Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

KIẾM LINH CỦA TRƯỞNG LÃO TIÊN MÔN

Chương 3: Dấu Ấn Huyết La

Chương 1: Tịch Tuyết Hóa Linh Chương 2: Làm Người Khó Hơn Làm Kiếm Chương 3: Dấu Ấn Huyết La Chương 4: Kiếm Đồng Của Cô Hàn Phong Chương 5: Đường Về Cố Thành Chương 6: Tiếng Gọi Dưới Hắc Thủy Lĩnh Chương 7: Bạch Cốt Gọi Tên Chương 8: Tàn Đăng Chiếu Tâm Chương 9: Vô Thanh Vô Tức Chương 10: Cố Thành Đợi Kiếm Chương 11: Về Lại Cô Hàn Phong Chương 12: Một Giọt Máu Chưa Tan Chương 13: Ngọt Sau Tuyết Lạnh Chương 14: Dưới Cây Linh Quả Nhỏ Chương 15: Đạo Lữ Dưới Tuyết Xuân Chương 16: Phiên Ngoại: Linh Quả Chín Rồi

Chương 3: Dấu Ấn Huyết La

Ma văn đỏ sẫm hiện trên án kiếm như một vết máu chưa khô, từng nét uốn lượn bám vào mặt ngọc lạnh, phát ra mùi tanh rất nhạt bị kiếm khí trong Hàn Ngọc điện đè xuống nhưng vẫn không tan hết. Tạ Hàn Chi đứng trước cửa điện, tay áo trắng không dính nửa điểm bụi tuyết, ánh mắt rơi trên ký hiệu kia, trong đáy mắt lạnh nhạt cuối cùng cũng xuất hiện một vết gợn khó nhận ra. Huyết La thành đã bị hắn một kiếm phá trận từ nghìn năm trước, thành chủ đời trước chết dưới Tịch Tuyết, huyết trì bị phong, ma tu tản mác khắp Ma Vực, từ đó nơi ấy chỉ còn là một cái tên cũ nằm trong những bản ghi chép phủ bụi của Chấp Pháp đường. Hắn vốn cho rằng tất cả nhân quả ở đó đã kết thúc vào đêm hắn nhặt được Tịch Tuyết giữa biển máu, không ngờ sau nghìn năm, dấu ấn ấy lại tìm đến Cô Hàn phong đúng vào lúc Tịch Tuyết hóa linh.

Linh Tịch từ sau bình phong đi ra, bước chân còn chưa thật vững nhưng nhanh hơn ban ngày rất nhiều, có lẽ vì cảm nhận được kiếm ý trên người Tạ Hàn Chi đã lạnh đến mức cả điện như kết băng. Y mặc áo trắng mỏng, tóc dài chưa buộc hết, một vài lọn tóc rơi bên má khiến gương mặt vừa tỉnh ngủ càng lộ vẻ non nớt, nhưng khi ánh mắt chạm đến ma văn trên án kiếm, sự mờ mịt lập tức biến mất. Kiếm tâm trong lồng ngực y vang lên một tiếng rất khẽ, ký ức rời rạc từ nghìn năm trước như tuyết vỡ dưới chân, từng mảnh từng mảnh trồi lên, mang theo mùi máu, tiếng khóc, ánh lửa đen và bàn tay thiếu niên Tạ Hàn Chi lần đầu chạm vào chuôi kiếm lạnh lẽo.

“Chủ nhân.” Linh Tịch dừng bên cạnh Tạ Hàn Chi, đầu ngón tay vô thức nắm lấy vạt áo mình chứ không dám kéo tay áo hắn ngay, bởi y nhớ khi có chuyện nguy hiểm thì không được làm vướng tay chủ nhân. Nhưng nỗi bất an vẫn khiến giọng y nhỏ xuống, tựa như ngay cả kiếm linh vừa học làm người cũng biết dấu ấn kia không chỉ là một vết bẩn bình thường. “Ta từng thấy thứ này.”

Tạ Hàn Chi quay đầu nhìn y. “Ở đâu?”

Linh Tịch cau mày, cố gắng tìm trong linh thức hỗn loạn. Với y, nghìn năm làm kiếm không giống con người nhớ từng ngày từng tháng, rất nhiều ký ức chỉ là âm thanh và khí tức chồng lên nhau, có thứ rõ đến mức như vừa xảy ra hôm qua, có thứ lại mơ hồ như tuyết rơi dưới đáy nước. Y bước đến gần án kiếm, nhìn ma văn đỏ sẫm kia một lúc lâu, sắc mặt càng lúc càng trắng. “Trong máu. Rất nhiều máu. Có người cầm ta, nhưng không phải chủ nhân, người đó tay rất lạnh, trên tay cũng có dấu này. Sau đó có rất nhiều tiếng kêu, rất đau, thân kiếm cũng đau. Rồi chủ nhân đến.”

Tạ Hàn Chi không lập tức hỏi tiếp. Hắn biết Linh Tịch vừa hóa hình, linh thức chưa ổn, cưỡng ép nhớ chuyện trước khi thành bản mệnh kiếm có thể khiến y đau đớn. Nhưng những lời y nói vừa rồi lại xác nhận điều hắn từng nghi ngờ suốt nhiều năm: Tịch Tuyết không phải thần kiếm vô chủ tự sinh trong huyết trì, cũng không phải pháp khí bị Huyết La thành luyện hỏng rồi vứt bỏ. Trước khi hắn nhặt được nó, đã từng có kẻ cầm thanh kiếm ấy, dùng nó làm một việc gì đó rất tàn nhẫn, đến mức linh thức non trẻ của nó qua nghìn năm vẫn còn nhớ thân kiếm từng đau.

“Không nhớ thì đừng nghĩ.” Tạ Hàn Chi phất tay, dùng kiếm khí cắt đứt liên hệ giữa ma văn và án kiếm, giọng nói lạnh nhưng đã thấp hơn lúc đối mặt với Thẩm Vô Cữu ban chiều. “Đứng sau ta.”

Linh Tịch lại không lùi ngay. Y nhìn sắc mặt của Tạ Hàn Chi, cảm thấy chủ nhân rõ ràng không vui, mà sự không vui ấy còn nặng hơn khi Thẩm Vô Cữu muốn đưa y đến Kiếm Các. Y không hiểu hết chuyện Huyết La thành, cũng không hiểu vì sao ký hiệu kia khiến khí tức của chủ nhân trở nên lạnh như vậy, nhưng y hiểu một điều rất đơn giản: chuyện này liên quan đến mình, mà nếu vì mình khiến chủ nhân gặp phiền toái, y không thể chỉ trốn sau lưng hắn. “Chủ nhân, ta có thể nhớ thêm. Nếu chuyện này quan trọng, ta sẽ cố nhớ.”

“Không cần.” Tạ Hàn Chi đáp rất nhanh.

“Nhưng ta là Tịch Tuyết.” Linh Tịch ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt còn vương chút mệt mỏi sau cơn đau linh mạch ban chiều, nhưng ánh nhìn lại kiên định đến mức không giống thiếu niên ngây ngô mới học uống nước. “Nếu Huyết La thành tìm đến vì ta, ta nên biết vì sao. Trước kia ta là kiếm, không biết hỏi, không biết nói, chỉ có thể chờ chủ nhân cầm ta lên. Bây giờ ta có thể nói rồi, ta không muốn chỉ làm phiền chủ nhân.”

