Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI XUYÊN THÀNH PHU QUÂN CỦA NAM THÊ PHÁO HÔI

Chương 1: Đêm Tân Hôn

Chương 1: Đêm Tân Hôn Chương 2: Chén Trà Đầu Tiên Chương 3: Phu Lang Là Chủ Chương 4: Lại Mặt Chương 5: Thư Phòng Cũ Chương 6: Hương Sách Ba Ngày
Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 1: Đêm Tân Hôn

Đêm tân hôn của nhị thiếu gia An Viễn Hầu phủ vốn nên là một đêm náo nhiệt đến tận canh ba. Ngoài tiền viện, khách khứa đã tan hơn nửa, rượu đổ đầy mấy vò, tiếng cười đùa của đám thiếu gia thế gia còn vương lại dưới hành lang như thứ hương rượu nồng nặc chưa kịp tản. Trong sân Tùng Hòa viện, đèn lồng đỏ treo từng dãy dưới mái hiên, chữ hỉ dán trên cửa sổ bị gió đêm thổi khẽ lay động, ánh nến chiếu lên nền gạch xanh thành một màu đỏ nhạt, vừa vui mừng lại vừa lạnh lẽo khó tả. Hạ nhân đứng bên ngoài phòng tân hôn cúi đầu chờ lệnh, nhưng trên mặt mỗi người đều mang vẻ lơ đãng không quá cung kính, tựa như ai nấy đều biết đêm nay vị nhị thiếu phu nhân vừa được kiệu hoa rước vào cửa kia chẳng qua chỉ là một ca nhi thứ xuất bị ném tới Hầu phủ mà thôi.

Thẩm Hoài Dung tỉnh lại trong mùi rượu gay mũi ấy. Đầu hắn đau đến mức như bị ai dùng dùi sắt gõ mạnh vào thái dương, cổ họng khô rát, trước mắt khi tối khi sáng, bên tai còn vang lên vài tiếng cười mơ hồ của ai đó. Hắn chống tay lên mặt bàn, vừa muốn mắng một câu, trong đầu lại bỗng nhiên trào lên vô số hình ảnh xa lạ: An Viễn Hầu phủ, chủ mẫu Từ thị, đích trưởng tử Thẩm Hoài Cẩn, nhị thiếu gia ăn chơi Thẩm Hoài Dung, cùng với một cái tên đã từng khiến hắn đọc xong nguyên tác mà nghẹn trong lòng rất lâu — Ôn Thanh Hành.

Hắn xuyên thư rồi. Không phải xuyên thành nam chính Thẩm Hoài Cẩn tiền đồ sáng rõ, cũng không phải người ngoài có thể tránh xa cốt truyện, mà là nhị thiếu gia Thẩm Hoài Dung, kẻ trong nguyên tác được chủ mẫu ngoài mặt hiền từ nuôi thành phế vật, sau này cưới Ôn Thanh Hành về rồi bỏ mặc y trong Hầu phủ lạnh lẽo. Vị nam thê pháo hôi ấy từng ngồi một mình trong phòng tân hôn suốt một đêm, ngày hôm sau còn phải cắn răng dâng trà trước mặt cả phủ, để mặc mọi người ngầm cười nhạo mình vừa vào cửa đã bị phu quân chán ghét. Sau đó là cắt xén, lạnh nhạt, thiếp thất, sảy thai, bệnh nặng, cuối cùng chết trong một viện nhỏ không ai hỏi thăm.

Trước khi chết, Ôn Thanh Hành gấp lại chiếc áo cưới đỏ đã cũ, nói rằng đời này chưa từng có ai thật lòng đón y về nhà.

Câu ấy như một mũi kim cắm sâu vào tim Thẩm Hoài Dung. Hắn từng cho rằng mình chỉ là một độc giả, dù thương tiếc đến đâu cũng không thay đổi được số mệnh của người trong sách. Nhưng giờ phút này, trên người hắn mặc hỉ phục đỏ thẫm, bên ngoài là nha hoàn đang chờ xem trò cười, mà sau cánh cửa khắc hoa kia, Ôn Thanh Hành đang thật sự ngồi dưới khăn voan, lặng lẽ chờ một phu quân vốn sẽ không trở về.

Hầu kết Thẩm Hoài Dung khẽ động, men rượu trong thân thể này vẫn chưa tan hết, nhưng ánh mắt hắn đã dần tỉnh. Hắn đứng dậy, vì chưa quen với thân thể mới mà hơi lảo đảo, nha hoàn đứng gần cửa lập tức tiến lên đỡ. Người kia ngoài mặt cung kính, giọng nói lại có chút qua loa: “Nhị thiếu gia say rồi, nô tỳ đã sai người chuẩn bị canh giải rượu. Hay là đêm nay người nghỉ ở thư phòng trước, thiếu phu nhân bên trong… chắc cũng hiểu cho người.”

