Chương 6: Đơn Ly Hôn
Sau buổi sáng Ôn Thanh Dư nôn khan trong phòng vệ sinh, Lục Cảnh Thần gần như lập tức điều chỉnh lịch làm việc. Những cuộc họp không bắt buộc đều chuyển sang trực tuyến, những buổi xã giao có thể tránh đều giao cho phó tổng hoặc trợ lý Trần thay mặt tham dự. Hắn trở về nhà sớm hơn, quan tâm bữa ăn của Ôn Thanh Dư nhiều hơn, thậm chí còn tự mình học vài món cháo thanh đạm từ đầu bếp nhà cũ. Nếu người ngoài nhìn vào, có lẽ sẽ cảm thấy Lục tổng sau khi kết hôn quả thật thay đổi không ít, từ người đàn ông chỉ biết công việc trở thành một bạn đời biết chăm sóc gia đình.
Nhưng chỉ có Ôn Thanh Dư biết, sự chăm sóc ấy vẫn dừng ở một ranh giới rất rõ.
Lục Cảnh Thần sẽ đưa thuốc dạ dày cho y sau khi hỏi ý kiến bác sĩ, sẽ đặt một ly nước ấm bên tay y, sẽ nhắc y mặc thêm áo khi trời lạnh, nhưng hắn vẫn ngủ ở phòng khách tầng một. Hắn có thể vì một tiếng ho rất khẽ của y mà lập tức lên lầu gõ cửa, nhưng sau khi xác nhận y không sao lại nhanh chóng rời đi. Có đôi lúc hắn đứng bên giường nhìn y, ánh mắt rõ ràng đau lòng đến mức không giấu nổi, nhưng bàn tay đặt bên người vẫn siết lại, cuối cùng chỉ nói một câu “ngủ sớm đi” rồi thay y tắt bớt đèn.
Ôn Thanh Dư từng nghĩ như vậy cũng tốt.
Ít nhất Lục Cảnh Thần không chán ghét y. Ít nhất hắn vẫn quan tâm y, vẫn về nhà, vẫn nhớ từng thói quen nhỏ của y. Nhưng càng về sau, y càng nhận ra có những dịu dàng nếu thiếu đi sự thân mật và tin tưởng, sẽ giống một tấm chăn phủ lên tuyết. Nhìn từ xa rất mềm, thật sự chạm vào lại vẫn lạnh đến thấu xương. Y không thể trách Lục Cảnh Thần, bởi người kia quả thật đang cố gắng. Chỉ là cố gắng ấy không chạm tới nơi y đau nhất, cũng không thể trả lại cho y cảm giác mình được yêu trọn vẹn như trước kia.
Cơ thể Ôn Thanh Dư lúc tốt lúc xấu. Có vài ngày y ăn không ngon, mùi dầu mỡ khiến dạ dày khó chịu, nhưng sau đó lại dịu đi. Kỳ sinh lý đặc biệt của y vốn không ổn định từ nhỏ, bác sĩ từng nói do cấu tạo cơ thể phức tạp, rối loạn nội tiết là chuyện thường gặp, cho nên y không lập tức nghĩ đến điều gì khác. Hơn nữa trong lòng y có quá nhiều chuyện phải chịu đựng, một chút mệt mỏi, một chút buồn nôn, một chút đau âm ỉ dưới bụng đều bị y quy về mất ngủ và căng thẳng kéo dài.
Y từng hứa với Lục Cảnh Thần nếu khó chịu sẽ đi khám, nhưng mỗi lần cầm điện thoại lên định đặt lịch, y lại chậm chạp buông xuống. Y sợ bệnh viện, sợ những câu hỏi riêng tư, sợ phải một mình nằm trên bàn kiểm tra lạnh lẽo, càng sợ bác sĩ nhắc đến phần cơ thể mà y đang cố hết sức không căm ghét. Trước kia khi yêu Lục Cảnh Thần, y từng nghĩ nếu một ngày mình thật sự cần đi khám, có lẽ người ấy sẽ nắm tay y ngồi ngoài phòng chờ, nói với y đừng sợ. Bây giờ Lục Cảnh Thần vẫn có thể làm như vậy, nhưng Ôn Thanh Dư lại không còn dám đưa phần yếu đuối ấy đến trước mặt hắn nữa.
Đầu tháng thứ tư sau lễ cưới, ảnh cưới cuối cùng vẫn được treo lên phòng khách.
Đó là tấm ảnh Ôn Thanh Dư đã chọn. Hai người đứng dưới vòm hoa, vai kề vai, nụ cười vừa phải, không có cái ôm quá thân mật, không có ánh mắt quá sâu. Khung ảnh được người ta mang đến lắp đặt vào một buổi chiều nhiều mây. Ôn Thanh Dư đứng ở cầu thang nhìn thợ treo ảnh lên bức tường trắng, trong lòng bình tĩnh hơn chính y tưởng. Khi khung ảnh được đặt ngay ngắn, cả căn phòng khách lập tức có thêm dấu vết của hôn nhân, giống như nơi này thật sự là nhà của một đôi bạn đời mới cưới.
