Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI CHIA TAY, TÔI PHÁT HIỆN BẠN TRAI MẤT TRÍ NHỚ

Chương 6: Giá Phải Trả

Chương 1: Chia Tay Chương 2: Người Yêu Quay Về Ba Năm Trước Chương 3: Người Chỉ Nhớ Cách Yêu Chương 4: Manh Mối Chương 5: Sự Thật Hé Lộ Chương 6: Giá Phải Trả Chương 7: Ký Ức Trở Về Chương 8: Không Chia Tay Nữa

Chương 6: Giá Phải Trả

Dịch Tuyền đặt điện thoại xuống giữa hai người, màn hình vẫn còn sáng dòng tin nhắn như một vết cắt mới mở ra ngay trên vết thương cũ. “Công ty sắp sụp đổ” không phải bốn chữ có thể tùy tiện ném ra để dọa người, nhất là với một kẻ đang nắm nhiều dữ liệu nội bộ như Phó Minh Khải. Lương Tùng Văn nhìn chằm chằm màn hình, sắc mặt vốn đã tái vì chấn thương càng thêm lạnh đi, nhưng trong mắt hắn không có sự né tránh của người bị vạch trần. Hắn chỉ im lặng rất lâu, giống như cố lục tìm trong khoảng ký ức trống rỗng một đáp án mà hiện tại hắn không thể nhớ nổi.

Dịch Tuyền nhìn phản ứng ấy, trong lòng đau âm ỉ. Nếu là tối qua, có lẽ y sẽ lập tức nghĩ Lương Tùng Văn lại giấu mình, lại để mình đứng ngoài cuộc đời hắn như một người không quan trọng. Nhưng trải qua chuyện Tần Duy, những tấm ảnh cắt ghép và bản camera đầy đủ, y đã không còn dám dùng cảm xúc bị tổn thương để kết án thêm một lần nữa. Y kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, giọng thấp nhưng rõ ràng: “Anh không nhớ chuyện này sao?”

Lương Tùng Văn lắc đầu rất chậm, ngón tay đặt trên chăn siết lại đến trắng bệch. “Trong trí nhớ của anh, công ty vừa nhận vòng đầu tư mới, dự án vẫn đang chạy ổn. Nhưng nếu tin nhắn này nói ba tháng nay, vậy đó là phần ký ức anh đã mất. Dịch Tuyền, anh không muốn lừa em, hiện tại anh thật sự không biết mình đã giấu em chuyện gì.”

Dịch Tuyền nghe hắn nói “không muốn lừa em”, cổ họng bỗng nghẹn lại. Y từng chờ một câu thẳng thắn như vậy quá lâu, lâu đến mức khi nó xuất hiện trong hoàn cảnh này, y không biết nên thấy nhẹ nhõm hay chua xót. Y nhìn bàn tay còn dán kim truyền dịch của hắn, ép mình không mềm lòng quá nhanh. “Vậy gọi trợ lý vào. Tôi muốn nghe tất cả, lần này không ai được tự quyết định giấu tôi nữa.”

Lương Tùng Văn nhìn y rất lâu, ánh mắt dần mềm xuống. “Được. Lần này chúng ta cùng nghe.”

Trợ lý vừa vào phòng đã nhận ra bầu không khí không ổn. Khi nhìn thấy dòng tin nhắn trên điện thoại, sắc mặt anh lập tức thay đổi, nhưng không phải kinh ngạc mà là kiểu chuyện bị giấu quá lâu cuối cùng cũng bị lôi ra ánh sáng. Dịch Tuyền nhìn phản ứng ấy, trái tim trầm xuống từng chút. Lương Tùng Văn ngồi dựa trên giường bệnh, giọng khàn nhưng mang theo sức ép quen thuộc của người đứng đầu công ty: “Nói rõ. Ba tháng nay công ty xảy ra chuyện gì?”

Trợ lý mím môi, do dự nhìn Dịch Tuyền. “Anh Lương từng dặn chuyện này tuyệt đối không được để bác sĩ Dịch biết. Anh ấy sợ bác sĩ Dịch lo, cũng sợ ảnh hưởng đến công việc trong bệnh viện. Nhưng hiện tại mọi chuyện đã đến mức này, tôi nghĩ nếu còn giấu nữa chỉ càng đúng ý người đứng sau.”

