Chương 2: Chén Trà Đầu Tiên
Mưa nhỏ rơi suốt nửa đêm, đến gần sáng mới ngừng. Trên mái hiên Tùng Hòa viện còn đọng nước, từng giọt trong suốt chậm rãi trượt xuống từ đầu ngói xanh, rơi vào vũng cạn trước thềm, phát ra âm thanh rất khẽ. Trong phòng tân hôn, nến long phượng đã cháy gần hết, sáp đỏ đọng thành từng vệt bên chân nến, hỉ trướng buông xuống nửa kín nửa hở, hương xông phòng qua một đêm cũng nhạt đi nhiều, chỉ còn mùi thơm thanh dịu vương trên chăn gấm và tóc người trong lòng.
Thẩm Hoài Dung tỉnh trước Ôn Thanh Hành. Men rượu trong thân thể này đã tan quá nửa, đầu vẫn hơi nặng, nhưng so với lúc vừa xuyên tới đã tỉnh táo hơn rất nhiều. Hắn cúi mắt nhìn người đang ngủ trong khuỷu tay mình, một lúc lâu không động đậy. Ôn Thanh Hành ngủ rất yên tĩnh, gương mặt vùi một nửa trong gối mềm, hàng mi rũ xuống để lại bóng nhạt dưới mắt. Đêm qua y vốn đã ngồi chờ trong phòng tân hôn rất lâu, lại căng thẳng suốt mấy canh giờ, đến gần sáng mới thật sự ngủ sâu. Lúc ngủ rồi, vẻ phòng bị trên mặt y mới dịu đi, trông vừa thanh nhã vừa mỏng manh, khiến người ta không nỡ đánh thức.
Thẩm Hoài Dung biết hôm nay không thể ngủ thêm. Theo quy củ Hầu phủ, tân phu phu sáng đầu tiên sau khi thành thân phải đến chính viện dâng trà cho phụ mẫu, nhận lễ, nhận lời dạy bảo của trưởng bối. Trong nguyên tác, Thẩm Hoài Dung đêm tân hôn uống say không về, sáng hôm sau cũng đến muộn, để Ôn Thanh Hành một mình bị Từ thị gọi đến chính viện trước. Khi ấy y khoác áo cưới đã nhăn, sắc mặt trắng bệch, dưới ánh mắt của cả phủ mà dâng chén trà lạnh, còn bị Từ thị nhẹ nhàng trách một câu “vào cửa rồi thì phải biết khuyên phu quân tiến tới”. Một câu tưởng như hiền từ ấy truyền ra ngoài, từ đó mọi tội lỗi của nhị thiếu gia ăn chơi dường như đều có thể đổ lên đầu vị nam thê mới cưới này.
Đời này, chuyện đó không thể lặp lại. Thẩm Hoài Dung nhẹ nhàng rút tay ra, nhưng hắn vừa nhúc nhích, Ôn Thanh Hành đã cau mày rất khẽ. Y không mở mắt, chỉ vô thức níu lấy vạt áo trong của hắn, động tác nhỏ đến mức như sợ bị người ta phát hiện. Thẩm Hoài Dung cúi đầu nhìn bàn tay ấy, trong lòng mềm xuống, lại nằm yên một lát rồi mới đưa tay vỗ nhẹ lên lưng y.
“Thanh Hành.” Hắn gọi rất thấp, sợ làm y giật mình. “Đến giờ dậy rồi, hôm nay còn phải đi dâng trà.”
Ôn Thanh Hành mở mắt trong mơ hồ. Ánh mắt y còn phủ một tầng sương buồn ngủ, một lúc sau mới nhận ra mình đang nằm ở đâu, bên cạnh là ai. Ký ức đêm qua chậm rãi trở về, từ khăn voan được vén lên, rượu giao bôi, bàn tay ấm áp của Thẩm Hoài Dung, đến những lời hắn nói bên tai. Hoa ấn sau tai y lập tức nóng lên, gương mặt vốn còn trắng vì mới tỉnh cũng nhiễm một lớp đỏ rất mỏng.
Y vội muốn chống tay ngồi dậy, nhưng vừa động đã hơi khựng lại. Thẩm Hoài Dung nhìn ra, lập tức đỡ lấy vai y, dùng chăn che kín người rồi nhẹ giọng hỏi: “Khó chịu sao?”
Ôn Thanh Hành cụp mắt, đầu ngón tay siết lấy mép chăn. “Không sao. Chỉ là… hơi mệt.”
“Không sao là câu em quen nói nhất phải không?” Thẩm Hoài Dung nhìn y, giọng không trách móc, nhưng cũng không để y lấp liếm qua loa. “Mệt thì nói mệt, đau thì nói đau. Trong phòng chỉ có ta và em, không cần giữ lễ đến mức tự làm khó mình.”
Ôn Thanh Hành nghe hắn nói vậy, tai càng đỏ hơn. Y chưa từng thân mật với ai, càng không quen sau một đêm tân hôn lại được phu quân hỏi han dịu dàng như thế. Ở Ôn gia, từ nhỏ y đã học được rằng chuyện của mình không nên phiền người khác, bệnh thì tự uống thuốc, lạnh thì tự thêm áo, tủi thân thì nhẫn nhịn qua đi. Nhưng Thẩm Hoài Dung vừa mở miệng đã giống như muốn dỡ bỏ hết những lớp vỏ y dùng để tự bảo vệ mình.
Y im lặng một lát, cuối cùng mới đáp thật nhỏ: “Có hơi đau, nhưng không đáng ngại. Dâng trà không thể đến muộn, nếu để trưởng bối chờ, sau này lại thêm lời ra tiếng vào.”
Thẩm Hoài Dung thở nhẹ một hơi, vén màn gọi người mang nước nóng. Bên ngoài lập tức có nha hoàn đáp lời, nhưng khi cửa phòng vừa hé ra, một tiểu nha hoàn áo xanh cúi đầu bưng thau nước vào, mắt lại không nhịn được liếc về phía giường. Nàng ta không dám nhìn thẳng, nhưng sự tò mò và dò xét kia vẫn quá rõ. Thẩm Hoài Dung khoác áo ngoài ngồi bên mép giường, sắc mặt lập tức nhạt xuống.
“Ra ngoài.”
Tiểu nha hoàn sững sờ, suýt nữa làm nước trong thau sóng ra ngoài. “Nhị thiếu gia, nô tỳ chỉ là…”
“Đặt nước xuống rồi ra ngoài.” Thẩm Hoài Dung nhìn nàng, giọng bình tĩnh nhưng lạnh. “Từ hôm nay trở đi, không được tự tiện nhìn vào giường trong. Trước khi vào phòng phải xin phép, thiếu phu nhân chưa lên tiếng thì không được bước qua bình phong. Quy củ này còn cần ta nhắc lần thứ hai sao?”
Tiểu nha hoàn vội vàng quỳ xuống. “Nô tỳ biết sai, xin nhị thiếu gia thứ tội.”
