Chương 8: Không Chia Tay Nữa
Đoạn ghi âm vang lên trong phòng bệnh như một lưỡi dao cuối cùng được rút khỏi bóng tối. Giọng Phó Minh Khải trong file không còn vẻ dịu dàng giả tạo thường ngày, từng câu đều lạnh lẽo và tính toán đến mức khiến người nghe sởn gai ốc. Hắn nói Lương Tùng Văn chịu được áp lực công ty, chịu được cổ đông ép buộc, chịu được dự án bị rò rỉ, nhưng chắc chắn không chịu nổi Dịch Tuyền rời đi trong lúc hắn cần một điểm tựa nhất. Khi câu “chỉ cần Lương Tùng Văn mất Dịch Tuyền, hắn sẽ tự sụp trước khi công ty kịp phá sản” kết thúc, Dịch Tuyền siết chặt tập tài liệu trong tay, ánh mắt lạnh đến mức không còn chút run rẩy nào.
Lương Tùng Văn nằm trên giường bệnh, sắc mặt trầm xuống nhưng giọng lại rất bình tĩnh. “Đừng đi một mình. Để luật sư và trợ lý theo em, vào phòng họp chỉ nói phần cần nói, những chuyện còn lại giao cho họ xử lý. Nếu có ai gây áp lực, em không cần nhịn, cũng không cần giữ mặt mũi cho anh.”
Dịch Tuyền quay lại nhìn hắn, thấy người này rõ ràng không yên tâm đến mức ngón tay đã siết mép chăn trắng bệch. Y bước trở lại bên giường, cúi người chỉnh lại cổ áo bệnh nhân cho hắn, động tác rất nhẹ nhưng ánh mắt kiên định. “Em không đi để cãi nhau với họ, cũng không đi để thay anh làm tổng giám đốc. Em chỉ đi nói cho họ biết, người bị phản bội là anh, người bị hãm hại là anh, còn người đứng bên cạnh anh lần này là em.”
Lương Tùng Văn nhìn y rất lâu, nơi đáy mắt có đau lòng và rung động trộn lẫn. Hắn từng không muốn Dịch Tuyền dính vào những cuộc đấu đá bẩn thỉu, từng cho rằng chỉ cần mình đứng trước là đủ, nhưng chính suy nghĩ ấy đã đẩy người yêu ra xa. Bây giờ Dịch Tuyền chủ động bước vào thế giới đầy gai nhọn của hắn, không phải vì thương hại người bệnh, mà vì muốn cùng hắn gánh một phần sự thật. Hắn đưa tay nắm lấy tay y, kéo đến bên môi hôn nhẹ lên đầu ngón tay.
“Anh chờ em về.”
Dịch Tuyền cúi xuống hôn lên trán hắn, tránh vết thương một cách cẩn thận. “Ngủ một giấc đi. Khi anh tỉnh lại, mọi chuyện khó chịu nhất sẽ kết thúc.”
Phòng họp của tập đoàn Lương thị sáng hôm ấy căng thẳng hơn bất kỳ cuộc họp nào trước đó. Vài cổ đông thân với Phó Minh Khải đã chuẩn bị sẵn văn bản yêu cầu tạm đình chỉ quyền điều hành của Lương Tùng Văn, lý do là tai nạn, mất trí nhớ, bê bối rò rỉ dữ liệu và ảnh hưởng danh tiếng. Khi Dịch Tuyền bước vào cùng luật sư và trợ lý, không ít người lộ vẻ bất ngờ, thậm chí có người trực tiếp cau mày vì cho rằng một bác sĩ không có tư cách ngồi vào đây. Dịch Tuyền không giải thích, chỉ đặt tập tài liệu xuống bàn, bình tĩnh đến mức khiến tiếng xì xào tự động nhỏ lại.
Một cổ đông trung niên lạnh mặt nói: “Bác sĩ Dịch, đây là cuộc họp nội bộ công ty. Cậu là người yêu của Lương tổng, chúng tôi có thể hiểu tâm trạng của cậu, nhưng chuyện quản trị không phải nơi để nói tình cảm.”