Dịch Tuyền bật cười rất nhẹ, nụ cười không có chút vui vẻ nào. “Anh ấy sợ tôi lo, nên để tôi tự đoán anh ấy lạnh nhạt vì hết yêu? Sợ ảnh hưởng đến công việc của tôi, nên để tôi vừa trực đêm vừa tự hỏi mình có phải đã trở thành gánh nặng không? Các anh đều nghĩ giấu đi là bảo vệ, nhưng không ai nghĩ người bị giấu sẽ đau thế nào sao?”

Trợ lý cúi đầu, giọng đầy áy náy. “Xin lỗi, bác sĩ Dịch. Ba tháng trước, dự án cốt lõi của công ty bị rò rỉ dữ liệu, đối thủ gần như ra mắt sản phẩm tương tự trước chúng tôi một bước. Nhà đầu tư đòi rút vốn, hội đồng quản trị ép anh Lương chịu trách nhiệm, còn có một khoản vay ngắn hạn đến hạn thanh toán. Anh Lương một mình gánh hết, ngày nào cũng họp đến rạng sáng, nhưng trước mặt anh vẫn cố nói công ty bận mở rộng.”

Lương Tùng Văn nhắm mắt lại, vết thương trên trán khiến đầu hắn đau nhói, nhưng những mảnh ký ức rời rạc vẫn không chịu hiện lên rõ ràng. Hắn không nhớ ba tháng ấy mình đã trải qua thế nào, nhưng lại có thể tưởng tượng mình vì sao lựa chọn im lặng. Hắn từng quá tự tin rằng chỉ cần giải quyết xong mọi chuyện rồi quay lại bù đắp cho Dịch Tuyền, mọi thứ vẫn kịp. Nhưng tình yêu không phải hợp đồng có thể gia hạn sau khi xử lý xong khủng hoảng, người bị bỏ lại trong im lặng cũng không thể tự động hiểu tất cả.

Dịch Tuyền hỏi: “Phó Minh Khải liên quan đến vụ rò rỉ dữ liệu?”

Trợ lý gật đầu, sắc mặt căng thẳng hơn. “Trước đây chỉ là nghi ngờ, vì người phụ trách bảo mật dự án là cấp dưới trực tiếp của Phó tổng. Anh Lương âm thầm điều tra, không công khai vì sợ đánh rắn động cỏ. Tối qua Tần Duy gặp chuyện, anh Lương vốn đang trên đường đến gặp một kỹ sư cũ có chứng cứ về tài khoản nhận tiền của người nội bộ, nhưng vì Chủ tịch Tần nhờ giúp đỡ nên mới ghé khách sạn trước.”

Dịch Tuyền nghe đến đây, đầu ngón tay lạnh buốt. Tối qua Lương Tùng Văn không chỉ đang cố chứng minh trong sạch với y, mà còn đang đứng giữa một cuộc khủng hoảng có thể kéo sập cả công ty. Hắn bị phản bội trong công việc, bị bạn thân tính kế, bị người yêu hiểu lầm, cuối cùng vẫn chạy đến dưới nhà y trong mưa. Y từng nghĩ mình là người bị bỏ rơi, nhưng hóa ra Lương Tùng Văn mới là người bị đẩy đến rìa vực từ rất lâu.

Lương Tùng Văn nhìn Dịch Tuyền, ánh mắt đau đến mức khó giấu. “Anh xin lỗi. Dù mất trí nhớ, anh cũng biết chuyện này là anh sai. Anh không nên lấy danh nghĩa bảo vệ để giấu em, càng không nên để em một mình chịu đựng cảm giác bị bỏ lại.”

