Chương 3: Căn Phòng Sáng Đèn Đến Bình Minh
Lục Cảnh Thần không ngủ.
Căn phòng bên cạnh phòng tân hôn cũng được khách sạn chuẩn bị rất tốt, giường rộng, rèm dày, ánh đèn đầu giường ấm áp vừa đủ để người ta thả lỏng sau một ngày mệt mỏi. Nhưng hắn ngồi trên ghế cạnh cửa sổ suốt nửa đêm, áo sơ mi vẫn chưa thay, cà vạt bị kéo lỏng, áo vest vắt trên tay vịn ghế, cả người giống như vừa rời khỏi một bữa tiệc náo nhiệt lại bị ném thẳng vào khoảng lặng không có lối ra. Bên ngoài cửa kính, khu vườn nơi diễn ra lễ cưới đã tắt gần hết đèn. Vòm hoa trắng xanh trong đêm tối chỉ còn là một bóng mờ, lặng lẽ đứng đó như chứng nhân của một giấc mộng bị bỏ dở.
Hắn cúi đầu nhìn bàn tay phải của mình.
Chính bàn tay này buổi chiều đã đeo nhẫn cưới cho Ôn Thanh Dư, đã nắm tay y đi giữa lời chúc phúc của mọi người, đã lau nước mắt vui mừng trên khóe mắt y khi hai người lặng lẽ đứng bên hồ sau tiệc cưới. Cũng chính bàn tay này, trong đêm tân hôn, đã rút về trước phần cơ thể mà Ôn Thanh Dư lấy hết can đảm giao cho hắn. Động tác đó không hề mạnh, nhưng Lục Cảnh Thần biết, có những tổn thương không cần tiếng động vẫn đủ làm người ta đau đến tan nát.
Trong đầu hắn cứ lặp đi lặp lại ánh mắt của Ôn Thanh Dư lúc ấy.
Không phải phẫn nộ, cũng không phải trách móc. Nếu Ôn Thanh Dư tức giận chất vấn hắn, nếu y khóc lớn hỏi hắn vì sao, có lẽ Lục Cảnh Thần còn có thể dựa vào phản ứng ấy để tìm cách xin lỗi, để kéo người vào lòng, để bù đắp ngay lập tức dù vụng về. Nhưng Ôn Thanh Dư chỉ đứng đó, sắc mặt trắng bệch, bàn tay chậm rãi co lại như muốn giấu đi thứ vừa bị từ chối. Y nói không sao, y gật đầu để hắn sang phòng bên cạnh, y còn dặn mình sẽ khóa cửa như thể không muốn khiến hắn lo lắng thêm.
Chính sự ngoan ngoãn đó mới làm Lục Cảnh Thần gần như không chịu nổi.
Hắn yêu Ôn Thanh Dư, chuyện này chưa từng là giả. Từ lần đầu tiên nhìn thấy y đứng trong sảnh khách sạn, cúi đầu kiểm tra bản thiết kế, mái tóc mềm rũ xuống che một phần gò má, Lục Cảnh Thần đã bị sự yên tĩnh trên người y hấp dẫn. Về sau càng tiếp xúc, hắn càng phát hiện y không chỉ dịu dàng mà còn kiên cường. Ôn Thanh Dư có thể vì một chi tiết nhỏ trong phương án mà thức đến hai giờ sáng, có thể bình tĩnh đối mặt với khách hàng khó tính, cũng có thể mỉm cười cảm ơn khi nhận được một chút thiện ý rồi lặng lẽ ghi nhớ rất lâu. Y giống một nhành cây non từng bị gió lạnh quật qua nhiều mùa, nhìn thì mềm, nhưng rễ lại cắm rất sâu vào đất.
Lục Cảnh Thần từng muốn trở thành người che gió cho nhành cây ấy.
Nhưng đêm nay, chính hắn lại là cơn gió làm y run rẩy.
Hắn nhắm mắt, lưng dựa vào ghế, cổ họng khô khốc. Lý trí của hắn không ngừng nói rằng Ôn Thanh Dư không làm sai gì cả. Y không cố ý lừa gạt, cũng không dùng hôn nhân để trói buộc hắn. Y thậm chí chọn ngay đêm tân hôn nói ra tất cả, bởi vì y muốn bước vào cuộc hôn nhân này bằng sự chân thành cuối cùng. Nhưng một phần bản năng khác trong hắn lại không thể lập tức vượt qua được cảm giác xa lạ mãnh liệt kia. Hắn biết rõ xu hướng của mình, biết rõ nhiều năm qua mình chỉ rung động trước nam giới, chỉ có ham muốn với thân thể nam giới. Bí mật của Ôn Thanh Dư không làm tình yêu của hắn biến mất, nhưng nó khiến nhận thức thân mật mà hắn vốn tin là rất chắc chắn đột ngột nứt ra một khe hở.
Lục Cảnh Thần ghét chính khe hở đó.
