Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU LY HÔN, TÔI MANG CON RỜI KHỎI ANH

Chương 4: Hôn Nhân Không Tiếng Cười

Chương 1: Lễ Cưới Trong Mơ Chương 2: Bí Mật Đêm Tân Hôn Chương 3: Căn Phòng Sáng Đèn Đến Bình Minh Chương 4: Hôn Nhân Không Tiếng Cười Chương 5: Một Lần Say Rượu Chương 6: Đơn Ly Hôn
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 4: Hôn Nhân Không Tiếng Cười

Buổi chiều sau ngày cưới, căn nhà tân hôn yên tĩnh đến mức tiếng kim giây của chiếc đồng hồ treo trong phòng khách cũng trở nên rõ ràng. Ôn Thanh Dư ngủ không sâu, tỉnh dậy mấy lần rồi lại nhắm mắt, nhưng mỗi lần mở mắt đều nhìn thấy khung ảnh cưới đặt trên tủ đầu giường. Trong ảnh, Lục Cảnh Thần cúi đầu nhìn y, đáy mắt có ý cười dịu dàng mà giờ đây y không dám nhìn quá lâu. Y muốn úp khung ảnh xuống, nhưng tay vươn ra giữa chừng lại dừng lại, cuối cùng chỉ lặng lẽ kéo chăn cao hơn một chút, như thể chỉ cần che kín mình thì những thứ không thể đối diện cũng sẽ tạm thời biến mất.

Dưới lầu, Lục Cảnh Thần gặp Hạ Minh Chu trong phòng làm việc. Hạ Minh Chu không mặc áo blouse như lúc ở bệnh viện, chỉ là một chiếc áo sơ mi nhạt màu và quần tây đơn giản, nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc hơn ngày thường rất nhiều. Anh là bạn cũ của Lục Cảnh Thần từ thời đại học, quen biết nhiều năm, hiếm khi thấy người đàn ông luôn bình tĩnh này lộ ra dáng vẻ mất phương hướng như vậy. Từ lúc bước vào nhà, Hạ Minh Chu đã nhận ra bầu không khí nơi này không giống nhà của đôi tân hôn vừa cưới hôm qua. Không có tiếng nói chuyện, không có mùi đồ ăn mới nấu, càng không có cảm giác ấm áp của một cặp bạn đời vừa bắt đầu sống chung.

Lục Cảnh Thần đứng bên cửa sổ, trên tay kẹp một điếu thuốc chưa châm. Hắn đã bỏ thuốc nhiều năm, từ khi theo đuổi Ôn Thanh Dư lại càng ít động vào, bởi y không thích mùi thuốc lá. Nhưng lúc này hắn chỉ cầm như vậy, ngón tay vô thức xoay nhẹ thân thuốc, ánh mắt dừng ở bụi hoa nhỏ ngoài sân mà Ôn Thanh Dư từng nói muốn trồng thêm cẩm tú cầu sau khi kết hôn.

Hạ Minh Chu ngồi xuống ghế đối diện, không vòng vo. “Nói đi, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?”

Lục Cảnh Thần im lặng rất lâu mới đáp: “Em ấy nói với tôi một bí mật về cơ thể.”

Hạ Minh Chu không thúc giục, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt của một người nghe chuyên nghiệp. Lục Cảnh Thần không nói quá chi tiết, cũng không dùng bất kỳ từ ngữ nào khiến Ôn Thanh Dư bị phơi bày quá mức. Hắn chỉ nói Ôn Thanh Dư có tình trạng sinh học đặc biệt, cơ thể không hoàn toàn giống nam giới bình thường, chuyện đó ảnh hưởng trực tiếp đến thân mật giữa hai người. Hắn nói rất chậm, từng câu đều được cân nhắc như sợ chỉ cần dùng sai một chữ, sự tôn trọng cuối cùng dành cho Ôn Thanh Dư cũng sẽ bị tổn thương.

Hạ Minh Chu nghe xong thì im lặng một lúc. Anh không kinh ngạc quá mức, nhưng vẻ mặt nặng hơn. “Vậy phản ứng đầu tiên của cậu là gì?”

Lục Cảnh Thần nhắm mắt. “Tôi rút tay về.”

Hạ Minh Chu nhìn hắn, không lập tức đánh giá đúng sai. “Sau đó?”

“Tôi nói cần bình tĩnh, sang phòng bên cạnh.” Lục Cảnh Thần mở mắt, đáy mắt có tia mệt mỏi rất sâu. “Em ấy khóc cả đêm. Sáng nay còn nói hiểu cho tôi.”

“Cậu biết ‘em ấy hiểu cho tôi’ không phải chuyện tốt chứ?” Hạ Minh Chu nói. “Một người ở thời điểm bị tổn thương nặng nhất vẫn lập tức thay cậu tìm lý do, chứng tỏ em ấy đã quen tự thu nhỏ cảm xúc của mình. Cảnh Thần, cậu không chỉ đối diện với một bí mật cơ thể. Cậu đang đối diện với toàn bộ nỗi tự ti và cảm giác bị bỏ rơi của Ôn Thanh Dư.”