Dịch Tuyền nhìn thẳng vào ông ta, giọng không cao nhưng rõ từng chữ. “Tôi đến với tư cách người bị hại trong vụ cắt ghép hình ảnh, người nhận tin nhắn nặc danh và cũng là người trực tiếp nộp chứng cứ cho cảnh sát. Nếu các vị muốn dùng bê bối do Phó Minh Khải dựng lên để đình chỉ Lương Tùng Văn, vậy ít nhất nên xem thứ gọi là bê bối ấy được tạo ra thế nào trước đã.”
Luật sư lập tức chiếu toàn bộ chứng cứ lên màn hình lớn. Camera bãi xe, hành lang khách sạn, bản ghi âm của Tần Duy, lịch sử mua số điện thoại ảo, giao dịch với nhân viên kỹ thuật, lời khai của thư ký riêng Phó Minh Khải và đoạn ghi âm cuối cùng lần lượt được đưa ra. Mỗi một tài liệu xuất hiện, sắc mặt những người từng muốn gây sức ép lại khó coi hơn một chút. Đến khi phần chứng cứ rò rỉ dữ liệu dự án được công bố, phòng họp vốn đầy tiếng phản đối bỗng rơi vào im lặng đáng sợ.
Trợ lý đứng cạnh Dịch Tuyền, giọng sắc bén: “Phó Minh Khải đã lợi dụng quyền truy cập nội bộ để sao chép dữ liệu dự án, chuyển cho đối thủ thông qua tài khoản trung gian, sau đó dùng khủng hoảng tài chính để ép Lương tổng rời ghế điều hành. Những cổ đông từng nhận báo cáo riêng từ Phó Minh Khải, bộ phận pháp vụ sẽ lần lượt đối chiếu. Nếu chỉ là bị che giấu thông tin, công ty sẽ xử lý nội bộ; nếu có người tham gia cùng hắn, hồ sơ sẽ được chuyển thẳng cho cơ quan điều tra.”
Cổ đông trung niên vừa chất vấn Dịch Tuyền im bặt. Một người khác cố gượng nói rằng dù Phó Minh Khải có vấn đề, sức khỏe của Lương Tùng Văn hiện tại vẫn không phù hợp điều hành công ty. Dịch Tuyền nghe đến đây bỗng cười rất nhạt, nụ cười ấy không gay gắt nhưng khiến người đối diện mất tự nhiên. Y mở văn bản ủy quyền do Lương Tùng Văn ký điện tử trước khi tai nạn, giao quyền xử lý khẩn cấp cho trợ lý và luật sư trong trường hợp hắn không thể trực tiếp điều hành, rồi đặt bản sao lên bàn.
“Lương Tùng Văn đã chuẩn bị phương án dự phòng từ trước, nghĩa là dù anh ấy nằm viện, công ty vẫn có người hợp pháp xử lý. Các vị lo cho công ty thì nên hợp tác truy cứu người rò rỉ dữ liệu, không phải nhân lúc nạn nhân đang nằm trên giường bệnh để giành quyền. Tôi không hiểu thương trường bằng các vị, nhưng tôi hiểu một điều, người bị đâm sau lưng không nên bị hỏi vì sao máu làm bẩn sàn.”
Câu cuối khiến phòng họp lặng đi. Luật sư nhân cơ hội đưa ra đề nghị đóng băng quyền biểu quyết liên quan đến Phó Minh Khải, kiểm toán độc lập toàn bộ giao dịch trong ba tháng và tạm thời để tổ xử lý khủng hoảng tiếp quản dự án. Những người từng hùa theo Phó Minh Khải không còn đủ chứng cứ phản bác, người trung lập cũng nhanh chóng chuyển hướng để bảo vệ lợi ích công ty. Cuộc họp kéo dài gần ba giờ, nhưng kết quả cuối cùng rõ ràng hơn mọi lời tuyên chiến: Phó Minh Khải mất toàn bộ chức vụ, hồ sơ phạm pháp được chuyển cho cảnh sát, Lương Tùng Văn vẫn giữ quyền điều hành thông qua ủy quyền hợp pháp cho đến khi hồi phục.
