẳn vẫn tính là việc nhỏ, đúng không?”

Xuân Đào không còn lời nào để đáp. Nàng chỉ có thể cúi đầu nhận lệnh, cùng Lý Tam bưng khay cơm nguội lui ra. Đến khi tiếng bước chân xa dần, Thanh Mặc mới thấp giọng nói: “Công tử, bọn họ chắc chắn sẽ báo lại chính viện.”

“Để họ báo.” Diệp Thanh Hiên ngồi xuống cạnh bàn, mở sổ ghi thêm mấy chữ. “Ta không tranh quyền quản nhà bếp, cũng không trách Lưu phu nhân. Ta chỉ đòi một phần thiện nóng cho thế tử. Nếu chuyện này bà ta cũng muốn ngăn, vậy chính viện mới là nơi không giữ thể diện.”

Sở Tử Ngôn im lặng từ đầu đến cuối, lúc này mới lạnh nhạt mở miệng: “Ngươi nói chuyện càng ngày càng giống người làm ăn. Một bước cũng không chịu lỗ.”

Diệp Thanh Hiên ngẩng đầu nhìn y, ánh mắt dịu đi. “Chuyện của em, ta không muốn lỗ.”

Sở Tử Ngôn lập tức quay mặt đi. Hắn lại nói kiểu đó. Rõ ràng không phải lời tình nồng cháy gì, nhưng mỗi lần rơi xuống đều khiến người ta không biết nên đặt ở đâu. Y đã quen nghe người khác nói lời khách sáo, lời thương hại, lời lảng tránh, lại chưa quen một người dùng giọng điệu bình thường nhất nói những câu như thể y đáng giá hơn tất cả.

Nhưng đáng giá sao?

Y cụp mắt nhìn đôi chân dưới chăn. Một người ngay cả bữa cơm nóng cũng phải để người khác đứng ra đòi về, có gì đáng giá.

Diệp Thanh Hiên như nhìn ra ý nghĩ của y, nhưng không lập tức khuyên. Hắn đứng dậy đi ra gian ngoài, kiểm tra chiếc bếp nhỏ đã lâu không dùng ở mé đông Trầm An viện. Nơi ấy vốn là phòng trà nước, trước kia khi Sở Tử Ngôn còn được coi trọng, thỉnh thoảng dùng để nấu canh hoặc hâm điểm tâm ban đêm. Sau khi y bị bỏ mặc, nơi này dần thành chỗ chất củi ẩm, bếp lạnh tro tàn, nồi niêu phủ bụi, nhìn qua giống như không còn thuộc về một viện có chủ tử.

Diệp Thanh Hiên đứng trước căn phòng nhỏ ấy một lát, rồi gọi Thanh Mặc đến. “Dọn nơi này ra. Than khô lấy phần sáng nay chính viện đưa tới, nước dùng nước mới đun. Trong rương của ta có ít gạo thơm, táo đỏ, hạt sen và mấy gói dược thiện bình hòa, trước hết lấy gạo và hạt sen ra. Ta nhớ trong đồ cưới có một nồi đất nhỏ, đem rửa sạch.”

Thanh Mặc hai mắt sáng lên. “Công tử muốn tự nấu?”

“Trước hết nấu một nồi cháo mềm lót bụng.” Diệp Thanh Hiên xắn tay áo, giọng bình thản, “Nhà bếp đưa lại được thì dùng thêm, không đưa kịp cũng không thể để thế tử đói chờ.”

Thanh Mặc lập tức đi làm. Hỉ Thước vốn đứng ngoài sân, thấy thiếu phu nhân thật sự muốn động đến phòng bếp nhỏ, vội vàng chạy tới: “Thiếu phu nhân, việc này để nô tỳ làm là được. Người thân phận tôn quý, sao có thể tự mình vào bếp?”

Diệp Thanh Hiên nhìn nàng, hỏi: “Ngươi biết nấu cháo cho người bệnh không?”

Hỉ Thước ngập ngừng. “Nô tỳ… nô tỳ biết nấu cháo trắng.”