Lục Cảnh Thần cầm điếu thuốc đến biến dạng. “Tôi biết.”

“Không, cậu chỉ biết em ấy đau, nhưng có thể chưa biết em ấy đau ở đâu.” Hạ Minh Chu hơi nghiêng người về phía trước, giọng không gay gắt nhưng rất thẳng. “Nếu em ấy chỉ sợ cậu không thể tiếp nhận bí mật đó, tổn thương đã đủ lớn. Nhưng đêm qua là đêm tân hôn. Cậu vừa mới trước mặt rất nhiều người hứa sẽ trở thành nhà của em ấy, ngay sau đó lại để em ấy một mình trong căn phòng tân hôn. Với một người từng không có gia đình, chuyện đó sẽ không chỉ được hiểu là ‘anh ấy cần bình tĩnh’. Nó sẽ biến thành ‘hóa ra đến cuối cùng mình vẫn bị bỏ lại’.”

Lục Cảnh Thần không nói được gì.

Từ tối qua đến giờ, hắn đã tự trách rất nhiều lần, nhưng lời của Hạ Minh Chu vẫn giống một lưỡi dao mỏng, cắt đúng vào nơi hắn không dám nhìn kỹ. Hắn biết mình làm sai, nhưng khi nghe người khác bình tĩnh bóc trần hậu quả của cái sai ấy, cảm giác nghẹt thở vẫn đè xuống rất nặng. Hắn không sợ bị chỉ trích, cũng không sợ thừa nhận vấn đề của mình. Điều khiến hắn sợ là mỗi lời phân tích đều làm hắn hiểu thêm một chút rằng Ôn Thanh Dư đã bị hắn đẩy vào một đêm cô độc như thế nào.

Hạ Minh Chu nhìn hắn, chậm rãi nói tiếp: “Cậu là thuần gay, đột nhiên tiếp nhận thông tin này sẽ có phản ứng tâm lý, điều đó không đồng nghĩa cậu là người xấu. Nhưng phản ứng bản năng không miễn trừ trách nhiệm cho hành động. Cậu có thể cần thời gian, có thể cần trị liệu, có thể cần tìm hiểu lại nhận thức thân mật của mình, nhưng cậu không thể vừa yêu cầu em ấy chờ, vừa để em ấy sống trong trạng thái mỗi ngày đoán xem cậu có đang miễn cưỡng hay không.”

Lục Cảnh Thần khàn giọng hỏi: “Vậy tôi nên làm gì?”

“Trước hết, đừng diễn.” Hạ Minh Chu nói rất rõ. “Đừng vì sợ em ấy buồn mà giả vờ mình đã hoàn toàn vượt qua, càng đừng trong lúc chưa chuẩn bị tốt đã cố thân mật để chứng minh tình yêu. Với kiểu người nhạy cảm như Ôn Thanh Dư, sự miễn cưỡng còn tàn nhẫn hơn xa cách. Nhưng cậu cũng không thể im lặng tránh né. Cậu phải nói cho em ấy biết kế hoạch cụ thể của cậu, không phải chỉ nói ‘anh sẽ cố gắng’. Ví dụ, cậu sẽ đi trị liệu, sẽ tìm hiểu tình trạng của em ấy với sự cho phép của em ấy, sẽ tôn trọng ranh giới của em ấy, cũng sẽ cho em ấy quyền dừng lại bất cứ lúc nào.”

Lục Cảnh Thần gật đầu rất chậm. “Tôi sẽ làm.”

“Còn một chuyện.” Hạ Minh Chu nhìn hắn sâu hơn. “Cậu phải tự hỏi mình, cậu muốn tiếp tục vì yêu em ấy, hay vì áy náy và trách nhiệm sau hôn lễ? Nếu là vế sau, cậu nên dừng sớm. Áy náy không nuôi nổi một cuộc hôn nhân, chỉ biến người bị thương thành người phải cảm ơn kẻ ở lại vì thương hại mình.”

Lục Cảnh Thần ngẩng đầu, ánh mắt trầm xuống. “Tôi yêu em ấy.”

“Vậy chứng minh bằng cách trưởng thành lên.” Hạ Minh Chu đứng dậy, vỗ nhẹ vai hắn. “Nhưng nhớ kỹ, cậu không có quyền yêu cầu em ấy lập tức tin lại cậu. Tối qua cậu rút tay về một lần, sau này mỗi lần cậu đưa tay ra, em ấy đều sẽ nhớ đến động tác đó.”

Câu này rơi xuống phòng làm việc, rất lâu không tan.

Lúc Hạ Minh Chu rời đi, Ôn Thanh Dư vừa từ trên lầu đi xuống. Y không nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện, chỉ nghe loáng thoáng vài chữ khi đi ngang cầu thang: “chưa thể chạm vào”, “đừng diễn”, “mỗi lần đưa tay ra đều sẽ nhớ”. Những chữ ấy không rõ đầu đuôi, nhưng đủ khiến bước chân y dừng lại trong khoảnh khắc. Y đứng sau góc cầu thang, ngón tay bấu nhẹ vào tay vịn gỗ, cố tự nhủ không nên nghe lén, cũng không nên nghĩ nhiều. Nhưng con người càng tự nhắc mình đừng nghĩ, những chữ vừa nghe thấy lại càng như kim nhỏ chậm rãi ghim vào lòng.