Ôn Thanh Hành ngồi sau màn, nghe thấy động tĩnh liền khẽ mím môi. Y biết chuyện này nếu làm lớn vào sáng đầu tiên sau tân hôn sẽ khiến người trong viện bàn tán, bèn thấp giọng gọi: “Phu quân…”
Thẩm Hoài Dung quay đầu nhìn y, ánh mắt dịu lại một chút, nhưng lời nói vẫn không đổi: “Em là chủ tử của viện này. Hôm nay nếu ngay cả quy củ vào phòng cũng có thể qua loa, ngày mai bọn họ sẽ dám tự tiện lục đồ của em. Người trong viện không biết kính trọng chủ tử, là lỗi của ta trước kia không quản, không phải lỗi của em.”
Nha hoàn quỳ trên đất run rẩy hơn. Nàng vốn là người được điều đến Tùng Hòa viện từ chính viện, ngày thường thấy nhị thiếu gia không quản việc, hạ nhân trong viện cũng quen nói cười tùy tiện. Đêm qua nhị thiếu gia bỗng đổi tính, nàng còn tưởng chỉ là nhất thời vì tân hôn giữ mặt mũi, nào ngờ sáng nay lại thật sự bắt đầu lập quy củ. Một người từng phóng túng quá lâu bỗng nhiên nghiêm mặt, ngược lại càng khiến người ta không đoán được giới hạn ở đâu.
Thẩm Hoài Dung không phạt nặng ngay lúc này. Hôm nay còn phải dâng trà, không nên để chuyện trong viện kéo dài. Hắn chỉ nói: “Ra ngoài lãnh hai thước răn, sau đó bảo quản sự trong viện đến gặp ta sau khi ta từ chính viện trở về. Còn nữa, gọi người chuẩn bị cháo nóng, không được quá dầu mỡ. Thiếu phu nhân sáng nay chưa ăn gì, trước khi đi dâng trà phải lót dạ.”
Tiểu nha hoàn vội dập đầu đáp vâng rồi lui ra. Trong phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn hơi nước ấm lượn sau bình phong. Ôn Thanh Hành nhìn Thẩm Hoài Dung bước đến trước giường, trong lòng có chút phức tạp. Y không phải người không hiểu hậu trạch. Một viện nếu ngay cả hạ nhân cũng dám xem nhẹ chủ tử mới vào cửa, ngày sau muốn sống yên ổn gần như là chuyện không thể. Nhưng y vừa đến đã thấy phu quân vì mình răn người, cảm giác ấy quá xa lạ, khiến y vừa cảm động vừa bất an.
“Phu quân không cần vì em mà đắc tội hạ nhân chính viện.” Y nói rất nhẹ. “Em mới vào phủ, căn cơ chưa vững, nếu khiến mẫu thân cảm thấy em vừa đến đã sinh sự, e là không tốt.”
Thẩm Hoài Dung cầm khăn ấm đưa cho y, nghe vậy không lập tức phản bác. Hắn ngồi xuống bên cạnh, đợi y lau mặt xong mới nói: “Chính vì em mới vào phủ, quy củ đầu tiên mới càng không thể mềm. Nếu hôm nay ta nhịn, người khác sẽ cho rằng em dễ bắt nạt. Về phần mẫu thân bên kia, ta tự có cách ứng đối. Em không cần vừa sáng dậy đã thay ta lo những chuyện này.”
Ôn Thanh Hành cầm khăn trong tay, ánh mắt rơi xuống mặt vải trắng sạch. Một lúc sau, y mới thấp giọng nói: “Em chỉ sợ phu quân vì em mà khó xử.”
“Ta là phu quân của em.” Thẩm Hoài Dung nhìn y, giọng trầm ổn. “Nếu ngay cả việc để người trong viện kính trọng em mà ta cũng thấy khó xử, vậy đêm qua ta không nên uống rượu giao bôi với em.”
Ôn Thanh Hành bỗng ngẩng đầu. Rõ ràng chỉ là một câu nói bình thường, nhưng hai chữ giao bôi lại khiến tim y run lên. Từ đêm qua đến sáng nay, Thẩm Hoài Dung luôn nhắc cho y biết bọn họ đã là phu phu. Không phải y một mình bị đưa vào Hầu phủ, cũng không phải y tự mình chống đỡ mọi ánh mắt, mà là từ nay về sau có một người đứng bên cạnh y, ít nhất trên danh nghĩa đã đứng bên cạnh y.
Y nhẹ nhàng gật đầu. “Em hiểu rồi.”
Cháo nóng rất nhanh được đưa vào. Thẩm Hoài Dung không để hạ nhân đứng sát hầu hạ, chỉ bảo đặt trên bàn rồi lui xuống. Ôn Thanh Hành vốn muốn ăn qua loa vài muỗng, nhưng hắn ngồi đối diện nhìn y, còn tự tay gắp một đĩa điểm tâm mềm đến trước mặt y. Động tác ấy không quá thuần thục, thậm chí có chút vụng về của người trước kia chưa từng chăm sóc ai, nhưng chính sự vụng về ấy lại khiến Ôn Thanh Hành không thể nói câu từ chối.
“Ăn thêm một chút.” Thẩm Hoài Dung nói. “Lát nữa đến chính viện có thể phải đứng lâu. Nếu trong người không thoải mái, em cứ nói với ta.”
Ôn Thanh Hành cầm thìa, nhỏ giọng đáp: “Trưởng bối trước mặt, sao có thể nói không thoải mái.”
“Trưởng bối trước mặt cũng không thể để tân phu lang sáng đầu tiên đã ngất vì đói.” Thẩm Hoài Dung nhìn y, trong mắt lộ ra chút bất đắc dĩ. “Thanh Hành, ta không bảo em vô lễ. Nhưng biết giữ lễ và tự làm khó mình là hai chuyện khác nhau.”
Ôn Thanh Hành bị hắn nói đến không còn cách nào phản bác, đành cúi đầu ăn thêm nửa bát cháo. Cháo gạo nếp nấu với táo đỏ, vị thanh ngọt ấm bụng, quả thật khiến sắc mặt y tốt hơn một chút. Thẩm Hoài Dung thấy vậy mới đứng dậy thay y chọn y phục, nhưng quần áo Ôn gia chuẩn bị trong rương lại phần lớn là màu nhạt cũ kỹ, chất vải tuy không đến mức tệ, nhưng hiển nhiên không xứng với thân phận thiếu phu nhân Hầu phủ mới qua cửa.
Thẩm Hoài Dung nhìn một lượt, ánh mắt dừng trên bộ trường sam màu xanh ngọc nhạt được xếp ở đáy rương. Màu này hợp với khí chất của Ôn Thanh Hành, không quá phô trương nhưng thanh sạch trang nhã. Hắn lại lấy từ hộp trang sức một cây trâm ngọc trắng đơn giản, đặt bên cạnh áo. “Mặc bộ này đi. Không cần quá rực rỡ, nhưng cũng không thể để người ta thấy em bạc nhược.”
