Chương 3: Người Chỉ Nhớ Cách Yêu
Dịch Tuyền ra khỏi phòng bệnh, đứng cuối hành lang gọi cho trợ lý của Lương Tùng Văn. Điện thoại vừa nối máy, y đã hỏi thẳng tối qua Phó Minh Khải có gặp Lương Tùng Văn hay không. Trợ lý bên kia rõ ràng khựng lại, sau đó mới nói đêm qua Lương Tùng Văn từng gọi cho Phó Minh Khải, dặn hắn liên hệ bộ phận pháp vụ lấy camera khách sạn, nhưng sau đó không biết vì sao Phó Minh Khải lại bảo mọi chuyện tạm thời không cần báo cho Dịch Tuyền. Dịch Tuyền nghe đến đây, bàn tay cầm điện thoại siết chặt, bởi người gửi ảnh nặc danh cho y cũng nhắc đi nhắc lại rằng “càng điều tra càng nhục nhã”, giống như cố ép y đừng cho Lương Tùng Văn cơ hội chứng minh.
Trợ lý nhỏ giọng nói: “Bác sĩ Dịch, tôi không biết giữa hai người xảy ra chuyện gì, nhưng đêm qua anh Lương rất hoảng. Tôi đi theo anh ấy nhiều năm, chưa từng thấy anh ấy mất bình tĩnh như vậy. Anh ấy vừa gọi người lấy camera vừa chạy đến nhà anh, còn nói nếu anh không chịu gặp, anh ấy sẽ đứng dưới lầu đợi đến khi anh xuống.”
Dịch Tuyền dựa lưng vào tường, cổ họng nghẹn lại rất khó chịu. Y nhớ rõ mình đã tắt máy, cũng nhớ rõ bản thân từng tự nhủ không được mềm lòng trước bất kỳ lời giải thích nào. Nhưng nếu Lương Tùng Văn thật sự phản bội, hắn cần gì vội đến mức đêm mưa đứng dưới nhà y mấy tiếng, cần gì trong cơn hoảng loạn vẫn nhớ phải lấy camera để chứng minh. Sự chắc chắn mà y dùng để chống đỡ cả đêm bỗng lung lay, để lộ bên dưới là nỗi sợ mình đã sai.
Trợ lý do dự một lúc rồi nói tiếp: “Còn có một chuyện, tối qua người ở khách sạn là em trai của Chủ tịch Tần, tên Tần Duy. Cậu ấy bị người yêu cũ bám theo uy hiếp, anh Lương chỉ tiện đường đưa cậu ấy vào lấy phòng an toàn vì Chủ tịch Tần đang ở nước ngoài. Tôi không dám nói chắc toàn bộ, nhưng theo tôi biết, anh Lương không hề có quan hệ mờ ám với cậu ấy.”
Dịch Tuyền nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên từng tấm ảnh khiến y sụp đổ. Ảnh nào cũng chọn đúng góc khiến người ta hiểu lầm, đúng thời điểm khiến y không còn đủ kiên nhẫn hỏi rõ, thậm chí gửi đến vào lúc y vừa kết thúc ca trực mệt mỏi nhất. Một cái bẫy nếu được tính toán đủ kỹ, người rơi vào sẽ tự cho rằng mọi kết luận đều do mình tận mắt nhìn thấy. Y cúp máy, đứng rất lâu mới quay lại phòng bệnh, trong lòng đã xuất hiện một khe nứt mà y không thể giả vờ không thấy.
Lương Tùng Văn đang dựa gối ngồi dậy, trên tay cầm bát cháo y tá vừa đưa. Hắn rõ ràng không có sức, nhưng vừa thấy Dịch Tuyền bước vào, vẻ mặt lập tức sáng lên, giống như cả phòng bệnh lạnh lẽo cuối cùng cũng có chút hơi ấm. Hắn múc một thìa cháo, còn chưa đưa đến miệng đã nhìn y hỏi: “Em ăn sáng chưa? Nếu chưa ăn thì lại đây ăn trước, anh không đói lắm.”
Dịch Tuyền nhìn hắn, cảm xúc trong lòng vừa chua vừa đau. Người này vừa tỉnh lại sau tai nạn, đầu còn quấn băng, sắc mặt tái nhợt đến mức môi cũng không còn màu, vậy mà câu đầu tiên vẫn là hỏi y đã ăn chưa. Y đi đến cạnh giường, lấy bát cháo khỏi tay hắn rồi lạnh mặt nói: “Tay anh còn run, đừng cậy mạnh. Tôi đút cho anh, ăn xong uống thuốc.”