“Vậy ngươi ở lại nhóm lửa, nhìn cách Thanh Mặc vo gạo, nhớ kỹ nước nhiều ít. Từ ngày mai trở đi, bếp nhỏ này phải luôn có nước nóng, sáng tối có cháo mềm hoặc canh ấm dự phòng. Ta sẽ viết thực đơn đơn giản, các ngươi thay phiên làm. Làm tốt thì thưởng, làm hỏng thì ghi lại.”

Hỉ Thước vốn tưởng chỉ cần nói vài câu thể diện là có thể đẩy việc trở lại cho nhà bếp, không ngờ thiếu phu nhân thật sự muốn lập quy củ trong viện, nhất thời không dám lười biếng nữa, vội đáp ứng. Thanh Mặc nhanh tay dọn sạch nồi đất, Diệp Thanh Hiên đích thân kiểm tra gạo, bỏ một nắm hạt sen đã ngâm mềm, lại sai người lấy ít gừng cắt lát thật mỏng để khử hàn, không cho thêm vị nặng. Lửa trong bếp nhỏ rất nhanh cháy lên, khói trắng ban đầu hơi sặc, sau đó dần ổn định, mùi gạo thơm theo hơi nước chậm rãi tỏa ra.

Sở Tử Ngôn nằm trong phòng, cách một lớp cửa vẫn nghe thấy tiếng động ngoài bếp. Thanh Mặc chạy tới chạy lui, Hỉ Thước nhỏ giọng hỏi nước như vậy đã đủ chưa, Diệp Thanh Hiên đáp từng câu rất kiên nhẫn. Những âm thanh ấy không ồn ào, nhưng đối với Trầm An viện đã yên lặng quá lâu, lại có vẻ lạ lẫm đến mức khiến người ta khó thích ứng.

Y nhắm mắt, muốn xem như không nghe thấy. Nhưng mùi cháo nóng len qua khe cửa, hòa cùng mùi than mới, từng chút đẩy lùi mùi thuốc cũ trong phòng. Dạ dày vì lâu ngày ăn uống thất thường hơi co lại. Sở Tử Ngôn ghét cảm giác này. Hắn ghét thân thể mình vì một bát cháo chưa nấu xong mà phản ứng, ghét bản thân chỉ vì bên ngoài có người nhóm lửa cho mình mà trong lòng sinh ra một chút dao động mềm yếu.

Một lát sau, Diệp Thanh Hiên bưng một bát cháo hạt sen nóng vào. Cháo nấu chưa lâu đến mức nhừ hoàn toàn, nhưng hạt gạo đã nở mềm, hơi nóng bốc lên trong bát trắng, trên mặt chỉ có chút hành xanh thái rất nhỏ, không dầu không ngấy. Hắn đặt bát lên kỷ nhỏ, dùng thìa khuấy cho bớt nóng, rồi ngồi xuống bên giường.

“Nhà bếp còn chưa đưa lại. Em ăn tạm vài thìa cháo trước, đừng để bụng trống quá lâu.”

Sở Tử Ngôn mở mắt nhìn bát cháo. “Đồ cưới của ngươi dùng để nấu cháo cho ta, Diệp gia nếu biết chắc sẽ tức chết.”

Diệp Thanh Hiên cười nhạt. “Đồ cưới đã theo ta vào Trầm An viện, dùng cho ai là do ta quyết.”

“Ngươi không thấy thiệt?”

“Không thiệt.” Diệp Thanh Hiên đưa thìa cho y như ban sáng, không có ý đút nếu y chưa cho phép. “Ta vốn chuẩn bị chúng vì em.”

Sở Tử Ngôn vừa đưa tay nhận thìa thì khựng lại. Hắn ngước mắt nhìn Diệp Thanh Hiên, ánh mắt sắc bén hơn vài phần: “Vì ta?”

