Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU LY HÔN, TÔI MANG CON RỜI KHỎI ANH

Chương 2: Bí Mật Đêm Tân Hôn

Chương 1: Lễ Cưới Trong Mơ Chương 2: Bí Mật Đêm Tân Hôn Chương 3: Căn Phòng Sáng Đèn Đến Bình Minh Chương 4: Hôn Nhân Không Tiếng Cười Chương 5: Một Lần Say Rượu Chương 6: Đơn Ly Hôn
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 2: Bí Mật Đêm Tân Hôn

Căn phòng tân hôn yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rất nhẹ lướt qua lớp rèm ngoài cửa kính. Ánh đèn vàng ấm phủ xuống ga giường trắng tinh, làm những cánh hoa hồng rải bên trên trở nên mềm mại như một giấc mộng vừa được ai đó cẩn thận đặt xuống nhân gian. Ôn Thanh Dư đứng giữa phòng, trên người vẫn là bộ lễ phục trắng ngà, chiếc nhẫn cưới nơi ngón áp út lạnh hơn nhiệt độ cơ thể một chút, nhưng lòng bàn tay y lại ướt mồ hôi.

Lục Cảnh Thần đứng trước mặt y, khoảng cách không xa không gần. Sau khi nghe y nói có chuyện muốn nói, hắn không thúc giục, cũng không tỏ ra mất kiên nhẫn. Hắn chỉ nhìn y bằng ánh mắt rất quen thuộc, trầm ổn, dịu dàng, như vô số lần trước kia y vì một chuyện nhỏ mà bất an, hắn đều kiên nhẫn đứng tại chỗ chờ y tự mình bước qua. Chính ánh mắt ấy khiến cổ họng Ôn Thanh Dư càng nghẹn hơn.

Y đã tưởng tượng cảnh này rất nhiều lần.

Có lúc y nghĩ mình sẽ nói thật bình tĩnh, giống như chỉ đang kể cho Lục Cảnh Thần nghe một chuyện không quá quan trọng. Có lúc y lại nghĩ mình có lẽ sẽ khóc, sẽ không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, sẽ lộn xộn giải thích rất nhiều câu mà chính y cũng không biết có ý nghĩa hay không. Nhưng đến khi thật sự đứng trước mặt người mình yêu trong đêm tân hôn, mọi lời chuẩn bị sẵn đều vỡ vụn, chỉ còn lại trái tim đang đập rất nhanh và nỗi sợ âm thầm cắm rễ suốt nhiều năm.

Lục Cảnh Thần đưa tay về phía y. “Thanh Dư, em lạnh à?”

Ôn Thanh Dư cúi mắt mới phát hiện ngón tay mình đang run. Y khẽ lắc đầu, nhưng Lục Cảnh Thần vẫn nắm lấy tay y, dùng lòng bàn tay ấm áp bao lấy những đầu ngón tay hơi lạnh kia. Nhiệt độ quen thuộc truyền đến, khiến hốc mắt Ôn Thanh Dư nóng lên. Người đàn ông này từng nắm tay y qua rất nhiều khoảnh khắc khó khăn, từng dùng sự kiên nhẫn từng chút một kéo y khỏi những ngày tháng cô độc. Y không muốn giấu hắn nữa, cũng không muốn dùng sự im lặng đáp lại tình yêu mà hắn đã cho y.

“Cảnh Thần.” Ôn Thanh Dư gọi hắn lần nữa, giọng thấp đến mức gần như bị ánh đèn trong phòng nuốt mất. “Trước khi nói, anh có thể hứa với em một chuyện không?”

Lục Cảnh Thần hơi cúi đầu nhìn y. “Chuyện gì?”

“Đừng lập tức ghét em.” Y nói xong câu này, chính mình cũng cảm thấy quá đáng thương, vì vậy vội cười một chút như muốn che đi sự chật vật trong mắt. Nhưng nụ cười ấy không thành hình rõ ràng, chỉ run rẩy đọng lại bên khóe môi. “Dù anh không thể chấp nhận, cũng đừng lập tức dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn em, được không?”