Khi Dịch Tuyền bước ra khỏi phòng họp, y mới phát hiện lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi. Trợ lý đi bên cạnh nhìn y, giọng chân thành hơn bất kỳ lần nào trước đó. “Bác sĩ Dịch, hôm nay nếu không có anh, bọn họ sẽ không dễ im như vậy. Anh Lương trước đây luôn nói anh không thích dính vào mấy chuyện phức tạp này, nên chúng tôi cũng mặc định phải giấu anh. Bây giờ tôi mới hiểu, anh ấy không phải cần một người được che chở sau lưng, mà cần một người có thể được tin tưởng đứng bên cạnh.”
Dịch Tuyền nhìn hành lang dài phía trước, trong lòng chua xót nhưng không còn tự trách đến ngạt thở như trước. “Tôi cũng từng nghĩ mình chỉ cần chờ anh ấy quay lại là được, nên không hỏi, không ép, không bước vào. Chúng tôi đều sai ở chỗ tự quyết định thay đối phương. Sau này sẽ không vậy nữa.”
Trở về bệnh viện, Dịch Tuyền vừa mở cửa đã thấy Lương Tùng Văn đang dựa gối ngồi dậy, điện thoại đặt bên cạnh, rõ ràng đã nhận được tin từ trợ lý nhưng vẫn cố chờ y chính miệng nói. Y đóng cửa, đi đến cạnh giường, còn chưa mở lời đã bị hắn kéo tay lại. Lương Tùng Văn nhìn y từ đầu đến chân, xác nhận y không bị ai làm khó đến mức đỏ mắt mới thở ra. “Có ai nói nặng với em không?”
Dịch Tuyền nhìn vẻ mặt căng thẳng của hắn, bỗng thấy mũi cay cay. Người này vừa mất chức vụ bạn thân, suýt mất công ty, vừa bị tai nạn chưa hồi phục, câu đầu tiên vẫn là hỏi y có bị nói nặng không. Y ngồi xuống cạnh hắn, cố ý nói bằng giọng bình tĩnh: “Có. Nhưng em nói lại rồi. Người của anh không dễ bị bắt nạt như vậy.”
Lương Tùng Văn nghe ba chữ “người của anh”, ánh mắt lập tức mềm đến mức khiến Dịch Tuyền không thể nhìn lâu. Hắn kéo tay y đặt lên ngực mình, nơi nhịp tim vẫn còn hơi nhanh vì lo lắng. “Anh nghe trợ lý nói rồi. Em rất giỏi, giỏi đến mức anh vừa tự hào vừa đau lòng. Đáng lẽ anh nên để em biết từ sớm, để em có cơ hội lựa chọn đứng cạnh anh, chứ không phải đến khi bị thương mới học được điều này.”
Dịch Tuyền cúi mắt, ngón tay chạm vào lớp áo bệnh nhân mỏng. “Vậy sau này anh nhớ kỹ. Em không muốn làm người được anh giấu trong vùng an toàn nữa. Em là người yêu của anh, sau này là người nhà của anh, không phải món đồ dễ vỡ đặt trong tủ kính.”
Lương Tùng Văn nhìn y, trong mắt có thứ ánh sáng rất sâu. “Sau này?”
Dịch Tuyền khựng lại, tai hơi đỏ lên. Y vừa định rút tay về đã bị Lương Tùng Văn nắm chặt hơn, người bệnh rõ ràng còn yếu nhưng khả năng bắt trọng điểm vẫn không hề suy giảm. Hắn khẽ cười, giọng khàn mà dịu dàng: “Dịch Tuyền, em vừa nói sau này là người nhà của anh. Anh có thể hiểu là em đồng ý quay lại với anh không?”
Dịch Tuyền nhìn hắn một lát, cuối cùng không né nữa. “Nếu anh còn muốn em.”
