Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU LY HÔN, TÔI MANG CON RỜI KHỎI ANH

Chương 5: Một Lần Say Rượu

Chương 1: Lễ Cưới Trong Mơ Chương 2: Bí Mật Đêm Tân Hôn Chương 3: Căn Phòng Sáng Đèn Đến Bình Minh Chương 4: Hôn Nhân Không Tiếng Cười Chương 5: Một Lần Say Rượu Chương 6: Đơn Ly Hôn
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 5: Một Lần Say Rượu

Tháng thứ ba sau lễ cưới, trời bắt đầu vào đông.

Gió lạnh tràn qua thành phố từ những con đường rộng lát đá xám, thổi rụng lớp lá vàng cuối cùng trên hàng cây trước khu nhà. Căn biệt thự nhỏ của Lục Cảnh Thần và Ôn Thanh Dư vẫn luôn được giữ ở nhiệt độ vừa phải, trên bàn phòng khách có hoa tươi thay mỗi tuần, trong bếp có mùi canh nóng, phòng ngủ chính luôn sạch sẽ, phòng khách tầng một cũng được chuẩn bị thêm chăn mỏng và gối thấp. Nhìn từ bên ngoài, nơi này vẫn giống tổ ấm của một cặp bạn đời mới cưới, đầy đủ, ngăn nắp, không thiếu bất cứ thứ gì.

Chỉ có tiếng cười của Ôn Thanh Dư dần ít đi.

Ban đầu, Lục Cảnh Thần còn cố kéo y trở về những thói quen cũ. Hắn sẽ hỏi y cuối tuần có muốn đi xem triển lãm không, có muốn đến cửa hàng hoa chọn ít cây về trồng ngoài ban công không, có muốn cùng hắn về nhà chính ăn cơm không. Ôn Thanh Dư đều đáp rất ôn hòa, có khi nói được, có khi nói anh sắp xếp là được, có khi lại nói em hơi mệt, để lần sau đi. Y không từ chối quyết liệt, cũng không biểu hiện oán trách, nhưng càng như vậy Lục Cảnh Thần càng cảm thấy bất an. Bởi sự dịu ngoan của y đã không còn giống tín nhiệm, mà giống một loại rút lui lặng lẽ.

Trị liệu của Lục Cảnh Thần vẫn tiếp tục. Hắn gặp Hạ Minh Chu mỗi tuần một lần, cũng đọc tài liệu chuyên môn về liên giới tính và song tính sinh học dưới sự gợi ý của bác sĩ. Hắn không còn né tránh thông tin về cơ thể Ôn Thanh Dư như những ngày đầu, cũng dần hiểu cảm giác bài xích lúc trước của mình không chỉ đến từ xu hướng tính dục, mà còn đến từ việc nhận thức thân mật của hắn quá cứng nhắc. Hắn không ghê tởm Ôn Thanh Dư. Hắn biết rõ điều đó. Nhưng biết rõ và có thể tự nhiên chạm vào y vẫn là hai chuyện cách nhau một khoảng rất dài.

Khoảng cách ấy trở thành thứ mài mòn cả hai người.

Có những đêm Lục Cảnh Thần đứng ngoài cửa phòng ngủ chính, nghe bên trong yên tĩnh không một tiếng động. Hắn muốn gõ cửa, muốn nói rằng mình có thể ngủ ở ghế bên cạnh, chỉ cần được ở gần y hơn một chút. Nhưng mỗi khi nghĩ đến ánh mắt Ôn Thanh Dư lúc hắn rút tay trong đêm tân hôn, bàn tay đang nâng lên lại không thể rơi xuống. Hắn sợ một lần miễn cưỡng sẽ làm vết thương cũ rách ra. Cũng sợ mình càng cẩn thận, Ôn Thanh Dư càng tin rằng hắn đang chịu đựng y.

Còn Ôn Thanh Dư bắt đầu học cách không chờ.

Y không còn để đèn đầu giường quá sáng vào buổi tối, không còn giữ chiếc gối bên phải phẳng phiu như chờ ai đó trở về. Y chuyển vài bản thiết kế vào phòng ngủ, ban ngày làm việc trong phòng, tối xuống lầu nấu cơm. Lục Cảnh Thần về nhà, y vẫn hỏi hắn có ăn không. Hắn tăng ca muộn, y vẫn để phần canh trong nồi giữ nhiệt. Nhưng khi Lục Cảnh Thần nói với y rằng hôm nay trị liệu có tiến triển, y chỉ mỉm cười gật đầu, nói vậy thì tốt.

Vậy thì tốt.

Bốn chữ ấy nghe rất ôn hòa, lại khiến Lục Cảnh Thần không tìm được chỗ để tiến thêm một bước.

Đêm ấy, Lục Cảnh Thần có tiệc xã giao.

