Chương 11: Về Lại Cô Hàn Phong
Vết đỏ trong mắt trái Thẩm Vô Cữu chỉ lóe lên một cái rồi tắt, nhanh đến mức gần như bị bụi đá Huyết La cố thành che khuất. Nhưng Mục Trường Uyên là chưởng môn Thanh Huyền Tiên Môn, tu vi và tâm tính đều không phải hạng dễ bị qua mắt, khoảnh khắc khóa linh phù rung nhẹ, hắn đã lập tức thu phù về lòng bàn tay, dùng thanh quang của ngọc lệnh chưởng môn ép xuống ba tầng. Tạ Hàn Chi cũng ngẩng mắt nhìn sang, dù kiếm tâm vừa bị thương, sắc mặt còn nhợt nhạt, nhưng kiếm ý quanh người vẫn lạnh như tuyết sắp lở. Linh Tịch đứng bên cạnh hắn, cổ tay còn được hắn nắm, nghe thấy động tĩnh liền quay đầu, ánh mắt vừa tỉnh táo vừa cảnh giác, không còn vẻ mờ mịt dễ bị tiếng gọi kéo đi như những ngày đầu.
Mục Trường Uyên mở khóa linh phù một khe rất nhỏ. Bên trong, Thẩm Vô Cữu bị phong linh lực, thân thể suy kiệt sau khi bị huyết trì chi chủ rút gần cạn tu vi, đôi mắt nhắm nghiền như người đã mất ý thức. Nhưng ở đuôi mắt trái hắn, một đường máu nhỏ hiện ra rồi lại chìm xuống dưới da, giống sợi rễ còn sót của một loại ma vật chưa bị nhổ tận gốc. Mục Trường Uyên nhíu mày, đầu ngón tay kết ấn, thanh quang ép vào linh đài Thẩm Vô Cữu, lục soát từng tầng thần thức. Không có tàn hồn hoàn chỉnh, không có ma khí mạnh, chỉ có một chút dấu đỏ mỏng như tro tàn sau lửa, không đủ để đoạt xá, cũng không đủ để làm hắn tỉnh lại, nhưng đủ khiến người ta biết huyết trì chi chủ vẫn để lại hậu thủ cuối cùng.
“Hắn không chết sạch.” Mục Trường Uyên nói, giọng trầm xuống.
Tạ Hàn Chi nhìn về phía đống đổ nát của cố thành. “Một sợi huyết niệm.”
“Ừ. Không còn sức tự thành hình, nhưng nếu giấu trong linh đài của Thẩm Vô Cữu, có thể chờ thời cơ nuốt nốt phần tham niệm còn lại của hắn.” Mục Trường Uyên khép phù lại, lần này dùng thêm ba đạo phong ma phù cất trong ngọc lệnh chưởng môn, “Thẩm Vô Cữu đáng chết, nhưng hiện tại hắn lại thành vật chứa tạm thời. Nếu ta giết hắn ngay ở đây, sợi huyết niệm có thể tản vào ma khí dưới lòng đất, khó truy hơn. Tốt nhất mang về tiên môn, để Chấp Pháp đường và Kiếm Các cùng lập trận luyện sạch.”
Linh Tịch nghe đến Chấp Pháp đường thì khẽ mím môi. Nơi đó từng là nơi Thẩm Vô Cữu muốn đưa y đi kiểm tra, cũng là nơi khiến y lần đầu cảm nhận rõ địch ý của người trong tiên môn. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác. Huyết La ấn trên cổ tay y chỉ còn dấu sẹo mờ, tiếng gọi đã biến mất, còn chủ nhân đứng ngay bên cạnh, không bảo y trở lại vỏ kiếm, cũng không để ai đưa y đi. Y dùng giọng còn khàn sau khi phá ấn câm nói rất nhỏ: “Chủ nhân, hắn còn có thể gọi ta nữa không?”
“Không.” Tạ Hàn Chi đáp.
Mục Trường Uyên nhìn nàng rồi bổ sung: “Ít nhất không thể từ xa kéo ngươi như trước. Bốn mắt trận đã phá, huyết trì cũng bị chém nát, sợi huyết niệm này chỉ là tàn tro giữ mạng. Nhưng để tránh bất trắc, trước khi nó bị luyện sạch, ngươi không nên đến gần Thẩm Vô Cữu một mình.”
Linh Tịch gật đầu. “Ta không đi một mình.”
Tạ Hàn Chi nhìn y, như muốn nói dù y muốn đi cũng không được, nhưng lời đến bên môi lại đổi thành: “Muốn đi phải nói với ta.”