Tạ Hàn Chi nhìn y, bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết lại. Hắn muốn nói Linh Tịch hiện tại chỉ cần học làm người, những chuyện ma tu, huyết trì, nhân quả cũ đều không cần y gánh; nhưng lời đến bên môi lại không thể thốt ra dễ dàng. Bởi Linh Tịch không phải một đứa trẻ hắn nhặt về, y là Tịch Tuyết, là thanh kiếm đã cùng hắn vượt qua vô số sát kiếp. Hơn nghìn năm qua, mỗi lần hắn vung kiếm, Tịch Tuyết đều cùng hắn đối mặt máu lửa, vậy mà khi thanh kiếm ấy có thân người, phản ứng đầu tiên của hắn lại là bắt y biến về vỏ kiếm, bắt y ngoan ngoãn đứng sau mình.

“Ngươi không phải phiền toái.” Tạ Hàn Chi nói.

Linh Tịch hơi ngẩn ra. Y giống như không ngờ chủ nhân sẽ chủ động nói câu này, đôi mắt chớp rất chậm, rồi ánh sáng trong đó mềm xuống từng chút một. “Thật sao?”

“Ừ.”

“Nhưng hôm qua chủ nhân vẫn muốn ta biến về kiếm.”

“Đó là vì ngươi chưa biết tự bảo vệ mình.”

“Vậy nếu ta học được, chủ nhân sẽ không bắt ta biến về mãi nữa sao?”

Tạ Hàn Chi im lặng một lát. Trong lòng hắn biết câu trả lời hợp lý nhất vẫn là để Linh Tịch trở lại hình thái kiếm, bởi như vậy an toàn hơn, ít bị người ngoài nhòm ngó hơn, cũng không khiến đạo tâm hắn liên tục sinh ra những dao động xa lạ. Nhưng nhìn thiếu niên trước mặt, hắn lại không nói nổi hai chữ “không được”. Có lẽ từ lúc Linh Tịch mở mắt gọi hắn là chủ nhân, mọi thứ đã không còn là chuyện một thanh kiếm nên nằm trong vỏ hay nên đặt trên án nữa.

“Đợi ngươi học được rồi nói.” Cuối cùng hắn đáp.

Linh Tịch nghe ra đây không phải từ chối, lập tức ngoan ngoãn gật đầu. “Vậy ta học.”

Tạ Hàn Chi thu hồi ánh mắt, đưa tay đặt lên ma văn trên án kiếm. Kiếm khí trắng bạc như sương lặng lẽ phủ xuống, ma văn bị ép đến mức phát ra tiếng rít rất nhỏ, sau đó vỡ thành vài sợi khói đỏ tản ra. Nhưng ngay khi khói đỏ vừa tan, trong đó bỗng rơi ra một hạt châu đen nhỏ bằng móng tay, bên trong có bóng máu chuyển động như con mắt sống. Linh Tịch vừa nhìn thấy nó, đầu đau nhói, thân thể lảo đảo về phía sau, may mà Tạ Hàn Chi phản ứng cực nhanh, một tay giữ lấy vai y, một tay dùng kiếm ý đóng băng hạt châu trên án.

Hạt châu bị đóng băng lại vẫn không ngừng rung động, bên trong truyền ra tiếng cười khàn khàn rất mơ hồ. “Tạ Hàn Chi, nghìn năm không gặp, ngươi vẫn giữ thanh kiếm ấy bên mình. Năm đó ngươi tưởng mình nhặt được thần binh, nhưng ngươi có từng nghĩ qua, thứ sinh ra trong Huyết La thành sao có thể thật sự sạch sẽ?”

Linh Tịch cắn môi, kiếm khí trong thân thể lại có dấu hiệu bị kích động. Tạ Hàn Chi đặt tay lên lưng y, dùng linh lực ổn định khí tức trước khi y mất khống chế, ánh mắt nhìn hạt châu đã lạnh đến cực hạn. “Giấu đầu lộ đuôi.”

Giọng nói trong hạt châu cười càng khàn hơn. “Không cần sốt ruột, ta chỉ đến chào hỏi kiếm linh mới sinh của ngươi. Nó hóa hình rồi đúng không? Sau nghìn năm nuôi bằng kiếm ý Đại Thừa cảnh, cuối cùng cũng dưỡng ra một linh thể hoàn chỉnh. Tạ Hàn Chi, ngươi giữ nó bên cạnh lâu như vậy, có thật sự biết nó là gì không?”

Tạ Hàn Chi phất tay, kiếm ý đâm thẳng vào hạt châu. Tiếng cười bị cắt đứt trong chớp mắt, băng trên mặt châu nứt ra từng đường, nhưng trước khi vỡ hẳn, một luồng ma khí vẫn kịp hóa thành câu cuối cùng tràn ra ngoài. “Đến rằm tháng này, Huyết La ấn sẽ tỉnh. Khi đó ngươi sẽ biết, Tịch Tuyết rốt cuộc là kiếm của ngươi, hay là chìa khóa mở lại huyết trì của ta.”

Hạt châu vỡ nát. Ma khí còn sót lại lập tức bị kiếm khí trong điện nghiền sạch, nhưng câu nói kia vẫn như một sợi dây lạnh quấn quanh cổ tay Linh Tịch. Y đứng cạnh Tạ Hàn Chi, sắc mặt trắng đến gần như trong suốt, một tay đặt lên ngực, nơi kiếm tâm đang đập loạn vì những ký ức không thuộc về hiện tại. Rằm tháng này chỉ còn bảy ngày, cũng đúng bằng thời gian Lạc Thanh Dao nói linh thể của y cần ổn định. Nếu Huyết La ấn thật sự liên quan đến bản thể của y, bảy ngày sau có lẽ không chỉ là một lần kiểm tra của trưởng lão tiên môn.

Tạ Hàn Chi xoay người nhìn Linh Tịch. “Có đau không?”

Linh Tịch lắc đầu, nhưng mới lắc được một chút lại thành thật đổi lời. “Có một chút. Nhưng không phải đau giống ban chiều, là trong này khó chịu.” Y chỉ vào ngực mình, đôi mắt mờ mịt lại bất an. “Chủ nhân, hắn nói ta không sạch sẽ. Ta thật sự sinh ra từ Huyết La thành sao?”

Tạ Hàn Chi nhìn y rất lâu. Hắn nhớ lại nghìn năm trước, Ma Vực loạn, Huyết La thành dùng người sống luyện huyết trì, trong thành tiếng khóc không dứt, ánh lửa ma trận đỏ đến mức nhuộm đen nửa bầu trời. Khi ấy hắn chỉ là một kiếm tu trẻ tuổi vừa bước vào Nguyên anh, phụng mệnh theo các trưởng lão xuống núi trừ ma, cuối cùng lại là người duy nhất sống sót bước vào trung tâm huyết trì. Ở đó, giữa vô số xương trắng và máu đọng, hắn nhìn thấy một thanh kiếm bạc cắm trên đài tế, thân kiếm bị ma văn khóa chặt, nhưng lưỡi kiếm vẫn sạch như tuyết.

“Ta nhặt được ngươi ở Huyết La thành.” Tạ Hàn Chi nói chậm rãi, không giấu y nữa, “Nhưng ngươi không phải ma vật.”