Dự án nghỉ dưỡng ven biển mà Lục thị chuẩn bị hai năm cuối cùng tiến vào giai đoạn đàm phán quan trọng. Đối tác từ phía Nam ra, tính tình khó lường, trên bàn rượu liên tục ép người. Nếu là ngày thường, Lục Cảnh Thần có rất nhiều cách để tránh, nhưng hôm ấy hội đồng quản trị vừa gây áp lực, cha hắn lại gọi điện nói vài câu không nặng không nhẹ, ý tứ đều là dự án này không thể sai sót. Lục Cảnh Thần vốn đã ngủ không ngon nhiều ngày, tâm trạng căng thẳng, trên bàn rượu lại bị người khác nhắc đến chuyện tân hôn.

Một vị cổ đông lớn tuổi cười nói: “Cảnh Thần, mới cưới mà đã lao vào công việc thế này, phu nhân ở nhà không trách cậu sao?”

Người khác cũng trêu theo: “Lục tổng nổi tiếng lạnh lùng, không ngờ kết hôn nhanh như vậy. Xem ra tình cảm rất tốt?”

Lục Cảnh Thần cầm ly rượu, ánh mắt trầm xuống rất khẽ. Trong khoảnh khắc ấy, hắn bỗng nhớ đến Ôn Thanh Dư ngồi một mình trong phòng ngủ, nhớ đến bát canh luôn được hâm nóng, nhớ đến chiếc gối bên phải không còn hơi người. Hắn biết mọi người chỉ tùy tiện nói đùa, nhưng hai chữ “tình cảm tốt” lại như một vết dao cùn, không sắc đến mức thấy máu ngay, nhưng cứ âm ỉ cứa vào nơi đã đau từ lâu.

Hắn uống nhiều hơn thường lệ.

Khi trợ lý Trần đưa hắn về đến nhà đã gần mười hai giờ đêm. Bên ngoài có mưa nhỏ, hơi lạnh ẩm ướt bám trên áo khoác. Ôn Thanh Dư chưa ngủ, nghe tiếng xe dừng ngoài sân liền khoác áo xuống lầu. Y mở cửa đúng lúc trợ lý Trần đỡ Lục Cảnh Thần vào. Mùi rượu nhàn nhạt lập tức theo gió mưa tràn vào phòng khách, không nồng đến khó chịu nhưng đủ để Ôn Thanh Dư biết hắn uống không ít.

Trợ lý Trần thấy y liền thở phào. “Ôn tiên sinh, Lục tổng uống hơi nhiều. Trên đường về anh ấy vẫn tỉnh, chỉ là lúc xuống xe hơi choáng.”

Ôn Thanh Dư bước tới, đưa tay đỡ lấy cánh tay Lục Cảnh Thần. “Cảm ơn anh đã đưa anh ấy về. Anh có muốn uống ly nước nóng rồi hãy đi không?”

“Không cần đâu ạ, tôi còn phải gửi ít tài liệu cho bộ phận dự án.” Trợ lý Trần nhìn Lục Cảnh Thần tựa nửa người vào vai Ôn Thanh Dư, do dự hỏi: “Một mình ngài có được không? Hay để tôi giúp đưa Lục tổng lên phòng?”

Ôn Thanh Dư hơi khựng lại.

Lên phòng nào?

Phòng khách tầng một là nơi Lục Cảnh Thần ngủ đã gần ba tháng. Phòng ngủ chính trên tầng hai là phòng của y. Một câu rất đơn giản lại khiến Ôn Thanh Dư trong thoáng chốc không biết nên đáp thế nào. Nhưng trợ lý Trần không biết chuyện này, hắn chỉ cho rằng vợ chồng mới cưới đương nhiên ngủ chung. Ôn Thanh Dư cụp mắt, che đi cảm xúc trong đáy mắt, sau đó nhẹ giọng nói: “Không sao, tôi đỡ anh ấy lên được.”

Trợ lý Trần rời đi rất nhanh. Cửa chính khép lại, phòng khách yên tĩnh chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài hiên. Lục Cảnh Thần đứng không vững lắm, một tay chống lên tủ cạnh cửa, đầu hơi cúi thấp. Ôn Thanh Dư nhìn hắn, mấy giây sau mới đưa tay cởi áo khoác ướt hơi mưa trên người hắn.

“Cảnh Thần.” Y gọi rất nhẹ. “Anh có nghe em nói không?”

Lục Cảnh Thần mở mắt. Trong mắt hắn có men say rất sâu, nhưng không đến mức hoàn toàn mất ý thức. Hắn nhìn Ôn Thanh Dư, ánh mắt dừng rất lâu trên gương mặt y, như thể phải mất một lúc mới xác định người trước mặt là thật. “Thanh Dư?”

“Là em.” Ôn Thanh Dư đỡ hắn ngồi xuống sofa. “Anh uống nhiều rồi. Em đi pha nước mật ong cho anh.”

Y vừa định đứng dậy, cổ tay đã bị Lục Cảnh Thần nắm lấy.

Động tác ấy đến quá bất ngờ, Ôn Thanh Dư hơi cứng người. Từ sau đêm tân hôn, Lục Cảnh Thần rất ít chủ động chạm vào y như vậy. Những lần buộc phải chạm đều cẩn thận, khắc chế, giống như giữa hai người có một đường ranh vô hình mà hắn sợ bước qua sẽ làm y đau. Nhưng tối nay bàn tay hắn nóng hơn ngày thường, lực đạo không nặng, lại mang theo một chút cố chấp sau men rượu.

