Chương 5: Phần Thưởng Của Học Bá
Ba ngày sau, hội trường trường Minh Thành chật kín học sinh khối 12. Trên màn hình lớn treo giữa sân khấu là dòng chữ “Vòng chọn nội bộ cuộc thi liên khối”, bên dưới chia thành hai đội: 12A1 và 12A2. Từ khi Giang Trì nhận lời tuyên chiến trên diễn đàn, chuyện này đã biến thành trận đấu được cả trường chú ý nhất tuần. Một bên là Tần Dịch đứng nhất khối và giáo bá điểm Toán từng chỉ có 38, một bên là Hứa Minh Viễn đứng thứ hai khối cùng bạn thi cũ của hắn, ai cũng muốn xem Giang Trì sẽ lật bàn hay bị làm nhục công khai.
Giang Trì đứng sau cánh gà, cổ áo đồng phục mở một nút, tay cầm xấp thẻ câu hỏi đã được Tần Dịch đánh dấu suốt ba ngày qua. Cậu không sợ sân khấu, cũng không sợ ánh mắt người khác, nhưng khi nhìn thấy dãy ghế giáo viên phía dưới và hàng trăm học sinh đang chờ cậu phạm sai, trong ngực vẫn có cảm giác căng lên rất khó chịu. Cậu cúi đầu xem lại công thức lần cuối, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mép giấy, ngoài mặt vẫn tỏ ra bất cần. Nhưng Tần Dịch đứng bên cạnh chỉ liếc một cái đã nhìn ra cậu đang căng thẳng.
Tần Dịch đưa cho cậu một hộp sữa dâu. “Uống một ngụm.”
Giang Trì nhìn hộp sữa, khóe môi giật nhẹ. “Tần Dịch, cậu thật sự định dùng sữa dâu trị bách bệnh à?”
Tần Dịch cắm sẵn ống hút rồi đưa đến tay cậu. “Không trị bách bệnh. Nhưng trị được việc cậu cứ cắn môi đến rách.”
Giang Trì khựng lại, vô thức đưa tay chạm khóe môi. Vết thương mấy hôm trước mới khép, vừa rồi vì căng thẳng mà cậu lại cắn trúng. Cậu nhận hộp sữa, cúi đầu uống một ngụm, vị ngọt lạnh trượt qua cổ họng khiến nhịp tim đang rối loạn dịu xuống một chút. Cậu ngẩng mắt nhìn Tần Dịch, cố ý cười: “Bạn cùng bàn, nếu hôm nay tôi thua, cậu đừng khóc.”
Tần Dịch chỉnh lại thẻ tên trên áo cậu. “Tôi sẽ không khóc. Cậu cũng sẽ không thua.”
Giang Trì cúi đầu nhìn bàn tay Tần Dịch vừa chạm lên ngực áo mình, cảm giác nơi đó nóng lên rất nhanh. “Cậu tự tin ở tôi đến vậy à?”
Tần Dịch nhìn thẳng vào mắt cậu. “Ba ngày qua cậu ngủ chưa đến năm tiếng mỗi đêm, làm hết tám mươi sáu câu phản biện, nhớ được mười bảy dạng bẫy câu hỏi. Tôi không tin may mắn, tôi tin kết quả của nỗ lực.”
Giang Trì cười khẽ, nhưng lần này không mang vẻ trêu chọc. “Tần Dịch, cậu nói chuyện kiểu này thật sự rất dễ khiến người khác muốn thắng vì cậu.”
Tần Dịch hơi dừng lại. “Vậy thắng đi.”
Giang Trì uống hết ngụm sữa cuối cùng, ném hộp rỗng vào thùng rác cách đó vài bước. “Được. Thắng cho cậu xem.”
Người dẫn chương trình gọi hai đội lên sân khấu. Khi Giang Trì bước ra, dưới hội trường lập tức vang lên một đợt xì xào rất rõ, có người kinh ngạc vì cậu thật sự dám đến, có người cố ý cười nhạo, cũng có người giơ điện thoại chuẩn bị quay lại cảnh giáo bá mất mặt. Hứa Minh Viễn đứng phía đối diện, sắc mặt đã khôi phục vẻ nhã nhặn thường ngày, nhưng ánh mắt nhìn Giang Trì lại không giấu được khinh thường. Hắn cúi đầu chỉnh micro, giọng nói qua loa phát thanh vang lên rất nhẹ: “Giang Trì, bây giờ rút lui vẫn còn kịp.”