Hắn càng ghét bản thân không thể lập tức quay lại, ôm Ôn Thanh Dư rồi nói tất cả đều không quan trọng. Bởi hắn biết Ôn Thanh Dư quá nhạy cảm, chỉ cần một chút cứng ngắc, một chút miễn cưỡng, y đều sẽ nhận ra. Hắn không muốn dùng lời nói đẹp đẽ che phủ phản ứng chưa được xử lý của mình, để đến khi hai người thật sự thân mật, y lại một lần nữa nhìn thấy sự do dự trong mắt hắn. So với lời hứa không đủ thành thật, sự im lặng của đêm nay có lẽ ít tàn nhẫn hơn một chút.
Nhưng cũng chỉ là ít hơn một chút.
Gần ba giờ sáng, Lục Cảnh Thần đứng dậy đi đến cửa. Tay hắn đặt lên nắm cửa rất lâu, cuối cùng vẫn mở ra. Hành lang ngoài phòng yên tĩnh không một tiếng động, thảm dày nuốt mất bước chân của hắn. Hắn đi đến trước cửa phòng tân hôn, nhìn khe sáng rất mỏng dưới cửa, biết Ôn Thanh Dư vẫn chưa tắt đèn. Hắn nâng tay muốn gõ cửa, nhưng đầu ngón tay chỉ dừng giữa không trung.
Nếu cửa mở ra, hắn có thể nói gì?
Nói anh xin lỗi, nhưng anh vẫn chưa biết phải làm sao. Nói anh yêu em, nhưng anh cần thêm thời gian để chấp nhận cơ thể em. Nói em đừng khóc, nhưng chính anh là người khiến em khóc.
Không câu nào đủ tốt.
Sau cánh cửa, Ôn Thanh Dư cũng chưa ngủ. Y nằm nghiêng bên mép giường, nghe thấy ngoài cửa hình như có tiếng bước chân rất nhẹ. Y mở mắt trong bóng tối, nhìn cánh cửa khép kín rất lâu. Trái tim y yếu ớt nhói lên một chút, gần như vô thức chờ tiếng gõ cửa vang lên. Chỉ cần Lục Cảnh Thần gõ cửa, chỉ cần hắn nói một câu “Thanh Dư, anh quay lại rồi”, có lẽ y vẫn sẽ mở cửa. Không phải vì y không đau, mà vì tình yêu hơn một năm không thể bị nhổ sạch chỉ trong một đêm.
Nhưng tiếng gõ cửa ấy mãi không vang lên.
Ôn Thanh Dư kéo chăn cao hơn, vùi nửa khuôn mặt vào trong. Y không oán Lục Cảnh Thần đứng ngoài mà không vào, thậm chí còn tự mình tìm lý do thay hắn. Có lẽ hắn cũng rất khó xử, có lẽ hắn thật sự cần thời gian, có lẽ đối với một người thuần gay như hắn, chuyện này quá bất ngờ. Ôn Thanh Dư tự nói với mình phải hiểu cho hắn, nhưng nước mắt vẫn lặng lẽ thấm vào vỏ gối. Hiểu và không đau vốn là hai chuyện khác nhau.
Đến khi trời gần sáng, Ôn Thanh Dư mới thiếp đi trong mệt mỏi. Giấc ngủ của y rất nông, trong mơ toàn là những mảnh vụn lẫn lộn của lễ cưới. Có lúc y thấy mình đứng trên con đường rải hoa, Lục Cảnh Thần ở cuối đường mỉm cười với y. Có lúc hình ảnh lại chuyển thành phòng tân hôn trống rỗng, hắn đứng trước mặt y, bàn tay rút về, còn y cúi đầu nhìn chiếc nhẫn cưới bỗng nhiên trở nên quá nặng. Những hình ảnh ấy đan xen nhau, khiến y dù ngủ cũng nhíu mày rất khẽ.
Sáng hôm sau, Ôn Thanh Dư tỉnh dậy vì tiếng chuông điện thoại.
Trong phòng chỉ còn một ngọn đèn ngủ mờ nhạt. Rèm cửa không kéo kín, ánh sáng xám trắng của buổi sớm len vào, rơi lên những cánh hoa hồng đã hơi héo trên giường. Ôn Thanh Dư mở mắt, mất vài giây mới nhớ ra mình đang ở đâu. Cảm giác đau nhức trong mắt khiến y vô thức đưa tay chạm lên mặt, đầu ngón tay chạm phải làn da lạnh và khô, nhưng khóe mắt vẫn còn hơi sưng.
Điện thoại vẫn rung trên bàn. Y ngồi dậy, kéo áo ngủ kín hơn rồi cầm điện thoại lên. Màn hình hiện tên Tần Duyệt. Ôn Thanh Dư nhìn ba chữ ấy rất lâu mới bấm nghe, cố gắng làm cho giọng mình không quá khác thường.
“Duyệt Duyệt.”
Đầu bên kia lập tức vang lên giọng nói đầy sức sống của Tần Duyệt: “Tân hôn vui vẻ, Ôn tiên sinh. Tối qua ngủ ngon không? Tôi vốn muốn nhắn cậu nhưng nghĩ đến đêm tân hôn của hai người nên kiềm chế lương tâm, không làm bóng đèn nữa.”
Ôn Thanh Dư cụp mắt, đầu ngón tay nắm chặt mép chăn. Y nhìn những cánh hoa trên giường, cổ họng nghẹn lại trong một khoảnh khắc rất ngắn, sau đó mới nhẹ giọng nói: “Ừ, ngủ rồi.”