Diệp Thanh Hiên biết mình nói lỡ một nửa, nhưng cũng không hoảng. Hắn chỉ rũ mắt chỉnh lại khăn đặt dưới bát, giọng tự nhiên: “Em bệnh lâu, đồ ăn trong phủ chưa chắc hợp. Ta trước khi đến đã hỏi qua vài đại phu, chuẩn bị một ít thứ ôn hòa. Không phải dược liệu quý, chỉ là gạo tốt, hạt sen, táo đỏ, ít vị bổ khí bình hòa. Dùng được thì dùng.”

Sở Tử Ngôn nhìn hắn chằm chằm. “Ngươi trước khi đến đã hỏi đại phu?”

“Ừ.”

“Diệp gia ép ngươi gả vào đây, ngươi còn có tâm tư hỏi đại phu?”

Diệp Thanh Hiên nhìn lại y, ánh mắt yên tĩnh như nước. “Ta nói rồi, hôn sự là do ta nhận.”

Sở Tử Ngôn siết thìa. “Vì sao?”

Trong phòng lặng đi. Đây không phải lần đầu Sở Tử Ngôn hỏi, nhưng lần này khác với đêm tân hôn. Đêm ấy y hỏi bằng châm chọc, bằng lạnh lẽo, bằng suy đoán rằng Diệp Thanh Hiên hoặc ngu xuẩn, hoặc có mưu đồ. Còn lúc này, câu hỏi ấy vẫn lạnh, vẫn không tin, nhưng đã có một khe rất nhỏ của nghi hoặc thật sự. Y muốn biết người này rốt cuộc vì sao chuẩn bị những thứ này, vì sao có thể bình tĩnh bước vào hố lửa mà người khác tránh không kịp.

Diệp Thanh Hiên nhìn hơi nóng mỏng manh trên bát cháo, một lát sau mới nói: “Vì ta từng nhận ân tình của thế tử.”

Sở Tử Ngôn nhíu mày. “Ân tình gì?”

“Rất lâu trước kia.” Diệp Thanh Hiên nói, “Có lẽ em không nhớ.”

Sở Tử Ngôn cười lạnh: “Lấy một chuyện ta không nhớ để đổi cả đời mình, Diệp Thanh Hiên, ngươi không giống người biết tính toán.”

“Ta biết tính toán.” Diệp Thanh Hiên ngẩng mắt, khóe môi hiện lên chút ý cười rất nhạt, “Nhưng có vài khoản không tính như mua bán được.”

Sở Tử Ngôn nhìn hắn, nhất thời không đáp. Hắn không thích cảm giác mình nợ người khác, càng không thích cảm giác có một người vì hắn mà tự nguyện bước vào bùn lầy. Nếu Diệp Thanh Hiên nói vì quyền thế, vì danh phận, vì muốn mượn hắn đứng vững, Sở Tử Ngôn sẽ thấy dễ hiểu hơn nhiều. Nhưng người này nói vì một ân tình cũ mà y không nhớ. Lời này nghe quá ngu, nhưng đôi mắt Diệp Thanh Hiên khi nói lại quá thật.

Y cúi đầu múc một thìa cháo, chậm rãi đưa lên miệng. Cháo nóng vừa đủ, không bỏ nhiều gia vị, vị hạt sen nhạt mà mềm, đi qua cổ họng khô khốc không gây khó chịu. Sở Tử Ngôn đã lâu không ăn một thứ thật sự nóng từ đầu đến cuối như vậy. Trước đây nhà bếp thỉnh thoảng cũng đưa cháo, nhưng đến tay y thường đã nguội một nửa, bên trên đóng lớp màng mỏng, ăn vào chỉ thấy tanh lạnh. Bát cháo trước mắt không quý, nhưng hơi nóng của nó khiến y bỗng nhớ ra, hóa ra thức ăn vốn nên có nhiệt độ.

Diệp Thanh Hiên không nhìn chằm chằm khiến y khó chịu, chỉ ngồi bên cạnh rót nước ấm. Đợi y ăn được vài thìa, ngoài cửa lại truyền đến tiếng bước chân. Thanh Mặc đi vào bẩm: “Công tử, nhà bếp đưa lại thiện trưa. Quản sự nhà bếp cũng tới, nói muốn thỉnh an thế tử và thiếu phu nhân.”

