Chương 2: Nhân Chứng Của Giáo Bá
Tần Dịch vừa đứng dậy, cả lớp 12A1 lập tức yên lặng đến mức tiếng quạt trần cũng trở nên rõ ràng. Giang Trì ngồi bên cạnh hắn, bàn tay đang đặt trên chai nước hơi siết lại, ánh mắt vốn lạnh lùng bỗng lóe lên chút kinh ngạc rất khó nhận ra. Từ trước đến nay, mỗi lần cậu bị gọi lên phòng giáo vụ, người xung quanh hoặc né tránh, hoặc cúi đầu giả vờ không biết, bởi ai cũng sợ dính vào cái tên “giáo bá” đầy phiền phức của cậu. Nhưng Tần Dịch lại đứng lên, dùng giọng bình tĩnh đến mức không giống đang đối đầu với ban kỷ luật, nói rằng hắn là nhân chứng.
Người đàn ông mặc vest nhìn Tần Dịch từ đầu đến chân, vẻ mặt nghiêm túc hơn vài phần. “Em nói mình là nhân chứng, vậy em chứng kiến toàn bộ sự việc ở khu thực nghiệm?”
Tần Dịch đứng thẳng bên cạnh bàn, một tay đặt trên mép ghế, giọng rõ ràng. “Em chứng kiến ba học sinh chặn Giang Trì ở hành lang sau khu thực nghiệm, trong đó có hai người không mặc đồng phục Minh Thành. Em cũng nghe thấy bọn họ thừa nhận muốn trả thù chuyện xảy ra buổi sáng, nhưng Giang Trì chưa động tay.”
Nam sinh đứng ngoài cửa lập tức biến sắc, vội vàng chen lời. “Cậu nói dối! Rõ ràng là Giang Trì hẹn người ngoài trường tới, nếu không sao cậu ta lại xuất hiện ở chỗ đó đúng lúc như vậy?”
Giang Trì chậm rãi ngẩng đầu, khóe môi nhếch lên nhưng ánh mắt không cười. “Tôi xuất hiện ở đó vì thấy cậu lén lút dẫn người ngoài trường đi vào khu thực nghiệm. Nếu tôi thật sự muốn đánh cậu, cần phải chọn chỗ xa như vậy sao?”
Nam sinh kia cắn răng, mặt đỏ lên vì bị nói trúng. “Mày đừng có ngụy biện. Ai trong trường không biết mày hay đánh nhau? Chỉ cần có chuyện xảy ra, người đầu tiên bị nghi ngờ đương nhiên là mày.”
Giang Trì đứng dậy, ghế sau lưng bị đẩy ra một chút, khí thế trên người cậu lập tức khiến mấy học sinh gần đó nín thở. “Cho nên cậu thấy tôi mang tiếng xấu dễ dùng, liền định nhét hết lỗi lên đầu tôi? Cậu bắt nạt Lý Hạo trước, gọi người ngoài trường vào sau, bây giờ còn muốn cắn ngược, đúng là biết chọn đường chết.”
Chủ nhiệm Lưu bước lên một bước, chắn nửa người trước mặt Giang Trì, giọng nghiêm xuống. “Giang Trì, em ngồi xuống trước. Chuyện này cô sẽ hỏi rõ, không ai được tùy tiện kết luận khi chưa có chứng cứ.”
Tần Dịch nhìn Giang Trì, ánh mắt không mang ý trách móc, chỉ dùng giọng rất thấp nói với cậu. “Ngồi xuống. Bây giờ cậu càng bình tĩnh, lời của cậu càng có trọng lượng.”
Giang Trì quay đầu nhìn hắn, lửa giận trong mắt còn chưa tắt hẳn, nhưng sau vài giây vẫn kéo ghế ngồi xuống. Cậu không thích bị người khác ra lệnh, càng không thích lúc tức giận phải nhẫn nhịn, nhưng câu nói của Tần Dịch lại kỳ lạ khiến cậu nghe lọt. Có lẽ vì người này vừa đứng ra làm nhân chứng cho cậu, cũng có lẽ vì từ sáng đến giờ Tần Dịch luôn dùng cách rất đáng ghét nhưng hữu hiệu để kéo cậu khỏi rắc rối. Giang Trì dựa lưng vào ghế, khoanh tay nhìn nam sinh ngoài cửa, giọng lạnh đi: “Được, tôi nghe học bá một lần.”