Ôn Thanh Hành nhìn hắn chọn đồ cho mình, trong lòng thoáng chua xót. Những thứ trong rương của y phần lớn do chính y tự chuẩn bị. Ôn gia ngoài mặt làm đủ lễ đưa gả, nhưng của hồi môn có bao nhiêu thật lòng, y rõ hơn ai hết. Chỉ có khế tiệm Thanh Ninh Hương Phường và mấy cuốn hương phổ mẫu thân để lại là thứ y nhất định giữ chặt, còn lại chẳng qua là mặt mũi bên ngoài. Không ngờ ngay cả điều này Thẩm Hoài Dung cũng nhìn ra, lại không hỏi khiến y khó xử.
Y thay y phục sau bình phong, khi bước ra, Thẩm Hoài Dung đã chỉnh tề trong trường bào màu xanh sẫm. So với vẻ phong lưu lười nhác trong ký ức người ngoài, hôm nay hắn buộc tóc bằng quan ngọc, thắt lưng gọn gàng, ánh mắt tỉnh táo, cả người bỗng có vẻ trầm ổn hơn rất nhiều. Ôn Thanh Hành đứng trước mặt hắn, nhất thời không biết nên nói gì. Người này dường như vẫn là nhị thiếu gia An Viễn Hầu phủ, nhưng cũng dường như đã không còn là người trong lời đồn nữa.
Thẩm Hoài Dung nhìn y, đáy mắt hiện lên ý cười nhạt. “Rất đẹp.”
Ôn Thanh Hành khựng lại, hoa ấn sau tai lại đỏ lên. “Phu quân đừng nói đùa.”
“Không phải đùa.” Thẩm Hoài Dung bước tới, tự nhiên đưa tay giúp y chỉnh lại cổ áo. Đầu ngón tay hắn lướt qua mép áo, không chạm vào da y, nhưng khoảng cách quá gần vẫn khiến Ôn Thanh Hành hơi nín thở. “Lát nữa đến chính viện, em chỉ cần nhớ một chuyện. Có ta ở đây.”
Ôn Thanh Hành ngẩng mắt nhìn hắn. Lời này không vang dội, cũng không giống lời thề, nhưng nó rơi xuống trong buổi sáng đầu tiên y gả vào Hầu phủ, lại giống như tách sương lạnh trước hiên thành một lối nhỏ có ánh sáng. Y im lặng rất lâu, cuối cùng khẽ gật đầu. “Vâng, phu quân.”
Chính viện của An Viễn Hầu phủ nằm ở phía đông, rộng rãi hơn Tùng Hòa viện rất nhiều. Dọc đường đi, hạ nhân trong phủ nhìn thấy hai người sóng vai mà đến đều không giấu được kinh ngạc. Hôm qua ai cũng cho rằng nhị thiếu gia bị chuốc say đến mức không biết trời đất, đêm tân hôn chắc chắn sẽ làm vị Ôn gia công tử kia mất mặt. Nào ngờ sáng nay hai người không những cùng ra cửa, mà Thẩm Hoài Dung còn bước chậm hơn thường ngày, như cố ý theo nhịp của Ôn Thanh Hành. Có nha hoàn đứng dưới hiên nhìn lâu hơn một chút, lập tức bị ánh mắt lạnh nhạt của hắn quét qua, vội cúi đầu lui sang bên.
Ôn Thanh Hành nhận ra những ánh mắt ấy. Từ khi lên kiệu hoa, y đã quen với ánh mắt đánh giá, thương hại, cười nhạo. Nhưng hôm nay, khi những ánh mắt ấy rơi xuống người y, bên cạnh lại có Thẩm Hoài Dung. Hắn không nói gì, chỉ đi gần y hơn nửa bước, tay áo rộng thỉnh thoảng chạm vào tay áo y. Chỉ một khoảng cách ấy đã khiến y không còn cảm thấy mình giống người ngoài lẻ loi bước vào hang sâu.
Trong chính đường, An Viễn Hầu đã ngồi ở ghế chủ vị. Ông tuổi ngoài bốn mươi, dung mạo vẫn còn anh tuấn, chỉ là quanh năm giữ vẻ uy nghiêm của chủ một phủ nên ánh mắt rất nặng. Bên cạnh ông là chủ mẫu Từ thị, tóc vấn cao, trâm vàng cài lệch, y phục màu tím than đoan trang quý khí. Gương mặt bà dịu dàng, khóe môi luôn giữ một nụ cười vừa phải, khiến người ngoài nhìn vào đều cảm thấy đây là một chủ mẫu hiền lương rộng lượng. Phía dưới còn có vài người trong phủ, trong đó có đích trưởng tử Thẩm Hoài Cẩn vừa từ thư viện xin nghỉ về dự hôn sự của nhị đệ.
Thẩm Hoài Cẩn mặc trường bào màu nguyệt bạch, khí chất ôn nhuận, dáng ngồi đoan chính. Hắn không giống Thẩm Hoài Dung trước kia luôn khiến người ta nhớ đến rượu và trò vui, mà giống một khối ngọc được mài giũa từ nhỏ, mỗi lời mỗi hành động đều hợp lễ. Khi thấy Thẩm Hoài Dung dẫn Ôn Thanh Hành bước vào, ánh mắt hắn thoáng dừng lại, trong đó có chút kinh ngạc rất nhanh bị che đi. Rõ ràng hắn cũng không ngờ nhị đệ hôm nay lại có dáng vẻ tỉnh táo và nghiêm chỉnh đến vậy.
Thẩm Hoài Dung dẫn Ôn Thanh Hành tiến lên hành lễ. “Nhi tử thỉnh an phụ thân, mẫu thân.”
Ôn Thanh Hành cũng quỳ xuống bên cạnh hắn, giọng thanh mà ổn: “Con dâu thỉnh an phụ thân, mẫu thân.”
Hai chữ con dâu vừa ra, trong chính đường yên tĩnh một thoáng. Ca nhi tuy có thể sinh con, có thể làm chính thê, nhưng trong các thế gia, nam thê thứ xuất thường khó được nhìn nhận thật sự. Từ thị cười dịu dàng, ánh mắt rơi trên người Ôn Thanh Hành một vòng, sau đó mới nói: “Mau đứng dậy đi. Đêm qua chắc mệt lắm rồi, sao không nghỉ thêm một chút? Ta còn lo Dung nhi uống nhiều rượu, sáng nay không dậy nổi, đang định sai người sang Tùng Hòa viện xem thử.”
Câu này nghe như quan tâm, nhưng ai cũng nghe ra ẩn ý. Nhị thiếu gia uống nhiều rượu là chuyện mọi người đều biết, nếu sáng nay đến muộn, có thể nói là hắn ham vui vô lễ; nhưng Từ thị vừa mở miệng đã đem chuyện ấy đặt trước mặt Ôn Thanh Hành, giống như đang nhắc y: phu quân con vốn như vậy, sau này con tự biết mà khuyên.
Thẩm Hoài Dung đỡ Ôn Thanh Hành đứng dậy trước, rồi mới quay sang Từ thị đáp: “Để mẫu thân lo lắng rồi. Đêm qua là nhi tử không biết chừng mực, bị người ta chuốc hơi nhiều. May mà phu lang chu đáo, bảo người chuẩn bị canh giải rượu và nước ấm, nhi tử nghỉ một đêm đã tỉnh. Sáng nay là ngày đầu Thanh Hành dâng trà, nhi tử sao dám đến muộn để phu lang khó xử.”
