Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU LY HÔN, TÔI MANG CON RỜI KHỎI ANH

Chương 1: Lễ Cưới Trong Mơ

Chương 1: Lễ Cưới Trong Mơ Chương 2: Bí Mật Đêm Tân Hôn Chương 3: Căn Phòng Sáng Đèn Đến Bình Minh Chương 4: Hôn Nhân Không Tiếng Cười Chương 5: Một Lần Say Rượu Chương 6: Đơn Ly Hôn
Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 1: Lễ cưới trong mơ

Ngoài cửa sổ phòng nghỉ, nắng cuối thu rơi xuống thảm cỏ xanh mướt của khách sạn ven hồ, phủ lên từng dải lụa trắng và hoa tường vi một lớp sáng dịu dàng như mật. Khách khứa đã đến gần đủ, tiếng cười nói từ khu vực lễ đường ngoài trời vọng vào qua lớp kính mỏng, lúc xa lúc gần, vừa náo nhiệt vừa không quá ồn ào. Trên bàn trang điểm, bó hoa cưới được đặt ngay ngắn trong chiếc bình pha lê thấp, hoa hồng trắng xen cùng cẩm tú cầu xanh nhạt, màu sắc rất hợp với bộ lễ phục màu trắng ngà mà Ôn Thanh Dư đang mặc trên người.

Y ngồi trước gương, sống lưng thẳng nhưng hai tay lại vô thức nắm lấy nhau trên đầu gối. Người trong gương có gương mặt thanh tú, đường nét sạch sẽ mềm mại, đôi mắt đen trong như vừa chứa một tầng nước mỏng. Chuyên viên trang điểm đã chỉnh tóc cho y thật gọn, vài lọn tóc rơi bên thái dương làm khí chất vốn ôn hòa của y thêm phần dịu dàng. Hôm nay là ngày cưới của y và Lục Cảnh Thần, là ngày mà trước kia dù mơ y cũng không dám mơ quá lâu, sợ tỉnh lại sẽ phát hiện tất cả chỉ là một trò đùa của số phận.

Cánh cửa phòng nghỉ được gõ nhẹ hai tiếng. Tần Duyệt cầm điện thoại bước vào, trên mặt còn mang theo vẻ hào hứng không giấu được. Cô là bạn thân hiếm hoi của Ôn Thanh Dư sau khi y rời viện phúc lợi, cũng là người chứng kiến Lục Cảnh Thần theo đuổi y từ những ngày đầu tiên. Thấy y vẫn ngồi bất động trước gương, cô nhướng mày, cố ý kéo dài giọng: “Ôn tiên sinh, sắp đến giờ rồi, cậu còn nhìn nữa là gương cũng bị cậu nhìn đến xấu hổ đấy.”

Ôn Thanh Dư bị cô chọc cười, hàng mi khẽ run lên, nụ cười hiện ra rất nhẹ nhưng thật lòng. Y cúi đầu nhìn bó hoa trên bàn, ngón tay chạm vào cánh hoa lành lạnh, thấp giọng nói: “Tớ chỉ cảm thấy hơi không chân thật.”

“Không chân thật chỗ nào?” Tần Duyệt đi đến sau lưng y, cúi người nhìn y trong gương, nghiêm túc đánh giá một vòng rồi gật đầu chắc nịch. “Lễ phục là thật, hoa cưới là thật, khách khứa bên ngoài là thật, giấy đăng ký kết hôn hai người lĩnh tuần trước cũng là thật. Quan trọng nhất là Lục Cảnh Thần đứng ngoài kia đợi cậu còn thật hơn vàng. Tớ vừa đi ngang qua đã thấy anh ta nhìn đồng hồ ba lần trong hai phút, bộ dáng giống như chỉ cần cậu chậm thêm một chút là anh ta sẽ tự mình xông vào cướp chú rể vậy.”

Hai chữ “chú rể” khiến tai Ôn Thanh Dư hơi nóng. Y cúi mắt, khóe môi không nhịn được cong lên, nhưng trong lòng lại có một dòng cảm xúc rất phức tạp chậm rãi lan ra. Từ nhỏ đến lớn, y chưa từng thuộc về nơi nào quá lâu. Viện phúc lợi từng là nơi che mưa chắn gió, nhưng nơi đó có quá nhiều đứa trẻ, tình thương được chia thành từng phần mỏng. Sau này trưởng thành, y học cách tự chăm sóc mình, học cách không làm phiền ai, học cách cất kỹ những điều không thể nói ra khỏi ánh mắt người khác. Y từng nghĩ đời này mình có lẽ sẽ sống một mình, mở một tiệm nhỏ, nuôi một con mèo, bình bình đạm đạm đi hết mấy chục năm cũng tốt.

Cho đến khi Lục Cảnh Thần xuất hiện.

Người đàn ông ấy giống như một ngọn đèn bỗng được thắp lên trong hành lang rất dài mà Ôn Thanh Dư đã đi một mình quá lâu. Ban đầu y không dám đến gần, càng không dám tin một người như Lục Cảnh Thần sẽ thật lòng kiên nhẫn với mình. Hắn là người thừa kế của Lục thị, xuất thân tốt, năng lực tốt, ngoại hình càng không cần phải nói. Dù đứng giữa đám đông, hắn cũng là kiểu người khiến người khác rất khó lướt qua. Một người như thế, nếu chỉ nhất thời hứng thú với y, Ôn Thanh Dư cũng không cảm thấy kỳ lạ.