“Vì sao chủ nhân biết?”

“Vì năm đó nếu không có ngươi phá trận tâm, ta đã chết trong huyết trì.”

Linh Tịch ngẩng đầu. Đây là chuyện y chưa từng nghe, cũng không nhớ rõ. Trong ký ức rời rạc, y chỉ nhớ máu, đau và một bàn tay thiếu niên cầm lấy mình, sau đó là kiếm quang trắng bạc chém qua bóng tối. Hơn nghìn năm qua, y vẫn luôn nghĩ mình là kiếm của chủ nhân từ khi có ý thức, chưa từng nghĩ trước khi trở thành Tịch Tuyết, mình từng nằm ở nơi đáng sợ như vậy. “Ta cứu chủ nhân sao?”

“Ừ.” Tạ Hàn Chi nhìn y, giọng nói bình tĩnh nhưng rõ ràng, “Cho nên đừng nghe lời ma tu.”

Linh Tịch cúi mắt, hàng mi khẽ run. “Nhưng ta không nhớ mình đã làm gì. Nếu trong thân thể ta thật sự có thứ gì đó của Huyết La thành, nếu rằm tháng này nó tỉnh lại, ta có làm hại chủ nhân không?”

Tạ Hàn Chi không thích giả thiết này. Hắn cũng không thích cách Linh Tịch đặt bản thân ở phía có thể gây hại cho hắn như vậy. “Không.”

“Chủ nhân chắc chắn sao?”

“Chắc chắn.”

“Sao chủ nhân biết?”

“Vì ngươi là Tịch Tuyết.” Tạ Hàn Chi đưa tay đặt lên đỉnh đầu y, động tác rất nhẹ, nhẹ đến mức chính hắn cũng thoáng khựng lại sau khi làm ra. Nhưng Linh Tịch đứng yên, như bị cái chạm ấy trấn an, kiếm khí quanh thân dần dịu xuống. Hắn thu tay về, giọng nói vẫn lạnh nhạt nhưng không còn xa cách như trước, “Tịch Tuyết theo ta nghìn năm, chưa từng phản chủ.”

Linh Tịch ngẩn người rất lâu, sau đó chậm rãi nở nụ cười. Nụ cười ấy không vui vẻ vô tư như lúc được khen, mà có chút gì đó mềm và ấm hơn, giống một thanh kiếm cũ được chủ nhân lau đi vết máu, cuối cùng lại thấy rõ ánh sáng trên thân mình. “Ta sẽ không phản chủ. Dù ta biến thành người, cũng sẽ không.”

Tạ Hàn Chi đáp một tiếng rất khẽ. Ngoài điện, gió tuyết đã ngừng, nhưng cấm chế Cô Hàn phong vẫn sáng lên từng tầng, mạnh hơn bình thường gấp mấy lần. Hắn biết bóng đen vừa rồi chỉ là thăm dò, người thật sự đứng sau chưa đến, cũng chưa cần đến. Đối phương đã ném Huyết La ấn vào Cô Hàn phong, mục đích không phải để thương tổn hắn ngay lập tức, mà là để khiến tiên môn sinh nghi, khiến Linh Tịch bất ổn, khiến tất cả ánh mắt đều nhìn vào kiếm linh vừa mới hóa hình.

Sáng hôm sau, tin tức Cô Hàn phong có ma khí xâm nhập vẫn bị Mục Trường Uyên phong tỏa, nhưng Thẩm Vô Cữu không biết lấy được manh mối từ đâu, vừa qua giờ Thìn đã đến Chủ Phong yêu cầu mở hội trưởng lão. Tạ Hàn Chi không lập tức dẫn Linh Tịch đến đó, mà để Lạc Thanh Dao lên phong kiểm tra linh mạch trước, sau đó mới thay y buộc tóc, mặc một bộ áo trắng viền bạc sạch sẽ, bên hông treo một miếng ngọc bài kiếm đồng vừa được Mục Trường Uyên đưa vào danh sách tối qua. Linh Tịch đứng trước gương đồng, cúi đầu nhìn ngọc bài, vẻ mặt rất nghiêm túc.

“Chủ nhân, hôm nay ta phải gặp nhiều người sao?”

“Ừ.”

“Họ sẽ giống người hôm qua sao?”

“Có người giống, có người không.”

“Vậy ta vẫn nói mình là kiếm đồng Cô Hàn phong?”

“Ừ.”

“Nếu họ hỏi Huyết La thành thì sao?”

Tạ Hàn Chi dừng tay đang chỉnh lại dây buộc tóc cho y. Tóc Linh Tịch mềm hơn hắn tưởng, trong lòng bàn tay còn lưu lại chút hơi lạnh của linh thể kiếm tu, hoàn toàn khác cảm giác nắm chuôi kiếm cứng rắn ngày trước. Hắn thu tay về, nhìn thiếu niên trong gương, giọng nói rất ổn: “Ta sẽ đáp.”

Linh Tịch quay đầu nhìn hắn. “Nhưng chuyện đó liên quan đến ta.”

“Ngươi chỉ cần đứng cạnh ta.”

“Nhưng Lạc cô nương nói người phải học mình muốn gì, không phải mọi chuyện đều chỉ nghe chủ nhân.” Linh Tịch nói đến đây hơi chột dạ, như sợ chủ nhân cảm thấy mình không ngoan, nhưng vẫn cố gắng nói tiếp, “Ta muốn đứng cạnh chủ nhân, không phải trốn sau chủ nhân. Nếu họ hỏi ta, ta sẽ trả lời những gì ta biết, nhưng ta sẽ không nói dối. Như vậy có được không?”

Tạ Hàn Chi nhìn y qua mặt gương. Trong đôi mắt Linh Tịch có bất an, có lệ thuộc, nhưng cũng có một chút kiên định vừa mới nảy mầm. Đó không còn là phản ứng của một thanh kiếm chỉ biết chờ chủ nhân ra lệnh, mà là ý chí của một người đang học cách dùng thân phận Linh Tịch để bước về phía trước. Tạ Hàn Chi vốn không quen với chuyện kiếm của mình có ý nghĩ riêng, nhưng kỳ lạ thay, hắn cũng không ghét ánh sáng nhỏ bé ấy trong mắt y.

“Được.” Hắn nói, “Nhưng nếu linh mạch đau, lập tức nói với ta.”

Linh Tịch gật đầu. “Ta nhớ rồi.”

Đến Chủ Phong, đại điện nghị sự đã có hơn mười vị trưởng lão chờ sẵn. Thanh Huyền Tiên Môn là đại tông tu chân đứng đầu Đông Vực, các phong trưởng lão phần lớn đều là Hóa Thần cảnh trở lên, bình thường không dễ tụ họp đông đủ, hôm nay lại vì một kiếm linh mới hóa hình mà ngồi gần kín nửa điện. Khi Tạ Hàn Chi dẫn Linh Tịch bước vào, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn tới, có kinh ngạc, có dò xét, có tò mò, cũng có vài phần tham lam bị giấu rất sâu. Linh Tịch không quen bị nhiều người nhìn như vậy, bước chân hơi chậm lại, nhưng Tạ Hàn Chi chỉ đi bên cạnh y, không thúc giục, cũng không để y lạc khỏi phạm vi kiếm khí của mình.