Sắc mặt Lục Cảnh Thần thay đổi rất khẽ. Hắn không biết vì sao Ôn Thanh Dư lại nói như vậy, nhưng câu ấy giống một mũi kim nhỏ đâm vào nơi mềm nhất trong lòng hắn. Hắn siết tay y, giọng nghiêm túc hơn: “Anh sẽ không ghét em.”

Ôn Thanh Dư nhìn hắn. “Thật không?”

“Thật.” Lục Cảnh Thần không do dự. “Thanh Dư, anh yêu em. Em có chuyện gì cũng có thể nói với anh.”

Nếu là trước hôm nay, có lẽ chỉ một câu này cũng đủ khiến Ôn Thanh Dư cảm thấy y có thể tin thêm một chút. Nhưng đêm nay quá đặc biệt. Tất cả mọi thứ trong phòng đều nhắc y nhớ rằng từ giây phút này trở đi, họ không chỉ là người yêu mà còn là bạn đời hợp pháp của nhau. Hôn nhân cần sự thật, cần thân mật, cần hai người có thể đối diện với nhau mà không còn cất giấu thứ gì quá nặng nề.

Ôn Thanh Dư hít sâu một hơi, bàn tay được Lục Cảnh Thần nắm lấy chậm rãi siết lại. “Cơ thể em… không giống người bình thường.”

Lục Cảnh Thần hơi khựng lại.

Ôn Thanh Dư cảm nhận được động tác rất nhỏ ấy, trái tim lập tức như bị ai bóp chặt. Y cúi mắt, không dám nhìn biểu cảm của hắn quá lâu. “Em vẫn luôn là nam giới. Từ nhỏ đến lớn, hồ sơ, giấy tờ, thân phận xã hội của em đều là nam. Nhưng cơ thể em có một phần khác biệt. Bác sĩ từng nói đó là tình trạng bẩm sinh, không phải bệnh có thể chữa khỏi theo cách đơn giản. Em có ngoại hình giống nam nhân bình thường, nhưng em còn có thêm… một phần cơ thể của nữ giới.”

Những chữ cuối cùng gần như dùng hết toàn bộ can đảm của y.

Sau khi nói ra, căn phòng bỗng yên tĩnh hẳn. Không phải kiểu yên tĩnh dịu dàng khi hai người ở bên nhau trước kia, mà là sự lặng im khiến người ta không biết nên đặt tay ở đâu, nên hít thở thế nào. Ôn Thanh Dư nhìn xuống đôi giày trắng dưới chân mình, bỗng cảm thấy mình giống như đứa trẻ năm xưa trong viện phúc lợi, lỡ để người khác nhìn thấy vết sẹo mình giấu kỹ, chỉ có thể đứng yên chờ một lời phán xét.

Lục Cảnh Thần không lập tức nói gì.

Hắn vẫn nắm tay Ôn Thanh Dư, nhưng lực đạo đã thay đổi. Không phải buông ra, cũng không phải nắm chặt hơn, mà giống như trong khoảnh khắc ấy hắn chưa kịp hiểu nên phản ứng thế nào. Ánh mắt hắn dừng trên mặt Ôn Thanh Dư, sự dịu dàng quen thuộc chưa hoàn toàn biến mất, nhưng bên dưới lại xuất hiện một tầng ngỡ ngàng rất sâu. Hắn chưa từng nghĩ đến khả năng này. Suốt hơn một năm yêu nhau, hắn biết Ôn Thanh Dư tự ti, biết y có những điều khó mở miệng, nhưng hắn vẫn luôn cho rằng đó là vết thương đến từ quá khứ cô nhi, từ những năm tháng không được ai bảo vệ.

Hắn không ngờ bí mật ấy lại liên quan đến cơ thể của y.

Ôn Thanh Dư đợi rất lâu mà không nghe hắn trả lời, vành mắt dần đỏ lên. Y vội cúi đầu, sợ Lục Cảnh Thần nhìn thấy mình quá yếu đuối. “Em xin lỗi. Em không cố ý giấu anh đến hôm nay. Em đã muốn nói rất nhiều lần, nhưng em sợ. Em sợ nói quá sớm anh sẽ rời đi, lại sợ nói quá muộn sẽ thành lừa dối anh. Em biết chuyện này đối với anh không công bằng, cho nên hôm nay em nhất định phải nói rõ.”