Nhưng Lục Cảnh Thần theo đuổi y hơn một năm.

Hắn không ồn ào, không ép buộc, càng không dùng thân phận hay tiền bạc khiến y khó xử. Ngày Ôn Thanh Dư tăng ca đến khuya, hắn đứng dưới công ty chờ y với một phần cháo còn ấm. Ngày y bị sốt, hắn gõ cửa nhà y, đem thuốc và nhiệt kế đặt lên bàn, không bước vào khi chưa được cho phép, chỉ ngồi ngoài phòng khách đọc tài liệu đến khi y hạ sốt. Ngày Ôn Thanh Dư vì một câu nói vô ý của đồng nghiệp mà mất ngủ cả đêm, Lục Cảnh Thần cũng không hỏi dồn y tại sao, chỉ nói với y: “Thanh Dư, em không cần phải giải thích mọi vết thương của mình với anh. Em chỉ cần biết, anh muốn ở lại bên cạnh em.”

Khi ấy, Ôn Thanh Dư đã nhìn hắn rất lâu.

Y nhớ rõ hôm đó bên ngoài cũng có mưa. Ánh đèn trong căn hộ nhỏ vàng ấm, Lục Cảnh Thần đứng cách y nửa bước, bàn tay rũ bên người, rõ ràng rất muốn ôm y nhưng vẫn kiềm chế vì sợ y bất an. Chính khoảnh khắc ấy, Ôn Thanh Dư đột nhiên cảm thấy mình có thể thử tin thêm một lần. Không phải vì Lục Cảnh Thần nói quá nhiều lời đẹp đẽ, mà vì hắn luôn dùng hành động rất nhỏ nói cho y biết: tình yêu không nhất định là chiếm hữu, cũng có thể là chờ đợi.

Tần Duyệt nhìn Ôn Thanh Dư trong gương, đột nhiên hạ giọng: “Thanh Dư, hôm nay cậu vui không?”

Ôn Thanh Dư hoàn hồn, ánh mắt dịu xuống. Y không lập tức trả lời, như thể phải nghiêm túc xác nhận cảm xúc của chính mình. Một lát sau, y gật đầu, giọng rất nhẹ nhưng không do dự: “Vui.”

“Vậy là đủ rồi.” Tần Duyệt đặt tay lên vai y, lực đạo rất khẽ. “Tớ biết trong lòng cậu luôn có rất nhiều chuyện không dám nói, cũng biết cậu hay sợ những thứ tốt đẹp sẽ không ở lại lâu. Nhưng Lục Cảnh Thần đã theo đuổi cậu lâu như vậy, hôm nay cũng thật sự cưới cậu về nhà. Sau này cậu không còn một mình nữa.”

Không còn một mình nữa.

Câu này rơi xuống lòng Ôn Thanh Dư, khiến nơi sâu nhất trong ngực y vừa ấm vừa chua xót. Y cúi đầu chỉnh lại chiếc nhẫn trên tay trái. Nhẫn cưới của hai người là kiểu dáng rất đơn giản, thân nhẫn bạc ánh bạch kim, mặt trong khắc tên viết tắt của nhau và ngày đăng ký kết hôn. Lục Cảnh Thần từng nói hắn không muốn chiếc nhẫn quá phô trương, vì thứ thật sự cần được nhớ không phải giá trị của nó, mà là người đeo nó cùng mình đi qua quãng đời sau này.

Ôn Thanh Dư khi đó cười hắn lãng mạn không giống dáng vẻ tổng giám đốc lạnh lùng thường ngày. Lục Cảnh Thần chỉ nắm tay y, cúi đầu hôn lên đốt ngón tay y rồi nói: “Trước mặt em, anh không cần lạnh lùng.”

Bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa. Lần này là nhân viên phụ trách lễ cưới đến nhắc còn mười phút nữa nghi thức bắt đầu. Tần Duyệt đáp một tiếng, quay lại cẩn thận kiểm tra lễ phục cho Ôn Thanh Dư lần cuối. Lúc sửa cổ áo cho y, cô chợt thấy đầu ngón tay y hơi lạnh, bèn nhíu mày hỏi: “Cậu căng thẳng à?”

Ôn Thanh Dư mím môi, thành thật gật đầu. “Một chút.”

“Căng thẳng cũng bình thường.” Tần Duyệt cười. “Nhưng lát nữa cậu chỉ cần nhìn Lục Cảnh Thần thôi. Anh ta đứng ở cuối lối đi, cậu đi về phía anh ta, những thứ khác đều không quan trọng.”

Ôn Thanh Dư nhìn mình trong gương, im lặng vài giây rồi nhẹ nhàng gật đầu.