Giang Trì đứng trước bục đội 12A1, một tay đặt lên nút trả lời. “Hứa Minh Viễn, cậu sợ đến mức phải khuyên tôi bỏ thi à?”
Hứa Minh Viễn mỉm cười. “Tôi chỉ không muốn cậu mất mặt trước toàn trường. Dù sao đây là cuộc thi học tập, không phải nơi dùng khí thế dọa người.”
Giang Trì nghiêng đầu, cười rất lười biếng. “Yên tâm. Hôm nay tôi không dọa người, tôi dùng điểm số đánh mặt.”
Cả hội trường lập tức ồ lên. Người dẫn chương trình suýt không giữ được micro, giáo viên Toán ngồi dưới hàng đầu thì đẩy kính, khóe miệng hiện rõ ý cười. Tần Dịch đứng cạnh Giang Trì, không ngăn cậu, chỉ đưa tay chỉnh lại vị trí tập giấy nháp trước mặt cậu. Động tác ấy rất nhỏ, nhưng lại giống một lời nhắc nhở yên lặng: cứ nói, tôi ở đây.
Vòng đầu tiên là giải nhanh. Câu hỏi hiện lên màn hình, thời gian đếm ngược ba mươi giây, toàn hội trường lập tức yên lặng. Tần Dịch gần như bấm chuông ở giây thứ mười hai, viết đáp án lên bảng điện tử nhanh đến mức khán giả chưa kịp đọc xong đề. Hứa Minh Viễn cũng bấm sát sau đó, nhưng đáp án chậm hơn hai giây. Điểm đầu tiên thuộc về 12A1, tiếng vỗ tay phía lớp họ lập tức vang lên như nổ tung.
Nam sinh bàn sau đứng dưới hội trường hét lớn. “Học bá đỉnh quá! Trì ca cố lên, hôm nay đánh mặt bằng kiến thức!”
Chủ nhiệm Lưu quay đầu nhìn cậu ta. “Ngồi xuống. Không được dùng từ đánh mặt trong hội trường.”
Nam sinh kia lập tức ngồi phịch xuống ghế. “Vâng cô, em cổ vũ văn minh.”
Vòng giải nhanh tiếp tục, Tần Dịch giữ phong độ gần như đáng sợ, năm câu đầu thắng bốn câu, chỉ nhường một câu vì đội 12A2 bấm trước. Nhưng ai cũng biết phần quyết định không nằm ở Tần Dịch, mà ở vòng phản biện phía sau. Hứa Minh Viễn cũng biết điều đó, nên dù điểm đang kém, vẻ mặt hắn vẫn không quá hoảng. Khi vòng hai bắt đầu, hắn cầm micro, ánh mắt lập tức rơi lên người Giang Trì.
Người dẫn chương trình nói: “Vòng phản biện bắt đầu. Mỗi đội có quyền chất vấn đối phương ba câu, người trả lời phải đưa ra lập luận và đáp án trong một phút. Đội 12A2 có quyền hỏi trước.”
Hứa Minh Viễn cầm thẻ câu hỏi, giọng rõ ràng. “Câu hỏi dành cho Giang Trì. Nếu một học sinh nền tảng yếu được chọn vào đội thi nhờ khả năng phản ứng, vậy khi gặp câu hỏi vượt ngoài kiến thức cơ bản, học sinh đó nên dựa vào đồng đội hay tự xử lý? Mong cậu trả lời bằng một ví dụ toán học cụ thể, không phải bằng khẩu hiệu.”
Dưới hội trường lập tức vang lên tiếng xì xào. Câu hỏi này nhìn qua thuộc phạm vi thi đấu, nhưng ai cũng nghe ra Hứa Minh Viễn đang ám chỉ Giang Trì dựa vào Tần Dịch. Giang Trì nhìn thẻ đề phụ trên màn hình, đó là một dạng bài biến đổi biểu thức khá dài, đúng là phần cậu từng sai nhiều lần. Tần Dịch nghiêng mắt nhìn cậu, nhưng không mở miệng nhắc, bởi quy tắc không cho phép đồng đội hỗ trợ trong vòng phản biện.
Giang Trì cầm bút, viết nhanh ba dòng lên bảng điện tử. “Đầu tiên, học sinh nền tảng yếu không đồng nghĩa với không có khả năng xử lý vấn đề. Nếu đề vượt ngoài phạm vi quen thuộc, việc đầu tiên không phải nhìn đồng đội, mà là tách đề thành phần mình biết và phần mình chưa biết. Câu này nhìn dài, nhưng lõi chỉ là đổi dấu và rút gọn, tôi từng sai kiểu này rất nhiều nên nhớ rất kỹ.”
