Chương 4: Lại Mặt
Ba ngày sau tân hôn, trời trong hiếm thấy. Trận mưa đêm trước đã rửa sạch lớp bụi mỏng phủ trên mái ngói An Viễn Hầu phủ, khiến sắc xanh của cây cối trong sân càng thêm dịu mắt. Từ sáng sớm, Tùng Hòa viện đã có người ra vào chuẩn bị lễ lại mặt. Rương lễ được đặt thành hàng dưới hiên, bên trên phủ vải đỏ, dây buộc kết thành nút cát tường rất chỉnh tề. So với những lễ vật vốn được chính viện đưa tới lúc đầu, số rương hiện tại nhiều hơn hẳn bốn rương, trong đó có vải tốt, thuốc bổ, hộp điểm tâm quý, một đôi bình ngọc, hai cân trà xuân, cùng vài món trang sức thích hợp cho trưởng bối nữ quyến.
Những thứ ấy không phải Từ thị chủ động thêm. Sáng qua khi Thẩm Hoài Dung đến chính viện thỉnh ý việc lại mặt, người bên Từ thị chỉ đưa tới danh mục lễ vật cũ. Ngoài mặt không thể nói sơ sài, nhưng nếu đặt vào thân phận nhị thiếu gia An Viễn Hầu phủ đưa phu lang về nhà mẹ đẻ, lại rõ ràng không đủ thể diện. Một ca nhi thứ xuất như Ôn Thanh Hành, nếu lễ lại mặt quá mỏng, người ngoài sẽ không nói Hầu phủ tiết kiệm, mà chỉ nói y vào cửa không được phu quân coi trọng. Thẩm Hoài Dung không tranh cãi trong chính viện, chỉ tự mở kho riêng của nguyên thân, chọn thêm mấy món có thể đem đi, rồi bảo Thường An ra phố mua thêm trà và điểm tâm. Đồ không nhất thiết phải quý đến chói mắt, nhưng phải đủ lễ, đủ mặt mũi, đủ để Ôn gia thấy rõ người được đưa về hôm nay không phải ca nhi có thể tùy tiện chê cười như trước.
Ôn Thanh Hành đứng trước hiên nhìn từng rương lễ được kiểm lại, trong lòng không khỏi có chút chua xót. Khi y xuất giá, Ôn gia cũng chuẩn bị của hồi môn, nhưng phần lớn chỉ là đồ ngoài mặt, nhìn đủ số chứ không đủ tâm. Những món thật sự thuộc về y chỉ có vài cuốn hương phổ, mấy món di vật mẫu thân để lại, khế tiệm Thanh Ninh Hương Phường và một ít bạc riêng tích góp nhiều năm. Hôm nay Thẩm Hoài Dung đưa y lại mặt, lại vì thể diện của y mà tự mình thêm lễ, thậm chí còn đứng dưới hiên nhìn quản sự buộc lại dây đỏ trên từng rương, không để ai làm qua loa.
Từ nhỏ đến lớn, Ôn Thanh Hành đã quen bị người ta xem nhẹ trong những chuyện như thế này. Lễ vật ít một chút, áo vải cũ một chút, phòng ở xa một chút, than lửa thiếu một chút, tất cả đều có thể được người Ôn gia nhẹ nhàng gạt qua bằng mấy chữ “con vốn không cần tranh với ai”. Lâu dần, ngay cả chính y cũng học cách không tranh. Nhưng hóa ra khi có người thật sự muốn giữ thể diện cho y, từng chuyện nhỏ ấy đều có thể được đặt lên bàn mà tính toán rõ ràng.
Thẩm Hoài Dung từ chỗ rương lễ quay lại, thấy y đứng yên dưới hiên liền bước tới, thuận tay kéo lại áo choàng mỏng trên vai y. “Sáng còn lạnh, sao không đứng trong phòng chờ?”
Ôn Thanh Hành ngước mắt nhìn hắn. Hôm nay Thẩm Hoài Dung mặc trường bào màu xanh sẫm, thắt lưng gọn gàng, tóc buộc bằng quan ngọc trắng. So với dáng vẻ đêm tân hôn còn vương men rượu, hiện tại hắn đã có thêm vài phần trầm ổn. Chỉ là khi cúi đầu chỉnh áo cho y, động tác lại rất tự nhiên, như thể chăm sóc phu lang là chuyện không cần suy nghĩ.
“Em muốn tự xem lễ lại mặt.” Ôn Thanh Hành nói khẽ. “Phu quân đã chuẩn bị nhiều hơn danh mục chính viện đưa tới, có phải sẽ khiến mẫu thân không vui không?”
Thẩm Hoài Dung cười nhạt. “Nếu lễ mỏng, người mất thể diện là em. Nếu lễ dày, người không vui là người khác. Hai bên không thể cùng vừa lòng, đương nhiên phải chọn em.”
Ôn Thanh Hành hơi khựng lại. Lời này nghe qua gần như tùy hứng, nhưng lại khiến lồng ngực y ấm lên. Y nhìn rương lễ dưới hiên, một lát sau mới nói: “Thật ra Ôn gia chưa chắc để tâm em được đưa về bằng lễ gì. Họ để tâm hơn là Hầu phủ hiện tại coi trọng em đến đâu, phu quân có thể cho họ lợi gì.”
“Vậy càng phải để họ thấy rõ.” Thẩm Hoài Dung thay y buộc lại dây áo choàng, giọng bình tĩnh. “Hầu phủ có coi trọng em hay không, trước hết nhìn ta. Còn ta có thể cho họ lợi gì, phải xem họ có tư cách nhận hay không.”
Ôn Thanh Hành nhìn hắn, trong mắt hiện lên chút lo lắng rất nhạt. “Phu quân, hôm nay về Ôn gia, nếu bọn họ nói lời khó nghe, chàng không cần vì em mà tức giận. Ôn gia am hiểu nhất là dùng chữ hiếu và chữ thân để ép người. Em không muốn chàng vừa mới nói muốn đọc sách đã bị người khác bắt được lỗi vô lễ với nhạc gia.”