Cửa phòng nghỉ được mở ra. Hành lang trải thảm trắng, hai bên đặt những chậu hoa nhỏ màu xanh nhạt, mùi hương thanh mát lẫn với mùi nắng cuối thu khiến lòng người bình tĩnh hơn đôi chút. Ôn Thanh Dư cầm bó hoa bước ra ngoài, Tần Duyệt đi bên cạnh y, vừa đi vừa nhỏ giọng dặn y đừng cúi đầu quá nhiều, cũng đừng nắm hoa chặt quá. Y nghe từng câu, thỉnh thoảng đáp lại một tiếng, nhưng khi đến gần cửa dẫn ra lễ đường, mọi âm thanh xung quanh dường như đều chậm lại.

Y nhìn thấy Lục Cảnh Thần.

Người đàn ông ấy đứng ở cuối con đường trải hoa. Hôm nay hắn mặc lễ phục đen được cắt may vừa vặn, vai rộng eo thẳng, khí chất trầm ổn hơn ngày thường một chút, nhưng ánh mắt nhìn về phía Ôn Thanh Dư lại mềm đến mức gần như có thể làm tan ánh nắng. Khách khứa hai bên đều quay đầu nhìn y, có người mỉm cười, có người khẽ vỗ tay, cũng có người nhỏ giọng cảm thán hai người thật xứng đôi. Nhưng Ôn Thanh Dư không còn nghe rõ nữa. Trong tầm mắt của y chỉ còn lại Lục Cảnh Thần.

Lục Cảnh Thần bước lên phía trước hai bước như thể không đợi nổi, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại đúng vị trí. Hắn nhìn Ôn Thanh Dư, ánh mắt vừa dịu dàng vừa nghiêm túc, giống như hôm nay không phải chỉ là một nghi thức xã giao, mà là lời hứa cả đời hắn thật sự đặt ở đầu tim.

Ôn Thanh Dư bỗng nhớ lại lần đầu tiên Lục Cảnh Thần tỏ tình với y.

Khi ấy họ quen nhau chưa lâu. Ôn Thanh Dư nhận phụ trách thiết kế một phần không gian trưng bày cho khách sạn thuộc Lục thị, Lục Cảnh Thần là người duyệt phương án cuối cùng. Trong mắt người ngoài, Lục Cảnh Thần lạnh lùng, ít nói, khó gần. Nhưng trong vài lần trao đổi công việc, hắn luôn chú ý đến những chi tiết rất nhỏ. Hắn nhớ Ôn Thanh Dư không uống được cà phê đậm, nhớ y dị ứng nhẹ với hải sản, nhớ y không thích bị người khác đứng quá gần khi nói chuyện. Ban đầu Ôn Thanh Dư chỉ cho rằng đó là thói quen quan sát của người làm quản lý, cho đến một tối sau khi dự án kết thúc, Lục Cảnh Thần đưa y về nhà rồi đứng dưới chung cư hỏi: “Ôn Thanh Dư, anh có thể theo đuổi em không?”

Ôn Thanh Dư sững sờ rất lâu. Câu đầu tiên y nói không phải đồng ý hay từ chối, mà là: “Lục tổng, anh biết tôi là nam.”

Lục Cảnh Thần khi ấy nhìn y, giọng bình tĩnh đến mức khiến y không thể dùng sự bối rối để che giấu mình. “Anh biết.”

Ôn Thanh Dư lại nói: “Tôi không có gia thế gì, cũng không phải người thú vị.”

“Anh theo đuổi em không phải vì gia thế, cũng không phải vì em cần thú vị để làm vui lòng anh.” Lục Cảnh Thần đứng dưới ngọn đèn đường, ánh sáng rơi lên vai hắn, làm nét mặt lạnh nhạt thường ngày trở nên dịu hơn. “Anh thích em. Nếu em cảm thấy đường đột, anh xin lỗi. Nhưng anh muốn nói rõ ràng, anh không xem em là hứng thú nhất thời.”

Khi ấy, Ôn Thanh Dư đã từ chối.

Không phải vì không rung động, mà vì y quá sợ. Người đã quen đứng ngoài ánh sáng, một khi có người đưa tay kéo mình vào nơi ấm áp, phản ứng đầu tiên thường không phải vui mừng, mà là hoảng hốt. Y sợ Lục Cảnh Thần chỉ yêu vẻ ngoài bình thường mà y cố gắng duy trì. Y sợ nếu một ngày nào đó hắn biết cơ thể y không giống người khác, ánh mắt dịu dàng kia sẽ biến thành kinh ngạc, chán ghét, hoặc thương hại.

Nhưng Lục Cảnh Thần không rời đi.

Hắn vẫn giữ khoảng cách vừa phải, vẫn xuất hiện trong đời y bằng cách không khiến y áp lực. Có khi là một tin nhắn hỏi y đã ăn cơm chưa, có khi là một chiếc ô đặt ở quầy bảo vệ vào ngày mưa, có khi là một buổi tối y bị khách hàng làm khó, hắn không can thiệp thô bạo mà chỉ giúp y tìm đủ chứng cứ, để y tự mình lấy lại công bằng. Hắn từng nói với y rất nhiều lần: “Thanh Dư, em không cần lập tức tin anh. Anh có thể chờ đến khi em tin.”

