Chương 4: Manh Mối
Dịch Tuyền nhìn dòng tin nhắn của khách sạn rất lâu, đầu ngón tay lạnh đi từng chút. Người lấy bản gốc camera trước y mười phút, nếu không phải trùng hợp thì chứng tỏ đối phương luôn theo dõi động tĩnh của y. Những đoạn ảnh, video bị cắt ghép được gửi đúng lúc, tin nhắn nặc danh xuất hiện đúng khi y bắt đầu dao động, tất cả đều giống một bàn tay vô hình cố kéo y quay lại kết luận ban đầu. Đến lúc này, dù y vẫn còn đau vì những gì đã thấy, lý trí của một bác sĩ quen phân tích chứng cứ cuối cùng cũng thắng qua cảm xúc.
Lương Tùng Văn thấy sắc mặt y lạnh xuống, lập tức muốn ngồi dậy, nhưng vết thương khiến hắn chỉ vừa chống tay đã nhíu mày. Dịch Tuyền bước tới ấn vai hắn xuống, động tác nhanh mà cứng rắn, không cho hắn thêm cơ hội làm loạn. Hắn nhìn y chăm chú, dù không hiểu hết sự việc, trong mắt vẫn đầy lo lắng. Dịch Tuyền bị ánh mắt ấy nhìn đến nghẹn ngào, nhưng vẫn ép giọng mình bình tĩnh như đang nói với bệnh nhân bình thường.
“Anh nằm yên. Tôi ra ngoài một lát, trước khi tôi về không được rút kim truyền, không được tự xuống giường, càng không được gọi Phó Minh Khải vào phòng.”
Lương Tùng Văn lập tức bắt được cái tên kia, ánh mắt trầm xuống rất nhanh. “Chuyện này liên quan đến Minh Khải?”
Dịch Tuyền im lặng một nhịp. Y không muốn nói khi chưa có chứng cứ, nhưng càng không muốn giấu hắn giống như Phó Minh Khải từng giấu y. Có lẽ chính vì đã nếm đủ cảm giác bị người khác thay mình quyết định, y càng hiểu rõ sự thật dù đau cũng nên được đặt dưới ánh sáng. Y nhìn Lương Tùng Văn, chậm rãi nói: “Tôi chưa chắc, nhưng anh ta có vấn đề.”
Lương Tùng Văn không hỏi thêm ngay, chỉ nhìn y bằng ánh mắt rất sâu. Hắn mất trí nhớ, ký ức dừng ở ba năm trước, nhưng sự nhạy bén trong thương trường và bản năng bảo vệ Dịch Tuyền vẫn còn nguyên. Một lát sau, hắn đưa tay nắm lấy cổ tay y, lực rất nhẹ nhưng không còn giống người bệnh yếu ớt muốn làm nũng. “Vậy em đừng đi một mình, để trợ lý đi cùng em. Nếu người đó có thể theo dõi em, anh không yên tâm để em tự xử lý.”
Dịch Tuyền cúi mắt nhìn bàn tay hắn, trong lòng như bị kéo căng bởi hai luồng cảm xúc trái ngược. Y từng trách Lương Tùng Văn giấu mình quá nhiều chuyện, nhưng giờ hắn mất trí nhớ vẫn nghĩ đến an toàn của y trước tiên. Y muốn rút tay ra để giữ khoảng cách, cuối cùng lại chỉ nhẹ nhàng đặt tay hắn về chăn. “Tôi không yếu đến mức chuyện gì cũng cần anh che chở. Nhưng lần này, tôi sẽ gọi trợ lý của anh đi cùng.”
Lương Tùng Văn nghe được câu sau mới miễn cưỡng buông ra, nhưng ánh mắt vẫn dính trên người y không rời. “Dịch Tuyền, anh không ngăn em điều tra, cũng không sợ em nhìn thấy bất kỳ camera nào. Anh chỉ sợ em lại vì những thứ người khác cố ý đưa cho em mà đau một mình. Nếu có chuyện gì khó chịu, em có thể về mắng anh, anh nghe hết.”
Dịch Tuyền quay mặt đi, lồng ngực đau âm ỉ vì câu nói quá dịu dàng ấy. Người này đến hiện tại vẫn chưa hề trách y vì câu chia tay kia, cũng chưa từng hỏi tại sao y tin người ngoài hơn tin hắn. Hắn càng như vậy, sự áy náy trong lòng Dịch Tuyền càng lan rộng đến mức gần như không thở nổi. Y chỉ thấp giọng đáp một câu rất nhẹ: “Đợi có chứng cứ rồi nói.”