Người đàn ông mặc vest nhìn hai người, vẻ mặt hơi đổi. “Nếu có nhân chứng thì cùng lên phòng giáo vụ nói rõ. Chủ nhiệm Lưu, cô cũng đi cùng một chuyến.”
Tần Dịch cúi xuống, cầm tờ bài tập của Giang Trì lên kẹp vào sách. “Em đi được, nhưng trước đó em đề nghị gọi cả Lý Hạo và giáo viên trực ban căn tin buổi trưa. Từ căn tin đến khu thực nghiệm có camera hành lang, chỉ cần kiểm tra thời gian ra vào sẽ biết ai theo ai.”
Nam sinh kia hoảng hẳn. “Tần Dịch, cậu cần gì phải làm đến mức đó? Chuyện này vốn không liên quan đến cậu!”
Tần Dịch nhìn cậu ta, giọng vẫn bình tĩnh nhưng lạnh hơn hẳn. “Từ lúc cậu vu oan cho bạn cùng bàn của tôi, chuyện này đã liên quan đến tôi.”
Cả lớp lại im phăng phắc. Giang Trì nghiêng đầu nhìn Tần Dịch, đầu ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn, trong lòng bỗng có thứ gì đó không nặng không nhẹ rơi xuống. Hai chữ “bạn cùng bàn” từ miệng Tần Dịch nói ra rõ ràng rất bình thường, nhưng lúc này lại giống một ranh giới được vạch xuống trước mặt mọi người. Người ngoài muốn đẩy cậu ra làm bia đỡ tội, còn Tần Dịch lại đứng về phía cậu, thậm chí đứng rất thẳng.
Phòng giáo vụ nằm ở tầng hai khu hành chính, cửa kính sáng loáng, bên trong có mùi giấy tờ và nước khử trùng nhàn nhạt. Giang Trì đi vào không biết bao nhiêu lần, quen đến mức vừa thấy chiếc ghế bên trái đã tự động kéo ra ngồi xuống. Người đàn ông mặc vest là thầy Triệu của ban kỷ luật, nổi tiếng xử lý học sinh gây chuyện rất nghiêm. Thầy Triệu đặt sổ ghi chép lên bàn, nhìn Giang Trì trước, giọng không giấu được định kiến: “Em lại vào đây.”
Giang Trì tựa lưng vào ghế, cười nhạt. “Thầy Triệu, tuy em vào đây nhiều lần, nhưng không có nghĩa lần nào em cũng sai. Hay là phòng giáo vụ có ghế riêng khắc tên em rồi?”
Chủ nhiệm Lưu nhíu mày. “Giang Trì.”
Giang Trì lập tức giơ tay, giọng lười biếng nhưng không nói tiếp lời chọc giận. “Được, em im lặng. Hôm nay em làm học sinh ngoan.”
Tần Dịch ngồi xuống bên cạnh cậu, đặt sách và bài tập lên đầu gối. “Thầy có thể hỏi em trước. Thời gian em đến khu thực nghiệm là khoảng mười hai giờ ba mươi bảy phút, vì trước đó em kiểm tra đồng hồ ở hành lang lớp học.”
Thầy Triệu nhìn hắn, thái độ dịu đi thấy rõ. “Tần Dịch, em là học sinh đứng nhất khối, thầy tin em sẽ không nói bừa. Nhưng chuyện này liên quan đến việc gọi người ngoài trường vào, nếu em chỉ nhìn thấy một phần thì không nên vội kết luận.”
Tần Dịch mở điện thoại, đặt lên bàn. “Em không chỉ nhìn thấy một phần. Đây là tin nhắn em gửi cho giáo viên trực ban lúc mười hai giờ ba mươi chín phút, nội dung là ‘Có hai người ngoài trường xuất hiện ở khu thực nghiệm, nghi ngờ chặn học sinh lớp 12A1’. Thời gian gửi có thể đối chiếu trực tiếp.”