Dịch Tuyền nhìn hắn, lòng bàn tay run lên dưới lớp áo khoác. Y đã từng muốn nghe lời xin lỗi này, muốn nghe đến mức đêm nào cũng tự hỏi có phải mình quá tham lam khi vừa muốn người yêu thành công, vừa muốn hắn quan tâm mình như trước. Nhưng bây giờ nghe được rồi, y lại không thấy thắng lợi, chỉ thấy cả hai đều bị sự im lặng và âm mưu ép đến thương tích đầy mình. Y thấp giọng nói: “Anh xin lỗi chuyện anh giấu tôi. Còn chuyện khác, đợi anh nhớ lại rồi nói.”

Lương Tùng Văn im lặng một lát, rồi khẽ gật đầu. “Được. Nhưng trước khi anh nhớ lại, anh vẫn muốn nói một câu. Dịch Tuyền, dù ba tháng đó anh có mệt đến mức nào, anh cũng chưa từng hết yêu em.”

Dịch Tuyền quay mặt đi, mắt đỏ lên rất nhanh. Một câu ấy nếu đến sớm hơn, có lẽ giữa họ đã không đi đến bước chia tay. Nhưng đời người tàn nhẫn ở chỗ không có nếu như, lời nên nói trễ một ngày cũng có thể biến thành vết sẹo. Y đứng dậy đi đến cửa sổ, ép mình hít thở thật sâu, nhưng lồng ngực vẫn đau như bị ai bóp chặt.

Đúng lúc ấy, luật sư gọi đến. Giọng đối phương rất nghiêm trọng, nói cảnh sát đã tìm được thư ký riêng của Phó Minh Khải tại sân bay, trong máy tính của người đó có bản gốc ảnh cắt ghép, lịch sử mua số điện thoại ảo và đoạn ghi âm giao dịch với nhân viên kỹ thuật khách sạn. Ngoài ra, trong tài khoản của thư ký còn có nhiều khoản tiền chuyển từ tài khoản cá nhân của Phó Minh Khải, thời gian trùng với thời điểm dự án công ty bị rò rỉ. Dịch Tuyền mở loa ngoài, từng câu từng chữ vang lên trong phòng bệnh như búa nện xuống lớp mặt nạ cuối cùng.

Luật sư nói tiếp: “Còn một việc rất quan trọng. Kỹ sư cũ mà anh Lương định gặp tối qua vừa chủ động liên hệ với chúng tôi. Anh ta nói có bằng chứng Phó Minh Khải sao chép dữ liệu dự án rồi bán cho đối thủ, sau đó cố tình tạo áp lực tài chính để ép anh Lương rời ghế điều hành. Việc chia rẽ anh Lương và bác sĩ Dịch chỉ là một phần trong kế hoạch, vì Phó Minh Khải biết nếu bác sĩ Dịch còn ở bên cạnh, anh Lương sẽ không dễ suy sụp.”

Căn phòng bệnh lặng xuống. Dịch Tuyền cảm giác sống lưng lạnh toát, không phải vì sợ mà vì sự độc ác trong kế hoạch kia vượt xa một cơn ghen tuông bình thường. Phó Minh Khải không chỉ muốn phá hoại tình yêu của họ, mà còn muốn làm Lương Tùng Văn mất công ty, mất người yêu, mất mọi điểm tựa tinh thần trong cùng một thời điểm. Nếu tai nạn không xảy ra, nếu Lương Tùng Văn không mất trí nhớ, có lẽ hắn đã phải tỉnh táo đối mặt với tất cả trong trạng thái bị y tuyệt tình bỏ rơi.

Trợ lý nghiến răng nói: “Tôi sẽ lập tức phối hợp với luật sư nộp toàn bộ chứng cứ. Hội đồng quản trị cũng nên biết ai mới là người khiến công ty rơi vào khủng hoảng.”

Lương Tùng Văn nhìn về phía cửa sổ nơi Dịch Tuyền đang đứng. Hắn muốn xuống giường đi đến bên y, nhưng cơ thể hiện tại chỉ cần động mạnh đã khiến máy theo dõi phát ra âm báo. Hắn siết chặt tay, lần đầu tiên thấy bất lực vì không thể lập tức ôm người kia vào lòng. “Dịch Tuyền, lại đây.”

Dịch Tuyền không quay đầu. “Anh nằm yên.”