Lục Cảnh Thần về nhà lúc chạng vạng. Vừa bước vào phòng khách, hắn đã thấy bức ảnh trên tường. Hắn đứng lại một lúc, ánh mắt dừng trên gương mặt Ôn Thanh Dư trong ảnh. Người trong ảnh mỉm cười dịu dàng, đáy mắt còn có ánh sáng rất mềm. Lục Cảnh Thần bỗng nhớ ngày chụp ảnh cưới, Ôn Thanh Dư vì không quen đứng trước ống kính nên hơi căng thẳng. Hắn đã ở sau lưng y, thấp giọng kể mấy chuyện không đầu không đuôi để y thả lỏng. Khi y cuối cùng bật cười, nhiếp ảnh gia lập tức bắt được khoảnh khắc ấy.
Tấm ảnh đó không được treo ở đây.
Có lẽ vì nụ cười trong tấm ấy quá thật, thật đến mức người nhìn sẽ đau lòng.
Ôn Thanh Dư từ bếp đi ra, thấy hắn đứng trước ảnh cưới, bèn nói: “Em thấy vị trí này vừa đủ. Nếu anh không thích, có thể đổi tấm khác.”
Lục Cảnh Thần quay đầu nhìn y. Áo len màu nhạt làm vai y trông càng mảnh. Y cầm khăn lau tay, tóc rũ xuống một chút bên thái dương, sắc mặt tuy không còn trắng bệch như hôm say rượu, nhưng vẫn nhạt hơn trước kia rất nhiều. Hắn bỗng nhớ ra hôm nay là ngày tròn bốn tháng sau lễ cưới của họ. Bốn tháng trước, hắn từng đứng dưới vòm hoa trong bức ảnh kia, nói muốn trở thành nhà của Ôn Thanh Dư. Bốn tháng sau, hắn lại để y đứng trong căn nhà này, ngày càng gầy đi trong sự dịu dàng bất lực của hắn.
“Không cần đổi.” Lục Cảnh Thần nói. “Tấm này rất đẹp.”
Ôn Thanh Dư khẽ gật đầu. “Vậy em đi dọn cơm.”
Bữa tối hôm ấy có canh củ sen hầm sườn, rau xào nấm và cá hấp. Ôn Thanh Dư vẫn nấu theo khẩu vị của Lục Cảnh Thần, ít dầu, ít cay, hương vị thanh đạm. Hai người ngồi đối diện nhau, nói vài câu về thời tiết và công việc. Lục Cảnh Thần hỏi y bản thiết kế gần đây có mệt không, y nói không mệt, chỉ là khách hàng hơi khó tính. Y hỏi dự án ven biển của hắn thế nào, hắn nói còn đang đàm phán, có thể sau này sẽ đến thành phố phía Nam khảo sát một thời gian. Câu chuyện trôi qua bình thường đến mức giống bất cứ đôi bạn đời nào sau một ngày dài.
Nhưng sau bữa cơm, khi Lục Cảnh Thần đứng dậy thu bát, Ôn Thanh Dư theo thói quen đưa tay đón lấy bát trong tay hắn. Đầu ngón tay hai người vô tình chạm nhau. Cả hai đều khựng lại rất nhẹ.
Chỉ một khoảnh khắc.
Ôn Thanh Dư rút tay về trước, cười như không có gì. “Để em rửa là được.”
Lục Cảnh Thần nhìn tay mình, sau đó đặt bát xuống. “Anh rửa.”
“Anh vừa về, nghỉ một lát đi.”
“Thanh Dư.” Lục Cảnh Thần gọi y.
Ôn Thanh Dư ngẩng đầu.
Hắn nhìn y, ánh mắt rất nặng, như đã nhẫn nhịn một câu nói quá lâu. Nhưng cuối cùng hắn vẫn chỉ hỏi: “Có phải bây giờ em rất sợ anh chạm vào em không?”
Ôn Thanh Dư không ngờ hắn sẽ hỏi thẳng như vậy. Y cầm khăn lau bàn, đầu ngón tay khẽ siết lại. Một lát sau, y lắc đầu. “Không phải sợ.”
“Vậy là gì?”
Ôn Thanh Dư im lặng rất lâu. Căn bếp vẫn còn mùi canh nóng, ngoài cửa sổ là màn đêm mùa đông vừa buông xuống, đèn trong sân hắt lên mặt kính một tầng sáng mờ. Y nhìn bóng mình và Lục Cảnh Thần phản chiếu trên cửa kính, hai người đứng rất gần nhưng giữa bóng dáng lại cách nhau một vệt tối.
“Là không biết.” Y nói khẽ.
Lục Cảnh Thần nhìn y. “Không biết cái gì?”
“Không biết anh muốn chạm vào em, hay chỉ sợ em buồn nên mới muốn chạm vào em. Không biết anh dừng lại là vì tôn trọng em, hay vì anh thật sự thở phào nhẹ nhõm khi không cần tiếp tục. Không biết mỗi lần anh nhìn em, trong lòng anh nghĩ em là người yêu, là bạn đời, hay là một vấn đề anh phải học cách vượt qua.” Ôn Thanh Dư nói đến đây thì dừng lại, như chính y cũng không ngờ mình có thể nói ra những lời này bình tĩnh đến vậy. “Cảnh Thần, em không sợ anh chạm vào em. Em chỉ sợ sau khi anh chạm vào rồi, em lại phải nhìn thấy ánh mắt giống đêm đó.”
Sắc mặt Lục Cảnh Thần chậm rãi trắng đi.