Lục Cảnh Thần cuối cùng cũng mở miệng, giọng hơi khàn. “Ngoài anh ra, còn ai biết không?”

Ôn Thanh Dư lắc đầu. “Rất ít người biết. Chỉ có bác sĩ phụ trách trước kia, viện trưởng cũ của viện phúc lợi, còn có… hồ sơ y tế được niêm phong. Tần Duyệt cũng không biết rõ, cô ấy chỉ biết em từng vì cơ thể mà chịu rất nhiều áp lực.”

Lục Cảnh Thần im lặng.

Ôn Thanh Dư nhìn hắn một cái rất nhanh, lại lập tức dời mắt đi. “Em không nói với anh không phải vì muốn lừa anh kết hôn. Nếu anh cảm thấy không thể tiếp nhận, em… em có thể hiểu. Nhưng em muốn tự mình nói ra, không muốn sau này anh phát hiện từ chỗ khác. Cảnh Thần, em thật sự không muốn lừa anh.”

Câu cuối cùng của y run đến mức không còn giấu được nữa.

Lục Cảnh Thần nhìn người trước mặt. Bộ lễ phục trắng ngà khiến Ôn Thanh Dư trông sạch sẽ đến gần như mong manh. Rõ ràng mới vừa rồi ở lễ đường, y còn cố lấy hết can đảm nói trước tất cả mọi người rằng muốn tin hắn, vậy mà giờ phút này, y lại giống như chỉ cần hắn nói sai một chữ, cả người sẽ lập tức vỡ ra. Lục Cảnh Thần cảm thấy ngực mình đau nhói. Hắn yêu Ôn Thanh Dư, điều này không giả. Hắn muốn bảo vệ y, cũng không giả. Hắn từng vô số lần muốn ôm người này vào lòng, muốn để y biết rằng y không cần sợ hãi như thế nữa.

Nhưng khi sự thật thật sự đặt trước mặt, trong đầu hắn lại xuất hiện một khoảng trống khó kiểm soát.

Hắn là người đồng tính. Từ rất sớm hắn đã biết rõ mình chỉ bị thu hút bởi nam giới, cũng chưa từng dao động trước bất kỳ người phụ nữ nào. Xu hướng ấy đối với hắn không phải nhãn dán tùy ý, mà là một phần rất rõ ràng trong nhận thức về bản thân. Hắn yêu Ôn Thanh Dư vì y là Ôn Thanh Dư, vì y là người đàn ông khiến hắn muốn nắm tay cả đời. Nhưng khi nghe y nói cơ thể y còn có một phần thuộc về nữ giới, lý trí của hắn biết mình không nên phản ứng quá mạnh, thân thể và bản năng lại trước một bước sinh ra sự lúng túng, thậm chí là kháng cự mơ hồ.

Sự kháng cự ấy vừa xuất hiện, Lục Cảnh Thần đã lập tức cảm thấy tội lỗi.

Hắn không muốn làm Ôn Thanh Dư đau.

“Thanh Dư.” Lục Cảnh Thần cố gắng để giọng mình bình tĩnh hơn. “Anh cần một chút thời gian để tiêu hóa chuyện này. Không phải vì anh ghét em.”

Ôn Thanh Dư lập tức ngẩng đầu. Trong mắt y có tia sáng rất nhỏ, yếu ớt đến mức gần như khiến người khác không đành lòng nhìn thẳng. “Vậy anh… anh có sợ em không?”

Lục Cảnh Thần nhíu mày. “Anh không sợ em.”

“Vậy anh có thấy em kỳ lạ không?”

Câu hỏi ấy quá nhẹ, lại quá đau. Lục Cảnh Thần nhìn hàng mi ướt của y, trong lòng rối thành một đoàn. Hắn muốn nói không, muốn giống vô số lần trước kia ôm y vào lòng, dùng giọng chắc chắn nói cho y biết y không kỳ lạ, cũng không đáng bị ghét bỏ. Nhưng lúc này hắn không chắc mình có thể làm được đến mức nào. Hắn sợ lời nói quá nhanh sẽ trở thành hứa hẹn không chịu nổi thử thách, càng sợ mình vô tình để lộ một chút do dự khiến Ôn Thanh Dư đau hơn.