Thẩm Hoài Dung đưa tay chạm nhẹ vào mu bàn tay y. “Ta biết. Hôm nay không phải đi gây sự, mà là đưa phu lang lại mặt. Lễ ta sẽ giữ đủ, lời cũng sẽ nói đúng mực. Nhưng nếu bọn họ muốn nhân chữ thân mà cướp đồ của em, vậy lại là chuyện khác.”
Ôn Thanh Hành cúi mắt. Sau một đêm suy nghĩ, y đã đem khế tiệm và con dấu nhỏ của mẫu thân cất trong hộp gỗ, đặt sát bên người. Lá thư Ôn gia gửi đến vẫn còn nằm trên bàn trong phòng, từng chữ đều như mũi kim bọc đường. Họ bảo y vừa gả vào Hầu phủ thì nên chuyên tâm làm dâu, đừng vì việc buôn bán nhỏ mà khiến người ngoài chê cười. Nhưng y biết, một khi khế tiệm và con dấu được đưa ra, Thanh Ninh Hương Phường sẽ không bao giờ còn trở lại tay y nữa. Đó không chỉ là tiệm hương, mà là dấu vết cuối cùng mẫu thân để lại trên đời này.
Y hít nhẹ một hơi, nói: “Hôm nay chuyện tiệm hương, em muốn tự mình nói.”
“Ừm.” Thẩm Hoài Dung không do dự. “Ta đứng cạnh em. Khi nào em muốn ta mở miệng, chỉ cần nhìn ta.”
Ôn Thanh Hành ngẩn ra rồi khẽ gật đầu. Giữa bọn họ chỉ mới thành thân ba ngày, chưa thể nói đã hoàn toàn hiểu nhau, càng chưa thể nói tình cảm sâu nặng. Nhưng ba ngày này, Thẩm Hoài Dung chưa từng ép y tin, cũng chưa từng dùng danh nghĩa bảo vệ mà cướp mất tiếng nói của y. Hắn giúp y chỉnh viện, nhưng vẫn để y ngồi bên cạnh xem sổ. Hắn thêm lễ lại mặt cho y, nhưng không tự ý quyết định chuyện Thanh Ninh Hương Phường. Loại tôn trọng ấy đối với Ôn Thanh Hành mà nói còn quý hơn cả những lời yêu thương son sắt.
Trước khi xuất phủ, hai người vẫn phải đến chính viện thỉnh an. Từ thị đã ngồi trong chính đường, thấy rương lễ phía sau nhiều hơn dự liệu, nụ cười trên mặt thoáng dừng rồi lại mềm mại như cũ. Bà kéo tay Ôn Thanh Hành nói vài câu dặn dò, giọng điệu ôn hòa như một mẹ chồng thật lòng thương con dâu mới vào cửa.
“Lại mặt là chuyện vui, con đừng căng thẳng. Ôn gia dù sao cũng là nhà mẹ đẻ của con, có chuyện gì cứ mềm mỏng nói, đừng để hai nhà mất hòa khí. Dung nhi tính tình thẳng, nếu có chỗ nào không chu toàn, con làm phu lang phải ở bên nhắc nhở nhiều hơn.”
Ôn Thanh Hành cúi đầu đáp: “Con dâu ghi nhớ lời mẫu thân dạy.”
Thẩm Hoài Dung đứng bên cạnh, vẻ mặt không đổi. “Mẫu thân yên tâm, hôm nay con đưa Thanh Hành về, nhất định giữ đủ lễ. Lễ lại mặt con đã kiểm qua, nếu có chỗ nào chưa ổn, mong mẫu thân chỉ điểm.”
Từ thị liếc qua danh mục lễ vật hắn đưa lên, ánh mắt khẽ động. Trong đó có bốn món không nằm trong danh mục ban đầu, vừa nhìn đã biết do hắn tự thêm. Bà đặt danh mục xuống, cười nói: “Dung nhi hôm nay thật chu đáo. Chỉ là lễ lại mặt quá dày, Ôn gia thấy lại tưởng Hầu phủ cố ý nâng đỡ, sau này khó tránh sinh ra vài phần mong đợi không nên có.”
“Thanh Hành là phu lang chính thất của con, lại mặt đủ lễ là nên làm.” Thẩm Hoài Dung đáp. “Về phần Ôn gia có mong đợi gì, đó là chuyện của Ôn gia. Hầu phủ giữ lễ, không phải vì sợ ai mong đợi, mà vì không để người ngoài chê cười.”
Từ thị nhìn hắn một lát, nụ cười nhạt đi rất nhanh rồi lại hiện lên. “Con nói cũng có lý. Đi sớm về sớm, đừng để Thanh Hành mệt.”
Ra khỏi chính viện, Ôn Thanh Hành mới nhẹ giọng nói: “Mẫu thân đang nhắc chàng không nên cho Ôn gia mặt mũi quá lớn.”
“Ta nghe ra.” Thẩm Hoài Dung đỡ y lên xe ngựa trước, sau đó mới ngồi vào. “Bà ấy sợ Ôn gia thấy em được coi trọng rồi dựa vào nhị phòng sinh sự, cũng sợ em có nhà mẹ đẻ chống lưng. Nhưng bà ấy quên một chuyện.”
Ôn Thanh Hành hỏi: “Chuyện gì?”
Thẩm Hoài Dung nhìn y, giọng rất nhẹ nhưng chắc: “Ta cho em mặt mũi, không phải để Ôn gia có thể dựa vào em, mà là để Ôn gia không dám xem nhẹ em.”