Lương Tùng Văn lập tức siết tay y, ánh mắt đỏ lên rất nhanh. “Anh muốn. Từ trước đến giờ đều muốn. Nhưng anh không muốn em quay lại vì áy náy, cũng không muốn em vì tai nạn mà thương hại anh. Anh muốn em suy nghĩ rõ ràng, nếu em vẫn yêu anh, nếu em còn muốn cùng anh sửa lại những gì đã vỡ, anh mới nhận câu này.”
Dịch Tuyền cúi xuống, dùng nụ hôn rất nhẹ chặn những lời cẩn thận đến đau lòng của hắn. Lương Tùng Văn khựng lại rồi lập tức đáp lại, không vội vã, không ép buộc, chỉ dùng bàn tay đặt sau gáy y kéo người lại gần hơn một chút. Nụ hôn trong phòng bệnh vẫn mang mùi thuốc sát trùng và vị nước mắt chưa khô, nhưng khác với hôm qua, lần này trong đó có sự xác nhận rõ ràng. Dịch Tuyền rời môi hắn, trán tựa vào trán hắn, giọng thấp nhưng chắc chắn.
“Em vẫn yêu anh. Không phải vì áy náy, không phải vì thương hại. Là vì sau khi biết hết mọi chuyện, sau khi thấy anh đau và thấy chính mình đau, em vẫn muốn quay về bên anh.”
Lương Tùng Văn nhắm mắt, hơi thở run lên rất nhẹ. Hắn từng tưởng mình đã mất người này trong đêm mưa, tưởng câu chia tay kia sẽ trở thành vết sẹo không bao giờ được tháo chỉ. Giờ Dịch Tuyền ở ngay trước mặt hắn, nói vẫn yêu hắn, nói muốn quay về bên hắn, cảm giác ấy khiến một người luôn quen kiểm soát mọi thứ như hắn suýt nữa không giữ nổi bình tĩnh. Hắn ôm y vào lòng, cẩn thận tránh dây truyền dịch, giọng khàn đến mức gần như vỡ ra.
“Vậy chúng ta không chia tay nữa.”
Dịch Tuyền tựa vào vai hắn, khóe mắt nóng lên nhưng lần này là vì nhẹ nhõm. “Không chia tay nữa. Có chuyện thì nói, có hiểu lầm thì hỏi, có đau thì cùng chịu. Nếu sau này anh lại giấu em chuyện lớn, em sẽ không bỏ đi, nhưng em sẽ giận thật lâu.”
Lương Tùng Văn cúi đầu hôn lên tóc y, giọng mang theo ý cười rất nhẹ. “Giận bao lâu anh cũng dỗ. Chỉ cần em còn cho anh dỗ, anh không sợ.”
Một tuần sau, Lương Tùng Văn được chuyển sang phòng hồi phục bình thường. Phó Minh Khải chính thức bị khởi tố vì xâm phạm dữ liệu, làm giả chứng cứ, thuê người theo dõi và liên quan đến hành vi rò rỉ bí mật thương mại. Người yêu cũ của Tần Duy cũng bị xử lý vì hành vi bám đuôi, đe dọa và gây nguy hiểm giao thông gián tiếp trong vụ tai nạn. Công ty trải qua một trận rung chuyển lớn, nhưng nhờ chứng cứ được công bố kịp thời và dự án được đội ngũ kỹ thuật sửa hướng, tình thế cuối cùng không rơi vào vực phá sản như Phó Minh Khải mong muốn.
Dịch Tuyền xin nghỉ phép vài ngày để chăm sóc Lương Tùng Văn. Hắn ngoài mặt ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ, nhưng chỉ cần y rời phòng quá mười phút liền nhắn tin hỏi đang ở đâu, có mệt không, có cần anh gọi người mang đồ ăn không. Dịch Tuyền ban đầu còn nghiêm mặt bảo hắn bớt dính người, nhưng mỗi lần nhìn thấy hắn cẩn thận che đi nỗi bất an sau tai nạn, y lại không nỡ trách. Vết thương trên đầu có thể lành nhanh hơn vết thương trong lòng, nên y dùng cách vụng về nhưng kiên nhẫn nhất để nói với hắn rằng mình thật sự còn ở đây.