Ôn Thanh Dư nhìn hắn, bỗng thấy hối hận. Y không muốn biến mỗi cuộc nói chuyện giữa họ thành một lần mở lại vết thương, nhưng có những lời không nói ra sẽ ở trong lòng thối rữa. Y cười rất nhạt, cố làm dịu không khí. “Xin lỗi, em nói hơi nhiều. Em đi rửa bát trước.”
Lục Cảnh Thần giữ lấy cổ tay y.
Lần này Ôn Thanh Dư không run, cũng không rút về ngay. Nhưng y cúi đầu nhìn bàn tay hắn, ánh mắt trống rỗng đến mức khiến Lục Cảnh Thần đau hơn cả khi y tránh né. Hắn nắm tay y, lực đạo rất nhẹ, như sợ chỉ cần dùng thêm một chút lực sẽ bóp vỡ người trước mặt.
“Thanh Dư, anh không xem em là vấn đề.”
“Vậy anh xem em là gì?” Ôn Thanh Dư hỏi.
“Là người anh yêu.”
“Người anh yêu…” Y chậm rãi lặp lại bốn chữ này, giọng không hề châm chọc, chỉ có sự mỏi mệt không giấu được. “Vậy vì sao em lại thấy mình giống một vết thương anh không dám chạm vào?”
Lục Cảnh Thần không trả lời được.
Sự im lặng ấy không còn khiến Ôn Thanh Dư đau đến bật khóc như đêm tân hôn nữa. Y chỉ nhẹ nhàng rút tay ra, bưng bát đũa vào bồn rửa. Tiếng nước chảy vang lên trong căn bếp sạch sẽ, đều đều, lạnh lẽo. Lục Cảnh Thần đứng sau lưng y, nhìn vai y gầy đến mức đường xương hiện rõ dưới lớp áo len, bỗng cảm thấy nếu tiếp tục như vậy, có lẽ đến một ngày nào đó Ôn Thanh Dư sẽ biến mất ngay trước mắt hắn mà hắn vẫn không biết nên dùng cách nào giữ lại.
Tối hôm đó, Lục Cảnh Thần lại gọi cho Hạ Minh Chu.
Cuộc gọi kéo dài gần một tiếng. Hạ Minh Chu nghe hắn nói xong thì im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ hỏi: “Cảnh Thần, cậu đã thử hình dung chưa, nếu thêm ba tháng, sáu tháng nữa mà cậu vẫn chưa thể cho em ấy một cuộc hôn nhân bình thường, Ôn Thanh Dư sẽ biến thành thế nào?”
Lục Cảnh Thần đứng trong phòng làm việc, nhìn bức tường tối trước mặt. “Tôi đang cố.”
“Tôi biết cậu đang cố. Nhưng có những cố gắng nếu chỉ khiến người kia mỗi ngày đều chờ một kết quả không biết bao giờ đến, thì cố gắng đó cũng có thể trở thành tra tấn.” Hạ Minh Chu nói rất chậm. “Cậu không cần lập tức quyết định, nhưng cậu phải nghĩ thật nghiêm túc. Giữ em ấy bên cạnh lúc này là yêu, hay là vì cậu không chịu nổi việc mất em ấy?”
Lục Cảnh Thần nhắm mắt. “Tôi không muốn mất em ấy.”
“Không muốn mất một người không đồng nghĩa với có thể cho người đó hạnh phúc.” Hạ Minh Chu dừng một chút, giọng thấp hơn. “Nếu cậu yêu em ấy, cậu phải nhìn thẳng vào việc em ấy đang héo đi trong cuộc hôn nhân này.”
Câu “héo đi” ấy theo Lục Cảnh Thần suốt nhiều ngày sau đó.
Hắn bắt đầu quan sát Ôn Thanh Dư kỹ hơn, rồi phát hiện có quá nhiều điều trước kia mình không dám nhìn. Y ăn ít hơn một nửa so với lúc yêu nhau. Những món từng thích bây giờ chỉ gắp vài đũa. Y vẫn sẽ mỉm cười, nhưng nụ cười không còn chạm tới đáy mắt. Khi Lục phu nhân gọi điện, y có thể nói chuyện rất dịu dàng, nhưng sau khi cúp máy sẽ ngồi yên rất lâu. Buổi tối y thường thức đến khuya, nhưng sáng hôm sau vẫn dậy sớm nấu bữa sáng cho hắn, như thể chỉ cần giữ lại những thói quen của một người bạn đời tốt thì cuộc hôn nhân này vẫn còn hình dạng nên có.
Một lần Lục Cảnh Thần về nhà giữa buổi chiều vì quên tài liệu, bắt gặp Ôn Thanh Dư ngủ quên trên sofa phòng khách. Trên người y chỉ đắp một chiếc chăn mỏng, sắc mặt trong giấc ngủ cũng không yên. Trên bàn trà đặt một quyển sổ tay mở sẵn. Lục Cảnh Thần vốn không định nhìn, nhưng khi cúi xuống nhặt chiếc bút rơi dưới đất, ánh mắt vẫn vô tình lướt qua vài dòng chữ.
“Ngày thứ một trăm ba mươi bảy sau khi kết hôn.”
“Anh ấy hôm nay về sớm, mua bánh hạt dẻ em từng thích. Em ăn một miếng, không nếm ra vị gì.”
“Có lẽ không phải bánh thay đổi.”
Chỉ mấy dòng ngắn ngủi đã khiến tay Lục Cảnh Thần cứng lại giữa không trung. Hắn không đọc tiếp. Hắn không có quyền xâm phạm những gì Ôn Thanh Dư dùng để tự giữ mình không sụp đổ. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt bút về chỗ cũ, kéo chăn cho y, sau đó đứng bên cạnh sofa rất lâu.