Vì vậy hắn chỉ thấp giọng nói: “Em không cần dùng những từ đó nói về bản thân.”

Ôn Thanh Dư mím môi, ánh sáng nhỏ trong mắt dần run lên. Y nghe ra Lục Cảnh Thần không trực tiếp trả lời. Nếu là người khác, có lẽ sẽ không nhận ra sự né tránh rất nhẹ ấy, nhưng Ôn Thanh Dư quá quen quan sát sắc mặt người khác. Từ nhỏ đến lớn, y luôn phải dựa vào một chút thay đổi trong ánh mắt, một giây im lặng, một câu trả lời chậm hơn bình thường để đoán xem mình có làm ai khó chịu hay không.

Hôm nay, y cũng đoán được.

Nhưng y vẫn không muốn buông tay ngay. Có lẽ vì ngày hôm nay quá đẹp, lời thề vẫn còn vang trong tai, nhẫn cưới vẫn còn trên tay. Có lẽ vì Lục Cảnh Thần từng yêu y lâu như vậy, y không tin tình yêu ấy sẽ bị một bí mật đánh bại chỉ trong khoảnh khắc. Ôn Thanh Dư nhắm mắt rất nhẹ, như tự đẩy mình tiến thêm một bước cuối cùng.

“Em biết nói bằng lời có thể rất khó tưởng tượng.” Y nói, giọng khàn đi. “Nếu anh muốn biết rõ hơn…”

Lục Cảnh Thần dường như nhận ra y định làm gì, ánh mắt hơi đổi. Nhưng trước khi hắn kịp mở miệng, Ôn Thanh Dư đã buông bó hoa đặt lên bàn cạnh đó, sau đó chậm rãi cầm lấy tay hắn. Bàn tay y lạnh hơn lúc nãy rất nhiều. Y nắm tay Lục Cảnh Thần, dẫn hắn đến gần mình hơn, từng chút một đặt lên nơi bí mật mà y đã giấu suốt nhiều năm, qua lớp vải mỏng của lễ phục và áo bên trong.

Động tác ấy không mang ý trêu chọc, càng không có vẻ phóng túng. Nó giống một lời thú nhận không thể dùng ngôn ngữ nói hết, vừa run rẩy vừa thành kính, như thể Ôn Thanh Dư đang tự tay giao phần tự ti nhất, đau đớn nhất, cũng chân thật nhất của mình cho người mà y xem là bạn đời. Y ngước mắt nhìn Lục Cảnh Thần, trong mắt có sợ hãi, có mong đợi, có cả chút dịu dàng gần như van xin.

“Cảnh Thần,” y khẽ nói, “đây cũng là em.”

Lục Cảnh Thần cứng đờ.

Khoảnh khắc cảm nhận được sự khác biệt dưới lòng bàn tay, toàn thân hắn như bị một dòng điện lạnh bất ngờ xuyên qua. Sự thật không còn chỉ là vài câu chữ nữa, mà trở thành cảm giác rõ ràng truyền đến từ đầu ngón tay. Lý trí hắn không ngừng nhắc mình rằng người trước mặt là Ôn Thanh Dư, là người hắn yêu, là người vừa đứng trong lễ đường cùng hắn trao nhẫn. Nhưng phản ứng bản năng vẫn đến quá nhanh, nhanh đến mức hắn chưa kịp suy nghĩ đã rút tay về.

Động tác ấy không mạnh, cũng không thô bạo.

Nhưng đối với Ôn Thanh Dư, nó giống như một cái tát im lặng.

Bàn tay y vẫn dừng giữa không trung, duy trì tư thế vừa rồi trong một giây rất dài. Sau đó, ngón tay y chậm rãi co lại. Sắc mặt y trắng đi bằng tốc độ mắt thường có thể thấy, hàng mi khẽ run, nhưng y không khóc ngay. Có lẽ đau đến tận cùng, con người ngược lại sẽ không kịp rơi nước mắt. Y chỉ nhìn Lục Cảnh Thần, như không hiểu vì sao người vừa nói yêu y dưới ánh nắng, vừa hôn lên chiếc nhẫn của y, lại có thể rút tay về nhanh như vậy.