Mục Trường Uyên ngồi trên chủ vị, thấy hai người đến liền thở phào trong lòng. Hắn vốn lo Tạ Hàn Chi sẽ vì ghét phiền toái mà một mình đến, để Linh Tịch ở lại Cô Hàn phong, như vậy ngược lại càng khiến người khác nghi ngờ. Bây giờ Linh Tịch xuất hiện ngay trước mặt mọi người, khí tức sạch sẽ, linh thể trong trẻo, lại có Tạ Hàn Chi tự mình bảo hộ, ít nhất những lời buộc tội ma vật trá hình sẽ khó nói ra hơn. Hắn gõ nhẹ ngọc lệnh trong tay, đại điện yên tĩnh lại.

“Đêm trước Tịch Tuyết kiếm hóa linh thành người, chuyện này chư vị đều đã biết.” Mục Trường Uyên nói thẳng, không vòng vo, “Ta và Lạc Thanh Dao đã kiểm tra qua, Linh Tịch không có ma khí, không có dấu đoạt xá, linh thể sạch sẽ. Từ hôm nay tạm ghi vào Cô Hàn phong với thân phận kiếm đồng, do Tạ trưởng lão tự mình trông coi. Hôm nay gọi chư vị đến là để định ra cách bảo hộ và phong tỏa tin tức, không phải để tranh đoạt kiếm linh.”

Hai chữ tranh đoạt khiến vài vị trưởng lão hơi đổi sắc. Thẩm Vô Cữu ngồi bên phải, sắc mặt vốn đã lạnh, nghe vậy càng trầm xuống. Hắn đứng dậy, chắp tay nói: “Chưởng môn nói vậy e rằng thiên vị Cô Hàn phong quá mức. Tịch Tuyết kiếm hóa linh không phải chuyện nhỏ, đêm qua lại có ma khí thăm dò, còn để lại Huyết La ấn. Nếu chỉ dựa vào một lần kiểm tra của Dược Phong đã kết luận vô hại, sau này xảy ra chuyện ai chịu trách nhiệm?”

Lạc Thanh Dao ngồi phía dưới lập tức nhíu mày. “Thẩm trưởng lão, ta kiểm tra linh mạch chỉ kết luận hiện tại Linh Tịch không có ma khí, chưa từng nói có thể bỏ mặc mọi nguy cơ. Nhưng đưa y vào Kiếm Các tịnh linh trận không phải cách hay. Y vừa hóa hình, linh thể lệ thuộc kiếm ý Tạ trưởng lão, nếu cưỡng ép tách ra bảy ngày, không cần chờ ma tu ra tay, chính chúng ta đã làm tổn hại kiếm linh trước.”

“Y là kiếm linh hay ma khí ngụy trang, hiện tại còn chưa rõ.” Thẩm Vô Cữu nhìn Linh Tịch, giọng nói bén như lưỡi dao, “Một linh thể sinh ra từ Huyết La thành, lại gắn với thần kiếm từng uống ma huyết nghìn năm, Lạc cô nương dựa vào đâu dám nói y sạch?”

Linh Tịch cảm nhận được ánh mắt mọi người lại nhìn về phía mình. Lòng bàn tay y hơi lạnh, nhưng lần này không cúi đầu nữa. Tạ Hàn Chi đứng bên cạnh, khoảng cách gần đến mức y có thể cảm nhận kiếm ý quen thuộc bao quanh mình. Y nhớ lời chủ nhân nói: không cần sợ, ta ở đây. Vì vậy y hít một hơi rất nhẹ, ngẩng đầu nhìn Thẩm Vô Cữu.

“Ta không biết mình có sinh ra từ Huyết La thành hay không.” Linh Tịch nói chậm rãi, từng chữ rất nghiêm túc vì đây là lần đầu y tự mình trả lời trước nhiều người như vậy, “Ta chỉ nhớ nơi đó có rất nhiều máu, rất đau, sau đó chủ nhân đến. Nếu ta thật sự từng ở đó, cũng không có nghĩa ta là ma vật. Chủ nhân nói năm đó ta phá trận tâm cứu người, ta tin chủ nhân.”

Thẩm Vô Cữu cười lạnh. “Ngươi đương nhiên tin hắn. Ngươi là bản mệnh kiếm của hắn, linh thức dựa vào hắn mà sinh, hắn nói gì ngươi cũng tin. Nhưng tiên môn không thể chỉ dựa vào tình chủ tớ của các ngươi mà bỏ qua nguy cơ.”

Linh Tịch nghe không hiểu hết những lời quanh co ấy, nhưng nghe được hai chữ chủ tớ thì hơi nghiêng đầu. Y vốn nghĩ mình là kiếm của chủ nhân, chủ tớ cũng không sai, nhưng không biết vì sao khi Thẩm Vô Cữu nói ra lại khiến người ta khó chịu. Y nhìn đối phương một lúc, bỗng nói rất thẳng: “Ngươi không thích ta.”

Trong đại điện lập tức yên tĩnh lạ thường. Mấy vị trưởng lão vốn đang căng thẳng cũng không nhịn được nhìn nhau, bởi không ai ngờ kiếm linh mới hóa hình lại trực tiếp nói ra câu như vậy. Thẩm Vô Cữu sắc mặt hơi cứng, đang định quát y vô lễ thì Linh Tịch đã tiếp tục nói, giọng vẫn mềm nhưng không lùi: “Ta cảm nhận được. Ngươi không chỉ lo ta là ma vật, ngươi còn muốn đưa ta đi khỏi chủ nhân. Tại sao?”

Câu hỏi ấy quá sạch sẽ, sạch đến mức sắc mặt Thẩm Vô Cữu càng khó coi. Hắn đương nhiên không thể nói mình muốn đưa Linh Tịch vào Kiếm Các một phần vì quy củ, một phần vì không muốn Tịch Tuyết kiếm sau khi hóa linh vẫn chỉ thuộc riêng Cô Hàn phong. Thần binh có linh, nếu có thể tách khỏi Tạ Hàn Chi để tiên môn cùng quản, vậy địa vị Cô Hàn phong trong tông môn cũng sẽ bị kiềm chế. Những tính toán này ai trong điện chưa chắc không hiểu, chỉ là không ai vạch trần, vậy mà Linh Tịch vừa hóa hình, không biết lễ nghi quanh co, lại dựa vào bản năng kiếm linh nói thẳng ra.

Tạ Hàn Chi rũ mắt nhìn Linh Tịch, đáy mắt hiện lên chút ngoài ý muốn rất nhạt. Hắn từng nghĩ Linh Tịch ngây thơ quá mức, e rằng bị người ngoài hỏi vài câu đã hoảng, nhưng hiện tại xem ra, thanh kiếm theo hắn nghìn năm dù mới học làm người, bản năng phân biệt địch ý lại không hề yếu. Linh Tịch có thể không hiểu âm mưu, không hiểu quyền lực, không hiểu quy củ tiên môn, nhưng y biết ai muốn mang y rời khỏi chủ nhân, cũng biết ai dùng lời chính nghĩa để che giấu thứ không sạch sẽ trong lòng.