Diệp Thanh Hiên đặt ấm nước xuống. “Mời vào gian ngoài.”

Sở Tử Ngôn nhạt giọng: “Ngươi không sợ ta ăn không nổi nữa?”

“Bát cháo này là của em, không liên quan bọn họ.” Diệp Thanh Hiên nói, “Em cứ ăn. Ta ra ngoài nói vài câu.”

Sở Tử Ngôn nhìn bóng hắn đứng dậy. “Diệp Thanh Hiên.”

Diệp Thanh Hiên quay lại. “Sao vậy?”

Sở Tử Ngôn im lặng một chút, cuối cùng chỉ lạnh mặt nói: “Đừng làm mất mặt ta.”

Diệp Thanh Hiên hơi cong môi. “Được.”

Gian ngoài, quản sự nhà bếp họ Chu đã chờ sẵn. Ông ta tuổi ngoài bốn mươi, dáng vẻ tròn trịa, vừa thấy Diệp Thanh Hiên liền cười đến nheo mắt: “Thiếu phu nhân thứ lỗi, hôm nay nhà bếp quả thật bận quá, để thiện trưa của thế tử chậm trễ. Lão nô đã mắng đám người dưới, sau này nhất định không dám nữa.”

Diệp Thanh Hiên ngồi xuống ghế chủ vị gian ngoài. Hắn trẻ tuổi, áo xanh nhạt, vẻ mặt ôn hòa, nhìn qua không giống người sẽ làm khó ai. Nhưng Chu quản sự vừa đối diện với ánh mắt ấy, trong lòng lại không hiểu sao căng lên. Người này không đập bàn, không quở trách, thậm chí còn mời ông ta ngồi, nhưng càng như vậy càng khiến người ta đoán không ra.

Diệp Thanh Hiên nói: “Chu quản sự quản nhà bếp cả phủ, khó tránh khỏi có lúc sơ suất. Ta vừa vào phủ, không muốn vì một bữa thiện mà làm lớn chuyện. Chỉ là thân thể thế tử không chịu nổi đồ nguội và dầu nặng, về sau mong Chu quản sự lưu tâm hơn.”

Chu quản sự vội đáp: “Đó là đương nhiên, đương nhiên.”

“Vậy từ hôm nay trở đi, thiện của Trầm An viện làm riêng một phần theo thực đơn ta đưa. Không cần món quý, chỉ cần đúng giờ, mềm nóng, ít dầu, dễ tiêu. Mỗi ngày ba bữa ghi giờ đưa, người nhận. Nếu nhà bếp thiếu nguyên liệu, sai người báo trước cho Thanh Mặc. Ta sẽ dùng bạc riêng bổ sung, nhưng sổ sách phải rõ ràng, tránh về sau có người nói Trầm An viện đòi hỏi quá mức.”

Chu quản sự nghe đến “sổ sách”, nụ cười cứng lại. “Thiếu phu nhân, việc này… trong phủ trước nay thiện đều do nhà bếp phân phối theo lệ. Nếu riêng Trầm An viện lập thực đơn, lão nô sợ phu nhân bên kia…”

Diệp Thanh Hiên không để ông ta nói hết, chỉ ôn hòa ngắt lời: “Sáng nay ở Vinh Thọ đường, mẫu thân đã đồng ý để ta lưu tâm việc nhỏ trong Trầm An viện. Thế tử bệnh lâu, ăn uống dưỡng bệnh chính là việc nhỏ trong viện. Nếu Chu quản sự không yên tâm, có thể đến hỏi mẫu thân. Nhưng trước khi mẫu thân đổi lời, thiện của thế tử vẫn phải đưa đúng giờ.”

Chu quản sự lau mồ hôi trên trán. Ông ta nào dám thật sự chạy đến hỏi. Lưu phu nhân có thể âm thầm để bọn họ thử uy, nhưng tuyệt đối sẽ không ngay mặt nói không cho thế tử ăn cơm nóng. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, người mất mặt không phải một mình nhà bếp.