“Đừng đi.” Lục Cảnh Thần nói khàn khàn.

Ôn Thanh Dư đứng bên sofa, nhìn bàn tay đang nắm cổ tay mình. Trái tim y bỗng đau nhói, nhưng giọng vẫn rất mềm. “Em không đi đâu cả. Em chỉ vào bếp pha nước cho anh.”

Lục Cảnh Thần ngẩng đầu nhìn y. Ánh đèn phòng khách rơi vào đáy mắt hắn, làm vẻ mệt mỏi trong đó hiện rõ hơn. “Em gầy đi rồi.”

Ôn Thanh Dư ngẩn ra.

Câu này không phải lần đầu hắn nói, nhưng lần này trong giọng hắn có thứ gì đó gần như đau đớn. Ôn Thanh Dư rũ mắt, muốn rút tay về nhưng lại không nỡ. “Không nhiều đâu. Có lẽ do mùa đông ăn ít.”

“Không phải.” Lục Cảnh Thần lắc đầu rất chậm, ngón tay càng siết nhẹ. “Là vì anh.”

Ôn Thanh Dư im lặng.

Lục Cảnh Thần nhìn y, trong mắt men say cuộn lên cùng sự tỉnh táo vụn vỡ. “Thanh Dư, em đừng luôn nói không sao nữa. Anh biết em không ổn. Anh biết em không ngủ được, biết em ăn ít, biết em tránh anh. Em càng dịu dàng, anh càng không biết phải làm thế nào.”

Ôn Thanh Dư nghe vậy, nơi cổ họng như bị nghẹn lại. Ba tháng nay, họ chưa từng nói chuyện thẳng thắn như vậy. Ban ngày, Lục Cảnh Thần lý trí, kiềm chế, lúc nào cũng cố giữ cho mọi thứ không tệ thêm. Còn y cũng phối hợp diễn một cuộc hôn nhân bình thường, như thể chỉ cần cả hai không chạm vào vết thương, vết thương sẽ tự khép miệng. Không ngờ sau một buổi tiệc rượu, những lời tỉnh táo không thể nói lại trào ra trong lúc hắn say.

“Anh say rồi.” Ôn Thanh Dư nhẹ giọng nói. “Có chuyện gì ngày mai hãy nói.”

“Ngày mai anh lại không dám nói.” Lục Cảnh Thần nhìn y, khóe mắt hơi đỏ vì men rượu. “Anh sợ nói sai, sợ làm sai, sợ chạm vào em sẽ khiến em nhớ đến đêm đó, cũng sợ không chạm vào em thì em sẽ nghĩ anh ghét em. Thanh Dư, anh không ghét em. Anh thật sự không ghét em.”

Ôn Thanh Dư đứng trước mặt hắn, đôi mắt chậm rãi đỏ lên.

Đây là câu y đã chờ quá lâu. Nhưng khi thật sự nghe thấy, y lại không biết mình nên vui hay nên buồn. Nếu câu này được nói ra ngay trong đêm tân hôn, nếu khi y sợ hãi nhất Lục Cảnh Thần ôm lấy y nói anh không ghét em, có lẽ tất cả sẽ không đi đến hôm nay. Nhưng bây giờ đã ba tháng trôi qua. Ba tháng đủ để một người từ mong chờ biến thành không dám chờ, từ đau đến khóc nấc biến thành đau nhưng không còn muốn nói.

Y khẽ hỏi: “Vậy anh có muốn em không?”

Lục Cảnh Thần sững lại.

Ôn Thanh Dư nhìn hắn, nước mắt đọng trong mắt nhưng không rơi. “Không phải muốn chăm sóc em, không phải muốn chịu trách nhiệm với cuộc hôn nhân này, cũng không phải muốn bù đắp vì anh thấy có lỗi. Em hỏi anh, anh còn muốn em như người yêu muốn người yêu không?”

Lục Cảnh Thần hô hấp nặng hơn. Men rượu khiến lớp phòng tuyến lý trí của hắn lỏng đi, những cảm xúc bị đè nén nhiều ngày như mưa lạnh tràn qua bờ đê nứt. Hắn nhìn Ôn Thanh Dư, nhìn gương mặt đã gầy đi, nhìn đôi mắt từng sáng lên khi thấy hắn giờ đây chỉ còn bất an và mệt mỏi, bỗng cảm thấy trái tim như bị ai bóp đến phát đau.

“Muốn.” Hắn nói.

Ôn Thanh Dư khẽ run.

Lục Cảnh Thần kéo y đến gần hơn một chút, động tác không mạnh, thậm chí vẫn còn giữ lại sự cẩn thận ăn sâu vào thói quen. “Anh muốn em. Từ trước đến nay anh chỉ muốn em. Anh chỉ là… anh chỉ là không biết phải vượt qua chính mình thế nào. Anh sợ anh làm không tốt, sợ em đau thêm, sợ ánh mắt của anh khiến em tổn thương. Nhưng anh chưa từng không muốn em.”

Nước mắt của Ôn Thanh Dư cuối cùng rơi xuống.