Hạ Minh Chu nhìn thấy y trước. Anh hơi khựng lại, sau đó lịch sự gật đầu. “Ôn tiên sinh.”

Ôn Thanh Dư thu lại cảm xúc rất nhanh, cũng gật đầu đáp lễ. “Hạ bác sĩ.”

Lục Cảnh Thần lập tức đi ra khỏi phòng làm việc. Thấy sắc mặt Ôn Thanh Dư vẫn nhợt nhạt, hắn theo bản năng muốn bước lên đỡ y, nhưng vừa giơ tay đã dừng lại. Ôn Thanh Dư nhìn thấy động tác ấy. Y không nói gì, chỉ mỉm cười rất nhẹ với Hạ Minh Chu như thể bản thân không hề nhận ra sự ngập ngừng của Lục Cảnh Thần.

Hạ Minh Chu nhìn hai người, trong lòng thở dài. Anh không ở lại lâu, chỉ nói với Lục Cảnh Thần vài câu về lịch hẹn rồi rời đi. Cửa chính khép lại, căn nhà lại chỉ còn hai người. Lục Cảnh Thần quay về nhìn Ôn Thanh Dư, phát hiện y đã đi vào phòng bếp, đang mở tủ lạnh xem nguyên liệu. Hắn đứng ở cửa bếp một lúc, cuối cùng thấp giọng hỏi: “Em đói chưa? Anh bảo người mang cơm đến.”

Ôn Thanh Dư lấy ra một hộp trứng và ít rau, giọng rất bình thường. “Không cần, em nấu chút mì là được.”

“Em mới ngủ dậy, để anh làm.”

“Không sao.” Ôn Thanh Dư đóng tủ lạnh lại, cười nhẹ. “Chỉ là mì thôi, rất nhanh.”

Lục Cảnh Thần nghe thấy hai chữ “không sao” lần nữa, môi mỏng mím lại. Hắn muốn nói em không cần lúc nào cũng không sao, nhưng lời đến miệng lại bị nuốt xuống. Vì hắn biết lúc này bất kỳ câu nào cũng dễ giống dạy bảo. Người làm Ôn Thanh Dư trở thành như vậy là hắn, nếu hắn còn yêu cầu y đừng che giấu cảm xúc, chẳng khác nào bắt người đang đau phải lập tức tháo bỏ lớp áo giáp duy nhất còn lại.

Bữa tối đầu tiên sau khi về nhà là hai bát mì trứng rau xanh.

Ôn Thanh Dư nấu rất đơn giản, nước dùng trong, rau xanh cắt nhỏ, trứng chần vừa chín tới. Trước kia Lục Cảnh Thần từng nói thích đồ y nấu, dù chỉ là món bình thường cũng có mùi vị khiến người ta muốn về nhà. Khi ấy Ôn Thanh Dư còn cười, nói hắn là người ăn quen đồ nhà hàng cao cấp nên lâu lâu mới thấy mì trong bếp nhỏ mới lạ. Lục Cảnh Thần lại nói không phải mới lạ, là vì có người chờ mình ăn cùng nên mới khác.

Giờ hai người ngồi đối diện nhau trước bàn ăn, mỗi người một bát mì nóng, nhưng không ai nhắc đến câu nói cũ ấy. Lục Cảnh Thần ăn rất chậm. Ôn Thanh Dư cũng ăn rất chậm. Thỉnh thoảng đũa chạm vào thành bát phát ra âm thanh khẽ, càng khiến không khí giữa họ thêm trống trải.

Ăn được nửa bát, điện thoại của Lục Cảnh Thần vang lên. Hắn nhìn màn hình, là mẹ hắn gọi. Lục Cảnh Thần không lập tức nghe, nhưng Ôn Thanh Dư đã nhìn thấy tên hiển thị. Y đặt đũa xuống, nhẹ giọng nói: “Anh nghe đi. Có lẽ bác gái hỏi chuyện tuần trăng mật.”

Lục Cảnh Thần nhìn y. “Không sao, lát anh gọi lại.”

“Nếu không nghe, bác gái sẽ lo.” Ôn Thanh Dư nói. “Cũng không thể giấu mãi chuyện hủy tuần trăng mật.”

Lục Cảnh Thần im lặng vài giây rồi nhận điện thoại. Giọng Lục phu nhân từ đầu bên kia vang lên rất rõ trong căn bếp yên tĩnh: “Cảnh Thần, hai đứa đã về nhà chưa? Không phải chiều nay bay đi sao? Trợ lý của con vừa nói lịch trình tạm hủy, có chuyện gì à?”

Lục Cảnh Thần nhìn Ôn Thanh Dư một cái, đáp: “Công ty có việc gấp, con phải xử lý vài ngày. Tuần trăng mật dời lại sau.”