Thẩm Hoài Dung nghiêng mắt nhìn nàng. Hắn không nhận ra nha hoàn này là người của ai, nhưng trong ký ức lộn xộn của nguyên thân, rất nhiều hạ nhân trong viện đều nghe lời bên chính viện hơn là nghe lời nhị thiếu gia. Đối với Thẩm Hoài Dung ngày trước, bọn họ có thể qua loa lấy lệ, bởi hắn vốn chỉ biết uống rượu gây họa, bị phụ thân mắng vài câu liền quên, chẳng bao giờ thật sự so đo. Nhưng đối với Thẩm Hoài Dung hiện tại, câu nói tưởng như khuyên nhủ ấy lại giống một lưỡi dao nhỏ, nhẹ nhàng đẩy Ôn Thanh Hành vào cảnh khó xử đầu tiên sau khi gả vào Hầu phủ.

Hắn đứng thẳng người, giọng nói vì rượu mà hơi khàn, nhưng từng chữ lại rất rõ ràng: “Đêm nay là đêm tân hôn của ta và phu lang, ta không vào phòng tân hôn, chẳng lẽ để cả kinh thành ngày mai đều biết nhị thiếu phu nhân vừa qua cửa đã bị lạnh nhạt?”

Nha hoàn kia ngẩn ra, tựa hồ không ngờ hắn sẽ nói như vậy. Vài người đứng phía sau cũng vội vàng cúi đầu, không dám để lộ vẻ kinh ngạc quá rõ. Từ trước đến nay nhị thiếu gia An Viễn Hầu phủ nổi danh vô tâm, bị người khác khích vài câu liền chạy ra ngoài uống rượu, hôm nay thành thân cũng bị bạn xấu chuốc đến say khướt, ai cũng cho rằng đêm nay hắn nhất định sẽ khiến vị Ôn gia công tử kia mất hết thể diện. Nào ngờ hắn tỉnh lại chưa đầy một khắc, câu đầu tiên lại là giữ danh phận cho phu lang mới cưới.

Thẩm Hoài Dung không để ý ánh mắt bọn họ, chỉ đưa tay tháo áo choàng ám mùi rượu ném sang một bên. “Mang nước ấm đến, ta rửa mặt thay áo ngoài. Canh giải rượu cũng bưng vào, nhưng người không liên quan đều lui xuống. Đêm nay ai dám đem chuyện trong viện ra ngoài nói nửa chữ, ngày mai tự mình đến trước mặt quản sự lĩnh phạt.”

Hắn nói không lớn tiếng, càng không có dáng vẻ nổi giận đập bàn như nguyên thân ngày trước, nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại khiến đám hạ nhân lạnh sống lưng. Nha hoàn cúi đầu đáp vâng, nhanh chóng sai người làm theo. Chỉ một lát sau, nước ấm, khăn sạch, canh giải rượu đều được đưa đến. Thẩm Hoài Dung rửa đi mùi rượu trên mặt và tay, lại thay lớp áo ngoài sạch sẽ hơn, tuy men say vẫn còn trong mắt nhưng cả người đã không còn dáng vẻ bê tha đáng cười lúc mới tỉnh.

Khi hắn đứng trước cửa phòng tân hôn, bàn tay đặt lên then cửa thoáng dừng lại. Chỉ cách một cánh cửa, vận mệnh của Ôn Thanh Hành đã bắt đầu rẽ sang một hướng khác. Hắn biết mình không thể lập tức thay đổi tất cả, càng không thể vừa xuyên đến đã lớn tiếng nói sẽ đấu với chủ mẫu, sẽ phân gia lập phủ, sẽ khiến mọi người cúi đầu. Hắn chỉ là một nhị thiếu gia ăn chơi chưa có công danh, trong tay không binh không quyền, trong mắt phụ thân còn là đứa con khiến người ta thất vọng.

Nhưng ít nhất đêm nay, hắn có thể bước vào.

Trong phòng, nến long phượng cháy lặng lẽ trên án. Màn đỏ buông xuống trước giường, hạt châu treo bên rèm phản chiếu ánh lửa thành từng điểm sáng nhỏ, mùi hương xông phòng nhàn nhạt lan trong không khí, không quá nồng, lại có chút thanh ngọt mát dịu rất riêng. Ôn Thanh Hành ngồi ngay ngắn bên mép giường, hai tay đặt trên đầu gối, khăn voan đỏ che kín dung nhan, thân hình dưới hỉ phục có vẻ mảnh mai hơn người thường một chút. Y ngồi rất thẳng, thẳng đến mức gần như căng cứng, giống như chỉ cần hơi buông lỏng, toàn bộ tự trọng cuối cùng của y cũng sẽ rơi xuống theo tiếng cười nhạo ngoài kia.

