Chương 3: Phu Lang Là Chủ
Sau khi Ôn Thanh Hành ngủ lại, Tùng Hòa viện cũng yên tĩnh hơn nhiều. Mưa sáng đã tạnh hẳn, ánh nắng sau cơn mưa rơi xuống sân gạch xanh, làm mặt đất còn ẩm hiện lên một lớp sáng nhạt. Dưới mái hiên, mấy nha hoàn và tiểu tư đứng thành hai hàng, ai nấy cúi đầu không dám thở mạnh. Nếu là trước kia, nhị thiếu gia gọi người trong viện đến hỏi chuyện, bọn họ chưa chắc để trong lòng. Nhưng sau một đêm tân hôn và một buổi dâng trà, Thẩm Hoài Dung không còn giống vị thiếu gia chỉ biết cười nhạt cho qua mọi chuyện như trước.
Thẩm Hoài Dung ngồi trên ghế thái sư dưới hiên, trước mặt đặt một chén trà nóng chưa động đến. Hắn không vội nổi giận, cũng không lập tức phát tác, chỉ lật danh sách hạ nhân trong viện mà quản sự vừa đưa lên. Danh sách này viết khá ngay ngắn, tên người, tuổi tác, chức trách đều có đủ, nhưng vừa nhìn kỹ đã biết có vấn đề. Tùng Hòa viện là nơi ở của nhị thiếu gia Hầu phủ, nay lại có thêm chính thê vào cửa, theo lý ít nhất phải có một quản sự nội viện thật sự biết lo liệu, hai nha hoàn nhất đẳng hầu hạ trong phòng, mấy nha hoàn nhị đẳng, thô sử, tiểu tư quét dọn, thêm người trông bếp nhỏ. Thế nhưng trong danh sách, người có chức trách rõ ràng thì ít, người “tạm điều” từ chính viện sang lại nhiều.
Một viện toàn người tạm điều, chủ tử muốn sai ai cũng phải nhìn sắc mặt chính viện. Đây không phải hầu hạ, mà là đặt dây cương vào cổ nhị phòng.
Trịnh quản sự quỳ bên dưới, lưng áo đã thấm mồ hôi. Ông ta ngoài bốn mươi, mặt tròn, dáng người hơi béo, trước kia phụ trách việc phân phát đồ dùng trong Tùng Hòa viện. Nói là quản sự, thực ra nhiều chuyện đều phải nghe bên chính viện. Nhị thiếu gia trước kia không hỏi, ông ta cũng vui vẻ nhẹ việc, ngày nào thiếu rượu thì đưa rượu, thiếu bạc thì ứng bạc, còn chuyện viện có đủ than hay thiếu vải vóc, chưa bao giờ thật sự đặt trong lòng.
Thẩm Hoài Dung đặt danh sách xuống, hỏi: “Trong viện có bao nhiêu người là hạ nhân ký khế chết với Hầu phủ, bao nhiêu người là chính viện tạm điều sang?”
Trịnh quản sự vội đáp: “Bẩm nhị thiếu gia, khế chết có tám người, tạm điều từ chính viện sang có sáu người. Trước kia nhị thiếu gia không thích người lạ hầu hạ sát bên, phu nhân thương người thanh tịnh nên mới không xếp quá nhiều người. Nay thiếu phu nhân vào cửa, nếu nhị thiếu gia thấy không đủ, lão nô có thể bẩm chính viện xin thêm.”
“Không cần bẩm chính viện ngay.” Thẩm Hoài Dung nhấc mắt nhìn ông ta. “Tùng Hòa viện là viện của ta. Người trong viện nếu thiếu, ta tự nói với phụ thân và mẫu thân. Còn hiện tại, ta muốn biết sáu người tạm điều kia bình thường nghe lệnh của ai.”
Sân viện lập tức lặng xuống. Câu hỏi này quá thẳng, thẳng đến mức Trịnh quản sự không thể giả vờ nghe không hiểu. Vài nha hoàn đứng bên cạnh khẽ siết khăn tay, trong đó Xuân Hạnh chính là người sáng nay nhìn trộm phòng trong bị phạt hai thước răn. Nàng vốn là nha hoàn nhị đẳng bên chính viện, được Từ thị điều đến Tùng Hòa viện sau khi hôn sự định xuống, ngoài mặt nói là giúp nhị thiếu gia lo liệu việc tân hôn, thực chất mọi chuyện trong viện đều sẽ truyền về chính viện qua miệng nàng.
Trịnh quản sự lau mồ hôi, cười gượng: “Nhị thiếu gia nói vậy khiến lão nô sợ hãi. Đã đến Tùng Hòa viện, đương nhiên đều nghe lệnh nhị thiếu gia. Chỉ là phu nhân quản gia vất vả, trong phủ trên dưới vốn đều do chính viện điều phối, có việc gì cũng phải bẩm qua bên ấy mới hợp quy củ.”
Thẩm Hoài Dung cầm chén trà lên, không uống, chỉ dùng nắp chén gạt nhẹ mặt nước. “Trong phủ do mẫu thân quản gia là quy củ. Nhưng trong viện ta, thiếu phu nhân là chủ tử của Tùng Hòa viện, đó cũng là quy củ. Sau này tiền bạc, đồ dùng, cơm nước, than lửa, y phục, xe ngựa, hạ nhân ra vào, trước hết phải đưa sổ đến trước mặt ta và thiếu phu nhân xem qua. Việc cần bẩm chính viện, ta sẽ cho người bẩm. Việc trong viện, không cần các ngươi vượt qua chủ tử mình đi thỉnh ý người khác.”
Xuân Hạnh nghe vậy liền quỳ xuống, giọng run nhưng vẫn cố giữ vẻ mềm mỏng: “Nhị thiếu gia minh xét, nô tỳ tuyệt đối không dám vượt qua chủ tử. Chỉ là nô tỳ vốn do chủ mẫu điều đến, nếu có việc lớn không bẩm lại, sợ chính viện trách nô tỳ làm việc không chu toàn. Nô tỳ thân phận thấp hèn, chỉ muốn hai bên đều không đắc tội, xin nhị thiếu gia thương xót.”