Hứa Minh Viễn cau mày. “Cậu chắc chứ?”
Giang Trì bấm gửi đáp án, màn hình hiện dấu chính xác màu xanh. Cả hội trường im lặng nửa giây rồi bùng nổ tiếng vỗ tay. Giang Trì đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Hứa Minh Viễn, nụ cười sáng đến ngang ngược. “Rất chắc. Vì người kèm tôi nói, sai nhiều mà chịu sửa thì sai cũng có giá trị.”
Tần Dịch đứng cạnh cậu, ánh mắt hơi dịu xuống. Hắn không vỗ tay, cũng không nói gì, nhưng đầu ngón tay đặt trên mép bàn khẽ gõ một cái như thói quen mỗi lần Giang Trì làm đúng. Giang Trì nghe thấy âm thanh rất nhỏ ấy, khóe môi càng cong lên, sự căng thẳng trong ngực bỗng biến thành cảm giác hưng phấn. Cậu chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ đứng trên sân khấu học tập, dùng chính đáp án đúng khiến những người chờ cười nhạo phải im lặng.
Đến lượt 12A1 chất vấn. Tần Dịch nhìn Giang Trì, trao micro cho cậu. “Cậu hỏi.”
Giang Trì nhận micro, nhướng mày. “Tin tôi vậy à?”
Tần Dịch đáp rất nhẹ. “Ừ.”
Giang Trì quay về phía Hứa Minh Viễn, giọng qua loa phát thanh vang khắp hội trường. “Câu hỏi của tôi dành cho đội 12A2. Khi phản biện một vấn đề, nếu người chất vấn cố tình công kích xuất thân hoặc quá khứ của đối phương thay vì tập trung vào năng lực hiện tại, lỗi lập luận đó gọi là gì? Mời trả lời kèm ví dụ.”
Hứa Minh Viễn biến sắc, bởi câu hỏi này không chỉ nằm trong nội dung phản biện mà còn đâm thẳng vào những gì hắn đã làm trên diễn đàn. Bạn thi bên cạnh hắn vội vàng cầm bút viết, nhưng càng viết càng rối. Dưới hội trường, nhiều học sinh bắt đầu hiểu ra, tiếng xì xào lần này hướng về phía 12A2 nhiều hơn. Hứa Minh Viễn cầm micro, cố giữ bình tĩnh: “Đó là lỗi công kích cá nhân. Nhưng trong phản biện thực tế, quá khứ đôi khi cũng phản ánh độ tin cậy của một người.”
Giang Trì lập tức tiếp lời. “Sai một nửa. Quá khứ có thể là dữ kiện tham khảo, nhưng nếu dùng nó để phủ định trực tiếp năng lực hiện tại khi chưa xét bằng chứng mới, đó vẫn là ngụy biện. Ví dụ, vì một người từng điểm Toán 38 nên khẳng định người đó không thể trả lời đúng câu vừa rồi, kết quả là người đặt câu hỏi mất điểm.”
Màn hình hiện kết quả đánh giá của ban giám khảo: 12A1 được điểm phản biện. Cả khu ghế 12A1 lập tức vỗ tay đến mức chủ nhiệm Lưu phải quay xuống nhắc trật tự lần nữa. Giang Trì đặt micro xuống, khi quay sang thấy Tần Dịch đang nhìn mình. Hắn không cười rõ ràng, nhưng trong mắt có thứ ánh sáng khiến Giang Trì còn vui hơn cả tiếng vỗ tay dưới hội trường.
Tần Dịch nói nhỏ: “Rất tốt.”
Giang Trì cũng hạ giọng. “Chỉ rất tốt thôi à? Tôi tưởng ít nhất phải được thưởng trước một nửa.”
Tần Dịch nhìn cậu. “Thắng rồi nói.”
Giang Trì cười. “Keo kiệt.”
Trận đấu càng về sau càng căng. 12A2 không yếu, Hứa Minh Viễn dù tâm lý bị ảnh hưởng vẫn giữ được nhiều câu trả lời sắc bén. Điểm số hai bên bám sát nhau, đến vòng cuối cùng chỉ lệch đúng một điểm. Câu quyết định thuộc phần tình huống hỗn hợp, hai đội phải cùng phân tích một đề bài dài gồm số liệu, lập luận sai và câu hỏi phụ. Tần Dịch phụ trách giải phần số liệu, Giang Trì phụ trách phản biện lập luận, thời gian chỉ có ba phút.