Nghe thấy tiếng cửa mở, đầu ngón tay Ôn Thanh Hành khẽ siết lại. Y đã chờ rất lâu, từ lúc khách bên ngoài còn ồn ào đến khi tiếng bước chân dần thưa, từ khi nến cháy cao đến khi sáp đỏ chảy thành một vệt dài bên thân nến. Có người vào phòng thay trà hai lần, mỗi lần đều dùng giọng nói mềm mỏng an ủi y rằng nhị thiếu gia chỉ uống hơi nhiều, lát nữa sẽ đến. Nhưng y không phải kẻ ngốc, trong giọng nói của những nha hoàn ấy có bao nhiêu qua loa, có bao nhiêu thương hại giả tạo, y đều nghe ra được.

Trước khi xuất giá, Ôn gia không ai thật lòng dặn dò y điều gì. Phụ thân chỉ nói y đã gả vào Hầu phủ thì phải biết giữ quy củ, đừng làm mất mặt Ôn gia. Chủ mẫu Ôn gia lại ngoài cười trong không, nhắc đi nhắc lại rằng nhị thiếu gia An Viễn Hầu phủ tính tình phóng khoáng, bảo y sau khi vào cửa phải biết nhẫn nhịn, đừng vì chút chuyện nhỏ mà khiến phu quân chán ghét. Ngay cả huynh đệ trong nhà cũng chỉ nhìn y bằng ánh mắt nhẹ bẫng, như thể y không phải người thân, mà là một món đồ đã bị đưa ra khỏi cửa, từ nay tốt xấu đều không còn liên quan tới bọn họ.

Ôn Thanh Hành từng nghĩ, chỉ cần đêm nay Thẩm Hoài Dung chịu trở về, chịu vén khăn voan, chịu cho y chút thể diện, y đã không còn gì để cầu thêm. Nhưng chờ càng lâu, trái tim y càng lạnh. Một ca nhi thứ xuất gả cho một thiếu gia ăn chơi, vốn đã là chuyện khiến người ta cười nhạo; nếu ngay cả đêm tân hôn cũng bị bỏ mặc, sau này ở Hầu phủ, y còn có thể ngẩng đầu trước ai?

Tiếng bước chân dừng trước mặt y. Ôn Thanh Hành cúi đầu dưới khăn voan, không nhìn thấy người đến, chỉ ngửi được một chút mùi rượu rất nhạt hòa với hơi nước sạch sẽ. Người kia dường như đã rửa mặt thay áo, không mang theo vẻ bê tha say khướt như lời đồn y tưởng tượng. Y nghe thấy hắn đứng rất gần, nhưng không lập tức vén khăn, cũng không nói lời trêu ghẹo khinh bạc, chỉ im lặng một lát rồi khàn giọng hỏi: “Em đợi lâu rồi phải không?”

Một câu ấy khiến Ôn Thanh Hành hơi ngẩn ra. Y đã chuẩn bị rất nhiều cách ứng đối: nếu hắn lạnh nhạt, y sẽ cung kính; nếu hắn chê cười, y sẽ nhẫn nhịn; nếu hắn say đến mất lý trí, y cũng chỉ có thể cắn răng giữ lại chút thể diện. Nhưng y không ngờ câu đầu tiên Thẩm Hoài Dung nói với mình lại là hỏi y có đợi lâu hay không.

Ôn Thanh Hành rũ mắt dưới khăn voan, giọng nói nhẹ mà ổn: “Không lâu. Phu quân có khách khứa cần tiếp đãi, em hiểu.”

Thẩm Hoài Dung nghe vậy, trong lòng lại càng khó chịu. Rõ ràng đã bị để mặc trong phòng tân hôn lâu như vậy, rõ ràng cả người căng đến mức đầu ngón tay cũng siết trắng, nhưng y vẫn nói không lâu, vẫn nói mình hiểu. Người trong sách chỉ viết vài dòng về cái chết của Ôn Thanh Hành, nhưng giờ phút này khi y thật sự ngồi trước mặt hắn, sự nhẫn nhịn quá mức ấy lại như một lớp sương mỏng phủ lên tim, khiến người ta không nỡ dùng tay chạm mạnh.

Hắn cầm lấy hỉ xứng đặt bên khay gỗ, động tác chậm rãi vén khăn voan lên. Ánh nến trong phòng thoáng lay động, màu đỏ trước mắt tản ra, để lộ gương mặt Ôn Thanh Hành bên dưới. Y không phải kiểu mỹ nhân rực rỡ khiến người ta kinh diễm ngay từ ánh nhìn đầu tiên, nhưng ngũ quan thanh nhã, mi mắt dài, đôi môi vì ngồi lâu trong phòng mà hơi nhạt màu, cả người sạch sẽ như một nhành lan được đặt trong góc yên tĩnh. Sau tai y lộ ra nửa điểm hoa ấn màu nhạt, bị tóc mai che khuất một phần, khi ánh lửa chiếu qua lại hiện lên sắc đỏ rất mỏng, giống như hoa chưa nở hết sau một trận mưa.