Thầy Triệu cầm điện thoại xem, vẻ mặt lập tức nghiêm lại. “Em đã báo giáo viên trực ban?”
Tần Dịch gật đầu. “Đúng. Nhưng trước khi giáo viên đến, ba người kia đã rời đi. Nếu cần, có thể kiểm tra camera cầu thang phía đông, em tin lúc bọn họ rời khỏi khu thực nghiệm sẽ bị quay lại.”
Giang Trì nghiêng đầu nhìn hắn, giọng thấp xuống. “Cậu thật sự gửi tin nhắn?”
Tần Dịch quay sang đáp rất nhẹ. “Lừa người thì không cần ghi âm thật, nhưng báo thầy cô thì cần làm thật.”
Giang Trì bật cười, nhưng nụ cười lần này không còn ngang ngược như thường ngày. “Học bá, cậu đúng là một bộ bẫy liên hoàn biết đi.”
Tần Dịch nhìn vết thương nơi khóe môi cậu. “Còn cậu là người rất dễ bước vào bẫy của người khác.”
Giang Trì nghẹn một chút, sau đó nghiến răng nói nhỏ. “Lúc này cậu không thể nói dễ nghe hơn à?”
Tần Dịch bình tĩnh đáp. “Tôi đang nói sự thật để cậu nhớ lâu.”
Lý Hạo nhanh chóng được gọi tới phòng giáo vụ. Cậu ta đứng ở cửa, hai mắt vẫn còn đỏ, vừa thấy nam sinh đã bắt nạt mình thì vai lập tức co lại. Giang Trì nhìn thấy phản ứng đó, sắc mặt vốn vừa dịu xuống lại lạnh đi. Cậu ngồi thẳng lên, gõ đầu ngón tay lên tay vịn ghế, không nói gì nhưng ý cảnh cáo đã quá rõ.
Chủ nhiệm Lưu kéo ghế cho Lý Hạo, giọng mềm hơn rất nhiều. “Lý Hạo, em đừng sợ. Chuyện buổi sáng xảy ra thế nào, em cứ nói thật, cô và thầy Triệu đều ở đây.”
Lý Hạo cúi đầu, giọng nhỏ nhưng cố gắng rõ ràng. “Buổi sáng, em bị Trương Bân chặn ở cầu thang sau. Cậu ấy lấy tiền ăn của em, còn bắt em viết bài tập tiếng Anh giúp. Em không đồng ý, cậu ấy liền đẩy em vào góc tường.”
Trương Bân lập tức gào lên. “Cậu nói bậy! Tôi chỉ đùa với cậu thôi, ai bảo cậu khóc lóc làm lớn chuyện?”
Lý Hạo run lên, nhưng lần này không cúi đầu nữa. “Không phải đùa. Cậu làm vậy rất nhiều lần rồi, không chỉ với em. Có lần cậu còn xé vở của em, nói nếu em mách giáo viên thì tan học sẽ chặn em ở cổng sau.”
Giang Trì nhìn Trương Bân, giọng lạnh như băng. “Nói tiếp đi. Sao không nói lớn như lúc vu oan cho tôi nữa?”
Trương Bân mặt mũi đỏ bừng, vừa giận vừa sợ. “Giang Trì, mày câm miệng! Nếu không phải mày xen vào thì làm gì có chuyện sau đó?”
Tần Dịch đặt điện thoại xuống, ánh mắt nhìn thẳng Trương Bân. “Ý của cậu là vì Giang Trì ngăn cậu bắt nạt bạn học, nên cậu gọi người ngoài trường vào trả thù?”
Trương Bân há miệng, nhưng lập tức nhận ra mình bị dẫn vào bẫy. “Tôi không có gọi người ngoài trường! Hai người đó là anh họ tôi, bọn họ chỉ đến đưa đồ cho tôi.”
