Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI CHIA TAY, TÔI PHÁT HIỆN BẠN TRAI MẤT TRÍ NHỚ

Chương 5: Sự Thật Hé Lộ

Chương 1: Chia Tay Chương 2: Người Yêu Quay Về Ba Năm Trước Chương 3: Người Chỉ Nhớ Cách Yêu Chương 4: Manh Mối Chương 5: Sự Thật Hé Lộ Chương 6: Giá Phải Trả Chương 7: Ký Ức Trở Về Chương 8: Không Chia Tay Nữa

Chương 5: Sự Thật Hé Lộ

Phó Minh Khải kéo tay áo xuống rất nhanh, nhưng động tác ấy đã đủ khiến toàn bộ không khí trong phòng bệnh thay đổi. Dịch Tuyền cầm điện thoại, đoạn video trên màn hình vẫn dừng ở khoảnh khắc người mặc áo sơ mi xám đứng trong bóng tối, cổ tay lộ ra chiếc đồng hồ dây da màu nâu sẫm. Lương Tùng Văn ngồi trên giường bệnh, sắc mặt vẫn tái vì thương tích, nhưng ánh mắt nhìn Phó Minh Khải lại lạnh đến mức gần như không có chút nhiệt độ. Không ai lập tức nói chuyện, bởi sự im lặng lúc này giống như một tấm lưới đang siết chặt quanh cổ người có tật giật mình.

Phó Minh Khải khẽ cười, vẻ mặt nhanh chóng trở lại bình tĩnh. “Hai người nhìn tôi như vậy làm gì? Một chiếc đồng hồ giống nhau mà thôi, chẳng lẽ trên đời này chỉ mình tôi được đeo loại dây da màu nâu? Dịch Tuyền, tôi biết cậu đang cần một người để đổ lỗi, nhưng dùng một đoạn video mờ như vậy để nghi ngờ tôi thì hơi buồn cười rồi.”

Dịch Tuyền nhìn hắn, giọng bình tĩnh đến mức khiến người ta lạnh gáy. “Nếu chỉ có chiếc đồng hồ, đúng là chưa đủ. Nhưng tài khoản kỹ thuật đăng nhập trái phép vào hệ thống khách sạn từng liên hệ với một số điện thoại nhận tiền từ tài khoản phụ của công ty anh. Người lấy ổ cứng camera có dáng người giống anh, thời điểm lấy đi lại chỉ sớm hơn tôi mười phút. Phó Minh Khải, anh đoán xem, còn bao nhiêu trùng hợp nữa mới đủ khiến tôi nghi ngờ?”

Nụ cười trên mặt Phó Minh Khải nhạt đi một chút. Hắn nhìn Dịch Tuyền rất lâu, ánh mắt lần đầu tiên không còn hoàn toàn dịu dàng như trước. “Cậu thay đổi rồi. Trước kia cậu sẽ không nói chuyện với tôi bằng giọng này, cũng sẽ không vì Lương Tùng Văn mà dùng ánh mắt như nhìn kẻ thù để nhìn tôi. Tôi từng nghĩ trong hai người, cậu là người tỉnh táo hơn, ít nhất không mù quáng tin hắn.”

Lương Tùng Văn nghe đến đó, bàn tay đặt trên chăn siết lại. “Minh Khải, cậu có ý gì?”

Phó Minh Khải quay sang nhìn hắn, đáy mắt lóe lên thứ cảm xúc bị kìm nén quá lâu. “Tôi có ý gì, chẳng lẽ cậu thật sự không biết? Lương Tùng Văn, từ đại học đến bây giờ, cậu muốn cái gì cũng dễ như trở bàn tay. Gia thế, năng lực, công ty, người khác phải liều mạng tranh đoạt, còn cậu chỉ cần đứng đó đã có người tự dâng lên. Ngay cả Dịch Tuyền cũng vậy, người tôi để ý trước, cuối cùng lại chọn cậu.”

Dịch Tuyền nhíu mày, trong lòng nổi lên cảm giác buồn nôn khó tả. “Anh để ý tôi trước, nên tôi phải đáp lại anh sao? Phó Minh Khải, tình cảm không phải món đồ anh nhìn trúng trước thì người khác không được chạm vào. Tôi chưa từng cho anh hy vọng, càng chưa từng nhờ anh lấy danh nghĩa bạn bè để thao túng cuộc đời tôi.”