Lục Cảnh Thần cũng nhận ra mình vừa làm gì. Hối hận lập tức dâng lên, nhưng cùng với hối hận là sự hỗn loạn không thể che giấu. Hắn tiến lên nửa bước theo bản năng, lại dừng lại, bởi hắn nhìn thấy Ôn Thanh Dư vô thức lùi về sau.

Một bước rất nhỏ.

Nhưng đủ khiến sắc mặt Lục Cảnh Thần trầm xuống.

“Thanh Dư…”

Ôn Thanh Dư cúi đầu nhìn tay mình. Y bỗng cảm thấy bộ lễ phục trên người trở nên chật chội, từng đường may đều giống như đang siết lấy da thịt. Cơ thể này từng là thứ y cố gắng làm ngơ nhiều năm, là bí mật y chôn sâu dưới lớp áo sơ mi sạch sẽ, dưới nụ cười ôn hòa, dưới thân phận nam giới bình thường mà người đời nhìn thấy. Hôm nay y đem nó đặt vào lòng bàn tay Lục Cảnh Thần, nhưng phản ứng đầu tiên của hắn là rút tay.

Thật ra cũng không có gì bất ngờ.

Một giọng nói rất nhỏ trong lòng y thì thầm như vậy.

Y vốn đã biết sẽ có khả năng này. Y vốn đã sợ chuyện này nhiều năm. Chỉ là Lục Cảnh Thần đối xử với y quá tốt, tốt đến mức y sinh ra ảo tưởng rằng có lẽ lần này sẽ khác. Có lẽ người này sẽ thật sự ôm lấy toàn bộ con người y, kể cả phần cơ thể khiến y tự ti nhất.

Nhưng ảo tưởng vẫn chỉ là ảo tưởng.

Lục Cảnh Thần đưa tay muốn chạm vào vai y, song đầu ngón tay mới vừa đến gần, Ôn Thanh Dư đã run lên rất khẽ. Hắn lập tức dừng lại. Sự đau đớn trong mắt y khiến hắn gần như không thở nổi, nhưng chính hắn cũng chưa bình tĩnh lại được. Hắn chưa từng đối diện với tình huống như vậy, càng không biết nên làm thế nào mới không tiếp tục làm tổn thương y.

“Anh xin lỗi.” Lục Cảnh Thần nói, giọng khàn đặc. “Anh không nên phản ứng như vậy.”

Ôn Thanh Dư lắc đầu rất nhẹ. “Không sao.”

Hai chữ này vừa thốt ra, cả hai người đều im lặng.

Bởi vì không ai tin là không sao.

Ôn Thanh Dư kéo tay áo xuống, như thể chỉ cần che kín một chút thì cảnh vừa rồi sẽ không tồn tại nữa. Y cố gắng làm cho giọng mình bình thường hơn, nhưng từng chữ đều mỏng đến mức gần như vỡ vụn. “Em biết chuyện này rất đột ngột. Anh không cần xin lỗi. Là em nên nói sớm hơn.”

“Không phải lỗi của em.”

“Nhưng anh không biết.” Ôn Thanh Dư ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt cuối cùng cũng có nước. “Anh cưới em, nhưng anh không biết em là người như vậy. Nếu anh biết từ đầu, có lẽ…”

“Không phải như vậy.” Lục Cảnh Thần lập tức cắt ngang. Hắn nhìn đôi mắt đỏ lên của Ôn Thanh Dư, trái tim đau đến mức giọng nói cũng căng ra. “Anh yêu em. Chuyện này không phải giả.”

Ôn Thanh Dư nhìn hắn rất lâu, sau đó hỏi: “Vậy anh có còn muốn chạm vào em không?”

Lục Cảnh Thần không trả lời được ngay.

Chỉ một khoảnh khắc im lặng thôi, nhưng với Ôn Thanh Dư đã đủ rồi. Nước mắt của y rơi xuống không báo trước, một giọt lăn qua gò má rồi rơi lên cổ áo trắng ngà. Y lập tức cúi đầu lau đi, động tác vội vàng đến mức giống như sợ nước mắt cũng trở thành một loại ép buộc đối với người trước mặt. Y không muốn dùng nước mắt buộc Lục Cảnh Thần phải nói dối. Nếu hắn không thể, vậy chính là không thể. Tình yêu không thể cưỡng cầu, chấp nhận cơ thể càng không thể ép buộc.