Từ thị cầm chén trà bên tay, nụ cười trên môi không đổi, nhưng ánh mắt khẽ động. Bà vốn định dùng chuyện hắn uống rượu để gõ Ôn Thanh Hành vài câu, không ngờ Thẩm Hoài Dung lại tự nhận lỗi trước, còn thuận miệng đặt công lao lên người Ôn Thanh Hành. Như vậy nếu bà tiếp tục trách, lại thành ra cố tình làm khó tân phu lang đã chăm sóc phu quân một đêm.
An Viễn Hầu nhìn Thẩm Hoài Dung, chân mày hơi nhíu. Ngày thường đứa con thứ này gặp ông là hoặc lảng tránh, hoặc cúi đầu nghe mắng cho qua, hôm nay lại đứng thẳng lưng, lời nói rõ ràng, không hề có dáng vẻ say rượu bê tha. Ông hừ một tiếng, nhưng giọng không nặng như mọi khi: “Còn biết mình không biết chừng mực? Hôm qua là ngày thành thân, khách khứa chuốc rượu chẳng lẽ con không biết từ chối? Đã cưới phu lang vào cửa, sau này phải biết thu liễm, đừng để người khác nhìn vào chê cười Hầu phủ không biết dạy con.”
Thẩm Hoài Dung cúi đầu nhận lỗi rất dứt khoát. “Phụ thân dạy phải. Trước kia là nhi tử hồ đồ, làm phụ thân thất vọng nhiều lần. Nay nhi tử đã thành thân, sau này không chỉ là con của phụ thân, còn là phu quân của Thanh Hành, sẽ không thể tiếp tục sống qua ngày như cũ.”
Lời này vừa dứt, không chỉ Từ thị mà ngay cả Thẩm Hoài Cẩn cũng nhìn hắn thêm một lần. Trong ký ức của mọi người, Thẩm Hoài Dung chưa từng nói một câu nhận lỗi đàng hoàng như vậy. Hắn thường hoặc cười hì hì cho qua, hoặc vì bị mắng mà sinh bực, quay đầu lại càng chạy ra ngoài uống rượu. Hôm nay hắn không cãi, cũng không giả vờ oan ức, ngược lại còn nhắc đến thân phận phu quân, như thể thật sự muốn thay đổi.
Từ thị rất nhanh cười nói: “Hầu gia nghe thấy chưa? Con trẻ thành thân rồi đúng là khác. Trước kia Dung nhi ham chơi một chút, chẳng qua vì tuổi còn trẻ, bên cạnh lại không có người biết khuyên. Nay Thanh Hành vào cửa, nhìn đã là đứa hiểu chuyện, sau này có người ở bên chăm sóc, Dung nhi nhất định sẽ chín chắn hơn.”
Nếu câu này truyền ra ngoài, sau này Thẩm Hoài Dung tốt là do Ôn Thanh Hành khuyên đúng, nhưng nếu hắn tiếp tục ăn chơi, cũng sẽ là Ôn Thanh Hành không biết khuyên phu quân. Thẩm Hoài Dung nghe ra, Ôn Thanh Hành càng nghe ra. Y cầm chén trà nha hoàn đưa tới, đầu ngón tay hơi lạnh đi, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ cung kính.
Thẩm Hoài Dung bỗng nghiêng đầu nhìn y, như không hề nhận ra cái bẫy mềm mại trong lời Từ thị. Hắn nói bằng giọng ôn hòa: “Mẫu thân nói vậy, nhi tử lại thấy hổ thẹn. Thanh Hành vừa vào cửa, còn chưa quen một ngọn cây ngọn cỏ trong phủ, sao có thể đem chuyện nhi tử có tiến tới hay không đặt lên vai em ấy? Con trai đã hai mươi, nếu còn cần phu lang ngày ngày trông chừng mới biết đọc sách làm người, chẳng phải càng khiến phụ thân mất mặt sao?”
Chính đường lại yên tĩnh. Từ thị khẽ khựng nụ cười, còn An Viễn Hầu vốn đang định uống trà cũng dừng tay. Ôn Thanh Hành cúi mắt, trái tim đập nhanh hơn một chút. Y biết Thẩm Hoài Dung đang thay y gỡ bỏ lời Từ thị vừa đặt lên người mình. Hắn không dùng lời lẽ gay gắt, cũng không đối đầu trực diện, nhưng từng câu đều nói rõ: hắn có tốt hay xấu là trách nhiệm của chính hắn, không phải gánh nặng của Ôn Thanh Hành.
An Viễn Hầu nhìn đứa con thứ trước mặt, ánh mắt sâu hơn. Một lát sau ông mới nói: “Nếu con thật sự nghĩ được như vậy thì tốt. Đừng chỉ nói cho đẹp vào sáng đầu tân hôn.”
“Nhi tử không dám chỉ nói suông.” Thẩm Hoài Dung chắp tay. “Sau khi dâng trà xong, nhi tử muốn xin phụ thân cho phép con đến thư phòng cũ lấy lại mấy bộ kinh nghĩa trước kia bỏ quên. Nếu phụ thân không chê nhi tử ngu dốt, xin thay con chọn một vị tiên sinh nghiêm khắc một chút. Nhi tử muốn bắt đầu đọc sách lại từ đầu.”
Lần này, sắc mặt mọi người thật sự thay đổi. Một nhị thiếu gia nổi danh không thích đọc sách, từ nhỏ bị tiên sinh mắng đến chạy khỏi thư phòng không biết bao nhiêu lần, nay lại tự mình xin học lại kinh nghĩa. Trong chính đường có người suýt bật cười, nhưng vì An Viễn Hầu ở đây nên vội cúi đầu che giấu. Từ thị nhìn Thẩm Hoài Dung, ánh mắt dịu dàng như cũ, nhưng trong lòng đã nổi lên một tầng nghi hoặc.
Bà chưa từng sợ Thẩm Hoài Dung cưới ai. Một đứa con thứ bị nuôi lệch, dù cưới ca nhi thứ xuất hay đích nữ danh môn cũng không làm nên chuyện. Bà chỉ cần hắn tiếp tục ham chơi, tiếp tục khiến Hầu gia thất vọng, vậy vị trí thế tử của Cẩn nhi sẽ càng vững như núi. Nhưng hôm nay, hắn đột nhiên nói muốn đọc sách. Một câu nói chưa đủ tạo sóng, nhưng nếu thật sự làm, vậy lại khác.
Từ thị cười nhẹ, giọng mềm mại: “Dung nhi có chí tiến thủ là chuyện tốt. Chỉ là đọc sách không phải chuyện một hai ngày, con trước kia không quen ngồi lâu trong thư phòng, đừng vì nhất thời hứng khởi mà làm thân thể mệt mỏi. Vả lại mới thành thân, cũng nên ở bên Thanh Hành nhiều hơn, để phu phu các con sớm thân cận.”
