Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

KIẾM LINH CỦA TRƯỞNG LÃO TIÊN MÔN

Chương 14: Dưới Cây Linh Quả Nhỏ

Chương 1: Tịch Tuyết Hóa Linh Chương 2: Làm Người Khó Hơn Làm Kiếm Chương 3: Dấu Ấn Huyết La Chương 4: Kiếm Đồng Của Cô Hàn Phong Chương 5: Đường Về Cố Thành Chương 6: Tiếng Gọi Dưới Hắc Thủy Lĩnh Chương 7: Bạch Cốt Gọi Tên Chương 8: Tàn Đăng Chiếu Tâm Chương 9: Vô Thanh Vô Tức Chương 10: Cố Thành Đợi Kiếm Chương 11: Về Lại Cô Hàn Phong Chương 12: Một Giọt Máu Chưa Tan Chương 13: Ngọt Sau Tuyết Lạnh Chương 14: Dưới Cây Linh Quả Nhỏ Chương 15: Đạo Lữ Dưới Tuyết Xuân Chương 16: Phiên Ngoại: Linh Quả Chín Rồi

Chương 14: Dưới Cây Linh Quả Nhỏ

Chiếc lá non mới mọc trên chậu linh quả khiến Linh Tịch vui suốt cả buổi sáng. Y ngồi bên cửa sổ, hai tay đặt trên đầu gối, nghiêm túc nhìn chiếc lá nhỏ như nhìn một linh thú vừa khai trí, thỉnh thoảng lại quay đầu gọi Tạ Hàn Chi đến xem. Lá chỉ lớn bằng móng tay, màu xanh nhạt, trên đầu còn đọng một giọt tuyết tan trong suốt, nhưng trong mắt Linh Tịch, đó gần như là dấu hiệu chứng minh tương lai mà y mong đợi thật sự đang chậm rãi đến gần. Một năm sau cây sẽ kết quả, khi ấy Tạ Hàn Chi có lẽ đã dưỡng xong kiếm tâm, y cũng sẽ viết chữ đẹp hơn, chạy vững hơn, nói chuyện không còn khàn, thậm chí có thể học cách gọi hai chữ phu quân mà không đỏ mặt đến mức phải trốn vào chăn.

Tạ Hàn Chi ngồi bên án, trước mặt đặt chén thuốc vừa uống xong và nửa viên linh quả Linh Tịch cố ý để lại. Hắn vốn định điều tức, nhưng ánh mắt của Linh Tịch cứ sáng lên mỗi lần nhìn chiếc lá mới, khiến Hàn Ngọc điện sáng hơn cả linh đăng. Vị trưởng lão từng có thể nhập định suốt mấy chục năm không bị ngoại vật lay động, nay lại vì một kiếm linh ngồi cạnh chậu cây mà chậm chạp không khép mắt. Hắn nhìn y một lát, cuối cùng cầm bút viết xong một tờ kiếm quyết dưỡng tâm rồi đặt xuống, giọng bình thản hỏi: “Muốn xuống Dược Phong hỏi cách trồng?”

Linh Tịch lập tức quay đầu, nhưng rất nhanh lại nhớ lời Lạc Thanh Dao dặn không được đi lại nhiều khi linh thai chưa ổn. Y mím môi, cúi đầu nhìn chậu cây, vẻ mong muốn rõ đến mức không giấu được, nhưng vẫn ngoan ngoãn nói: “Lạc cô nương nói ta hôm nay nên nghỉ trên Cô Hàn phong. Ta muốn hỏi, nhưng không cần đi ngay. Cây vừa mới mọc lá, chắc cũng không vội.”

Tạ Hàn Chi nhìn y. “Ta hỏi Thanh Dao.”

“Bằng truyền âm sao?”

“Ừ.”

Linh Tịch vui lên ngay, nhưng vui được một nửa lại nghiêm túc hỏi: “Có làm phiền Lạc cô nương không? Nàng còn phải trị thương cho nhiều người trong tiên môn, ta chỉ hỏi một chiếc lá.”

“Không phiền.”

“Chủ nhân biết sao?”

“Nàng thích cây thuốc.”

Linh Tịch suy nghĩ một lát, cảm thấy lời này rất có lý. Lạc Thanh Dao thích linh thảo, chắc cũng sẽ thích cây linh quả khỏe mạnh. Tạ Hàn Chi đưa truyền âm phù đến Dược Phong, chưa đầy nửa khắc đã nhận được đáp lại. Giọng Lạc Thanh Dao từ phù truyền ra, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, dặn rằng cây mới nảy lá không được truyền linh lực quá nhiều, mỗi ngày chỉ cần một chút nước linh tuyền, đặt cạnh cửa sổ có nắng, không được vì mong nó kết quả mà nhìn chằm chằm quá lâu khiến linh khí của kiếm linh dao động. Câu cuối rõ ràng nói cho Linh Tịch nghe, khiến y lập tức ngồi thẳng hơn, giống như bị bắt gặp làm chuyện nhỏ mà không biết đúng sai.

“Ta không nhìn quá lâu.” Linh Tịch nhỏ giọng nói với truyền âm phù.