Thẩm Hoài Dung từng biết mình thích nam giới. Kiếp trước hắn sống hơn hai mươi năm, học hành thuận lợi, làm việc lý trí, không thiếu người tỏ ý với mình, nhưng chưa từng gặp ai thật sự khiến hắn động lòng. Khi đọc nguyên tác, hắn thương Ôn Thanh Hành vì kết cục quá thảm, vì câu nói trước khi chết quá cô độc. Nhưng đến giờ phút này, khi người ấy ngẩng đầu nhìn hắn bằng đôi mắt bình tĩnh mà phòng bị, hắn mới hiểu thương tiếc trên trang sách và rung động trước người sống là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Ôn Thanh Hành cũng đang nhìn hắn. Trong lời đồn, Thẩm Hoài Dung là thiếu gia ăn chơi bị rượu sắc làm hỏng, tuy có gương mặt tuấn tú nhưng ánh mắt phù phiếm, lời nói tùy tiện, chưa từng làm được việc gì khiến An Viễn Hầu hài lòng. Thế nhưng người trước mặt y lúc này tuy vẫn còn men say nơi khóe mắt, khí chất lại không hề khinh bạc. Hắn nhìn y rất chăm chú, nhưng không giống đang đánh giá một món đồ vừa được đưa vào phòng, mà giống như đang nhìn một người mà hắn đã tìm rất lâu, cuối cùng mới kịp đưa tay giữ lại.

Bị ánh mắt ấy nhìn đến không hiểu vì sao có chút nóng mặt, Ôn Thanh Hành khẽ cụp mi: “Phu quân?”

Thẩm Hoài Dung hoàn hồn. Hắn đặt hỉ xứng xuống, ngồi xuống bên cạnh y nhưng vẫn giữ một khoảng cách vừa đủ, như sợ mình dọa người. “Vừa rồi là ta thất lễ. Hôm nay để em ngồi một mình lâu như vậy, là lỗi của ta. Sau này nếu trong viện có người vì chuyện đêm nay mà nói lời không sạch sẽ, em cứ nói với ta, ta sẽ xử lý.”

Ôn Thanh Hành hơi mím môi, nhất thời không biết nên đáp thế nào. Y không rõ lời này là do hắn tỉnh rượu nhất thời mềm lòng, hay chỉ vì đêm tân hôn cần nói vài câu dễ nghe. Dẫu vậy, đối với y lúc này, một câu “ta sẽ xử lý” đã đủ xa lạ. Từ nhỏ đến lớn, khi y bị huynh đệ trong nhà cười nhạo, khi đồ của mẫu thân bị người ta tùy tiện lấy đi, khi hôn sự bị định xuống mà chẳng ai hỏi y có muốn hay không, chưa từng có ai nói sẽ xử lý thay y.

Y cúi đầu, giọng vẫn giữ lễ: “Em vừa vào phủ, chưa rõ quy củ trong viện, sau này nếu có chỗ nào không chu toàn, mong phu quân chỉ điểm. Những lời bên ngoài… em sẽ không để trong lòng.”

“Không cần cái gì cũng tự trách trên người mình.” Thẩm Hoài Dung nhìn đôi tay đặt trên gối của y, thấy đầu ngón tay y vì căng thẳng mà hơi lạnh, trong lòng mềm xuống. “Em là người ta dùng kiệu hoa rước vào cửa, đã bái đường, đã vào gia phả, từ nay chính là nhị thiếu phu nhân danh chính ngôn thuận của An Viễn Hầu phủ. Quy củ em có thể học, nhưng thể diện của em không phải thứ để người khác tùy tiện giẫm lên.”

Ôn Thanh Hành ngẩng đầu nhìn hắn lần nữa. Ánh nến rơi vào mắt y, khiến sự phòng bị trong đó dường như thoáng hiện rõ hơn. Y muốn tin, nhưng lại không dám tin quá nhanh. Một người từ nhỏ không được ai che chở, nếu chỉ vì vài câu dịu dàng trong đêm tân hôn mà giao hết lòng mình ra ngoài, vậy những năm tháng nhẫn nhịn trước kia chẳng khác nào sống uổng.

Y nhẹ giọng nói: “Phu quân nói vậy, em rất cảm kích. Chỉ là em biết thân phận mình không cao, Ôn gia cũng không phải nhà có thể chống lưng cho em. Em gả đến đây, không dám cầu nhiều, chỉ mong sau này không khiến phu quân khó xử, cũng không làm Hầu phủ mất mặt.”

Thẩm Hoài Dung nghe xong, trong đầu lại hiện lên cảnh nguyên tác miêu tả Ôn Thanh Hành bệnh nặng nằm trên giường, viện nhỏ lạnh ngắt, ngay cả than lửa cũng bị cắt xén. Khi ấy y cũng không cầu nhiều, cũng không dám làm ai khó xử, cuối cùng lại bị tất cả mọi người xem nhẹ đến chết. Sự nhẫn nhịn của y không đổi được bình yên, chỉ đổi được việc người khác ngày càng được nước lấn tới. Nhưng hắn không thể đem những chuyện chưa xảy ra nói cho y nghe, càng không thể vừa mở miệng đã bảo mình biết hết số mệnh của y.