Ôn Thanh Dư trong giấc ngủ khẽ nhíu mày, môi mấp máy như gọi ai đó. Lục Cảnh Thần cúi xuống nghe, nhưng chỉ nghe được một tiếng rất nhẹ.
“Đừng đi…”
Lục Cảnh Thần gần như không thở nổi.
Hắn muốn nắm tay y, muốn nói anh không đi, anh vẫn ở đây. Nhưng sự thật là từ đêm tân hôn đến giờ, hắn vẫn luôn ở đây, mà Ôn Thanh Dư vẫn ngày càng đau. Thì ra có đôi khi “ở lại” không đủ để trở thành bù đắp. Một người không bước ra khỏi cửa cũng có thể khiến người khác cảm thấy bị bỏ rơi, nếu trái tim hắn vẫn đứng ở nơi quá xa.
Cuối tháng thứ năm sau lễ cưới, Ôn Thanh Dư ngã bệnh một lần.
Không phải bệnh nặng, chỉ là cảm lạnh cộng thêm kiệt sức. Nhưng y sốt đến mê man hơn một đêm, uống thuốc xong vẫn không hạ nhiệt ngay. Lục Cảnh Thần gọi bác sĩ gia đình đến, cả đêm ngồi bên giường thay khăn lạnh cho y. Trong cơn sốt, Ôn Thanh Dư ngủ không yên, thỉnh thoảng mơ hồ mở mắt, thấy người ngồi bên giường là Lục Cảnh Thần thì ánh mắt lại mềm xuống rất nhanh. Có lúc y như không tỉnh táo, nắm lấy tay áo hắn rất nhẹ, giọng khàn khàn gọi: “Cảnh Thần…”
Lục Cảnh Thần lập tức cúi xuống. “Anh đây.”
Ôn Thanh Dư nhìn hắn, đôi mắt vì sốt mà ướt hơn bình thường. Y như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khẽ hỏi: “Anh có mệt không?”
Trong khoảnh khắc đó, Lục Cảnh Thần cảm thấy trái tim mình bị thứ gì đó đè nát.
Người đang sốt là y, người đau đến ngủ không yên là y, nhưng y tỉnh lại câu đầu tiên vẫn hỏi hắn có mệt không. Có lẽ Ôn Thanh Dư đã quen như vậy từ nhỏ. Y không dám để bản thân trở thành gánh nặng, không dám đòi hỏi quá nhiều, không dám trách móc quá lâu. Nhưng chính sự không dám ấy khiến Lục Cảnh Thần nhận ra, nếu hắn tiếp tục giữ y trong cuộc hôn nhân này, có lẽ y sẽ thật sự dùng tất cả dịu dàng cuối cùng để tự bào mòn mình đến rỗng ruột.
Hắn nắm tay y, giọng khàn đặc. “Không mệt. Em ngủ đi.”
Ôn Thanh Dư dường như yên tâm hơn, chậm rãi nhắm mắt. Nhưng tay y vẫn không buông tay áo hắn, giống như trong cơn mơ cũng sợ người này sẽ rời đi. Lục Cảnh Thần ngồi bên giường đến tận bình minh, nhìn gương mặt vì bệnh mà tái nhợt của y, lần đầu tiên rõ ràng nghĩ đến hai chữ ly hôn.
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, ngực hắn đã đau đến mức gần như cúi gập người.
Hắn không muốn.
Hắn đã theo đuổi Ôn Thanh Dư hơn một năm, đã đứng trước tất cả mọi người cưới y về nhà, đã thật sự tưởng tượng rất nhiều năm tháng sau này bên cạnh y. Hắn từng muốn cùng y ăn sáng, cùng y trồng hoa ngoài ban công, cùng y về nhà chính ăn cơm, cùng y đi nghỉ ở những thành phố xa lạ. Hắn từng nghĩ tình yêu của mình đủ vững vàng, đủ trưởng thành để che chở người này. Nhưng hôn nhân chưa đầy nửa năm đã buộc hắn nhìn thấy sự thật tàn nhẫn rằng tình yêu của hắn có một góc yếu đuối đến đáng xấu hổ. Góc yếu đuối đó không làm hắn bớt yêu Ôn Thanh Dư, nhưng đã đủ để làm y tổn thương hết lần này đến lần khác.
Nếu yêu một người lại khiến người ấy ngày càng không còn giống chính mình, vậy giữ lấy còn có ý nghĩa gì?
Sau khi hết sốt, Ôn Thanh Dư nằm nghỉ thêm hai ngày. Lục Cảnh Thần xin làm việc ở nhà, nhưng phần lớn thời gian chỉ ở phòng làm việc tầng một. Hắn không muốn khiến y áp lực, cũng không dám rời quá xa. Ôn Thanh Dư biết hắn ở nhà vì mình, trong lòng không phải không cảm động. Y thậm chí đã có một khoảnh khắc rất ngắn nghĩ rằng có lẽ họ vẫn có thể tiếp tục. Chỉ cần thêm một chút thời gian, chỉ cần cả hai đừng buông tay, có lẽ một ngày nào đó mọi chuyện sẽ tốt hơn.
Nhưng tối ngày thứ ba, khi y xuống lầu rót nước, lại nhìn thấy Lục Cảnh Thần đứng một mình ngoài sân hút thuốc.