Lạc Thanh Dao ở đầu kia cười nhẹ. “Nhìn một chút thì được, nhưng ngươi cũng phải nghỉ. Mấy hôm nữa nếu linh thai ổn hơn, ta dẫn ngươi xuống Dược Phong xem linh điền. Ở đó có cây linh quả trưởng thành, ngươi có thể biết một năm sau cây của ngươi sẽ ra sao.”

Mắt Linh Tịch sáng lên. “Ta có thể đi sao?”

“Được, nhưng phải có Tạ trưởng lão đi cùng. Dược Phong người nhiều, ngươi chưa quen, đừng tự chạy lung tung.”

“Ta không chạy lung tung.” Linh Tịch nhìn Tạ Hàn Chi, rồi nhỏ giọng bổ sung, “Ta chỉ mới học chạy trong mộng, ngoài đời chủ nhân chưa dạy.”

Đầu kia truyền âm im lặng một cái chớp mắt, sau đó Lạc Thanh Dao bật cười thật sự. Nàng cười xong lại dặn thêm mấy câu về thuốc và nghỉ ngơi, cuối cùng mới tắt phù. Linh Tịch cầm phù đã tắt, tai hơi đỏ vì câu vừa rồi hình như quá thật thà, nhưng y lại không thấy hối hận. Trong mộng y đã chạy về phía Tạ Hàn Chi rất nhiều lần, nhưng ngoài đời vẫn chưa học. Nếu nói với chủ nhân trước, có lẽ sau khi dưỡng thương xong hắn thật sự sẽ dạy y.

Tạ Hàn Chi quả nhiên nhìn y. “Muốn học chạy?”

“Muốn.” Linh Tịch gật đầu, rồi lại cẩn thận nói, “Nhưng đợi khỏe hơn mới học. Ta nhớ lời Lạc cô nương.”

“Ngày mai nếu không đau, dạy ngươi đi nhanh trước.”

“Đi nhanh cũng được sao?”

“Ừ.”

Linh Tịch cảm thấy hôm nay đúng là một ngày rất tốt. Cây linh quả mọc lá, Lạc Thanh Dao hứa dẫn y xuống Dược Phong, Tạ Hàn Chi lại hứa dạy y đi nhanh. Y ngồi bên cửa sổ, khóe môi cứ cong lên, nhưng vì sợ mình vui quá lại làm linh khí dao động, liền cố gắng hít thở chậm lại theo cách Tạ Hàn Chi dạy. Tạ Hàn Chi nhìn vẻ mặt vừa vui vừa cố nghiêm túc của y, ánh mắt dịu xuống rất nhạt, sau đó cúi đầu tiếp tục xử lý ngọc giản Mục Trường Uyên gửi đến.

Sau khi Thẩm Vô Cữu bị phế chức và giam dưới Trấn Ma nhai, Chấp Pháp đường gần như phải thay máu. Ba chấp sự bị huyết chú liên lụy, hai người đã chết, người tên Lưu Kính bị bắt, khai ra không ít chuyện Thẩm Vô Cữu âm thầm che giấu trong nhiều năm. Mục Trường Uyên bận đến mức mỗi lần truyền âm đều mang theo giọng như muốn đem toàn bộ công văn ném xuống vực, nhưng hắn vẫn không quên dặn Tạ Hàn Chi rằng ba ngày sau sẽ mở tiểu hội trưởng lão, chính thức công bố việc Tịch Tuyết hóa linh trong phạm vi những người đáng tin. Không thể giấu mãi, nhưng cũng không để toàn môn bàn tán lung tung; Linh Tịch cần một thân phận ổn định hơn “kiếm đồng”, ít nhất để không còn ai có thể dùng lý do dị vật đòi đưa y vào Kiếm Các nữa.

Tạ Hàn Chi đọc đến đây thì dừng lại. Linh Tịch cảm nhận được hắn im lặng khác thường, liền rời khỏi chậu cây, đi đến bên cạnh hắn. “Chủ nhân, có chuyện gì sao?”

“Mục Trường Uyên muốn công bố thân phận của ngươi với vài trưởng lão.”

Linh Tịch chớp mắt. “Nói ta là Tịch Tuyết hóa linh sao?”

“Ừ.”

“Vậy sau này ta không cần nói mình là kiếm đồng nữa?”

“Trước mặt người ngoài vẫn có thể dùng thân phận kiếm đồng. Nhưng trưởng lão trong môn sẽ biết ngươi là kiếm linh của Tịch Tuyết.”

Linh Tịch cúi đầu suy nghĩ. Lúc mới hóa hình, y từng rất sợ người khác biết mình là Tịch Tuyết, vì ai biết cũng có thể muốn đưa y đi. Nhưng hiện tại y không còn thấy sợ như vậy. Huyết La đã phá, Thẩm Vô Cữu bị phán, Tạ Hàn Chi cũng nói không ai đưa y đi đâu cả. Huống hồ y không thể mãi trốn sau một thân phận giả, vì Tịch Tuyết cũng là y, Linh Tịch cũng là y. Nếu ngay cả chính y cũng sợ người khác biết điều đó, chẳng phải vẫn giống bị Huyết La thành phủ bóng sao?

“Ta có cần đến không?” Y hỏi.

Tạ Hàn Chi nhìn y. “Ngươi muốn đến?”