Lương Tùng Văn nghe thấy chữ “đút” thì lập tức cong môi, dáng vẻ vui đến mức không giấu nổi. Hắn ngoan ngoãn ngồi yên, còn cố tình nghiêng người về phía y một chút, giọng thấp xuống mang theo ý cười: “Hóa ra em vẫn thương anh. Vậy lúc nãy em lạnh mặt chỉ là dọa anh thôi đúng không? Anh biết em mềm lòng nhất, ngoài miệng nói không cần anh, nhưng nhìn anh đau vẫn sẽ không nỡ.”
Dịch Tuyền cầm thìa khựng lại, suýt chút nữa làm cháo rơi xuống chăn. Câu “không cần anh” như vô tình chạm vào vết thương đêm qua, khiến y không thể nhìn thẳng vào ánh mắt Lương Tùng Văn. Y đưa thìa cháo đến bên môi hắn, giọng ép xuống rất thấp: “Ăn đi. Ít nói một chút, anh không thấy đau đầu à?”
Lương Tùng Văn há miệng ăn cháo, dù cháo bệnh viện nhạt đến mức khó nuốt vẫn ăn rất nghiêm túc. Hắn nhìn Dịch Tuyền cúi đầu thổi từng thìa, đáy mắt mềm đến mức gần như có thể chảy ra nước. “Đau thì có đau, nhưng em ở đây anh thấy đỡ hơn nhiều. Trước kia anh sốt một chút em cũng căng thẳng, hôm nay em nghiêm mặt như vậy, chắc anh bị thương nặng lắm đúng không?”
Dịch Tuyền không đáp ngay. Y nhìn vết băng trên trán hắn, lại nhìn bàn tay còn dán kim truyền dịch, cảm giác sợ hãi sau khi nhận cuộc gọi cấp cứu vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Tối qua nếu tai nạn nghiêm trọng hơn một chút, nếu bác sĩ bước ra nói với y một kết quả khác, vậy câu chia tay kia sẽ trở thành lời cuối cùng y nói với Lương Tùng Văn. Nghĩ đến đây, y bỗng thấy tim mình đau âm ỉ, nhưng lời ra khỏi miệng vẫn cố giữ khoảng cách: “Không chết được. Bác sĩ nói theo dõi một tuần là ổn.”
Lương Tùng Văn bật cười khẽ, cười xong lại đau đến nhíu mày. Dịch Tuyền lập tức đặt bát xuống, đưa tay đỡ vai hắn, động tác nhanh hơn cả suy nghĩ. Lương Tùng Văn thuận thế nắm lấy tay y, ngón cái nhẹ nhàng cọ qua mu bàn tay lạnh buốt, giọng dỗ dành rất tự nhiên: “Đừng căng thẳng, anh không sao. Nhưng em lạnh tay quá, tối qua lại không ngủ phải không? Dịch Tuyền, anh bị thương chứ không phải em bị phạt, sao em còn tự hành hạ mình?”
Dịch Tuyền muốn rút tay ra, nhưng nhìn đôi mắt đầy lo lắng của hắn lại không nhúc nhích nổi. Người mất trí nhớ trước mặt không biết giữa họ đã cách nhau bao nhiêu hiểu lầm, cũng không biết sự quan tâm của hắn lúc này đang làm y đau đến mức nào. Y từng muốn Lương Tùng Văn quay lại như trước, muốn hắn nhìn thấy sự mệt mỏi của mình, muốn hắn ôm y và nói anh vẫn ở đây. Nhưng khi điều ấy thật sự xảy ra sau một tai nạn, y mới phát hiện mình không hề vui, chỉ thấy lòng mình bị xé thành hai nửa.
Buổi trưa, Phó Minh Khải đến bệnh viện. Hắn mặc áo sơ mi xám, trong tay xách giỏ trái cây, vẻ mặt lo lắng đúng mực như một người bạn thân vừa nghe tin dữ. Khi nhìn thấy Dịch Tuyền ngồi cạnh giường, ánh mắt hắn thoáng dừng lại một nhịp rất ngắn, rồi lập tức nở nụ cười ôn hòa. “Tùng Văn, cậu làm bọn tôi sợ chết khiếp. Bác sĩ Dịch cũng ở đây à? Có cậu chăm sóc thì tôi yên tâm hơn rồi.”
Lương Tùng Văn nhìn Phó Minh Khải, vẻ mặt hơi nghi hoặc. Hắn rõ ràng nhận ra người này, nhưng ánh mắt không thân thuộc như hiện tại nên có. Sau vài giây im lặng, hắn mới nói: “Minh Khải? Sao cậu lại ở đây? Hôm nay không phải cậu đi Thượng Hải bàn dự án sao?”