Một người có thể giả vờ dịu dàng một ngày, một tháng, nhưng rất khó giả vờ hơn một năm mà không lộ chút mất kiên nhẫn nào.

Vì vậy, Ôn Thanh Dư cuối cùng vẫn trao tay cho hắn.

Giờ phút này, y bước trên con đường phủ cánh hoa trắng, từng bước đi về phía người đã từng chờ y lâu như thế. Ánh mắt Lục Cảnh Thần vẫn đặt trên người y, không dời đi dù chỉ một giây. Đến khi Ôn Thanh Dư đi tới trước mặt, hắn đưa tay ra. Bàn tay ấy rộng, ấm, lòng bàn tay có một lớp chai mỏng vì thói quen tập luyện. Ôn Thanh Dư đặt tay mình lên tay hắn, lập tức được nắm chặt.

Lục Cảnh Thần khẽ cúi đầu, chỉ dùng âm lượng hai người nghe thấy hỏi: “Căng thẳng sao?”

Ôn Thanh Dư nhìn hắn, không giấu được nụ cười trong mắt. “Một chút.”

“Đừng sợ.” Lục Cảnh Thần dùng ngón tay cái khẽ xoa lên mu bàn tay y. “Anh ở đây.”

Chỉ ba chữ rất đơn giản, lại khiến hốc mắt Ôn Thanh Dư hơi nóng. Từ nhỏ đến lớn, y nghe nhiều nhất là “con phải ngoan”, “con phải hiểu chuyện”, “con phải tự chăm sóc mình”. Rất ít người nói với y rằng đừng sợ, càng không có ai đứng trước tất cả mọi người, nắm tay y và nói anh ở đây. Ôn Thanh Dư hít nhẹ một hơi, cố ép cảm xúc cuộn lên trong lòng xuống, sợ mình thật sự rơi nước mắt ngay trong lễ cưới.

Người chủ trì nghi thức bắt đầu đọc lời chúc phúc. Giọng nói ấm áp vang giữa vườn hoa, kể về việc hai người gặp nhau, quen biết, yêu nhau, cùng lựa chọn bước vào hôn nhân. Trong lúc đó, Lục Cảnh Thần vẫn nắm tay Ôn Thanh Dư. Hắn không dùng lực quá mạnh, nhưng cũng không buông lỏng, như thể chỉ cần Ôn Thanh Dư hơi bất an, y có thể lập tức biết hắn vẫn ở bên.

Đến phần trao lời thề, người chủ trì mỉm cười nhìn Lục Cảnh Thần trước. “Lục tiên sinh, anh có điều gì muốn nói với Ôn tiên sinh không?”

Lục Cảnh Thần xoay người đối diện Ôn Thanh Dư. Trước rất nhiều ánh mắt, người đàn ông luôn bình tĩnh trong mọi cuộc họp quan trọng lại im lặng vài giây. Hắn nhìn người trước mặt, ánh mắt sâu mà nặng, như có quá nhiều lời muốn nói nhưng cuối cùng chỉ chọn những lời thật nhất.

“Thanh Dư,” hắn mở miệng, giọng thấp hơn ngày thường, “trước khi gặp em, anh từng cho rằng hôn nhân đối với anh không phải chuyện cần thiết. Anh có gia đình, có công việc, có rất nhiều việc phải làm, nhưng lại chưa từng nghĩ mình sẽ muốn cùng một người ăn bữa sáng mỗi ngày, chờ một người về nhà mỗi tối, nhớ rõ người đó thích hoa gì, ghét món gì, sợ điều gì.”

Ôn Thanh Dư siết nhẹ bó hoa trong tay. Lục Cảnh Thần nhìn thấy, ánh mắt càng dịu.

“Sau khi gặp em, anh mới biết hóa ra yêu một người không phải chỉ muốn người đó ở bên cạnh mình, mà là muốn người đó được sống tốt hơn, cười nhiều hơn, không cần một mình chống đỡ tất cả nữa. Anh biết em đã đi qua rất nhiều chuyện không dễ dàng, cũng biết em không phải người dễ tin vào lời hứa. Cho nên hôm nay anh không muốn nói những lời quá xa. Anh chỉ muốn nói, từ hôm nay trở đi, anh sẽ học cách trở thành nhà của em. Khi em mệt có thể quay về, khi em sợ có thể nắm tay anh, khi em không muốn cười cũng không cần ép mình cười.”

Hắn dừng lại, ngón tay nhẹ nhàng nắm chặt tay y hơn. “Ôn Thanh Dư, anh yêu em. Anh muốn cùng em đi hết quãng đời sau này.”

Xung quanh vang lên tiếng vỗ tay rất khẽ, nhưng Ôn Thanh Dư chỉ nghe thấy nhịp tim mình. Y từng nghe Lục Cảnh Thần nói yêu rất nhiều lần. Lần đầu tiên là vào một đêm tuyết mỏng, lần gần nhất là sáng nay khi hắn nhắn tin dặn y nhớ ăn chút gì đó trước lễ cưới. Nhưng chưa lần nào hai chữ ấy lại khiến y muốn khóc như bây giờ. Có lẽ vì hôm nay có quá nhiều người làm chứng, có ánh nắng, có hoa, có nhẫn, có lời hứa về một mái nhà mà y đã khao khát quá lâu.