“Nếu họ nói về ta, ta muốn ở đó.” Linh Tịch nói xong, lập tức bổ sung, “Nhưng nếu chủ nhân thấy không tốt, ta có thể không đi.”

“Ta hỏi ngươi muốn không.”

Y ngẩng đầu, ánh mắt sáng mà rõ. “Muốn. Ta muốn tự nghe. Nếu có người hỏi, ta cũng muốn tự đáp. Ta không phải dị vật, cũng không phải ma kiếm. Ta là Tịch Tuyết, cũng là Linh Tịch.”

Tạ Hàn Chi đặt ngọc giản xuống. “Vậy đi.”

“Chủ nhân đi cùng ta?”

“Ừ.”

Linh Tịch mỉm cười, rồi bỗng cúi đầu nhìn áo mình. “Vậy ta phải mặc y phục nào? Kiếm đồng mặc y phục đơn giản, nhưng nếu là Tịch Tuyết hóa linh thì có cần mặc trang trọng hơn không? Ta không hiểu lễ nghi của trưởng lão hội. Nếu mặc sai, người khác có chê chủ nhân không?”

Tạ Hàn Chi hơi dừng. Hắn chưa từng quan tâm y phục của mình ngoài sạch sẽ thuận tiện, càng chưa từng nghĩ đến chuyện một kiếm linh nên mặc gì khi dự tiểu hội trưởng lão. Nhưng Linh Tịch lo không phải mình bị chê, mà là sợ người khác chê hắn dạy không tốt. Nghĩ đến đây, hắn nói: “Không ai dám chê.”

“Nhưng có thể thầm nghĩ.”

“Thầm nghĩ cũng không ảnh hưởng.”

“Ảnh hưởng ta.” Linh Tịch rất nghiêm túc, “Ta muốn người khác nhìn thấy, biết chủ nhân chăm ta rất tốt.”

Câu này rơi xuống, Tạ Hàn Chi bỗng không biết nên đáp thế nào. Linh Tịch đã học được rất nhiều điều, nhưng đôi khi vẫn thẳng thắn đến mức khiến hắn khó lòng chống đỡ. Y không muốn mình trông đẹp vì hư vinh, mà chỉ muốn chứng minh hắn chăm y tốt, như một đứa trẻ ôm món quà quý nhất ra cho người khác xem, không phải khoe chính mình mà là khoe người tặng quà. Tạ Hàn Chi im lặng một lát, cuối cùng nói: “Ngày mai ta đưa ngươi đến Linh Y các.”

“Linh Y các là nơi may y phục sao?”

“Ừ.”

“Mua cho ta?”

“Ừ.”

“Nhưng ta có y phục rồi.”

“Cần thêm.”

Linh Tịch nghe ba chữ này, trong lòng lập tức vui lên, nhưng vui xong lại hơi lo. “Có tốn linh thạch không?”

Tạ Hàn Chi nhìn y. “Không thiếu.”

“Chủ nhân có nhiều linh thạch sao?”

“Có.”

“Vậy có thể mua thêm linh quả không?”

“Có thể.”

Linh Tịch lập tức thấy chuyến đi Linh Y các trở nên đáng mong đợi hơn rất nhiều. Y chưa từng mua y phục bằng thân người, cũng chưa từng tự chọn màu sắc hay chất vải. Trước kia y là kiếm, vỏ kiếm do Tạ Hàn Chi luyện, thân kiếm không cần áo. Nay y là người, phải học mặc, học chọn, học biết mình thích gì. Y cúi đầu nhìn áo trắng đang mặc, bỗng hỏi: “Chủ nhân, ta nhất định phải mặc màu trắng sao?”

“Không cần.”

“Vậy chủ nhân thích ta mặc màu gì?”

Tạ Hàn Chi nhìn y. Linh Tịch mặc trắng rất hợp, sạch như tuyết mới, giống Tịch Tuyết hóa thành người. Nhưng nếu y mặc màu khác, có lẽ cũng sẽ rất đẹp; xanh nhạt như lá linh quả mới mọc, bạc nhạt như ánh kiếm dưới trăng, hoặc màu ngọc ấm hơn một chút để gương mặt y không luôn tái như vừa đi qua tuyết. Hắn phát hiện mình thật sự đang nghiêm túc nghĩ chuyện y mặc màu gì, trong lòng bỗng có chút bất đắc dĩ với chính mình. “Ngươi thích là được.”

“Nhưng ta muốn biết chủ nhân thích.”

“Trắng hợp với ngươi. Xanh nhạt cũng hợp.”

Linh Tịch lập tức ghi nhớ. “Vậy ngày mai xem trắng và xanh nhạt.”

Tạ Hàn Chi đáp một tiếng. Hôm sau, hai người thật sự xuống núi đến Linh Y các trong Thanh Huyền Tiên Môn. Linh Y các nằm gần Dược Phong, chuyên may pháp y cho đệ tử và trưởng lão, bình thường rất náo nhiệt, nhưng hôm nay Tạ Hàn Chi vừa bước vào, cả đại sảnh lập tức yên tĩnh đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy. Quản sự Linh Y các là một nữ tu Kim Đan lớn tuổi, thấy vị trưởng lão quanh năm chỉ mặc một kiểu áo trắng nay tự mình dẫn kiếm đồng đến chọn y phục, vẻ mặt suýt nữa không giữ được bình tĩnh. Nhưng nàng rốt cuộc là người từng trải, rất nhanh hành lễ rồi mời hai người vào phòng trong.