Điếu thuốc giữa ngón tay hắn cháy gần hết, tàn thuốc đỏ lên trong đêm lạnh. Lục Cảnh Thần đứng dưới mái hiên, bóng lưng cao lớn nhưng cô độc. Ôn Thanh Dư đứng sau cửa kính, không bước ra. Y biết Lục Cảnh Thần đã bỏ thuốc rất lâu. Vì y không thích mùi thuốc, hắn từng nói sau này trong nhà sẽ không bao giờ có mùi ấy. Vậy mà bây giờ hắn đứng ngoài sân hút từng hơi rất chậm, như một người bị đè đến không tìm được cách thở.
Ôn Thanh Dư bỗng thấy rất buồn.
Không chỉ y đau khổ. Lục Cảnh Thần cũng đau khổ. Chỉ là hai người đau ở hai đầu của cùng một sợi dây, càng cố kéo về phía mình, sợi dây càng siết sâu vào máu thịt đối phương. Y không muốn Lục Cảnh Thần biến thành người như vậy, càng không muốn một ngày nào đó, tình yêu từng rất đẹp của họ chỉ còn lại áy náy, áp lực và sợ hãi.
Y lặng lẽ quay lên lầu, không để hắn biết mình đã nhìn thấy.
Ba ngày sau, Lục Cảnh Thần nói muốn nói chuyện với y.
Hôm ấy là một chiều mùa đông âm u. Trời không mưa, nhưng mây thấp nặng, ánh sáng trong phòng khách nhạt đến mức khiến người ta có cảm giác cả căn nhà cũng đang thở rất khẽ. Ôn Thanh Dư vừa tưới nước cho chậu cây nhỏ cạnh cửa sổ xong, nghe Lục Cảnh Thần gọi mình thì quay đầu nhìn hắn. Hắn đứng cạnh sofa, trên bàn trà đặt một phong bì màu trắng và một tập tài liệu mỏng. Chỉ nhìn một cái, Ôn Thanh Dư đã hiểu điều gì đó.
Kỳ lạ là y không hoảng sợ.
Có lẽ trong lòng y đã biết ngày này sẽ đến. Chỉ là khi nó thật sự đến, trái tim vẫn đau như bị thứ gì đó đè mạnh xuống, đau đến mức đầu ngón tay cầm bình tưới cũng mất cảm giác.
“Được.” Y đặt bình tưới xuống. “Anh nói đi.”
Lục Cảnh Thần nhìn y ngồi xuống đối diện mình. Trong gần nửa năm hôn nhân, họ đã ngồi đối diện nhau quá nhiều lần. Ăn cơm, uống trà, nói chuyện trị liệu, nói chuyện về nhà chính, nói chuyện những điều bình thường. Nhưng chưa lần nào Lục Cảnh Thần cảm thấy khoảng cách giữa hai chiếc ghế lại giống một vực sâu như lúc này.
Hắn đẩy phong bì trên bàn về phía y. Động tác rất chậm, như chỉ cần chậm thêm một chút thì chuyện này sẽ không thật sự xảy ra.
“Thanh Dư.” Giọng hắn khàn hơn bình thường. “Chúng ta ly hôn đi.”
Căn phòng yên tĩnh.
Ôn Thanh Dư nhìn phong bì trắng trên bàn, hàng mi không run, môi cũng không run. Sự bình tĩnh của y khiến Lục Cảnh Thần đau đến mức suýt nữa không thể nói tiếp. Hắn thà nhìn thấy y tức giận, thà nghe y hỏi vì sao, cũng không muốn thấy y giống như đã chờ câu này từ rất lâu, cuối cùng chỉ yên lặng tiếp nhận.
Một lúc sau, Ôn Thanh Dư mới hỏi: “Anh quyết định rồi sao?”
Lục Cảnh Thần siết tay đặt trên đầu gối. “Ừ.”
“Vì anh vẫn không thể chấp nhận em?”
Câu hỏi ấy nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng, nhưng rơi xuống lòng Lục Cảnh Thần lại nặng như đá. Hắn nhìn y, từng chữ nói ra đều rất khó khăn. “Không phải vì anh không cần em. Anh yêu em, Thanh Dư. Đến bây giờ anh vẫn yêu em.”
Ôn Thanh Dư cười rất nhạt. “Nhưng tình yêu đó không đủ để chúng ta sống tiếp trong cuộc hôn nhân này, đúng không?”
Lục Cảnh Thần không phủ nhận.
Ôn Thanh Dư cúi mắt. “Em hiểu.”
“Đừng nói em hiểu nữa.” Lục Cảnh Thần bỗng nói, giọng gần như căng đứt. “Em có thể trách anh, có thể mắng anh, có thể nói anh là kẻ khốn nạn. Đừng cứ bình tĩnh như vậy.”
Ôn Thanh Dư nhìn hắn rất lâu. Ánh mắt y không lạnh, cũng không sắc, chỉ mệt mỏi đến gần như trống rỗng. “Nếu em mắng anh, anh sẽ không ly hôn sao?”
Lục Cảnh Thần cứng lại.