Linh Tịch lập tức nhìn hắn, đôi mắt sáng hơn một chút. “Cùng chọn?”
“Ừ.”
Mục Trường Uyên nghe hai chữ ấy đã thấy đầu mình đau lẫn buồn cười. Trước kia Cô Hàn phong xử lý mọi chuyện chỉ cần một câu của Tạ Hàn Chi, ai dám hỏi thêm nửa chữ; hiện tại một kiếm linh mới hóa hình đã khiến vị trưởng lão Đại Thừa học được chuyện gì cũng phải “cùng chọn”. Nhưng hắn không thể nói như vậy là xấu. Trái lại, nếu không có sự thay đổi này, Tạ Hàn Chi chưa chắc đã phá được cái bẫy cuối cùng của huyết trì chi chủ. Vô tình đạo quá lạnh có thể chém ma, nhưng không thể kéo một người đang học làm người ra khỏi vũng máu quá khứ; hữu tình kiếm ý vừa sinh kia mới thật sự chém đứt Huyết La ấn.
Bọn họ không thể ở lại ngoài cố thành quá lâu. Huyết La thành sụp đổ khiến ma khí vùng biên dao động dữ dội, nếu tin tức truyền ra, chắc chắn sẽ có tán tu và ma tu còn sót đến dò xét. Mục Trường Uyên dùng truyền tống phù cấp cao mở đường về Đông Vực, nhưng vì Tạ Hàn Chi bị thương, Linh Tịch linh thể cũng chưa ổn, họ không thể trực tiếp trở về Thanh Huyền Tiên Môn trong một lần. Ba người tạm dừng ở Vân Tịch trấn một đêm, vẫn là khách điếm Quy Vân hôm trước, vẫn là căn phòng trên tầng hai, chỉ khác là khi bước vào, Linh Tịch đã không còn tò mò nhìn quanh như lần đầu nữa. Y đỡ Tạ Hàn Chi ngồi xuống bên bàn, vẻ mặt nghiêm túc đến mức Mục Trường Uyên đứng cạnh suýt tưởng người bị thương nặng hơn là vị trưởng lão áo trắng kia chứ không phải kiếm linh vừa qua bốn trận.
Tạ Hàn Chi ngồi xuống, sắc mặt nhạt như tuyết. “Ta tự điều tức được.”
“Nhưng người đau.” Linh Tịch khàn giọng nói, đặt chén nước ấm trước mặt hắn, “Lạc cô nương nói người bị thương không được cố. Chưởng môn cũng nói kiếm tâm của người cần dưỡng. Chủ nhân phải uống nước trước, rồi uống thuốc.”
Tạ Hàn Chi nhìn chén nước. “Ta chưa cần thuốc.”
“Cần.” Linh Tịch nói rất nhỏ nhưng kiên quyết, “Người đã hứa về Cô Hàn phong cùng dưỡng thương. Nếu không uống thuốc, chính là không dưỡng.”
Mục Trường Uyên ngồi đối diện, chống cằm xem náo nhiệt một cách quang minh chính đại. “Hàn Chi, ta khuyên ngươi nghe lời đi. Trước kia ngươi bảo đệ tử bị thương thì uống thuốc, không cho cãi. Bây giờ đến lượt ngươi, cũng nên làm gương.”
Tạ Hàn Chi lạnh nhạt liếc hắn. “Ngươi rất rảnh?”
“Rảnh chứ. Thẩm Vô Cữu bị phong trong khóa linh phù, huyết niệm tạm thời không động được, truyền âm về tiên môn cũng đã gửi. Hiện tại việc quan trọng nhất trong phòng này chính là xem Tạ trưởng lão uống thuốc dưỡng kiếm tâm như thế nào.” Mục Trường Uyên nói xong, còn rất phối hợp lấy từ túi trữ vật ra bình thuốc Lạc Thanh Dao chuẩn bị trước khi họ rời tiên môn, “Đây là Thanh Tâm Dưỡng Nguyên đan. Lúc đi Thanh Dao đã dặn, nếu ngươi dùng kiếm tâm nhận oán nghiệp hoặc huyết khế, phải uống một viên. Nàng quả nhiên hiểu ngươi, biết ngươi nhất định sẽ làm chuyện nguy hiểm.”