“Giọng cậu sao vậy?” Tần Duyệt lập tức nhận ra. “Khàn khàn, có phải hôm qua mệt quá không? Hay bị cảm? Tôi đã nói tiệc cưới kéo dài như vậy cậu chắc chắn chịu không nổi mà. Lục Cảnh Thần đâu, anh ta có chăm cậu không?”
Ôn Thanh Dư không biết nên trả lời thế nào. Y quay đầu nhìn căn phòng trống, cảm giác lạnh lẽo chậm rãi bò lên lồng ngực. “Anh ấy… ở bên ngoài.”
“Bên ngoài?” Tần Duyệt hơi nghi hoặc. “Sáng sớm đi mua đồ ăn cho cậu à? Được đấy, xem ra Lục tổng cũng rất tự giác.”
Ôn Thanh Dư im lặng một chút rồi đáp: “Có lẽ vậy.”
Tần Duyệt vẫn thấy không yên tâm. “Thanh Dư, cậu thật sự không sao chứ? Sao tôi cứ cảm thấy giọng cậu không ổn. Nếu mệt thì hôm nay đừng đi đâu, dù có lịch gì cũng để Lục Cảnh Thần xử lý. Cậu vừa kết hôn xong, có quyền làm người lười biếng một ngày.”
Ôn Thanh Dư nắm điện thoại, khóe môi gượng cong lên nhưng không phát ra tiếng cười. “Tớ biết rồi. Tớ không sao, chỉ hơi mệt.”
“Vậy cậu ngủ tiếp đi. Tôi không làm phiền nữa.” Tần Duyệt dừng một chút, giọng bỗng mềm hơn. “Thanh Dư, chúc cậu hạnh phúc nhé. Cậu nhất định phải hạnh phúc.”
Ôn Thanh Dư cúi đầu rất thấp. Một câu rất bình thường lại làm mũi y cay đến khó chịu. Y sợ chỉ cần mở miệng lâu hơn một chút sẽ lộ ra tiếng nghẹn, đành đáp thật nhanh: “Ừ. Cảm ơn cậu.”
Điện thoại ngắt kết nối, căn phòng lại yên tĩnh. Ôn Thanh Dư ngồi trên giường một lúc rồi đứng dậy. Y không muốn để Lục Cảnh Thần nhìn thấy phòng tân hôn vẫn giữ nguyên dáng vẻ tối qua, như thể từng cánh hoa đều đang nhắc hắn nhớ đến sự thất bại của đêm đầu tiên. Vì vậy y cúi xuống nhặt từng cánh hoa trên ga giường bỏ vào thùng rác, động tác rất nhẹ, rất chậm. Sau đó y gấp lại chăn, dọn ly rượu chưa dùng, đem bó hoa cưới đã hơi héo cắm vào bình nước sạch.
Làm xong những việc ấy, y vào phòng tắm rửa mặt. Người trong gương có đôi mắt đỏ và sưng, sắc mặt tái hơn bình thường. Ôn Thanh Dư nhìn vài giây rồi mở vòi nước, dùng nước lạnh vỗ lên mặt. Cảm giác lạnh buốt khiến y tỉnh táo hơn, cũng khiến những cảm xúc hỗn loạn trong lòng tạm thời bị ép xuống. Y thay một bộ áo sơ mi cổ cao màu nhạt, cài cúc trên cùng, bên ngoài khoác áo len mỏng. Bộ đồ kín đáo ấy khiến y trông như ngày thường, chỉ là ánh mắt mất đi vẻ mềm mại rất nhỏ mà Lục Cảnh Thần từng yêu nhất.
Khi Ôn Thanh Dư mở cửa phòng, Lục Cảnh Thần đang đứng ngoài hành lang.
Trên tay hắn cầm túi giấy của nhà hàng khách sạn, bên trong là cháo nóng và vài món điểm tâm nhẹ. Áo sơ mi của hắn đã thay, tóc cũng được chỉnh lại gọn gàng, nhưng dưới mắt vẫn có quầng xanh rất nhạt. Hai người đối diện nhau trong khoảnh khắc, không ai lập tức nói gì. Mới hôm qua họ còn là tân lang được mọi người chúc phúc, vậy mà sáng nay chỉ cách nhau một cánh cửa lại như hai người đã đi qua một trận tuyết rất dài.
Lục Cảnh Thần nhìn mắt Ôn Thanh Dư, sắc mặt hơi trầm xuống. “Em khóc cả đêm?”
Ôn Thanh Dư vô thức muốn nói không, nhưng nhìn ánh mắt hắn, lời nói dối ấy bỗng trở nên quá vô nghĩa. Y rũ mắt tránh đi, giọng rất nhẹ: “Không nhiều.”
Không nhiều.
Lục Cảnh Thần nghe hai chữ ấy, bàn tay cầm túi giấy siết chặt đến mức quai giấy hơi biến dạng. Hắn biết Ôn Thanh Dư đang giảm nhẹ mọi chuyện, giống như y vẫn luôn làm. Khi bị người khác làm khó, y nói không sao. Khi bị sốt đến môi trắng bệch, y cũng nói ngủ một giấc là được. Đêm qua bị hắn bỏ lại trong phòng tân hôn, y vẫn nói không nhiều.