Tần Dịch hỏi tiếp rất nhanh. “Đưa đồ tại sao không đến cổng trường? Tại sao lại đi vào khu thực nghiệm? Tại sao vừa gặp Giang Trì đã nói muốn cậu ấy nếm thử cảm giác mất mặt?”
Trương Bân cứng họng. “Tôi... tôi...”
Thầy Triệu đặt mạnh bút xuống bàn. “Đủ rồi. Trương Bân, em nghĩ phòng giáo vụ là nơi để em tùy tiện dựng chuyện sao?”
Trương Bân sợ đến mức mặt trắng bệch. “Thầy, em chỉ tức quá thôi. Nhưng Giang Trì cũng dọa em, sáng nay cậu ta túm cổ áo em trước lớp, cả lớp đều thấy!”
Giang Trì dựa lưng vào ghế, cười lạnh. “Tôi túm cổ áo cậu là sự thật. Tôi bảo cậu xin lỗi Lý Hạo cũng là sự thật. Nếu thầy muốn ghi lỗi vì em động tay trước lớp, em nhận. Nhưng chuyện gọi người ngoài trường vào, cậu đừng mơ đẩy lên đầu tôi.”
Chủ nhiệm Lưu nhìn Giang Trì, ánh mắt phức tạp hơn thường ngày. “Em biết nhận lỗi phần mình là tốt. Nhưng lần sau gặp chuyện như vậy, em nên báo giáo viên trước, không phải tự mình xử lý.”
Giang Trì cụp mắt, giọng thấp hơn. “Báo rồi thì có kịp không ạ? Lý Hạo bị chặn không phải lần đầu, nhưng trước đó có ai thấy đâu.”
Lời này vừa ra, phòng giáo vụ bỗng yên lặng. Lý Hạo cúi đầu cắn môi, nước mắt rơi xuống mu bàn tay nhưng không dám khóc thành tiếng. Chủ nhiệm Lưu nhìn học sinh trước mặt, vẻ nghiêm khắc dần biến thành áy náy. Thầy Triệu cũng im lặng, bởi bọn họ đều hiểu một phần sự thật: nhiều khi học sinh yếu thế không phải không muốn cầu cứu, mà là chưa kịp nói đã bị nỗi sợ bóp nghẹt.
Tần Dịch bỗng mở miệng. “Giang Trì xử lý không đúng phương pháp, nhưng người gây ra vấn đề trước không phải cậu ấy. Nếu chỉ ghi lỗi người ra tay ngăn cản, lần sau sẽ không còn ai dám đứng ra nữa.”
Giang Trì quay đầu nhìn hắn, ánh mắt hơi động. “Tần Dịch, cậu đang nói đỡ cho tôi à?”
Tần Dịch đáp rất thẳng. “Tôi đang nói lý.”
Giang Trì cười khẽ. “Nói lý mà nói đến mức khiến tôi nghe rất thuận tai, cũng xem như bản lĩnh.”
Thầy Triệu ho nhẹ một tiếng, gọi giáo viên phụ trách camera tới xác nhận. Chưa đầy mười phút sau, kết quả đã rõ ràng: Trương Bân dẫn hai người ngoài trường từ cửa phụ đi vào, sau đó bọn họ cùng đi đến khu thực nghiệm; Giang Trì đi sau một mình, Tần Dịch từ hướng lớp học đến sau đó không lâu. Camera cầu thang phía đông cũng quay được hình ảnh ba người kia hốt hoảng rời khỏi hành lang. Mọi lời vu oan của Trương Bân bị đập nát ngay tại chỗ.
Thầy Triệu khép laptop lại, giọng nghiêm khắc. “Trương Bân, gọi phụ huynh. Việc bắt nạt bạn học, gọi người ngoài trường vào và vu oan cho bạn cùng lớp, nhà trường sẽ xử lý theo quy định.”
Trương Bân lập tức hoảng loạn. “Thầy, em biết sai rồi! Em chỉ nhất thời tức giận, em không thật sự muốn làm lớn chuyện. Giang Trì cũng không bị thương, Lý Hạo cũng chỉ mất chút tiền thôi mà!”