Y không biết mình khóc vì câu “muốn” ấy, hay vì ba tháng qua mỗi đêm nằm một mình trong căn phòng vốn dành cho hai người. Y đứng đó, cổ tay còn bị Lục Cảnh Thần nắm, cả người như bị kéo trở về những ngày yêu nhau trước kia. Khi đó Lục Cảnh Thần cũng từng nhìn y bằng ánh mắt như vậy, vừa đau lòng vừa dịu dàng, như thể y là thứ quý giá nhất hắn không nỡ làm rơi.

“Cảnh Thần.” Ôn Thanh Dư gọi hắn, giọng run rất nhẹ. “Nếu ngày mai anh tỉnh lại, anh sẽ hối hận sao?”

Lục Cảnh Thần nhìn y rất lâu, sau đó chậm rãi lắc đầu. “Anh không hối hận vì yêu em.”

Câu trả lời ấy không hoàn toàn là đáp án Ôn Thanh Dư muốn nghe. Nhưng trong đêm mưa lạnh này, với một người đã cô độc quá lâu trong chính cuộc hôn nhân của mình, nó vẫn giống một chút hơi ấm gần như không thể từ chối. Ôn Thanh Dư biết Lục Cảnh Thần đang say, biết giờ phút này không phải thời điểm tốt nhất để quyết định bất cứ điều gì. Nhưng y cũng biết, nếu đêm nay y đẩy hắn ra, có lẽ họ sẽ tiếp tục trở về những ngày cẩn thận, xa cách, lịch sự đến đau lòng.

Y đã quá mệt vì bị xem như thứ dễ vỡ.

Y cũng quá nhớ vòng tay của Lục Cảnh Thần.

Vì vậy khi Lục Cảnh Thần đứng dậy, hơi loạng choạng ôm lấy y, Ôn Thanh Dư không tránh. Hơi rượu rất nhạt bao lấy y, lẫn với mùi hương quen thuộc trên người hắn. Cánh tay Lục Cảnh Thần siết quanh lưng y, ban đầu còn cứng ngắc, sau đó như không chịu nổi nữa mà chậm rãi ôm chặt hơn. Ôn Thanh Dư bị ôm đến ngực phát đau, nhưng y không đẩy ra, chỉ nhắm mắt, để nước mắt lặng lẽ thấm vào vai áo hắn.

Lục Cảnh Thần cúi đầu hôn lên tóc y.

Nụ hôn ấy rất nhẹ, nhưng sau ba tháng xa cách lại khiến cả người Ôn Thanh Dư run lên. Hắn nhận ra, lập tức muốn dừng lại. Nhưng Ôn Thanh Dư lại nâng tay nắm lấy vạt áo sơ mi của hắn, dùng một chút lực rất nhỏ giữ hắn lại.

“Đừng dừng.” Y nói khẽ.

Lục Cảnh Thần cúi mắt nhìn y. “Thanh Dư, anh uống rượu.”

“Em biết.”

“Anh không muốn em vì thương anh mà miễn cưỡng.”

Ôn Thanh Dư cười rất nhẹ, nước mắt còn vương bên khóe mắt. “Em mới là người sợ anh miễn cưỡng.”

Lục Cảnh Thần nghẹn lại.

Ôn Thanh Dư đưa tay chạm lên mặt hắn. Động tác này lâu lắm rồi y không làm. Đầu ngón tay y vẫn lạnh, nhưng ánh mắt lại mềm đến mức khiến Lục Cảnh Thần gần như không thể nhìn thẳng. “Cảnh Thần, nếu anh còn muốn em, vậy tối nay đừng nghĩ nhiều như vậy nữa. Nếu trong lúc đó anh thấy không chịu được, anh có thể dừng lại. Em sẽ không trách anh.”

Một câu “em sẽ không trách anh” khiến lòng Lục Cảnh Thần đau nhói. Người đáng lẽ nên được dỗ dành, được bảo đảm, được ôm vào lòng nói rằng em không có gì sai, lại đang đứng trước mặt hắn, cho phép hắn dừng lại bất cứ lúc nào, như thể người cần được bao dung là hắn chứ không phải y. Lục Cảnh Thần cúi đầu hôn lên trán Ôn Thanh Dư, rất lâu không rời đi.

“Xin lỗi.” Hắn khàn giọng nói.

Ôn Thanh Dư nhắm mắt. “Đừng xin lỗi nữa.”

Đêm mưa ngoài cửa sổ rơi xuống rất lâu. Trong căn nhà sáng đèn, Lục Cảnh Thần ôm Ôn Thanh Dư lên lầu. Hắn uống say nhưng vẫn đi rất chậm, một tay đỡ lưng y, một tay giữ lấy tay vịn cầu thang. Ôn Thanh Dư vòng tay qua cổ hắn, mặt vùi vào vai hắn, không nói gì thêm. Dọc đường lên tầng, tim y đập rất nhanh, vừa sợ vừa đau, cũng có một chút mong chờ nhỏ bé đã bị chôn vùi quá lâu. Y biết mình có thể sẽ đau thêm. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, y vẫn muốn tin người này một lần nữa.