Tần Dịch viết rất nhanh, nhưng khi đến dòng thứ tư, bút của hắn bỗng dừng lại. Giang Trì lập tức nhận ra sắc mặt hắn hơi tái, tay trái đặt dưới bàn siết nhẹ vào mép áo. Ba ngày qua Tần Dịch kèm cậu đến muộn, lại lo chuyện diễn đàn, sáng nay còn chưa ăn gì ngoài một ly cà phê. Giang Trì cau mày, lập tức kéo giấy về phía mình xem phần Tần Dịch vừa viết.
Giang Trì hạ giọng. “Cậu sao vậy?”
Tần Dịch nhắm mắt rất nhanh rồi mở ra. “Không sao. Tiếp tục.”
Giang Trì nhìn mồ hôi lạnh rất nhạt trên trán hắn, giọng trầm xuống. “Tần Dịch, đừng nói dối tôi.”
Tần Dịch cầm bút lại, nhưng đầu ngón tay rõ ràng hơi run. “Hạ đường huyết. Không nghiêm trọng.”
Giang Trì không do dự, lấy viên kẹo bạc hà trong túi áo ra nhét vào tay hắn. Đó là viên kẹo Tần Dịch từng cho cậu trong buổi tự học, cậu vốn giữ lại không ăn hết, không ngờ lúc này lại dùng đúng chỗ. Cậu cầm bút thay hắn, nhìn phần số liệu mới viết được một nửa, trong đầu nhanh chóng lướt qua những gì Tần Dịch đã giảng suốt ba ngày. Cậu không chắc mình có thể làm hoàn hảo, nhưng cậu biết lúc này mình không thể chỉ đứng cạnh chờ Tần Dịch kéo mình đi tiếp.
Giang Trì nói: “Phần còn lại tôi làm. Cậu nhìn giúp tôi, nếu sai thì gõ bàn.”
Tần Dịch nhìn cậu, ánh mắt hơi thay đổi. “Cậu chắc không?”
Giang Trì cúi đầu viết tiếp. “Không chắc. Nhưng cậu từng nói khó không có nghĩa là không làm được.”
Tần Dịch bóc kẹo cho vào miệng, hơi thở dần ổn định lại. Hắn không giành lại bút, chỉ đứng sát bên Giang Trì hơn một chút, ánh mắt theo từng dòng cậu viết xuống. Giang Trì viết không đẹp, thậm chí vài chỗ còn phải gạch sửa, nhưng tư duy không loạn. Khi cậu xử lý đến phần đổi dấu từng sai vô số lần, Tần Dịch khẽ gõ một cái lên mặt bàn. Giang Trì lập tức dừng lại, nhìn lại hai giây rồi sửa đúng trước khi gửi đáp án.
Người dẫn chương trình bắt đầu đếm ngược. “Mười, chín, tám...”
Giang Trì cắn răng hoàn thành dòng phản biện cuối cùng. “Đội 12A1 cho rằng lập luận của đề cố tình đánh tráo khái niệm giữa năng lực ban đầu và năng lực sau rèn luyện. Dữ kiện trước đó chỉ phản ánh xuất phát điểm, không thể phủ định kết quả hiện tại. Đáp án cuối cùng là B, kèm điều kiện phụ thứ ba.”
Tần Dịch lập tức bấm gửi ở giây cuối cùng. Màn hình lớn tối đi trong vài giây, cả hội trường như nín thở. Giang Trì đứng cạnh Tần Dịch, bàn tay cầm bút vẫn hơi run vì căng thẳng, nhưng cậu không rời mắt khỏi màn hình. Tần Dịch đứng rất gần cậu, vai áo hai người chạm nhau, giọng hắn thấp đến mức chỉ mình cậu nghe thấy.
Tần Dịch nói: “Cậu làm được rồi.”
Màn hình hiện kết quả: 12A1 chính xác. Tổng điểm vượt 12A2 hai điểm. Cả hội trường bùng nổ tiếng vỗ tay và tiếng hò reo, lớp 12A1 gần như đứng bật dậy, nam sinh bàn sau hét đến khàn giọng. Giang Trì nhìn dòng chữ chiến thắng trên màn hình, trong khoảnh khắc ấy cảm thấy tai mình ù đi, mọi ánh mắt từng nghi ngờ, chế giễu, chờ đợi cậu mất mặt đều bị tiếng vỗ tay cuốn sạch. Cậu quay sang nhìn Tần Dịch, nụ cười trên mặt rực rỡ đến mức chính hắn cũng hơi ngẩn ra.
Giang Trì giơ tay đấm nhẹ vào vai Tần Dịch. “Thấy chưa, tôi thắng rồi.”