Lục phu nhân không nghi ngờ ngay, chỉ thở dài: “Vừa kết hôn đã công việc, con cũng thật là. Thanh Dư đâu? Mẹ nói với nó vài câu.”

Ôn Thanh Dư nghe vậy thì hơi khựng lại. Lục Cảnh Thần định nói y đang nghỉ ngơi, nhưng Ôn Thanh Dư đã đưa tay ra. “Đưa em đi.”

Lục Cảnh Thần nhìn y, không động.

Ôn Thanh Dư khẽ cười. “Không sao.”

Lục Cảnh Thần cuối cùng vẫn đưa điện thoại cho y. Ôn Thanh Dư nhận lấy, giọng lập tức mềm xuống: “Bác gái.”

Lục phu nhân ở đầu bên kia cười trách: “Còn gọi bác gái? Đã kết hôn rồi, phải gọi mẹ chứ.”

Ôn Thanh Dư hơi ngẩn ra, sau đó vành mắt suýt nữa đỏ lên. Y cố giữ giọng bình thường, rất khẽ gọi: “Mẹ.”

“Ừ, ngoan.” Lục phu nhân vui vẻ hơn hẳn. “Hôm qua mệt lắm phải không? Hôm nay có nghỉ ngơi không? Cảnh Thần từ nhỏ đã chỉ biết làm việc, nếu nó bỏ bê con vì công ty, con cứ nói với mẹ, mẹ mắng nó.”

Ôn Thanh Dư cúi mắt nhìn bát mì trước mặt. Hơi nóng đã tan gần hết, sợi mì trong bát cũng mềm đi. Y nắm chặt điện thoại, cố gắng không để giọng mình run. “Không có đâu ạ. Anh ấy chăm sóc con rất tốt. Là con cũng muốn về nhà nghỉ vài ngày rồi mới đi.”

“Vậy thì được.” Lục phu nhân cười nói. “Cuối tuần hai đứa về nhà ăn cơm nhé. Hôm qua đông người, mẹ còn chưa nói chuyện với con được mấy câu. Ba Cảnh Thần cũng muốn gặp hai đứa.”

Ôn Thanh Dư nhìn Lục Cảnh Thần. Hắn lập tức lắc đầu rất nhẹ, ý bảo y có thể từ chối. Nhưng Ôn Thanh Dư chỉ im lặng một giây rồi đáp: “Dạ, nếu Cảnh Thần không bận, tụi con sẽ về.”

Sau khi cúp điện thoại, căn bếp lại yên tĩnh. Ôn Thanh Dư đặt điện thoại lên bàn, đẩy về phía Lục Cảnh Thần. Hắn không cầm ngay, chỉ nhìn y. “Em không cần miễn cưỡng.”

Ôn Thanh Dư cười nhạt. “Không miễn cưỡng. Về nhà ăn cơm là chuyện nên làm sau khi kết hôn.”

“Thanh Dư.”

“Cảnh Thần.” Y ngẩng đầu nhìn hắn, giọng vẫn rất nhẹ. “Có vài chuyện chỉ cần chúng ta biết là được. Người ngoài không cần biết.”

Lục Cảnh Thần bỗng cảm thấy câu “người ngoài” ấy nghe rất chói tai, nhưng hắn không biết nên phản bác thế nào. Bởi đối với chuyện tối qua, ngoài hai người họ, những người khác đúng là người ngoài. Y không muốn để mẹ hắn biết, không muốn để bạn bè lo lắng, không muốn biến bí mật của mình thành đề tài được thương hại hay khuyên nhủ. Lục Cảnh Thần hiểu, nhưng chính vì hiểu, hắn mới càng thấy ngực mình nặng hơn.

Tối hôm đó, Lục Cảnh Thần ngủ ở phòng khách tầng một.

Trước khi đi ngủ, hắn lên lầu lấy vài bộ quần áo. Ôn Thanh Dư đang ngồi trên ghế cạnh cửa sổ đọc một quyển sách, nhưng trang sách rất lâu không lật. Thấy hắn vào, y ngẩng đầu, vẻ mặt bình tĩnh như thể chuyện hắn ngủ phòng khách là một sự sắp xếp bình thường trong nhà. Lục Cảnh Thần mở tủ lấy áo ngủ, ánh mắt không tự chủ dừng trên chiếc gối bên phải giường. Đó vốn là chỗ của hắn. Trước khi kết hôn, Ôn Thanh Dư từng ngượng ngùng hỏi hắn thích gối cao hay thấp, còn tự mình chọn vỏ gối cùng màu với ga giường.

Bây giờ chiếc gối ấy vẫn đặt ở đó, nhưng giữa hai bên giường lại như có một ranh giới vô hình.

Lục Cảnh Thần đóng tủ, quay lại nói: “Nếu buổi tối em sợ, anh có thể ở phòng làm việc trên tầng này.”

Ôn Thanh Dư lắc đầu. “Em không sợ.”

“Em có thể gọi anh bất cứ lúc nào.”

“Ừm.”