“Anh mua cháo.” Lục Cảnh Thần cố gắng để giọng mình ổn định. “Em ăn một chút trước đã.”
Ôn Thanh Dư gật đầu, nghiêng người để hắn vào phòng. Lục Cảnh Thần bước vào, ánh mắt lướt qua căn phòng đã được dọn gọn gàng. Hoa trên giường không còn, rượu vang chưa mở được đặt lại trên kệ, chỉ có chiếc bình cắm bó hoa cưới bên cửa sổ chứng minh nơi này từng được chuẩn bị cho một đêm rất khác. Hắn biết những thứ đó là Ôn Thanh Dư tự tay dọn. Y luôn như vậy, dù người đau là y, y vẫn sẽ trước tiên làm cho mọi thứ trông bình thường hơn.
Bữa sáng được đặt lên bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Cháo vẫn còn nóng, hơi trắng bốc lên rất nhạt. Ôn Thanh Dư ngồi xuống đối diện Lục Cảnh Thần, cầm thìa khuấy cháo nhưng không ăn. Hắn nhìn động tác của y, thấp giọng nói: “Ăn một chút. Tối qua em gần như không ăn gì.”
Ôn Thanh Dư múc một thìa cháo đưa lên miệng. Cháo mềm và thơm, nhưng y nuốt xuống lại thấy cổ họng khô đến đau. Lục Cảnh Thần ngồi đối diện, không động đũa, ánh mắt vẫn đặt trên người y. Sự quan tâm ấy nếu đặt vào hôm qua sẽ khiến Ôn Thanh Dư thấy ấm, nhưng giờ đây lại khiến y không biết nên làm sao. Hắn vẫn chăm sóc y, vẫn nhớ y chưa ăn, nhưng tối qua hắn cũng là người rời khỏi căn phòng này.
Hai việc ấy cùng tồn tại, làm Ôn Thanh Dư đau lòng hơn là bị lạnh nhạt hoàn toàn.
Ăn được vài thìa, y đặt bát xuống. “Em no rồi.”
Lục Cảnh Thần nhíu mày. “Em mới ăn rất ít.”
“Em thật sự không ăn nổi.” Ôn Thanh Dư nhìn bát cháo, ngón tay đặt trên thìa hơi trắng ra. “Cảnh Thần, chúng ta nói chuyện đi.”
Lục Cảnh Thần im lặng vài giây rồi gật đầu. “Được.”
Ôn Thanh Dư không lập tức nhìn hắn. Y như đang sắp xếp lại từng câu trong đầu, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh hơn. Đêm qua y đã khóc đủ rồi. Sáng nay y không muốn lại khóc trước mặt Lục Cảnh Thần, càng không muốn dùng sự yếu đuối khiến hắn cảm thấy mình bị ép phải chấp nhận. Tình yêu có thể cần cố gắng, nhưng nếu sự cố gắng ấy chỉ đến từ áy náy, đối với cả hai đều là tra tấn.
“Anh đã bình tĩnh hơn chưa?” Ôn Thanh Dư hỏi.
Lục Cảnh Thần nhìn y, đáp rất chậm: “Một chút.”
“Vậy anh có thể nói thật với em không?” Ôn Thanh Dư ngẩng đầu. Ánh mắt y còn đỏ, nhưng rất tỉnh táo. “Không cần sợ em buồn, cũng không cần nói những lời dễ nghe. Em muốn nghe sự thật.”
Lục Cảnh Thần đặt tay lên bàn, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út chạm nhẹ vào mặt gỗ phát ra âm thanh rất khẽ. Hắn nhìn người đối diện, trong lòng như bị một sợi dây siết lại. “Anh không hối hận vì cưới em. Anh cũng không ghét em, càng không cảm thấy em là người đáng bị xem thường. Nhưng chuyện tối qua đến quá đột ngột, anh cần thời gian để điều chỉnh. Anh biết câu này đối với em rất tàn nhẫn, nhưng nếu anh nói mình có thể lập tức tiếp nhận tất cả, đó mới là nói dối.”
Ôn Thanh Dư nghe rất yên lặng.
Lục Cảnh Thần nhìn sắc mặt y, giọng càng thấp hơn. “Anh xin lỗi vì đã rút tay. Phản ứng đó làm em tổn thương, anh biết. Nếu có thể quay lại, anh nhất định sẽ không làm như vậy.”
Ôn Thanh Dư cúi mắt, hàng mi che đi một phần cảm xúc. “Nhưng khi ấy anh vẫn sẽ thấy khó chấp nhận, đúng không?”
Lục Cảnh Thần không thể phủ nhận.
Sự im lặng của hắn khiến Ôn Thanh Dư hiểu tất cả. Y không gục xuống như đêm qua, cũng không rơi nước mắt. Có lẽ vì trái tim đã bị khoét một lỗ từ trước, sáng nay gió thổi qua tuy vẫn đau, nhưng không còn bất ngờ nữa. Y dùng đầu ngón tay chạm vào mép bát cháo, cảm giác nóng đã dần nguội đi.