Thẩm Hoài Dung đáp rất tự nhiên: “Mẫu thân yên tâm, nhi tử biết cân nhắc. Chính vì đã thành thân, nhi tử mới càng không thể để Thanh Hành theo mình bị người ngoài cười nhạo. Phu lang của con xứng đáng được người khác kính trọng, mà không phải mỗi lần nhắc đến em ấy, người ta chỉ nhớ em ấy gả cho một phu quân không có tiền đồ.”
Ôn Thanh Hành siết chén trà trong tay, suýt nữa không giữ được vẻ bình tĩnh. Y không ngờ Thẩm Hoài Dung sẽ nói thẳng đến mức ấy trước mặt cả chính đường. Những lời đồn bên ngoài y đều biết, nhưng chưa từng có ai đặt nỗi khó xử của y ở trong lòng. Ngay cả chính y cũng tự nhủ, một ca nhi như mình chỉ cần sống yên ổn đã tốt, đừng mơ tưởng được người khác kính trọng. Thế mà Thẩm Hoài Dung lại nói, y xứng đáng.
An Viễn Hầu trầm mặc nhìn hai người. Ông không phải không biết bên ngoài nói con thứ của mình thế nào, chỉ là thất vọng quá nhiều lần nên dần không muốn quản nữa. Mỗi lần Thẩm Hoài Dung bị mắng, Từ thị đều khuyên ông rằng con trẻ ham chơi, ép quá lại phản tác dụng. Lâu dần, ông cũng mặc kệ đứa con này, chỉ cần hắn không gây họa lớn là được. Nhưng hôm nay, nhìn Thẩm Hoài Dung đứng trước mặt mình, ông bỗng cảm thấy đứa con này có chút xa lạ.
Ông đặt chén trà xuống. “Muốn đọc thì đọc. Nhưng nếu chỉ được ba ngày đã bỏ, sau này đừng nhắc lại trước mặt ta.”
Thẩm Hoài Dung cúi đầu. “Nhi tử ghi nhớ.”
Từ thị không nói thêm. Bà đưa mắt ra hiệu cho nha hoàn dâng trà. Theo quy củ, trước tiên Ôn Thanh Hành phải dâng trà cho An Viễn Hầu và Từ thị, sau đó nhận lễ. Ôn Thanh Hành quỳ xuống trên đệm mềm, hai tay nâng chén trà lên trước mặt An Viễn Hầu, giọng cung kính: “Phụ thân xin dùng trà.”
An Viễn Hầu nhận chén trà, uống một ngụm, sau đó đặt một phong hồng bao và một miếng ngọc bội nhỏ vào khay. “Đã vào cửa Thẩm gia, sau này sống cho đúng bổn phận. Hoài Dung tính tình trước kia không ổn trọng, nếu nó có chỗ nào không phải, con có thể nói với ta, cũng có thể nói với mẫu thân con.”
Ôn Thanh Hành cúi đầu đáp: “Con dâu ghi nhớ lời phụ thân dạy bảo.”
Thẩm Hoài Dung đứng bên cạnh nghe vậy, không chen lời. An Viễn Hầu tuy nghiêm khắc, nhưng câu này ít nhất ngoài mặt đã thừa nhận thân phận của Ôn Thanh Hành. Đến lượt Từ thị, Ôn Thanh Hành nâng chén trà thứ hai, sống lưng vẫn thẳng, giọng không cao không thấp: “Mẫu thân xin dùng trà.”
Từ thị nhận trà, uống rất chậm. Bà nhìn Ôn Thanh Hành quỳ trước mặt, ánh mắt dịu dàng như nước, nhưng lời nói lại như cây kim bọc trong lụa mềm. “Thanh Hành, con là ca nhi hiểu lễ, ta vừa thấy đã thích. Chỉ là Hầu phủ không giống Ôn gia, trong phủ trên dưới đều có quy củ. Con vừa vào cửa, nếu có chỗ chưa quen cứ đến hỏi ta, đừng ngại. Dung nhi tính tình phóng khoáng, không thích bị quản quá chặt, con làm phu lang cũng phải biết mềm mỏng, đừng vì muốn tốt cho nó mà khiến phu phu sinh xa cách.”
Ôn Thanh Hành cúi mắt, còn chưa kịp đáp, Thẩm Hoài Dung đã cười nhẹ một tiếng. Tiếng cười ấy không lớn, nhưng trong chính đường quá yên tĩnh nên ai cũng nghe thấy. Hắn tiến lên nửa bước, đứng bên cạnh Ôn Thanh Hành, giọng mang chút bất đắc dĩ vừa phải: “Mẫu thân còn chưa uống xong trà đã lo xa như vậy, xem ra trong mắt mẫu thân, nhi tử thật sự không hiểu chuyện đến mức phu lang khuyên một câu cũng có thể giận dỗi.”
Từ thị nhìn hắn, cười nói: “Ta chỉ là sợ Thanh Hành mới vào cửa, không biết tính con.”
“Vậy càng nên để em ấy biết rõ.” Thẩm Hoài Dung cúi mắt nhìn Ôn Thanh Hành, sau đó quay lại nói với Từ thị. “Tính con trước kia không tốt, ham chơi, lười học, còn không chịu nghe khuyên. Nhưng những điều ấy là lỗi của con, không phải vì người bên cạnh khuyên không đúng. Sau này nếu con có tiến bộ, là con nên làm; nếu con lại phạm sai, phụ thân và mẫu thân cứ phạt con, đừng trách lên người Thanh Hành. Em ấy gả cho con là để làm phu lang, không phải để thay con gánh tội.”
Từ thị nâng mắt nhìn hắn, nụ cười cuối cùng nhạt đi một chút. “Dung nhi hôm nay đúng là biết thương phu lang.”
“Hôm qua đã thành thân, y là phu lang của con, đương nhiên phải thương.” Thẩm Hoài Dung đáp rất bình thản, như thể không nghe ra sự thử trong lời bà. “Nếu ngay cả phu lang của mình cũng không biết thương, vậy con đọc bao nhiêu sách thánh hiền cũng vô dụng.”
Thẩm Hoài Cẩn ngồi bên dưới nghe đến đây, ánh mắt hơi động. Hắn không nói gì, nhưng lần đầu tiên thật sự nhìn kỹ vị nhị đệ này. Thẩm Hoài Dung vẫn là gương mặt ấy, nhưng thần thái đã khác. Không còn vẻ bực bội vì bị quản thúc, cũng không có sự phù phiếm thường ngày. Hắn đứng ở đó, từng câu từng chữ không thất lễ với mẫu thân, lại bảo vệ Ôn Thanh Hành đến kín kẽ, khiến người ta muốn bắt lỗi cũng không dễ.
An Viễn Hầu bỗng ho khẽ một tiếng. “Được rồi. Sáng sớm không cần nói mãi chuyện cũ. Từ thị, lễ đâu?”