Linh Tịch không quen bị người khác đo kích cỡ. Khi nữ tu lấy thước ngọc đến gần, y theo bản năng nhìn Tạ Hàn Chi. Tạ Hàn Chi đứng bên cạnh, giọng bình tĩnh: “Không sao.”

Y lúc này mới ngoan ngoãn giang tay. Thước ngọc lướt qua vai, eo, cổ tay, linh lực rất nhẹ nhưng xa lạ, khiến y hơi căng thẳng. Quản sự thấy vậy liền dịu giọng nói chuyện với y, hỏi y thích màu gì, thích tay áo rộng hay gọn, thích pháp y có trận giữ ấm hay trận kháng ma khí. Linh Tịch nghe rất chăm chú, nhưng nhiều thứ không hiểu, cuối cùng quay sang Tạ Hàn Chi nhờ hắn chọn. Tạ Hàn Chi không thay y quyết hết, chỉ giải thích từng loại cho y nghe, để y tự quyết màu và kiểu, còn hắn chọn thêm trận pháp bảo hộ.

“Ta muốn một bộ trắng.” Linh Tịch nói, rồi nhìn Tạ Hàn Chi một cái, “Và một bộ xanh nhạt. Tay áo không cần quá rộng, nếu rộng quá khi tưới cây sẽ vướng. Nhưng cổ áo phải ấm, Cô Hàn phong lạnh. Có thể thêu tuyết không?”

Quản sự cười nói: “Được. Công tử muốn thêu tuyết kiểu nào?”

Linh Tịch hơi ngẩn ra khi nghe người khác gọi mình là công tử. Y trước kia được gọi là kiếm đồng, là kiếm linh, là Tịch Tuyết, rất ít khi được gọi như một người bình thường như vậy. Y nhìn Tạ Hàn Chi, thấy hắn không phản đối, trong lòng bỗng mềm đi. “Thêu giống tuyết trên Cô Hàn phong.”

Quản sự nhìn Tạ Hàn Chi, thấy hắn khẽ gật đầu, lập tức đáp ứng. Tạ Hàn Chi lại chọn thêm một chiếc áo choàng mềm có trận giữ ấm, một đôi giày nhẹ có linh văn ổn bước, và vài sợi dây buộc tóc màu bạc xanh. Linh Tịch ban đầu còn vui vẻ nhìn, đến khi nghe quản sự tính linh thạch thì lập tức mở to mắt. Con số với y không có khái niệm rõ ràng, nhưng nghe lên rất nhiều. Y kéo nhẹ tay áo Tạ Hàn Chi, nhỏ giọng hỏi: “Chủ nhân, có đắt quá không?”

“Không đắt.”

“Nhưng mua nhiều.”

“Ngươi cần.”

“Ta có thể mặc rất lâu, không cần quá nhiều.”

Tạ Hàn Chi nhìn y. “Sau này còn mua.”

Linh Tịch ngẩn ra. “Sau này còn mua?”

“Ngươi lớn lên, thích thứ khác, hoặc muốn đổi màu, đều có thể mua.”

“Kiếm linh cũng lớn sao?”

“Ngươi đang học làm người. Người sẽ thay đổi.”

Linh Tịch cúi đầu nhìn tay áo mình, trong lòng bỗng cảm thấy câu “người sẽ thay đổi” rất đẹp. Thay đổi nghĩa là tương lai còn có rất nhiều dáng vẻ khác của y. Hôm nay y thích trắng và xanh nhạt, sau này có lẽ thích màu khác. Hôm nay y còn đi chưa nhanh, sau này có thể chạy. Hôm nay y gọi chủ nhân, sau này có lẽ có một ngày sẽ chuẩn bị xong để gọi phu quân. Những thay đổi ấy không đáng sợ, vì Tạ Hàn Chi nói sau này còn mua, giống như hắn cũng sẽ ở đó nhìn y thay đổi.

Sau khi rời Linh Y các, Tạ Hàn Chi dẫn Linh Tịch đi ngang qua Dược Phong. Lạc Thanh Dao đã chờ sẵn, nói nếu đã xuống núi thì tiện thể kiểm tra linh thai, sau đó dẫn y đi xem linh điền. Linh Tịch lần đầu nhìn thấy cả một sườn núi trồng đầy linh thảo và linh quả, đôi mắt sáng đến mức Lạc Thanh Dao không nhịn được cười. Dược Phong ấm hơn Cô Hàn phong rất nhiều, gió mang mùi cỏ thuốc, ong linh bay giữa hoa nhỏ, từng hàng cây quả đỏ nhạt treo đầy cành. Linh Tịch đứng dưới một cây linh quả trưởng thành, ngẩng đầu nhìn quả trên cao, vẻ mặt như nhìn thấy một năm sau của ba chậu cây nhà mình.

“Chủ nhân, cây của ta sau này cũng như vậy sao?”

“Có thể.”

“Vậy sẽ có rất nhiều quả.”

“Ừ.”