Linh Tịch lập tức cầm bình thuốc, đổ ra một viên đan dược màu xanh nhạt đưa tới trước mặt Tạ Hàn Chi. Viên đan ấy tỏa mùi linh thảo rất nồng, chỉ ngửi đã biết đắng hơn dưỡng linh đan của y rất nhiều. Linh Tịch nhìn viên thuốc, rồi nhìn Tạ Hàn Chi, ánh mắt vừa lo lắng vừa có chút kiên quyết vụng về. “Chủ nhân uống đi. Nếu đắng, ta còn linh quả.”
Tạ Hàn Chi im lặng một lát, cuối cùng nhận thuốc uống xuống. Đan dược tan ra, vị đắng lan lên đầu lưỡi, nhưng với hắn chẳng đáng kể. Vậy mà Linh Tịch đã nhanh chóng lấy từ túi trữ vật ra viên linh quả cuối cùng, cẩn thận lau sạch rồi đưa đến môi hắn. Tạ Hàn Chi nhìn viên linh quả, vốn muốn nói không cần, nhưng vừa chạm đến ánh mắt của Linh Tịch, hắn lại nhớ chính mình đã nhiều lần đưa linh quả cho y sau khi uống thuốc. Hóa ra được người khác chăm sóc là cảm giác như thế này: không quen, hơi phiền, nhưng không hề khó chịu.
Hắn nhận lấy linh quả, cắn một miếng rất nhỏ. Linh Tịch lập tức thở phào, khóe môi cong lên dù giọng vẫn khàn. “Có ngọt không?”
“Ừ.”
“Vậy sau này chủ nhân uống thuốc đều có linh quả.”
Mục Trường Uyên ho nhẹ, nhịn cười đến mức vai hơi run. “Tiểu Linh Tịch, linh quả trong túi ngươi hình như chỉ còn một viên này.”
Linh Tịch cúi đầu nhìn túi trữ vật, quả nhiên bên trong chỉ còn tờ giấy viết tên, một sợi dây bạc đã buộc trên cổ tay, vài tấm hộ thân phù và không còn linh quả nào khác. Y ngẩng đầu nhìn Tạ Hàn Chi, vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Về tiên môn ta xin Lạc cô nương thêm. Hoặc ta học trồng linh quả.”
Tạ Hàn Chi đáp: “Cô Hàn phong không trồng linh quả.”
“Vậy có thể trồng không?”
“Có thể.”
“Chủ nhân dạy ta?”
Tạ Hàn Chi im lặng. Hắn có thể dạy kiếm quyết, dạy hóa hình, dạy viết chữ, nhưng trồng linh quả là chuyện hắn chưa từng nghĩ đến trong đời. Mục Trường Uyên rốt cuộc không nhịn được cười ra tiếng, nhưng trước khi Tạ Hàn Chi nhìn sang đã lập tức nghiêm mặt nói: “Trồng được. Dược Phong có cây giống, Thanh Dao chắc chắn rất vui lòng đưa vài cây lên Cô Hàn phong. Sau này Cô Hàn phong không chỉ có tuyết và kiếm, còn có linh quả để dỗ Tạ trưởng lão uống thuốc, thật là cảnh tượng đáng mong đợi.”
Tạ Hàn Chi không đáp, nhưng cũng không phản đối. Linh Tịch lại thật sự ghi nhớ chuyện này, đôi mắt sáng lên rất nhẹ. Đối với y, sau trận chiến Huyết La, những chuyện nhỏ như trồng linh quả, học viết chữ, về Cô Hàn phong ngủ trên giường ngọc bỗng trở nên quý giá hơn rất nhiều. Y từng suýt bị huyết trì kéo về, từng mất giọng trong Vô Thanh, từng nghĩ chủ nhân phải chọn giữa đạo và mình. Bây giờ chỉ cần có thể nghĩ đến ngày sau, y đã cảm thấy trong lòng ấm lên.
Đêm đó, Tạ Hàn Chi điều tức trên giường, Linh Tịch ngồi bên cạnh trông chừng. Vốn dĩ Mục Trường Uyên bảo y cũng phải nghỉ, nhưng y nhất quyết nói mình đã ngủ trong lòng chủ nhân cả đoạn đường, hiện tại nên đến lượt mình canh. Tạ Hàn Chi không lay chuyển được y, đành để y ngồi bên cạnh, nhưng đặt một đạo linh lực quanh người y để y nếu mệt sẽ tự ngủ. Linh Tịch ban đầu cố gắng mở mắt, tay còn đặt trên cổ tay Tạ Hàn Chi như muốn học cách kiểm tra kiếm tâm, nhưng chưa đầy nửa canh giờ đã gục xuống bên mép giường. Tạ Hàn Chi mở mắt, thấy y ngủ mà vẫn nắm tay áo mình, trong lòng vừa bất đắc dĩ vừa mềm xuống.