Bánh xe lăn qua con đường lát đá ngoài Hầu phủ, tiếng vó ngựa vang đều đều giữa phố sáng. Ôn Thanh Hành ngồi trong xe, tay đặt trên hộp gỗ nhỏ trong tay áo, lòng bàn tay vẫn còn hơi lạnh. Nhưng lời Thẩm Hoài Dung vừa nói giống như một lớp chăn mỏng phủ lên nỗi bất an ấy. Y nghiêng đầu nhìn màn xe hơi lay động, bên ngoài là kinh thành phồn hoa đã xa lạ với y từ lâu. Trước khi xuất giá, y rất ít được ra ngoài, mỗi lần đi Thanh Ninh Hương Phường cũng phải mượn danh mua hương liệu cho Ôn gia, không thể đường đường chính chính nói đó là tiệm của mẫu thân mình. Hôm nay y ngồi trên xe ngựa của Hầu phủ, bên cạnh là phu quân danh chính ngôn thuận, rương lễ phía sau đủ khiến người ngoài ghé mắt. Vậy mà nơi y sắp trở về lại là nơi khiến y cảm thấy xa lạ nhất.
Ôn gia nằm ở phía nam kinh thành, không phải huân quý nhất lưu nhưng cũng là nhà có nền tảng. Mấy đời trước Ôn gia từng có người làm quan trong Lễ bộ, về sau dần sa sút, đến đời phụ thân Ôn Thanh Hành chỉ giữ chức quan nhàn tản, danh tiếng thanh quý còn đó nhưng thực quyền chẳng bao nhiêu. Vì vậy bọn họ mới càng để tâm đến hôn sự với An Viễn Hầu phủ. Một ca nhi thứ xuất không được thương yêu, nếu có thể gả cho nhị thiếu gia Hầu phủ, dù đối phương ăn chơi, đối với Ôn gia cũng không hẳn là chuyện xấu. Ít nhất khi cần, bọn họ có thể nói mình là thông gia của Hầu phủ.
Xe ngựa dừng trước cổng Ôn gia, người gác cổng đã chờ sẵn, nhưng khi nhìn thấy rương lễ nối nhau được khiêng xuống, sắc mặt lập tức thay đổi. Tin nhị thiếu gia Hầu phủ đích thân đưa Ôn Thanh Hành lại mặt rất nhanh truyền vào trong. Chỉ một lát sau, quản gia Ôn phủ đã vội vàng ra đón, cười đến mức nếp nhăn bên khóe mắt đều hiện rõ.
“Nhị thiếu gia, thiếu phu nhân, lão gia và phu nhân đã chờ từ sớm. Mời vào, mời vào.”
Thẩm Hoài Dung xuống xe trước, sau đó quay người đưa tay đỡ Ôn Thanh Hành. Trước cổng Ôn gia có không ít người đứng nhìn, trong đó có hạ nhân, cũng có vài hàng xóm nghe tin ngó sang. Ôn Thanh Hành vốn muốn tự xuống, nhưng nhìn bàn tay vươn tới trước mặt, y hơi dừng rồi đặt tay lên. Thẩm Hoài Dung đỡ y rất vững, không hề để y lúng túng trước ánh mắt mọi người. Chỉ một động tác ấy đã khiến những người đang âm thầm chờ xem chuyện cười phải thu lại vẻ xem thường.
Quản gia Ôn phủ thấy vậy, nụ cười càng thêm ân cần. “Thiếu phu nhân vào Hầu phủ ba ngày, nhìn khí sắc tốt hơn nhiều. Xem ra nhị thiếu gia thật sự săn sóc.”
Ôn Thanh Hành nhìn người quản gia từng nhiều lần nhận lệnh cắt bớt than lửa trong viện mình, thần sắc không dao động. “Làm phiền quản gia quan tâm.”
Thẩm Hoài Dung lại cười nhạt. “Phu lang của ta, ta không săn sóc thì ai săn sóc?”
Quản gia nghẹn một thoáng, vội vàng cúi đầu dẫn đường. Ôn Thanh Hành nghe câu ấy, hoa ấn sau tai thoáng nóng lên. Y không nhìn Thẩm Hoài Dung, nhưng bàn tay trong tay hắn lại vô thức siết nhẹ. Thẩm Hoài Dung cảm nhận được, khóe mắt hiện lên chút ý cười rất nhạt, nhưng không trêu y trước mặt người ngoài.
Chính đường Ôn gia đã bày trà. Ôn lão gia ngồi ở chủ vị, bên cạnh là Ôn phu nhân hiện tại, cũng chính là chủ mẫu đã nuôi Ôn Thanh Hành dưới danh nghĩa rộng lượng nhiều năm. Ôn lão gia dáng người gầy, để râu ngắn, trên mặt mang vẻ thanh cao quen thuộc của người đọc sách nhưng ánh mắt lại không giấu được sự tính toán. Ôn phu nhân mặc áo màu đỏ sẫm, tóc cài trâm vàng, khi nhìn thấy Ôn Thanh Hành bước vào, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười thân thiết như thể bà thật sự nhớ thương đứa con thứ xuất này.
“Thanh Hành về rồi.” Ôn phu nhân đứng dậy đi tới, kéo tay y rất tự nhiên. “Mấy ngày nay mẫu thân ở nhà cứ lo con vào Hầu phủ có quen không, ăn ngủ thế nào, người trong phủ có dễ ở chung không. Nhìn con hôm nay sắc mặt không tệ, mẫu thân mới yên tâm.”
Ôn Thanh Hành để bà nắm tay, đầu ngón tay hơi lạnh nhưng không rút lại. “Làm phụ thân mẫu thân lo lắng, là con không phải.”
Ôn phu nhân vỗ tay y, thở dài: “Con đứa nhỏ này từ nhỏ đã hiểu chuyện. Chỉ là hiểu chuyện quá lại khiến người ta đau lòng. Gả vào Hầu phủ rồi, sau này phải biết mềm mỏng hầu hạ phu quân, đừng đem tính tình lặng lẽ ở nhà mẹ đẻ sang đó. Nhị thiếu gia là người phóng khoáng, nam nhân ở ngoài giao du uống rượu là chuyện thường, con làm chính thê phải rộng lượng, không nên để vài chuyện nhỏ trong lòng.”