“Em hiểu.” Y nói.
Lục Cảnh Thần hơi nhíu mày. “Thanh Dư, đừng luôn nói em hiểu.”
Ôn Thanh Dư nhìn hắn. “Nhưng em thật sự hiểu. Anh là thuần gay, em biết. Em cũng biết chuyện này với anh không dễ tiếp nhận. Thật ra trước khi nói, em đã chuẩn bị cho khả năng xấu nhất rồi.”
“Khả năng xấu nhất là gì?” Lục Cảnh Thần hỏi, giọng khàn đi.
Ôn Thanh Dư mím môi rất nhẹ. “Là anh không cần em nữa.”
Ngực Lục Cảnh Thần đau nhói. Hắn gần như lập tức đưa tay qua bàn nắm lấy tay Ôn Thanh Dư, nhưng đầu ngón tay vừa chạm đến mu bàn tay y, y đã khẽ run lên. Lục Cảnh Thần dừng lại, sau đó vẫn chậm rãi nắm lấy tay y, nhưng không dùng lực ép buộc.
“Anh không nói không cần em.” Hắn nhìn y, từng chữ rất rõ. “Thanh Dư, anh không muốn ly hôn, cũng không muốn kết thúc. Anh chỉ cần thời gian. Em có thể cho anh thời gian không?”
Ôn Thanh Dư nhìn bàn tay hai người đặt trên bàn. Trước kia chỉ cần Lục Cảnh Thần nắm tay, y sẽ cảm thấy an tâm. Nhưng hôm nay, nơi được hắn chạm vào lại như bị một cảm giác chua xót phủ kín. Y không rút tay về, bởi vì y vẫn yêu hắn. Chính vì còn yêu, y mới càng không biết phải đứng ở đâu trong tình huống này.
“Bao lâu?” y hỏi.
Lục Cảnh Thần không trả lời được.
Ôn Thanh Dư khẽ cười một chút. Nụ cười ấy rất nhạt, không có ý châm chọc, chỉ là mệt mỏi. “Anh xem, chính anh cũng không biết. Cảnh Thần, em có thể cho anh thời gian, nhưng trong khoảng thời gian đó, chúng ta phải sống thế nào?”
Lục Cảnh Thần trầm mặc.
“Chúng ta vừa kết hôn hôm qua.” Ôn Thanh Dư nói tiếp, giọng vẫn nhẹ nhưng mỗi chữ đều như rơi xuống nơi không ai dám nhìn thẳng. “Hôm nay đáng lẽ phải bắt đầu tuần trăng mật. Sau đó chúng ta sẽ về nhà, sống trong căn nhà anh đã chuẩn bị. Mọi người sẽ hỏi chúng ta có vui không, có hạnh phúc không. Em phải trả lời thế nào? Nếu tối đến anh vẫn không thể chạm vào em, em phải giả vờ như không sao bao lâu?”
Lục Cảnh Thần siết tay y. “Anh sẽ cố gắng.”
Ôn Thanh Dư nhìn hắn. “Em tin anh sẽ cố gắng. Nhưng nếu anh cố gắng rồi vẫn không được thì sao?”
Câu hỏi ấy khiến căn phòng lại im lặng.
Lục Cảnh Thần chưa từng sợ những vấn đề khó trong công việc. Dự án bế tắc, hợp đồng đổ vỡ, cổ đông gây áp lực, hắn đều có thể bình tĩnh tìm cách giải quyết. Nhưng trước câu hỏi của Ôn Thanh Dư, hắn lại phát hiện mình không có đáp án chắc chắn. Bởi đây không phải bản kế hoạch có thể sửa bằng vài dòng điều khoản, cũng không phải cuộc đàm phán chỉ cần cân nhắc lợi ích. Đây là cơ thể của người hắn yêu, là lòng tự trọng của y, là cuộc hôn nhân vừa bắt đầu của hai người.
Nếu hắn cố gắng rồi vẫn không được, Ôn Thanh Dư sẽ phải chịu thêm bao nhiêu tổn thương?
Lục Cảnh Thần nhìn y, giọng trầm xuống. “Anh sẽ không để em chịu một mình.”
“Nhưng đêm qua em đã ở một mình.” Ôn Thanh Dư nói rất khẽ.
Lục Cảnh Thần cứng đờ.
Ôn Thanh Dư như cũng nhận ra câu này quá sắc, lập tức rũ mắt. “Xin lỗi, em không có ý trách anh.”
“Em có thể trách anh.” Lục Cảnh Thần nói. “Đó là lỗi của anh.”
Ôn Thanh Dư lắc đầu. “Trách anh thì chuyện có khác đi không?”
Câu nói ấy khiến Lục Cảnh Thần nghẹn lại. Hắn nhìn Ôn Thanh Dư, bỗng cảm thấy y cách mình rất xa. Không phải khoảng cách của hai chiếc ghế đối diện, mà là một khoảng cách được tạo nên từ đêm qua, từ tất cả những lời hắn chưa nói được và những giọt nước mắt y lặng lẽ nuốt xuống. Hắn muốn kéo y lại, nhưng lại sợ dùng sai cách sẽ càng đẩy y ra xa hơn.