Lương Tùng Văn khàn giọng, không còn dáng vẻ tổng giám đốc lạnh lùng vừa rồi, chỉ còn một người yêu sợ đối phương đau một mình. “Anh không làm loạn. Anh chỉ muốn nhìn em gần hơn một chút. Em đứng xa như vậy, anh thấy khó chịu.”

Dịch Tuyền cuối cùng vẫn quay lại. Y bước đến cạnh giường, nhưng không ngồi xuống ngay mà đứng đó nhìn hắn rất lâu. Người này đã mất trí nhớ, đã quên ba tháng khủng hoảng nhất, nhưng vẫn theo bản năng muốn kéo y khỏi cảm giác tội lỗi. Y bỗng thấy mình thật tàn nhẫn, vì khi Lương Tùng Văn cần được tin tưởng nhất, y lại dùng vết nứt giữa hai người để tin kẻ khác. Nhưng nếu nói xin lỗi, hai chữ ấy lúc này nhẹ đến mức không đủ trả lại cho hắn một đêm mưa.

Lương Tùng Văn đưa tay về phía y. “Đừng đứng đó nhìn anh như người sắp bị tuyên án nữa. Anh bị thương, không phải sắp biến mất. Em muốn trách anh giấu chuyện công ty cũng được, muốn mắng anh tự cho là đúng cũng được, nhưng đừng dùng ánh mắt đó nhìn anh, anh đau lòng.”

Dịch Tuyền ngồi xuống, lần này không tránh bàn tay của hắn. Y để hắn nắm lấy đầu ngón tay mình, rất lâu sau mới nói: “Tối qua tôi nói chia tay với anh.”

Lương Tùng Văn hơi khựng lại. Đây là lần đầu tiên Dịch Tuyền chính miệng nói ra chuyện đó trước mặt hắn. Dù hắn chưa nhớ, nhưng chỉ nghe bốn chữ ấy, tim vẫn như bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Hắn nhìn y, giọng thấp đi rất nhiều: “Vì những bức ảnh?”

Dịch Tuyền gật đầu, mắt đỏ nhưng không khóc. “Tôi không nghe anh giải thích. Tôi thấy anh và Tần Duy ra khỏi khách sạn, thấy những ảnh kia, thấy video kia, rồi tôi nói chúng ta chia tay. Anh nói sáng mai sẽ mang chứng cứ đến gặp tôi, nhưng tôi tắt máy. Sau đó anh đến dưới nhà tôi, còn tôi ngủ trên sofa đến sáng mới biết anh gặp tai nạn.”

Lương Tùng Văn im lặng. Trong phòng bệnh chỉ còn tiếng máy theo dõi đều đều và tiếng thở rất khẽ của hai người. Dịch Tuyền không trốn nữa, cũng không tự giảm nhẹ lỗi của mình, y đặt tất cả sự thật ra trước mặt hắn như đặt một con dao lên bàn. Dù hắn hiện tại không nhớ nỗi đau khi bị chia tay, y cũng phải nói, bởi giấu giếm sẽ chỉ lặp lại sai lầm của họ thêm một lần.

Một lúc lâu sau, Lương Tùng Văn chậm rãi nắm chặt tay y hơn. “Anh nghe rồi.”

Dịch Tuyền ngẩng lên nhìn hắn. “Anh không giận sao?”

Lương Tùng Văn cười rất khẽ, nhưng nụ cười ấy đau hơn cả tức giận. “Anh của hiện tại chưa có ký ức đó, nên nếu nói không giận thì không công bằng với anh sau khi nhớ lại. Nhưng Dịch Tuyền, anh biết một chuyện. Em không phải người dễ nói chia tay, nếu em nói ra, chứng tỏ trước đó em đã đau rất lâu. Anh có lỗi vì để em đau đến mức tin rằng anh sẽ phản bội em.”

Dịch Tuyền cuối cùng không kìm được, giọng nghẹn lại. “Nhưng anh không phản bội tôi.”

Lương Tùng Văn nhìn y, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt qua đầu ngón tay lạnh buốt của y. “Ừ, anh không phản bội em. Nhưng tình yêu không chỉ có không phản bội là đủ. Anh để em cô đơn, để người khác có cơ hội chen vào, để em nghĩ mình không còn quan trọng. Phần đó là lỗi của anh.”