Mục Trường Uyên đứng ngoài bình phong, vốn định vào xem tình hình, nhìn thấy cảnh ấy lại lặng lẽ lui ra. Hắn không muốn quấy rầy. Trong phòng, Tạ Hàn Chi cúi người bế Linh Tịch lên giường bên trong, đắp chăn cho y, rồi ngồi lại bên cạnh tiếp tục điều tức. Linh Tịch trong mộng cảm nhận được hơi thở quen thuộc, đầu ngón tay buông tay áo rồi lại mò đến nắm lấy sợi dây bạc trên cổ tay mình. Tạ Hàn Chi nhìn y, bỗng đưa tay chạm nhẹ lên hai chữ Linh Tịch bằng kiếm khí đã nhạt đi. Hắn không thêm kiếm ý ngay, bởi vết sẹo Huyết La đã gần tan, y không còn cần lớp bảo hộ mạnh mẽ như trước để chống lại tiếng gọi nữa. Nhưng hắn vẫn muốn giữ hai chữ này trên cổ tay y lâu hơn một chút, như giữ lời xác nhận rằng y là Linh Tịch, không phải chìa khóa của bất kỳ ai.
Sáng hôm sau, họ trở về Thanh Huyền Tiên Môn bằng mật đạo dưới Cô Hàn phong. Tin tức Tạ Hàn Chi “bế quan ổn định kiếm linh” vẫn chưa bị lộ, nhưng Mục Trường Uyên vừa trở lại Chủ Phong đã lập tức triệu tập những trưởng lão đáng tin nhất. Thẩm Vô Cữu bị đưa thẳng đến Chấp Pháp đường trong tình trạng phong kín, không để bất kỳ đệ tử nào nhìn thấy. Còn Tạ Hàn Chi dẫn Linh Tịch về Hàn Ngọc điện. Cửa điện mở ra, tuyết trên Cô Hàn phong vẫn trắng như trước, án kiếm vẫn đặt nơi cũ, giấy viết tên vẫn nằm trong hộp ngọc, mọi thứ dường như chưa từng thay đổi. Nhưng khi Linh Tịch bước qua ngưỡng cửa, y bỗng dừng lại rất lâu.
Tạ Hàn Chi nhìn y. “Sao vậy?”
Linh Tịch nhìn án kiếm trống không, rồi nhìn giường ngọc sau bình phong, lại nhìn bàn nơi hắn từng dạy y viết chữ. Sau mấy ngày đi qua Huyết La, Hàn Ngọc điện lạnh lẽo này thật sự giống nơi rất xa trong mộng, nhưng hiện tại y đã trở về bằng thân người, không phải bị đặt lại lên án kiếm như một thanh kiếm cần cất giữ. Cảm giác ấy khiến cổ họng y hơi nghẹn. Y bước vào trong điện, đưa tay chạm nhẹ lên án kiếm, rồi quay đầu nhìn Tạ Hàn Chi. “Chủ nhân, ta về nhà rồi.”
Tạ Hàn Chi đáp: “Ừ.”
“Không cần về vỏ kiếm sao?”
“Không cần.”
“Sau này cũng không bắt ta về mãi sao?”
Tạ Hàn Chi nhìn y, giọng ổn định hơn bất kỳ lời hứa nào. “Không bắt.”
Linh Tịch mỉm cười. Nụ cười ấy không rực rỡ như khi lần đầu ăn kẹo hồ lô, cũng không ngây thơ như lúc được đặt tên, mà dịu hơn, sâu hơn, giống tuyết từng đi qua máu lửa rồi vẫn chọn rơi xuống nơi sạch sẽ. Y bước đến bên Tạ Hàn Chi, lần này không nhào tới ôm, chỉ đưa tay nắm tay áo hắn, hỏi rất nhỏ: “Vậy ta có thể ngủ ở giường không?”
“Có thể.”
“Án kiếm thì sao?”
“Đặt kiếm khi ngươi muốn hóa kiếm.”
“Vậy nếu ta giận dỗi biến về kiếm, chủ nhân có dỗ ta không?”