Hắn chỉ có thể chậm rãi nói: “Ôn Thanh Hành, em không phải người được đưa đến đây để làm vật trang trí. Từ giờ trở đi, em là phu lang của ta. Ta chưa dám nói mình hiện tại có bản lĩnh lớn bao nhiêu, cũng không dám hứa chỉ bằng mấy câu đã khiến em tin. Nhưng ta có thể nói rõ với em một điều, chỉ cần ta còn là phu quân của em một ngày, ta sẽ không để em ở Hầu phủ sống như người ngoài.”

Hai chữ phu lang rơi xuống rất nhẹ, lại khiến hàng mi Ôn Thanh Hành run lên. Y đã nghe người Ôn gia gọi mình là ca nhi thứ xuất, nghe bà mối gọi mình là người có phúc được gả vào Hầu phủ, nghe hạ nhân ngoài kia gọi mình là thiếu phu nhân bằng giọng không mấy thật lòng. Nhưng từ miệng Thẩm Hoài Dung nói ra, hai chữ phu lang dường như khác hẳn. Không phải lễ xưng trên miệng, mà là một danh phận thật sự được người ta nâng lên trước mặt y.

Trong phòng yên tĩnh một lát. Nến long phượng nổ khẽ, ánh lửa làm bóng hai người in nghiêng lên màn đỏ. Ôn Thanh Hành nhìn bàn tay Thẩm Hoài Dung đặt trên đầu gối, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, không giống tay của người quanh năm luyện võ, cũng không giống tay của người thật sự cần lao. Đây là tay của thiếu gia thế gia, từng được nuôi trong phú quý, cũng từng dùng để nâng chén rượu vô số lần. Nhưng đêm nay, bàn tay ấy vén khăn voan cho y, giữ lại thể diện đầu tiên cho y ở Hầu phủ.

Ôn Thanh Hành cuối cùng cúi mắt, giọng nhỏ hơn trước: “Vậy sau này… mong phu quân chiếu cố.”

Thẩm Hoài Dung nhìn dáng vẻ cẩn trọng ấy, trong lòng vừa mềm vừa đau. Hắn rất muốn nói sau này không chỉ chiếu cố, hắn còn muốn bảo vệ y, muốn cho y một mái nhà, muốn sửa lại tất cả tiếc nuối trong nguyên tác. Nhưng những lời ấy quá nặng, đặt vào đêm đầu tiên này sẽ giống lời nói bốc đồng sau cơn say hơn là lời hứa đáng tin. Vì vậy hắn chỉ nâng tay, rất nhẹ chạm vào mu bàn tay Ôn Thanh Hành, thấy y không tránh mới chậm rãi nắm lấy.

Bàn tay Ôn Thanh Hành lạnh hơn hắn tưởng. Y dường như muốn rút lại theo bản năng, nhưng cuối cùng chỉ khẽ co ngón tay, không thật sự tránh đi. Thẩm Hoài Dung dùng lòng bàn tay bao lấy tay y, không siết chặt, chỉ truyền một chút hơi ấm qua đó. “Không phải mong ta chiếu cố. Đây là việc ta nên làm.”

Cổ họng Ôn Thanh Hành hơi nghẹn. Y quay mặt đi một chút, cố giấu cảm xúc trong mắt, nhưng hoa ấn sau tai lại vì sự dao động ấy mà đỏ lên nhàn nhạt. Thẩm Hoài Dung nhìn thấy, ánh mắt bất giác dừng lại một khoảnh khắc. Mùi hương thanh nhã trên người y dường như cũng rõ hơn, không giống hương liệu xông phòng, mà là mùi hương riêng rất dịu, tựa cỏ cây non sau mưa pha một chút ngọt mềm khó gọi tên.

Thẩm Hoài Dung bỗng cảm thấy men rượu vừa bị ép xuống lại âm thầm trỗi dậy. Hắn dời mắt, ho nhẹ một tiếng rồi đứng dậy rót hai chén rượu trên án. Rượu giao bôi đã chuẩn bị từ sớm, chén ngọc đặt bên nhau, nhưng nếu hắn không vào phòng, chúng sẽ nguội lạnh đến sáng, trở thành một chuyện cười khác trong miệng người ngoài. Hắn đưa một chén cho Ôn Thanh Hành, giọng trầm xuống: “Lễ còn chưa xong. Phu lang, uống rượu giao bôi với ta đi.”

Ôn Thanh Hành nhìn chén rượu đưa tới trước mặt, tay áo đỏ của hai người gần như chạm vào nhau. Y chậm rãi nhận lấy, đầu ngón tay vẫn còn lưu lại hơi ấm vừa rồi của hắn. Khi cánh tay hai người giao nhau, khoảng cách bỗng trở nên rất gần. Ôn Thanh Hành có thể ngửi được mùi xà phòng nhàn nhạt trên người Thẩm Hoài Dung sau khi rửa mặt, cùng một chút hơi rượu bị che giấu rất kỹ. Thẩm Hoài Dung cũng có thể nhìn rõ hàng mi run nhẹ của y, nhìn rõ vẻ cố trấn định bên dưới lớp son mỏng.