Mục Trường Uyên kịp thời lên tiếng, cắt đứt bầu không khí giằng co. “Linh Tịch vừa hóa hình, lời nói thẳng thắn, Thẩm trưởng lão đừng để bụng. Nhưng y hỏi cũng không sai, chuyện bảo hộ kiếm linh cần dựa trên an nguy của y và tiên môn, không nên pha tạp tư tâm. Huyết La ấn xuất hiện là chuyện lớn, ta đã phái người tra xét vùng Ma Vực cũ. Trong bảy ngày tới, Linh Tịch vẫn ở Cô Hàn phong, mỗi ngày để Dược Phong kiểm tra linh mạch một lần, Chấp Pháp đường không được tự ý tiếp cận.”

Thẩm Vô Cữu lạnh mặt. “Nếu bảy ngày sau Huyết La ấn thật sự tỉnh thì sao?”

Mục Trường Uyên nhìn Tạ Hàn Chi. “Vậy trước rằm, chúng ta phải tìm ra Huyết La ấn rốt cuộc là gì.”

Một trưởng lão già của Kiếm Các lúc này mới chậm rãi mở miệng. Ông đã rất lâu không quản sự, tóc bạc râu dài, khí tức như một thanh kiếm cũ phủ bụi nhưng vẫn sắc. “Năm đó Huyết La thành luyện huyết trì, lão phu còn nhớ trong điển tịch có ghi một loại ma ấn gọi là Khai Linh Huyết Khế. Ma tu dùng người sống tế kiếm, muốn luyện ra thần binh có thể tự sinh linh thể, nhưng cách này nghịch thiên, phần lớn kiếm phôi đều vỡ nát. Nếu Tịch Tuyết thật sự xuất thân từ Huyết La thành, có lẽ nó từng là vật tế của trận ấy.”

Linh Tịch nghe đến “vật tế”, đầu ngón tay khẽ run. Tạ Hàn Chi lập tức đưa tay đỡ nhẹ sau lưng y, không để người khác nhìn ra quá rõ nhưng đủ để linh lực quen thuộc truyền tới. Vị trưởng lão Kiếm Các nhìn thấy, ánh mắt thoáng hiện vẻ phức tạp, lại nói tiếp: “Nhưng thần binh có linh không đồng nghĩa với ma vật. Kiếm vốn không thiện ác, thiện ác ở người cầm kiếm. Nếu năm đó Tịch Tuyết phá huyết trì, theo Tạ trưởng lão nghìn năm mà không sinh ma tính, hiện tại càng không thể chỉ vì lai lịch mơ hồ mà cưỡng ép phong ấn.”

Lạc Thanh Dao lập tức tiếp lời: “Đúng vậy. Linh Tịch hiện tại giống một linh thể mới sinh hơn là ma khí thức tỉnh. Nếu dùng tịnh linh trận quá mạnh, ngược lại sẽ tổn thương y. Muốn tra Huyết La ấn, tốt nhất nên từ điển tịch cũ và ma tu đêm qua bắt đầu, không nên lấy y làm vật thử trận.”

Mấy vị trưởng lão khác nghe đến đây cũng dần nghiêng về cách xử lý ôn hòa hơn. Dù sao Tạ Hàn Chi đang đứng ngay đó, uy áp Đại Thừa không cần phóng ra cũng đủ khiến người ta nhớ rằng muốn động vào Linh Tịch chẳng khác nào động vào bản mệnh kiếm của hắn. Hơn nữa Linh Tịch đứng trong điện, khí tức sạch đến mức ngay cả tu sĩ mới nhập đạo cũng nhìn ra không có ma khí, nếu cứ cứng rắn đòi phong ấn, khó tránh khỏi bị nghi ngờ có tư tâm với thần kiếm.

Cuối cùng, Mục Trường Uyên định ra ba việc. Một là phong tỏa chuyện Tịch Tuyết hóa linh, đối ngoại chỉ nói Cô Hàn phong thu một kiếm đồng mới; hai là tra lại hồ sơ Huyết La thành trong Kiếm Các và Chấp Pháp đường, đặc biệt là Khai Linh Huyết Khế; ba là tăng cường cấm chế quanh Cô Hàn phong, trước rằm không cho người ngoài tùy ý tiếp cận Linh Tịch. Thẩm Vô Cữu dù không hài lòng, nhưng trong điện phần lớn trưởng lão đã đồng ý, hắn cũng không thể tiếp tục ép. Trước khi rời đi, hắn chỉ nhìn Linh Tịch một cái thật sâu, ánh mắt ấy khiến kiếm tâm của Linh Tịch khẽ động, nhưng lần này y không sợ nữa.

Ra khỏi đại điện nghị sự, trời trên Chủ Phong trong hơn Cô Hàn phong, biển mây cuộn dưới bậc đá, xa xa có đệ tử ngự kiếm bay qua, vạt áo xanh trắng lướt qua ánh nắng lạnh đầu ngày. Linh Tịch lần đầu rời khỏi Hàn Ngọc điện, lần đầu nhìn thế giới bằng mắt người, mọi thứ đều mới lạ đến mức y tạm quên đi căng thẳng vừa rồi. Y đứng trên bậc đá, nhìn một con tiên hạc bay ngang qua, đôi mắt sáng lên rất rõ nhưng vẫn nhớ lời Tạ Hàn Chi không được chạy, bèn chỉ đứng yên quay đầu gọi hắn.

“Chủ nhân, con chim kia lớn hơn hạc trắng trên Cô Hàn phong.”

Tạ Hàn Chi nhìn theo hướng y chỉ. “Đó là linh hạc đưa thư.”

“Nó cũng có chủ nhân sao?”

“Có người nuôi.”

“Vậy nó có phải lúc nào cũng đi theo người nuôi nó không?”

“Không.”

Linh Tịch suy nghĩ một chút, vẻ mặt bỗng có chút thương cảm rất nghiêm túc. “Vậy người nuôi nó không sợ nó lạc sao?”

Tạ Hàn Chi vốn đang nghĩ đến Huyết La ấn, nghe câu này thì suy nghĩ bị kéo về một cách khó hiểu. Hắn nhìn Linh Tịch, thấy y thật sự đang lo cho linh hạc kia, trong lòng bỗng sinh ra một cảm giác gần như bất đắc dĩ. Một thanh kiếm từng chém ma vô số, nay lại đứng trên Chủ Phong lo linh hạc đưa thư có lạc hay không, nếu để những ma tu từng chết dưới Tịch Tuyết biết, e rằng chết rồi cũng phải bò dậy nhìn thêm một lần.

“Linh hạc nhận đường.” Tạ Hàn Chi nói.

“Ta không nhận đường.” Linh Tịch lập tức nhìn hắn, như sợ bị bỏ rơi giữa biển mây, “Chủ nhân đừng để ta lạc.”

“Không ai bảo ngươi đi một mình.”

“Vậy ta có thể nắm tay áo chủ nhân không?”

Tạ Hàn Chi nhìn xung quanh. Chủ Phong người qua lại không nhiều, nhưng đệ tử gác điện đã lặng lẽ nhìn về phía này mấy lần, hiển nhiên vị kiếm đồng mới bên cạnh Tạ trưởng lão đã đủ khiến người ta tò mò. Hắn vốn không thích bị chú ý, càng không muốn để Linh Tịch dưỡng thành thói quen trước mặt người ngoài cũng quá thân cận, nhưng nhìn thiếu niên đứng trên bậc đá cao, chân còn chưa quen đi đường dài, ánh mắt lại đầy mong chờ, lời từ chối cuối cùng không thốt ra ngay.