Phòng ngủ chính mở ra, bên trong chỉ bật ngọn đèn đầu giường màu ấm. Chiếc gối bên phải vẫn phẳng phiu, như đã chờ người trở về rất lâu. Lục Cảnh Thần đặt Ôn Thanh Dư xuống giường, cúi người nhìn y. Dưới ánh đèn dịu, gương mặt Ôn Thanh Dư trắng đến gần như trong suốt, nhưng đôi mắt lại không né tránh hắn. Y đưa tay cởi cúc áo của mình, đầu ngón tay run lên ngay từ chiếc cúc đầu tiên.

Lục Cảnh Thần nắm tay y lại. “Để anh.”

Ôn Thanh Dư nhìn hắn, hô hấp khẽ nghẹn. Lục Cảnh Thần cúi đầu, từng chút một hôn lên đầu ngón tay bị băng cá nhân của y, rồi hôn lên mu bàn tay, cổ tay, như đang dùng cách vụng về nhất để xin lỗi tất cả những lần mình đã buông tay. Ôn Thanh Dư không nhịn được quay mặt đi, nước mắt lại rơi xuống. Lục Cảnh Thần lau đi cho y, nhưng lần này không rút tay nữa.

Không ai nhắc lại đêm tân hôn.

Không ai nhắc đến ba tháng xa cách.

Có những chuyện trong đêm đó diễn ra rất chậm, cũng rất vụn vỡ. Lục Cảnh Thần thỉnh thoảng sẽ dừng lại, hỏi y có đau không, có sợ không, có muốn dừng không. Ôn Thanh Dư lần nào cũng lắc đầu, đôi khi còn chủ động nắm lấy tay hắn đặt lên nơi mình từng sợ hãi nhất. Lần đầu tiên Lục Cảnh Thần vẫn cứng người, nhưng lần này hắn không rút tay. Hắn chỉ nhắm mắt một lát, sau đó cúi xuống hôn lên môi y, dùng sự run rẩy được giấu rất sâu trong hơi thở để nói cho y biết hắn cũng đang cố bước qua vực sâu của chính mình.

Ôn Thanh Dư cảm nhận được.

Chính vì cảm nhận được, y càng đau lòng.

Nếu Lục Cảnh Thần hoàn toàn không yêu y, có lẽ mọi thứ sẽ đơn giản hơn. Nhưng hắn yêu. Hắn đau khổ, hắn tự trách, hắn muốn vượt qua. Chỉ là tình yêu ấy giống một ngọn đèn đặt sau lớp kính nứt, nhìn thấy ánh sáng nhưng không thể sưởi ấm trọn vẹn. Ôn Thanh Dư nằm trong vòng tay hắn, lúc đau đến run lên, lúc lại vì một nụ hôn dịu dàng mà mềm xuống, trong lòng vừa hạnh phúc vừa tuyệt vọng. Y đã từng mong đợi đêm đầu tiên của họ sẽ là sự xác nhận trọn vẹn nhất của tình yêu. Không ngờ đến cuối cùng, khi mọi chuyện thật sự xảy ra, y vẫn không biết đây là bắt đầu mới hay chỉ là một lần men rượu khiến cả hai tạm quên sợ hãi.

Gần sáng, mưa ngoài trời cuối cùng cũng nhỏ dần.

Lục Cảnh Thần ngủ trước. Men rượu, mệt mỏi nhiều ngày và cảm xúc bị kéo căng quá lâu khiến hắn gần như kiệt sức. Hắn ôm Ôn Thanh Dư rất chặt, đầu vùi bên cổ y, hơi thở nóng rơi lên làn da còn ướt mồ hôi. Ôn Thanh Dư nằm trong lòng hắn, mắt mở rất lâu không nhắm lại. Cánh tay Lục Cảnh Thần đặt ngang eo y, nặng và ấm, là sự thân mật y từng mong đến đau lòng. Nhưng khi trời sắp sáng, sự tỉnh táo cũng từng chút quay về, kéo theo nỗi sợ quen thuộc.

Ngày mai Lục Cảnh Thần tỉnh lại sẽ thế nào?

Hắn có nhớ rõ không? Nếu nhớ, hắn sẽ hối hận sao? Nếu nhìn thấy dấu vết trên giường, nhìn thấy cơ thể y sau một đêm mất kiểm soát, ánh mắt hắn có lại xuất hiện sự khó xử không? Ôn Thanh Dư không sợ đau đớn thân thể, cũng không sợ mệt. Điều y sợ nhất là sau một đêm tưởng như được ôm trọn vẹn, sáng mai lại phải nhìn thấy người mình yêu tỉnh táo mà xa lạ, dùng vẻ mặt áy náy nói xin lỗi.

Chỉ nghĩ đến khả năng đó, y đã không chịu nổi.

Vì vậy Ôn Thanh Dư chậm rãi gỡ tay Lục Cảnh Thần ra. Động tác của y rất nhẹ, sợ đánh thức hắn. Khi rời khỏi vòng tay ấy, hơi lạnh trong phòng lập tức phủ lên da thịt, làm y khẽ run. Y ngồi dậy, nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh. Lục Cảnh Thần khi ngủ không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, hàng mày vẫn hơi nhíu lại, như trong mơ cũng không yên ổn. Ôn Thanh Dư nhìn hắn rất lâu, cuối cùng cúi xuống hôn rất nhẹ lên khóe môi hắn.