“Đủ cho chủ nhân uống thuốc rất lâu.”

Lạc Thanh Dao đi bên cạnh bật cười. “Ngươi trồng cây chỉ để dỗ Tạ trưởng lão uống thuốc sao?”

Linh Tịch suy nghĩ một lát. “Cũng để ta ăn sau khi uống thuốc. Còn có thể cho chưởng môn, cho Lạc cô nương. Nếu kết nhiều nữa, có thể phơi khô cất trong túi trữ vật.”

“Rất biết tính toán rồi.” Lạc Thanh Dao hái một quả chín đưa cho y, “Cái này cho ngươi. Không cần để dành, ăn ngay mới ngon.”

Linh Tịch nhận quả, theo thói quen đưa trước đến Tạ Hàn Chi. Tạ Hàn Chi nhìn y. “Ngươi ăn.”

Y cắn một miếng nhỏ, vị ngọt mát lan ra, khác với linh quả cất lâu trong túi, tươi hơn rất nhiều. Y lập tức đưa lại cho Tạ Hàn Chi, ánh mắt mong chờ. “Chủ nhân thử đi. Quả vừa hái khác.”

Tạ Hàn Chi ăn một miếng. Lạc Thanh Dao đứng cạnh nhìn hai người chia một quả rất tự nhiên, trong mắt ý cười càng sâu. Nàng không trêu quá mức, chỉ dẫn Linh Tịch học cách nhìn lá khỏe hay yếu, cách tưới linh lực, cách nhận biết cây thiếu nắng. Linh Tịch nghe rất chăm, còn dùng giấy ghi lại vài chữ đơn giản. Chữ y vẫn chưa đẹp, nhưng từng nét rất cẩn thận, như sợ quên mất sẽ chăm cây không tốt.

Từ Dược Phong trở về, Linh Tịch có thêm một túi nhỏ hạt giống linh thảo dễ trồng. Tạ Hàn Chi vốn nói Cô Hàn phong lạnh, không hợp trồng nhiều, nhưng Linh Tịch nói chỉ trồng một góc nhỏ bên cửa sổ, không để linh thảo bị rét. Hắn cuối cùng đồng ý. Thế là Hàn Ngọc điện từ một nơi chỉ có án kiếm, linh đăng và tuyết trắng, dần có thêm chậu cây, túi hạt giống, giấy ghi chú vụng về của Linh Tịch, và cả những chiếc hộp nhỏ đựng linh quả khô. Tạ Hàn Chi nhìn những thứ ấy được y đặt ngay ngắn, không hiểu sao không thấy lộn xộn. Có lẽ vì mỗi món đều mang theo hơi thở của Linh Tịch, khiến điện lạnh trở nên giống nhà hơn.

Ba ngày sau, tiểu hội trưởng lão được mở tại Chủ Phong. Linh Tịch mặc bộ pháp y mới màu trắng viền xanh nhạt, tay áo gọn, cổ áo thêu tuyết văn rất mảnh, tóc buộc bằng dây bạc xanh Tạ Hàn Chi chọn. Khi y đứng trước gương đồng ở Hàn Ngọc điện, chính y cũng nhìn đến ngẩn ra một lúc. Không phải vì thấy mình đẹp, mà vì lần đầu tiên y cảm thấy hình người này thật sự thuộc về mình. Không phải linh khí tạm ngưng thành áo, không phải áo dự phòng của Cô Hàn phong, mà là y phục do chính y chọn, do Tạ Hàn Chi mua, thêu tuyết của nơi y gọi là nhà.

“Chủ nhân, có ổn không?” Y hỏi.

Tạ Hàn Chi đứng phía sau nhìn y qua gương đồng. “Rất đẹp.”

Linh Tịch lập tức đỏ tai. Đây không phải lần đầu Tạ Hàn Chi khen y làm tốt, nhưng khen đẹp lại khác. Y cúi đầu chỉnh dây buộc tóc, giọng nhỏ đi: “Vậy người khác sẽ biết chủ nhân chăm ta rất tốt.”

“Ừ.”

“Chủ nhân cũng đẹp.” Linh Tịch nói xong, cảm thấy hình như mình chưa từng khen hắn như vậy, liền nghiêm túc nhìn hắn qua gương, “Không chỉ hôm nay. Ngày nào cũng đẹp.”

Tạ Hàn Chi hiếm khi im lặng lâu hơn bình thường. Linh Tịch tưởng mình nói sai, vừa định hỏi thì hắn đã đưa tay chỉnh lại cổ áo cho y, giọng bình tĩnh nhưng ánh mắt dịu hơn: “Đi thôi.”

Tiểu hội trưởng lão hôm ấy không đông, chỉ có Mục Trường Uyên, Lạc Thanh Dao, ba vị trưởng lão Kiếm Các, hai trưởng lão Chủ Phong và người tạm thời tiếp quản Chấp Pháp đường. Khi Linh Tịch bước vào, ánh mắt mọi người đều nhìn sang, nhưng không có tham lam hay dò xét sắc bén như ngày Thẩm Vô Cữu ở đó. Có tò mò, có kinh ngạc, cũng có sự thận trọng trước một kiếm linh hiếm thấy, nhưng tất cả đều được giữ trong lễ. Tạ Hàn Chi dẫn y đến đứng bên cạnh mình, không bắt y lùi sau nửa bước.