Hai người cùng uống cạn chén rượu. Vị rượu cay lướt qua cổ họng, nhưng sau vị cay lại có chút ngọt. Thẩm Hoài Dung đặt chén xuống, trong lòng bỗng sinh ra một cảm giác rất lạ. Từ nay về sau, trước mặt người đời, Ôn Thanh Hành là phu lang của hắn. Mà hắn cũng không còn là độc giả đứng ngoài nhìn nhân vật đi đến kết cục thê lương, hắn đã thành người có thể nắm lấy tay y, cùng y bước qua từng đêm dài phía trước.

Sau lễ giao bôi, không khí trong phòng tựa hồ lại khác đi. Ôn Thanh Hành ngồi dưới ánh nến, hai má vì rượu mà hơi ửng lên, vẻ xa cách lạnh nhạt ban đầu bị nhuộm thành chút mềm mại khó nhận ra. Thẩm Hoài Dung không phải thánh nhân vô dục vô cầu, càng không phải chưa hiểu chuyện tình ái. Hắn biết người trước mặt là phu lang danh chính ngôn thuận của mình, cũng biết đêm tân hôn theo lễ vốn nên viên phòng. Nhưng hắn càng biết Ôn Thanh Hành không phải nhân vật trong trang sách để mình tùy tiện thương tiếc, mà là một người sống có tự trọng, có bất an, có phòng bị.

Hắn cụp mắt nhìn y, hỏi rất nhẹ: “Em sợ ta sao?”

Ôn Thanh Hành không ngờ hắn sẽ hỏi thẳng như vậy, nhất thời im lặng. Nếu nói không sợ, là giả. Một ca nhi vừa rời khỏi nhà mẹ đẻ, bước vào Hầu phủ xa lạ, đối mặt với phu quân mang tiếng ăn chơi, lại trong đêm tân hôn không đường lui, sao có thể hoàn toàn không sợ? Nhưng nếu nói sợ, lại như thể đang trách hắn, mà y mới qua cửa, chưa có tư cách trách ai.

Thẩm Hoài Dung nhìn ra sự chần chừ của y, không ép y trả lời. Hắn chỉ nói: “Sợ cũng không sao. Ta trước kia danh tiếng không tốt, em sợ là chuyện bình thường. Nhưng đêm nay em đã gả cho ta, ta sẽ không để em một mình chịu tủi thân. Nếu có chuyện gì khiến em không thoải mái, em cứ nói với ta.”

Ôn Thanh Hành siết chén rượu đã trống trong tay, sau một lúc lâu mới thấp giọng đáp: “Em chỉ là… chưa quen. Trước khi đến đây, em nghe rất nhiều lời. Có người nói phu quân không thích bị trói buộc, có người nói hôn sự này là chủ mẫu Hầu phủ định xuống, phu quân chưa chắc đã bằng lòng. Em từng nghĩ, chỉ cần phu quân không chán ghét em, em đã nên biết đủ.”

“Ta không chán ghét em.” Thẩm Hoài Dung đáp rất nhanh, nhanh đến mức Ôn Thanh Hành ngẩng đầu nhìn hắn. Hắn nhìn thẳng vào mắt y, giọng nói không còn vẻ khàn vì rượu mà trở nên chắc chắn hơn. “Hôn sự đã thành, lời bên ngoài nói thế nào cũng không quan trọng. Quan trọng là từ nay về sau, ta sẽ học cách làm một phu quân xứng đáng. Có lẽ ta làm chưa tốt ngay được, nhưng ta sẽ sửa.”

Ôn Thanh Hành nhìn hắn thật lâu. Rõ ràng hai người mới gặp mặt lần đầu trong phòng tân hôn, nhưng không hiểu vì sao, lời này của Thẩm Hoài Dung lại không giống lời ngon tiếng ngọt. Nó quá mộc mạc, thậm chí còn thừa nhận mình trước kia không tốt, thừa nhận mình chưa chắc làm được ngay. Nhưng cũng vì vậy, nó có vẻ chân thật hơn mọi lời thề non hẹn biển.

Y nhẹ nhàng đặt chén rượu xuống, đầu ngón tay chạm vào mép bàn lạnh. “Phu quân không cần vì thương hại em mà nói những lời này. Em biết thân phận mình thế nào, cũng biết hôn sự này đối với chàng chưa chắc đã công bằng. Nếu sau này chàng muốn… muốn có người khác hầu hạ, chỉ cần nói trước với em một tiếng, em sẽ giữ đúng bổn phận chính thất, không làm chàng khó xử.”

Thẩm Hoài Dung nghe đến đây, sắc mặt lập tức trầm xuống. Hắn biết với hoàn cảnh của Ôn Thanh Hành, nói ra những lời này không phải vì rộng lượng thật sự, mà là vì y chưa từng tin mình có thể được lựa chọn duy nhất. Trong mắt người đời, một ca nhi thứ xuất gả cho nhị thiếu gia Hầu phủ đã là trèo cao, nếu phu quân nạp thiếp, y còn phải mỉm cười sắp xếp, nếu bị lạnh nhạt, y cũng phải tự trách mình không đủ tốt. Chính thứ lễ pháp lạnh lẽo ấy đã từng từng chút một bào mòn y trong nguyên tác.