Ôn Thanh Dư rút tay về trước. Động tác của y không mạnh, thậm chí còn rất lễ phép, giống như chỉ là muốn cầm cốc nước bên cạnh. Nhưng Lục Cảnh Thần biết không phải. Hắn nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình, cảm giác bất an lần đầu rõ ràng đến vậy.
“Tuần trăng mật…” Ôn Thanh Dư cầm cốc nước, uống một ngụm rất nhỏ rồi nói, “có thể hủy không?”
Lục Cảnh Thần ngẩng đầu. “Em không muốn đi?”
“Em nghĩ bây giờ đi cũng không phù hợp.” Ôn Thanh Dư nói. “Chúng ta như vậy, nếu đến một nơi xa lạ, mỗi ngày ở chung một phòng, anh sẽ áp lực, em cũng sẽ áp lực. Không bằng về nhà trước.”
Lục Cảnh Thần nhìn y. “Thanh Dư, anh không muốn em vì anh mà nhượng bộ đến mức này.”
“Không phải nhượng bộ.” Ôn Thanh Dư nói rất chậm. “Là em cũng cần thời gian.”
Lục Cảnh Thần im lặng.
Ôn Thanh Dư đặt cốc xuống, giọng bình tĩnh hơn lúc nãy rất nhiều. “Em cần thời gian để không vì một động tác của anh mà nghĩ mình rất đáng ghét. Em cần thời gian để biết sau này phải đối mặt với anh thế nào. Cảnh Thần, em không muốn vừa kết hôn đã khiến anh khó xử, nhưng em cũng không muốn mỗi tối đều nằm cạnh anh rồi tự hỏi có phải anh đang chịu đựng em không.”
Lục Cảnh Thần nhìn y thật lâu. Cuối cùng, hắn gật đầu. “Được. Tuần trăng mật tạm thời hủy. Anh sẽ xử lý.”
Ôn Thanh Dư khẽ thở ra một hơi, không biết là nhẹ nhõm hay mất mát. “Cảm ơn.”
Lục Cảnh Thần nhíu mày. Hắn không thích nghe Ôn Thanh Dư nói cảm ơn trong tình huống này. Họ đã kết hôn, đáng lẽ những quyết định liên quan đến cả hai không nên biến thành sự khách sáo giữa người làm phiền và người bị làm phiền. Nhưng nhìn sắc mặt mệt mỏi của y, hắn cuối cùng không nói gì thêm.
Bữa sáng kết thúc trong sự lặng lẽ. Ôn Thanh Dư ăn thêm vài thìa dưới ánh mắt của Lục Cảnh Thần, sau đó thật sự không ăn nổi nữa. Lục Cảnh Thần thu dọn túi giấy, gọi điện cho trợ lý hủy lịch trình tuần trăng mật. Giọng hắn trong điện thoại vẫn trầm ổn như thường, chỉ nói có việc riêng cần điều chỉnh, không giải thích thêm. Ôn Thanh Dư ngồi bên cửa sổ, nhìn bóng lưng hắn, bỗng nhớ đến hôm qua hắn cũng dùng giọng như vậy sắp xếp từng chi tiết của lễ cưới, cẩn thận đến mức không để y phải lo gì.
Hóa ra chỉ qua một đêm, cùng một người, cùng một giọng nói, cảm giác đã khác nhiều như vậy.
Đến gần trưa, hai người rời khách sạn. Nhân viên phụ trách lễ cưới đưa đồ đến tận xe, còn mỉm cười chúc hai người tân hôn vui vẻ. Ôn Thanh Dư lễ phép đáp lại, nụ cười trên mặt rất dịu, không ai nhìn ra y đã khóc gần như cả đêm. Lục Cảnh Thần đứng bên cạnh nhìn nụ cười ấy, trong lòng lại bị kéo căng đến phát đau. Hắn từng rất thích dáng vẻ Ôn Thanh Dư cười nhẹ với người khác, bởi nụ cười ấy sạch sẽ và ôn hòa. Nhưng hôm nay hắn mới biết, hóa ra y có thể dùng cùng một nụ cười để che kín mọi vết thương.
Trên đường về nhà, trong xe yên tĩnh đến mức tài xế cũng không dám mở nhạc. Ôn Thanh Dư ngồi bên phải hàng ghế sau, Lục Cảnh Thần ngồi bên trái, giữa hai người cách một khoảng không quá lớn nhưng không ai chủ động rút ngắn. Trước kia khi ngồi xe, Lục Cảnh Thần thường sẽ nắm tay y hoặc để y dựa vai mình nghỉ ngơi. Ôn Thanh Dư có lúc ngại tài xế phía trước, nhưng Lục Cảnh Thần luôn rất tự nhiên, như thể thân mật với người yêu là chuyện không cần che giấu.
Hôm nay, hai bàn tay của họ đều đặt trên đầu gối mình.
Xe đi ngang qua con đường ven hồ nơi hôm qua treo đầy bảng chỉ dẫn đến lễ cưới. Một vài dải lụa trắng chưa kịp tháo xuống vẫn bay nhẹ trong gió. Ôn Thanh Dư nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt dừng trên những dải lụa ấy rất lâu rồi chậm rãi dời đi. Lục Cảnh Thần nhìn nghiêng gương mặt y, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như bị thứ gì chặn lại. Hắn chưa từng thiếu lời trước mặt Ôn Thanh Dư như lúc này.