“Cảnh Thần,” y nói nhỏ đến mức gần như chỉ là hơi thở, “em thật sự rất yêu anh.”

Nói xong, y xuống giường.

Cả người Ôn Thanh Dư đau nhức, bước chân chạm đất còn hơi mềm. Nhưng y vẫn cắn môi thay ga giường, gom những thứ cần giặt vào giỏ, mở máy giặt ở chế độ yên tĩnh. Y lau dọn phòng tắm, thay áo ngủ dài tay cao cổ, giấu tất cả dấu vết có thể khiến Lục Cảnh Thần tỉnh lại khó xử. Mỗi động tác đều chậm vì mệt, nhưng y làm rất cẩn thận. Như thể chỉ cần dọn sạch mọi thứ, đêm nay có thể trở thành một giấc mơ không cần bị ai phán xét.

Đến khi trời tờ mờ sáng, y mới trở lại giường.

Lục Cảnh Thần vẫn ngủ say, nhưng có lẽ vì mất đi hơi ấm quen thuộc, hắn nhíu mày xoay người về phía y. Ôn Thanh Dư nằm xuống bên cạnh hắn, giữ một khoảng cách rất nhỏ. Không lâu sau, Lục Cảnh Thần trong mơ đưa tay kéo y vào lòng. Ôn Thanh Dư cứng người một chút, sau đó không tránh nữa. Y để hắn ôm, nhưng mắt vẫn mở, nhìn ánh sáng xám nhạt dần hiện lên sau rèm cửa.

Sáng hôm sau, Lục Cảnh Thần tỉnh dậy với cơn đau đầu âm ỉ.

Hắn mở mắt, mất một lúc mới nhận ra mình đang ở phòng ngủ chính. Trong phòng rất yên tĩnh, rèm kéo kín một nửa, bên cạnh là hơi thở rất nhẹ của Ôn Thanh Dư. Lục Cảnh Thần cúi đầu nhìn người trong lòng, ánh mắt thoáng sững lại. Ôn Thanh Dư nằm nghiêng, áo ngủ cài kín đến cổ, sắc mặt mệt mỏi hơn thường ngày. Hắn mơ hồ nhớ tối qua mình uống rất nhiều, nhớ Ôn Thanh Dư xuống lầu đỡ hắn, nhớ họ nói chuyện trong phòng khách. Sau đó ký ức trở nên đứt quãng, lẫn lộn với hơi ấm, nước mắt và tiếng gọi rất nhỏ của y.

Trái tim Lục Cảnh Thần đột nhiên đập mạnh.

Hắn cúi đầu nhìn tay mình đang ôm eo Ôn Thanh Dư, rồi nhìn quanh phòng ngủ gọn gàng sạch sẽ. Không có dấu vết gì khác thường. Chăn ga sạch sẽ, áo khoác của hắn được treo trên ghế, ly nước đặt bên tủ đầu giường. Tất cả đều bình thường đến mức khiến ký ức mơ hồ kia càng giống một giấc mộng do men rượu tạo ra.

Nhưng cảm giác trong lòng không lừa được hắn.

Lục Cảnh Thần hơi động, Ôn Thanh Dư lập tức tỉnh. Y mở mắt, nhìn thấy hắn đang nhìn mình, trong khoảnh khắc đầu tiên cả người khẽ căng lên. Nhưng rất nhanh, y đã mỉm cười rất nhẹ, giọng hơi khàn: “Anh tỉnh rồi? Đau đầu không?”

Lục Cảnh Thần nhìn y. “Tối qua…”

Ôn Thanh Dư ngồi dậy trước, kéo chăn che kín người hơn một chút. “Tối qua anh uống nhiều. Trợ lý Trần đưa anh về, em đỡ anh lên phòng ngủ. Anh ngủ rất say.”

Lục Cảnh Thần nhíu mày. “Chỉ vậy thôi sao?”

Đầu ngón tay Ôn Thanh Dư giấu dưới chăn khẽ siết lại. Y không nhìn thẳng vào mắt hắn quá lâu, chỉ cúi xuống lấy ly nước bên cạnh đưa cho hắn. “Vậy anh còn nhớ gì?”

Lục Cảnh Thần nhận ly, không uống ngay. Hắn nhìn hàng mi hơi rũ của y, trong đầu thoáng qua vài mảnh ký ức không rõ ràng. Ôn Thanh Dư khóc trong lòng hắn, bàn tay lạnh run nắm lấy áo hắn, giọng y rất nhẹ nói đừng dừng. Nhưng những hình ảnh ấy quá mơ hồ, lại bị căn phòng sạch sẽ trước mắt phủ lên một lớp nghi hoặc. Hắn không biết đó là thật, hay là giấc mơ sinh ra từ khao khát và tội lỗi nhiều ngày.

“Anh nhớ mình nói vài câu không rõ ràng.” Lục Cảnh Thần thấp giọng. “Có làm em sợ không?”

Ôn Thanh Dư lắc đầu. “Không có. Anh chỉ say thôi.”