“Chỉ được nắm một đoạn xuống núi.” Hắn nói.

Linh Tịch lập tức đưa tay nắm lấy một góc tay áo hắn, động tác rất nhẹ, như sợ làm nhăn áo chủ nhân. “Ta chỉ nắm một đoạn.”

Tạ Hàn Chi không đáp, dẫn y đi xuống bậc đá. Những đệ tử đứng xa xa thấy cảnh này đều ngây người, có người suýt đánh rơi kiếm gỗ trong tay, có người vội cúi đầu giả vờ không thấy, nhưng khóe mắt vẫn không nhịn được liếc qua. Tạ trưởng lão nổi danh không gần người khác, đừng nói để ai nắm tay áo, ngay cả khi giảng đạo cũng cách đệ tử ba trượng, vậy mà hôm nay bên cạnh hắn lại có một thiếu niên áo trắng kéo tay áo đi xuống Chủ Phong. Cảnh tượng ấy quả thực còn hiếm hơn thiên lôi giữa ngày đông.

Linh Tịch không để ý ánh mắt người khác, bởi toàn bộ sự chú ý của y đều đặt vào đường dưới chân và tay áo trong tay. Bậc đá Chủ Phong dài hơn đường trong Hàn Ngọc điện rất nhiều, đi được một đoạn y đã hơi mệt, nhưng vì không muốn khiến chủ nhân thấy mình vô dụng nên vẫn cố gắng bước đều. Tạ Hàn Chi đi chậm hơn bình thường rất nhiều, đến mức Mục Trường Uyên phía sau nhìn thấy cũng nhịn không được bật cười. Hắn đi song song bên cạnh, cố ý nói: “Hàn Chi, ta quen biết ngươi nhiều năm, đây là lần đầu thấy ngươi đi đường chậm như vậy.”

Tạ Hàn Chi lạnh nhạt đáp: “Ngươi có thể đi trước.”

“Ta không vội.” Mục Trường Uyên nhìn Linh Tịch, cười hỏi, “Tiểu Linh Tịch, hôm nay ở đại điện có sợ không?”

Linh Tịch suy nghĩ nghiêm túc rồi đáp: “Có một chút. Nhưng chủ nhân ở đó, nên không sợ nhiều.”

“Vậy ngươi thấy Thẩm trưởng lão thế nào?”

“Không thích ta.” Linh Tịch dừng một chút, lại bổ sung như sợ mình nói xấu người khác quá đơn giản, “Cũng không thích chủ nhân giữ ta bên cạnh.”

Mục Trường Uyên hơi nhướng mày. “Ngươi cảm nhận rõ như vậy?”

“Kiếm cảm nhận sát ý và tham niệm rất rõ.” Linh Tịch nói xong lại nhìn Tạ Hàn Chi, như đang xác nhận mình có nói sai không. Thấy hắn không ngăn, y mới tiếp tục, “Người kia không có sát ý với ta, nhưng có thứ gì đó dính trên ánh mắt, giống ma huyết khô trên thân kiếm, lau không sạch.”

Mục Trường Uyên thu lại ý cười. Lời này nếu do người khác nói, có lẽ sẽ bị xem là vu cáo một trưởng lão Chấp Pháp đường, nhưng Linh Tịch là kiếm linh, lại từng ở gần ma khí nhiều năm, cảm nhận chưa chắc không chuẩn. Hắn nhìn Tạ Hàn Chi, thấy đối phương cũng khẽ nhíu mày, liền biết chuyện Thẩm Vô Cữu có lẽ không chỉ là tranh quyền trong tiên môn. “Ta sẽ cho người âm thầm tra hắn. Nhưng trước khi có chứng cứ, ngươi đừng nói câu này với người khác.”

Linh Tịch gật đầu. “Ta nhớ rồi.”

Mục Trường Uyên nhìn y ngoan ngoãn đến vậy, trong lòng càng thấy thú vị. Hắn vốn muốn trêu vài câu, nhưng nghĩ đến Tạ Hàn Chi bên cạnh, cuối cùng chỉ nói nghiêm túc: “Bảy ngày tới rất quan trọng. Huyết La ấn xuất hiện quá đúng lúc, đối phương nhất định đang nhìn chằm chằm ngươi. Ngươi phải theo sát Hàn Chi, không được tự ý rời khỏi Cô Hàn phong, cũng đừng tin lời người lạ.”

“Ta chỉ tin chủ nhân.” Linh Tịch đáp rất nhanh.

Mục Trường Uyên bật cười. “Cũng không cần tin đến mức ai nói gì cũng không nghe. Ví dụ Lạc Thanh Dao bảo ngươi uống thuốc, ngươi vẫn phải nghe.”

“Ta nghe. Nhưng nếu thuốc đắng, chủ nhân sẽ cho ta linh quả.”

Tạ Hàn Chi bước chân hơi khựng lại. Mục Trường Uyên nhìn sang hắn, ánh mắt đầy ý cười không che giấu, giống như vừa bắt được bằng chứng Tạ trưởng lão nuôi kiếm linh không chỉ bằng kiếm ý mà còn bằng linh quả dỗ thuốc. Tạ Hàn Chi lạnh lùng liếc hắn một cái, Mục Trường Uyên lập tức quay đầu nhìn mây, nhưng khóe miệng vẫn không ép xuống được. Linh Tịch không hiểu vì sao chưởng môn cười, chỉ cảm thấy chủ nhân hình như không muốn người khác biết chuyện linh quả, liền rất tự giác ngậm miệng.

Trở lại Cô Hàn phong, Tạ Hàn Chi lập tức vào Kiếm Các nhỏ trong Hàn Ngọc điện tra lại những ghi chép cũ về Huyết La thành. Cô Hàn phong tuy ít người nhưng điển tịch không thiếu, đặc biệt là các ghi chép ma tu từng bị hắn trấn áp trong nghìn năm qua, mỗi quyển đều được lưu bằng ngọc giản, đặt trong kệ băng cao đến tận mái điện. Linh Tịch được cho phép ngồi bên cạnh xem, nhưng không được tự ý chạm vào ngọc giản có ma khí tàn lưu. Y ban đầu còn nghiêm túc ngồi yên, sau đó thấy Tạ Hàn Chi đọc rất lâu không nói gì, bèn lặng lẽ dịch ghế gần hơn một chút.

Tạ Hàn Chi không ngẩng đầu. “Ngồi yên.”

Linh Tịch lập tức dừng lại. “Ta chỉ muốn nhìn chữ.”

“Ngươi biết chữ?”

“Ta thấy chủ nhân từng viết.” Linh Tịch nhìn ngọc giản trước mặt, giọng nói có chút chột dạ, “Nhưng chữ biết ta, ta không biết chữ.”

Tạ Hàn Chi hiếm khi không biết nên hiểu câu này thế nào. Hắn đặt ngọc giản xuống, chọn một quyển mỏng nhất, mở đến phần ghi về Huyết La thành, đặt trước mặt Linh Tịch. Trên giấy là những hàng chữ nhỏ màu đen, nét bút sắc gọn, ghi lại năm tháng Huyết La thành bị diệt và huyết trì bị phong. Linh Tịch cúi đầu nhìn rất lâu, rồi thành thật chỉ vào hai chữ đầu tiên. “Đây là chủ nhân sao?”

“Đó là Huyết La.”

“Không giống chủ nhân.”