Mục Trường Uyên mở lời rất rõ ràng, công bố rằng Linh Tịch là kiếm linh hóa hình của Tịch Tuyết, linh thể sạch sẽ, Huyết La ấn đã được phá, từ nay thuộc Cô Hàn phong do Tạ Hàn Chi bảo hộ, nhưng không được xem như pháp khí vô tri để bất kỳ ai tự ý kiểm tra, phong ấn hoặc điều động. Kiếm Các trưởng lão lớn tuổi nhất đứng dậy, nhìn Linh Tịch rất lâu rồi chắp tay hành lễ theo lễ đối với linh tu có trí. “Tịch Tuyết từng cùng Tạ trưởng lão trấn ma nghìn năm, nay hóa linh thành người, là cơ duyên cũng là công đức. Kiếm Các không có ý đoạt kiếm, chỉ mong sau này nếu Linh Tịch công tử nguyện ý, có thể để chúng ta ghi lại quá trình thần binh hóa linh vào điển tịch, tránh đời sau lại vì không hiểu mà sinh nghi kỵ.”

Linh Tịch hơi bất ngờ khi được gọi là công tử, lại thấy vị trưởng lão kia hành lễ với mình, liền vội nhìn Tạ Hàn Chi. Tạ Hàn Chi gật đầu rất nhẹ. Y hít một hơi, đáp lễ chưa thật thuần thục nhưng rất nghiêm túc. “Nếu chỉ ghi điển tịch, không làm ta đau, cũng không bắt ta rời khỏi Cô Hàn phong, ta có thể.”

Vị trưởng lão Kiếm Các gật đầu. “Tất nhiên.”

Một trưởng lão Chủ Phong hỏi: “Linh Tịch công tử hiện tại có thể tự do hóa kiếm và hóa hình sao?”

Linh Tịch đáp: “Có thể, nhưng không thể hóa kiếm quá lâu. Lạc cô nương nói linh thai còn cần dưỡng.”

Lạc Thanh Dao ở bên cạnh gật đầu xác nhận. Trưởng lão kia lại hỏi vài câu về Huyết La ấn còn sót không, Linh Tịch đều trả lời được, có chỗ không chắc thì nhìn Tạ Hàn Chi hoặc Lạc Thanh Dao, không tự nói bừa. Cả tiểu hội diễn ra bình ổn hơn Mục Trường Uyên dự đoán. Không có ai đòi phong ấn, không ai nói dị vật, cũng không ai dám dùng ánh mắt đoạt bảo nhìn y quá lâu. Khi mọi việc gần kết thúc, Mục Trường Uyên còn cố ý hỏi Linh Tịch có điều gì muốn nói với các vị trưởng lão không.

Linh Tịch đứng bên Tạ Hàn Chi, tay trong tay áo khẽ nắm lại. Y vốn nghĩ mình không có gì để nói, nhưng khi nhìn những người trong điện, lại nhớ ngày đầu đứng ở đây bị Thẩm Vô Cữu ép hỏi, nhớ khi đó mình chỉ biết nói là kiếm của chủ nhân. Bây giờ y vẫn là kiếm của chủ nhân, nhưng không chỉ vậy. Y muốn người khác biết điều ấy, không phải để khoe mình khác xưa, mà là để sau này không còn ai dùng danh nghĩa bảo hộ để xem kiếm linh hóa hình như đồ vật.

“Ta là Tịch Tuyết.” Linh Tịch nói, giọng đã trong hơn nhiều so với mấy ngày trước, “Cũng là Linh Tịch. Khi chủ nhân cần, ta có thể hóa kiếm cùng người trừ ma. Khi không cần, ta muốn làm người, học viết chữ, trồng linh quả, ở Cô Hàn phong. Ta không muốn bị đặt vào Kiếm Các phong giữ, cũng không muốn bị người khác dùng làm thần binh. Nếu tiên môn cần ta giúp, ta sẽ cùng chủ nhân chọn. Nhưng ta không phải đồ vật để ai tự quyết định.”

Trong điện yên tĩnh một lúc. Sau đó Mục Trường Uyên là người đầu tiên gật đầu. “Được. Lời này sẽ ghi vào biên bản tiểu hội. Từ hôm nay, trong Thanh Huyền Tiên Môn, Linh Tịch không được xem là vật thuộc Kiếm Các hay Chấp Pháp đường. Y là linh tu của Cô Hàn phong, cũng là đạo hữu được tiên môn bảo hộ.”

Đạo hữu. Linh Tịch nghe hai chữ ấy, trong lòng hơi động. Không phải kiếm đồng, không phải dị vật, không phải chìa khóa, mà là đạo hữu. Y quay đầu nhìn Tạ Hàn Chi, thấy hắn cũng đang nhìn mình. Trong ánh mắt hắn không có bất ngờ, chỉ có sự chắc chắn như đã biết từ lâu y có thể đứng ở đây, tự nói ra những lời ấy.

Sau khi tiểu hội kết thúc, Mục Trường Uyên cố ý đi chậm lại sau lưng hai người, cười nói: “Tiểu Linh Tịch hôm nay rất có khí thế. Hàn Chi, ngươi dạy tốt thật.”