Từ thị thu lại ánh mắt, đặt một chiếc hộp gấm vào khay trước mặt Ôn Thanh Hành. “Đây là đôi vòng ngọc ta từng đeo lúc trẻ, tuy không phải vật quý hiếm gì, nhưng cũng xem như chút tâm ý của ta. Con nhận lấy, sau này cùng Dung nhi sống cho tốt, sớm ngày khai chi tán diệp cho nhị phòng.”
Câu cuối cùng rơi xuống, Ôn Thanh Hành hơi khựng. Ca nhi có thể sinh con, sau khi thành thân bị trưởng bối nhắc chuyện con nối dõi là chuyện thường. Nhưng y mới vào cửa ngày đầu, Từ thị nói trước mặt nhiều người như vậy, không khỏi có ý gõ nhắc. Nếu y sau này không có thai, là y không đủ phúc; nếu có thai, trong Hầu phủ này lại chưa chắc thật sự bình an.
Thẩm Hoài Dung đỡ y đứng dậy trước khi y phải quỳ lâu thêm. Hắn nhận hộp gấm từ khay, tự tay đưa cho Ôn Thanh Hành, sau đó mới cười nói: “Đa tạ mẫu thân. Chuyện con cái thuận theo duyên phận là được, Thanh Hành còn nhỏ, thân thể cũng cần dưỡng. Nhi tử trước mắt chỉ muốn đọc sách đàng hoàng, đừng lại khiến phụ thân mẫu thân thất vọng. Về phần nhị phòng sau này có con hay không, khi nào có, đều là phúc khí của con và Thanh Hành.”
Lời này vừa bảo vệ Ôn Thanh Hành, vừa không để Từ thị tiếp tục ép xuống. An Viễn Hầu nghe hắn nhắc đến đọc sách lần nữa, sắc mặt ngược lại hòa hoãn hơn một chút. Đối với ông mà nói, con nối dõi quan trọng, nhưng một đứa con trai chịu tiến tới còn quan trọng hơn. Nếu Thẩm Hoài Dung thật sự có thể sửa tính, đừng nói nhị phòng có con sớm hay muộn, ngay cả thanh danh của Hầu phủ cũng sẽ bớt bị người ngoài chê cười.
Sau khi dâng trà cho phụ mẫu, Ôn Thanh Hành lại hành lễ với Thẩm Hoài Cẩn. Thẩm Hoài Cẩn là đích trưởng huynh, theo lễ nên nhận một chén trà của đệ phu. Hắn đứng dậy trước, không để Ôn Thanh Hành quỳ quá lâu, thái độ ôn hòa: “Đệ phu không cần đa lễ. Sau này đều là người một nhà, nếu nhị đệ có chỗ nào sơ suất, mong đệ phu bao dung nhiều hơn.”
Ôn Thanh Hành đáp lễ rất đúng mực: “Đại ca quá lời. Phu quân đối với ta rất tốt.”
Thẩm Hoài Cẩn nghe vậy, thoáng nhìn Thẩm Hoài Dung. Có lẽ vì câu “rất tốt” ấy quá khác với những lời đồn hắn nghe được, trong mắt hắn hiện lên chút suy nghĩ. Hắn đưa lễ gặp mặt cho Ôn Thanh Hành, là một bộ nghiên mực nhỏ và hương mặc. “Nghe nói đệ phu biết hương, bộ hương mặc này là trước kia ta được một vị tiên sinh tặng, mùi thanh mà không gắt, dùng để viết chữ rất ổn. Nếu đệ phu thích, cứ giữ lại dùng.”
Ôn Thanh Hành hơi bất ngờ. Người ngoài phần lớn chỉ biết y là ca nhi thứ xuất Ôn gia, rất ít người biết y hiểu hương. Thẩm Hoài Cẩn tặng lễ này tuy không quá quý, nhưng hợp sở thích hơn nhiều món vàng ngọc lạnh lẽo. Y nhận lấy bằng hai tay, giọng chân thành hơn vài phần: “Đa tạ đại ca.”
Thẩm Hoài Dung cũng nhìn Thẩm Hoài Cẩn một cái. Nam chính nguyên tác quả nhiên không phải người xấu. Hắn sinh ra ở vị trí được thiên vị, rất nhiều bất công hắn chưa chắc nhìn thấy, nhưng ít nhất trong cách đối nhân xử thế, hắn không có thói quen giẫm lên người khác để nâng mình. Điều này khiến Thẩm Hoài Dung thở nhẹ trong lòng. Hắn không muốn tranh tước vị với Thẩm Hoài Cẩn, cũng không muốn vừa bắt đầu đã dựng lên một kẻ thù không cần thiết.
Thẩm Hoài Cẩn nhìn hắn, bỗng nói: “Nhị đệ vừa rồi nói muốn đọc sách lại từ đầu. Nếu có chỗ nào không hiểu, có thể đến hỏi ta. Ta không dám nói học vấn cao bao nhiêu, nhưng mấy bộ kinh nghĩa nhập môn vẫn có thể cùng đệ bàn luận.”
Trong chính đường, Từ thị khẽ nhíu mày rất nhanh rồi lại giãn ra. Thẩm Hoài Dung nhìn thấy nhưng giả vờ không thấy. Hắn chắp tay với Thẩm Hoài Cẩn, thái độ không thân thiết quá mức nhưng cũng không xa cách: “Vậy sau này phải làm phiền đại ca rồi. Đệ trước kia bỏ bê quá nhiều, muốn nhặt lại không dễ, mong đại ca đừng chê cười.”
Thẩm Hoài Cẩn ôn hòa nói: “Chỉ cần đệ thật lòng muốn học, không ai chê cười.”
An Viễn Hầu nghe hai huynh đệ đối đáp, sắc mặt rốt cuộc tốt hơn một chút. Từ trước đến nay ông mong nhất là con cái trong nhà hòa thuận, đích trưởng tử có tiền đồ, thứ tử không gây họa. Nếu Thẩm Hoài Dung thật sự chịu nghe lời Thẩm Hoài Cẩn đọc sách, dù không thi ra công danh gì, ít nhất cũng có thể sửa bớt tật xấu bên ngoài. Nghĩ vậy, ông nhìn Ôn Thanh Hành cũng thuận mắt hơn vài phần. Dù sao người vừa vào cửa một ngày đã khiến Thẩm Hoài Dung nói ra lời muốn đọc sách, bất luận là trùng hợp hay không, cũng coi như có chút phúc khí.
Từ thị không để chính đường tiếp tục xoay quanh chuyện đọc sách. Bà cười sai người dọn điểm tâm, lại nói vài lời về quy củ trong phủ, lời nào cũng mềm mại. Ôn Thanh Hành ngồi bên cạnh Thẩm Hoài Dung, lắng nghe rất chăm chú. Khi Từ thị nhắc đến việc mỗi sáng thiếu phu nhân các viện nên đến chính viện thỉnh an, Thẩm Hoài Dung không lập tức phản đối, chỉ hỏi rất tự nhiên: “Mẫu thân, Thanh Hành vừa vào phủ, thân thể còn chưa quen, mấy ngày này có thể để em ấy nghỉ thêm một chút không? Đợi sau lại mặt rồi đến thỉnh an đúng giờ cũng không muộn.”