Tạ Hàn Chi im lặng trong chớp mắt. Linh Tịch hỏi xong mới thấy hình như mình nói một chuyện rất kỳ lạ, tai hơi đỏ lên, nhưng vẫn ngẩng đầu chờ đáp án. Từ khi hóa hình đến nay, y đã hiểu mình có thể vui, có thể buồn, có thể sợ, có thể muốn, vậy có lẽ cũng có thể giận dỗi. Nếu một ngày y thật sự biến về kiếm vì không biết nói sao, y muốn biết chủ nhân có còn bảo y nên ở trong vỏ hay sẽ gọi y ra ngoài.
“Dỗ.” Tạ Hàn Chi nói.
Linh Tịch mở to mắt. “Thật sao?”
“Ừ.”
“Dỗ thế nào?”
Tạ Hàn Chi nhìn y, lần đầu bị một câu hỏi đơn giản làm cho trầm mặc thật lâu. Dỗ người là chuyện hắn chưa từng làm, dỗ kiếm càng chưa từng. Mục Trường Uyên nếu ở đây chắc chắn sẽ cười đến mức dùng quạt che mặt, nhưng trong điện lúc này chỉ có hắn và Linh Tịch, thiếu niên nhìn hắn bằng ánh mắt rất mong chờ, giống như lời hứa này quan trọng không kém chuyện không đưa y vào Kiếm Các. Cuối cùng Tạ Hàn Chi đáp: “Gọi ngươi.”
“Chỉ gọi thôi sao?”
“Cho linh quả.”
“Còn nữa?”
“Dạy ngươi viết chữ.”
“Còn nữa?”
Tạ Hàn Chi nhìn y. “Ngươi muốn gì?”
Linh Tịch suy nghĩ rất lâu, rồi nhỏ giọng nói: “Muốn chủ nhân nói không ghét ta.”
“Ta không ghét ngươi.”
“Không phải bây giờ.” Linh Tịch vội lắc đầu, nhưng khóe môi đã cong lên vì được nghe thêm một lần, “Là lúc ta giận dỗi biến về kiếm.”
“Lúc đó cũng nói.”
“Vậy ta nhớ rồi.” Linh Tịch vui hơn, nhưng rất nhanh lại bổ sung nghiêm túc, “Ta sẽ không thường xuyên giận dỗi. Chỉ là hỏi trước.”
Tạ Hàn Chi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của y, đáy mắt hiện lên một chút bất đắc dĩ rất nhạt. “Ừ.”
Lạc Thanh Dao lên Cô Hàn phong vào giờ Ngọ, mang theo một rương đan dược và ba chậu cây giống linh quả. Nàng vừa bước vào Hàn Ngọc điện đã thấy Linh Tịch ngồi cạnh Tạ Hàn Chi, một người cầm chén thuốc xanh nhạt, một người cầm đĩa linh quả vừa được nàng gửi lên, không khí nghiêm túc như đang xử lý đại sự tiên môn. Tạ Hàn Chi nhìn chén thuốc với vẻ mặt không đổi, còn Linh Tịch nhìn hắn bằng ánh mắt chờ đợi rất rõ. Lạc Thanh Dao suýt bật cười, nhưng vì bệnh nhân trước mặt là Đại Thừa trưởng lão của tiên môn, nàng vẫn cố giữ giọng y tu đứng đắn.
“Tạ trưởng lão, thuốc này phải uống trong bảy ngày.” Nàng đặt rương thuốc xuống, lại bắt mạch cho Linh Tịch trước, “Linh Tịch cũng phải uống dưỡng linh đan thêm nửa tháng, cổ họng vừa phá ấn câm, mấy ngày đầu không nên nói quá nhiều. Huyết La ấn trên cổ tay đã gần tan, nhưng vết sẹo linh thai vẫn cần nuôi. Còn oán nghiệp trong kiếm tâm của ngài, ta không xử lý được hoàn toàn, chỉ có thể dùng đan dược giúp ổn định, phần còn lại phải tự ngài luyện hóa.”
Linh Tịch lập tức hỏi: “Luyện hóa có đau không?”
Lạc Thanh Dao nhìn Tạ Hàn Chi, rồi nhìn Linh Tịch, quyết định không giúp vị trưởng lão kia nói dối. “Có. Nhưng không phải đau liên tục, giống như vết thương cũ thỉnh thoảng bị gió lạnh chạm vào. Nếu Tạ trưởng lão chịu uống thuốc, chịu nghỉ ngơi, không tùy tiện vận kiếm khí quá mức, sẽ tốt lên.”