Một buổi chiều, Dịch Tuyền vừa thay thuốc xong cho hắn, Lương Tùng Văn bỗng kéo nhẹ tay y. Trên bàn có một hộp nhẫn nhỏ màu đen, không biết được hắn bảo trợ lý mang đến từ lúc nào. Dịch Tuyền nhìn hộp nhẫn, cả người khựng lại, tim đập nhanh hơn rõ rệt. Lương Tùng Văn không quỳ được vì bác sĩ cấm xuống giường, chỉ có thể ngồi tựa trên gối, sắc mặt vẫn hơi tái nhưng ánh mắt nghiêm túc đến mức khiến y không thể nói đùa.
“Anh vốn định cầu hôn em sau khi xử lý xong khủng hoảng công ty. Nhẫn đã đặt từ hai tháng trước, nhưng anh cứ nghĩ đợi mọi chuyện ổn hơn, đợi anh có thời gian hơn, đợi một ngày hoàn hảo hơn. Kết quả anh suýt đánh mất em trước khi kịp nói ra. Dịch Tuyền, anh không muốn đợi một ngày hoàn hảo nữa, vì anh phát hiện chỉ cần em còn ở đây, ngày nào cũng đủ để anh cầu hôn.”
Dịch Tuyền nhìn hắn, mắt lập tức đỏ lên. “Anh đang nằm viện mà cầu hôn em?”
Lương Tùng Văn cười khẽ, nụ cười có chút bất đắc dĩ nhưng rất dịu dàng. “Không lãng mạn lắm, đúng không? Không có hoa, không có nhà hàng, không có khung cảnh đẹp. Chỉ có một bệnh nhân vừa học được bài học đắt giá nhất đời mình, muốn hỏi người yêu có còn bằng lòng cho anh một cơ hội làm người nhà hợp pháp của em không.”
Dịch Tuyền cúi đầu nhìn hộp nhẫn, im lặng rất lâu. Y từng nghĩ lời cầu hôn phải xảy ra trong một ngày đẹp hơn, khi cả hai không còn mệt mỏi, không còn đau, không còn vết thương chưa tháo băng. Nhưng hóa ra khoảnh khắc khiến người ta muốn gật đầu nhất không phải lúc mọi thứ hoàn hảo, mà là khi họ đã thấy hết phần tệ nhất của nhau rồi vẫn muốn nắm tay. Y mở hộp nhẫn, lấy chiếc nhẫn nam đơn giản bên trong ra, rồi đưa tay mình đến trước mặt hắn.
“Đeo cho em đi.”
Lương Tùng Văn nhìn y, đôi mắt đỏ lên trong khoảnh khắc. Hắn lấy nhẫn bằng bàn tay còn hơi run, chậm rãi đeo vào ngón tay Dịch Tuyền. Chiếc nhẫn trượt qua khớp tay, vừa vặn như một lời hứa đã đến muộn nhưng cuối cùng không lỡ hẹn. Dịch Tuyền nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, rồi lấy chiếc còn lại đeo cho hắn, động tác cẩn thận đến mức giống như đang khâu lại một vết thương rất sâu.
Lương Tùng Văn nắm tay y, cúi đầu hôn lên chiếc nhẫn. “Sau này anh sẽ nói với em mọi chuyện. Không để em chờ trong im lặng nữa, không để người khác có cơ hội dùng sự cô đơn của em làm vũ khí. Anh không dám hứa đời này chúng ta sẽ không cãi nhau, nhưng anh hứa dù cãi nhau cũng không buông tay trước.”
Dịch Tuyền cúi xuống hôn hắn, lần này không còn nước mắt tuyệt vọng, chỉ có hơi ấm chậm rãi lan ra giữa môi răng. Y giữ mặt hắn rất nhẹ, như chạm vào một thứ từng mất đi rồi may mắn tìm lại được. “Em cũng hứa. Sau này em sẽ hỏi anh trước khi tin bất kỳ ai khác. Dù tức giận cũng không biến chia tay thành câu nói đầu tiên.”