Phó Minh Khải bị câu nói ấy đâm trúng, sắc mặt cuối cùng khó coi hẳn. Hắn nhìn Dịch Tuyền, giọng vẫn thấp nhưng đã không giấu được sự méo mó trong cảm xúc. “Tôi thao túng cuộc đời cậu? Tôi chỉ muốn cậu nhìn rõ Lương Tùng Văn không xứng đáng. Hắn bận đến mức bỏ mặc cậu, lạnh nhạt với cậu, để cậu một mình trực đêm, một mình ăn cơm, một mình chờ tin nhắn. Những chuyện đó chẳng lẽ là tôi bịa ra sao?”

Dịch Tuyền khựng lại một chút, bởi những lời ấy không hoàn toàn sai. Mấy tháng trước khi chia tay, y đúng là từng rất nhiều lần một mình đi qua hành lang bệnh viện vào nửa đêm, nhìn điện thoại không có tin nhắn mà tự cười mình quá cố chấp. Nhưng thật và giả trộn lẫn mới là thứ độc nhất, bởi nó khiến người ta khó phân biệt đâu là tổn thương thật sự, đâu là âm mưu bị đẩy vào đúng vết nứt. Y hít sâu một hơi, ép mình không bị cảm xúc kéo đi lần nữa.

“Anh lợi dụng những vấn đề thật giữa chúng tôi để tạo ra một lời nói dối lớn hơn. Đúng, anh ấy có lỗi vì giấu tôi, tôi cũng có lỗi vì không hỏi rõ. Nhưng chuyện đó không cho anh quyền cắt ghép ảnh, thuê người theo dõi, lấy camera, rồi dùng tin nhắn nặc danh ép tôi chia tay.”

Phó Minh Khải cười lạnh, ánh mắt lướt qua Lương Tùng Văn. “Ép cậu chia tay? Nếu niềm tin của hai người đủ chắc, vài tấm ảnh có thể làm gì được? Dịch Tuyền, là cậu không tin hắn trước, là cậu tận mắt nhìn thấy rồi kết án hắn. Tôi chỉ đặt sự thật trước mặt cậu theo cách dễ hiểu hơn thôi.”

Lương Tùng Văn đột nhiên ho mạnh vì kích động. Dịch Tuyền lập tức bước tới đỡ vai hắn, một tay ấn chuông gọi y tá, một tay vỗ nhẹ sau lưng hắn theo phản xạ. Lương Tùng Văn nắm lấy cổ tay y, không phải để giữ y lại mà để y đừng cuống. Hắn ngẩng đầu nhìn Phó Minh Khải, giọng khàn nhưng từng chữ rất rõ: “Cậu không đặt sự thật trước mặt em ấy. Cậu dùng nỗi cô đơn của em ấy làm dao, dùng sự im lặng của tôi làm cán, rồi đẩy con dao đó vào giữa chúng tôi.”

Phó Minh Khải nhìn bàn tay Dịch Tuyền đặt trên vai Lương Tùng Văn, vẻ mặt có một khoảnh khắc vỡ ra rất rõ. “Đến lúc này cậu vẫn bảo vệ hắn? Dịch Tuyền, cậu quên tối qua mình đau đến thế nào rồi sao? Cậu quên hắn đã khiến cậu thất vọng bao nhiêu lần rồi sao? Cậu chỉ vì hắn bị tai nạn, vì hắn mất trí nhớ, nên mềm lòng hết rồi à?”

Dịch Tuyền nhìn hắn, ánh mắt đỏ nhưng không tránh né. “Tôi không quên. Nhưng đau vì người yêu có vấn đề với mình khác với đau vì bị người ngoài tính kế. Tôi có thể trách Lương Tùng Văn, có thể chia tay anh ấy, có thể quyết định có tha thứ hay không. Nhưng anh không có tư cách thay tôi quyết định bằng lời nói dối.”