Hắn nắm lấy tay Ôn Thanh Hành lần nữa, lần này lực đạo nặng hơn một chút. “Không có người khác.”

Ôn Thanh Hành ngẩn ra. “Phu quân?”

“Ta nói, trong phòng ta sẽ không có người khác.” Thẩm Hoài Dung nhìn y, từng chữ rõ ràng hơn cả khi nãy. “Ta không cần nha hoàn thông phòng, cũng không cần thiếp thất. Đêm nay em vừa gả vào đây, ta nói những lời này có lẽ em chưa tin, vậy cứ để thời gian chứng minh. Nhưng Ôn Thanh Hành, em không cần vừa mới thành thân đã thay ta nghĩ đến chuyện đưa người khác vào phòng.”

Mắt Ôn Thanh Hành khẽ mở to. Y từng nghe quá nhiều lời dạy phải hiền lương, phải rộng lượng, phải biết giữ phu quân bằng cách không ghen tuông. Nhưng chưa từng có ai nói với y rằng y không cần thay phu quân nghĩ đến chuyện đưa người khác vào phòng. Câu nói ấy như một ánh lửa nhỏ rơi vào nơi lạnh nhất trong lòng y, không đủ để lập tức xua tan tất cả băng tuyết, nhưng đủ khiến y nhận ra mình vẫn còn biết ấm.

Y cúi đầu rất thấp, giọng gần như chỉ còn là tiếng thở: “Em… nhớ rồi.”

Thẩm Hoài Dung không nói thêm. Hắn biết đêm nay mình đã nói khá nhiều, nếu tiếp tục nữa có lẽ sẽ khiến y càng hoang mang. Niềm tin không phải thứ một đêm có thể dựng lên, tình yêu càng không nên đến bằng vài câu hứa hẹn. Nhưng danh phận đã có, rượu giao bôi đã uống, hắn muốn từ bước đầu tiên này nói cho Ôn Thanh Hành biết: y không phải người bị ném vào Hầu phủ để tự sinh tự diệt.

Ngoài cửa có nha hoàn khẽ hỏi có cần nước nóng hay không. Ôn Thanh Hành nghe thấy, tai lập tức đỏ lên. Thẩm Hoài Dung nhìn vẻ lúng túng hiếm thấy của y, đáy mắt không nhịn được hiện lên chút ý cười rất nhạt. Hắn không trêu chọc, chỉ đứng dậy đáp một tiếng cần, sau đó quay lại nói với y: “Ta ra ngoài dặn vài câu. Em ngồi đây, đừng sợ.”

Ôn Thanh Hành nhìn bóng lưng hắn đi ra gian ngoài, trong lòng rối như tơ vò. Đêm nay khác xa mọi điều y từng chuẩn bị. Phu quân của y không say đến bất tỉnh, không bỏ mặc y, không chán ghét y, cũng không dùng ánh mắt khinh bạc nhìn y. Người ấy vén khăn cho y, uống rượu giao bôi với y, nói y là phu lang của hắn, nói trong phòng sẽ không có người khác. Y biết mình không nên tin quá nhanh, nhưng một góc rất nhỏ trong lòng vẫn không nhịn được mà sinh ra chút mong đợi yếu ớt.

Thẩm Hoài Dung ở gian ngoài đuổi bớt người hầu đi, chỉ giữ lại hai nha hoàn trực đêm cách xa cửa phòng. Hắn dặn sáng mai canh giờ dâng trà, lại nói nước nóng đưa vào rồi lập tức lui xuống, không được tự tiện vào trong. Mấy lời này nghe như việc nhỏ, nhưng đối với một viện mà hạ nhân đã quen lười nhác mà nói, lại là lần đầu tiên vị nhị thiếu gia này thật sự đặt quy củ. Đám người nhìn nhau, không ai dám nhiều lời.

Khi hắn trở lại phòng trong, Ôn Thanh Hành đã đứng bên giường, hai tay hơi siết tay áo. Áo cưới đỏ thẫm phủ trên người y, càng làm làn da nơi cổ tay trắng đến gần như trong suốt. Thẩm Hoài Dung bước chậm lại, bỗng cảm thấy mọi suy nghĩ về cốt truyện, nguyên tác, số mệnh đều lùi ra rất xa. Trước mắt hắn chỉ còn người này, một phu lang vừa được hắn vén khăn, vừa uống rượu giao bôi, đang dùng tất cả dũng khí để đối mặt với đêm tân hôn không thể tránh khỏi.

Hắn đi đến trước mặt y, không lập tức chạm vào, chỉ thấp giọng hỏi: “Có mệt không?”

Ôn Thanh Hành hơi ngước mắt. “Có một chút.”