Lời vừa mở đầu đã khiến không khí trong chính đường hơi chùng xuống. Ôn Thanh Hành cụp mắt, chưa đáp ngay. Quả nhiên, Ôn gia vẫn là Ôn gia. Họ chưa hỏi y đêm tân hôn có bị bỏ mặc không, chưa hỏi y trong Hầu phủ có ai làm khó không, đã vội nhắc y phải rộng lượng, phải hầu hạ phu quân, phải chấp nhận nam nhân ở ngoài giao du.
Thẩm Hoài Dung ngồi bên cạnh, đặt chén trà xuống, tiếng sứ chạm bàn không lớn nhưng đủ khiến mọi người nhìn sang. Hắn cười rất nhạt, giọng không thất lễ: “Nhạc mẫu nói vậy khiến tiểu tế hổ thẹn. Trước kia tiểu tế ham chơi, thanh danh không tốt, làm trưởng bối lo lắng cũng là phải. Nhưng Thanh Hành vừa gả cho ta ba ngày, sao có thể đã bắt em ấy gánh cả lỗi cũ của ta? Từ nay về sau, ta tự biết thu liễm, không cần phu lang phải thay ta nhẫn nhịn những chuyện không nên có.”
Ôn phu nhân thoáng khựng lại. Bà vốn tưởng nhị thiếu gia Hầu phủ chỉ là kẻ ăn chơi dễ nắm, trước mặt nhạc gia nghe vài câu mềm mỏng sẽ hoặc xấu hổ, hoặc không để tâm. Không ngờ hắn lại thẳng thắn nhận lỗi cũ, còn đem Ôn Thanh Hành kéo ra khỏi trách nhiệm khuyên phu. Nếu bà tiếp tục nói, ngược lại thành ra không mong con rể sửa tốt, chỉ mong con mình chịu thiệt.
Ôn lão gia ho khẽ, lên tiếng giảng hòa: “Nhị thiếu gia có lòng tiến tới là chuyện tốt. Thanh Hành có thể gả cho người biết thương nó, cũng là phúc khí của nó. Hôm nay lại mặt, không nói mấy lời không vui. Người đâu, dâng trà.”
Theo lễ, phu phu lại mặt phải dâng trà cho nhạc phụ nhạc mẫu, nhận vài câu dặn dò. Ôn Thanh Hành đứng dậy cùng Thẩm Hoài Dung. Khi hai người quỳ xuống trước mặt Ôn lão gia và Ôn phu nhân, sống lưng Ôn Thanh Hành vẫn thẳng như ngày dâng trà ở Hầu phủ. Nhưng khác với khi ở Hầu phủ, nơi này từng là nhà của y, từng là nơi y cúi đầu suốt mười chín năm. Mỗi viên gạch, mỗi chiếc bình trong chính đường đều gợi cho y cảm giác mình chỉ là người ngoài tạm trú. Ngay cả lúc quỳ dâng trà, y cũng không cảm thấy mình đang trở về nhà.
Thẩm Hoài Dung nhận lấy chén trà trước, cùng y nâng lên. “Nhạc phụ, nhạc mẫu xin dùng trà.”
Ôn lão gia nhận trà rất hài lòng. Ông nhìn rương lễ ngoài sân, lại nhìn dáng vẻ chỉnh tề của Thẩm Hoài Dung, trong lòng âm thầm tính toán. Lời đồn nói nhị thiếu gia An Viễn Hầu phủ ăn chơi trác táng, nhưng hôm nay nhìn lại không giống hoàn toàn vô dụng. Hơn nữa hắn có vẻ khá coi trọng Ôn Thanh Hành. Nếu vậy, việc để Thanh Hành gả qua có lẽ còn tốt hơn ông tưởng.
Ôn phu nhân cũng nhận trà, uống một ngụm rồi cười nói: “Hai con đã thành thân, sau này phải hòa thuận. Thanh Hành từ nhỏ thân thể mảnh mai, tính tình lại trầm, nếu có chỗ nào không hiểu chuyện, mong nhị thiếu gia bao dung nhiều hơn.”
Thẩm Hoài Dung đáp: “Thanh Hành rất tốt. Người không hiểu chuyện là ta trước kia. Sau này trong nhà có gì chưa chu toàn, mong nhạc phụ nhạc mẫu chỉ điểm ta, không cần trách em ấy.”
Ôn Thanh Hành quỳ bên cạnh, ngón tay dưới tay áo khẽ động. Đây đã là lần thứ mấy Thẩm Hoài Dung nói những lời như vậy. Hắn không để ai đem lỗi của hắn đổ lên y, cũng không cho ai dùng danh nghĩa trưởng bối để nhắc y phải nhẫn nhịn. Dù là ở Hầu phủ hay Ôn gia, hắn đều đặt y vào vị trí phu lang được bảo vệ trước tiên.
Sau khi trà lễ xong, Ôn phu nhân cho người đưa hồng bao và lễ gặp mặt. Thứ đưa cho Ôn Thanh Hành là một đôi trâm bạc mạ vàng, nhìn sáng nhưng không quý. Thứ đưa cho Thẩm Hoài Dung lại là một bức tranh cổ được bọc trong hộp dài, rõ ràng dụng tâm hơn nhiều. Ôn Thanh Hành không để ý, y đã sớm quen với sự chênh lệch này. Nhưng Thẩm Hoài Dung nhìn qua, trong lòng lại lạnh đi.
Hắn nhận hộp tranh, cười nói: “Nhạc mẫu khách khí. Chỉ là hôm nay là ngày Thanh Hành lại mặt, tiểu tế nhận lễ quý như vậy, ngược lại không hợp. Bức tranh này xin để lại cho nhạc phụ thưởng ngoạn. Nếu nhạc mẫu thật lòng thương Thanh Hành, không bằng đem mấy cuốn hương phổ cũ còn để ở Ôn gia giao lại cho em ấy. Ta nghe Thanh Hành nhắc, đó là di vật của nhạc mẫu quá cố, giữ bên người cũng coi như một phần nhớ thương.”