Diệp Thanh Hiên thấy ông ta im lặng, lại nói: “Ta không làm khó Chu quản sự. Hôm nay chỉ ghi là nhà bếp bận rộn, thiện đến muộn. Từ ngày mai bắt đầu, nếu còn như vậy, ta sẽ ghi đúng tên người phụ trách. Ghi một lần là sơ suất, ghi ba lần là không tận tâm, ghi mười lần thì chỉ sợ phải mời mẫu thân và phụ thân cùng xem lại, rốt cuộc là Trầm An viện quá xa nên người dưới quên đường, hay là trong mắt các ngươi, thế tử đã không còn là chủ tử.”

Chu quản sự lập tức đứng dậy quỳ xuống. “Thiếu phu nhân nói quá lời, lão nô không dám! Thế tử là đích trưởng tử của Quốc Công phủ, lão nô dù có mười lá gan cũng không dám chậm trễ. Từ ngày mai, không, từ bữa tối hôm nay, thiện của Trầm An viện nhất định đưa đúng giờ, đúng món.”

Diệp Thanh Hiên để ông ta quỳ một lát mới nói: “Chu quản sự đứng lên đi. Ta không thích người khác quỳ lâu trong Trầm An viện, trông như nơi này chuyên trách phạt người vậy.”

Chu quản sự vừa đứng lên, vừa âm thầm hiểu ra. Vị thiếu phu nhân này không dễ chọc. Hắn không đánh người, không mắng người, mỗi câu đều đặt thế tử lên phía trước, khiến người khác không tìm được cớ phản bác. Nếu muốn nói hắn nhiều chuyện, vậy chính là nói chăm sóc thế tử là nhiều chuyện. Nếu muốn nói hắn vượt quyền, hắn lại lôi lời Lưu phu nhân ở Vinh Thọ đường ra. Mềm thì rất mềm, nhưng một khi đụng vào, bên trong toàn là xương cứng.

Đợi Chu quản sự lui ra, Thanh Mặc đóng cửa lại, nhịn không được thấp giọng nói: “Công tử, ông ta sợ rồi.”

“Chưa hẳn là sợ.” Diệp Thanh Hiên nhìn về phía phòng trong, giọng bình tĩnh, “Chỉ là biết tạm thời không đáng vì một bữa cơm mà đối đầu với ta. Như vậy là đủ.”

Hắn trở lại phòng trong, thấy Sở Tử Ngôn đã ăn hết nửa bát cháo, thìa đặt ngay ngắn bên cạnh. Bát cháo còn lại một nửa, không nhiều không ít, đối với người bệnh lâu ngày đã là hiếm có. Diệp Thanh Hiên không hỏi vì sao không ăn hết, cũng không khen như dỗ trẻ con, chỉ tự nhiên bưng bát sang một bên, lấy khăn ấm đưa cho y lau tay.

Sở Tử Ngôn nhận khăn, giọng lạnh nhạt: “Chu quản sự quỳ rồi?”

“Quỳ một lát.”

“Ngươi không sợ hắn ghi hận?”

“Ghi hận cũng phải đưa cơm đúng giờ.” Diệp Thanh Hiên đáp, “Nếu đưa đúng giờ mà vẫn ghi hận, vậy để hắn ghi.”

Sở Tử Ngôn nhìn hắn, bỗng hỏi: “Ngươi trước kia ở Diệp gia cũng như vậy?”

“Như vậy là thế nào?”

“Bề ngoài nói chuyện dễ nghe, thật ra không chịu nhường nửa bước.”

Diệp Thanh Hiên suy nghĩ một lát, rồi thành thật nói: “Ở Diệp gia không thể rõ ràng như vậy. Ta là thứ tử, có nhiều chuyện phải nhường. Nhưng nhường cũng phải biết nhường đến đâu. Nếu chuyện gì cũng lui, cuối cùng ngay cả nơi đặt chân cũng không còn.”