Lời này nghe đáng thương, nhưng lại khéo léo đặt Từ thị ra phía sau. Nếu Thẩm Hoài Dung phạt nặng, chẳng khác nào không nể mặt chủ mẫu; nếu không phạt, người trong viện sẽ biết chỉ cần nhắc đến chính viện, Tùng Hòa viện vẫn phải lùi một bước. Thẩm Hoài Dung nhìn nàng, trong lòng không giận mà càng thêm tỉnh táo. Hắn vừa xuyên đến, trong tay chưa có người, càng không thể vì nóng vội mà đuổi sạch toàn bộ hạ nhân do Từ thị đưa tới. Nhưng nếu bước đầu tiên không lập được quy củ, sau này Ôn Thanh Hành sẽ bị những sợi dây mềm này trói đến thở không nổi.
Hắn đặt chén trà xuống, giọng nhạt đi: “Ngươi nói đúng, hạ nhân thân phận thấp, sợ hai bên đều không đắc tội cũng là thường tình. Vậy ta cho ngươi một con đường dễ hơn. Từ hôm nay trở đi, ai là người chính viện tạm điều sang, nếu cảm thấy khó làm việc dưới tay ta và thiếu phu nhân, có thể trở về chính viện. Ta sẽ đích thân viết lời cảm tạ mẫu thân, nói các ngươi hầu hạ tân hôn vất vả, nay trong viện đã có thiếu phu nhân, không dám tiếp tục giữ người của chính viện lâu. Như vậy các ngươi không cần khó xử, chính viện cũng không thể trách các ngươi.”
Xuân Hạnh sắc mặt trắng bệch. Trở về chính viện trong tình thế này nghe như giữ mặt mũi, nhưng thật ra chẳng khác nào bị Tùng Hòa viện trả người. Phu nhân có thể không trách nhị thiếu gia ngay trước mặt, nhưng những nha hoàn bị trả về chắc chắn không còn được xem trọng như trước. Huống hồ trước khi đến đây, Từ thị đã dặn các nàng phải để ý nhất cử nhất động trong phòng tân hôn. Nếu mới ngày đầu đã bị đuổi về, chẳng phải là làm hỏng việc của chủ mẫu?
Nàng vội dập đầu: “Nô tỳ không dám! Nô tỳ đã được điều đến Tùng Hòa viện, từ nay đương nhiên một lòng hầu hạ nhị thiếu gia và thiếu phu nhân. Sáng nay nô tỳ lỗ mãng, đã biết sai thật rồi, xin nhị thiếu gia cho nô tỳ thêm một cơ hội.”
Thẩm Hoài Dung không lập tức đáp. Hắn nhìn những người còn lại, thong thả hỏi: “Còn ai muốn trở về chính viện không?”
Không ai dám lên tiếng. Gió sau mưa thổi qua sân, lá trúc bên tường khẽ lay động, tiếng xào xạc nhỏ đến mức gần như có thể nghe thấy nhịp thở căng thẳng của từng người. Trịnh quản sự quỳ trên đất, trong lòng càng lúc càng bất an. Ông ta bỗng nhận ra nhị thiếu gia không phải đang phát giận nhất thời, mà thật sự muốn thu Tùng Hòa viện về tay mình. Người như vậy đáng sợ hơn một chủ tử chỉ biết đập chén rất nhiều, bởi hắn không mắng chửi, không động thủ, chỉ từng câu từng câu cắt sạch đường lui của hạ nhân.
Thẩm Hoài Dung nói: “Không ai muốn đi, vậy nhớ rõ. Từ hôm nay trở đi, thiếu phu nhân nói một câu trong viện này cũng giống như ta nói. Ai dám trước mặt gọi thiếu phu nhân, sau lưng gọi Ôn gia công tử, hoặc dùng mấy chữ ca nhi thứ xuất để bàn tán, ta không đánh mắng, chỉ bán thẳng ra ngoài. Hầu phủ không thiếu hạ nhân, Tùng Hòa viện càng không cần người không biết nhận chủ.”
Mấy hạ nhân đồng loạt cúi đầu nhận lệnh. Thẩm Hoài Dung bảo Trịnh quản sự đưa sổ đồ dùng tháng này lên. Sổ được trình đến rất nhanh, rõ ràng đã chuẩn bị từ trước. Nhưng thứ chuẩn bị quá sạch sẽ đôi khi lại càng có vấn đề. Thẩm Hoài Dung lật vài trang, thấy than bạc cốt ghi đủ, vải lụa ghi đủ, tổ yến, dược liệu, hương liệu xông phòng cũng ghi đủ, chỉ là những thứ hắn nhìn thấy trong viện sáng nay lại không hề tương xứng với con số trên giấy.
Hắn hỏi: “Than bạc cốt tháng này đã phát đủ?”
Trịnh quản sự đáp rất nhanh: “Bẩm nhị thiếu gia, đã phát đủ. Chỉ là mấy ngày trước trời ẩm, bếp nhỏ dùng nhiều hơn một chút, cho nên trong kho còn lại không nhiều. Nếu nhị thiếu gia cần, lão nô sẽ sai người đi lĩnh thêm.”
“Vải Vân Châu dùng may rèm phòng tân hôn đâu?”
“Cái này…” Trịnh quản sự nghẹn lại một thoáng. “Vải ấy chủ mẫu nói màu hơi sáng, sợ nhị thiếu gia không thích, nên đổi sang gấm đỏ hiện tại. Vải Vân Châu tạm để trong kho chung, sau này thiếu phu nhân muốn may áo cũng có thể dùng.”
Thẩm Hoài Dung cười nhạt. “Trong sổ ghi đã nhập Tùng Hòa viện, trong viện lại không thấy đồ. Một câu tạm để kho chung là xong?”