Ôn phu nhân nụ cười cứng lại. Ôn lão gia cũng nhìn về phía Ôn Thanh Hành. Hương phổ cũ vốn không đáng bao nhiêu tiền, nhưng ý nghĩa lại khác. Năm đó mẫu thân Ôn Thanh Hành để lại một tiệm hương cùng vài cuốn hương phổ, Ôn gia vì xem lợi nhuận không cao nên không tranh quá gắt, nhưng cũng không thật sự muốn để Ôn Thanh Hành cầm hết đi. Dù sao thứ nằm trong tay ca nhi đã xuất giá, về sau muốn lấy lại càng khó.
Ôn phu nhân rất nhanh thở dài: “Nhị thiếu gia không nhắc, ta suýt nữa quên mất. Mấy cuốn hương phổ ấy để trong kho lâu năm, không biết có bị ẩm hay không. Thanh Hành nếu muốn, ta cho người tìm. Chỉ là con đã gả vào Hầu phủ, sau này việc quan trọng là chăm lo phu quân, sinh con dưỡng cái. Mấy chuyện hương liệu buôn bán, chơi một chút giải khuây thì được, đừng quá đặt nặng.”
Ôn Thanh Hành đặt chén trà xuống, lần đầu tiên chủ động ngẩng đầu nhìn Ôn phu nhân. “Mẫu thân, Thanh Ninh Hương Phường là của hồi môn mẫu thân ruột để lại cho con. Hương phổ cũng là ghi chép cả đời của bà. Với con, đó không phải thứ chơi cho khuây.”
Ôn phu nhân bị y nhìn đến hơi bất ngờ. Trong ký ức của bà, Ôn Thanh Hành luôn ít lời, biết nhẫn nhịn, bị nói vài câu cũng chỉ cúi đầu nhận. Hôm nay y vẫn nói rất nhẹ, thần sắc cũng không gay gắt, nhưng trong mắt lại có điều gì đó khác. Nó khiến bà bỗng cảm thấy đứa con thứ xuất mình từng tùy ý sắp đặt này không còn dễ nắn như trước.
Ôn lão gia cau mày. “Thanh Hành, mẫu thân con cũng vì tốt cho con. Một ca nhi đã gả đi, cứ nhớ mãi chuyện buôn bán bên ngoài làm gì? Hầu phủ là nhà quyền quý, nếu để người ngoài biết thiếu phu nhân Hầu phủ ngày ngày tính toán lời lỗ tiệm hương, chẳng phải khiến thông gia mất mặt?”
Ôn Thanh Hành rũ mắt, tay đặt trên đầu gối chậm rãi siết lại. Đây chính là Ôn gia. Khi cần gả y đi, họ nói Hầu phủ cao quý, y phải biết cảm kích. Khi cần lấy đồ của y, họ lại nói y là ca nhi đã gả đi, không nên giữ sản nghiệp riêng. Họ chưa từng hỏi y muốn gì, càng chưa từng để tâm Thanh Ninh Hương Phường đối với y quan trọng thế nào.
Thẩm Hoài Dung đặt tay lên mu bàn tay y dưới bàn, không nói thay ngay, chỉ truyền cho y một chút hơi ấm. Ôn Thanh Hành cảm nhận được, ngón tay đang siết dần thả lỏng. Y nhớ lời hắn nói trước khi ra cửa: khi nào em muốn ta mở miệng, chỉ cần nhìn ta. Nhưng hiện tại, y chưa muốn nép sau lưng hắn. Đây là chuyện của mẫu thân y, là tiệm hương của y, là quá khứ của y. Nếu ngay cả những lời đầu tiên cũng cần phu quân nói thay, vậy sau này y lấy gì để giữ lấy nó?
Y ngẩng đầu, giọng vẫn kính cẩn nhưng rõ ràng hơn trước: “Phụ thân, Thanh Ninh Hương Phường là tài sản riêng mẫu thân để lại trong danh mục của hồi môn năm đó, trên khế có tên mẫu thân, sau khi bà mất đã chuyển sang tên con. Khi con xuất giá, khế tiệm cũng nằm trong rương của hồi môn. Theo luật Đại Hạ, tài sản riêng của ca nhi khi xuất giá vẫn thuộc về bản thân ca nhi, nhà mẹ đẻ không được tự ý xử trí. Con không phải muốn ngày ngày ra mặt buôn bán, cũng không muốn làm mất thể diện Hầu phủ. Con chỉ muốn kiểm sổ, giữ hương phổ, để chưởng quầy cũ tiếp tục quản tiệm theo đúng quy củ.”
Ôn lão gia không ngờ y lại đem luật Đại Hạ ra nói, sắc mặt lập tức khó coi. “Con đang dùng luật để nói chuyện với phụ thân?”
Ôn Thanh Hành cụp mi. “Con không dám. Con chỉ sợ mình nói không rõ, khiến phụ thân mẫu thân hiểu lầm. Con gả vào Hầu phủ, càng nên giữ gìn đồ của hồi môn cho chu toàn, không thể vừa qua cửa đã để sản nghiệp mẫu thân để lại rối loạn. Nếu không, người ngoài biết được lại nghĩ Ôn gia không dạy con biết quản của hồi môn, cũng nghĩ Hầu phủ cưới một thiếu phu nhân không biết tự trọng.”
Lời này vừa đúng lễ vừa sắc bén. Ôn lão gia muốn dùng mặt mũi Hầu phủ ép y, y liền dùng mặt mũi Ôn gia và Hầu phủ đáp lại. Ôn phu nhân nụ cười đã nhạt hẳn. Bà nhìn Ôn Thanh Hành, trong lòng âm thầm kinh ngạc. Chỉ ba ngày vào Hầu phủ, đứa nhỏ này sao lại như thay đổi một người? Hay trước kia y vốn đã hiểu hết, chỉ vì không có ai chống lưng nên mới cúi đầu?