Từ thị nhìn hắn. “Ta vốn cũng nghĩ vậy, chỉ sợ Thanh Hành quá hiểu lễ, tự mình không chịu nghỉ. Nếu con đã thương phu lang, vậy ba ngày này cứ miễn thỉnh an sáng. Đợi lại mặt trở về rồi học quy củ trong phủ cũng được.”
Thẩm Hoài Dung lập tức đứng dậy hành lễ. “Đa tạ mẫu thân thông cảm.”
Hắn cảm tạ rất đúng lúc, khiến Từ thị không thể nói thêm gì. Ôn Thanh Hành ngồi bên cạnh, trong lòng lại lặng lẽ ghi nhớ. Ba ngày miễn thỉnh an nghe như chuyện nhỏ, nhưng đối với một tân phu lang vừa trải qua đêm tân hôn, còn phải chuẩn bị lại mặt mà nói, đó là một khoảng thở rất quý. Thẩm Hoài Dung không lớn tiếng tranh chấp, cũng không để y tự mở miệng xin, chỉ dùng một câu “thương phu lang” mà lấy được điều này trước mặt mọi người.
Rời chính viện khi mặt trời đã lên cao. Trên đường trở về Tùng Hòa viện, Ôn Thanh Hành đi chậm hơn lúc đến. Đêm qua mệt, sáng nay lại quỳ dâng trà, dù có đệm mềm cũng khó tránh khó chịu. Thẩm Hoài Dung nhận ra, liền dừng bước dưới bóng cây bên đường. Hắn quay đầu nhìn mấy nha hoàn theo sau, nhạt giọng nói: “Các ngươi đi xa một chút.”
Đợi hạ nhân lùi ra, hắn mới cúi đầu hỏi Ôn Thanh Hành: “Có phải khó chịu hơn rồi không?”
Ôn Thanh Hành vốn muốn nói không sao, nhưng ánh mắt Thẩm Hoài Dung như đã đoán trước câu ấy, khiến y bỗng không nói ra được. Y hơi rũ mắt, giọng nhỏ đi: “Chỉ hơi mỏi. Về viện nghỉ một lát là được.”
Thẩm Hoài Dung nhìn con đường lát đá còn một đoạn khá dài phía trước, không nói hai lời đã đưa tay đỡ lấy cánh tay y. Ôn Thanh Hành giật mình, theo bản năng nhìn quanh. “Phu quân, đây là trong phủ…”
“Trong phủ thì sao?” Thẩm Hoài Dung đỡ y đi chậm hơn. “Em là phu lang của ta, thân thể không thoải mái, ta đỡ em vài bước cũng không phải chuyện mất lễ. Nếu ai thấy chướng mắt, bảo người đó đến nói với ta.”
Ôn Thanh Hành mím môi, nhưng khóe miệng lại không nhịn được cong lên rất nhạt. Từ nhỏ đến lớn, y sợ nhất là làm phiền người khác, cũng sợ bị người ta nhìn thấy dáng vẻ yếu thế. Nhưng được phu quân đỡ đi dưới nắng sớm sau ngày tân hôn, cảm giác ấy không giống mất mặt như y tưởng. Ngược lại, trong từng ánh mắt kinh ngạc của hạ nhân hai bên đường, y lần đầu tiên cảm thấy danh phận nhị thiếu phu nhân này không phải một tấm lưới lạnh, mà là một chiếc áo khoác thật sự có thể che gió.
Khi sắp đến Tùng Hòa viện, Ôn Thanh Hành bỗng nhẹ giọng nói: “Phu quân hôm nay vì em nói rất nhiều lời.”
Thẩm Hoài Dung nghiêng đầu nhìn y. “Sợ ta nói nhiều quá, khiến mẫu thân không vui?”
Ôn Thanh Hành không phủ nhận. “Mẫu thân nhìn rất hiền hòa, nhưng từng câu đều có ý. Em mới vào phủ, chưa rõ thế cục, không muốn phu quân vì em mà bị làm khó. Huống hồ… trước kia phu quân vốn đã không được phụ thân hài lòng, nếu lại khiến chủ mẫu không thích, sau này trong phủ e rằng càng khó.”
“Em nhìn rất rõ.” Thẩm Hoài Dung dừng lại, trong mắt có chút khen ngợi thật lòng. “Cho nên em càng nên hiểu, trong phủ này nhịn một lần không đổi được bình yên. Người khác thử em một bước, nếu em lùi ba bước, họ sẽ biết sau này có thể tiếp tục tiến. Ta không bảo em ngang ngược, cũng không bảo em gặp ai cũng chống lại, nhưng ít nhất trong những chuyện liên quan đến danh phận của em, ta không thể lùi.”
Ôn Thanh Hành nhìn hắn, ánh mắt dần sâu hơn. “Vậy phu quân thật sự muốn đọc sách sao?”
“Muốn.” Thẩm Hoài Dung đáp không chút do dự. “Không chỉ đọc sách, còn phải thi. Ta không thể cả đời dựa vào thân phận nhị thiếu gia Hầu phủ. Phụ thân còn tại, đại ca là đích trưởng, sau này tước vị không liên quan đến ta. Nếu ta không tự có đường đi, em ở bên cạnh ta cũng chỉ có thể theo ta chịu ánh mắt người khác.”
Ôn Thanh Hành không ngờ hắn đã nghĩ xa đến vậy. Người trong kinh thành đều nói Thẩm Hoài Dung không tim không phổi, sống ngày nào vui ngày ấy, chưa từng lo tương lai. Nhưng người trước mặt y lại nói rất rõ: đại ca là đích trưởng, tước vị không liên quan đến hắn, hắn phải tự tìm đường đi. Sự tỉnh táo ấy không giống một kẻ ăn chơi bỗng nổi hứng, mà giống một người đã suy nghĩ rất lâu.
Y im lặng một lát, rồi nói: “Nếu phu quân muốn đọc sách, em sẽ chuẩn bị hương an thần cho chàng. Mẫu thân em trước kia để lại vài phương hương, có loại dùng trong thư phòng rất tốt, mùi không nồng, cũng không khiến người ta buồn ngủ. Chỉ là hương liệu trong viện chưa chắc đủ, đợi sau lại mặt, em muốn bảo chưởng quầy ở Thanh Ninh Hương Phường đưa ít đồ tới.”
Thẩm Hoài Dung nghe đến Thanh Ninh Hương Phường, trong lòng khẽ động. Đây là tuyến phát triển quan trọng của Ôn Thanh Hành trong đời này, cũng là thứ y giữ lại từ mẫu thân. Trong nguyên tác, tiệm hương ấy bị Ôn gia từng chút chiếm dụng, về sau gần như không còn liên quan gì đến y. Đời này, hắn tuyệt đối sẽ không để chuyện ấy xảy ra.
Hắn nhìn Ôn Thanh Hành, giọng dịu đi rõ rệt: “Thanh Ninh Hương Phường là tài sản riêng của em. Sau này em muốn kiểm sổ, muốn sửa phương hương, muốn để chưởng quầy đưa hương liệu tới, đều không cần xin phép ai trong Hầu phủ. Nếu có người hỏi, cứ nói là ta đồng ý.”