Trợ lý nhanh chóng lái xe đưa Dịch Tuyền đến khách sạn tối qua. Quản lý khách sạn đón họ bằng vẻ mặt khó xử, nói bản camera gốc đã được một người có giấy ủy quyền từ phía Lương Tùng Văn mang đi. Dịch Tuyền yêu cầu xem tên người nhận, đối phương lại ấp úng nói giấy tờ đầy đủ nhưng bản sao đã bị người kia lấy lại cùng ổ cứng, chỉ còn lịch ghi nhận trong hệ thống. Trợ lý lập tức lạnh mặt yêu cầu truy xuất camera sảnh lúc giao nhận, quản lý lúc này mới đành đưa họ vào phòng an ninh.
Trong đoạn camera sảnh, người nhận ổ cứng đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, cố tình tránh gần như toàn bộ góc quay chính. Nhưng ở khoảnh khắc người đó ký tên, cổ tay áo hơi kéo lên, để lộ một chiếc đồng hồ dây da màu nâu sẫm. Dịch Tuyền nhìn chằm chằm màn hình, cảm giác quen thuộc bất ngờ tràn lên. Chiếc đồng hồ ấy, y từng thấy trên tay Phó Minh Khải trong một buổi tiệc sinh nhật của Lương Tùng Văn, khi hắn cười nói đó là món đồ đặt riêng không đụng hàng.
Trợ lý cũng nhận ra, sắc mặt lập tức thay đổi. “Bác sĩ Dịch, chiếc đồng hồ này rất giống của Phó tổng. Nhưng chỉ dựa vào đồng hồ thì chưa đủ kết luận, anh ấy có thể nói người khác mua giống hoặc cố ý vu oan.”
Dịch Tuyền không rời mắt khỏi màn hình. “Tôi biết. Cho nên tôi cần đoạn trước và sau của video mười hai giây kia, không chỉ bản khách sạn, mà cả camera thang máy, hành lang, bãi xe, tất cả thời điểm Lương Tùng Văn xuất hiện.”
Quản lý khách sạn nghe vậy lập tức lộ vẻ khó xử. “Bản gốc trên ổ cứng đã bị lấy đi, hệ thống chỉ còn bản sao lưu nội bộ nhưng cần bộ phận kỹ thuật khôi phục. Hơn nữa, việc trích xuất đầy đủ phải có xác nhận từ người liên quan hoặc cơ quan chức năng, chúng tôi không thể tùy tiện đưa toàn bộ cho anh.”
Dịch Tuyền lấy điện thoại ra, gọi thẳng cho luật sư riêng của Lương Tùng Văn theo số trợ lý đưa. Y nói ngắn gọn tình hình, yêu cầu đối phương lập tức gửi văn bản bảo toàn chứng cứ và thông báo nếu khách sạn để thất lạc hoặc bị can thiệp dữ liệu, bên họ sẽ khởi kiện. Giọng y không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng đến mức quản lý khách sạn đổ mồ hôi. Sau khi cúp máy, y nhìn đối phương, bình tĩnh nói: “Tôi không cần các anh giao dữ liệu trái quy định, nhưng từ bây giờ, không ai được chạm vào bản sao lưu trước khi luật sư đến.”
Quản lý khách sạn vội gật đầu, thái độ mềm xuống rõ rệt. Trợ lý đứng bên cạnh nhìn Dịch Tuyền, trong mắt hiện lên sự kính nể rất khó giấu. Trước kia anh chỉ biết Dịch Tuyền là bác sĩ, tính tình lạnh nhạt, không thích can thiệp vào chuyện công ty của Lương Tùng Văn. Nhưng đến lúc thật sự đụng chuyện, y không hề mềm yếu như vẻ ngoài, thậm chí còn tỉnh táo đến mức khiến người khác không dám lừa gạt.
Rời khỏi phòng an ninh, Dịch Tuyền bất ngờ gặp Tần Duy ở sảnh khách sạn. Người đàn ông trẻ tuổi tối qua trong ảnh hiện tại sắc mặt nhợt nhạt, cổ tay còn có vết bầm xanh, rõ ràng không giống dáng vẻ tình nhân được chiều chuộng. Vừa nhìn thấy Dịch Tuyền, Tần Duy lập tức đứng dậy, ánh mắt vừa áy náy vừa hoảng loạn. Cậu ta do dự vài giây rồi bước nhanh tới, cúi đầu rất thấp trước mặt y.