“Nếu em khóc, anh sẽ lập tức có thể chạm vào em mà không cần tự ép mình sao? Nếu em trách anh, nửa năm này sẽ biến mất sao?” Ôn Thanh Dư nói rất chậm, giọng vẫn dịu dàng như thường ngày, nhưng mỗi chữ đều khiến hai người cùng đau. “Cảnh Thần, em đã khóc rồi. Đêm tân hôn khóc, những ngày sau đó cũng khóc. Chỉ là anh không thấy hết mà thôi. Bây giờ em không khóc nữa, không phải vì em không đau, mà vì em biết khóc cũng không thay đổi được gì.”
Lục Cảnh Thần đỏ mắt.
Ôn Thanh Dư đưa tay cầm phong bì lên. Bên trong là đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn. Lục Cảnh Thần không ký trước, có lẽ là vì muốn chờ y đồng ý. Từng điều khoản được viết rất rõ ràng, cũng rất ưu ái cho y. Căn nhà tân hôn sang tên cho Ôn Thanh Dư, một khoản tiền mặt lớn đủ để y sống rất lâu không cần lo nghĩ, thêm một phần cổ phần quỹ đầu tư cá nhân của Lục Cảnh Thần được chuyển nhượng dưới tên y. Hắn thậm chí còn viết rõ nếu Ôn Thanh Dư không muốn ở lại căn nhà này, hắn sẽ sắp xếp thêm nơi ở khác theo ý y.
Ôn Thanh Dư đọc từng dòng, vẻ mặt không thay đổi. Đến khi đọc xong, y đặt giấy xuống bàn. “Nhiều quá.”
Lục Cảnh Thần nói: “Đây là thứ em nên nhận.”
“Không có gì là nên.” Ôn Thanh Dư nhìn hắn. “Chúng ta kết hôn chưa đến nửa năm. Tài sản trước hôn nhân của anh không liên quan đến em. Căn nhà này cũng là anh mua.”
“Nhưng anh là người đề nghị ly hôn.” Lục Cảnh Thần nói. “Cũng là anh làm em tổn thương.”
Ôn Thanh Dư khẽ lắc đầu. “Tiền không bù được chuyện đó.”
“Anh biết.” Giọng Lục Cảnh Thần thấp xuống. “Anh biết không bù được. Nhưng ít nhất sau khi rời khỏi anh, em không cần vì tiền mà lo lắng. Thanh Dư, đừng từ chối. Coi như… coi như anh ích kỷ lần cuối. Nếu em không nhận, anh sẽ không yên tâm.”
Ôn Thanh Dư nhìn hắn. “Anh không yên tâm thì có ý nghĩa gì nữa?”
Lục Cảnh Thần nghẹn lại.
Ôn Thanh Dư bỗng nhận ra câu này quá lạnh. Y không muốn biến cuộc chia tay cuối cùng của họ thành một cuộc đối chọi sắc bén. Dù đi đến ngày hôm nay, y vẫn không thể phủ nhận Lục Cảnh Thần từng cho y rất nhiều dịu dàng. Hắn không phải người xấu, càng không phải chưa từng yêu y. Chỉ là có những người yêu nhau thật lòng, cuối cùng vẫn không biết phải sống cùng nhau thế nào.
Y cúi đầu nhìn đơn ly hôn. Một lúc lâu sau, y hỏi: “Khi nào đi làm thủ tục?”
“Nếu em đồng ý, ngày mai anh sẽ sắp xếp luật sư. Sau khi ký thỏa thuận, chúng ta có thể nộp hồ sơ. Vì là ly hôn thuận tình, sẽ không phức tạp.” Lục Cảnh Thần dừng lại, giọng khó khăn hơn. “Trong thời gian chờ hoàn tất, em có thể tiếp tục ở đây. Anh sẽ chuyển ra ngoài trước.”
Ôn Thanh Dư nhẹ giọng hỏi: “Anh muốn chuyển đi?”
“Căn nhà này để lại cho em.”
Ôn Thanh Dư nhìn quanh phòng khách. Bức ảnh cưới vẫn treo trên tường, hoa tươi trên bàn vẫn chưa héo, đôi dép trong nhà của Lục Cảnh Thần còn đặt cạnh cửa, chiếc cốc hắn thường dùng vẫn ở trên kệ bếp. Đây là nhà tân hôn mà họ từng cùng nhau chuẩn bị. Nhưng khi Lục Cảnh Thần nói hắn sẽ chuyển ra ngoài, Ôn Thanh Dư lại phát hiện mình không tìm được lý do giữ hắn ở lại.
Y hỏi: “Nếu anh chuyển đi, ảnh cưới xử lý thế nào?”
Lục Cảnh Thần quay đầu nhìn bức ảnh trên tường. Trong ảnh, họ đứng bên nhau dưới vòm hoa, ánh nắng cuối thu đẹp đến mức giống một lời nói dối dịu dàng. Hắn im lặng rất lâu mới nói: “Nếu em không muốn nhìn thấy, anh sẽ nhờ người tháo xuống.”
“Không cần.” Ôn Thanh Dư nói. “Để em tự tháo sau.”
Lục Cảnh Thần nhìn y. “Thanh Dư…”
“Cảnh Thần.” Ôn Thanh Dư ngắt lời hắn, nhưng giọng rất nhẹ. “Anh có thể trả lời em một câu cuối không?”
Lục Cảnh Thần lập tức đáp: “Em hỏi đi.”
Ôn Thanh Dư nhìn hắn, đôi mắt khô ráo, không còn nước mắt. “Lúc anh theo đuổi em, lúc anh nói muốn cưới em, lúc anh hứa sẽ cho em một mái nhà, anh có từng nghĩ đến ngày này không?”