Linh Tịch lập tức nói: “Chủ nhân chăm ta rất tốt.”

Mục Trường Uyên cười càng sâu. “Ta thấy rồi. Y phục cũng rất đẹp. Xem ra Linh Y các hôm qua kiếm được không ít linh thạch của Cô Hàn phong.”

Linh Tịch hơi đỏ tai, nhưng vẫn nghiêm túc hỏi: “Có đắt quá không?”

“Không đắt.” Mục Trường Uyên nói trước cả Tạ Hàn Chi, phe phẩy quạt với vẻ rất có lý, “Cô Hàn phong nghìn năm không nuôi người, linh thạch chất trong kho không dùng cũng phủ bụi. Bây giờ nuôi một kiếm linh đáng yêu như vậy, tiêu bao nhiêu cũng đáng.”

Linh Tịch nghe hai chữ đáng yêu thì ngẩn ra. Tạ Hàn Chi lập tức nhìn Mục Trường Uyên, ánh mắt lạnh xuống. Mục Trường Uyên ho nhẹ, lập tức đổi lời: “Ta nói là kiếm linh rất có linh tính, rất tốt, rất xứng đáng được chăm sóc.”

Linh Tịch lại không thấy bị trêu, chỉ quay sang hỏi Tạ Hàn Chi rất nhỏ: “Chủ nhân, đáng yêu là tốt sao?”

Tạ Hàn Chi im lặng một lát. “Ừ.”

“Vậy chủ nhân thấy ta đáng yêu không?”

Mục Trường Uyên lập tức dùng quạt che nửa mặt, chậm rãi lùi xa vài bước để tránh bị kiếm khí lan đến. Tạ Hàn Chi nhìn Linh Tịch, thấy y thật sự đang chờ đáp án, không phải cố ý làm khó, càng không biết câu hỏi này khiến người nghe khó trả lời đến mức nào. Hắn cuối cùng đáp: “Có.”

Linh Tịch lập tức vui lên. “Vậy ta nhớ thêm chuyện này.”

Mục Trường Uyên ở phía sau cười đến vai run. Tạ Hàn Chi không thèm để ý hắn nữa, trực tiếp dẫn Linh Tịch rời Chủ Phong. Trên đường về, Linh Tịch rõ ràng vui hơn lúc đến. Y không nắm tay áo quá chặt, bước chân nhẹ hơn, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn pháp y mới, rồi lại nhìn sợi dây bạc xanh buộc tóc. Tạ Hàn Chi đi bên cạnh, thấy tuyết dưới chân y hơi trơn liền đưa tay đỡ. Linh Tịch không lảo đảo, nhưng vẫn để hắn đỡ, như thể được chạm một chút cũng rất vui.

Về đến Cô Hàn phong, Linh Tịch lập tức đi xem ba chậu cây. Lá non vẫn ổn, không hề vì y xuống núi nửa ngày mà héo đi. Y thở phào, ngồi xuống trước cây, nghiêm túc nói với chúng: “Hôm nay ta được gọi là đạo hữu. Sau này các ngươi kết quả, cũng là linh quả của đạo hữu Linh Tịch.”

Tạ Hàn Chi đứng sau lưng y, nghe câu này thì ánh mắt mềm xuống. Linh Tịch quay đầu nhìn hắn, ánh mắt sáng rực. “Chủ nhân, hôm nay ta có làm tốt không?”

“Rất tốt.”

“Vậy có thưởng không?”

Tạ Hàn Chi hơi dừng. “Muốn gì?”

Linh Tịch đứng dậy, đi đến trước mặt hắn, tai hơi đỏ nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc. “Muốn thân cận một chút.”

Tạ Hàn Chi nhìn y. Từ đêm qua đến giờ, Linh Tịch dường như đã học được một từ mới và rất thích dùng nó, nhưng mỗi lần nói đều đỏ tai, vừa thẳng thắn vừa ngượng ngùng. Hắn đưa tay kéo y đến gần. Linh Tịch lập tức ngẩng mặt, đôi mắt khẽ nhắm lại như đã chuẩn bị. Tạ Hàn Chi cúi xuống, hôn nhẹ lên trán y trước, rồi dừng ở khóe môi. Nụ hôn lần này lâu hơn hôm qua một chút, vẫn dịu dàng, vẫn khắc chế, nhưng đủ để Linh Tịch nắm chặt vạt áo hắn, tim đập nhanh đến mức chính y cũng cảm thấy mình như sắp biến thành kiếm minh.

Khi tách ra, Linh Tịch dựa vào ngực hắn, nhỏ giọng nói: “Thưởng này rất tốt.”

Tạ Hàn Chi đặt tay lên lưng y. “Ừ.”

“Sau này ta làm tốt đều có sao?”

“Không cần làm tốt mới có.”

Linh Tịch ngẩng đầu, đôi mắt mở to. “Vậy khi nào có?”

“Khi ngươi muốn.” Tạ Hàn Chi dừng một chút, lại bổ sung, “Và khi ta muốn.”

Linh Tịch suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi hỏi: “Vậy bây giờ chủ nhân còn muốn không?”