Sở Tử Ngôn rũ mắt. Câu ấy quá giống tình cảnh hiện tại của y. Hơn một năm qua, y không phải chưa từng tranh, nhưng mỗi lần tranh đều đổi lấy ánh mắt tránh né của phụ thân, lời khuyên nhẫn nại của đại phu, lời ôn hòa như dao của Lưu thị. Dần dần, y mệt. Mệt đến mức không muốn hỏi nữa, không muốn giận nữa, không muốn nhìn thấy ai nữa. Y tưởng mình là không tranh, nhưng có lẽ đúng như Diệp Thanh Hiên nói, lui quá lâu sẽ không còn chỗ đặt chân.

Diệp Thanh Hiên đi đến bên cửa sổ, nhìn ánh nắng chiều đang dời xuống sân. Hắn nói với Thanh Mặc bên ngoài: “Chiều nay dọn hẳn phòng bếp nhỏ ra. Hỉ Thước nhóm lửa, Tôn Bình phụ trách nước than, Lý Tam vẫn truyền thiện nhưng phải ghi giờ. Xuân Đào phụ trách phòng trong thì từ nay không được tự ý vào khi thế tử nghỉ. Mỗi ngày giờ Mão và giờ Dậu thay nước nóng, giờ Thìn kiểm tra thuốc, giờ Ngọ và giờ Tuất đối sổ thiện. Quy củ viết ra dán ở gian ngoài, ai không biết chữ thì đọc cho họ nghe.”

Thanh Mặc đáp: “Vâng.”

Sở Tử Ngôn nghe xong, giọng nhàn nhạt: “Ngươi thật sự xem mình là chủ viện này rồi.”

Diệp Thanh Hiên quay lại nhìn y. “Ta không phải chủ viện.”

“Vậy ngươi là gì?”

“Ta là người của em.” Diệp Thanh Hiên nói rất tự nhiên, “Viện này là của em, ta thay em giữ.”

Sở Tử Ngôn nắm khăn trong tay, bỗng không biết nên mắng gì. Hai chữ “người của em” từ miệng Diệp Thanh Hiên nói ra không có vẻ thấp hèn, cũng không giống lời lấy lòng. Hắn đứng thẳng trước cửa sổ, ánh sáng rơi trên vai, dung mạo ôn nhu nhã nhặn, nhưng khí độ lại cứng cỏi đến lạ. Rõ ràng là người gả vào, rõ ràng mang danh thiếu phu nhân, nhưng hắn không giống một kẻ bị đẩy vào đây để chịu đựng. Hắn giống người tự mình bước vào, sau đó đặt cọc xuống mảnh đất hoang này, nói từ nay nơi đây có người trông giữ.

Sở Tử Ngôn quay mặt đi, lạnh giọng: “Nói dễ nghe.”

Diệp Thanh Hiên mỉm cười. “Vậy em cứ nhìn tiếp.”

Chiều muộn, Trầm An viện lần đầu tiên sau hơn một năm có khói bếp thật sự. Bếp nhỏ được dọn sạch, than khô chất gọn vào góc, hai nồi nước nóng đặt sẵn, bên cạnh treo một tấm bảng gỗ nhỏ do Thanh Mặc viết quy củ trong viện. Hạ nhân đi ngang qua đều không nhịn được nhìn thêm vài lần. Không ai ngờ một nam thê vừa vào phủ hai ngày lại thật sự có thể khiến căn viện chết lặng này động đậy.

Bữa tối, nhà bếp đưa thiện đến đúng giờ. Không phải món quý, nhưng cháo mềm còn nóng, trứng hấp mịn, rau xanh nấu nhạt, thêm một bát canh gà xé nhỏ đã vớt sạch mỡ. Lý Tam bưng khay vào lần này cúi đầu thấp hơn hẳn buổi trưa, nói rõ giờ nhận thiện và giờ đưa tới. Thanh Mặc đứng bên cạnh ghi lại, Diệp Thanh Hiên không làm khó thêm, chỉ kiểm tra nhiệt độ rồi cho hắn lui.

Trong phòng, Diệp Thanh Hiên đặt bàn nhỏ lên giường, để Sở Tử Ngôn có thể tự ăn. Hắn không đút, cũng không nhìn chằm chằm, chỉ ngồi bên cạnh gỡ xương vụn trong bát canh, rồi đẩy món dễ ăn đến gần tay y. Sở Tử Ngôn nhìn bàn thức ăn bốc hơi nóng, rất lâu không động đũa.