Người chủ trì lại nhìn về phía y. “Ôn tiên sinh, anh có điều gì muốn nói với Lục tiên sinh không?”

Ôn Thanh Dư cầm micro, đầu ngón tay hơi lạnh. Y không giỏi nói lời tình cảm trước đám đông, cũng không quen để quá nhiều người nhìn thấy phần mềm yếu của mình. Nhưng Lục Cảnh Thần đang đứng trước mặt y, ánh mắt kiên nhẫn như vô số lần trong quá khứ. Vì vậy y cúi đầu cười rất nhẹ, sau đó ngẩng lên nhìn hắn.

“Cảnh Thần,” y gọi tên hắn, giọng ban đầu còn hơi run, nhưng càng nói càng rõ ràng, “trước khi gặp anh, em không phải người tin rằng mình sẽ có một gia đình thuộc về mình. Em từng cảm thấy có một số người sinh ra đã dễ dàng được yêu, còn có một số người phải rất cố gắng mới không bị bỏ lại. Em là kiểu người thứ hai.”

Lục Cảnh Thần nhìn y, đáy mắt hơi động.

“Nhưng anh đã đến bên em rất lâu. Lâu đến mức em không thể tiếp tục tự lừa mình rằng anh chỉ là một giấc mơ ngắn. Anh nói em không cần lập tức tin anh, anh có thể chờ. Thật ra khi đó em rất muốn hỏi anh, nếu em cần rất lâu, anh có còn chờ không?” Ôn Thanh Dư mím môi cười, trong mắt có nước nhưng không rơi xuống. “Sau này em phát hiện anh thật sự chờ được.”

Khách khứa bên dưới yên tĩnh hơn. Tần Duyệt ngồi ở hàng ghế gần đó lặng lẽ đỏ mắt, còn mẹ Lục ngồi phía đối diện cũng khẽ thở dài, ánh mắt nhìn Ôn Thanh Dư có thêm vài phần thương tiếc và dịu dàng.

Ôn Thanh Dư không nhìn ai khác, chỉ nhìn Lục Cảnh Thần. “Hôm nay em đứng ở đây, không phải vì em không còn sợ gì nữa. Em vẫn sợ. Em sợ mình không đủ tốt, sợ một ngày nào đó anh sẽ phát hiện em không giống người anh tưởng tượng, sợ hạnh phúc quá đẹp sẽ không ở lại lâu. Nhưng em vẫn muốn bước về phía anh. Bởi vì anh từng dùng hơn một năm để nói với em rằng em có thể được yêu. Vậy từ hôm nay trở đi, em cũng muốn thử dùng quãng đời sau này để tin anh.”

Lục Cảnh Thần hô hấp hơi khựng lại. Hắn nhìn Ôn Thanh Dư, vẻ trầm ổn trên mặt gần như không giữ được nữa. Nếu không phải đang ở lễ cưới, có lẽ hắn đã lập tức ôm người vào lòng.

Người chủ trì mỉm cười đúng lúc đưa nhẫn tới. Hai chiếc nhẫn giống nhau được đặt trên khay nhung trắng. Lục Cảnh Thần lấy một chiếc, nâng tay Ôn Thanh Dư lên. Đầu ngón tay hắn rất ổn, động tác lại cẩn thận đến mức gần như trang trọng. Khi nhẫn trượt qua đốt ngón tay Ôn Thanh Dư, y bỗng cảm thấy nơi ấy nóng lên, như không chỉ được đeo một chiếc nhẫn, mà còn được buộc vào một đoạn đời mới.

Đến lượt Ôn Thanh Dư đeo nhẫn cho Lục Cảnh Thần, tay y vẫn hơi run. Lục Cảnh Thần phát hiện ra, khẽ cúi đầu ghé sát tai y, thấp giọng trêu: “Ôn tiên sinh, em run như vậy, người khác sẽ tưởng em hối hận.”

Ôn Thanh Dư bị hắn nói đến bật cười. Căng thẳng trong lòng tan đi một chút, y liếc hắn rất nhẹ. “Anh đừng nói lung tung.”

“Vậy em có hối hận không?”

Ôn Thanh Dư đẩy nhẫn vào ngón áp út của hắn, sau đó ngẩng đầu nhìn hắn. “Không hối hận.”

Lục Cảnh Thần nhìn y, nụ cười trong mắt sâu hơn. Người chủ trì vừa tuyên bố hai người chính thức trở thành bạn đời hợp pháp, tiếng vỗ tay đã vang lên khắp lễ đường. Cánh hoa trắng được tung lên, bay lả tả trong nắng. Lục Cảnh Thần đưa tay ôm lấy eo Ôn Thanh Dư, cúi đầu hôn lên môi y trước lời chúc mừng của mọi người.