“Anh có làm gì quá giới hạn không?”

Câu hỏi ấy giống một mũi kim đâm thẳng vào tim Ôn Thanh Dư. Y cầm cốc nước, đầu ngón tay hơi trắng ra, nhưng giọng vẫn mềm và bình tĩnh: “Không có.”

Lục Cảnh Thần nhìn y rất lâu.

Ôn Thanh Dư đứng dậy, tránh khỏi ánh mắt ấy. “Em xuống bếp nấu chút cháo giải rượu cho anh. Anh nằm thêm một lát đi.”

Y vừa bước xuống giường, đầu gối đã mềm đi rất nhẹ. Lục Cảnh Thần lập tức phát hiện, đưa tay muốn đỡ. “Thanh Dư?”

Ôn Thanh Dư vịn vào tủ đầu giường, quay đầu cười với hắn. “Không sao, chắc tối qua ngủ không ngon.”

Lục Cảnh Thần nhìn nụ cười của y, bàn tay đưa ra dừng giữa không trung.

Lại là không sao.

Ôn Thanh Dư không để hắn có cơ hội hỏi thêm, nhanh chóng đi vào phòng tắm rửa mặt rồi xuống lầu. Khi cửa phòng tắm khép lại, nụ cười trên mặt y lập tức tan mất. Y chống tay lên bồn rửa, nhìn người trong gương. Cổ áo ngủ cao kín che đi dấu vết không nên để ai thấy, sắc mặt tái nhợt hơn bình thường, môi cũng không còn màu máu. Y mở vòi nước, cúi đầu rửa mặt thật lâu, đến khi nước lạnh làm hốc mắt đau nhức mới dừng lại.

Không sao.

Y lại nói không sao.

Nhưng nếu không nói như vậy, y phải nói gì đây? Nói tối qua anh ôm em, hôn em, nói anh muốn em, nói em đã tưởng mình cuối cùng được chấp nhận rồi. Nói sáng nay em sợ anh tỉnh lại sẽ hối hận nên đã dọn sạch mọi dấu vết, sợ anh nhìn thấy sẽ khó xử, sợ trong mắt anh lại xuất hiện sự bài xích mà em không chịu nổi lần thứ hai.

Những lời ấy, y không nói được.

Dưới bếp, Ôn Thanh Dư nấu cháo rất chậm. Gạo trắng trong nồi sôi lăn tăn, hơi nóng bốc lên làm mắt y cay hơn. Y cho thêm chút gừng thái sợi, lại lấy mật ong pha nước ấm. Lục Cảnh Thần xuống lầu sau đó không lâu, áo sơ mi đã thay, tóc còn hơi ướt. Hắn đứng ở cửa bếp nhìn bóng lưng Ôn Thanh Dư. Người nọ vẫn gầy, vẫn dịu dàng, vẫn cẩn thận chuẩn bị đồ ăn cho hắn sau một đêm say rượu.

Nhưng không biết vì sao, Lục Cảnh Thần lại cảm thấy có thứ gì đó đã xảy ra trong lúc hắn không nhớ rõ.

“Thanh Dư.” Hắn gọi.

Ôn Thanh Dư quay đầu. “Ừm?”

“Sau này nếu anh uống say, cứ để trợ lý đưa anh đến khách sạn.” Lục Cảnh Thần nói. “Đừng tự mình chăm sóc anh, em sẽ mệt.”

Tay Ôn Thanh Dư đang khuấy cháo hơi dừng lại. Một lát sau, y gật đầu. “Được.”

Lục Cảnh Thần không biết một chữ “được” ấy đã rút sạch bao nhiêu hơi ấm cuối cùng trong lòng y. Hắn chỉ nghĩ mình đang bảo vệ y, không muốn y phải chịu thêm bất cứ gánh nặng nào vì sự mất kiểm soát của mình. Nhưng với Ôn Thanh Dư, câu đó giống như lời nhắc rằng đêm qua quả nhiên chỉ là sai lệch không nên lặp lại. Lục Cảnh Thần tỉnh táo vẫn là Lục Cảnh Thần của ba tháng nay: cẩn thận, đúng mực, sợ gần y quá mức.

Y múc cháo ra bát, đặt lên bàn ăn. “Anh ăn đi, còn nóng.”

Lục Cảnh Thần ngồi xuống, nhưng ánh mắt vẫn dừng trên người y. “Em không ăn?”

“Em chưa đói.” Ôn Thanh Dư quay lại bếp thu dọn. “Lát nữa em ăn sau.”

Lục Cảnh Thần muốn gọi y lại, nhưng điện thoại trên bàn bỗng rung lên. Là cuộc gọi từ công ty, liên quan đến dự án đêm qua. Hắn nhíu mày nhận máy, giọng lại trở về vẻ trầm ổn thường ngày. Ôn Thanh Dư đứng trong bếp, nghe hắn nói những thuật ngữ công việc lạnh lùng, nghe tiếng mưa nhỏ ngoài cửa sổ vẫn chưa dứt, bỗng cảm thấy đêm qua như một giọt nước rơi vào lòng bàn tay, còn chưa kịp giữ đã thấm mất.