Linh Tịch quay sang nhìn Tạ Hàn Chi. Tạ Hàn Chi cầm chén thuốc uống cạn không nói một lời. Thuốc của Lạc Thanh Dao quả nhiên rất đắng, mùi linh thảo nồng đến mức cả Hàn Ngọc điện cũng như bị phủ một tầng vị thuốc. Linh Tịch lập tức đưa một viên linh quả đến. Tạ Hàn Chi nhận lấy, ăn một miếng nhỏ như hôm qua. Lạc Thanh Dao nhìn cảnh này, cuối cùng không nhịn được cong mắt cười. “Xem ra sau này chuyện uống thuốc của Tạ trưởng lão có người quản rồi.”
Linh Tịch nghe vậy rất nghiêm túc. “Ta sẽ quản.”
Tạ Hàn Chi nhìn y. “Ngươi cũng phải uống.”
Linh Tịch hơi cứng lại. Lạc Thanh Dao lập tức đưa dưỡng linh đan cho y, viên thuốc nhỏ hơn thuốc của Tạ Hàn Chi nhưng mùi đắng cũng không nhẹ. Linh Tịch nhìn thuốc, lại nhìn đĩa linh quả đã ít đi một viên, bỗng cảm thấy chuyện quản chủ nhân uống thuốc hóa ra cũng không dễ, bởi nếu y cũng phải uống, linh quả sẽ hết rất nhanh. Nhưng y vẫn ngoan ngoãn nuốt đan dược, đắng đến nhíu cả mặt. Tạ Hàn Chi đưa lại nửa viên linh quả còn lại cho y, Linh Tịch nhận lấy ăn, ăn xong mới nhận ra đó là nửa viên chủ nhân vừa cắn qua, tai lập tức đỏ lên một chút.
Lạc Thanh Dao cúi đầu ghi bệnh án, giả vờ không thấy. Nàng kiểm tra cổ tay Linh Tịch lần nữa, phát hiện hai chữ Linh Tịch bằng kiếm khí vẫn còn, nhưng ma văn đỏ đã mờ đến gần như không thấy. “Dấu ấn này có thể sẽ để lại sẹo rất nhạt, nhưng không ảnh hưởng linh thể. Nếu ngươi không thích, sau này có thể dùng linh dược xóa đi.”
Linh Tịch nhìn cổ tay mình. Sợi dây bạc buộc ở đó, hai chữ tên mình cũng ở đó, dưới lớp ánh bạc có một vết đỏ rất mỏng như vết chỉ. Y suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu. “Không xóa.”
Lạc Thanh Dao hơi ngạc nhiên. “Vì sao?”
“Vì nó nhắc ta đã về rồi.” Linh Tịch chạm nhẹ vào vết sẹo, giọng nói vẫn khàn nhưng rất ổn. “Trước kia ta sợ nó, vì nó gọi ta về Huyết La thành. Bây giờ nó không gọi nữa. Nó chỉ là vết cũ. Chủ nhân cũng có oán nghiệp trong kiếm tâm, đó là vết cũ của chủ nhân. Ta cũng có một vết cũ, như vậy ta sẽ nhớ sau này không để chủ nhân đau một mình.”
Lạc Thanh Dao im lặng một lát, rồi dịu giọng đáp: “Vậy giữ lại cũng tốt. Nhưng nếu nó đau, phải nói.”
“Ta sẽ nói với chủ nhân.”
“Cũng có thể nói với ta.”
Linh Tịch gật đầu, lần này không phản bác rằng mình chỉ quen gọi chủ nhân nữa. Lạc Thanh Dao nhìn ra y thật sự đã thay đổi, vẫn sạch sẽ, vẫn dính Tạ Hàn Chi, nhưng không còn chỉ là kiếm linh ngây ngô trong Hàn Ngọc điện. Y đã đi qua máu cũ, oán nghiệp, im lặng và lựa chọn, đã biết đau của mình nên nói ra, đau của người khác cũng nên hỏi. Một người như vậy, dù sinh ra từ thanh kiếm, cũng đã thật sự bắt đầu bước vào nhân gian.
Chiều hôm ấy, Mục Trường Uyên đưa tin từ Chủ Phong đến. Thẩm Vô Cữu đã bị giam trong Trấn Ma thất, sợi huyết niệm trong mắt trái quả nhiên còn phản ứng, nhưng bị Kiếm Các và Chấp Pháp đường mới tạm thời liên thủ phong lại. Vì Chấp Pháp đường cũ do Thẩm Vô Cữu nắm quyền, cần thanh tra toàn bộ đệ tử và chấp sự, trong môn mấy ngày tới chắc chắn không yên. Mục Trường Uyên không lên Cô Hàn phong ngay, chỉ truyền âm dặn Tạ Hàn Chi dưỡng thương cho tốt, còn nhắn riêng với Linh Tịch rằng nếu Tạ Hàn Chi không uống thuốc thì cứ gọi hắn, hắn sẽ bảo Lạc Thanh Dao tăng vị đắng của thuốc.