Dịch Tuyền cúi đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay hai người đang nắm nhau. Y từng sợ Lương Tùng Văn trách mình, nhưng càng sợ hắn không trách, bởi sự bao dung ấy khiến mọi hối hận trong lòng y không có nơi đặt xuống. Lương Tùng Văn muốn lau nước mắt cho y, nhưng tay còn yếu, động tác chậm đến mức vụng về. Dịch Tuyền nắm lấy tay hắn, tựa trán lên mu bàn tay ấy, giọng run đến gần như không thành câu.

“Lương Tùng Văn, tôi không biết phải bù lại thế nào.”

Lương Tùng Văn nhìn y cúi đầu trước mặt mình, trái tim đau đến mức vết thương trên đầu cũng trở nên không đáng kể. Hắn rất muốn kéo y vào lòng, rất muốn nói không cần bù, chỉ cần đừng rời đi là được, nhưng hắn cũng biết nỗi đau giữa họ không thể dùng một cái ôm để xóa sạch. Hắn chỉ có thể dùng giọng dịu nhất nói với y: “Vậy trước hết đừng rời khỏi anh. Chờ anh nhớ lại, chờ mọi chuyện kết thúc, chúng ta cùng tính.”

Dịch Tuyền không trả lời ngay. Y sợ hứa quá nhanh sẽ giống như dùng cảm động nhất thời che đi tất cả tổn thương còn chưa được xử lý. Nhưng khi ngẩng đầu nhìn Lương Tùng Văn, nhìn người này dù bị bạn thân phản bội, bị mình hiểu lầm, vẫn cố giữ lấy chút dịu dàng cuối cùng cho y, y phát hiện mình không thể nói ra câu từ chối. Cuối cùng, y chỉ khàn giọng đáp: “Trước khi anh xuất viện, tôi sẽ ở lại chăm sóc anh.”

Lương Tùng Văn nghe vậy, ánh mắt lập tức sáng lên một chút. “Chỉ trước khi anh xuất viện thôi sao?”

Dịch Tuyền nhìn hắn, lồng ngực vẫn đau nhưng khóe môi lại vô thức run nhẹ. “Anh đừng được voi đòi tiên. Bệnh nhân không có quyền mặc cả.”

Lương Tùng Văn khẽ cười, cười xong lại lập tức nhíu mày vì đau. Dịch Tuyền vừa tức vừa lo, đưa tay đỡ hắn nằm xuống, miệng không nhịn được mắng: “Anh có thể nhớ mình là người vừa tai nạn không? Muốn tôi gọi bác sĩ đến mắng anh thay tôi sao?”

Lương Tùng Văn ngoan ngoãn nằm lại, nhưng vẫn nắm tay y không buông. “Em mắng đi, anh thích nghe.”

Dịch Tuyền nhìn hắn, trong lòng vừa chua vừa mềm, suýt nữa lại rơi nước mắt vì một câu nói không đứng đắn. Họ từng có rất nhiều khoảnh khắc như vậy, Lương Tùng Văn chọc y tức rồi lại cười dỗ, còn y ngoài mặt lạnh nhạt nhưng chưa từng thật sự rời tay hắn. Những ngày cũ tưởng đã bị phản bội chôn vùi, hóa ra vẫn còn nằm đâu đó trong ký ức cơ thể, chỉ cần một câu quen thuộc đã khiến cả trái tim run lên.

Buổi tối, cảnh sát gọi đến thông báo Phó Minh Khải đã bị triệu tập để phối hợp điều tra. Thư ký riêng của hắn bước đầu khai nhận việc mua số điện thoại ảo, thuê người chụp ảnh và liên hệ nhân viên kỹ thuật khách sạn đều do Phó Minh Khải chỉ đạo. Về vụ rò rỉ dữ liệu công ty, chứng cứ tài chính đang được đối chiếu, nhưng nhiều giao dịch đã đủ để đóng băng một phần tài khoản liên quan. Dịch Tuyền nghe xong, cảm giác căng thẳng đè trên ngực nhiều ngày cuối cùng cũng nới lỏng một chút, nhưng chưa kịp thở ra thì cảnh sát nói thêm một câu.