Lý Hạo ngẩng đầu, giọng run nhưng rất rõ. “Đó là tiền ăn một tuần của em. Không phải chỉ một chút.”
Giang Trì đứng dậy, ánh mắt ép thẳng lên Trương Bân. “Cậu nghe rõ chưa? Với cậu chỉ là một chút, với người khác là một tuần phải nhịn đói. Đừng dùng miệng của mình định giá nỗi khổ của người khác.”
Trương Bân bị cậu nhìn đến lùi nửa bước, nhưng lần này không ai ngăn Giang Trì nói tiếp. Chủ nhiệm Lưu thậm chí còn quay mặt đi, như thể cố ý để Trương Bân nghe trọn lời này. Thầy Triệu cũng không trách cậu, chỉ ghi thêm vài dòng vào sổ. Không khí trong phòng giáo vụ căng thẳng, nhưng lần đầu tiên Giang Trì cảm thấy mình không đứng một mình giữa đám ánh mắt nghi ngờ.
Sau khi Trương Bân bị đưa đi gọi phụ huynh, Lý Hạo đứng trước mặt Giang Trì rất lâu. Cậu ta siết tay, muốn cúi đầu nhưng lại nhớ lời Giang Trì nói buổi sáng, cuối cùng cố gắng đứng thẳng hơn. “Trì ca, cảm ơn anh. Nếu không có anh, em chắc vẫn không dám nói.”
Giang Trì nhét tay vào túi, giọng không được tự nhiên. “Cảm ơn tôi làm gì. Sau này bị bắt nạt thì nói, đừng im như cái bánh bao hấp nữa.”
Lý Hạo gật đầu thật mạnh. “Em biết rồi. Nhưng em cũng muốn cảm ơn Tần Dịch, vì cậu ấy giúp anh làm chứng.”
Tần Dịch nhìn cậu ta, giọng bình thản. “Không cần cảm ơn. Lần sau nếu gặp chuyện, trực tiếp tìm giáo viên hoặc tìm người đáng tin. Im lặng chỉ khiến đối phương càng dễ ra tay.”
Lý Hạo nhỏ giọng đáp. “Em nhớ rồi.”
Chủ nhiệm Lưu nhìn Giang Trì và Tần Dịch, cuối cùng thở dài một hơi. “Giang Trì, chuyện buổi sáng em túm cổ áo Trương Bân trước lớp, cô vẫn phải nhắc nhở em. Nhưng lần này em bảo vệ bạn học, cô sẽ không ghi lỗi. Còn Tần Dịch, em xử lý rất tốt, nhưng lần sau gặp tình huống nguy hiểm cũng phải chú ý an toàn của mình.”
Giang Trì lập tức quay sang nhìn Tần Dịch. “Nghe chưa, lần sau đừng lao tới làm anh hùng. Lỡ bị đánh thì học bá đứng nhất khối mất mặt lắm.”
Tần Dịch cầm sách lên. “Tôi không lao tới. Tôi đứng cách bọn họ ba mét, đủ an toàn.”
Giang Trì nhướng mày. “Cậu còn tính cả khoảng cách?”
Tần Dịch đáp: “Đương nhiên. Không giống ai đó, thấy camera hỏng còn chuẩn bị xắn tay áo.”
Giang Trì bị chọc trúng điểm yếu, lập tức cười lạnh. “Tần Dịch, cậu không nói móc tôi thì khó chịu à?”
Tần Dịch nhìn cậu. “Ừ, hơi khó chịu.”
Chủ nhiệm Lưu suýt bật cười, nhưng vẫn cố giữ vẻ nghiêm túc. “Hai em về lớp đi. Chiều nay còn hai tiết tự học, đừng tưởng thoát khỏi chuyện này là có thể nghỉ làm bài.”
Giang Trì chỉ vào mình, vẻ mặt không tin nổi. “Cô Lưu, em vừa bị vu oan, tâm hồn tổn thương nghiêm trọng, không được miễn bài tập một ngày sao?”