Tần Dịch nhìn cậu, khóe môi cong lên rõ hơn mọi lần. “Ừ, cậu thắng rồi.”
Giang Trì định nói tiếp, nhưng sắc mặt Tần Dịch lại tái đi rất nhanh. Hắn vừa bước xuống khỏi bục thi đã lảo đảo một chút, tay chống lên mép bàn mới đứng vững. Giang Trì lập tức biến sắc, không để ý dưới hội trường còn bao nhiêu người đang nhìn, trực tiếp đưa tay đỡ lấy cánh tay hắn. Tần Dịch muốn nói không sao, nhưng Giang Trì đã lạnh mặt cắt ngang.
Giang Trì nói: “Im miệng. Đến phòng y tế.”
Tần Dịch hơi nhíu mày. “Trao giải còn chưa xong.”
Giang Trì đỡ hắn đi xuống bậc thang, giọng không cho phản bác. “Giải để đó không chạy. Cậu mà ngã ở đây, tôi sẽ khiến cả hội trường nhớ cảnh học bá bị tôi vác đi.”
Tần Dịch nhìn cậu. “Cậu vác nổi?”
Giang Trì cười lạnh. “Muốn thử không?”
Chủ nhiệm Lưu nhanh chóng đi tới, nhìn sắc mặt Tần Dịch thì lập tức hiểu chuyện. “Giang Trì, đưa em ấy đến phòng y tế trước. Cô ở lại xử lý phần trao giải, lát nữa mang giấy chứng nhận qua cho hai em.”
Giang Trì gật đầu. “Cô Lưu, em đưa cậu ấy đi.”
Nam sinh bàn sau vội vàng chen tới. “Trì ca, em đi cùng giúp không?”
Giang Trì liếc cậu ta. “Không cần. Cậu ở lại nhận hộ tiếng vỗ tay cho tôi.”
Nam sinh kia lập tức vỗ ngực. “Yên tâm, em sẽ vỗ gấp đôi phần anh!”
Tần Dịch bị Giang Trì đỡ ra khỏi hội trường. Hành lang bên ngoài yên tĩnh hơn rất nhiều, tiếng hò reo bị cửa lớn chặn lại phía sau, chỉ còn tiếng bước chân của hai người vang lên trên nền gạch. Giang Trì không nói gì, nhưng tay đỡ Tần Dịch rất chặt, gần như sợ hắn chỉ cần lỏng một chút sẽ ngã xuống. Tần Dịch nhìn sườn mặt căng lên của cậu, bỗng cảm thấy cơn choáng váng vì hạ đường huyết cũng không khó chịu như tưởng tượng.
Tần Dịch nói: “Giang Trì, tôi không yếu đến vậy.”
Giang Trì không nhìn hắn. “Người suýt ngã trước mặt cả trường không có tư cách nói câu này.”
Tần Dịch im lặng hai giây. “Tôi chỉ hơi chóng mặt.”
Giang Trì dừng bước, quay sang nhìn hắn. “Ba ngày qua cậu ngủ mấy tiếng? Sáng nay ăn gì? Uống cà phê thay bữa sáng vui lắm à? Tần Dịch, cậu quản tôi thì rất giỏi, đến lượt mình lại loạn hơn cả đề sai dấu.”
Tần Dịch bị cậu mắng đến hơi ngẩn ra. Từ trước đến nay, hắn quen tự sắp xếp mọi thứ, quen giữ trạng thái tốt nhất, cũng quen không để người khác phải lo cho mình. Nhưng Giang Trì đứng trước mặt hắn lúc này, tức giận rõ ràng, lo lắng cũng rõ ràng, không hề che giấu như những câu trêu chọc thường ngày. Cảm giác được người khác đặt ở vị trí cần quan tâm khiến Tần Dịch nhất thời không biết nên phản bác thế nào.
Tần Dịch thấp giọng nói: “Xin lỗi.”
Giang Trì vốn đang tức, nghe hai chữ này lại mềm xuống một nửa. Cậu hít sâu, kéo tay hắn tiếp tục đi về phòng y tế. “Xin lỗi tôi làm gì? Người khó chịu là cậu. Sau này còn dám bỏ bữa, tôi sẽ nhét sữa dâu vào cặp cậu mỗi ngày, để cả trường biết học bá sống nhờ giáo bá nuôi bằng sữa dâu.”
Tần Dịch nhìn cậu. “Cậu nuôi tôi?”
Giang Trì bước chân khựng lại, tai lập tức nóng lên. “Tôi đang uy hiếp cậu, trọng điểm là uy hiếp.”