Lục Cảnh Thần đứng ở cửa, không muốn đi, nhưng cũng không có lý do ở lại. Ôn Thanh Dư nhìn ra sự do dự của hắn, bèn cúi đầu nhìn sách, giống như không phát hiện. Một lát sau, tiếng cửa phòng ngủ khép lại. Ôn Thanh Dư vẫn giữ tư thế cũ thêm rất lâu, đến khi hành lang ngoài cửa hoàn toàn yên tĩnh, y mới đặt sách xuống, đưa tay chạm vào chiếc gối bên phải.

Vỏ gối còn mới, mềm, sạch, chưa từng thật sự có hơi thở của người kia lưu lại.

Ôn Thanh Dư nằm xuống, xoay lưng về phía chiếc gối ấy. Đêm đầu tiên ở nhà mới, y không khóc nhiều như đêm tân hôn. Có lẽ vì nước mắt của hôm qua đã rút cạn một phần sức lực, có lẽ vì con người trong lúc quá mệt sẽ tự sinh ra một lớp vỏ bình tĩnh. Y chỉ mở mắt nhìn ánh đèn đường lọt qua rèm cửa, tự hỏi cuộc sống sau này có phải sẽ như thế này không. Chung một căn nhà, ăn cùng một bữa cơm, gọi cùng một người là mẹ, nhưng tối đến mỗi người ngủ một phòng, mọi câu nói đều phải cẩn thận không chạm vào vết thương.

Những ngày sau đó quả thật giống như một cuộc sống được bọc trong lớp kính mỏng.

Lục Cảnh Thần bắt đầu đi trị liệu theo lịch của Hạ Minh Chu. Hắn không giấu Ôn Thanh Dư, cũng nói với y rằng mình đang tìm cách điều chỉnh, muốn hiểu vấn đề một cách nghiêm túc hơn. Ôn Thanh Dư nghe xong chỉ gật đầu, còn dặn hắn lái xe cẩn thận. Y không hỏi trị liệu thế nào, không hỏi hắn đã tiến bộ đến đâu, càng không hỏi bao giờ hắn có thể chạm vào mình. Câu hỏi ấy quá giống một lời van xin, y không muốn biến bản thân thành người ngồi chờ một kết quả thương hại.

Ban ngày, Lục Cảnh Thần đi làm. Ôn Thanh Dư ở nhà sắp xếp lại căn nhà, sau đó bắt đầu nhận vài việc thiết kế tự do. Hai người vẫn nhắn tin cho nhau, nhưng nội dung dần trở nên rất đời thường. Hôm nay anh có về ăn cơm không. Em nhớ ăn trưa. Trời mưa, anh mang ô chưa. Món canh để trong nồi, về thì hâm nóng. Những câu ấy nhìn qua giống tin nhắn của một cặp bạn đời bình thường, chỉ là không còn những câu trêu chọc trước kia, không còn biểu tượng cảm xúc mềm mại mà Ôn Thanh Dư thỉnh thoảng gửi cho hắn, càng không còn câu “em nhớ anh” từng khiến Lục Cảnh Thần cong khóe môi trong phòng họp.

Lục Cảnh Thần vẫn chăm sóc y rất tốt. Hắn nhớ đổi sữa tắm sang mùi Ôn Thanh Dư thích, nhớ mua loại trà hoa giúp y ngủ ngon, nhớ đặt chăn mỏng trên sofa vì y hay đọc sách ở phòng khách đến quên thời gian. Nhưng hắn không còn tự nhiên ôm y từ phía sau khi y nấu ăn, không còn cúi đầu hôn lên thái dương y lúc đi làm, không còn kéo y vào lòng khi hai người cùng xem phim. Những thân mật từng là hơi thở trong tình yêu của họ bỗng biến thành thứ cả hai đều không dám nhắc đến.

Ôn Thanh Dư cũng không chủ động nữa.

Trước kia y tuy dễ ngại, nhưng khi đã tin Lục Cảnh Thần, y sẽ có những cử chỉ nhỏ rất mềm. Y sẽ tựa vào vai hắn khi mệt, sẽ nắm lấy tay hắn dưới bàn ăn khi căng thẳng, sẽ nhón chân hôn hắn trước cửa nhà rồi đỏ tai nói anh đi đường cẩn thận. Bây giờ y vẫn tiễn hắn đi làm, vẫn chuẩn bị bữa sáng, nhưng luôn đứng cách hắn một khoảng vừa đủ. Nếu Lục Cảnh Thần quên mang tài liệu, y sẽ đưa tận tay hắn rồi lập tức rút tay về, nhanh đến mức giống như sợ đầu ngón tay chạm nhau quá lâu sẽ khiến cả hai khó xử.

Cuối tuần, họ về Lục gia ăn cơm.

Lục phu nhân chuẩn bị rất nhiều món, vừa thấy Ôn Thanh Dư đã kéo y ngồi xuống bên cạnh, hỏi y ở nhà có quen không, Cảnh Thần có bắt nạt y không. Ôn Thanh Dư cười trả lời từng câu, lễ phép, mềm mỏng, không để lộ chút sơ hở nào. Lục Cảnh Thần ngồi đối diện nhìn y, bỗng cảm thấy người trước mặt giống một chiếc bình sứ rất đẹp. Vẫn sáng, vẫn dịu dàng, nhưng chỉ cần hắn nhìn kỹ hơn một chút là có thể thấy những vết nứt rất nhỏ chạy dọc bên trong.