Thẩm Hoài Dung lúc này mới mở miệng, giọng ôn hòa: “Nhạc phụ, Thanh Hành nói không sai. Tiểu tế đã hỏi qua, Thanh Ninh Hương Phường đúng là của hồi môn riêng của em ấy. Hầu phủ không thiếu chút bạc ấy, nhưng đồ mẫu thân để lại không thể tính bằng bạc. Tiểu tế đọc sách không nhiều, đạo lý đơn giản này vẫn hiểu. Huống hồ Thanh Hành biết chế hương, có bản lĩnh quản tốt tiệm hương, tiểu tế thấy đó là chuyện tốt, không có gì mất mặt.”
Ôn lão gia nhìn hắn, giọng nặng hơn: “Nhị thiếu gia rộng lượng là phúc khí của Thanh Hành. Nhưng con trẻ chưa trải việc đời, dễ bị người dưới lừa. Ôn gia giữ giúp nó trước, cũng là vì thương nó.”
“Nếu sợ người dưới lừa, vậy càng nên để Thanh Hành tự xem sổ.” Thẩm Hoài Dung đáp. “Nếu Ôn gia thương em ấy, hôm nay giao lại sổ sách, hương phổ, mời Lưu chưởng quầy đến gặp, sau này tiệm có lãi hay lỗ đều minh bạch. Như vậy Thanh Hành yên tâm, Ôn gia cũng tránh bị người ngoài hiểu lầm là muốn thay con đã xuất giá quản của hồi môn.”
Ôn phu nhân siết khăn trong tay áo, nhưng vẫn cười: “Nhị thiếu gia nói đến thế, nếu chúng ta không giao, lại giống thật sự có tư tâm. Chỉ là hôm nay lại mặt, nói chuyện sổ sách không khỏi mất hứng. Chi bằng dùng cơm trước, sau đó ta sai người đi gọi Lưu chưởng quầy. Sổ sách nhiều năm không phải một lúc có thể đem đủ.”
Ôn Thanh Hành nhìn bà. “Không cần nhiều năm. Trước hết ba năm gần đây là đủ. Hương phổ của mẫu thân con vốn chỉ có sáu cuốn, trong đó bốn cuốn ở chỗ con, còn hai cuốn để lại Ôn gia vì khi đó con chưa xuất giá, không tiện giữ hết. Mẫu thân chỉ cần sai người đến kho lấy, chắc không mất bao lâu.”
Ôn phu nhân sắc mặt càng cứng. Y nhớ rất rõ. Ngay cả số lượng hương phổ cũng nhớ rõ. Muốn dùng câu “tìm lâu” để kéo dài cũng không dễ.
Ôn lão gia thấy không khí căng lên, cuối cùng trầm giọng nói: “Được rồi. Hôm nay là ngày lại mặt, đừng vì một tiệm hương nhỏ mà khiến mọi người mất vui. Phu nhân, lát nữa sai người đi lấy. Thanh Hành đã muốn tự quản, cứ để nó thử. Nếu quản không nổi, sau này lại nói.”
Ôn Thanh Hành cúi đầu: “Đa tạ phụ thân.”
Bữa cơm lại mặt sau đó ăn không tính là vui vẻ. Ôn gia cố ý gọi vài huynh đệ tỷ muội trong nhà đến, ngoài mặt là đoàn viên, thực chất ai cũng mang theo ánh mắt dò xét. Đại thiếu gia Ôn gia Ôn Tử Khiêm nhìn Thẩm Hoài Dung vài lần, trong lời nói luôn cố ý nhắc đến việc mình đang chuẩn bị tham gia thi Hương năm sau, lại bóng gió muốn kết giao với thư viện nơi Thẩm Hoài Cẩn học. Nếu là nguyên thân trước kia, có lẽ chỉ cười hì hì đáp ứng vài câu cho có mặt mũi. Nhưng Thẩm Hoài Dung hôm nay chỉ uống trà, không uống rượu, lời nào cũng đáp vừa phải, không để người ta bắt được chỗ sơ hở.
“Nghe nói nhị thiếu gia gần đây cũng muốn đọc sách lại?” Ôn Tử Khiêm cười hỏi, giọng nghe như thân thiết nhưng đáy mắt lại lộ vẻ xem nhẹ. “Đọc sách là chuyện khổ, không giống uống rượu ngắm hoa. Nếu chỉ nhất thời hứng khởi, e là ngồi trong thư phòng ba ngày đã thấy chán.”
Thẩm Hoài Dung đặt đũa xuống, cười nhạt: “Ôn thiếu gia nói đúng, đọc sách vốn khổ. Ta trước kia ham chơi quá lâu, hiện tại bắt đầu lại từ đầu, chắc chắn không dễ. Nhưng người nếu biết mình trước kia sai mà còn không chịu sửa, vậy mới thật sự đáng chê cười.”
Ôn Tử Khiêm nghẹn lại. Hắn vốn muốn châm chọc Thẩm Hoài Dung, không ngờ đối phương lại tự nhận trước kia sai, khiến lời sau của hắn không thể tiếp tục. Ôn lão gia nhìn con trai mình một cái, ý bảo đừng quá lộ liễu. Hiện tại Thẩm Hoài Dung rõ ràng coi trọng Ôn Thanh Hành, Ôn gia còn muốn dựa vào quan hệ Hầu phủ, không nên đắc tội quá sớm.
Ôn phu nhân vội cười nói: “Nhị thiếu gia có chí như vậy, sau này Thanh Hành cũng phải chăm sóc nhiều hơn. Nó từ nhỏ đã biết hương, nếu phối được hương an thần cho nhị thiếu gia đọc sách, cũng xem như tận một phần tâm.”