“Phó Minh Khải yêu cầu gặp riêng bác sĩ Dịch. Anh ta nói nếu cậu không đến, anh ta sẽ không khai ra bản sao chứng cứ cuối cùng liên quan đến tai nạn của anh Lương.”

Lương Tùng Văn lập tức lạnh mặt. “Không gặp.”

Dịch Tuyền nhìn hắn. “Anh ấy nói liên quan đến tai nạn của anh.”

Lương Tùng Văn nắm tay y chặt hơn, giọng trầm xuống đầy nguy hiểm. “Hắn đang dùng em làm điều kiện. Một người đã tính kế đến mức này sẽ không đột nhiên tốt bụng giao chứng cứ, hắn chỉ muốn nhìn em áy náy, muốn kéo em vào cảm xúc của hắn lần cuối.”

Dịch Tuyền không phản bác ngay, bởi y biết Lương Tùng Văn nói đúng. Nhưng tai nạn kia là cái gai đâm sâu nhất trong lòng y, chỉ cần còn một chút nghi vấn, y không thể làm như không thấy. Y nhìn Lương Tùng Văn, cố giữ giọng bình tĩnh: “Tôi sẽ không đi một mình. Luật sư, cảnh sát và trợ lý đều ở đó. Tôi không còn là người tối qua chỉ biết cầm vài tấm ảnh rồi bỏ chạy nữa.”

Lương Tùng Văn nhìn y rất lâu, cuối cùng vẫn không nỡ dùng sự bảo vệ để biến thành ràng buộc. Hắn chậm rãi buông lỏng tay, nhưng ánh mắt vẫn đầy bất an. “Vậy hứa với anh, dù hắn nói gì, em cũng phải nhớ hắn là người hại chúng ta, không phải người có quyền phán xét tình yêu của chúng ta.”

Dịch Tuyền gật đầu. “Tôi nhớ.”

Sáng hôm sau, Dịch Tuyền cùng luật sư đến phòng lấy lời khai của cảnh sát. Phó Minh Khải ngồi sau bàn, áo sơ mi đã nhăn, vẻ dịu dàng được chăm chút thường ngày biến mất gần hết, chỉ còn đôi mắt đỏ ngầu vì một đêm không ngủ. Khi nhìn thấy Dịch Tuyền, hắn lại cười, nhưng nụ cười ấy không còn khiến người ta thấy yên tâm như trước. Nó giống một mảnh kính vỡ cố phản chiếu lại dáng vẻ đẹp đẽ cũ kỹ, sắc bén và đáng thương đến méo mó.

Phó Minh Khải nói: “Cậu vẫn đến.”

Dịch Tuyền ngồi xuống đối diện hắn, luật sư đứng sau lưng, máy ghi âm của cảnh sát đặt ngay bên cạnh. Y không nhìn hắn bằng ánh mắt mềm lòng hay căm hận, chỉ bình tĩnh như nhìn một bệnh án đã biết nguyên nhân nhưng vẫn cần kết luận cuối cùng. “Anh nói có chứng cứ liên quan đến tai nạn của Lương Tùng Văn. Nói đi.”

Phó Minh Khải nhìn thái độ ấy, đáy mắt hiện lên một tia đau đớn dữ dội. “Dịch Tuyền, cậu thật sự không còn muốn hỏi vì sao tôi làm vậy sao? Tôi ở bên cạnh cậu nhiều năm, lúc cậu trực đêm mệt, tôi là người mang đồ ăn đến. Lúc Lương Tùng Văn lỡ hẹn, tôi là người khuyên cậu đừng buồn. Tôi hiểu cậu hơn hắn trong ba tháng qua, vậy mà từ đầu đến cuối cậu chỉ nhìn hắn.”

Dịch Tuyền im lặng vài giây, rồi nói rất chậm. “Anh mang đồ ăn đến, tôi đã nói cảm ơn. Anh khuyên tôi, tôi cũng từng thật lòng xem anh là bạn. Nhưng Phó Minh Khải, sự tử tế nếu dùng để đòi tình yêu thì ngay từ đầu đã không còn tử tế nữa. Tôi không yêu anh, chuyện đó không phải lỗi của Lương Tùng Văn, càng không phải lỗi của tôi.”