Trong bữa cơm, Lục phu nhân gắp thức ăn cho Ôn Thanh Dư, cười nói: “Thanh Dư gầy quá, sau này phải ăn nhiều một chút. Cảnh Thần từ nhỏ không biết chăm sóc người khác, nhưng nếu nó làm không tốt, con cứ dạy nó.”

Ôn Thanh Dư khẽ đáp: “Anh ấy chăm sóc con rất tốt ạ.”

Lục phu nhân nhìn hai người, càng nhìn càng vui. “Mẹ thấy hôm qua ảnh cưới gửi về đẹp lắm. Khi nào hai đứa rảnh thì chọn vài tấm phóng lớn treo ở nhà. Nhà mới mà, phải có ảnh cưới mới giống nhà tân hôn.”

Ôn Thanh Dư cầm đũa hơi khựng lại.

Lục Cảnh Thần lập tức nói: “Để sau đi. Dạo này con bận, Thanh Dư cũng cần nghỉ ngơi.”

“Bận gì thì bận, ảnh cưới cũng phải chọn.” Lục phu nhân trách nhẹ. “Ngày vui cả đời có một lần, đừng qua loa.”

Ôn Thanh Dư cúi đầu cười. “Dạ, tụi con sẽ chọn.”

Câu “ngày vui cả đời có một lần” khiến lòng y đau âm ỉ. Y không trách Lục phu nhân. Bà không biết gì cả, chỉ thật lòng chúc phúc cho hai người. Nhưng chính lời chúc phúc ấy giống một tấm gương quá sạch, soi ra dáng vẻ hôn nhân hiện tại của y và Lục Cảnh Thần. Người ngoài càng nghĩ họ hạnh phúc, Ôn Thanh Dư càng không biết nên đặt nỗi buồn của mình ở đâu.

Sau bữa cơm, Lục phu nhân kéo Ôn Thanh Dư vào phòng khách xem album cưới điện tử. Mỗi tấm ảnh hiện lên đều là một khoảnh khắc ngọt ngào trước khi mọi chuyện vỡ ra. Lục Cảnh Thần đứng sau lưng y, bàn tay đặt trên vai y, Ôn Thanh Dư ngẩng đầu cười với hắn. Lục Cảnh Thần cúi xuống hôn lên trán y, y nhắm mắt, hàng mi cong nhẹ. Càng xem, phòng khách càng tràn đầy tiếng cười của Lục phu nhân, còn Ôn Thanh Dư chỉ cảm thấy đầu ngón tay lạnh đi từng chút.

Khi trở về nhà, trời đã tối. Lục Cảnh Thần tự lái xe, Ôn Thanh Dư ngồi ghế phụ, trên đầu gối đặt hộp bánh Lục phu nhân gói cho y. Đèn đường ngoài cửa kính liên tục lướt qua gò má y, khi sáng khi tối. Lục Cảnh Thần nhìn đường phía trước, nhưng khóe mắt vẫn chú ý đến sắc mặt y.

“Vừa rồi mẹ nói chuyện ảnh cưới, em không cần để trong lòng.” Hắn nói. “Nếu em không muốn treo, chúng ta không treo.”

Ôn Thanh Dư ôm hộp bánh, im lặng một lát rồi đáp: “Treo đi. Nhà mới vốn nên treo ảnh cưới.”

“Thanh Dư, em không cần làm mọi thứ giống như bình thường.”

“Vậy phải làm thế nào mới đúng?” Ôn Thanh Dư quay đầu nhìn hắn. Giọng y vẫn nhẹ, nhưng trong mắt có sự mệt mỏi không che hết. “Nói với mẹ rằng chúng ta vừa cưới đã ngủ riêng? Nói với bà rằng anh đang cố gắng tiếp nhận cơ thể em? Hay nói với tất cả mọi người rằng lễ cưới hôm đó rất đẹp, nhưng đêm tân hôn không có gì xảy ra ngoài việc anh rời khỏi phòng?”

Lục Cảnh Thần siết chặt vô lăng. “Anh không có ý đó.”

“Em biết.” Ôn Thanh Dư quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. “Em không trách anh. Chỉ là em cũng không biết phải làm sao mới đúng.”

Trong xe lại yên tĩnh. Một lúc lâu sau, Lục Cảnh Thần mới thấp giọng nói: “Anh đi trị liệu rồi. Minh Chu nói tình trạng của anh không phải không thể điều chỉnh, nhưng cần thời gian. Anh cũng đang tìm tài liệu về tình trạng của em, nhưng anh chưa xem quá sâu vì chưa hỏi ý kiến em. Nếu em đồng ý, anh muốn cùng em đến gặp bác sĩ chuyên khoa một lần, không phải để thay đổi em, mà để anh hiểu hơn.”

Ôn Thanh Dư nhìn bóng mình phản chiếu mờ trên cửa kính. “Anh muốn hiểu để có thể chấp nhận em sao?”