Tần Dịch khẽ cười. “Ừ, tôi nghe nhầm.”
Giang Trì quay đầu trừng hắn, nhưng nhìn thấy khóe môi Tần Dịch cong lên thì lời mắng lại biến mất. Người này bình thường quá lạnh, mỗi lần cười đều giống cố ý phạm quy. Giang Trì cảm thấy nhịp tim vừa vì thắng cuộc bình ổn lại bắt đầu loạn thêm lần nữa, đành tăng tốc kéo hắn vào phòng y tế. Y tá trường nhìn thấy Tần Dịch sắc mặt tái nhợt và Giang Trì mặt mũi căng thẳng thì lập tức bảo hắn ngồi xuống giường kiểm tra.
Y tá trường đặt máy đo huyết áp xuống. “Hạ đường huyết nhẹ, cộng thêm thiếu ngủ. Không nghiêm trọng nhưng phải nghỉ một lát, uống nước đường rồi ăn gì đó.”
Giang Trì đứng bên cạnh, lập tức hỏi. “Có cần truyền dịch không? Có ảnh hưởng thi cử không? Có phải phải về nhà nghỉ không?”
Y tá trường nhìn cậu, bật cười. “Em hỏi chậm một chút. Không cần truyền dịch, không ảnh hưởng thi cử nếu nghỉ ngơi đầy đủ, hôm nay tốt nhất về sớm ăn uống tử tế.”
Tần Dịch ngồi trên giường, giọng bình tĩnh. “Em có thể về lớp.”
Giang Trì quay sang nhìn hắn. “Cậu nói lại lần nữa.”
Tần Dịch im lặng.
Y tá trường cười càng rõ. “Bạn em lo cho em như vậy thì em nghe lời đi. Tôi đi pha nước đường, hai em đừng cãi nhau trong phòng y tế.”
Y tá vừa đi ra, phòng y tế lập tức yên tĩnh. Giang Trì kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, khoanh tay nhìn Tần Dịch như thẩm vấn phạm nhân. Tần Dịch bị cậu nhìn một lúc, cuối cùng chủ động lấy viên kẹo bạc hà còn lại trong túi đặt lên bàn. Giang Trì nhìn viên kẹo, hừ nhẹ một tiếng.
Giang Trì nói: “Đừng tưởng dùng kẹo là tôi hết giận.”
Tần Dịch đáp. “Không phải dỗ cậu. Là trả lại cậu.”
Giang Trì nhướng mày. “Viên lúc nãy là của cậu cho tôi, tôi trả cậu dùng, bây giờ cậu lại trả tôi. Chúng ta đang làm bài toán trao đổi kẹo à?”
Tần Dịch nhìn viên kẹo, giọng thấp hơn một chút. “Viên đó cậu giữ lại ba ngày.”
Giang Trì bị nói trúng, lập tức quay mặt đi. “Tôi quên ăn thôi.”
Tần Dịch nhìn vành tai hơi đỏ của cậu, không vạch trần. “Ừ.”
Giang Trì càng thấy chữ “ừ” này đáng ghét hơn cả vạch trần. Cậu cầm viên kẹo lên, bóc vỏ rồi nhét thẳng vào miệng Tần Dịch. Động tác quá nhanh, đầu ngón tay vô tình chạm lên môi đối phương, cả hai cùng khựng lại trong khoảnh khắc rất ngắn. Vị bạc hà lan ra, còn đầu ngón tay Giang Trì như bị bỏng, vội rút về giấu vào lòng bàn tay.
Giang Trì ho nhẹ. “Ăn đi. Bệnh nhân phải phối hợp điều trị.”
Tần Dịch nhìn cậu, ánh mắt tối hơn thường ngày. “Câu này học từ tôi?”
Giang Trì giả vờ bình tĩnh. “Bác sĩ Tần tương lai dạy tốt.”
Tần Dịch ngậm kẹo, giọng vì vậy hơi thấp và mềm hơn. “Vậy bệnh nhân Giang hôm nay biểu hiện rất tốt.”
Giang Trì quay đầu nhìn hắn. “Tốt đến mức có thưởng không?”
Tần Dịch dừng lại. “Cậu muốn gì?”