Nụ hôn ấy không sâu, chỉ dịu dàng chạm vào rồi dừng lại, nhưng Ôn Thanh Dư vẫn nhắm mắt. Trong khoảnh khắc ấy, y cảm thấy cả thế giới như được bọc trong ánh sáng mềm mại. Không có viện phúc lợi cũ kỹ, không có những ánh mắt tò mò thời niên thiếu, không có những lần y tự nhốt mình trong phòng tắm nhìn cơ thể khác biệt của mình đến thất thần. Chỉ có Lục Cảnh Thần ôm y, hôn y, nói yêu y, trước mặt tất cả mọi người cho y một danh phận đường hoàng.

Sau nghi thức là tiệc cưới trong sảnh lớn của khách sạn. Lục Cảnh Thần không thích xã giao quá mức, nhưng hôm nay tâm trạng hiếm thấy rất tốt. Ai đến chúc rượu hắn cũng đáp lại vài câu, chỉ là phần lớn rượu đều bị hắn khéo léo đổi thành rượu vang có nồng độ thấp, bởi hắn còn nhớ Ôn Thanh Dư không uống được nhiều. Ôn Thanh Dư ngồi bên cạnh hắn, thỉnh thoảng bị bạn bè trêu đến đỏ tai. Mỗi lần y không biết đáp thế nào, Lục Cảnh Thần sẽ rất tự nhiên tiếp lời thay y, vừa không khiến không khí lạnh đi, vừa không để y khó xử.

Có người quen của Lục gia cười nói: “Cảnh Thần, hôm nay cuối cùng cũng thấy cậu có chút dáng vẻ người có gia đình rồi. Trước kia lạnh như băng, ai cũng tưởng cậu định sống với công việc cả đời.”

Lục Cảnh Thần nắm tay Ôn Thanh Dư dưới bàn, mặt không đổi sắc đáp: “Trước kia chưa gặp được người muốn cùng tôi lập gia đình.”

Một câu nói khiến cả bàn cười vang. Ôn Thanh Dư cúi đầu uống nước, vành tai lại đỏ hơn. Lục Cảnh Thần nhìn thấy, khóe môi hơi cong, ngón tay dưới bàn khẽ gãi vào lòng bàn tay y. Ôn Thanh Dư nhịn không được quay sang nhìn hắn, trong ánh mắt có chút trách móc rất nhẹ. Hắn lại như không thấy, còn nghiêm túc gắp cho y một miếng cá đã lọc xương.

Tần Duyệt ngồi bên cạnh nhìn hết tất cả, nhỏ giọng cảm thán: “Được rồi, được rồi, biết hai người kết hôn rồi. Còn rắc đường nữa tôi sẽ báo cảnh sát đấy.”

Ôn Thanh Dư bị sặc nước, Lục Cảnh Thần lập tức đặt ly xuống, vỗ nhẹ lưng y. Hắn hơi nhíu mày nhìn Tần Duyệt, giọng lại không thật sự trách móc: “Đừng chọc em ấy lúc đang uống nước.”

Tần Duyệt giơ hai tay đầu hàng. “Lục tổng, hôm nay là ngày vui, anh đừng dùng ánh mắt họp hội đồng quản trị nhìn tôi được không? Tôi chỉ là một cô gái độc thân yếu đuối bị hai người làm tổn thương thôi.”

Ôn Thanh Dư ho nhẹ hai tiếng, vừa xấu hổ vừa buồn cười. Lục Cảnh Thần đưa khăn giấy cho y, thấp giọng hỏi: “Khó chịu không?”

“Không sao.” Ôn Thanh Dư nhận khăn, lau khóe môi. “Chỉ là Duyệt Duyệt nói chuyện luôn như vậy.”

Tần Duyệt lập tức tiếp lời: “Đúng thế, tôi vẫn luôn như vậy. Cho nên Lục tổng, sau này nếu Thanh Dư bị anh bắt nạt, tôi cũng sẽ nói chuyện như vậy với anh.”

Lời này vốn là câu đùa, nhưng Ôn Thanh Dư lại hơi khựng lại. Bắt nạt. Hai chữ này rơi vào lòng y, kéo ra một chút bất an rất mỏng. Y biết Tần Duyệt không có ý gì, cũng biết Lục Cảnh Thần sẽ không bắt nạt y. Nhưng có vài nỗi sợ đã mọc rễ quá lâu, dù trong ngày vui nhất cũng sẽ lặng lẽ nhô lên từ khe hở.

Lục Cảnh Thần dường như cảm nhận được sự thay đổi rất nhỏ của y. Hắn đặt tay lên mu bàn tay Ôn Thanh Dư, nhìn Tần Duyệt rồi nghiêm túc nói: “Sẽ không có ngày đó.”

Tần Duyệt vốn muốn nói thêm vài câu trêu chọc, nhưng thấy ánh mắt Lục Cảnh Thần quá nghiêm túc, cô bỗng im lặng. Một lát sau, cô nâng ly nước trái cây, cười nhẹ hơn trước. “Vậy tôi nhớ kỹ lời này. Lục Cảnh Thần, Thanh Dư thật sự rất tốt. Anh nhất định phải đối xử tốt với cậu ấy.”

Lục Cảnh Thần không né tránh ánh mắt cô. “Tôi biết.”