Trịnh quản sự vừa định giải thích, từ sau bình phong bên trong lại truyền ra tiếng bước chân rất nhẹ. Mọi người ngẩng đầu theo bản năng, chỉ thấy Ôn Thanh Hành được Tố Tâm dìu ra. Y đã khoác thêm áo ngoài màu xanh nhạt, tóc chỉ buộc lỏng sau vai, sắc mặt còn hơi tái vì mệt, nhưng dáng đứng rất thẳng. Thẩm Hoài Dung thấy y đi ra, lập tức đứng dậy bước tới đỡ, chân mày nhíu lại.
“Không phải bảo em ngủ thêm sao?”
Ôn Thanh Hành nhìn hắn, giọng nhẹ nhưng có chút áy náy: “Em ngủ một lát đã khá hơn. Nghe bên ngoài đang tra sổ, em nghĩ mình nên ra xem. Dù sao phu quân vừa mới nói trong viện này em cũng là chủ tử, nếu chuyện đầu tiên đã để chàng xử lý thay em từ đầu đến cuối, sau này người dưới chưa chắc thật sự phục.”
Thẩm Hoài Dung nhìn y thật lâu. Hắn có thể thấy Ôn Thanh Hành vẫn mệt, nhưng trong mắt y không còn vẻ chỉ biết nhẫn nhịn như đêm qua. Có lẽ y vẫn chưa hoàn toàn tin hắn, nhưng y đã bắt đầu thử bước ra khỏi chiếc vỏ tự bảo vệ mình. Điều này khiến Thẩm Hoài Dung không nỡ cản, chỉ đưa tay kéo ghế bên cạnh mình, lại bảo Tố Tâm lấy thêm đệm mềm đặt lên.
“Vậy em ngồi cạnh ta.” Hắn nói. “Mệt thì lập tức về phòng.”
Ôn Thanh Hành khẽ gật đầu. Y ngồi xuống bên cạnh Thẩm Hoài Dung, không chiếm vị trí chính giữa, cũng không lùi về phía sau. Chỉ một vị trí ấy đã đủ khiến hạ nhân trong sân hiểu rõ, từ nay về sau nhị thiếu phu nhân không phải người có thể bị bỏ qua trong Tùng Hòa viện. Thẩm Hoài Dung đem sổ đồ dùng đưa cho y. Ôn Thanh Hành nhận lấy, lật rất chậm. Y từ nhỏ đã theo mẫu thân học xem sổ tiệm hương, tuy không từng quản một viện lớn, nhưng những con số có khớp hay không, dòng nào viết mập mờ, dòng nào dùng chữ để che lấp thiếu hụt, y nhìn qua đã biết.
Y không vội nói. Lật hết ba trang, y mới ngẩng đầu nhìn Trịnh quản sự, giọng ôn hòa: “Sổ này ghi tháng trước lĩnh mười cân hương xông phòng loại thượng hạng từ kho, dùng cho phòng tân hôn. Nhưng trong phòng hôm qua em ngửi thấy hương an thần trộn đàn hương thường, không phải loại thượng hạng. Mùi đàn hương thượng hạng sạch và trầm hơn, khi đốt qua đêm không để lại vị khét ở cuối. Hương trong phòng hôm qua đến gần sáng đã có mùi khói chua, hẳn là trộn bột gỗ cũ để tăng lượng.”
Trịnh quản sự ngẩng phắt đầu, trên mặt không giấu được kinh ngạc. Ông ta có thể nghĩ Thẩm Hoài Dung đột nhiên muốn tra sổ vì muốn lập uy, nhưng tuyệt đối không ngờ Ôn Thanh Hành vừa vào cửa đã phân biệt được hương liệu trong phòng có vấn đề. Việc hương xông phòng bị đổi vốn rất khó tra, bởi chủ tử bình thường chỉ ngửi thơm hay không thơm, ai lại biết bên trong trộn thứ gì. Đêm qua là tân hôn, hương liệu dùng nhiều, chỉ cần ghi vào sổ là hương thượng hạng, phần chênh lệch giữa thật và giả có thể lặng lẽ biến mất.
Xuân Hạnh cũng tái mặt. Nàng phụ trách dọn phòng tân hôn, chuyện hương liệu không sạch không thể nói hoàn toàn không liên quan đến nàng. Nhưng hương ấy là người từ kho chung đưa đến, nàng chỉ thay vào lư hương, vốn tưởng không ai để ý. Không ngờ thiếu phu nhân vừa vào cửa, chưa kịp uống trọn chén trà đầu đã chỉ ra ngay vấn đề.
Ôn Thanh Hành nhìn sắc mặt mọi người, giọng vẫn không cao: “Còn than bạc cốt. Sáng nay khi rửa mặt, em thấy trong lò tay có than vụn pha lẫn than tạp. Than bạc cốt cháy lâu, khói nhẹ, không để lại mùi ẩm. Than trong phòng lại có mùi đất nặng. Nếu nói bếp nhỏ dùng nhiều, vậy xin Trịnh quản sự cho người đem sổ bếp nhỏ đến đối chiếu. Một đêm tân hôn, phòng trong dùng than tạp đã là thất lễ. Nếu ngày sau trời rét, chủ tử trong viện dùng đồ như vậy, bệnh rồi là lỗi của ai?”
Trịnh quản sự quỳ rạp xuống đất. “Thiếu phu nhân minh xét, lão nô thật sự không biết bên dưới dám làm chuyện này! Đồ đều lĩnh từ kho, người dưới đưa thế nào lão nô liền nhận thế ấy, tuyệt không có lòng cắt xén chủ tử.”
Thẩm Hoài Dung nghe đến đây, ánh mắt lạnh đi. Hắn không lập tức mắng, chỉ nhìn Ôn Thanh Hành. Y nói rất rõ, không phải đơn giản muốn bắt lỗi hạ nhân, mà là chỉ ra từ hương đến than đều bị tráo. Hương xấu có thể hại giấc ngủ, than tạp có thể hại thân thể, nhất là đối với ca nhi vừa động phòng, thân thể mệt mỏi, càng không chịu nổi lạnh và khói bẩn. Nguyên tác không viết rõ Ôn Thanh Hành bị bào mòn từ ngày nào, nhưng có lẽ mọi thứ bắt đầu chính từ những việc nhỏ không ai để ý như vậy.