Nhưng vì sao lại đau như vậy?

Rõ ràng y đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất từ rất lâu. Rõ ràng từ nhỏ đến lớn y đã quen với việc không được lựa chọn. Rõ ràng y đã tự nói với mình, nếu Lục Cảnh Thần không thể chấp nhận, y cũng không nên trách hắn, bởi hắn có quyền biết và có quyền không tiếp nhận một cơ thể nằm ngoài dự đoán của mình. Nhưng khi sự thật thật sự xảy ra, Ôn Thanh Dư vẫn cảm thấy trái tim mình như bị khoét rỗng một mảng.

Lục Cảnh Thần đưa tay lau nước mắt cho y. Lần này Ôn Thanh Dư không tránh, chỉ đứng yên để đầu ngón tay hắn chạm lên má mình. Nhưng sự yên lặng ấy không còn giống tín nhiệm, mà giống như người đã đau đến không còn sức phản ứng. Lục Cảnh Thần nhìn nước mắt trên đầu ngón tay mình, cảm giác tội lỗi gần như ép hắn cúi đầu.

“Thanh Dư, anh cần bình tĩnh lại.” Hắn nói rất chậm, như mỗi chữ đều nặng vô cùng. “Anh không muốn trong lúc đầu óc hỗn loạn lại nói sai hoặc làm sai thêm chuyện gì. Anh cần một chút thời gian, được không?”

Ôn Thanh Dư ngẩng đầu nhìn hắn. Trong đáy mắt y có rất nhiều thứ đang vỡ ra, nhưng giọng y lại nhẹ đến mức gần như ngoan ngoãn. “Anh muốn đi đâu?”

“Phòng bên cạnh.” Lục Cảnh Thần cố giữ bình tĩnh. “Anh sẽ ở ngay bên cạnh. Em nghỉ ngơi trước, sáng mai chúng ta nói chuyện tiếp.”

Sáng mai.

Ôn Thanh Dư nghe hai chữ ấy, bỗng cảm thấy buồn cười đến khó chịu. Trước khi đêm nay bắt đầu, y từng nghĩ sáng mai tỉnh lại, có lẽ mình sẽ nằm trong lòng Lục Cảnh Thần, chiếc nhẫn trên tay hai người chạm vào nhau, bên ngoài có nắng rơi lên rèm trắng. Y sẽ vì xấu hổ mà không dám nhìn hắn, còn hắn có lẽ sẽ cười thấp giọng gọi y là Lục phu nhân, hoặc Ôn tiên sinh của anh. Những tưởng tượng ngây ngô ấy bây giờ trở nên xa xỉ và buồn cười đến mức y không dám nhớ lại.

Sáng mai sẽ không có gì cả.

Chỉ có căn phòng tân hôn bị bỏ lại, hoa hồng trên giường chưa ai chạm đến, và bí mật của y nằm giữa hai người như một vết nứt không biết có thể vá lại hay không.

Ôn Thanh Dư nuốt xuống vị nghẹn nơi cổ họng, gật đầu rất khẽ. “Được.”

Lục Cảnh Thần nhìn y gật đầu, trong lòng càng đau hơn. Hắn thà rằng Ôn Thanh Dư khóc lớn, trách hắn, hỏi hắn vì sao nói yêu mà lại rút tay, còn hơn nhìn y ngoan ngoãn nhường đường như thế. Nhưng hắn cũng hiểu, lúc này mình ở lại chưa chắc đã tốt hơn. Hắn chưa thể cho y câu trả lời y muốn, nếu miễn cưỡng ôm y, Ôn Thanh Dư thông minh như vậy nhất định sẽ cảm nhận được sự cứng ngắc của hắn. Đó sẽ là tổn thương sâu hơn.

Hắn cầm áo vest trên lưng ghế, nhưng vừa đi được một bước lại dừng lại. “Thanh Dư, khóa cửa lại. Có chuyện gì gọi anh.”