Ôn Thanh Dư cúi mắt nhìn bàn tay hai người đặt cạnh nhau. Ngón áp út của họ đều đeo nhẫn cưới, dưới ánh đèn pha lê phản chiếu ánh sáng nhỏ vụn. Y bỗng thấy cổ họng hơi nghẹn. Có lẽ con người thật sự rất tham lam. Trước khi gặp Lục Cảnh Thần, y chỉ mong có thể sống bình yên. Sau khi được yêu, y lại bắt đầu mong tình yêu ấy vĩnh viễn đừng thay đổi.

Tiệc cưới kéo dài đến gần tối mới kết thúc. Khách khứa lần lượt rời đi, Lục Cảnh Thần uống không nhiều nhưng vẫn có chút hơi rượu. Ôn Thanh Dư thì chỉ uống vài ngụm tượng trưng, đầu óc vẫn rất tỉnh táo. Khi hai người tiễn người cuối cùng xong, trời bên ngoài đã chuyển sang màu tím sẫm. Đèn trong vườn hoa được bật lên, từng chuỗi đèn nhỏ treo trên vòm hoa như sao rơi xuống nhân gian.

Lục Cảnh Thần cởi áo vest khoác lên vai Ôn Thanh Dư. “Lạnh không?”

Ôn Thanh Dư lắc đầu, nhưng vẫn kéo áo vest chặt hơn một chút. Trên áo có mùi hương quen thuộc của Lục Cảnh Thần, sạch sẽ, trầm ổn, lẫn một chút hơi rượu rất nhạt. Y đứng bên hồ nhân tạo của khách sạn, nhìn mặt nước phản chiếu ánh đèn, đột nhiên cảm thấy ngày hôm nay trôi qua quá nhanh. Nhanh đến mức y còn chưa kịp cẩn thận cất từng khoảnh khắc vào lòng, nó đã sắp kết thúc.

Lục Cảnh Thần đứng bên cạnh y, không vội giục y trở về phòng. Hắn chỉ yên lặng cùng y nhìn mặt hồ một lúc, sau đó mới hỏi: “Đang nghĩ gì?”

Ôn Thanh Dư im lặng vài giây. “Em đang nghĩ, hôm nay đẹp quá.”

“Sau này sẽ còn rất nhiều ngày đẹp như vậy.”

Ôn Thanh Dư quay đầu nhìn hắn. Lục Cảnh Thần cũng nhìn y, ánh mắt dưới đèn đêm sâu hơn ban ngày. Hắn đưa tay sửa lại lọn tóc bị gió thổi loạn bên tai y, động tác tự nhiên mà thân mật. “Không nhất định ngày nào cũng long trọng như hôm nay, nhưng có thể là một buổi sáng cùng ăn cơm, một tối cùng về nhà, hoặc một ngày nghỉ không cần làm gì cả. Thanh Dư, hôn nhân không chỉ có lễ cưới. Sau này mỗi ngày, anh đều muốn sống cùng em thật tốt.”

Trái tim Ôn Thanh Dư mềm xuống. Y đã nghe rất nhiều lời thề trong ngày hôm nay, nhưng không hiểu vì sao lời này lại khiến y rung động nhất. Có lẽ vì so với những lời trọn đời trọn kiếp quá lớn lao, y càng khao khát những điều nhỏ bé như bữa sáng, buổi tối về nhà, ngày nghỉ có người bên cạnh. Đối với người chưa từng có nhà, đời thường bình dị đã là một giấc mơ rất xa xỉ.

Y khẽ gật đầu. “Em cũng muốn.”

Lục Cảnh Thần nắm tay y, đưa lên môi hôn nhẹ lên chiếc nhẫn. “Vậy chúng ta về phòng?”

Ôn Thanh Dư nhìn hắn, mặt bất giác nóng lên. Hôm nay là đêm tân hôn của họ. Dù hai người đã bên nhau hơn một năm, Lục Cảnh Thần vẫn luôn tôn trọng ranh giới của y. Những nụ hôn, những cái ôm, những lần ngủ chung khi y bị bệnh đều dừng ở mức dịu dàng. Không phải Lục Cảnh Thần không có ham muốn, Ôn Thanh Dư cảm nhận được. Nhưng mỗi lần đến gần giới hạn, hắn đều dừng lại, ôm y thở chậm một lúc rồi khàn giọng nói không sao, anh chờ em sẵn sàng.

Ôn Thanh Dư từng cảm động vì sự chờ đợi ấy, nhưng cũng vì thế mà càng sợ hãi.

Có một số bí mật càng được giấu lâu càng trở nên nặng nề. Y từng rất nhiều lần muốn nói với Lục Cảnh Thần, nhưng mỗi lần lời đến bên môi lại nuốt xuống. Y sợ nói quá sớm sẽ mất hắn, lại sợ nói quá muộn sẽ giống như lừa dối. Cho đến khi hai người quyết định kết hôn, Ôn Thanh Dư tự nhủ đêm tân hôn nhất định phải nói. Y không thể mang bí mật ấy bước vào cuộc hôn nhân này như một cái bóng. Lục Cảnh Thần đã cho y quá nhiều chân thành, y cũng muốn dùng tất cả can đảm còn lại để đáp lại hắn.