Y tá và bác sĩ bước vào kiểm tra tình trạng của Lương Tùng Văn, yêu cầu người nhà tránh kích thích bệnh nhân. Phó Minh Khải lại như không nghe thấy, vẫn đứng đó nhìn Dịch Tuyền, vẻ ôn hòa đã nứt ra thành cố chấp không che giấu. Bác sĩ cau mày yêu cầu hắn rời phòng, trợ lý của Lương Tùng Văn cũng chạy đến sau khi nhận tin, lập tức đứng chắn trước mặt hắn. Phó Minh Khải nhìn tình cảnh ấy, bỗng bật cười rất nhẹ, tiếng cười mệt mỏi nhưng đầy châm chọc.

“Được, các người muốn chứng cứ đúng không? Vậy cứ tìm đi. Nhưng Dịch Tuyền, tôi nhắc cậu một câu, khi cậu tìm ra toàn bộ, cậu sẽ phát hiện người đẩy Lương Tùng Văn ra đường không chỉ có tôi.”

Câu nói ấy khiến Dịch Tuyền cứng người tại chỗ. Phó Minh Khải không ở lại lâu, trước khi bị trợ lý mời ra ngoài, hắn còn nhìn y bằng ánh mắt vừa đau vừa độc. Cửa phòng bệnh đóng lại, nhưng câu nói kia vẫn như gai nhọn mắc trong cổ họng Dịch Tuyền. Y biết hắn cố ý, cố ý kéo y vào cảm giác tội lỗi, nhưng y cũng không thể phủ nhận đêm tai nạn bắt đầu từ câu chia tay của mình.

Bác sĩ kiểm tra xong, xác nhận Lương Tùng Văn chỉ là kích động nhẹ, dặn tuyệt đối không được để bệnh nhân chịu thêm áp lực. Dịch Tuyền đứng bên cạnh nghe từng câu, bàn tay giấu trong túi áo run đến mức móng tay cắm vào lòng bàn tay. Lương Tùng Văn thấy y như vậy liền đưa tay qua, đầu ngón tay chạm vào cổ tay y rất nhẹ. Dịch Tuyền muốn rút ra theo bản năng, nhưng lần này hắn không buông ngay, cũng không dùng sức, chỉ khàn giọng gọi tên y.

“Dịch Tuyền.”

Y nhìn hắn, mắt vẫn còn đỏ. “Anh đừng nói nữa. Bác sĩ vừa dặn anh không được kích động.”

Lương Tùng Văn cười yếu ớt, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng đến mức khiến người ta đau lòng. “Anh không kích động. Anh chỉ muốn nói với em, đừng nghe câu cuối của cậu ta. Người sai là người sắp đặt âm mưu, không phải người bị lừa trong lúc đau khổ. Em có thể trách mình vì không tin anh, nhưng đừng để cậu ta biến sự áy náy của em thành xiềng xích.”

Dịch Tuyền cúi đầu nhìn hắn, cổ họng nghẹn đến mức không nói nên lời. Người này rõ ràng không nhớ toàn bộ chuyện tối qua, nhưng lại có thể đoán ra Phó Minh Khải đang dùng cách gì để đâm vào y. Sự thấu hiểu ấy không khiến y nhẹ nhõm, ngược lại càng khiến lòng y đau hơn. Nếu Lương Tùng Văn tỉnh lại với đầy đủ ký ức và trách mắng y một trận, có lẽ y còn dễ chịu hơn cảnh hắn yếu ớt nằm đây mà vẫn nghĩ cách cứu y khỏi tội lỗi.

Trợ lý nhận cuộc gọi từ luật sư rồi lập tức bước vào. “Bác sĩ Dịch, anh Lương, bản sao lưu camera đã khôi phục thêm được một phần. Luật sư nói đoạn hành lang đầy đủ có thể chứng minh Tần Duy chỉ túm tay áo anh Lương vì tránh người yêu cũ, sau đó anh Lương lập tức kéo tay ra và gọi bảo vệ. Còn đoạn anh Lương vào phòng, thời lượng đúng chín phút bốn mươi giây, trong lúc đó cửa phòng mở hé, bảo vệ khách sạn đứng ngoài hành lang suốt toàn bộ thời gian.”