Căn nhà tân hôn của họ nằm trong một khu dân cư yên tĩnh gần trung tâm thành phố. Đó là biệt thự nhỏ Lục Cảnh Thần tự mình chọn, không quá phô trương nhưng đủ rộng rãi. Trước khi kết hôn, hắn từng đưa Ôn Thanh Dư đến xem nhà nhiều lần, hỏi y thích rèm màu gì, muốn phòng đọc sách đặt ở đâu, ban công có nên trồng hoa không. Khi ấy Ôn Thanh Dư còn hơi ngượng, nói mình không có yêu cầu gì nhiều. Lục Cảnh Thần lại nói đây là nhà của hai người, không thể chỉ có dấu vết của một mình hắn.
Bây giờ Ôn Thanh Dư đứng trước cánh cửa ấy, bỗng cảm thấy lòng bàn chân nặng trĩu.
Lục Cảnh Thần mở cửa, lấy dép trong nhà đặt xuống trước mặt y theo thói quen. “Vào đi.”
Ôn Thanh Dư cúi đầu thay dép. Căn nhà bên trong rất sạch sẽ, hoa tươi trên bàn phòng khách vừa được người giúp việc thay hôm qua, phòng bếp còn đặt bộ chén đĩa mới mà y chọn. Tất cả đều giống như đang chờ một đôi bạn đời mới cưới trở về bắt đầu cuộc sống ngọt ngào. Nhưng Ôn Thanh Dư bước vào, chỉ cảm thấy sự yên tĩnh trong nhà rộng đến đáng sợ.
Hành lý được đưa lên phòng ngủ chính. Lục Cảnh Thần đi theo sau Ôn Thanh Dư, thấy y đứng trước cửa phòng ngủ hơi khựng lại. Phòng này cũng được chuẩn bị làm phòng tân hôn thứ hai. Ga giường màu xám nhạt, rèm trắng, tủ đầu giường đặt một khung ảnh cưới nhỏ. Trong ảnh, Lục Cảnh Thần đứng sau lưng Ôn Thanh Dư, một tay ôm eo y, cúi đầu nhìn y cười. Ôn Thanh Dư trong ảnh cũng đang cười, ánh mắt có sự tin tưởng mà giờ đây nhìn lại khiến người ta không đành lòng.
Lục Cảnh Thần nhìn theo ánh mắt y, thấp giọng nói: “Tối nay em ngủ phòng này. Anh sang phòng khách.”
Ôn Thanh Dư quay đầu nhìn hắn.
Lục Cảnh Thần giải thích: “Không phải anh muốn tránh em. Chỉ là anh nghĩ nếu anh ở đây, em sẽ ngủ không ngon.”
Ôn Thanh Dư im lặng vài giây, sau đó gật đầu. “Được.”
Lục Cảnh Thần lại nghe thấy hai chữ ấy. Được. Không sao. Em hiểu. Những câu nói ngoan ngoãn ấy như từng viên đá nhỏ lặng lẽ chất lên ngực hắn, không đủ khiến hắn lập tức gục xuống, nhưng càng lúc càng nặng. Hắn nhìn Ôn Thanh Dư đi đến bên vali, cúi xuống lấy quần áo treo vào tủ. Động tác của y rất tự nhiên, như thể đây chỉ là một ngày bình thường sau khi đi xa trở về.
Nhưng rõ ràng hôm nay là ngày đầu tiên sau lễ cưới.
“Thanh Dư.” Lục Cảnh Thần gọi y.
Ôn Thanh Dư dừng tay. “Sao vậy?”
“Em không cần vội dọn.” Hắn nói. “Nghỉ ngơi trước đi. Mắt em còn sưng.”
Ôn Thanh Dư cúi đầu sờ nhẹ khóe mắt. “Em dọn một chút rồi nghỉ. Nếu để đồ lộn xộn, em sẽ càng khó chịu.”
Lục Cảnh Thần biết đó là thói quen của y. Mỗi khi tâm trạng hỗn loạn, Ôn Thanh Dư sẽ tìm một việc cụ thể để làm, dọn dẹp, sắp xếp, lau bàn, rửa cốc, giống như chỉ cần đồ vật trở về đúng vị trí, lòng người cũng có thể bớt rối hơn. Hắn bước lên muốn giúp y lấy vali, nhưng Ôn Thanh Dư gần như lập tức nói: “Em tự làm được.”
Giọng y không nặng, thậm chí còn rất nhẹ. Nhưng Lục Cảnh Thần vẫn dừng tay.
Một khoảng im lặng ngắn ngủi rơi xuống giữa hai người. Ôn Thanh Dư nhận ra phản ứng của mình hơi quá, ngón tay nắm áo trong vali siết lại. Y quay đầu muốn nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt Lục Cảnh Thần, lời xin lỗi lại nghẹn ở cổ họng. Vì sao y phải xin lỗi? Chỉ vì y không thể lập tức để người vừa rút tay khỏi mình tiếp tục chạm vào đồ dùng thân mật của y sao?