Thấy y không nói, Lục Cảnh Thần cúi đầu hỏi: “Sao vậy? Mệt à?”

Ôn Thanh Dư hoàn hồn, lắc đầu. “Không mệt.”

“Vậy đi thôi.” Lục Cảnh Thần nắm tay y đi về phía thang máy riêng của khách sạn. “Phòng đã chuẩn bị xong. Nếu em mệt, tối nay ngủ sớm cũng được. Những chuyện khác không cần vội.”

Hắn nói rất bình thường, thậm chí còn mang theo ý trấn an quen thuộc. Nhưng chính sự dịu dàng ấy khiến lòng Ôn Thanh Dư vừa ấm vừa đau. Y nhìn bóng lưng Lục Cảnh Thần, bỗng âm thầm siết chặt tay hắn hơn. Lục Cảnh Thần phát hiện, quay đầu nhìn y. Ôn Thanh Dư không giải thích, chỉ bước nhanh hơn một chút, đi đến bên cạnh hắn.

Thang máy phản chiếu bóng hai người đứng sóng vai. Lục Cảnh Thần vẫn nắm tay y, thỉnh thoảng dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa lên ngón áp út đeo nhẫn của y. Ôn Thanh Dư nhìn con số tầng nhảy chậm rãi, nhịp tim cũng theo đó từng chút nhanh hơn. Y tự nói với mình không sao, người này là Lục Cảnh Thần, là người đã yêu y hơn một năm, là người vừa trước mặt tất cả mọi người hứa sẽ trở thành nhà của y.

Y nên tin hắn.

Cửa thang máy mở ra, hành lang tầng cao rất yên tĩnh. Phòng tân hôn nằm ở cuối hành lang, cửa gỗ màu trầm, bên ngoài treo một vòng hoa nhỏ. Lục Cảnh Thần lấy thẻ mở cửa, nhưng trước khi đẩy cửa vào, hắn bỗng quay lại nhìn Ôn Thanh Dư.

“Thanh Dư.”

Ôn Thanh Dư ngẩng đầu. “Dạ?”

Lục Cảnh Thần nhìn y rất lâu, sau đó cúi xuống hôn lên trán y. Nụ hôn ấy nhẹ đến mức giống như sợ làm y giật mình. “Hôm nay anh rất hạnh phúc.”

Đầu ngón tay Ôn Thanh Dư run lên. Những lời đã chuẩn bị rất lâu bỗng nghẹn lại trong cổ họng. Y nhìn Lục Cảnh Thần, cuối cùng chậm rãi mỉm cười. “Em cũng vậy.”

Cửa phòng được mở ra. Bên trong là ánh đèn vàng ấm, rèm trắng buông xuống bên cửa kính sát đất, trên giường trải hoa hồng trắng và xanh nhạt giống màu hoa cưới. Cạnh cửa sổ có một chai rượu vang và hai chiếc ly pha lê, phía xa là mặt hồ đêm phản chiếu ánh sao nhân tạo của khách sạn. Mọi thứ đều đẹp đến mức gần như không thật.

Lục Cảnh Thần bước vào trước, đặt áo vest lên lưng ghế rồi quay lại đỡ bó hoa trong tay Ôn Thanh Dư. Hắn không vội làm gì khác, chỉ hỏi y có muốn tắm trước không, có đói không, có cần gọi chút cháo lên không. Ôn Thanh Dư nghe hắn hỏi từng câu, trong lòng dần bình tĩnh lại. Y biết mình không nên sợ. Hôn nhân của họ vừa bắt đầu, nếu có một sự thật nhất định phải đối diện, vậy ít nhất y nên nói vào lúc cả hai còn yêu nhau nhất, còn tin nhau nhất.

Ôn Thanh Dư đặt tay lên chiếc nhẫn trên ngón áp út, dùng lực rất nhẹ xoay một vòng. Sau đó y ngẩng đầu nhìn Lục Cảnh Thần, giọng hơi thấp nhưng rõ ràng.

“Cảnh Thần.”

Lục Cảnh Thần đang rót nước ấm cho y, nghe tiếng liền quay lại. “Ừ?”

Ôn Thanh Dư nhìn hắn, hàng mi run rất khẽ. Trong ánh đèn dịu của phòng tân hôn, vẻ căng thẳng trong mắt y không thể che giấu hoàn toàn, nhưng bên dưới căng thẳng ấy còn có một chút mong chờ rất mềm, như người cuối cùng cũng gom đủ can đảm để mở cánh cửa mình đã khóa quá lâu.

“Em có chuyện muốn nói với anh.”

Lục Cảnh Thần đặt cốc nước xuống, đi đến trước mặt y. Hắn không hỏi ngay là chuyện gì, chỉ cúi đầu nhìn sắc mặt y rồi nhẹ giọng nói: “Được, em nói đi. Anh nghe.”

Ôn Thanh Dư nhìn bàn tay hắn đặt bên người, bỗng nhớ đến câu hắn từng nói rất nhiều lần.

Anh có thể chờ đến khi em tin.

Mà hôm nay, y thật sự muốn tin hắn thêm một lần.

(Hết chương 1)

Sau →

Bình luận 💬 0