Phó Minh Khải siết chặt tay, hốc mắt đỏ lên vì câu nói ấy. Hắn nhìn Dịch Tuyền, sự cố chấp trong mắt bị xé toạc thành oán hận không giấu nổi. “Vậy hắn xứng đáng sao? Hắn giấu cậu chuyện công ty, giấu cậu nguy hiểm, để cậu cô đơn đến mức chỉ cần vài tấm ảnh đã sụp đổ. Tôi chỉ đẩy nhẹ một cái, là hai người đã vỡ. Tình yêu như vậy đáng để cậu quay lại sao?”

Dịch Tuyền nhìn hắn, giọng không cao nhưng từng chữ đều rất nặng. “Tình yêu của chúng tôi có vấn đề, chúng tôi tự sửa hoặc tự kết thúc. Anh không có quyền đẩy ai vào tuyệt vọng rồi quay lại nói do chúng tôi không đủ chắc. Một căn nhà có vết nứt không có nghĩa người ngoài được phép phóng hỏa.”

Phó Minh Khải cười khàn một tiếng, cuối cùng cúi đầu. Một lúc sau, hắn nói ra chuyện tai nạn bằng giọng rất thấp. Hắn thừa nhận đã cho người theo dõi Lương Tùng Văn tối đó, mục đích ban đầu là chụp thêm ảnh Lương Tùng Văn đến dưới nhà Dịch Tuyền để làm bằng chứng hắn dây dưa sau chia tay, nhưng người theo dõi lái xe bám quá sát trong mưa, khiến xe tải phía sau phanh gấp mất lái. Tai nạn không nằm trong kế hoạch của hắn, nhưng nguồn cơn vẫn là sự theo dõi mà hắn sắp đặt.

Dịch Tuyền ngồi bất động, sắc mặt trắng bệch. Dù đã chuẩn bị tinh thần, khi thật sự nghe nguyên nhân, y vẫn thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Lương Tùng Văn không phải vô tình gặp tai nạn trên đường, mà bị đẩy vào chuỗi nguy hiểm do Phó Minh Khải dựng lên, trong đó có cả cuộc chia tay khiến hắn mất bình tĩnh rời đi trong đêm mưa. Phó Minh Khải nhìn sắc mặt y, như thể cuối cùng cũng tìm được điểm có thể đâm vào.

“Nhưng nếu cậu không nói chia tay, hắn sẽ không đến dưới nhà cậu. Nếu hắn không đến đó, người của tôi cũng không bám theo hắn. Dịch Tuyền, cậu nói tôi là người phóng hỏa, vậy cậu có dám nói mình không đưa ngọn lửa đầu tiên cho tôi không?”

Luật sư lập tức lạnh giọng nhắc hắn chú ý lời khai, nhưng Dịch Tuyền lại giơ tay ngăn lại. Y nhìn Phó Minh Khải, trái tim đau đến gần như chết lặng, nhưng ánh mắt không còn sụp đổ như hắn mong muốn. Đêm qua Lương Tùng Văn đã dặn y nhớ rõ ai là người hại họ, và y sẽ không để kẻ trước mặt dùng tội lỗi của mình biến thành lưỡi dao lần nữa. Y chậm rãi nói: “Tôi có lỗi với Lương Tùng Văn, nhưng tôi sẽ xin lỗi anh ấy, bù đắp cho anh ấy, cùng anh ấy đối mặt. Còn anh có tội, người anh cần đối mặt là pháp luật.”

Phó Minh Khải nhìn y, nụ cười cuối cùng biến mất hoàn toàn. Có lẽ đến lúc này hắn mới hiểu, Dịch Tuyền sẽ không còn bị vài câu kích động kéo về vũng bùn tự trách như đêm chia tay nữa. Người từng đứng một mình trong mưa nay đã biết quay lại nắm tay Lương Tùng Văn, còn hắn thì đánh mất lớp ngụy trang cuối cùng. Cảnh sát kết thúc buổi lấy lời khai, Phó Minh Khải bị đưa đi, trước khi ra khỏi phòng hắn vẫn quay đầu nhìn Dịch Tuyền, nhưng y không nhìn lại.