“Đúng.”

“Vậy nếu hiểu rồi vẫn không chấp nhận được thì sao?”

Lục Cảnh Thần nghẹn lại.

Ôn Thanh Dư khẽ nhắm mắt. “Xin lỗi. Em lại hỏi câu khó trả lời.”

“Em không cần xin lỗi.” Lục Cảnh Thần nói, giọng căng đi. “Anh biết em sợ. Anh cũng biết là anh khiến em sợ.”

Ôn Thanh Dư không đáp.

Xe dừng trước nhà. Hai người xuống xe, một trước một sau đi vào phòng khách. Lục Cảnh Thần bật đèn, ánh sáng ấm áp lập tức phủ đầy căn phòng, nhưng không ai cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Ôn Thanh Dư đặt hộp bánh lên bàn rồi nói mình hơi mệt, muốn lên lầu trước. Lục Cảnh Thần gật đầu, đứng dưới cầu thang nhìn bóng lưng y chậm rãi đi lên, lần đầu tiên cảm thấy căn nhà này quá lớn. Lớn đến mức một người đi lên tầng hai, người còn lại đứng dưới tầng một đã giống như bị chia thành hai thế giới.

Đêm đó, Ôn Thanh Dư ngồi trong phòng ngủ rất lâu.

Y mở album cưới trên máy tính, nhìn từng tấm ảnh hiện ra. Hôm ấy y thật sự cười rất đẹp, đẹp đến mức chính y cũng thấy xa lạ. Lục Cảnh Thần trong ảnh cũng nhìn y rất dịu dàng, không giống giả vờ. Tình yêu trước đêm tân hôn là thật. Nỗi đau sau đêm tân hôn cũng là thật. Hai sự thật này đặt cạnh nhau, khiến Ôn Thanh Dư không thể oán hận dứt khoát, cũng không thể tha thứ nhẹ nhàng.

Cuối cùng, y chọn một tấm ảnh hai người đứng cạnh nhau dưới vòm hoa. Tấm ảnh ấy không có nụ hôn, không có ôm ấp quá thân mật, chỉ là hai người cùng nhìn về phía ống kính, nụ cười vừa đủ. Y gửi tấm ảnh đó cho Lục Cảnh Thần, kèm một tin nhắn rất ngắn.

“Dùng tấm này treo phòng khách đi.”

Dưới lầu, Lục Cảnh Thần nhìn tin nhắn rất lâu. Hắn biết vì sao Ôn Thanh Dư chọn tấm này. Bởi đó là tấm ít thân mật nhất trong những tấm đẹp. Một bức ảnh cưới đủ để người ngoài nhìn thấy họ hạnh phúc, nhưng không đến mức khiến người trong cuộc đau lòng vì nhớ lại cái ôm và nụ hôn quá gần.

Hắn trả lời: “Được.”

Sau đó hai người không nhắn thêm gì nữa.

Ngày tháng tiếp tục trôi, từ một tuần thành nửa tháng, rồi gần một tháng. Bên ngoài, cuộc hôn nhân của Lục Cảnh Thần và Ôn Thanh Dư vẫn được mọi người xem là tốt đẹp. Lục Cảnh Thần không có tin đồn, không về muộn vô cớ, cũng không để Ôn Thanh Dư thiếu thốn bất cứ thứ gì. Ôn Thanh Dư vẫn xuất hiện bên cạnh hắn trong vài bữa tiệc cần thiết, vẫn mỉm cười khi có người gọi y là Lục phu nhân, vẫn dịu dàng nói chuyện với Lục phu nhân qua điện thoại. Nhưng sau mỗi lần trở về nhà, y sẽ ngồi rất lâu trong phòng tắm, nhìn làn nước chảy qua đầu ngón tay, cố rửa sạch cảm giác mình đang diễn một vai hạnh phúc không còn vừa vặn.

Thân thể y bắt đầu gầy đi rất nhẹ.

Ban đầu Lục Cảnh Thần không nhận ra, vì Ôn Thanh Dư mặc áo rộng hơn trước. Đến một tối, hắn về nhà sớm hơn thường lệ, thấy Ôn Thanh Dư đứng trong bếp thái rau. Ánh đèn rơi xuống cổ tay y, làm đoạn cổ tay lộ ra dưới tay áo trông mảnh hơn trước rất nhiều. Lục Cảnh Thần bước vào, vừa định nói để anh làm, lại thấy dao trong tay Ôn Thanh Dư trượt nhẹ, lưỡi dao cắt qua đầu ngón tay y.

Máu lập tức rỉ ra.

Lục Cảnh Thần biến sắc, bước nhanh tới nắm lấy tay y. “Sao lại không cẩn thận?”

Ôn Thanh Dư cũng giật mình, nhưng phản ứng đầu tiên không phải đau, mà là muốn rút tay về. “Không sao, chỉ đứt nhẹ thôi.”