Phó Minh Khải hơi cứng mặt, nhưng rất nhanh đã cười che đi. “Tôi nghe tin cậu xảy ra chuyện nên hủy lịch bay. Cậu bị thương thành như vậy, tôi còn có tâm trạng đi bàn dự án sao? Bác sĩ nói cậu mất trí nhớ tạm thời, xem ra đúng thật, ngay cả lịch trình hiện tại cũng nhớ nhầm rồi.”
Dịch Tuyền ngồi bên cạnh, im lặng quan sát phản ứng của Phó Minh Khải. Nếu không có tin nhắn sáng nay, có lẽ y sẽ không nhận ra nụ cười kia có một tia mất tự nhiên rất nhỏ. Người này từng là bạn thân của Lương Tùng Văn, cũng thường xuất hiện trong những buổi tụ họp của họ, luôn đóng vai người hòa giải dịu dàng mỗi khi hai người giận nhau. Chính vì quá quen thuộc, nên Dịch Tuyền chưa từng nghĩ hắn sẽ liên quan đến những tấm ảnh kia.
Phó Minh Khải đặt giỏ trái cây xuống, nhìn Dịch Tuyền bằng ánh mắt như quan tâm thật lòng. “Bác sĩ Dịch, tối qua chắc cậu cũng sợ lắm. Nhưng có những chuyện đã xảy ra rồi thì đừng nghĩ nhiều nữa, chăm sóc người bệnh quan trọng hơn. Tùng Văn hiện tại không chịu được kích thích, nếu trước đó hai người có hiểu lầm gì, tôi khuyên cậu tạm thời đừng nhắc, tránh làm cậu ấy đau đầu.”
Dịch Tuyền ngước mắt nhìn hắn. “Anh biết tôi và anh ấy có hiểu lầm gì sao?”
Phó Minh Khải khựng lại rất nhẹ, rồi lập tức thở dài. “Tôi chỉ đoán thôi. Tối qua Tùng Văn gọi cho tôi, giọng rất không ổn, nói cậu hiểu lầm cậu ấy. Tôi còn chưa kịp hỏi rõ thì cậu ấy đã cúp máy. Ai ngờ sau đó lại xảy ra tai nạn.”
Dịch Tuyền đặt tay lên thành ghế, giọng không cao nhưng từng chữ đều rất rõ. “Vậy anh có biết vì sao tối qua anh ấy gọi anh lấy camera khách sạn, nhưng anh lại nhắn rằng đừng để tôi biết chuyện tối qua không?”
Không khí trong phòng bệnh lập tức lạnh xuống. Lương Tùng Văn nhíu mày nhìn sang, dù không nhớ chuyện tối qua nhưng bản năng vẫn khiến hắn nhận ra câu hỏi này không đơn giản. Phó Minh Khải nhìn Dịch Tuyền, nụ cười trên mặt chậm rãi nhạt đi một chút, nhưng hắn vẫn giữ được vẻ bình tĩnh. “Tôi sợ cậu kích động. Nếu chuyện đã là hiểu lầm, đợi Tùng Văn tỉnh táo rồi giải thích không muộn. Tôi không muốn cậu nhìn thấy những hình ảnh dễ gây hiểu lầm rồi càng đau lòng.”
Dịch Tuyền nhìn thẳng vào mắt hắn, lần đầu tiên không tránh né như những lần trước. “Nhưng người đau lòng là tôi, người có quyền biết sự thật cũng là tôi. Anh dựa vào đâu thay Lương Tùng Văn quyết định giấu tôi? Hay là vì anh biết, nếu tôi xem được camera đầy đủ, vài tấm ảnh kia sẽ không còn tác dụng nữa?”
Phó Minh Khải siết nhẹ ngón tay, nhưng vẫn cười. “Bác sĩ Dịch, cậu đang nghi ngờ tôi sao? Tôi và Tùng Văn làm bạn nhiều năm, cũng coi cậu là bạn, không có lý do gì hại hai người. Cậu đang quá mệt, lại vừa trải qua chuyện này, nên dễ nghĩ lệch hướng cũng bình thường.”
Lương Tùng Văn nhìn Dịch Tuyền bị nói là nghĩ lệch hướng, sắc mặt lập tức trầm xuống. Dù hắn không hiểu toàn bộ đầu đuôi, nhưng không chịu nổi người khác dùng giọng điệu ấy nói với Dịch Tuyền. Hắn chống tay định ngồi thẳng hơn, giọng khàn nhưng lạnh rõ rệt: “Minh Khải, nói chuyện với em ấy cẩn thận một chút. Dịch Tuyền không phải người vô cớ nghi ngờ ai, em ấy hỏi như vậy nhất định có lý do.”