Ôn Thanh Hành khép sổ lại, nhìn Trịnh quản sự: “Ta không nói hiện tại nhất định là ngươi cắt xén. Nhưng ngươi là quản sự trong viện, đồ vào tay ai, ai nhận, ai đặt trong kho, ai đưa vào phòng, đều phải có người chịu trách nhiệm. Hôm nay là ngày đầu ta vào cửa, ta không muốn làm lớn khiến người ngoài nói Tùng Hòa viện không yên. Nhưng từ giờ đến giờ Dậu, ngươi phải đem toàn bộ sổ lĩnh đồ, sổ kho nhỏ, danh sách người phụ trách bếp nhỏ và phòng tân hôn đến đây. Nếu đồ thật sự bị kho chung tráo, ta và nhị thiếu gia sẽ bẩm chính viện hỏi rõ. Nếu đồ đã vào Tùng Hòa viện rồi mới biến mất, vậy chính ngươi tự chọn người giao ra.”
Lời này vừa mềm vừa cứng. Bề ngoài y không kết tội Trịnh quản sự ngay, cũng không nói chính viện có vấn đề, nhưng từng đường đều khóa chặt. Nếu đổ cho kho chung, phải đối chất với chính viện. Nếu không dám đổ, vậy tự xử lý người trong viện. Trịnh quản sự vốn muốn dùng câu “không biết” để thoát, giờ lại bị buộc phải chọn một bên. Ông ta mồ hôi lạnh đầy trán, cuối cùng chỉ có thể dập đầu nhận lệnh.
Thẩm Hoài Dung nhìn Ôn Thanh Hành, trong mắt không giấu được ý cười. Phu lang của hắn quả nhiên không phải người chỉ biết chờ cứu. Đêm qua y còn cẩn trọng như chim non bị mưa đánh ướt cánh, sáng nay đã có thể ngồi dưới hiên, dùng giọng mềm mại nhất buộc quản sự trong viện không còn đường lấp liếm. Sự dịu dàng của y không phải yếu đuối, mà là lớp vỏ bọc trên một phần cứng cỏi rất sâu.
Xuân Hạnh thấy Trịnh quản sự không thoát được, trong lòng càng hoảng. Nàng bỗng dập đầu về phía Ôn Thanh Hành, nước mắt rơi xuống rất nhanh: “Thiếu phu nhân, nô tỳ thật sự không biết hương trong phòng bị trộn. Hôm qua nô tỳ chỉ làm theo phân phó, kho đưa gì nô tỳ dùng nấy. Nếu thiếu phu nhân vì chuyện này trách nô tỳ, nô tỳ cũng không dám oán. Chỉ là nô tỳ từ chính viện sang, nếu mới ngày đầu đã bị phạt, người ngoài không biết còn tưởng thiếu phu nhân không thích người chủ mẫu đưa tới…”
Tố Tâm đứng sau lưng Ôn Thanh Hành nghe vậy thì tức đến đỏ mắt. Nàng là nha hoàn duy nhất Ôn Thanh Hành mang theo từ Ôn gia, trước kia từng hầu hạ mẫu thân của y một thời gian, sau khi mẫu thân y mất vẫn đi theo y. Nàng biết công tử nhà mình ở Ôn gia chịu bao nhiêu tủi thân, nay vừa vào Hầu phủ đã bị một nha hoàn dùng lời ép như vậy, suýt nữa không nhịn được tiến lên mắng.
Ôn Thanh Hành lại chỉ nhẹ nhàng nhìn Xuân Hạnh. “Ngươi nói người ngoài không biết sẽ tưởng ta không thích người mẫu thân đưa tới. Vậy ngươi cảm thấy nếu người ngoài biết đêm tân hôn của nhị thiếu gia Hầu phủ dùng hương trộn bột gỗ cũ, than lẫn than tạp, họ sẽ nghĩ ai không thích ta?”
Xuân Hạnh nghẹn lời. Một câu ấy khiến nàng không dám khóc tiếp. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, người bị nghi đầu tiên chính là chính viện. Từ thị ngoài mặt là mẹ chồng hiền lương, tự nhiên không muốn mang tiếng bạc đãi tân phu lang vừa vào cửa. Ôn Thanh Hành không cần lớn tiếng, chỉ nhẹ nhàng đem chữ “người ngoài” nàng vừa dùng trả lại, đã ép nàng không thể tiếp tục lấy chính viện làm lá chắn.
Thẩm Hoài Dung rốt cuộc mở miệng: “Xuân Hạnh, sáng nay ta đã phạt ngươi vì không biết quy củ vào phòng. Hiện tại lại có chuyện hương liệu. Ta không cần biết ngươi thật sự không biết hay giả vờ không biết. Từ hôm nay trở đi, ngươi không cần hầu hạ trong phòng nữa, tạm thời xuống làm việc ở ngoài viện. Đợi tra rõ chuyện hương, nếu không liên quan đến ngươi, ta cho ngươi thêm một cơ hội. Nếu liên quan, Tùng Hòa viện sẽ không giữ ngươi.”
Xuân Hạnh sắc mặt trắng bệch, nhưng lần này không dám cãi nữa. Nàng dập đầu lui xuống, vai run rẩy. Trịnh quản sự cũng vội vàng dẫn người đi lấy sổ. Chỉ một lúc sau, sân viện vốn đông người đã vắng hơn phân nửa. Thẩm Hoài Dung không tiếp tục giữ tất cả quỳ dưới nắng, chỉ để hai tiểu tư cũ trong viện ở lại hỏi chuyện.
Hai tiểu tư ấy một người tên Thường An, một người tên A Mộc. Thường An tuổi khoảng mười tám, trước kia chuyên chạy việc bên ngoài cho nguyên thân, dáng vẻ lanh lợi nhưng không gian xảo. A Mộc nhỏ hơn một chút, phụ trách quét dọn thư phòng cũ, tính tình thật thà, đứng từ nãy đến giờ đầu cúi thấp, tay căng thẳng nắm chặt vạt áo. Thẩm Hoài Dung hỏi vài câu, phát hiện hai người này tuy không có bản lĩnh gì lớn, nhưng khế bán thân đều nằm trong phủ, phía sau không có quan hệ phức tạp với chính viện.