“Đừng động.” Lục Cảnh Thần giữ tay y, kéo y ra khỏi bếp, lấy hộp thuốc trong ngăn tủ. Hắn rửa vết thương, sát trùng, dán băng cá nhân, động tác vẫn thuần thục như trước kia. Ôn Thanh Dư ngồi trên ghế, cúi đầu nhìn hắn xử lý vết thương cho mình. Khoảng cách giữa họ rất gần, gần đến mức y có thể ngửi thấy mùi gió lạnh bên ngoài còn vương trên áo khoác hắn.

Nếu là trước kia, Lục Cảnh Thần có lẽ sẽ nhíu mày trách y không cẩn thận, sau đó cúi đầu hôn lên đầu ngón tay y để dỗ dành. Ôn Thanh Dư từng cảm thấy hành động ấy trẻ con, nhưng trong lòng lại rất thích. Bây giờ Lục Cảnh Thần chỉ cẩn thận dán băng cá nhân cho y, sau đó buông tay.

Không có nụ hôn.

Cũng không có cái ôm.

Ôn Thanh Dư nhìn đầu ngón tay được băng lại, đột nhiên rất muốn cười, nhưng cổ họng lại nghẹn đến đau.

Lục Cảnh Thần nhận ra sắc mặt y không đúng. “Đau à?”

Ôn Thanh Dư lắc đầu. “Không đau.”

“Thanh Dư.” Lục Cảnh Thần nhìn y, cuối cùng không nhịn được nữa. “Em gầy đi rồi.”

Ôn Thanh Dư rũ mắt. “Có lẽ gần đây ngủ không tốt.”

“Vì anh sao?”

Câu hỏi quá trực tiếp. Ôn Thanh Dư im lặng rất lâu, lâu đến mức Lục Cảnh Thần gần như đã biết đáp án. Nhưng cuối cùng y vẫn lắc đầu. “Không hẳn. Em chỉ đang thích ứng.”

“Thích ứng với cái gì?”

Ôn Thanh Dư nhìn hắn, môi khẽ động. Y muốn nói thích ứng với việc kết hôn rồi vẫn ngủ một mình, thích ứng với việc người yêu từng chủ động hôn mình bây giờ ngay cả chạm tay cũng phải cân nhắc, thích ứng với việc mỗi ngày thức dậy đều không biết cuộc hôn nhân này còn có thể kéo dài bao lâu. Nhưng những lời ấy quá sắc, nói ra sẽ làm cả hai cùng chảy máu. Vì vậy y chỉ cúi đầu, giọng rất nhẹ.

“Thích ứng với cuộc sống mới.”

Lục Cảnh Thần nhìn y, bỗng cảm thấy trong câu nói ấy không có chữ nào là giả, nhưng cũng không có chữ nào thật sự là toàn bộ sự thật. Hắn đưa tay muốn chạm vào mặt y. Ôn Thanh Dư nhìn thấy, cơ thể hơi cứng lại. Động tác ấy rất nhỏ, nhưng Lục Cảnh Thần vẫn nhận ra. Tay hắn dừng giữa không trung một lát, cuối cùng chậm rãi buông xuống.

Ôn Thanh Dư cũng nhìn thấy hắn buông tay.

Hai người ngồi đối diện nhau trong phòng khách sáng đèn, vết thương trên đầu ngón tay đã được dán kín, nhưng không ai có thể xử lý vết nứt đang âm thầm lan rộng trong lòng. Một tháng trước, họ cũng từng ngồi bên nhau dưới ánh đèn, nói về rèm cửa, ban công, bữa sáng, ngày nghỉ, và rất nhiều ngày đẹp sau này. Một tháng sau, ánh đèn vẫn ấm, căn nhà vẫn mới, nhẫn cưới vẫn ở trên tay, nhưng giữa họ chỉ còn lại sự cẩn thận gần như xa lạ.

Ôn Thanh Dư chậm rãi đứng dậy. “Em lên lầu trước. Món canh còn trong bếp, anh nhớ ăn.”

Lục Cảnh Thần nhìn y. “Em không ăn cùng anh?”

“Em hơi mệt.” Y cười rất nhẹ. “Muốn ngủ sớm.”

Lục Cảnh Thần không giữ y lại.

Ôn Thanh Dư đi lên cầu thang, bóng lưng mảnh hơn trước rất nhiều. Khi đến khúc ngoặt, y bỗng dừng lại một chút, như muốn quay đầu nói gì đó. Nhưng cuối cùng y chỉ tiếp tục bước lên, biến mất sau hành lang tầng hai. Lục Cảnh Thần ngồi dưới lầu rất lâu, bên tai như vẫn còn tiếng Hạ Minh Chu từng nói: mỗi lần cậu đưa tay ra, em ấy đều sẽ nhớ đến động tác đó.

Hắn cúi đầu nhìn bàn tay mình.

Lần đầu tiên trong cuộc hôn nhân này, Lục Cảnh Thần rõ ràng cảm thấy, không phải hắn đang chờ mình vượt qua chướng ngại để đi về phía Ôn Thanh Dư.

Mà là Ôn Thanh Dư đang từng ngày, từng chút một, rời khỏi nơi từng chờ hắn.

(Hết chương 4)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0