Ôn Thanh Hành hơi ngẩn ra. “Phu quân không cảm thấy… em vừa vào cửa đã lo chuyện tiệm bên ngoài là không giữ bổn phận sao?”
“Vì sao lại không giữ bổn phận?” Thẩm Hoài Dung nhíu mày. “Đó là thứ mẫu thân em để lại cho em. Em biết chế hương, biết xem sổ sách, có việc mình thích làm, chẳng phải rất tốt sao? Ta đọc sách cần hương của em, sau này nói không chừng còn phải dựa vào phu lang nuôi ta một thời gian.”
Câu cuối hắn cố ý nói nhẹ đi, mang chút ý cười. Ôn Thanh Hành quả nhiên bị hắn nói đến ngẩn người, sau đó không nhịn được mím môi cười rất khẽ. Nụ cười ấy nhạt như ánh nắng rơi trên cánh hoa sau mưa, thoáng qua rất nhanh, nhưng Thẩm Hoài Dung vẫn nhìn thấy. Trong lòng hắn bỗng mềm nhũn, cảm thấy sáng nay ở chính viện nói bao nhiêu lời cũng đáng.
Ôn Thanh Hành nhận ra hắn đang nhìn mình, vội thu lại nụ cười, nhưng giọng đã mềm hơn trước. “Phu quân nếu thật sự muốn dùng, em sẽ phối cho chàng một loại hương mặc riêng. Không cần quá quý, chỉ cần hợp với thư phòng, tỉnh thần mà không gắt. Trước kia mẫu thân em nói, người đọc sách kỵ nhất là dùng hương quá nồng, dễ khiến tâm khí phù phiếm.”
Thẩm Hoài Dung gật đầu rất nghiêm túc. “Vậy sau này chuyện hương trong thư phòng giao cho em. Còn chuyện để em không bị người khác bắt nạt, giao cho ta.”
Ôn Thanh Hành nhìn hắn, lần này không lập tức nói lời khách khí nữa. Y chỉ nhẹ nhàng đáp: “Vâng.”
Hai người trở về Tùng Hòa viện, quản sự trong viện đã chờ dưới hiên. Nhìn thấy Thẩm Hoài Dung đỡ Ôn Thanh Hành vào cửa, quản sự cúi đầu càng thấp. Hôm nay trong chính viện xảy ra chuyện gì chưa truyền ra hết, nhưng việc sáng sớm nhị thiếu gia phạt nha hoàn vì nhìn trộm phòng trong đã đủ khiến cả viện không dám tùy tiện như trước. Thẩm Hoài Dung không lập tức xử lý đám người, chỉ bảo đưa Ôn Thanh Hành về phòng nghỉ trước.
Ôn Thanh Hành biết hắn còn việc muốn làm, bèn nhẹ giọng nói: “Phu quân đi đi, em nghỉ một lát là được.”
Thẩm Hoài Dung lại không yên tâm. Hắn đỡ y ngồi xuống giường, tự tay kéo chăn mỏng phủ lên đầu gối y, rồi dặn nha hoàn thân cận tạm thời đứng ngoài bình phong, không được quấy rầy. Sau đó hắn cúi đầu nói với Ôn Thanh Hành: “Ngủ một lát. Đợi em tỉnh, ta lại cùng em xem người trong viện.”
Ôn Thanh Hành nhìn hắn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó gọi tên. Rõ ràng sáng nay mới là ngày đầu tiên sau thành thân, nhưng Thẩm Hoài Dung đã khiến y nghe thấy quá nhiều chữ “cùng”. Cùng dâng trà, cùng về viện, cùng xem người trong viện. Y chưa từng là người được đặt vào trong chữ ấy, nên mỗi lần nghe thấy đều cảm thấy vừa lạ lẫm vừa ấm áp.
Y nằm xuống, kéo chăn che nửa gương mặt, giọng nhỏ đến gần như tan trong màn giường: “Phu quân cũng đừng quá mệt.”
Thẩm Hoài Dung thoáng ngẩn ra, sau đó cười nhẹ. “Biết rồi, phu lang.”
Ôn Thanh Hành nhắm mắt lại, hoa ấn sau tai đỏ lên dưới tóc mai. Thẩm Hoài Dung nhìn y một lát, xác nhận y thật sự mệt đến ngủ thiếp đi mới xoay người bước ra ngoài. Ngoài hiên, quản sự và mấy hạ nhân đang chờ, ai nấy đều cúi đầu, không còn vẻ lơ đễnh như đêm qua. Sắc mặt Thẩm Hoài Dung dịu dàng khi ở trước mặt Ôn Thanh Hành cũng dần thu lại, chỉ còn sự bình tĩnh lạnh nhạt.
Hắn ngồi xuống ghế dưới hiên, nhìn đám người trước mặt. “Trước kia ta không quản viện này, để các ngươi quen thói qua loa, đó là lỗi của ta. Nhưng từ hôm nay trở đi, Tùng Hòa viện có thêm một chủ tử. Ai còn dám gọi sai xưng hô, cắt xén đồ dùng, truyền lời trong phòng ra ngoài, hoặc nhận lệnh từ nơi khác mà không bẩm với ta và thiếu phu nhân, tự thu dọn đồ đến chỗ quản gia lĩnh bán thân khế.”
Mấy hạ nhân đồng loạt quỳ xuống, tiếng thỉnh tội vang đầy sân. Thẩm Hoài Dung nhìn bọn họ, trong lòng biết chỉ lập uy bằng một hai câu chưa đủ. Viện này đã bị bỏ mặc quá lâu, người của Từ thị cắm vào không ít, kẻ lười nhác cũng nhiều. Nhưng hắn không vội. Hắn không thể một ngày dọn sạch cả Hầu phủ, nhưng có thể bắt đầu từ Tùng Hòa viện, từ bát cháo của Ôn Thanh Hành, từ than lửa, y phục, hương liệu, từng việc nhỏ một.
Bên trong phòng, Ôn Thanh Hành vốn tưởng mình sẽ ngủ không được, nhưng giọng nói trầm ổn của Thẩm Hoài Dung ngoài hiên truyền vào lờ mờ, từng chữ đều giống như rơi xuống quanh viện, dựng lên một bức tường không quá cao nhưng đủ chắn gió đầu tiên cho y. Y nhắm mắt, bàn tay đặt trên chăn chậm rãi thả lỏng. Đêm qua trước khi gả vào Hầu phủ, y từng nghĩ đời mình có lẽ chỉ là từ một chiếc lồng này chuyển sang một chiếc lồng khác.
Nhưng giờ phút này, trong tiếng người ngoài hiên đồng loạt cúi đầu nhận lệnh, Ôn Thanh Hành bỗng sinh ra một ý nghĩ rất nhỏ.
Có lẽ nơi này chưa chắc chỉ là lồng giam.
Có lẽ, người kia thật sự muốn cùng y dựng một mái nhà.
(Hết chương 2)
Bình luận 💬 0