Chủ nhiệm Lưu mỉm cười. “Không được. Tâm hồn tổn thương thì càng cần học tập để chữa lành.”
Tần Dịch gật đầu rất tự nhiên. “Em sẽ giám sát cậu ấy.”
Giang Trì nhìn hắn, nghiến răng nói. “Bạn cùng bàn, cậu phản bội tình hữu nghị của chúng ta nhanh quá đấy.”
Tần Dịch đáp. “Tình hữu nghị của chúng ta được xây dựng trên nền tảng nâng điểm.”
Giang Trì tức đến bật cười. “Cậu đúng là rất biết làm người khác muốn đánh mà không nỡ đánh.”
Hai người rời khỏi phòng giáo vụ, vừa bước xuống cầu thang đã thấy ngoài hành lang có không ít học sinh đang ngó nghiêng. Tin Giang Trì bị gọi lên vì tụ tập đánh nhau đã lan ra, nhưng tin Tần Dịch đứng ra làm chứng còn lan nhanh hơn. Một học bá lạnh lùng nổi tiếng không xen vào chuyện người khác, vậy mà vì giáo bá lên phòng giáo vụ đối chất, chuyện này đủ để diễn đàn trường Minh Thành nổ thêm mười bài. Giang Trì nghe thấy có người nhỏ giọng nói “hai người họ thật sự kết minh rồi”, bỗng thấy vừa buồn cười vừa phiền.
Giang Trì nghiêng đầu nhìn Tần Dịch. “Cậu nổi tiếng hơn tôi tưởng đấy. Chỉ làm chứng một lần mà cả trường sắp viết tiểu thuyết về chúng ta rồi.”
Tần Dịch bước đều xuống cầu thang. “Cậu cũng nổi tiếng hơn tôi tưởng. Tôi mới ngồi cùng cậu nửa ngày, đã lên phòng giáo vụ một lần.”
Giang Trì cười một tiếng. “Hối hận chưa?”
Tần Dịch dừng lại ở chiếu nghỉ, quay đầu nhìn cậu. “Chưa.”
Giang Trì không ngờ hắn trả lời nhanh như vậy. “Suy nghĩ kỹ đi, tôi phiền phức lắm. Hôm nay là phòng giáo vụ, ngày mai có khi là cổng sau, tuần sau nói không chừng là phụ huynh gọi lên trường.”
Tần Dịch nhìn thẳng cậu. “Phiền phức có thể giải quyết. Điểm Toán 38 cũng có thể giải quyết. Chỉ cần cậu không tự bỏ cuộc trước.”
Giang Trì im lặng vài giây, nụ cười trên mặt nhạt đi. “Cậu nói như thể hiểu tôi lắm.”
Tần Dịch đáp. “Tôi không hiểu cậu. Nhưng tôi nhìn thấy cậu làm đúng năm câu trong bảy câu, cũng nhìn thấy cậu vì Lý Hạo mà tự nhận phần lỗi của mình. Người như vậy không phải không cứu được.”
Giang Trì quay mặt đi trước, bước xuống thêm hai bậc. “Ai cần cậu cứu.”
Tần Dịch đi theo phía sau, giọng rất nhẹ. “Vậy coi như tôi cần hoàn thành nhiệm vụ.”
Giang Trì không đáp, nhưng bước chân chậm lại một chút. Cậu từng nghe quá nhiều lời phán xét, mỗi câu đều giống chiếc nhãn bị dán lên người: giáo bá, học sinh cá biệt, phiền phức, không cứu nổi. Nhưng Tần Dịch không dán nhãn, hắn chỉ đặt từng sự thật trước mặt cậu, lạnh lùng đến đáng ghét, cũng công bằng đến mức khiến người ta không thể phản bác. Cảm giác ấy khiến Giang Trì khó chịu, nhưng không hề ghét như cậu tưởng.
Về đến lớp, 12A1 lập tức giả vờ cúi đầu học bài, nhưng ánh mắt cả lớp vẫn không nhịn được liếc về phía hai người. Giang Trì vừa ngồi xuống, nam sinh bàn sau đã thò đầu lên, vẻ mặt hóng chuyện. “Trì ca, nghe nói Tần Dịch vì cậu mà đối chất với ban kỷ luật, thật hay giả?”