Thẩm Hoài Dung nhìn Ôn Thanh Hành bên cạnh, giọng tự nhiên dịu xuống: “Thanh Hành đã nói sẽ phối hương thư phòng cho ta. Em ấy hiểu hương liệu hơn ta nhiều, sau này ta đọc sách có lẽ thật sự phải nhờ phu lang chăm sóc.”
Ôn Thanh Hành bị hắn nói trước mặt cả bàn, tai hơi nóng lên nhưng vẫn giữ lễ. “Phu quân chuyên tâm đọc sách là được, những chuyện nhỏ ấy em sẽ chuẩn bị.”
Ôn Tử Khiêm nhìn hai người, ánh mắt càng phức tạp. Trước kia trong Ôn gia, Ôn Thanh Hành luôn giống bóng người mờ nhạt trong góc, hiếm khi được gọi ra trước khách, càng không có ai khen y hiểu hương. Không ngờ sau khi gả vào Hầu phủ, y lại có thể được phu quân nhắc đến bằng giọng thân mật như vậy. Loại khác biệt ấy khiến người Ôn gia nhất thời không quen.
Sau bữa cơm, người hầu cuối cùng cũng đưa hai cuốn hương phổ cũ đến. Bìa sách đã hơi ố vàng, nhưng được bọc vải rất cẩn thận. Ôn Thanh Hành vừa nhìn đã nhận ra đó đúng là chữ viết của mẫu thân. Y đưa tay nhận lấy, đầu ngón tay chạm vào mép giấy cũ, cảm xúc bị ép cả buổi suýt nữa trào lên. Nhưng y chỉ cụp mắt, rất cẩn thận đặt chúng vào hộp gỗ mang theo.
Lưu chưởng quầy cũng được gọi đến sau đó. Ông là một người đàn ông ngoài năm mươi, dáng gầy, tóc đã điểm bạc. Vừa bước vào chính đường, ông đã nhìn về phía Ôn Thanh Hành, ánh mắt vừa vui vừa xót. Năm đó mẫu thân Ôn Thanh Hành còn sống, ông từng bế y lúc y mới mấy tuổi, cũng từng dạy y phân biệt hương liệu rẻ quý. Sau khi mẫu thân y mất, ông giữ Thanh Ninh Hương Phường nhiều năm, dù tiệm không lớn, lợi nhuận không cao, nhưng chưa từng để biển hiệu rơi xuống.
“Tiểu chủ tử.” Lưu chưởng quầy cúi người hành lễ, giọng hơi nghẹn. “Lão nô thỉnh an tiểu chủ tử.”
Một tiếng tiểu chủ tử khiến cả chính đường yên tĩnh. Ôn Thanh Hành đứng dậy đỡ ông, trong mắt cuối cùng cũng hiện lên chút ấm áp thật sự. “Lưu thúc không cần đa lễ. Nhiều năm qua, tiệm hương nhờ có thúc trông coi.”
Lưu chưởng quầy lắc đầu. “Đây là tâm huyết của phu nhân, cũng là sản nghiệp của tiểu chủ tử. Lão nô chỉ làm việc nên làm.”
Ôn phu nhân nghe hai người đối đáp, sắc mặt có chút khó coi. Thẩm Hoài Dung lại như không thấy, chỉ nói: “Lưu chưởng quầy, sau này sổ sách Thanh Ninh Hương Phường cứ đưa đến Tùng Hòa viện mỗi tháng một lần. Nếu có hương liệu mới, phương hương cần chỉnh, hoặc người trong tiệm khó xử, có thể trực tiếp bẩm với thiếu phu nhân. Tiệm là tài sản riêng của phu lang ta, Hầu phủ sẽ không nhúng tay, Ôn gia càng không cần vất vả thay em ấy quản.”
Lưu chưởng quầy nhìn Ôn Thanh Hành. Thấy y khẽ gật đầu, ông lập tức đáp: “Lão nô ghi nhớ.”
Ôn lão gia không vui nhưng không thể phản bác trước mặt con rể. Ôn phu nhân đành cười nói: “Nhị thiếu gia sắp xếp chu toàn như vậy, chúng ta cũng yên tâm. Chỉ là Thanh Hành vừa vào Hầu phủ, nếu thường xuyên để chưởng quầy ra vào nội viện, có lẽ không tiện.”
Ôn Thanh Hành nói: “Mỗi tháng một lần, để Lưu thúc đưa sổ đến cửa hông, Tố Tâm ra nhận là được. Nếu có việc cần nói rõ, con sẽ chọn ngày xin phu quân đưa đến tiệm xem qua. Mẫu thân không cần lo.”
Từng câu từng chữ đều đã nghĩ kỹ đường lui. Ôn phu nhân rốt cuộc không thể dùng hai chữ không tiện để ép y nữa. Đến lúc này, bà mới thật sự ý thức được, Ôn Thanh Hành không còn là ca nhi thứ xuất mặc bà an bài trong viện nhỏ. Y đã có phu quân đứng bên, có danh phận thiếu phu nhân Hầu phủ, lại có chính bản lĩnh và sự tỉnh táo của mình.
Khi rời Ôn gia, sắc trời đã xế chiều. Ôn lão gia và Ôn phu nhân đích thân tiễn ra cổng, thái độ so với lúc đón còn khách khí hơn vài phần. Trên xe ngựa, Ôn Thanh Hành ôm hộp gỗ đựng hương phổ và sổ tiệm, hồi lâu không nói. Thẩm Hoài Dung không quấy rầy y, chỉ ngồi bên cạnh rót một chén trà ấm đưa qua.