“Anh là bác sĩ Dịch phải không? Tôi là Tần Duy, chuyện tối qua thật sự xin lỗi anh. Tôi không biết vì tôi mà anh và anh Lương xảy ra hiểu lầm lớn như vậy, càng không biết có người đã chụp ảnh gửi cho anh.”
Dịch Tuyền nhìn vết bầm trên cổ tay cậu ta, cảm xúc trong lòng càng phức tạp. “Tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tần Duy siết tay, giọng run nhưng nói rất rõ. “Tôi bị người yêu cũ theo dõi hơn một tháng, tối qua hắn chặn tôi ở bãi xe, muốn kéo tôi lên xe. Tôi không còn cách nào mới gọi cho chị tôi, nhưng chị ấy đang ở nước ngoài, chỉ có thể nhờ anh Lương tiện đường qua đón tôi. Anh ấy đưa tôi vào khách sạn là vì ở đó có bảo vệ và camera, còn phòng là chị tôi đặt sẵn cho tôi trốn tạm một đêm.”
Dịch Tuyền nhìn cậu ta, trong đầu lập tức hiện lên tấm ảnh Lương Tùng Văn nắm cổ tay Tần Duy. Trong ảnh, tư thế ấy giống thân mật, nhưng nếu đặt trong hoàn cảnh bị người theo dõi, động tác ấy có thể là kéo người tránh khỏi nguy hiểm. Những điều từng đâm vào tim y hóa ra đều có thể có cách giải thích khác, chỉ là khi đó y quá đau, đau đến không chịu nhìn thêm khả năng thứ hai. Y hỏi tiếp: “Vậy đoạn video cậu ôm tay anh ấy từ phía sau là sao?”
Tần Duy ngẩn ra, sau đó lập tức hiểu y đang nói đoạn nào. Cậu ta cắn môi, giọng càng áy náy hơn: “Lúc đó người yêu cũ của tôi đuổi đến hành lang, tôi sợ hắn nhìn thấy nên theo bản năng trốn sau lưng anh Lương. Tôi không ôm anh ấy, tôi chỉ túm tay áo, nhưng góc quay từ cuối hành lang chắc sẽ rất giống… rất giống tôi đang ôm anh ấy. Nếu anh cần, tôi có thể làm chứng, tôi cũng có ghi âm cuộc gọi với chị tôi lúc đó.”
Trợ lý đứng bên cạnh lập tức hỏi: “Cậu có thể đưa bản ghi âm không?”
Tần Duy gật đầu rất nhanh. “Được, nhưng tôi muốn anh Lương cũng biết chuyện này. Anh ấy vì giúp tôi mới bị cuốn vào hiểu lầm, bây giờ còn gặp tai nạn, tôi không thể giả vờ không liên quan. Nếu cần tôi đến gặp cảnh sát, tôi cũng sẽ đi.”
Dịch Tuyền nhận bản ghi âm từ Tần Duy, bàn tay cầm điện thoại nặng như đeo chì. Mọi manh mối đang dần chỉ về một hướng khác, nhưng càng gần sự thật, y càng thấy lòng mình lạnh hơn. Nếu Lương Tùng Văn thật sự vô tội, vậy người đã đẩy hắn vào đêm mưa, đẩy hắn đến tai nạn, cũng có một phần là y. Suy nghĩ ấy khiến y gần như không đứng vững, nhưng lại buộc mình phải giữ tỉnh táo đến cùng.
Khi Dịch Tuyền trở lại bệnh viện, Lương Tùng Văn đang bị y tá đo huyết áp. Hắn vừa thấy y bước vào đã lập tức nhìn từ đầu đến chân, xác nhận y không bị thương mới thở nhẹ ra. Dịch Tuyền bắt gặp phản ứng ấy, trái tim lại nhói lên một cái. Y từng nghĩ mình đã đủ đau để không còn mềm lòng, nhưng hóa ra chỉ cần một ánh mắt của người này, mọi phòng tuyến y dựng lên đều trở nên lung lay.
Y tá rời đi, phòng bệnh chỉ còn hai người. Lương Tùng Văn nhìn sắc mặt Dịch Tuyền, không hỏi ngay kết quả điều tra, chỉ kéo nhẹ chăn bên cạnh như muốn y ngồi xuống. Dịch Tuyền do dự vài giây, cuối cùng vẫn ngồi vào ghế cạnh giường, đặt điện thoại lên bàn. Hắn nhìn chiếc điện thoại, rồi nhìn y, giọng rất dịu: “Em tìm được gì rồi?”