Ôn Thanh Hành nhìn hai người một lát, bỗng hỏi A Mộc: “Thư phòng của nhị thiếu gia hiện tại còn dùng được không?”
A Mộc ngẩn ra, vội đáp: “Bẩm thiếu phu nhân, thư phòng vẫn quét dọn mỗi ba ngày một lần, chỉ là… chỉ là nhị thiếu gia trước kia ít dùng, sách trên giá cũng không đầy đủ. Có mấy bộ kinh nghĩa bị dọn vào kho, còn có vài cuốn bị… bị thiếu gia mang ra ngoài cho bằng hữu mượn, chưa lấy về.”
Nói đến cuối, giọng A Mộc càng nhỏ. Ai cũng biết “cho bằng hữu mượn” chẳng qua là cách nói dễ nghe. Đám thiếu gia ngày thường cùng Thẩm Hoài Dung uống rượu chơi bời, ai lại thật sự mượn kinh nghĩa về đọc? Có lẽ lúc đánh cược thiếu thứ đặt, nguyên thân tiện tay đem sách quý trong thư phòng ném ra cho đẹp mặt mà thôi.
Thẩm Hoài Dung nghe mà thái dương hơi giật. Hắn biết nguyên thân hoang đường, nhưng không ngờ hoang đường đến mức lấy sách trong phủ đưa cho bạn rượu. Một học bá hiện đại như hắn xuyên thành kẻ đọc sách chẳng ra đọc sách, chơi bời chẳng ra chơi bời, thật sự có cảm giác phải tự nhặt lại từng mảnh danh tiếng đã bị đập nát.
Ôn Thanh Hành lại không cười, cũng không lộ vẻ khinh thường. Y chỉ nhìn A Mộc, giọng ôn hòa: “Ngươi còn nhớ những sách nào bị mang đi không?”
A Mộc vội gật đầu. “Nhớ được một ít. Có một bộ Đại Hạ luật lược giải, hai quyển Luận ngữ tập chú, còn có mấy quyển sách văn chương của tiên sinh trong kinh. Tiểu nhân từng thấy nhị thiếu gia để trong rương, sau này không thấy nữa.”
Ôn Thanh Hành quay sang nhìn Thẩm Hoài Dung. “Phu quân nếu muốn đọc sách lại, trước hết nên kiểm lại thư phòng. Sách đã mất có thể chuộc về hoặc mua lại, nhưng nên lập danh mục rõ ràng. Nếu thư phòng thiếu cả kinh nghĩa cơ bản, người ngoài biết chàng xin phụ thân đọc sách nhưng trong phòng lại không có sách, dễ bị cười là nói suông.”
Thẩm Hoài Dung gật đầu. “Em nói đúng. A Mộc, lát nữa ngươi dẫn Thường An kiểm lại thư phòng, thiếu sách gì viết thành danh sách đưa cho ta. Những sách còn tìm được thì lau sạch, xếp theo loại. Từ hôm nay trở đi, thư phòng không được để người ngoài tùy tiện vào. Ai muốn mượn sách, phải có ta đồng ý.”
A Mộc vội đáp vâng. Thường An đứng bên cạnh liếc trộm Thẩm Hoài Dung một cái, rồi lại nhanh chóng cúi đầu. Có lẽ hắn cũng cảm thấy vị nhị thiếu gia hôm nay quá khác, nhưng trong sự khác ấy lại có một loại ổn định khiến hạ nhân không dám khinh thường. Trước kia nhị thiếu gia nói muốn làm gì, mọi người đều chỉ cười trong lòng chờ hắn ba ngày sau quên sạch. Hôm nay lại khác, bởi bên cạnh hắn còn có một vị thiếu phu nhân biết xem sổ, biết phân hương, biết từng câu từng câu đặt việc vào đúng chỗ.
Đợi hai tiểu tư lui xuống, dưới hiên chỉ còn Thẩm Hoài Dung, Ôn Thanh Hành và Tố Tâm. Tố Tâm nhìn chủ tử nhà mình, trong mắt vừa thương vừa vui. Nàng đã theo Ôn Thanh Hành nhiều năm, chưa từng thấy ai ở trước mặt nhiều hạ nhân như vậy nói thiếu phu nhân là chủ tử, càng chưa từng thấy ai thật lòng để y cùng ngồi ngang hàng xử lý việc trong viện. Nàng cúi đầu lặng lẽ lau khóe mắt, không muốn để Ôn Thanh Hành nhìn thấy mình thất lễ.
Thẩm Hoài Dung thấy Ôn Thanh Hành ngồi lâu, sắc mặt lại nhạt đi, liền nhíu mày nói: “Được rồi, chuyện còn lại để ta xử lý. Em về phòng nghỉ.”
Ôn Thanh Hành cũng biết thân thể mình không chống đỡ được lâu. Nhưng y không lập tức đứng dậy, mà nhìn hắn hỏi: “Phu quân thật sự muốn giao sổ trong viện cho em xem?”
“Đương nhiên.” Thẩm Hoài Dung đáp. “Em là thiếu phu nhân của Tùng Hòa viện, chuyện này vốn nên do em quản. Chẳng qua hiện tại em vừa vào cửa, thân thể còn mệt, ta không muốn em vất vả quá sớm. Trước hết chúng ta cùng xem, đợi em quen rồi, muốn quản thế nào đều nghe em.”
Ôn Thanh Hành im lặng một lát. “Nhưng em là ca nhi, lại là thứ xuất Ôn gia. Nếu quản việc trong viện quá sớm, người ngoài có lẽ sẽ nói em vừa vào cửa đã nắm quyền, không biết khiêm tốn.”