Từ hôm đó, Lục Cảnh Thần không nhắc lại chuyện say rượu.

Ôn Thanh Dư cũng không nhắc.

Căn nhà lại quay về nhịp sống cũ, thậm chí còn cẩn thận hơn trước. Lục Cảnh Thần bớt uống rượu, về nhà đúng giờ hơn, nhưng vẫn ngủ ở phòng khách. Ôn Thanh Dư vẫn chuẩn bị cơm tối, vẫn hỏi hắn trị liệu có mệt không, vẫn dùng giọng dịu dàng nói chuyện với mẹ Lục qua điện thoại. Chỉ là y bắt đầu sợ phòng ngủ chính hơn. Có những đêm nằm trên chiếc giường từng ôm lấy hai người trong cơn mơ hồ, y sẽ bất giác nhớ đến hơi thở nóng của Lục Cảnh Thần bên tai, nhớ đến câu “anh muốn em”, rồi lại nhớ đến sáng hôm sau hắn hỏi mình có làm gì quá giới hạn không.

Quá giới hạn.

Hóa ra đối với họ, một đêm thân mật cũng có thể được gọi là quá giới hạn.

Khoảng hai tuần sau, Ôn Thanh Dư nhận ra cơ thể mình có chút khác thường. Ban đầu chỉ là mệt mỏi, buồn ngủ, ăn không ngon. Y cho rằng do tinh thần quá căng thẳng, cũng không để trong lòng. Nhưng một buổi sáng, khi đang chuẩn bị bữa sáng cho Lục Cảnh Thần, mùi trứng chiên vừa bốc lên đã khiến dạ dày y cuộn lại. Ôn Thanh Dư vội tắt bếp, chạy vào phòng vệ sinh nôn khan một lúc lâu nhưng không nôn ra gì.

Lục Cảnh Thần vừa xuống lầu thì nghe thấy tiếng động, lập tức bước nhanh đến cửa phòng vệ sinh. “Thanh Dư, em sao vậy?”

Ôn Thanh Dư mở vòi nước súc miệng, sắc mặt trắng hơn giấy. Y vịn bồn rửa, cố gắng đứng thẳng. “Không sao, chắc tối qua ngủ không ngon nên hơi khó chịu.”

Lục Cảnh Thần nhíu mày. “Anh đưa em đi bệnh viện.”

“Không cần.” Ôn Thanh Dư gần như lập tức từ chối, sau đó nhận ra mình phản ứng quá nhanh, liền hạ giọng. “Em thật sự không sao. Có lẽ dạ dày hơi khó chịu, em uống thuốc là được.”

“Không được uống thuốc bừa.” Lục Cảnh Thần nói. “Anh gọi bác sĩ đến nhà.”

Ôn Thanh Dư nắm chặt mép bồn rửa. Trong đầu y bỗng hiện lên đêm mưa ấy, hiện lên cơ thể mình sau đó mệt đến mức đứng không vững, hiện lên những kiến thức y từng cố tránh né trong hồ sơ y tế. Nhưng rất nhanh, y lại tự phủ nhận. Không thể nhanh như vậy. Hơn nữa khả năng ấy quá xa, xa đến mức giống một chuyện không nên xảy ra trong cuộc hôn nhân này.

“Cảnh Thần.” Ôn Thanh Dư quay đầu nhìn hắn, cố gắng cười. “Hôm nay anh còn có cuộc họp quan trọng. Em nghỉ một lát là được. Nếu chiều vẫn khó chịu, em sẽ tự đi khám.”

Lục Cảnh Thần nhìn y, rõ ràng không yên tâm. “Em hứa?”

Ôn Thanh Dư gật đầu. “Em hứa.”

Cuối cùng, Lục Cảnh Thần vẫn bị cuộc gọi từ công ty thúc giục rời đi. Trước khi đi, hắn dặn đi dặn lại nếu khó chịu nhất định phải gọi cho hắn. Ôn Thanh Dư đứng ở cửa tiễn hắn, áo len rộng che đi thân hình gầy mảnh, sắc mặt dịu dàng như thường. Đến khi xe của Lục Cảnh Thần rời khỏi sân, y mới chậm rãi đặt tay lên bụng mình.

Nơi đó vẫn phẳng lặng, không có bất cứ dấu hiệu gì rõ ràng.

Nhưng trái tim Ôn Thanh Dư lại đập rất nhanh.

Y đứng trong phòng khách yên tĩnh rất lâu, cuối cùng buông tay xuống, tự cười mình nghĩ quá nhiều. Chỉ một lần mà thôi. Huống hồ mọi thứ còn chưa chắc. Huống hồ cuộc hôn nhân của y và Lục Cảnh Thần đã đi đến dáng vẻ này, ông trời sẽ không đùa y tàn nhẫn như vậy.

Y không biết rằng, có những liên kết nhỏ bé đã lặng lẽ bắt đầu trong một đêm mưa mà cả hai đều không dám nhắc lại.

Cũng giống như vết nứt giữa họ, âm thầm lan ra từng chút, chờ đến ngày không còn ai có thể giả vờ không nhìn thấy.

(Hết chương 5)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0