Ôn Thanh Hành nhận trà, uống một ngụm nhỏ. Hương trà nhạt tan nơi đầu lưỡi, khiến cổ họng nghẹn suốt cả buổi cuối cùng dễ chịu hơn. Y cúi đầu nhìn hộp gỗ trong lòng, giọng rất nhẹ: “Trước kia em từng nghĩ, mẫu thân mất rồi, những thứ bà để lại sớm muộn cũng sẽ bị người khác lấy đi. Em giữ không nổi, cũng không ai cảm thấy em nên giữ.”
Thẩm Hoài Dung nhìn y. “Hiện tại giữ được rồi.”
“Ừm.” Ôn Thanh Hành khẽ đáp. “Nhưng hôm nay nếu chỉ có một mình em, có lẽ vẫn không giữ được. Em nói luật, phụ thân sẽ bảo em bất hiếu. Em nói tình, mẫu thân sẽ bảo vì tốt cho em. Em nói muốn tự quản, họ sẽ nói ca nhi không nên dính đến buôn bán. Phu quân, hôm nay không phải vì em bỗng nhiên lợi hại hơn, mà là vì có chàng ngồi bên cạnh.”
Thẩm Hoài Dung nghe ra sự tỉnh táo trong lời y, trong lòng vừa thương vừa vui. Hắn thích Ôn Thanh Hành như vậy. Không vì được giúp mà quên thực tế, cũng không vì thực tế mà phủ nhận bản thân. Y biết sức mạnh hiện tại của mình đến từ đâu, nhưng cũng không còn hoàn toàn phủ định mình như trước.
Hắn đưa tay phủ lên hộp gỗ trong lòng y, cách một lớp gỗ cũ chạm vào mu bàn tay y. “Hôm nay có ta ngồi bên cạnh, sau này cũng có. Nhưng Thanh Hành, lời giữ lấy tiệm hương là em tự nói. Hương phổ là em tự nhận về. Lưu chưởng quầy là em tự gật đầu. Ta chỉ giúp em để họ không dám dùng thân phận ép người. Thứ thật sự giữ được những thứ này, là chính em.”
Ôn Thanh Hành ngẩng đầu nhìn hắn. Xe ngựa lắc nhẹ, ánh chiều xuyên qua rèm xe rơi lên vai Thẩm Hoài Dung, làm nét mặt hắn dịu hơn thường ngày. Y bỗng nhớ lại đêm tân hôn, người này vén khăn voan cho y rồi nói từ nay về sau y là phu lang của hắn. Khi ấy y không dám tin. Đến hôm nay, y vẫn chưa dám hoàn toàn giao phó một đời. Nhưng cánh cửa trong lòng đã mở rộng hơn một chút, đủ để ánh sáng bên ngoài rọi vào.
Y nhẹ giọng hỏi: “Phu quân thật sự không chê em quản tiệm hương sao?”
Thẩm Hoài Dung thở dài, như nghe được câu hỏi khiến hắn rất bất đắc dĩ. “Ta đã nói rồi, phu lang của ta có bản lĩnh, ta vui còn không kịp. Sau này em quản Thanh Ninh Hương Phường, ta đọc sách thi cử. Nếu ta đọc sách mệt, em cho ta hương an thần. Nếu tiệm của em có ai làm khó, ta đi chống lưng cho em. Như vậy không tốt sao?”
Ôn Thanh Hành nhìn hắn thật lâu, rồi không nhịn được khẽ cười. Nụ cười lần này không còn chỉ thoáng qua như sáng hôm trước, mà rõ hơn, mềm hơn, khiến dung nhan thanh nhã của y như được phủ lên một lớp ánh sáng ấm. Thẩm Hoài Dung nhìn đến ngẩn ra, sau đó bỗng nghiêng người lại gần.
Ôn Thanh Hành hơi giật mình. “Phu quân?”
“Đừng động.” Thẩm Hoài Dung thấp giọng nói.
Hắn cúi đầu, rất nhẹ hôn lên khóe môi Ôn Thanh Hành. Nụ hôn không sâu, chỉ như chuồn chuồn lướt nước, nhưng trong khoang xe ngựa chật hẹp, hơi thở hai người lập tức gần đến mức không thể tránh. Ôn Thanh Hành cứng người một thoáng, hoa ấn sau tai đỏ lên rất nhanh. Thẩm Hoài Dung lùi lại một chút, nhìn y bằng ánh mắt mang theo ý cười và sự dịu dàng không che giấu.
“Thưởng cho phu lang hôm nay rất giỏi.” Hắn nói.
Ôn Thanh Hành ngẩn người, sau đó mặt đỏ đến tận cổ. Y muốn nói nào có ai thưởng như vậy, nhưng lời đến môi lại không thốt ra được. Cuối cùng y chỉ cúi đầu ôm chặt hộp gỗ, nhỏ giọng gọi: “Phu quân…”
Giọng y rất nhẹ, không trách, cũng không né tránh. Thẩm Hoài Dung nghe đến tim mềm đi, không trêu y thêm, chỉ đưa tay ôm người vào lòng. Ôn Thanh Hành ban đầu hơi căng, nhưng rất nhanh đã chậm rãi tựa vào vai hắn. Hộp gỗ trong lòng y vẫn được ôm rất chặt, bên trong là hương phổ của mẫu thân, sổ sách tiệm hương, cũng là phần quá khứ y cuối cùng tự tay lấy lại.
Ngoài xe, tiếng phố xá kinh thành dần xa. Ánh chiều phủ lên đường hồi phủ, gió nhẹ thổi qua rèm xe, mang theo mùi trà, mùi gỗ cũ và hương thơm thanh nhạt trên người Ôn Thanh Hành. Thẩm Hoài Dung cúi đầu, khẽ chạm môi lên tóc y, trong lòng càng rõ ràng hơn một điều.
Từ hôm nay trở đi, Ôn Thanh Hành không còn chỉ là ca nhi bị Ôn gia đưa lên kiệu hoa.
Y có tiệm hương của mình, có hương phổ của mẫu thân, có người cũ vẫn gọi y là tiểu chủ tử.
Và có hắn.
(Hết chương 4)
Bình luận 💬 0