Dịch Tuyền nhắm mắt lại, cảm giác vừa như được kéo khỏi vực sâu, vừa như rơi xuống một vực khác. Những bức ảnh từng khiến y đau đến muốn cắt đứt tất cả hóa ra đều chỉ là lát cắt bị chọn lọc độc ác. Lương Tùng Văn vào phòng không phải để làm chuyện phản bội, mà là để xác nhận Tần Duy an toàn, thậm chí còn để cửa mở và gọi bảo vệ đứng ngoài. Sự thật sạch sẽ đến mức khiến câu chia tay của y càng trở nên tàn nhẫn.

Trợ lý do dự một lúc rồi nói tiếp: “Ngoài ra, luật sư đã tìm được nguồn gửi ảnh nặc danh. Số điện thoại ảo được mua qua một tài khoản trung gian, người thanh toán là thư ký riêng của Phó Minh Khải. Thư ký đó vừa gửi đơn xin nghỉ việc khẩn cấp sáng nay, hiện tại đã mất liên lạc.”

Lương Tùng Văn lạnh giọng: “Tìm người, báo cảnh sát, đồng thời phong tỏa toàn bộ quyền truy cập nội bộ của Phó Minh Khải ở công ty.”

Trợ lý hơi chần chừ, nhìn tình trạng của hắn. “Anh Lương, hiện tại anh đang nằm viện, nếu trực tiếp động đến Phó tổng, hội đồng quản trị bên kia có thể sẽ gây sức ép. Hơn nữa ký ức của anh chưa khôi phục, nhiều tài liệu quan trọng…”

Lương Tùng Văn ngắt lời anh bằng giọng khàn nhưng sắc bén. “Tôi mất một phần ký ức, không mất năng lực phán đoán. Từ giờ trở đi, tất cả tài liệu liên quan đến Phó Minh Khải chuyển cho luật sư và kiểm toán độc lập. Nếu ai hỏi lý do, nói hắn bị nghi ngờ xâm phạm dữ liệu cá nhân, can thiệp chứng cứ tai nạn và gây tổn hại danh dự của người nhà tôi.”

Dịch Tuyền nghe ba chữ “người nhà tôi”, tim bỗng run lên rất nhẹ. Y biết trong trí nhớ của Lương Tùng Văn, bọn họ vẫn đang yêu nhau nồng nhiệt, xưng hô ấy với hắn có lẽ là điều hiển nhiên. Nhưng với y, sau đêm mưa và câu chia tay kia, ba chữ ấy giống một bàn tay kéo y về từ nơi rất xa. Y không dám nhận, nhưng cũng không nỡ phủ nhận trước mặt người bệnh đang cố đứng lên bảo vệ mình.

Trợ lý rời đi xử lý công việc, phòng bệnh lại yên tĩnh. Dịch Tuyền ngồi xuống ghế, mở đoạn camera đầy đủ mà luật sư gửi đến. Lương Tùng Văn không nhìn màn hình, chỉ nhìn sắc mặt y, như thể chuyện mình có trong sạch hay không còn không quan trọng bằng việc y có đau hay không. Dịch Tuyền xem từng giây, thấy Tần Duy bị kéo khỏi bãi xe, thấy Lương Tùng Văn xuất hiện, thấy hắn đưa người vào khách sạn, thấy cửa phòng mở hé, thấy bảo vệ đứng bên ngoài. Mỗi một khung hình đều chứng minh hắn không phản bội, cũng chứng minh y đã tin nhầm một lời nói dối quá dễ dàng.

Đoạn video kết thúc, Dịch Tuyền vẫn ngồi bất động rất lâu. Lương Tùng Văn đưa tay lấy điện thoại khỏi tay y, đặt xuống bàn, sau đó nhẹ nhàng kéo cổ tay y lại gần. Lần này Dịch Tuyền không rút ra. Hắn dùng ngón tay cái xoa lên vết móng tay hằn đỏ trong lòng bàn tay y, giọng thấp đến mức gần như là thở dài.

“Đừng tự cào mình nữa. Em đau, anh cũng đau.”