“Đương nhiên không giống.”

“Vậy chữ nào là chủ nhân?”

Tạ Hàn Chi nhìn đôi mắt mong chờ của y, cuối cùng lấy bút viết xuống ba chữ “Tạ Hàn Chi” trên giấy trắng bên cạnh. Nét chữ của hắn lạnh và sắc, như kiếm khí cắt qua tuyết, vừa viết xong đã khiến Linh Tịch nhìn đến không chớp mắt. Y dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào khoảng giấy bên cạnh, không dám chạm lên chữ vì sợ làm hỏng. “Đây là tên chủ nhân?”

“Ừ.”

“Ta muốn học.”

“Sau khi học đi đường và thu khí tức xong.”

“Ta sẽ học nhanh.” Linh Tịch nói, rồi như nhớ ra điều gì, ngẩng đầu hỏi, “Chủ nhân, tên ta viết thế nào?”

Tạ Hàn Chi dừng một chút, sau đó viết xuống hai chữ “Linh Tịch”. Nét bút của hắn khi viết tên y không khác gì khi viết tên mình, vẫn lạnh, vẫn sắc, nhưng Linh Tịch lại cảm thấy hai chữ ấy nhìn rất đẹp. Y nhìn một lúc lâu, bỗng cười nhẹ, vẻ mặt giống như lại nhận được thứ gì rất quý. “Ta có tên rồi.”

Tạ Hàn Chi vốn muốn nói hôm qua đã đặt, nhưng thấy y vui như vậy, rốt cuộc không cắt ngang. Hắn tiếp tục tra ngọc giản, còn Linh Tịch ngồi bên cạnh nhìn hai cái tên trên giấy, thỉnh thoảng lại lén nhìn Tạ Hàn Chi. Không khí trong Kiếm Các nhỏ yên tĩnh hơn bên ngoài rất nhiều, lại không lạnh lẽo như trước, bởi tiếng hít thở của Linh Tịch rất nhẹ nhưng có thật, thỉnh thoảng giấy bị y chạm khẽ phát ra tiếng sột soạt, khiến Tạ Hàn Chi không thể hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng như nghìn năm qua.

Đến cuối giờ Mùi, Tạ Hàn Chi tìm thấy một đoạn ghi chép bị phong ấn trong ngọc giản cũ. Nội dung rất ngắn, nói rằng Huyết La thành năm đó luyện Khai Linh Huyết Khế, dùng chín mươi chín kiếm phôi làm vật chứa, chỉ có một thanh kiếm không bị ma huyết ăn mòn mà tự sinh tuyết quang, phá vỡ trận tâm. Nhưng đoạn cuối bị ai đó xóa mất, chỉ còn mấy chữ đứt đoạn: “linh thai chưa diệt”, “huyết trì còn chủ”, “rằm tháng bảy, ấn tỉnh”. Tạ Hàn Chi đọc đến đây, ánh mắt lạnh xuống, bởi hôm nay cách rằm tháng bảy đúng bảy ngày.

Linh Tịch cảm nhận được khí tức của hắn thay đổi, lập tức ngẩng đầu. “Chủ nhân tìm được gì sao?”

Tạ Hàn Chi không giấu y. “Huyết La ấn có thể liên quan đến Khai Linh Huyết Khế năm đó. Có người muốn dùng ngươi mở lại huyết trì.”

“Mở lại huyết trì thì sẽ thế nào?”

“Ma tu sẽ lấy lại thứ bị phong dưới Huyết La thành.”

“Là gì?”

Tạ Hàn Chi im lặng một lát. “Có thể là huyết trì chi chủ.”

Linh Tịch không hiểu cái tên ấy, nhưng kiếm tâm lại phản ứng trước lý trí. Một luồng lạnh buốt chạy qua linh mạch, trước mắt y thoáng hiện ra một bóng người đứng trên đài tế, áo đỏ như máu, bàn tay đặt lên chuôi kiếm, giọng nói dính nhớp như ma khí quấn quanh thân kiếm: “Ngoan, chỉ cần ngươi mở mắt, cả thành này sẽ thành vỏ kiếm của ngươi.” Ký ức ấy đến quá đột ngột, Linh Tịch đau đến cúi gập người xuống, tay nắm chặt mép bàn, linh lực trong thân thể suýt nữa tán loạn.

Tạ Hàn Chi lập tức đỡ lấy y. “Linh Tịch.”

“Có người…” Linh Tịch thở gấp, trán toát ra một lớp mồ hôi lạnh rất mỏng, “Có người từng nói với ta. Không phải chủ nhân. Người đó muốn ta mở mắt. Hắn nói cả thành là vỏ kiếm của ta, nhưng ta không thích. Rất đau. Ta không muốn mở mắt.”

Tạ Hàn Chi đưa linh lực vào kinh mạch y, ánh mắt lạnh đến mức giấy trên bàn cũng phủ một tầng sương. “Đừng nghĩ nữa.”

“Nhưng ta thấy hắn.” Linh Tịch nắm lấy tay áo hắn, giọng nói run nhẹ, “Chủ nhân, ta thấy hắn nhìn ta. Hắn chưa chết.”

Tạ Hàn Chi ngước mắt nhìn về phía tây, nơi Ma Vực cũ nằm sau vô số dãy núi đen và sông độc. Năm đó hắn tận mắt thấy thành chủ Huyết La chết dưới Tịch Tuyết, nhưng nếu điển tịch ghi “huyết trì còn chủ”, vậy kẻ chết dưới kiếm có lẽ chỉ là một thân xác. Ma tu tu huyết đạo vốn nhiều thủ đoạn giữ mạng, nếu đối phương để lại tàn hồn trong huyết trì, rồi chờ Tịch Tuyết hóa linh để mở lại phong ấn, tất cả dị tượng mấy ngày nay đều có lời giải.

“Chủ nhân.” Linh Tịch ngẩng đầu, sắc mặt vẫn trắng nhưng ánh mắt cố giữ tỉnh táo, “Nếu hắn muốn dùng ta mở huyết trì, vậy ta biến về kiếm rồi bị phong lại có phải sẽ an toàn hơn không?”

Tạ Hàn Chi nhìn y. “Ai dạy ngươi nghĩ vậy?”

“Không ai dạy.” Linh Tịch cúi mắt, đầu ngón tay siết chặt đến trắng bệch, “Ta chỉ nghĩ nếu ta vẫn là kiếm, nếu chủ nhân đặt ta vào vỏ, người khác sẽ không dễ dùng ta. Ta cũng sẽ không làm hại ai.”

“Ngươi không làm hại ai.”

“Nếu ta không khống chế được thì sao?”

“Ta sẽ khống chế cùng ngươi.”

“Nhưng nếu ta làm chủ nhân bị thương thì sao?” Linh Tịch hỏi đến đây, giọng đã rất nhỏ, nhưng từng chữ đều như dùng hết dũng khí mới nói ra được, “Ta là kiếm của chủ nhân. Kiếm không nên chĩa mũi về phía chủ nhân.”