Ôn Thanh Dư vẫn cúi đầu. “Ừm.”

“Đừng suy nghĩ lung tung.”

Lời vừa nói ra, chính Lục Cảnh Thần cũng biết nó vô lực đến mức nào. Làm sao có thể không suy nghĩ lung tung? Người vừa trải qua tất cả là Ôn Thanh Dư, người bị rút tay là Ôn Thanh Dư, người bị bỏ lại trong phòng tân hôn cũng là Ôn Thanh Dư. Hắn muốn an ủi y, nhưng mọi lời an ủi giờ phút này đều giống như một tấm vải mỏng phủ lên vết thương đang chảy máu, không che được gì, càng không cầm máu được.

Ôn Thanh Dư lại chỉ đáp: “Em biết rồi.”

Lục Cảnh Thần đứng tại chỗ thêm vài giây, cuối cùng vẫn xoay người đi ra ngoài. Tiếng cửa phòng mở ra rồi khép lại rất nhẹ, nhẹ đến mức nếu không chú ý có lẽ sẽ không nghe thấy. Nhưng Ôn Thanh Dư lại cảm thấy âm thanh ấy giống như thứ gì đó rất nặng rơi xuống, đập vỡ toàn bộ ánh sáng trong căn phòng.

Y đứng yên thật lâu.

Không biết qua bao lâu, Ôn Thanh Dư mới chậm rãi quay đầu nhìn chiếc giường cưới được trang trí cẩn thận. Những cánh hoa hồng vẫn nằm đó, đẹp đẽ, vô tội, giống như chúng không hề biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Ly rượu vang trên bàn còn chưa được rót, nước ấm Lục Cảnh Thần chuẩn bị cho y vẫn đặt bên cạnh, hơi nóng đã tan gần hết. Tất cả mọi thứ đều còn mang dấu vết của hạnh phúc, nhưng hạnh phúc ấy lại như bị bỏ quên ở một thời khắc rất xa.

Ôn Thanh Dư đi đến bên giường, ngồi xuống thật chậm. Lễ phục trên người cọ vào da thịt khiến y khó chịu, nhưng y không có sức thay ra. Y cúi đầu nhìn ngón áp út của mình. Chiếc nhẫn cưới vẫn ở đó, sáng lạnh dưới ánh đèn. Mới vài tiếng trước, Lục Cảnh Thần đã dùng bàn tay rất vững vàng đeo nó cho y, nói muốn cùng y đi hết quãng đời sau này.

Quãng đời sau này.

Ôn Thanh Dư cúi đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống mu bàn tay. Ban đầu y còn cố lau, sau đó lau không kịp nữa, đành mặc chúng rơi. Y không dám khóc thành tiếng, giống như chỉ cần tiếng khóc truyền qua bức tường đến phòng bên cạnh, Lục Cảnh Thần sẽ càng khó xử hơn. Thói quen nhiều năm khiến y ngay cả đau lòng cũng không muốn làm phiền người khác.

Y nghĩ, thật ra Lục Cảnh Thần cũng không sai.

Không phải ai cũng có thể tiếp nhận một cơ thể như y. Lục Cảnh Thần là thuần gay, hắn yêu hình dáng nam giới, yêu thân thể nam giới, đó là xu hướng rất rõ ràng của hắn. Y biết chuyện này từ khi hai người yêu nhau. Chính vì biết, y mới càng không dám nói. Có lẽ từ đầu y đã quá tham lam. Y tham lam sự dịu dàng của Lục Cảnh Thần, tham lam cái ôm của hắn, tham lam một mái nhà hắn hứa sẽ cho y. Y cho rằng chỉ cần mình đủ chân thành, đủ ngoan, đủ yêu hắn, phần khác biệt kia cũng sẽ được bao dung.

Nhưng cơ thể không phải thứ có thể dùng tình yêu để giả vờ không tồn tại.