Dịch Tuyền mở bản ghi âm của Tần Duy. Trong đó có tiếng Tần Duy hoảng loạn gọi chị mình, tiếng chị cậu ta vội vàng dặn người ở yên trong khách sạn, còn có câu nhờ Lương Tùng Văn giúp đưa người lên phòng vì bên ngoài có kẻ theo dõi. Mỗi một câu vang lên, sắc mặt Dịch Tuyền lại trắng hơn một chút. Lương Tùng Văn nghe xong, không hề đắc ý vì được chứng minh trong sạch, chỉ nhìn y bằng ánh mắt đau lòng đến mức khiến y không dám đối diện.
“Dịch Tuyền, đừng tự trách mình.”
Dịch Tuyền bật cười rất nhẹ, nhưng trong mắt không có chút ý cười nào. “Anh còn chưa biết tôi đã làm gì, sao đã bảo tôi đừng tự trách?”
Lương Tùng Văn im lặng vài giây, rồi chậm rãi đưa tay về phía y. Hắn không dám nắm quá chặt, chỉ để đầu ngón tay chạm lên mu bàn tay y như một lời xin phép. “Vì anh nhìn thấy em sắp khóc. Dù em làm gì, chắc chắn cũng không phải vì muốn hại anh. Em là người đau cũng tự cắn răng chịu, nếu không bị ép đến cùng cực, em sẽ không dùng ánh mắt đó nhìn anh.”
Dịch Tuyền cúi đầu, mắt đỏ lên không thể che giấu. Y muốn nói hắn đừng tốt với mình như vậy, đừng ở lúc mất trí nhớ vẫn nhìn thấu nỗi đau của y, đừng khiến y càng lúc càng giống một kẻ tàn nhẫn. Nhưng mọi lời nói đều nghẹn lại nơi cổ họng, chỉ còn hơi thở run rẩy. Cuối cùng, y rút tay ra, không phải vì ghét bỏ, mà vì sợ mình sẽ nắm lại.
Lương Tùng Văn không ép y, chỉ thấp giọng hỏi: “Có phải tối qua em thấy những ảnh này nên mới giận anh?”
Dịch Tuyền nhắm mắt, rất lâu sau mới đáp: “Không chỉ ảnh. Có người gửi cho tôi rất nhiều thứ, ảnh anh vào khách sạn, video Tần Duy kéo tay áo anh, còn có lời nhắn nói anh đã lừa tôi từ lâu. Tôi tận mắt nhìn thấy anh đi ra khỏi khách sạn cùng cậu ấy, nên tôi tin.”
Lương Tùng Văn nghe xong, đáy mắt dần trầm xuống. Hắn không trách Dịch Tuyền, nhưng sự lạnh lẽo trong mắt lại khiến căn phòng bệnh như hạ nhiệt. “Người đó hiểu rất rõ em, cũng hiểu rất rõ quan hệ giữa chúng ta. Hắn biết lúc nào em mệt nhất, biết dùng cách nào khiến em không nghe anh giải thích, thậm chí biết anh nhất định sẽ đi tìm em trong đêm.”
Dịch Tuyền ngước mắt nhìn hắn. “Anh nghĩ là ai?”
Lương Tùng Văn nhìn y, giọng khàn nhưng chắc chắn: “Người có thể tiếp xúc lịch trình của anh, biết chuyện Tần Duy tối qua, lại đủ hiểu tính em, không nhiều. Nếu còn cố ngăn em xem camera, vậy phạm vi càng nhỏ hơn. Nhưng trước khi có chứng cứ, anh không muốn em đối đầu trực diện với hắn.”
Dịch Tuyền cười nhạt một tiếng, cảm xúc cuối cùng cũng rạn ra. “Anh sợ tôi gặp nguy hiểm, hay sợ tôi biết sự thật rồi càng không chịu nổi?”
Lương Tùng Văn hơi ngẩn ra, sau đó ánh mắt mềm xuống. “Cả hai. Anh sợ em gặp nguy hiểm, cũng sợ em đau. Nhưng nếu em muốn biết sự thật, anh sẽ đứng cùng em, không để em tự đối mặt nữa.”