Phó Minh Khải nhìn Lương Tùng Văn, sắc mặt cuối cùng hơi khó coi. Có lẽ hắn không ngờ người vừa mất trí nhớ vẫn bảo vệ Dịch Tuyền gần như bản năng, thậm chí không cần biết đúng sai đã đứng về phía y. Dịch Tuyền cũng ngẩn ra, tim bỗng run lên một nhịp rất mạnh. Trước kia Lương Tùng Văn chính là như vậy, không phải dung túng y vô lý, mà là luôn cho y sự tin tưởng đầu tiên trước khi mọi thứ được chứng minh.
Phó Minh Khải nhanh chóng điều chỉnh lại vẻ mặt, cười bất đắc dĩ. “Được, là tôi nói sai. Tùng Văn, cậu mới tỉnh đừng nổi nóng, tôi chỉ lo cho hai người thôi. Nếu cậu muốn camera, tôi sẽ bảo người gửi sang, nhưng hiện tại cậu nghỉ ngơi trước được không?”
Lương Tùng Văn không nhìn hắn nữa, chỉ quay sang hỏi Dịch Tuyền: “Em muốn xem camera?”
Dịch Tuyền đối diện với ánh mắt hắn, trong lòng đột nhiên chua xót đến không nói nên lời. Người này không nhớ mình bị chia tay vì cái gì, không biết những tấm ảnh đã đẩy họ đến mức nào, nhưng chỉ cần y muốn, hắn liền hỏi một câu như vậy. Không nghi ngờ, không trách móc, thậm chí không hỏi vì sao y cần chứng minh. Y gật đầu rất nhẹ: “Tôi muốn xem.”
Lương Tùng Văn lập tức nói với Phó Minh Khải: “Gửi toàn bộ bản gốc cho em ấy. Không cắt, không chọn, từ lúc tôi đến khách sạn đến lúc rời khỏi, tất cả đều gửi. Nếu bên khách sạn không chịu, gọi luật sư của tôi xử lý ngay.”
Phó Minh Khải đứng bên giường, ánh mắt lướt qua Dịch Tuyền rồi dừng trên mặt Lương Tùng Văn. “Cậu thật sự muốn làm vậy? Cậu hiện tại còn chưa rõ xảy ra chuyện gì, đưa toàn bộ camera cho cậu ấy có thể làm mọi chuyện phức tạp hơn. Có vài chuyện không phải cứ rõ ràng là tốt, nhất là khi cậu đang bệnh.”
Lương Tùng Văn nắm lấy tay Dịch Tuyền trước mặt hắn, dù lực tay còn yếu nhưng thái độ lại không hề do dự. “Chuyện liên quan đến Dịch Tuyền thì phải rõ ràng. Tôi có thể bị hiểu lầm, nhưng em ấy không nên bị giấu trong sợ hãi và đau khổ. Minh Khải, nếu cậu thật sự là bạn tôi, đừng thay tôi quyết định chuyện giữa tôi và em ấy.”
Dịch Tuyền cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm mình, mắt bỗng nóng lên không kiểm soát được. Rõ ràng người nên đòi công bằng là Lương Tùng Văn, bởi y đã không tin hắn, đã nói chia tay, đã bỏ mặc hắn trong đêm mưa. Nhưng hắn tỉnh dậy sau tai nạn, mất đi ký ức hiện tại, điều đầu tiên vẫn là bảo vệ cảm xúc của y. Điều này khiến Dịch Tuyền đau hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Phó Minh Khải rời đi sau khi hứa sẽ liên hệ khách sạn. Cửa phòng bệnh vừa khép lại, Lương Tùng Văn liền buông tay Dịch Tuyền, giống như sợ mình nắm quá lâu sẽ khiến y khó chịu. Hắn nhìn y cẩn thận, giọng thấp xuống: “Anh không biết giữa chúng ta xảy ra chuyện gì, nhưng hình như anh đã làm em chịu ấm ức rất lớn. Dịch Tuyền, nếu anh thật sự sai, em có thể phạt anh, nhưng đừng tự mình chịu đựng.”
Dịch Tuyền đứng dậy đi đến bên cửa sổ, cố để ánh sáng ngoài kia che đi đôi mắt đỏ lên của mình. Y không thể nói với hắn rằng, người khiến y đau chưa chắc là hắn, người sai có lẽ cũng không chỉ có hắn. Y càng không thể nói mình đang sợ, sợ sự thật sau cùng chứng minh y đã dùng một hiểu lầm để giết chết trái tim của người yêu mình. Sau một lúc lâu, y mới nói: “Anh nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ tự xử lý.”