Lục Cảnh Thần như bị câu hỏi ấy đánh trúng, sắc mặt trắng bệch.
“Không.” Hắn nói khàn đi. “Chưa từng.”
“Vậy là đủ rồi.” Ôn Thanh Dư cúi mắt, khóe môi cong lên một chút rất nhạt. “Ít nhất khi đó anh thật lòng.”
Lục Cảnh Thần nắm chặt tay. “Anh bây giờ cũng thật lòng.”
“Em biết.” Ôn Thanh Dư nói. “Chỉ là thật lòng của anh bây giờ là buông tay.”
Câu này khiến Lục Cảnh Thần không thể phản bác.
Ôn Thanh Dư lấy bút trên bàn trà. Bàn tay y rất ổn, ổn đến mức chính y cũng thấy lạ. Khi đầu bút chạm xuống giấy, y bỗng nhớ đến ngày đăng ký kết hôn. Hôm ấy y cũng ký tên mình trên một tờ giấy. Lục Cảnh Thần ngồi bên cạnh, sau khi y ký xong còn nắm tay y hôn lên đầu ngón tay, cười nói từ nay về sau Ôn tiên sinh là người nhà của anh rồi. Khi đó chữ ký của y hơi nghiêng vì căng thẳng, nhưng trong lòng lại đầy ánh sáng.
Bây giờ y lại ký tên mình, cũng bên cạnh Lục Cảnh Thần.
Chỉ khác là lần này, tờ giấy trước mặt không phải bắt đầu của một mái nhà, mà là kết thúc.
Ôn Thanh Dư ký xong, đặt bút xuống. “Em đồng ý.”
Lục Cảnh Thần nhìn chữ ký của y trên giấy, trong khoảnh khắc đó gần như sinh ra một cơn hối hận dữ dội. Hắn muốn giật lại tờ giấy, muốn nói chúng ta không ly hôn nữa, muốn nói anh có thể cố thêm, em đừng ký. Nhưng khi hắn ngẩng đầu nhìn Ôn Thanh Dư, tất cả lời nói đều nghẹn lại. Người trước mặt quá gầy, quá mệt, nhưng sau khi ký tên xong, đáy mắt lại có một chút trống rỗng giống như cuối cùng cũng không cần tiếp tục treo mình trên vực sâu.
Hóa ra ly hôn khiến hắn đau, nhưng lại có thể khiến Ôn Thanh Dư nhẹ nhõm hơn một chút.
Chỉ nhận ra điều này thôi, Lục Cảnh Thần đã mất đi tư cách giữ y lại.
Hắn cầm bút, ký tên mình bên cạnh tên Ôn Thanh Dư. Hai chữ ký nằm song song trên giấy, giống như một đôi bạn đời cuối cùng vẫn đi đến cùng một quyết định. Nhưng Lục Cảnh Thần biết, từ giây phút ngòi bút rời khỏi mặt giấy, có thứ gì đó trong cuộc đời hắn đã bị chính tay hắn buông xuống.
Tối hôm ấy, Lục Cảnh Thần thu dọn vài bộ quần áo đơn giản.
Ôn Thanh Dư không lên lầu giúp hắn. Y ngồi trong phòng khách, nhìn bức ảnh cưới trên tường. Trong ảnh, họ vẫn mãi mãi đứng ở ngày đẹp nhất. Người trong ảnh sẽ không biết đêm tân hôn xảy ra chuyện gì, không biết bốn tháng sau căn nhà này không còn tiếng cười, càng không biết hai người ngoài đời thật vừa ký vào đơn ly hôn ngay dưới ánh mắt của chính họ.
Lục Cảnh Thần xách vali xuống lầu, bước chân dừng lại phía sau sofa. “Anh đi trước. Ngày mai luật sư sẽ liên hệ em. Nếu em không muốn gặp luật sư một mình, anh sẽ để Tần Duyệt đi cùng em, nhưng anh chưa nói với cô ấy chuyện của chúng ta.”
Ôn Thanh Dư gật đầu. “Em tự đi được.”
“Căn nhà này trong vài ngày tới sẽ làm thủ tục sang tên. Thẻ và giấy tờ liên quan anh để trong phong bì trên bàn làm việc. Mật mã vẫn là sinh nhật em. Nếu cần đổi, em có thể gọi người đến hỗ trợ.”
“Ừm.”
“Người giúp việc theo giờ vẫn đến hai lần một tuần. Nếu em không thích, có thể hủy. Tiền điện nước và phí quản lý đã đóng trước một năm. Xe trong gara cũng để lại cho em, anh đã bảo trợ lý đổi thông tin sử dụng.”
“Được.”
Mỗi câu dặn dò của Lục Cảnh Thần đều rất chu đáo, chu đáo giống như trước kia hắn chuẩn bị nhà tân hôn cho y. Ôn Thanh Dư nghe từng câu, trong lòng không có cảm giác được chăm sóc, chỉ có một sự lạnh lẽo chậm rãi lan ra. Hóa ra Lục Cảnh Thần ngay cả rời đi cũng vẫn có thể sắp xếp mọi thứ tốt như vậy. Hắn không để y thiếu tiền, không để y thiếu nhà, không để y phải đối mặt với phiền phức. Chỉ là thứ y muốn nhất, hắn không còn có thể cho.