“Người ngoài nói em không quản, sẽ bảo em mềm yếu vô dụng. Em quản, họ lại bảo em không biết khiêm tốn. Nếu thế nào cũng có lời để nói, vì sao phải chọn cách khiến mình chịu thiệt?” Thẩm Hoài Dung nhìn y, giọng rất bình tĩnh. “Thanh Hành, ta không muốn em bị nhốt trong mấy chữ hiền lương nhẫn nhịn. Em biết xem sổ, biết hương liệu, biết phân biệt dược tính, đây đều là bản lĩnh của em. Bản lĩnh có rồi thì nên dùng, không phải giấu đi chỉ để người khác yên tâm bắt nạt.”
Ôn Thanh Hành ngước mắt nhìn hắn. Câu nói ấy dường như chạm vào nơi sâu nhất trong lòng y. Từ khi mẫu thân mất, không ai còn khen những thứ y học được là bản lĩnh. Ôn gia chỉ nói ca nhi học nhiều sổ sách hương liệu làm gì, sau này gả đi biết hầu hạ phu quân, sinh con nối dõi mới là chính đạo. Những cuốn hương phổ mẫu thân để lại bị y giấu trong rương, khế tiệm Thanh Ninh Hương Phường cũng bị Ôn gia xem như thứ lợi nhuận nhỏ không đáng kể. Y từng nghĩ mình thích chế hương cũng được, biết xem sổ cũng được, tất cả chẳng qua chỉ là niềm an ủi trong những ngày bị bỏ quên.
Nhưng Thẩm Hoài Dung nói, đó là bản lĩnh của y.
Y cúi đầu, đầu ngón tay khẽ vuốt mép sổ trong tay. “Mẫu thân em trước kia cũng từng nói như vậy. Bà nói hương thơm không chỉ để làm vui mũi người khác. Biết hương là biết khí, biết dược tính, biết lòng người thích thanh hay thích nồng. Một tiệm hương nếu làm tốt, không cần tranh ồn ào ngoài phố cũng có thể nuôi sống rất nhiều người.”
Thẩm Hoài Dung nghe y chủ động nhắc đến mẫu thân và tiệm hương, giọng càng dịu: “Thanh Ninh Hương Phường hiện tại do ai trông coi?”
“Là Lưu chưởng quầy.” Ôn Thanh Hành nói. “Ông ấy trước kia đi theo mẫu thân em, sau này mẫu thân mất, Ôn gia vốn muốn đổi người nhưng thấy tiệm lợi nhuận không cao, lại nằm ở phố không quá sầm uất, nên không để tâm nhiều. Lưu chưởng quầy tuổi đã lớn, tính tình trung hậu, mấy năm nay vẫn lén gửi sổ cũ cho em xem. Chỉ là em ở Ôn gia không tiện ra mặt, nhiều phương hương muốn sửa cũng không có cơ hội làm.”
“Sau lại mặt, ta cho người mời Lưu chưởng quầy đến Tùng Hòa viện.” Thẩm Hoài Dung nói rất nhanh. “Tiệm là của em, sổ cũng nên do em xem. Nếu Ôn gia hỏi, cứ nói em đã xuất giá, của hồi môn và tài sản riêng phải tự mình kiểm kê, đây là lễ pháp, không ai bắt lỗi được.”
Ôn Thanh Hành hơi giật mình. “Phu quân không sợ Ôn gia vì chuyện này mà sinh sự sao?”
“Ôn gia đã đưa em lên kiệu hoa, chẳng lẽ còn muốn sau khi em vào Hầu phủ rồi tiếp tục quản đồ của em?” Thẩm Hoài Dung cười nhạt. “Ba ngày sau lại mặt, ta cũng muốn xem bọn họ định đối đãi với phu lang của ta thế nào.”
Nghe đến hai chữ lại mặt, Ôn Thanh Hành im lặng. So với dâng trà ở Hầu phủ, trở về Ôn gia càng khiến y khó chịu hơn. Hầu phủ ít nhất còn có Thẩm Hoài Dung đứng bên cạnh y, còn Ôn gia là nơi y đã sống mười chín năm nhưng chưa từng có cảm giác thuộc về. Lại mặt vốn nên là ngày nhà mẹ đẻ thương con, hỏi han tân hôn có tốt hay không, chuẩn bị cơm canh đón con trở về. Nhưng Ôn Thanh Hành biết, Ôn gia sẽ chỉ nhìn xem Hầu phủ có coi trọng y không, xem y có thể mang lại lợi gì, hoặc chê y không đủ bản lĩnh giữ lấy phu quân.
Thẩm Hoài Dung nhận ra sự im lặng ấy, đưa tay phủ lên mu bàn tay y. “Sợ về Ôn gia?”
Ôn Thanh Hành muốn lắc đầu, nhưng cuối cùng vẫn thành thật đáp: “Không phải sợ. Chỉ là… nơi đó không có gì đáng nhớ.”
Thẩm Hoài Dung siết nhẹ tay y. “Vậy chúng ta về cho đúng lễ, lấy lại thứ nên lấy, nói rõ điều nên nói. Nếu họ thương em, ta kính họ là nhà mẹ đẻ của em. Nếu họ không thương em, ta cũng sẽ để họ biết, em không phải người có thể tùy tiện đưa đi rồi gọi về sai khiến.”
Ôn Thanh Hành nhìn bàn tay đang phủ lên tay mình, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền đến, khiến cảm giác lạnh lẽo khi nhắc đến Ôn gia tan đi đôi chút. Y chưa từng nghĩ ngày lại mặt của mình sẽ có người dùng giọng chắc chắn như vậy nói sẽ đi cùng y lấy lại thứ nên lấy. Trong giây lát, y bỗng cảm thấy con đường trở về Ôn gia kia có lẽ không còn dài và lạnh như trước.
Y nhẹ giọng nói: “Vậy sau lại mặt, em muốn mời Lưu chưởng quầy đến. Em muốn xem lại sổ ba năm gần đây của Thanh Ninh Hương Phường, cũng muốn thử sửa vài phương hương. Nếu phu quân thật sự muốn đọc sách, em sẽ phối cho chàng một loại hương thư phòng trước. Không dùng xạ hương hay hương quá nồng, chỉ dùng trầm thủy pha chút tùng châm khô và vỏ quýt lâu năm, thêm một ít bạch chỉ đã xử lý, khi đốt lên sẽ tỉnh thần, không hại thân.”