Linh Tịch nghe xong truyền âm, lập tức nhìn chén thuốc đã rửa sạch trên bàn. “Chủ nhân, chưởng môn nói nếu người không uống thuốc, Lạc cô nương sẽ làm thuốc đắng hơn.”
Tạ Hàn Chi mặt không đổi sắc. “Hắn nói nhiều.”
“Nhưng thuốc đắng hơn thì không tốt.” Linh Tịch rất lo lắng, “Linh quả chưa trồng được, nếu thuốc đắng hơn, chủ nhân sẽ khó chịu.”
“Ta sẽ uống.”
“Thật sao?”
“Ừ.”
Linh Tịch lập tức yên tâm, còn lấy ba chậu cây giống linh quả Lạc Thanh Dao mang tới đặt bên cửa sổ. Cô Hàn phong lạnh, không hợp trồng loại linh quả ưa ấm, nhưng Lạc Thanh Dao đã chọn giống chịu tuyết, chỉ cần dùng linh thạch giữ đất, một năm có thể kết quả một lần. Linh Tịch ngồi trước chậu cây rất lâu, nghe Tạ Hàn Chi dạy cách truyền một chút linh lực vào đất. Y học cẩn thận như học kiếm quyết, sợ mạnh quá làm rễ cây đau, sợ nhẹ quá cây không ăn được linh khí. Tạ Hàn Chi ngồi bên cạnh, một tay chống trán, sắc mặt vẫn hơi nhợt vì thương thế, nhưng kiên nhẫn hơn mọi lần.
“Chủ nhân, như vậy được chưa?”
“Được.”
“Ngày mai nó có quả không?”
“Không.”
“Khi nào có?”
“Một năm.”
Linh Tịch ngẩn ra. “Lâu vậy sao?”
“Ừ.”
Y cúi đầu nhìn cây giống nhỏ, vẻ mặt không hề thất vọng mà như phát hiện một điều mới rất quan trọng. “Vậy một năm sau chủ nhân phải còn ở đây uống thuốc với ta.”
Tạ Hàn Chi nhìn y. “Một năm sau ta không cần uống thuốc nữa.”
“Vậy ăn linh quả cũng được.” Linh Tịch nói, rồi bổ sung rất nghiêm túc, “Không uống thuốc càng tốt.”
Tạ Hàn Chi đáp một tiếng rất nhẹ. Hàn Ngọc điện ngoài cửa sổ có tuyết rơi xuống, nhưng bên trong có ba chậu cây nhỏ, có linh đăng ấm, có tiếng Linh Tịch khàn khàn vì chưa khỏi hẳn mà vẫn không nhịn được hỏi cây có lạnh không. Những thứ này đặt trong Cô Hàn phong trước kia gần như không thể tưởng tượng, nhưng hiện tại lại tự nhiên đến mức như vốn nên như vậy. Tạ Hàn Chi nhìn thiếu niên cúi đầu chăm cây, trong lòng bỗng sinh ra cảm giác rất yên tĩnh, không phải sự yên tĩnh trống rỗng của vô tình đạo, mà là sau khi gió tuyết qua đi, có người ở bên cạnh thắp một ngọn đèn nhỏ.
Đêm xuống, Linh Tịch uống dưỡng linh đan xong liền buồn ngủ. Tạ Hàn Chi bảo y vào nội thất nghỉ, y lại đứng trước án kiếm nhìn một lúc, sau đó quay đầu hỏi: “Chủ nhân, hôm nay ta có thể ngủ trên giường, nhưng Tịch Tuyết có cần nằm trên án kiếm không?”
“Ngươi muốn hóa kiếm?”
“Không muốn.” Linh Tịch thành thật lắc đầu, “Nhưng ta sợ Tịch Tuyết lâu không nằm đó sẽ không quen.”
Tạ Hàn Chi hiếm khi có chút buồn cười rất nhạt. “Tịch Tuyết là ngươi.”
“Ta biết.” Linh Tịch cau mày, như đang cố phân biệt hai thân phận của mình, “Nhưng khi làm người, ta muốn ngủ trên giường. Khi làm kiếm, ta lại thấy án kiếm quen. Có phải rất kỳ lạ không?”
“Không kỳ lạ.”