Ôn Thanh Dư co người lại, hai tay ôm lấy chính mình. Trong căn phòng quá rộng, bóng dáng y nhỏ bé đến đáng thương. Trên bàn còn đặt bó hoa cưới y cầm cả ngày. Cánh hoa trắng xanh dịu dàng, giống hệt lúc y bước về phía Lục Cảnh Thần trong tiếng chúc phúc của mọi người. Khi đó Tần Duyệt nói y không còn một mình nữa. Khi đó y cũng thật sự tin như vậy.

Nhưng chỉ qua một cánh cửa, y lại trở về một mình.

Điện thoại trên bàn rung lên vài lần. Có lẽ là tin nhắn chúc mừng của bạn bè, cũng có thể là Tần Duyệt hỏi y có nghỉ ngơi chưa. Ôn Thanh Dư không có sức xem. Y ngồi bên giường rất lâu, đến khi lưng đau nhức mới chậm chạp đứng dậy vào phòng tắm. Trong gương, lớp trang điểm vẫn còn nguyên, chỉ có mắt đỏ đến đáng sợ. Y nhìn mình trong gương, đột nhiên không nhận ra người này là ai.

Người này buổi sáng còn là tân lang hạnh phúc nhất.

Đêm đến lại trở thành kẻ bị bỏ lại vì chính cơ thể mình.

Ôn Thanh Dư nâng tay tháo từng chiếc cúc áo lễ phục. Động tác của y rất chậm, giống như đang tháo xuống không chỉ là bộ đồ cưới, mà còn là giấc mơ mà y đã tự tay mặc lên người. Khi lớp vải trắng ngà rơi xuống, y vô thức quay mặt đi, không muốn nhìn cơ thể mình trong gương. Nhiều năm qua y đã cố gắng học cách chấp nhận bản thân, nhưng chỉ một phản ứng rút tay của Lục Cảnh Thần đã dễ dàng kéo y trở về thời điểm y ghét chính mình nhất.

Tắm xong, Ôn Thanh Dư mặc áo ngủ dài tay, cài cúc đến tận cổ. Y lau tóc qua loa rồi đi ra ngoài. Căn phòng vẫn yên tĩnh. Cánh cửa nối với hành lang đóng kín, bên kia là Lục Cảnh Thần. Khoảng cách có lẽ chỉ vài bước chân, nhưng Ôn Thanh Dư lại cảm thấy giữa họ bỗng có một đoạn đường rất dài, dài đến mức y không biết mình còn có thể đi qua hay không.

Y tắt bớt đèn, chỉ để lại một ngọn đèn ngủ nhỏ. Sau đó y nằm xuống mép giường, không chạm vào phần hoa hồng ở giữa. Ga giường thơm mùi nắng và hương tinh dầu nhàn nhạt, nhưng y lại không thấy ấm. Y kéo chăn lên đến cằm, cuộn mình trong khoảng trống rộng lớn, nước mắt vừa khô lại lặng lẽ trào ra.

Y không biết mình khóc bao lâu.

Có lúc y mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang, không biết có phải Lục Cảnh Thần đứng trước cửa hay không. Y nín thở lắng nghe rất lâu, nhưng cuối cùng không có ai gõ cửa. Có lẽ là người đi ngang, có lẽ chỉ là ảo giác của y. Ôn Thanh Dư nhắm mắt lại, tự nói với mình đừng chờ nữa. Đêm nay Lục Cảnh Thần sẽ không quay lại. Người nói sẽ trở thành nhà của y cần thời gian để bình tĩnh trước chính con người thật của y.

Mà y không biết, sau khi bình tĩnh xong, hắn còn có muốn ngôi nhà này nữa hay không.

Gần rạng sáng, Ôn Thanh Dư cuối cùng cũng mệt đến thiếp đi. Trên tay y vẫn đeo chiếc nhẫn cưới, ngón tay vô thức nắm chặt mép chăn như nắm lấy thứ gì cuối cùng có thể giữ lại. Ngoài cửa sổ, ánh đèn trong vườn hoa lần lượt tắt, những cánh hoa trên giường dưới ánh sáng lờ mờ mất đi màu sắc rực rỡ ban đầu. Đêm tân hôn mà y từng mong chờ nhất, cuối cùng chỉ còn lại một căn phòng lạnh, một cánh cửa đóng kín, và người trong mộng khóc đến không còn tiếng.

(Hết chương 2)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0