Giang Trì vốn đã nghĩ sẵn rất nhiều câu trêu chọc, nhưng khi đối diện ánh mắt của Tần Dịch, những lời đó lại tự động tan mất. Cậu thắng rồi, thắng trước toàn trường, thắng những ánh mắt xem nhẹ mình, thắng cả phần yếu đuối từng khiến cậu muốn bỏ cuộc. Nhưng điều khiến cậu nhớ nhất không phải tiếng vỗ tay, mà là câu “Tôi ở cạnh cậu” của Tần Dịch trước vòng cuối. Giang Trì cúi đầu cười, giọng nhỏ hơn thường ngày: “Tôi chưa nghĩ ra. Cho nợ trước.”
Tần Dịch gật đầu. “Được.”
Giang Trì ngẩng lên. “Cậu không sợ tôi đòi quá đáng à?”
Tần Dịch nhìn cậu. “Cậu sẽ không.”
Giang Trì hỏi. “Vì sao?”
Tần Dịch đáp rất chắc. “Vì cậu miệng thì hung, nhưng thật ra rất mềm lòng.”
Giang Trì lập tức ném vỏ kẹo vào người hắn. “Tần Dịch, cậu mới mềm lòng.”
Tần Dịch đưa tay bắt lấy vỏ kẹo, khóe môi cong lên. “Ừ, với cậu.”
Giang Trì cứng đờ. Phòng y tế vốn đã yên tĩnh, lúc này lại càng giống bị ai rút mất âm thanh. Cậu nhìn Tần Dịch, muốn xác nhận người này có biết mình vừa nói gì không, nhưng học bá lại ngồi trên giường bệnh với sắc mặt còn hơi tái, ánh mắt sạch sẽ nghiêm túc, giống như câu “với cậu” kia là đáp án hiển nhiên nhất trên đời. Giang Trì cảm thấy tai mình nóng đến mức không cần soi gương cũng biết chắc đã đỏ.
Y tá trường đúng lúc bưng nước đường quay lại, phá tan bầu không khí kỳ lạ. “Nào, uống cái này trước. Bạn em cũng ngồi nghỉ một chút đi, nhìn mặt đỏ vậy, không phải em cũng sốt chứ?”
Giang Trì lập tức đứng dậy. “Em không sốt. Em nóng.”
Y tá nhìn điều hòa đang chạy trong phòng. “Nóng à? Vậy chắc do em mặc áo khoác dày quá.”
Tần Dịch cúi đầu uống nước đường, vai hơi run rất nhẹ. Giang Trì nhìn thấy hắn đang nhịn cười, lập tức nghiến răng trừng qua. Nhưng vì y tá còn đứng đó, cậu không thể nói gì, chỉ có thể cầm điện thoại mở diễn đàn để chuyển sự chú ý. Không ngờ vừa mở lên, bài đăng đầu tiên đã là video cậu trả lời câu phản biện của Hứa Minh Viễn, tiêu đề viết rất lớn: “Giáo bá Giang Trì dùng kiến thức đánh mặt toàn trường, ai còn dám nói cậu ấy không xứng?”
Giang Trì nhìn tiêu đề, bỗng im lặng.
Tần Dịch đặt cốc nước xuống. “Sao vậy?”
Giang Trì đưa điện thoại cho hắn. “Lần đầu tiên diễn đàn không mắng tôi.”
Tần Dịch nhận điện thoại, đọc vài bình luận. Bên dưới có người xin lỗi vì từng tin bài bôi nhọ, có người khen phản biện của cậu rất sắc bén, cũng có người nói Giang Trì cười trên sân khấu quá đẹp trai. Tần Dịch đọc đến dòng cuối thì ngón tay dừng một chút, sau đó bình tĩnh trả điện thoại lại. Giang Trì không nhận ra chi tiết đó, vẫn cúi đầu nhìn màn hình bằng vẻ mặt rất lạ.
Giang Trì nói nhỏ. “Hóa ra cảm giác được người khác tin cũng không tệ.”
Tần Dịch nhìn cậu. “Sau này sẽ có nhiều hơn.”
Giang Trì ngẩng đầu. “Cậu chắc?”
Tần Dịch đáp. “Chắc. Vì cậu sẽ tự khiến họ tin.”
Giang Trì nhìn hắn, trong lòng bỗng mềm đến mức gần như không còn sức chống đỡ. Cậu không biết nên đặt tên cho cảm giác này là gì, chỉ biết mỗi lần Tần Dịch dùng giọng chắc chắn như vậy nói về cậu, thế giới vốn ồn ào và khó chịu bỗng trở nên đáng để thử thêm một lần. Cậu kéo ghế ngồi gần giường hơn, đặt điện thoại sang một bên, giọng cố ý khôi phục vẻ ngang ngược. “Bạn cùng bàn, từ hôm nay tôi nổi rồi. Sau này nhiều người thích tôi, cậu đừng ghen.”