Dịch Tuyền nhìn hắn, những lời trách móc từng chuẩn bị sẵn bỗng không thể nói ra. Người này rõ ràng đang nằm trên giường bệnh, ký ức rối loạn, bản thân còn chưa hiểu vì sao bị người ta hãm hại, vậy mà vẫn đặt y ở nơi cần được bảo vệ. Y từng nghĩ sự dịu dàng của Lương Tùng Văn đã phai nhạt vì hết yêu, nhưng có lẽ y chưa từng hỏi hắn đang gánh những gì. Có lẽ giữa họ không chỉ có một âm mưu bên ngoài, mà còn có vô số im lặng do chính hai người tạo ra.
Tối hôm ấy, luật sư gửi đến một tin nhắn mới. Bản sao lưu nội bộ của khách sạn không bị xóa, nhưng có dấu hiệu từng bị đăng nhập trái phép vào rạng sáng, tài khoản đăng nhập thuộc nhân viên kỹ thuật đã nghỉ việc ba tháng trước. Điều kỳ lạ hơn là số điện thoại liên hệ khẩn cấp của nhân viên đó trong hồ sơ cũ từng nhận tiền từ một tài khoản phụ đứng tên công ty của Phó Minh Khải. Dịch Tuyền đọc xong, ánh mắt lạnh xuống từng chút.
Ngay lúc đó, cửa phòng bệnh bị gõ hai tiếng. Phó Minh Khải đứng bên ngoài, trong tay cầm một túi thuốc bổ, nụ cười trên mặt vẫn dịu dàng như cũ. Hắn nhìn Dịch Tuyền, lại nhìn Lương Tùng Văn đang tỉnh táo trên giường, giọng ôn hòa đến mức gần như không có kẽ hở. “Tôi nghe nói bác sĩ Dịch đã đến khách sạn. Sao vậy, tìm được thứ muốn tìm chưa?”
Dịch Tuyền đứng dậy, điện thoại vẫn còn mở tin nhắn của luật sư trong tay. Y nhìn Phó Minh Khải, lần đầu tiên không còn chút dao động nào trong mắt. “Tìm được một chút. Vừa đủ để biết người lấy camera không muốn tôi thấy sự thật.”
Phó Minh Khải khẽ cười, đặt túi thuốc bổ xuống bàn như không nhận ra bầu không khí căng thẳng. “Vậy sao? Nhưng đôi khi sự thật chưa chắc khiến người ta dễ chịu hơn. Dịch Tuyền, cậu thông minh như vậy, lẽ ra nên hiểu có những chuyện đào quá sâu chỉ khiến tất cả đều khó xử.”
Lương Tùng Văn chậm rãi ngồi thẳng dậy, ánh mắt nhìn Phó Minh Khải lạnh đến mức không giống người bệnh vừa tỉnh sau tai nạn. “Minh Khải, cậu đang khuyên em ấy dừng lại, hay đang cảnh cáo em ấy?”
Phó Minh Khải nhìn hắn, nụ cười cuối cùng cứng lại trong một khoảnh khắc rất ngắn. Dịch Tuyền đứng cạnh giường, bỗng nhận ra mình đã từng bỏ qua quá nhiều ánh mắt như vậy. Sự dịu dàng của Phó Minh Khải không phải không có kẽ hở, chỉ là trước kia y chưa từng nghi ngờ một người luôn tự nhận đứng về phía họ. Mà hiện tại, khi lớp mặt nạ kia bắt đầu nứt ra, thứ ẩn bên dưới khiến y lạnh sống lưng.
Phó Minh Khải còn chưa kịp nói gì, điện thoại của Dịch Tuyền lại rung lên. Một đoạn video mới được gửi đến từ luật sư, là camera bãi xe khách sạn tối qua vừa được khôi phục từ bản sao lưu. Trong video, Tần Duy bị một người đàn ông kéo mạnh về phía xe đen, Lương Tùng Văn xuất hiện đúng lúc kéo cậu ta ra, sau đó đưa người vào khách sạn. Và ở góc xa của bãi xe, một người mặc áo sơ mi xám đứng trong bóng tối, tay cầm điện thoại hướng về phía họ.
Dịch Tuyền phóng to màn hình, trái tim đập mạnh đến mức gần như đau nhói. Người kia đeo khẩu trang, chỉ lộ ra nửa bên mặt, nhưng chiếc đồng hồ dây da màu nâu sẫm trên cổ tay lại rõ ràng đến chói mắt. Y chậm rãi ngẩng đầu nhìn Phó Minh Khải. Cùng lúc đó, ánh mắt Lương Tùng Văn cũng rơi xuống cổ tay hắn.
Phó Minh Khải theo bản năng kéo tay áo xuống.
(Hết chương 4)
Bình luận 💬 0