Tạ Hàn Chi nhìn y, hiếm khi đáy mắt hiện lên ý cười rõ hơn một chút. “Ngươi muốn?”

“Muốn.” Linh Tịch nói rất nhỏ, nhưng lần này không trốn.

Thế là Tạ Hàn Chi lại hôn y. Ngoài cửa sổ, tuyết rơi xuống lặng lẽ, ba chậu linh quả nhỏ đứng bên cửa sổ, chiếc lá non mới mọc khẽ lay dưới ánh linh đăng. Hàn Ngọc điện xưa nay lạnh lẽo đến mức ngay cả đệ tử quét tuyết cũng không dám ở lâu, giờ lại có một thứ ngọt ngào rất nhẹ lan ra trong im lặng. Không ồn ào, không nóng bỏng, chỉ như tuyết tan thành nước, nước thấm vào rễ cây, đợi một ngày nào đó kết thành quả.

Đêm ấy, Linh Tịch không ngủ ngay. Y ngồi bên án, viết lại ba chữ mới học hôm nay: “đạo hữu”, “đáng yêu”, “thân cận”. Chữ cuối cùng viết mãi vẫn hơi lệch vì y vừa viết vừa đỏ mặt, khiến Tạ Hàn Chi nhìn một lúc rồi cầm bút sửa lại cho y. Linh Tịch cúi đầu xem hắn viết, bỗng hỏi: “Chủ nhân, đạo lữ viết thế nào?”

Tạ Hàn Chi dừng bút. “Muốn học?”

“Ừ.” Y mím môi, giọng rất nhỏ nhưng không lùi, “Tuy bây giờ chưa kết khế, nhưng ta muốn học trước.”

Tạ Hàn Chi nhìn y một lát, rồi viết xuống hai chữ “đạo lữ” trên giấy. Nét bút lạnh sắc, nhưng đặt bên cạnh những chữ vụng về của Linh Tịch lại không hề xa cách. Linh Tịch nhìn hai chữ ấy rất lâu, sau đó cẩn thận vẽ theo từng nét. Lần đầu viết hỏng, lần thứ hai vẫn lệch, đến lần thứ ba mới miễn cưỡng nhận ra. Y nhìn chữ mình viết, rồi nhìn chữ Tạ Hàn Chi, bỗng cười nhẹ.

“Ta sẽ luyện đẹp.”

“Ừ.”

“Đến khi ta viết đẹp hai chữ này, có phải đã hiểu hơn một chút không?”

“Có lẽ.”

“Vậy chủ nhân chờ ta.”

“Ta chờ.”

Linh Tịch cất tờ giấy vào hộp ngọc, đặt cạnh tờ giấy viết tên hai người. Trong hộp bây giờ có rất nhiều thứ đối với tu sĩ khác chẳng đáng giá: giấy viết tên, sợi chữ luyện hỏng, một mảnh vỏ kẹo hồ lô được giữ bằng linh lực, vài hạt giống Lạc Thanh Dao cho, và tờ giấy vừa viết hai chữ đạo lữ. Nhưng với y, mỗi thứ đều là một đoạn đường từ Tịch Tuyết đến Linh Tịch. Y đóng hộp lại, cảm thấy trong lòng đầy đến mức không cần thêm gì nữa.

Trước khi ngủ, Linh Tịch nằm trên giường, nhìn Tạ Hàn Chi ngồi bên án như mọi đêm. Y kéo chăn lên, giọng đã mềm vì buồn ngủ nhưng vẫn cố hỏi: “Chủ nhân, ngày mai dạy ta đi nhanh nhé?”

“Ừ.”

“Ngày kia có thể xuống Dược Phong xem linh điền nữa không?”

“Xem tình trạng của ngươi.”

“Nếu ta khỏe thì đi?”

“Ừ.”

“Khi cây kết quả, chúng ta cùng ăn.”

“Ừ.”

“Khi ta viết đẹp chữ đạo lữ, ta đưa chủ nhân xem.”

“Ừ.”

Linh Tịch hài lòng nhắm mắt. Nhưng chỉ qua một lát, y lại hé mắt nhìn hắn, nhỏ giọng gọi: “Chủ nhân.”

“Ừ?”

“Ta hôm nay muốn nói ngủ ngon, nhưng cũng muốn nói câu khác.”

“Nói đi.”

Linh Tịch đỏ tai trong chăn, nhưng vẫn cố nói rất rõ: “Ta thích người. Hôm nay cũng thích.”

Tạ Hàn Chi nhìn y, ánh mắt dịu xuống. “Ta cũng vậy.”

Linh Tịch nghe được đáp án liền yên tâm ngủ, khóe môi vẫn cong lên. Tạ Hàn Chi ngồi bên án, sau khi y ngủ mới mở hộp ngọc, nhìn tờ giấy viết hai chữ đạo lữ vụng về bên trong. Rất lâu sau, hắn lấy bút viết thêm một hàng nhỏ bên cạnh nét chữ của Linh Tịch: “Ta chờ.”

Mực khô dưới ánh linh đăng. Ngoài điện tuyết vẫn rơi, nhưng trong Hàn Ngọc điện, mùa xuân dường như đã bắt đầu từ một chiếc lá non rất nhỏ.

(Hết chương 14)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0