Thẩm Hoài Dung nghe y nói đến hương liệu, ánh mắt y dường như sáng hơn lúc nãy rất nhiều. Đó là ánh sáng của một người nhắc đến điều mình thật sự am hiểu, không còn chỉ là tân phu lang cẩn trọng từng lời. Hắn nhìn đến mềm lòng, bỗng rất muốn để cả kinh thành sau này đều biết Ôn Thanh Hành không phải ca nhi thứ xuất bị bỏ rơi, mà là người có thể đứng giữa hương thơm thanh nhã, dùng bản lĩnh của mình dựng nên một khoảng trời riêng.
Hắn cười nói: “Ta còn chưa bắt đầu đọc sách, đã có phu lang lo hương thư phòng cho ta. Xem ra nếu sau này ta thi không tốt, thật sự có lỗi với hương của em.”
Ôn Thanh Hành bị hắn trêu, khóe môi hơi cong. “Hương chỉ phụ trợ, đọc sách vẫn phải dựa vào phu quân.”
“Ừm.” Thẩm Hoài Dung nghiêm túc gật đầu. “Vậy phu quân cố gắng, không để phu lang mất mặt.”
Hai người đối diện nhau, không khí dưới hiên bỗng mềm xuống. Tố Tâm đứng phía sau cúi đầu, lần đầu tiên cảm thấy mũi mình cay đến mức không dám ngẩng lên. Nàng từng lo công tử gả vào Hầu phủ sẽ bị nhị thiếu gia ăn chơi làm khổ, nhưng mới qua một ngày, mọi thứ đã khác xa điều nàng sợ hãi. Có lẽ chưa thể nói sau này nhất định tốt đẹp, nhưng ít nhất hiện tại, nhị thiếu gia biết bảo vệ người, cũng biết nhìn thấy chỗ tốt của công tử nhà nàng.
Đến gần giờ Dậu, Trịnh quản sự đem sổ kho nhỏ và danh sách người phụ trách tới. Sổ bếp nhỏ quả nhiên không khớp với sổ lĩnh đồ. Than bạc cốt trong sổ ghi nhập đủ, nhưng kho nhỏ chỉ còn lại chưa đến một nửa. Hương thượng hạng ghi dùng cho phòng tân hôn thực tế không hề nhập viện, người phụ trách nhận hàng chỉ để lại dấu tay, còn tên lại là một thô sử đã bị điều đi từ hai ngày trước. Trịnh quản sự không còn cách nào lấp liếm, đành khai rằng mấy thứ tốt phần lớn bị người dưới đổi đem bán lấy bạc, còn một phần vì trước kia nhị thiếu gia không hỏi, nên bị phòng kho chung cắt bớt.
Thẩm Hoài Dung không xử quá rộng ngay. Hắn phạt Trịnh quản sự ba tháng tiền tiêu, tạm giữ chức nhưng giao chìa khóa kho nhỏ cho Ôn Thanh Hành, lệnh trong bảy ngày phải bù đủ than, vải và hương liệu còn thiếu. Hai thô sử trực tiếp đổi hương và than bị đánh mười trượng, đuổi khỏi Tùng Hòa viện giao cho quản gia xử lý. Xuân Hạnh tạm thời điều ra ngoài viện, không được vào phòng trong. Những người còn lại giữ nguyên, nhưng mỗi người đều phải ký vào quy củ mới của Tùng Hòa viện.
Đây không phải kết quả sạch sẽ nhất, nhưng là cách ổn nhất lúc này. Thẩm Hoài Dung chưa có căn cơ, Ôn Thanh Hành vừa vào cửa, nếu một hơi đuổi sạch toàn bộ người cũ, chính viện nhất định sẽ lập tức nhúng tay. Giữ Trịnh quản sự lại, để ông ta sợ mà làm việc, đồng thời nắm chìa khóa kho trong tay Ôn Thanh Hành, mới là bước đầu hợp lý. Ôn Thanh Hành hiểu điều ấy, nên khi Thẩm Hoài Dung hỏi ý y, y không phản đối.
Đêm xuống, Tùng Hòa viện cuối cùng yên tĩnh. Trong phòng, hạ nhân đã thay lư hương sạch, nhưng Ôn Thanh Hành không dùng hương trong kho nữa, chỉ lấy một viên hương nhỏ từ rương của mình đặt vào lư. Hương thơm rất nhạt, giống cỏ khô sau nắng, pha một chút vị ngọt của vỏ quýt lâu năm, không nồng nhưng khiến lòng người chậm rãi yên xuống. Thẩm Hoài Dung ngồi bên bàn, trước mặt là danh sách sách vở A Mộc vừa kiểm ra. Phần thiếu hụt nhiều hơn hắn tưởng, thư phòng của nguyên thân gần như chỉ còn cái vỏ.
Ôn Thanh Hành ngồi bên cạnh, trong tay cầm chìa khóa kho nhỏ mới nhận. Chìa khóa đồng không nặng, nhưng đối với y lại giống một vật chứng rõ ràng. Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai giao chìa khóa gì cho y, càng không nói một viện từ nay do y quản. Y nhìn nó một lúc lâu, bỗng nhẹ giọng hỏi: “Phu quân thật sự yên tâm để em giữ sao?”
Thẩm Hoài Dung đang xem danh sách, nghe vậy ngẩng đầu. “Không giao cho em thì giao cho ai? Ta sao?”
Ôn Thanh Hành nhìn hắn. “Chàng là chủ tử của Tùng Hòa viện.”
“Em cũng vậy.” Thẩm Hoài Dung đáp. “Hơn nữa, nếu để ta quản, có lẽ chưa đến ba ngày đã bị sổ sách làm cho đau đầu. Phu lang của ta giỏi hơn ta, ta dựa vào em không được sao?”
Ôn Thanh Hành biết hắn cố ý nói nhẹ để mình yên tâm, nhưng vẫn bị câu “phu lang của ta” làm cho lòng mềm đi. Y cúi đầu cất chìa khóa vào hộp nhỏ, sau đó lấy từ rương ra một cuốn sổ bìa xanh đã cũ. “Đây là sổ hương mẫu thân em để lại. Không phải hương phổ đầy đủ, chỉ là vài ghi chép lặt vặt khi bà còn quản tiệm. Nếu phu quân muốn dùng thư phòng, em có thể dựa vào đây phối hương trước.”