Tần Dịch ngẩng mắt. “Ai thích cậu?”
Giang Trì chỉ vào điện thoại. “Đây này, bình luận nói tôi đẹp trai.”
Tần Dịch im lặng hai giây. “Họ chỉ nói sự thật.”
Giang Trì ngẩn ra, sau đó tai vừa hạ nhiệt lại nóng lên. “Tần Dịch, hôm nay cậu uống nước đường hay uống nhầm thuốc nói thật vậy?”
Tần Dịch nhìn cậu. “Tôi luôn nói thật.”
Giang Trì ôm ngực, dựa vào lưng ghế. “Vậy tôi khuyên cậu sau này nói dối một chút, nếu không người khác chịu không nổi.”
Tần Dịch hỏi. “Cậu chịu không nổi?”
Giang Trì lập tức quay mặt đi. “Tôi chịu rất tốt.”
Tần Dịch nhìn vành tai đỏ của cậu, không nói tiếp. Nhưng sự im lặng này còn khiến Giang Trì khó chịu hơn cả lúc hắn nói thẳng, vì nó giống như Tần Dịch đã nhìn thấu mọi thứ nhưng cố tình để lại cho cậu chút mặt mũi. Cậu cầm hộp sữa dâu mới từ trong túi ra, cắm ống hút rồi đặt cạnh tay Tần Dịch. “Uống thêm. Đừng để tôi vừa thắng đã phải cõng bạn cùng đội về lớp.”
Tần Dịch nhận lấy. “Cảm ơn.”
Giang Trì hừ nhẹ. “Không cần cảm ơn. Tôi đang bảo vệ tài sản học tập của lớp 12A1.”
Tần Dịch nhìn hộp sữa dâu trong tay. “Tôi là tài sản học tập?”
Giang Trì gật đầu rất nghiêm túc. “Đúng. Tài sản quý giá, cần bảo dưỡng định kỳ.”
Tần Dịch khẽ cười. “Vậy nhờ cậu bảo dưỡng.”
Giang Trì suýt bị chính nước bọt làm sặc. “Tần Dịch, cậu nói chuyện càng ngày càng nguy hiểm rồi đấy.”
Tần Dịch nghiêng đầu. “Tôi chỉ phối hợp với cách nói của cậu.”
Giang Trì cảm thấy mình càng nói càng thua, dứt khoát đứng dậy đi rửa mặt. Cậu vừa bước ra khỏi phòng y tế, điện thoại của Tần Dịch trên bàn bỗng sáng lên. Màn hình hiện một tin nhắn mới từ số lạ, nội dung chỉ có một câu: “Cậu tưởng kéo Giang Trì lên là cứu cậu ta sao? Người như cậu ta sớm muộn cũng kéo cậu xuống.”
Tần Dịch cầm điện thoại lên, ánh mắt vừa dịu xuống vì Giang Trì lập tức lạnh hẳn. Hắn không trả lời, chỉ chụp màn hình lưu lại rồi mở danh sách chặn. Nhưng trước khi chặn, tin nhắn thứ hai đã gửi tới: “Ba ngày sau là dã ngoại khối 12. Chờ xem giáo bá của cậu gây chuyện thế nào.”
Giang Trì vừa rửa mặt xong trở lại, thấy sắc mặt Tần Dịch không đúng liền bước nhanh tới. “Ai nhắn?”
Tần Dịch tắt màn hình, giọng bình tĩnh. “Không có gì.”
Giang Trì nhìn hắn, ánh mắt lập tức trầm xuống. “Tần Dịch, đừng học tôi nói dối.”
Tần Dịch im lặng một lát, cuối cùng đưa điện thoại cho cậu. Giang Trì đọc xong hai tin nhắn, nụ cười trên môi chậm rãi biến mất. Cậu đứng bên giường bệnh, đầu ngón tay siết chặt điện thoại đến khớp xương trắng bệch. Ngoài cửa sổ phòng y tế, tiếng học sinh trong hội trường vẫn còn vọng lại mơ hồ, nhưng trong mắt Giang Trì, sự vui vẻ vừa giành được như bị ai đó kéo mạnh xuống.
Giang Trì nói rất khẽ. “Lần này hắn nhắn thẳng cho cậu.”
Tần Dịch nhìn cậu. “Ừ.”
Giang Trì ngẩng đầu, giọng lạnh xuống từng chữ. “Vậy từ giờ, không phải cậu bảo vệ tôi nữa. Đến lượt tôi bảo vệ cậu.”
(Hết chương 5)
Bình luận 💬 0