Diệp Thanh Hiên hỏi: “Không hợp khẩu vị sao?”

Sở Tử Ngôn không đáp ngay. Một lúc sau, y mới nói: “Lâu rồi ta không thấy bữa tối nóng như vậy.”

Câu ấy rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như bị tiếng gió ngoài cửa sổ nuốt mất. Diệp Thanh Hiên nghe thấy, tay đang cầm thìa khựng lại rất nhỏ. Hắn không biết trong hơn một năm kia, Sở Tử Ngôn đã trải qua bao nhiêu bữa cơm nguội, bao nhiêu đêm lạnh, bao nhiêu lần thuốc muộn đến mức thân thể tê rã. Hắn càng không dám nghĩ, người từng rực rỡ như ánh mặt trời ấy đã bị mài mòn ra sao trong từng chuyện nhỏ tưởng như không đáng nhắc.

Nhưng hắn không để đau lòng tràn ra ánh mắt quá rõ. Hắn chỉ gắp một miếng trứng hấp vào bát nhỏ của Sở Tử Ngôn, giọng dịu mà vững: “Sau này sẽ có.”

Sở Tử Ngôn nhìn hắn. “Ngươi nói như thể chuyện gì cũng có sau này.”

“Vốn nên có.” Diệp Thanh Hiên đáp, “Bữa cơm nóng có sau này, nước nóng có sau này, chăn sạch có sau này, thuốc đúng giờ cũng có sau này. Tử Ngôn, những thứ này không phải ân thưởng của ai, mà là thứ em vốn nên có.”

Sở Tử Ngôn cúi mắt. Hơi nóng từ bát canh phả lên mặt y, khiến hàng mi dài mờ đi trong làn hơi mỏng. Rất lâu sau, y mới cầm đũa, ăn một miếng trứng hấp. Vị rất nhạt, mềm đến gần như tan ra trong miệng. Y không nói ngon, cũng không tỏ vẻ cảm động, nhưng lần này ăn nhiều hơn buổi trưa vài thìa.

Diệp Thanh Hiên ngồi bên cạnh, không thúc giục, cũng không nhắc lại chuyện bếp nhỏ. Ngoài cửa, Thanh Mặc đang thấp giọng dặn Hỉ Thước sáng mai mấy giờ đun nước; xa hơn nữa, Tôn Bình ôm than đi qua sân, bước chân vội vàng hơn ban ngày rất nhiều. Trầm An viện vẫn chưa sạch sẽ hoàn toàn, cửa sổ vẫn còn hở gió, xe lăn vẫn chưa kịp sửa, người của Lưu thị vẫn còn cắm trong viện, Lưu thị cũng tuyệt đối sẽ không để mặc hắn thuận lợi như vậy.

Nhưng tối hôm ấy, trong phòng của Sở Tử Ngôn có một bữa cơm nóng.

Và khi Diệp Thanh Hiên đưa chén nước ấm đến bên tay y, Sở Tử Ngôn im lặng nhận lấy. Y không nhìn Diệp Thanh Hiên, cũng không nói lời cảm tạ. Nhưng đầu ngón tay chạm vào thành chén ấm, rất lâu cũng không buông ra.

Diệp Thanh Hiên nhìn bàn tay ấy, trong lòng dần mềm xuống. Hắn biết đây không phải tin tưởng, càng không phải dựa dẫm. Đây chỉ là người đã lạnh quá lâu, cuối cùng chịu giữ lấy một chút hơi ấm mà thôi.

Như vậy đã rất tốt rồi.

Ngoài sân, gió đêm thổi qua gốc mai già. Trong bếp nhỏ, than vẫn đỏ, nước vẫn sôi lăn tăn trên bếp. Khói ấm từ mái hiên bay lên, tan vào màn đêm, khiến Trầm An viện lần đầu tiên sau hơn một năm không còn giống một nơi chuyên chôn người sống.

(Hết chương 4)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0