Thẩm Hoài Dung không nhận ngay. Hắn nhìn cuốn sổ cũ trong tay y, nghiêm túc nói: “Đây là di vật của mẫu thân em, em không cần tùy tiện đưa cho ai, kể cả ta.”
Ôn Thanh Hành hơi ngẩn ra, sau đó chậm rãi mỉm cười. “Không phải tùy tiện. Em đưa cho phu quân xem, vì em tin chàng sẽ không làm hỏng.”
Tin.
Một chữ rất nhẹ, nhưng đối với Thẩm Hoài Dung mà nói lại nặng hơn mọi lời khen. Đêm qua Ôn Thanh Hành còn phòng bị đến mức không dám tin hắn, hôm nay đã có thể đem sổ cũ của mẫu thân đặt trước mặt hắn. Hắn không biết đó có phải là tin tưởng hoàn toàn hay không, nhưng ít nhất đó là một khe cửa nhỏ vừa mở ra. Hắn đưa tay nhận cuốn sổ bằng động tác rất cẩn thận, như nhận một phần quá khứ quý giá của y.
“Ta sẽ giữ kỹ.” Hắn nói.
Ôn Thanh Hành khẽ gật đầu. Dưới ánh đèn, hai người ngồi cạnh nhau, một người xem danh sách sách vở, một người xem sổ hương cũ. Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua trúc xanh, trong phòng có hương ấm, có đèn sáng, có tiếng giấy lật rất khẽ. Khoảnh khắc ấy không giống tân hôn vội vàng, cũng không giống đôi phu phu xa lạ vừa bị lễ pháp buộc vào nhau. Nó giống một khởi đầu rất bình thường của đời sống sau này, bình thường đến mức khiến người ta không nhịn được mà tham luyến.
Nhưng sự yên tĩnh ấy không kéo dài quá lâu. Gần cuối giờ Tuất, Thường An vội vàng đến bẩm ngoài cửa, nói người gác cổng vừa đưa vào một phong thư từ Ôn gia. Thẩm Hoài Dung và Ôn Thanh Hành nhìn nhau, trong lòng đều hiểu ba ngày lại mặt còn chưa đến, Ôn gia đã vội gửi thư lúc này, chắc chắn không chỉ vì hỏi han bình an.
Thẩm Hoài Dung bảo Thường An đưa thư vào. Phong thư viết rất đẹp, bên trên là nét chữ của quản sự Ôn gia. Ôn Thanh Hành nhận ra chữ ấy, ánh mắt lập tức nhạt đi. Y mở thư, đọc chưa đến nửa trang, đầu ngón tay cầm giấy đã hơi siết lại. Thẩm Hoài Dung thấy sắc mặt y thay đổi, đưa tay nhận lấy thư xem.
Trong thư, Ôn gia ngoài mặt hỏi thăm y sau khi vào Hầu phủ có ổn không, dặn y phải hiếu kính phụ mẫu chồng, chăm sóc phu quân, giữ thể diện Ôn gia. Nhưng đến cuối thư lại nhắc rằng Thanh Ninh Hương Phường mấy tháng nay sổ sách rối ren, Ôn gia đã thay y giữ trước, bảo y vừa gả vào Hầu phủ thì nên chuyên tâm làm dâu, đừng vì việc buôn bán nhỏ mà khiến người ngoài chê cười. Ba ngày sau lại mặt, nếu thuận tiện, y chỉ cần đem khế tiệm và con dấu cũ của mẫu thân về Ôn gia đối chiếu, sau này mọi việc trong tiệm sẽ do Ôn gia thay y xử lý.
Thẩm Hoài Dung đọc xong, ánh mắt lập tức lạnh xuống. Ôn gia đúng là không chờ nổi. Vừa thấy Ôn Thanh Hành được hắn giữ thể diện trong đêm tân hôn, đã lập tức muốn nắm lấy tiệm hương trước khi y kịp tự quản. Thanh Ninh Hương Phường trong mắt họ có lẽ chỉ là một món lợi nhỏ, nhưng đối với Ôn Thanh Hành, đó là thứ mẫu thân y để lại, là đường lui, là bản lĩnh, là phần quá khứ duy nhất còn ấm.
Ôn Thanh Hành im lặng rất lâu. Sau đó y chậm rãi gấp thư lại, giọng bình tĩnh đến mức nghe không ra cảm xúc: “Phu quân, ba ngày sau lại mặt, em muốn tự mình nói rõ với Ôn gia.”
Thẩm Hoài Dung nhìn y. “Ta đi cùng em.”
Ôn Thanh Hành ngẩng mắt. Trong ánh đèn, gương mặt y vẫn thanh nhã như cũ, nhưng sự mềm yếu bị ép ra từ nhiều năm nhẫn nhịn đã nhạt đi. Thay vào đó là một phần cứng cỏi lặng lẽ, giống như hương thơm được cất sâu trong hộp gỗ, một khi mở ra sẽ không còn dễ dàng bị ai phủ lấp.
Y nhẹ giọng nói: “Vâng. Nhưng lần này, em muốn tự mình giữ lấy thứ mẫu thân để lại.”
Thẩm Hoài Dung nắm lấy tay y, lòng bàn tay ấm và vững. “Được. Ta đứng bên cạnh em.”
Ngoài cửa sổ, gió đêm lại nổi lên, thổi ngọn đèn trong phòng khẽ lay động. Ôn Thanh Hành nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình, lần đầu tiên không rút lại, cũng không chỉ cúi đầu nói lời cảm tạ. Y chậm rãi siết lại, rất nhẹ, nhưng đủ để Thẩm Hoài Dung cảm nhận được.
Ba ngày sau, y sẽ trở về Ôn gia.
Nhưng lần này, y không còn trở về một mình.
(Hết chương 3)
Bình luận 💬 0