Lục Cảnh Thần nói đến cuối cùng thì dừng lại. Hắn nhìn bóng lưng Ôn Thanh Dư, giọng khàn đi: “Thanh Dư, sau này nếu em gặp khó khăn, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm anh.”
Ôn Thanh Dư im lặng vài giây, rồi nhẹ giọng hỏi: “Với thân phận gì?”
Lục Cảnh Thần không đáp được.
Ôn Thanh Dư chậm rãi quay đầu nhìn hắn. Ánh đèn phòng khách rơi xuống gương mặt y, làm đôi mắt y trông rất sáng, nhưng trong đó không có nước mắt. “Lục Cảnh Thần, sau khi ly hôn, chúng ta không còn là người nhà nữa.”
Ngực Lục Cảnh Thần đau đến mức khó thở. Hắn nhìn y, môi mỏng động vài lần, cuối cùng chỉ nói được: “Xin lỗi.”
Ôn Thanh Dư cúi mắt. “Anh đã nói rất nhiều lần rồi.”
“Nhưng không lần nào đủ.”
“Vậy sau này đừng nói nữa.” Ôn Thanh Dư nói. “Em không muốn mỗi lần nghe anh xin lỗi đều nhớ lại vì sao anh phải xin lỗi.”
Lục Cảnh Thần như bị đánh trúng chỗ đau nhất, sắc mặt hoàn toàn mất đi huyết sắc. Hắn đứng đó rất lâu, cuối cùng khẽ gật đầu. “Được.”
Cửa chính mở ra rồi khép lại.
Lần này, âm thanh vẫn rất nhẹ. Nhưng không giống đêm tân hôn cách nhau một bức tường, lần này Lục Cảnh Thần thật sự rời khỏi căn nhà của họ. Ôn Thanh Dư ngồi trên sofa, hai tay đặt trên đầu gối, sống lưng thẳng tắp. Y không khóc, không đuổi theo, cũng không gọi tên hắn. Y chỉ ngồi đó, nhìn đôi dép trong nhà của Lục Cảnh Thần còn đặt cạnh cửa, nhìn ly nước hắn chưa kịp uống hết trên bàn, nhìn bức ảnh cưới vẫn treo ngay ngắn trên tường.
Không biết qua bao lâu, điện thoại của y sáng lên.
Là Tần Duyệt gửi tin nhắn hỏi cuối tuần có rảnh đi ăn không. Ôn Thanh Dư nhìn màn hình, đầu ngón tay đặt lên bàn phím rất lâu mà không gõ được chữ nào. Cuối cùng y tắt điện thoại, đứng dậy đi đến bên tường. Bức ảnh cưới quá lớn, y không thể tự tháo xuống ngay, vì vậy y chỉ đưa tay chạm lên gương mặt mình trong ảnh. Người trong ảnh vẫn cười, vẫn tin tưởng, vẫn không biết sau này sẽ đau đến mức nào.
Ôn Thanh Dư nhìn người ấy, bỗng nhẹ giọng nói: “Xin lỗi.”
Xin lỗi vì đã không giữ được hạnh phúc mà ngươi từng tin.
Xin lỗi vì người nói sẽ cho ngươi một mái nhà, cuối cùng vẫn rời đi.
Xin lỗi vì đến tận bây giờ, ta vẫn không thể thật sự ghét hắn.
Đêm đó, Ôn Thanh Dư ngủ trên sofa phòng khách. Y không muốn lên phòng ngủ chính, cũng không muốn nằm trên chiếc giường từng có quá nhiều ký ức. Trong giấc ngủ chập chờn, y mơ thấy ngày Lục Cảnh Thần tỏ tình với mình dưới ánh đèn đường. Người đàn ông ấy đứng trong mưa, giọng trầm ổn nói anh không xem em là hứng thú nhất thời. Sau đó cảnh mơ lại đổi thành ngày cưới, Lục Cảnh Thần nắm tay y nói anh sẽ học cách trở thành nhà của em.
Cuối cùng, tất cả ánh sáng trong mơ đều tắt.
Ôn Thanh Dư tỉnh lại lúc trời còn chưa sáng. Căn phòng khách tối mờ, bức ảnh cưới trên tường chỉ còn là một bóng đen lặng lẽ. Y mở mắt rất lâu, sau đó chậm rãi đặt tay lên bụng mình. Cơn buồn nôn nhẹ lại dâng lên, nhưng rất nhanh bị y ép xuống. Y nghĩ có lẽ dạ dày của mình thật sự hỏng rồi, cũng có lẽ cuộc hôn nhân này đã khiến cơ thể y mệt đến mức không còn chịu nổi.
Ngày mai phải đi khám thôi.
Y tự nhủ như vậy, nhưng sau đó lại mệt mỏi nhắm mắt.
Ngoài cửa sổ, trời mùa đông chậm rãi sáng lên. Một ngày mới đến rất yên lặng, không còn lời chúc tân hôn, không còn tiếng người kia xuống lầu, không còn bữa sáng hai người ngồi đối diện nhau. Chỉ có tờ thỏa thuận ly hôn đặt trên bàn trà, chiếc nhẫn cưới vẫn lạnh trên ngón tay, và một cuộc đời vừa bị tách làm hai nửa.
Một nửa là Ôn Thanh Dư từng được Lục Cảnh Thần yêu.
Một nửa là Ôn Thanh Dư sắp học cách rời khỏi hắn.
(Hết chương 6)
Bình luận 💬 0