Giang Trì ném một viên tẩy vụn về phía cậu ta. “Liên quan gì đến cậu?”
Nam sinh bàn sau né rất nhanh, cười hì hì. “Sao không liên quan? Cả lớp đều quan tâm tình cảm bạn cùng bàn của hai người tiến triển thế nào.”
Giang Trì nhướng mày nguy hiểm. “Cậu dùng lại hai chữ tình cảm lần nữa thử xem?”
Tần Dịch đặt tờ bài tập xuống trước mặt Giang Trì. “Đừng nói chuyện. Làm nốt hai câu còn lại.”
Nam sinh bàn sau lập tức che miệng cười. “Được rồi, em hiểu. Tình cảm phải dựa vào bài tập để bồi dưỡng.”
Giang Trì quay đầu lại, cười đến cực kỳ thân thiện. “Tan học đừng chạy.”
Nam sinh bàn sau lập tức ngồi thẳng, giả vờ đọc sách. “Em yêu học tập, em không chạy đi đâu hết.”
Tần Dịch gõ nhẹ lên mặt bàn của Giang Trì. “Câu này dùng công thức buổi sáng.”
Giang Trì cầm bút lên, vừa viết vừa lẩm bẩm. “Tần Dịch, cậu thật sự rất hợp làm chủ nhiệm tương lai.”
Tần Dịch đáp. “Không có dự định đó.”
Giang Trì hỏi. “Vậy cậu muốn làm gì?”
Tần Dịch dừng bút rất ngắn. “Bác sĩ.”
Giang Trì hơi bất ngờ, quay sang nhìn hắn. “Bác sĩ? Không giống lắm, tôi tưởng cậu sẽ làm giáo sư hoặc nhà nghiên cứu gì đó, ngồi trong phòng thí nghiệm không nói chuyện với ai cả ngày.”
Tần Dịch nhìn bài làm của cậu. “Viết sai dấu rồi.”
Giang Trì tức đến đặt mạnh bút xuống. “Tôi đang hỏi ước mơ của cậu, cậu lại nhìn dấu âm của tôi?”
Tần Dịch đẩy giấy nháp sang. “Ước mơ không chạy mất, nhưng dấu âm sai thì đáp án sẽ sai ngay.”
Giang Trì nhìn hắn vài giây, cuối cùng cầm bút sửa lại. “Được, bác sĩ Tần tương lai, xin hỏi bệnh nhân điểm Toán 38 này còn cứu được không?”
Tần Dịch nhìn cậu, ánh mắt không còn lạnh như lúc đầu. “Cứu được. Nhưng bệnh nhân phải phối hợp điều trị.”
Giang Trì cúi đầu cười, đầu bút xoay một vòng giữa ngón tay. “Vậy bác sĩ Tần nhớ kiên nhẫn một chút, bệnh nhân này tính khí không tốt, đau là muốn cắn người.”
Tần Dịch đáp rất nhanh. “Tôi sẽ chuẩn bị thuốc tê.”
Nam sinh bàn sau nghe được, không nhịn được phun cười. Giang Trì lập tức quay đầu trừng cậu ta, nhưng chính khóe môi mình cũng nhếch lên. Bầu không khí căng thẳng vì vụ phòng giáo vụ dần tan đi, lớp học lại trở về tiếng lật sách, tiếng bút viết và tiếng giáo viên đi ngang ngoài hành lang. Chỉ là từ khoảnh khắc này, trong mắt rất nhiều người, bàn thứ hai cạnh cửa sổ đã không còn đơn giản là vị trí học bá và giáo bá bị ép ngồi chung nữa.
Tan học, Giang Trì thu dọn cặp rất nhanh, nhưng vừa đứng dậy đã bị Tần Dịch gọi lại. Hắn đặt một tờ giấy gấp đôi lên bàn cậu, bên trên viết ba mục rõ ràng: Toán cơ bản, từ vựng tiếng Anh, lịch kiểm tra lỗi sai. Giang Trì mở ra nhìn, sắc mặt thay đổi liên tục như xem bản án. “Tần Dịch, cậu lập kế hoạch học tập cho tôi?”