Lương Tùng Văn kéo y lại gần hơn một chút, nụ hôn từ dịu dàng dần sâu hơn nhưng vẫn được kiềm chế trong giới hạn của người bệnh. Dịch Tuyền đỏ tai lùi lại, đưa tay chặn môi hắn, ánh mắt vừa xấu hổ vừa nghiêm khắc. “Anh còn chưa khỏi hẳn, đừng nghĩ lung tung.”
Lương Tùng Văn nhìn vành tai đỏ của y, giọng thấp xuống đầy ý cười. “Anh chỉ hôn người yêu hợp pháp tương lai của mình, không tính nghĩ lung tung. Nhưng nếu em đỏ mặt thêm nữa, anh khó bảo đảm mình còn là bệnh nhân ngoan.”
Dịch Tuyền bị hắn trêu đến muốn mắng, cuối cùng chỉ đè vai hắn nằm lại. “Từ giờ đến lúc xuất viện, anh ngủ riêng trên giường bệnh, em ngủ sofa. Sau khi xuất viện còn phải tái khám đầy đủ, bác sĩ nói được mới được… mới được tính chuyện khác.”
Lương Tùng Văn nghe đoạn cuối ngập ngừng của y, ý cười trong mắt càng sâu. Hắn không vạch trần, chỉ nắm tay y áp lên ngực mình, nơi nhịp tim đang đập vững vàng dưới lòng bàn tay. “Được, nghe bác sĩ Dịch hết. Nhưng sofa nhỏ như vậy, em ngủ sẽ đau lưng. Tối nay kéo ghế nằm cạnh anh, anh không động vào em, chỉ nắm tay thôi.”
Dịch Tuyền nhìn hắn một lúc, biết rõ câu “chỉ nắm tay” của người này chưa chắc đáng tin, nhưng vẫn không rút tay ra. “Nếu anh dám lộn xộn, em tiêm thuốc an thần thật.”
Lương Tùng Văn cười rất nhẹ, nụ cười sạch sẽ giống hệt người yêu từng dỗ y ba năm trước, lại trầm ổn hơn vì đã cùng y đi qua một trận đổ vỡ. “Ừ, anh không lộn xộn. Anh chỉ muốn ngủ dậy vẫn thấy em ở đây.”
Đêm đó, Dịch Tuyền thật sự kéo ghế nằm cạnh giường bệnh. Lương Tùng Văn nắm tay y, còn cố ý dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt chiếc nhẫn mới đeo, như xác nhận nhiều lần rằng đây không phải giấc mơ sau tai nạn. Dịch Tuyền nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm truyền qua lòng bàn tay, lần đầu tiên sau rất nhiều ngày không còn bị ác mộng đêm mưa kéo tỉnh. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn, những âm mưu, hiểu lầm và đau đớn đã bị bỏ lại phía sau, còn họ nằm cạnh nhau trong một căn phòng bệnh bình thường, bình thường đến mức khiến người ta thấy quý giá.
Trước khi ngủ, Lương Tùng Văn khẽ gọi: “Dịch Tuyền.”
Dịch Tuyền nhắm mắt đáp: “Ừm?”
Lương Tùng Văn siết tay y, giọng rất thấp nhưng chắc chắn. “Anh yêu em.”
Dịch Tuyền mở mắt nhìn hắn, ánh sáng dịu trong phòng phủ lên gương mặt còn hơi tái của hắn, cũng phủ lên chiếc nhẫn trên tay hai người. Y không còn né tránh, không còn dùng lạnh lùng để che đi nỗi sợ. Y nghiêng người hôn nhẹ lên mu bàn tay hắn, giống như đặt xuống một dấu chấm tròn viên mãn cho tất cả những ngày giông bão.
“Em cũng yêu anh.”
(Hết chương 8)
Bình luận 💬 0