Dịch Tuyền cúi đầu, giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống mu bàn tay hai người đang chạm nhau. Y lập tức muốn quay mặt đi, nhưng Lương Tùng Văn đã rất nhẹ nhàng nắm lấy tay y, không cho y trốn hoàn toàn. Y từng nghĩ mình sẽ không khóc vì chuyện này nữa, nhưng khi sự thật lộ ra, nước mắt lại đến muộn và dữ dội hơn y tưởng. Không chỉ vì mình bị lừa, mà vì người y yêu nhất đã bị chính y đẩy ra khỏi lòng tin trong khoảnh khắc cần được tin tưởng nhất.

“Lương Tùng Văn, tôi…”

Lương Tùng Văn cắt ngang rất nhẹ: “Chưa cần xin lỗi. Em còn đang đau, đừng vội ép mình nhận hết lỗi. Chờ anh nhớ lại mọi chuyện, chờ chúng ta cùng xử lý Phó Minh Khải, khi đó em muốn nói gì anh cũng nghe.”

Dịch Tuyền nhìn hắn qua màn nước mắt, giọng khàn đi. “Nếu anh nhớ lại, có thể anh sẽ hận tôi.”

Lương Tùng Văn im lặng một lát, rồi chậm rãi nâng tay lau nước mắt cho y. Động tác của hắn rất vụng vì còn yếu, nhưng lại dịu dàng đến mức khiến Dịch Tuyền không thể né tránh. Hắn nhìn y, ánh mắt có đau lòng, có bất lực, nhưng nhiều hơn vẫn là thứ yêu thương cố chấp không chịu rút lui. “Vậy cứ để chuyện đó cho anh sau khi nhớ lại quyết định. Còn hiện tại, người yêu em nhất vẫn là anh của ba năm trước, anh ấy không cho phép ai bắt nạt em, kể cả chính em.”

Dịch Tuyền cắn chặt môi, cuối cùng vẫn không thể kìm được tiếng nghẹn trong cổ họng. Lương Tùng Văn muốn ngồi dậy ôm y, nhưng vừa động đã bị y ấn lại. Hai người nhìn nhau trong khoảng cách rất gần, một người đầy thương tích, một người đầy hối hận, nhưng giữa những mảnh vỡ ấy, sợi dây từng bị cắt đứt dường như lại chậm rãi nối về. Dịch Tuyền không dám gọi hắn bằng cách xưng hô thân mật cũ, nhưng lần đầu tiên sau chia tay, y chủ động nắm lấy tay hắn.

Chiều muộn, cảnh sát đến bệnh viện lấy lời khai sơ bộ. Dịch Tuyền giao toàn bộ tin nhắn nặc danh, ảnh, video cắt ghép và bản ghi âm của Tần Duy cho họ. Tần Duy cũng xuất hiện cùng luật sư, xác nhận Lương Tùng Văn chỉ giúp mình thoát khỏi người yêu cũ, hoàn toàn không có quan hệ riêng tư. Khi cảnh sát hỏi có nghi ngờ ai đứng sau hay không, Dịch Tuyền nhìn Lương Tùng Văn, rồi bình tĩnh nói ra cái tên Phó Minh Khải.

Cảnh sát rời đi chưa lâu, điện thoại của Dịch Tuyền nhận được một tin nhắn mới từ số lạ. Lần này không còn ảnh, không còn video, chỉ có một câu ngắn ngủi: “Cậu nghĩ Lương Tùng Văn vô tội thì hỏi thử xem, vì sao ba tháng nay hắn giấu cậu chuyện công ty sắp sụp đổ.”

Dịch Tuyền nhìn dòng chữ ấy, trái tim vừa lắng xuống lại bị kéo căng. Lương Tùng Văn cũng nhìn thấy nội dung, ánh mắt lập tức trầm xuống, nhưng sự hoang mang thoáng qua trong mắt hắn chứng tỏ ký ức hiện tại của hắn không hề có chuyện này. Một bí mật khác bị ném ra đúng lúc sự thật đầu tiên vừa hé lộ, độc ác như thể người gửi rất rõ phải đâm vào đâu để hai người lại đau. Dịch Tuyền siết chặt điện thoại, lần này không quay đi một mình nữa, mà đặt nó xuống trước mặt Lương Tùng Văn.

“Lần này, chúng ta cùng xem.”

(Hết chương 5)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0