“Vậy đêm nay nghỉ sớm.” Thẩm Hoài Dung đưa tay tháo chiếc trâm nặng trên búi tóc y, động tác chậm hơn bình thường rất nhiều.

Ôn Thanh Hành không quen để người khác thân cận như vậy, vai lưng hơi căng lên, nhưng động tác của Thẩm Hoài Dung thật sự rất nhẹ. Từng cây trâm vàng, từng chuỗi ngọc nhỏ được đặt xuống khay bên cạnh, tiếng va chạm khe khẽ vang trong phòng như mưa rơi trên mái hiên. Khi sức nặng trên đầu dần biến mất, Ôn Thanh Hành mới nhận ra mình đã mỏi đến mức cổ cũng hơi đau.

Thẩm Hoài Dung nhìn dấu đỏ nhạt bị đồ trang sức đè ra bên thái dương y, ánh mắt trầm xuống. “Sau này nếu mệt thì nói. Không cần lúc nào cũng chịu đựng.”

Ôn Thanh Hành cụp mắt đáp khẽ: “Vâng.”

Một chữ vâng ấy mềm hơn trước rất nhiều. Thẩm Hoài Dung nghe ra được, khóe môi bất giác dịu xuống. Hắn giúp y cởi lớp áo ngoài nặng nề, chỉ giữ lại trung y sạch sẽ, rồi tự mình quay lưng đi để y chỉnh lại y phục. Đợi sau lưng truyền đến tiếng vải áo dừng hẳn, hắn mới xoay người. Ôn Thanh Hành đứng cạnh màn đỏ, tóc dài xõa xuống sau lưng, hoa ấn sau tai hiện rõ hơn lúc nãy, sắc đỏ mỏng manh như bị ánh nến hun ấm.

Đêm tân hôn sau đó không ồn ào, cũng không vội vã. Thẩm Hoài Dung ôm người vào lòng trong mùi hương rất nhẹ trên da tóc Ôn Thanh Hành, từng chút một xoa dịu sự căng thẳng của y bằng những nụ hôn rơi xuống trán, xuống khóe mắt, xuống đầu ngón tay lạnh. Hắn không để men rượu điều khiển mình, càng không để người dưới thân cảm thấy bị xem nhẹ. Màn đỏ buông xuống, nến long phượng cháy qua nửa đêm, bóng người in trên màn từ xa cách cẩn trọng dần thành gần gũi quấn quýt.

Ôn Thanh Hành ban đầu vẫn cứng người, nhưng trong sự kiên nhẫn gần như vụng về của Thẩm Hoài Dung, y chậm rãi buông lỏng bàn tay siết chặt. Y nghe thấy hắn gọi mình là phu lang bên tai, giọng nói thấp đến mức như sợ làm vỡ thứ gì đó mong manh. Y cũng nghe thấy chính mình trong một khoảnh khắc ý loạn tình mê, khẽ gọi một tiếng phu quân. Tiếng gọi ấy vừa ra khỏi môi, trái tim y liền run lên, như thể từ nay về sau, hai chữ này không còn chỉ là lễ xưng y buộc phải dùng, mà thật sự buộc y với người trước mặt bằng một sợi chỉ đỏ không nhìn thấy.

Gần sáng, mưa nhỏ rơi xuống mái hiên. Trong phòng chỉ còn lại ánh nến yếu ớt và hơi ấm dưới chăn gấm. Ôn Thanh Hành ngủ rất nhẹ, mi mắt vẫn còn vệt ẩm chưa khô, nhưng vẻ phòng bị luôn căng trên mặt đã nhạt đi rất nhiều. Thẩm Hoài Dung nghiêng người nhìn y, trong lòng bỗng yên tĩnh đến lạ. Hắn biết phía trước còn rất nhiều chuyện. Nhưng hắn cũng biết, đời này sẽ không còn cảnh Ôn Thanh Hành một mình ngồi trong phòng tân hôn đến sáng. Sẽ không còn cảnh y bị lạnh nhạt đến mức phải tự gấp lại áo cưới trong viện nhỏ lạnh lẽo. Hắn không có quyền thế trong tay, cũng chưa có công danh để khiến người khác im miệng, nhưng hắn có trí nhớ, có kiên nhẫn, có một đời mới được đặt vào tay. Hắn sẽ học lại kinh nghĩa, thi từng kỳ một, lấy từng phần thể diện và tư cách về cho nhị phòng.

Thẩm Hoài Dung cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán Ôn Thanh Hành. Người trong lòng dường như cảm nhận được hơi ấm, vô thức rúc vào gần hắn một chút. Chỉ một động tác nhỏ ấy đã khiến trái tim hắn mềm đến không còn hình dạng.

Hắn ôm phu lang mới cưới chặt hơn, trong tiếng mưa ngoài hiên âm thầm thề với chính mình.

Đời này, hắn sẽ tự tay đón Ôn Thanh Hành về nhà.

(Hết chương 1)

Sau →

Bình luận 💬 0