Tạ Hàn Chi nhìn y, đáy lòng như bị câu nói ấy chạm vào một nơi cực sâu. Hắn từng nghĩ Linh Tịch dính người, ngây thơ, chỉ biết gọi chủ nhân, chỉ biết muốn ở bên hắn; nhưng hiện tại hắn mới hiểu dưới tất cả sự non nớt ấy, bản năng đầu tiên của y vẫn là bảo vệ hắn. Dù vừa có thân người chưa đầy hai ngày, dù còn chưa biết chữ, chưa đi vững, chưa hiểu nhân gian, y đã nghĩ đến chuyện tự phong mình lại để tránh trở thành nguy hiểm.

“Linh Tịch.” Tạ Hàn Chi gọi tên y, không phải Tịch Tuyết.

Linh Tịch ngẩng đầu. “Ta ở đây.”

“Ngươi nghe rõ.” Tạ Hàn Chi nhìn thẳng vào mắt y, giọng nói không lớn nhưng mang theo sự chắc chắn không cho phép nghi ngờ, “Ta không cần ngươi tự phong, cũng không cần ngươi vì một lời ma tu mà trở lại vỏ kiếm. Nếu Huyết La ấn muốn tỉnh, ta sẽ chém nó. Nếu huyết trì chi chủ còn sống, ta sẽ giết hắn lần nữa. Ngươi chỉ cần học cách làm Linh Tịch.”

Linh Tịch nhìn hắn thật lâu, đôi mắt chậm rãi đỏ lên. Kiếm linh vốn không nên có nước mắt, nhưng thân người mới hóa hình lại khiến mọi cảm xúc trở nên rõ ràng quá mức. Y không biết phải xử lý cảm giác trong ngực, chỉ thấy nơi vừa rồi còn lạnh buốt bỗng ấm đến phát đau, như có thứ gì đó mềm mại nứt ra, để ánh sáng của chủ nhân rơi vào. “Chủ nhân không muốn ta biến về sao?”

Tạ Hàn Chi im lặng một thoáng. “Không phải bây giờ.”

“Sau này thì sao?”

“Sau này để ngươi tự chọn.”

Linh Tịch ngây người. Tự chọn, hai chữ ấy với y còn xa lạ hơn uống nước, mặc áo hay học chữ. Trước kia y là kiếm, kiếm không cần chọn, chỉ cần ở nơi chủ nhân đặt, đi theo hướng chủ nhân chỉ. Nhưng Tạ Hàn Chi vừa nói sau này để y tự chọn. Điều đó giống như chủ nhân không chỉ cho y một cái tên, mà còn cho y một con đường.

Y cúi đầu, rất lâu sau mới khẽ nói: “Vậy ta chọn ở bên chủ nhân.”

Tạ Hàn Chi nhìn y, lần này không nói “tùy ngươi” cũng không nói “xem biểu hiện”. Hắn chỉ đưa tay, rất nhẹ đặt lên tóc Linh Tịch, giống như đêm qua, nhưng lần này không lập tức thu về. “Trước hết sống tốt.”

Linh Tịch gật đầu, khóe môi cong lên rất nhẹ. Bên ngoài Kiếm Các nhỏ, tuyết trên Cô Hàn phong bắt đầu tan dưới nắng chiều hiếm hoi, từng giọt nước rơi khỏi mái hiên, tiếng tí tách rất khẽ như nhịp thời gian đang chậm rãi đổi hướng. Tạ Hàn Chi tiếp tục tra ngọc giản, Linh Tịch ngồi bên cạnh học nhìn hai chữ tên mình, thi thoảng lại dùng đầu ngón tay vẽ lên mặt bàn, nét chữ vụng về chẳng thành hình nhưng vẫn rất nghiêm túc. Hàn Ngọc điện nhiều năm không có hơi ấm, hôm nay lại vì một người học viết tên mình mà sinh ra chút nhân gian rất nhạt.

Đêm đó, Mục Trường Uyên gửi truyền âm đến, nói người được phái đến biên giới Ma Vực đã phát hiện dấu vết ma tu Huyết La, nhưng đối phương rút rất nhanh, chỉ để lại một câu trên vách đá: “Bảy ngày sau, kiếm về cố thành.” Tạ Hàn Chi nghe xong không đáp ngay, chỉ nhìn Linh Tịch đang ngủ trong nội thất. Y hôm nay tiêu hao quá nhiều, vừa uống thuốc xong đã ngủ, tay còn đặt dưới gối, bên cạnh là tờ giấy viết hai cái tên: Tạ Hàn Chi và Linh Tịch.

Mục Trường Uyên ở đầu kia truyền âm thở dài. “Hàn Chi, chuyện này có lẽ không thể chỉ thủ trong tiên môn. Nếu Huyết La ấn thật sự liên quan đến cố thành, trước rằm chúng ta phải đến đó một chuyến. Nhưng Linh Tịch hiện tại chưa ổn định, mang y đi nguy hiểm, không mang y đi lại không tra được nguồn gốc. Ngươi định thế nào?”

Tạ Hàn Chi nhìn thiếu niên sau bình phong thật lâu. “Ta mang y đi.”

“Ngươi chắc chứ?”

“Ở lại tiên môn chưa chắc an toàn.” Tạ Hàn Chi nhớ đến ánh mắt của Thẩm Vô Cữu, giọng càng lạnh, “Hơn nữa có người trong môn không sạch.”

Mục Trường Uyên trầm mặc một lát. “Ta cũng nghi vậy. Vậy ba ngày sau xuất phát, ta đi cùng ngươi. Trước đó ta sẽ âm thầm chuẩn bị, đối ngoại nói ngươi bế quan ổn định kiếm linh. Còn Linh Tịch… ngươi trông kỹ một chút, y quá tin ngươi, cũng quá dễ bị người khác dùng lời kích động.”

“Ừ.”

Truyền âm tắt. Tạ Hàn Chi ngồi bên án, ánh mắt rơi trên vệt mực chưa khô của hai cái tên. Rất lâu sau, hắn đứng dậy đi vào nội thất, thay Linh Tịch kéo lại tấm chăn bị trượt xuống. Y ngủ không sâu, cảm nhận hơi thở quen thuộc liền vô thức nghiêng về phía hắn, trong mộng còn khẽ gọi một tiếng chủ nhân. Tạ Hàn Chi đứng bên giường, lần đầu không sửa xưng hô ấy, cũng không bảo y đừng gọi.

Nhưng ngay khi hắn xoay người định rời đi, tờ giấy đặt cạnh gối bỗng bị một luồng ma khí rất mảnh chạm vào, hai chữ “Linh Tịch” trên đó chậm rãi loang ra như bị máu thấm ướt. Tạ Hàn Chi lập tức vung tay chém xuống, ma khí bị cắt đứt, nhưng trên cổ tay Linh Tịch đồng thời hiện ra một vòng ma văn đỏ sẫm, giống hệt dấu ấn Huyết La từng hiện trên án kiếm. Linh Tịch trong giấc ngủ khẽ nhíu mày, giọng nói bỗng trở nên mơ hồ như đang bị ai đó kéo về nơi rất xa.

“Đừng… ta không về đó…”

Tạ Hàn Chi nắm lấy cổ tay y, kiếm ý ầm ầm ép xuống, nhưng ma văn không biến mất. Nó chỉ sáng lên trong khoảnh khắc, rồi chìm vào da thịt Linh Tịch như một lời hẹn đã khắc sẵn từ nghìn năm trước.

Ngoài cửa sổ, trăng non treo trên nền trời lạnh.

Cách rằm tháng bảy còn sáu ngày.

(Hết chương 3)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0