Dịch Tuyền trở về bệnh viện khi trời đã tối. Lương Tùng Văn không ngủ, rõ ràng đã cố chống đỡ tinh thần chờ y, vừa nghe tiếng cửa mở liền nhìn sang. Dịch Tuyền đứng ở cửa vài giây, bỗng phát hiện mình không còn muốn giấu vẻ mệt mỏi nữa. Y bước đến cạnh giường, đặt bản ghi lời khai xuống bàn, rồi cúi người ôm lấy Lương Tùng Văn rất nhẹ, tránh vết thương của hắn nhưng vẫn đủ để cảm nhận hơi ấm quen thuộc.

Lương Tùng Văn cứng người trong khoảnh khắc, sau đó lập tức đưa tay ôm lại y. Cái ôm của hắn không mạnh vì cơ thể còn yếu, nhưng lòng bàn tay đặt sau lưng Dịch Tuyền vẫn run nhẹ, như thể sợ đây chỉ là một giấc mơ. Dịch Tuyền vùi mặt bên vai hắn, không khóc thành tiếng, chỉ để hơi thở run rẩy rơi xuống cổ áo bệnh nhân lạnh nhạt. Lương Tùng Văn cúi đầu hôn rất khẽ lên tóc y, động tác nhẹ đến mức gần như chỉ là một lần chạm.

“Anh đã nói rồi, em phải trở về.”

Dịch Tuyền nhắm mắt, giọng khàn đi. “Phó Minh Khải thừa nhận rồi. Tai nạn là do người của anh ta theo dõi anh, bám xe trong mưa nên gây ra hỗn loạn. Anh ta muốn tôi tự trách, nhưng tôi không để anh ta được như ý.”

Lương Tùng Văn ôm y chặt hơn một chút, dù động tác ấy khiến hắn đau đến nhíu mày. “Tốt. Dịch Tuyền của anh rất giỏi.”

Dịch Tuyền nghe câu ấy, mắt lại nóng lên. Y muốn sửa hắn rằng hiện tại không nên gọi thân mật như vậy, muốn nhắc họ vẫn chưa thật sự quay lại, nhưng lời đến môi lại không nói ra được. Sau tất cả, y đã quá mệt để tiếp tục dựng lên bức tường lạnh lẽo trước mặt người này. Y chỉ khẽ nói: “Lương Tùng Văn, đừng đau nữa.”

Lương Tùng Văn cúi mắt nhìn người đang tựa vào vai mình, giọng dịu xuống. “Vậy em cũng đừng đau một mình nữa.”

Dịch Tuyền không đáp, nhưng tay ôm hắn siết nhẹ hơn. Đó không phải lời hứa quay lại, cũng chưa phải tha thứ hoàn toàn cho những im lặng từng khiến họ xa nhau, nhưng là lần đầu tiên sau chia tay, y chủ động bước về phía hắn. Ngoài cửa sổ, đêm bệnh viện vẫn lạnh, ánh đèn hành lang vẫn trắng nhợt, nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, hai người thương tích đầy mình cuối cùng cũng không còn đứng ở hai phía của hiểu lầm. Chỉ là khi Lương Tùng Văn cúi đầu định nói thêm điều gì, cơn đau dữ dội bất ngờ xé qua đầu hắn.

Hắn buông Dịch Tuyền ra, một tay ôm trán, sắc mặt lập tức trắng bệch. Dịch Tuyền hoảng hốt ấn chuông gọi bác sĩ, nhưng chưa kịp đứng dậy đã bị Lương Tùng Văn nắm chặt cổ tay. Hắn ngẩng lên nhìn y, đôi mắt đỏ vì đau, trong đó không còn vẻ mơ hồ của người mất trí nhớ hoàn toàn. Giọng hắn khàn đặc, từng chữ như kéo ra từ vết thương cũ vừa bị xé mở.

“Dịch Tuyền… anh nhớ ra rồi.”

(Hết chương 6)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0