Y bỗng cảm thấy rất mệt.
“Em muốn ngủ một lát.” Ôn Thanh Dư buông quần áo xuống, giọng nhỏ đi.
Lục Cảnh Thần lập tức lùi lại một bước. “Được. Anh ở dưới lầu. Có chuyện gọi anh.”
Ôn Thanh Dư gật đầu.
Lục Cảnh Thần nhìn y thêm vài giây rồi xoay người đi ra ngoài. Khi cửa phòng ngủ khép lại, Ôn Thanh Dư đứng yên tại chỗ rất lâu. Rõ ràng đây là phòng ngủ chính của nhà họ, là nơi họ từng cùng nhau chọn từng món đồ, vậy mà lúc này y lại không biết nên ngồi ở đâu mới không cảm thấy lạc lõng. Cuối cùng y đi đến bên giường, cầm khung ảnh cưới trên tủ đầu giường lên.
Trong ảnh, y cười thật sự rất hạnh phúc.
Ôn Thanh Dư dùng ngón tay chạm nhẹ lên gương mặt mình trong ảnh, đột nhiên thấy người ấy xa lạ. Y không biết người trong ảnh sau này có còn trở lại hay không, cũng không biết cuộc hôn nhân này rốt cuộc sẽ đi đến đâu. Lục Cảnh Thần nói không muốn kết thúc, nói sẽ cố gắng, nói cần thời gian. Y muốn tin, nhưng lòng tin của y giống như một chiếc cốc thủy tinh đã bị nứt. Dù vẫn có thể giữ nước trong chốc lát, chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ rỉ ra từng chút một.
Dưới lầu, Lục Cảnh Thần ngồi trong phòng khách rất lâu. Điện thoại trên bàn sáng lên nhiều lần, đa số là tin nhắn chúc mừng và vài cuộc gọi công việc bị trợ lý chuyển tiếp. Hắn không xem. Ánh mắt hắn dừng trên chiếc cầu thang dẫn lên phòng ngủ chính, trong đầu không ngừng hiện lên câu hỏi của Ôn Thanh Dư.
Nếu anh cố gắng rồi vẫn không được thì sao?
Lục Cảnh Thần không có đáp án. Nhưng lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy chỉ “muốn cố gắng” có lẽ chưa đủ. Hắn cần biết rốt cuộc vấn đề của mình nằm ở đâu, cần hiểu cơ thể Ôn Thanh Dư, cần hiểu vì sao phản ứng bản năng của mình lại có thể làm người hắn yêu đau đến như vậy. Nếu hắn chỉ đứng yên chờ thời gian tự giải quyết, thứ bị mài mòn trước có lẽ không phải chướng ngại trong lòng hắn, mà là chút tin tưởng cuối cùng của Ôn Thanh Dư dành cho hắn.
Hắn cầm điện thoại lên, tìm đến tên Hạ Minh Chu trong danh bạ.
Hạ Minh Chu là bạn cũ của hắn, cũng là bác sĩ tâm lý. Cuộc gọi kết nối sau vài tiếng chuông, đầu bên kia vang lên giọng còn mang chút buồn ngủ: “Lục tổng, hôm qua mới kết hôn, hôm nay gọi tôi sớm như vậy là muốn khoe hạnh phúc hay muốn mời tôi uống rượu bù?”
Lục Cảnh Thần nhìn cầu thang trống, giọng trầm đến mức Hạ Minh Chu lập tức tỉnh táo. “Minh Chu, tôi cần gặp cậu.”
Đầu bên kia im lặng hai giây. “Xảy ra chuyện gì?”
Lục Cảnh Thần nhắm mắt, bàn tay đeo nhẫn đặt trên đầu gối chậm rãi siết lại. Hắn không kể chi tiết riêng tư của Ôn Thanh Dư, chỉ nói từng chữ rất thấp: “Tôi làm tổn thương em ấy. Rất nặng.”
Hạ Minh Chu không đùa nữa. “Cậu đang ở đâu?”
“Nhà.”
“Chiều nay tôi qua.” Hạ Minh Chu nói. “Nhưng Cảnh Thần, trước khi tôi đến, cậu nhớ kỹ một chuyện. Nếu cậu đã biết mình làm người ta đau, đừng tiếp tục dùng sự im lặng để khiến vết thương đó sâu hơn.”
Cuộc gọi kết thúc, Lục Cảnh Thần vẫn ngồi bất động. Ngoài cửa sổ, nắng trưa rơi xuống khu vườn nhỏ trước nhà. Mọi thứ yên bình đến mức như thể ngày hôm qua chưa từng tan vỡ. Nhưng trên tầng hai, Ôn Thanh Dư đang nằm một mình trong căn phòng tân hôn mới, còn dưới tầng một, Lục Cảnh Thần lần đầu hiểu rằng có những cánh cửa một khi khép lại, không phải chỉ cần muốn bước qua là có thể mở ra.
Đêm tân hôn đã qua.
Nhưng căn phòng sáng đèn đến bình minh ấy, cuối cùng vẫn để lại giữa họ một khoảng tối rất dài.
(Hết chương 3)
Bình luận 💬 0