“Vậy sau này ta có thể thỉnh thoảng biến về kiếm nằm đó một lát không? Không phải vì chủ nhân bắt, là ta tự muốn.”
“Có thể.”
“Nhưng nếu ta nằm lâu quá, chủ nhân nhớ gọi ta ra.”
“Ừ.”
Linh Tịch yên tâm. Y vào nội thất, nằm lên giường ngọc đã được Tạ Hàn Chi đặt noãn ngọc mới, kéo chăn đến cằm. Tạ Hàn Chi vẫn như những ngày qua, ngồi bên án trong nội thất điều tức, không rời quá xa. Linh Tịch nhìn hắn trong ánh đèn mờ, bỗng khẽ gọi: “Chủ nhân.”
“Ừ.”
“Người nói sẽ dạy ta chạy.”
“Đợi ngươi khỏe.”
“Còn dạy ta viết chữ đẹp.”
“Ừ.”
“Còn trồng linh quả.”
“Ừ.”
“Còn nếu ta giận dỗi biến về kiếm, người sẽ dỗ.”
“Ừ.”
Linh Tịch cong mắt cười, dù giọng khàn và người còn mệt, nụ cười ấy vẫn rất sáng. “Vậy ta không sợ nữa.”
Tạ Hàn Chi nhìn y. “Sợ gì?”
“Sợ tỉnh lại chỉ là một giấc mộng trong huyết trì.” Linh Tịch kéo chăn lên một chút, giọng dần nhỏ xuống, “Nhưng nếu là mộng, chủ nhân sẽ không hứa nhiều như vậy. Huyết trì chi chủ không học được.”
Tạ Hàn Chi đứng dậy đi đến bên giường, cúi người chỉnh lại chăn cho y. “Không phải mộng.”
“Ừ.” Linh Tịch nhắm mắt, nhưng tay vẫn từ trong chăn vươn ra, nhẹ nhàng nắm lấy một góc tay áo hắn, “Chủ nhân, ngủ ngon.”
Tạ Hàn Chi không quen với hai chữ ấy, nhưng vẫn đáp: “Ngủ ngon.”
Linh Tịch ngủ rất nhanh. Lần này y không mơ thấy huyết trì, không mơ thấy tiếng khóc, cũng không mơ thấy Vô Thanh cắt mất giọng mình. Y mơ thấy Cô Hàn phong một năm sau, tuyết vẫn rơi, nhưng bên cửa sổ có cây linh quả nhỏ kết trái màu đỏ nhạt. Tạ Hàn Chi ngồi bên án, trên bàn đặt giấy và bút, còn y cầm một viên linh quả chạy qua sân tuyết, bước chân ban đầu vẫn hơi vụng về, nhưng không ngã. Chủ nhân đứng ở cuối sân nhìn y, không gọi y về vỏ kiếm, chỉ đưa tay về phía y.
Ngoài điện, tuyết phủ xuống Cô Hàn phong trong yên lặng. Tạ Hàn Chi ngồi bên giường, ánh mắt rơi trên bàn tay Linh Tịch đang nắm tay áo mình, thật lâu không rút về. Kiếm tâm của hắn vẫn còn đau, oán nghiệp và vết tích Huyết La ấn vẫn cần thời gian luyện hóa, tiên môn còn nhiều chuyện phải xử lý, huyết niệm trong người Thẩm Vô Cữu cũng chưa sạch. Nhưng trong khoảnh khắc này, hắn bỗng cảm thấy con đường phía trước dù chưa hoàn toàn yên ổn, cũng đã không còn lạnh như trước.
Nhưng ở Chủ Phong, trong Trấn Ma thất sâu dưới lòng đất, Thẩm Vô Cữu bị xích linh lực khóa trên trụ đá, mắt trái nhắm chặt dưới tầng tầng phù văn. Các trưởng lão Kiếm Các thay phiên hộ trận, không ai dám lơ là. Đến nửa đêm, khi chuông canh của tiên môn vang lên lần thứ ba, ngón tay Thẩm Vô Cữu bỗng khẽ động. Một giọt máu đen từ khóe mắt trái hắn chảy xuống, rơi lên nền đá khắc trận, không bốc ma khí, không hiện huyết quang, chỉ lặng lẽ thấm vào một khe nứt nhỏ đến mức không ai nhận ra.
Trong bóng tối rất sâu, một tiếng cười khàn gần như không thành tiếng vang lên rồi tắt.
“Còn… chưa xong…”
(Hết chương 11)
Bình luận 💬 0