Lương Tùng Văn không nghe lời lần này. Hắn nhìn bóng lưng Dịch Tuyền, giọng khàn đi vì vội: “Đừng nói tự xử lý. Em có thể giận anh, có thể không cho anh lại gần, nhưng đừng đẩy anh ra ngoài chuyện của em. Dịch Tuyền, trong trí nhớ của anh, chúng ta vẫn là người yêu, anh không làm được chuyện nhìn em đau mà giả vờ không thấy.”
Dịch Tuyền quay đầu nhìn hắn, trong lòng có thứ gì đó sụp xuống rất nhẹ. Y từng nghĩ sau chia tay mình chỉ cần thời gian là sẽ quên, nhưng hóa ra tình yêu không phải chiếc áo bẩn có thể cởi ra ném đi. Nó nằm trong từng phản xạ nhỏ, trong cách y nghe thấy hắn đau liền quay đầu, trong cách hắn mất trí nhớ vẫn không quên phải đứng về phía y. Cả hai người đều bị mắc kẹt trong một đoạn tình cảm tưởng đã kết thúc, nhưng chưa ai thật sự bước ra được.
Chiều hôm đó, Lương Tùng Văn bị đau đầu nên ngủ nhiều hơn. Dịch Tuyền ngồi cạnh giường, vừa xem bệnh án vừa chờ tin từ khách sạn. Đến gần tối, điện thoại của y rung lên, một tài khoản lạ gửi đến đoạn video dài mười hai giây. Trong video, Lương Tùng Văn đứng trước cửa phòng khách sạn, Tần Duy ôm lấy cánh tay hắn từ phía sau, góc quay mờ tối khiến tư thế hai người thân mật đến mức khó chối cãi.
Ngay sau đó, tin nhắn thứ hai hiện lên: “Cậu xem đi, camera đầy đủ chỉ khiến cậu đau hơn thôi. Lương Tùng Văn không sạch như cậu nghĩ.”
Dịch Tuyền nhìn đoạn video kia, trái tim vừa mới dao động lập tức bị kéo căng đến nghẹt thở. Nhưng lần này y không lập tức tin, bởi y nhận ra video chỉ có mười hai giây, không có đoạn trước, cũng không có đoạn sau. Nếu người gửi thật sự muốn y biết chân tướng, tại sao lần nào cũng chỉ gửi những mảnh vụn đủ khiến người ta hiểu lầm. Y nhìn màn hình thật lâu, ánh mắt dần lạnh xuống.
Lương Tùng Văn tỉnh dậy đúng lúc ấy, thấy sắc mặt y không ổn liền cố ngồi dậy. “Dịch Tuyền, xảy ra chuyện gì?”
Dịch Tuyền tắt điện thoại, bước đến đỡ hắn nằm lại. Y nhìn người trước mặt, lần đầu tiên sau tai nạn chủ động kéo chăn cho hắn, động tác tuy cứng nhắc nhưng không còn lạnh lùng như trước. “Không có gì. Anh ngủ đi, tôi sẽ tìm được đoạn trước và đoạn sau.”
Lương Tùng Văn nghe không hiểu, nhưng vẫn nhìn y rất lâu. Một lát sau, hắn bỗng đưa tay chạm nhẹ vào cổ tay y, giọng mềm đến mức như sợ dọa y bỏ chạy: “Dịch Tuyền, em bắt đầu tin anh rồi đúng không?”
Dịch Tuyền khựng lại, không trả lời ngay. Y nhìn bàn tay yếu ớt của hắn, nhìn đôi mắt vẫn luôn đặt toàn bộ tin tưởng lên người mình, trong lòng đau đến mức gần như không thở nổi. Cuối cùng, y chỉ thấp giọng nói: “Tôi chưa biết.”
Lương Tùng Văn cười rất nhẹ, như thể chỉ cần nghe vậy đã đủ vui. “Chưa biết cũng được. Chỉ cần em đừng kết án anh ngay, anh đã thấy mình còn có cơ hội rồi.”
Dịch Tuyền quay mặt đi, mắt đỏ lên trong ánh chiều nhạt. Y không biết cơ hội này là cho Lương Tùng Văn, hay là cho chính mình. Nhưng khi điện thoại lại rung lên, lần này người gửi không còn là tài khoản lạ, mà là số của khách sạn. Tin nhắn chỉ có một câu: “Bác sĩ Dịch, có người đã lấy bản gốc camera trước anh mười phút.”
(Hết chương 3)
Bình luận 💬 0