Tần Dịch kéo khóa cặp lại. “Đúng. Bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày ba mươi phút.”
Giang Trì nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn kẻ thù. “Tôi đồng ý khi nào?”
Tần Dịch chỉ vào dòng cuối tờ giấy. “Cậu làm đúng năm câu, chứng minh nền tảng chưa hỏng hoàn toàn. Không học tiếp thì rất lãng phí.”
Giang Trì gấp tờ giấy lại, nhét vào túi áo đồng phục, ngoài miệng vẫn cứng. “Tôi chỉ giữ để sau này tố cáo cậu áp bức bạn cùng bàn.”
Tần Dịch nhìn động tác của cậu. “Ừ, nhớ giữ kỹ.”
Giang Trì bị hắn chọc cười. “Bạn cùng bàn, ngày mai tôi chưa chắc đến sớm đâu. Cậu đừng mong tôi ngoan ngoãn ngồi đây học từ vựng.”
Tần Dịch lấy từ trong cặp ra một hộp sữa dâu đặt lên bàn cậu. “Ngày mai đến trước bảy giờ mười, cái này là của cậu.”
Giang Trì cúi đầu nhìn hộp sữa dâu, sau đó ngẩng lên, vẻ mặt khó tin. “Cậu xem tôi là học sinh tiểu học à?”
Tần Dịch bình tĩnh đáp. “Không. Tôi xem cậu là người cần động lực.”
Giang Trì cầm hộp sữa lên, tai hơi nóng nhưng miệng vẫn không chịu thua. “Tần Dịch, cậu dùng một hộp sữa dâu mua chuộc giáo bá, gan cũng lớn thật.”
Tần Dịch nhìn hắn. “Có tác dụng không?”
Giang Trì im lặng hai giây, sau đó nhét hộp sữa vào cặp. “Ngày mai xem tâm trạng.”
Tần Dịch không vạch trần cậu. “Ừ, vậy mai gặp.”
Giang Trì đeo cặp đi ra cửa, vừa bước đến hành lang lại quay đầu nhìn vào lớp. Tần Dịch vẫn đứng cạnh bàn, cúi đầu kiểm tra lại giấy nháp của cậu, ánh hoàng hôn từ cửa sổ rơi xuống vai áo trắng sạch sẽ của hắn. Không hiểu vì sao, Giang Trì bỗng cảm thấy ngày đầu tiên ngồi cùng bàn này hình như không tệ như cậu tưởng. Ít nhất ngoài phiền phức, bài tập và mấy câu nói chọc tức người, còn có một người sẵn sàng đứng lên nói: “Tôi là nhân chứng.”
Nhưng cảm giác yên ổn ấy không kéo dài được lâu. Khi Giang Trì vừa đi xuống cổng trường, điện thoại trong túi rung lên liên tục, màn hình hiện một số lạ. Cậu bắt máy, chưa kịp mở miệng thì đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng cười khàn khàn quen thuộc. “Giang Trì, nghe nói hôm nay mày có học bá chống lưng nên rất oai?”
Giang Trì dừng bước, ánh mắt lập tức lạnh xuống. “Mày là ai?”
Người kia cười thấp hơn. “Nhanh quên vậy sao? Năm ngoái ở cổng sau, mày làm gãy tay em trai tao. Món nợ này tao còn chưa tính xong đâu.”
Giang Trì siết chặt quai cặp, giọng trầm xuống. “Muốn tính thì tìm tôi. Đừng đụng đến người không liên quan.”
Đầu dây bên kia im lặng một giây, sau đó bật cười ác ý. “Người không liên quan? Học bá tên Tần Dịch kia, thật sự không liên quan sao?”
Giang Trì quay phắt đầu nhìn về phía lớp học trên tầng ba, sắc mặt lần đầu tiên thay đổi rõ ràng.
(Hết chương 2)
Bình luận 💬 0