Chương 13: Ngọt Sau Tuyết Lạnh
Linh Tịch đứng sau bình phong rất lâu, đầu ngón tay đặt trên vết sẹo mờ ở cổ tay, nơi sợi dây bạc vẫn buộc ngay cạnh hai chữ tên mình bằng kiếm khí. Tin Thẩm Vô Cữu muốn gặp y khiến Hàn Ngọc điện vừa mới yên ổn một đêm lại giống như có gió lạnh thổi qua, nhưng lần này y không còn thấy mình bị kéo về những ngày sợ hãi cũ. Người kia từng muốn đưa y vào Kiếm Các, từng xem y như vật nên giao cho tiên môn quản giữ, từng cấu kết huyết trì chi chủ vì tham niệm phá cảnh, nhưng hiện tại mọi thứ đã kết thúc. Huyết niệm tan rồi, Huyết La ấn không còn gọi y nữa, còn chủ nhân đang đứng trước cửa điện, không thay y quyết định, chỉ hỏi y có muốn gặp hay không.
Y bước ra khỏi bình phong, đi đến bên cạnh Tạ Hàn Chi. Tuyết ngoài cửa rơi rất nhẹ, không còn dày như đêm Tịch Tuyết hóa linh, nhưng vẫn đủ phủ trắng hàng tùng xa xa. Linh Tịch nhìn tuyết một lát, rồi quay sang nhìn hắn, giọng nói đã đỡ khàn hơn mấy ngày trước nhưng vẫn mềm hơn bình thường. “Chủ nhân, nếu ta nói không muốn gặp, có phải cũng được không?”
“Được.”
“Vậy nếu ta muốn gặp thì sao?”
“Ta đi cùng ngươi.”
Linh Tịch cúi đầu cười rất khẽ. Trước kia mỗi khi đứng trước chuyện nguy hiểm, y luôn sợ mình lựa chọn sai sẽ làm phiền chủ nhân, nhưng bây giờ chỉ cần nghe hắn nói “ta đi cùng ngươi”, lòng y liền yên ổn. Y không thích Thẩm Vô Cữu, cũng không có ý định tha thứ thay những người bị hắn hại, nhưng y muốn tận mắt nhìn người từng xem mình là vật phải bị phong giữ hiện tại ra sao. Không phải để chứng minh mình thắng, cũng không phải để lấy lại công bằng bằng lời mắng chửi, mà là để khép lại nỗi sợ nhỏ từng nằm trong lòng y từ ngày đầu tiên bị người kia ép hỏi giữa đại điện nghị sự.
“Ta muốn gặp.” Linh Tịch nói, rồi lập tức bổ sung như đã quen với cách bọn họ cùng đặt giới hạn, “Nhưng chỉ gặp một lát. Ta không đến gần hắn quá. Nếu hắn nói lời khó nghe, chủ nhân không cần tức giận ngay, ta sẽ tự đáp trước. Nếu ta đáp không được, chủ nhân giúp ta.”
Tạ Hàn Chi nhìn y, ánh mắt lạnh nhạt nhưng đáy mắt lại có một tầng dịu xuống rất mỏng. “Được.”
“Và sau khi gặp xong, chúng ta về Cô Hàn phong uống thuốc.” Linh Tịch nói câu này rất nghiêm túc, như thể việc uống thuốc còn quan trọng không kém thẩm phán một trưởng lão phản môn, “Lạc cô nương nói hôm nay chủ nhân không được bỏ thuốc. Ta cũng không được bỏ dưỡng linh đan.”
“Ừ.”
“Chủ nhân hôm nay nói chuyện dễ nghe hơn trước.”
Tạ Hàn Chi hơi dừng. “Dễ nghe?”
“Trước kia chủ nhân sẽ nói không cần, không đi, không được hỏi nhiều.” Linh Tịch ngẩng mặt nhìn hắn, trong mắt có ý cười rất trong, “Bây giờ chủ nhân nói được, nói đi cùng ta, còn nói ừ rất nhiều. Ta thích chủ nhân như vậy.”
Tạ Hàn Chi im lặng nhìn y. Nếu người khác nói những lời này, có lẽ sẽ khiến hắn cảm thấy vượt lễ, nhưng Linh Tịch nói ra lại thẳng thắn đến mức không có nửa phần che giấu. Y thích điều gì, liền nói thích; vui vì điều gì, liền để trong mắt sáng lên. Tạ Hàn Chi tu đạo nghìn năm, từng nghe vô số lời kính sợ, tán tụng, cầu xin, nhưng chưa từng có lời nào giống câu “ta thích chủ nhân như vậy” của Linh Tịch, nhẹ nhàng rơi xuống mà khiến kiếm tâm vừa bị thương như được một luồng linh khí ấm áp phủ qua.
“Sau này cũng vậy.” Hắn nói.
Linh Tịch ngẩn ra, rồi đôi mắt sáng lên rõ ràng. “Thật sao?”
“Ừ.”
“Vậy ta sẽ nhớ.” Y nắm lấy tay áo hắn, lần này không phải vì sợ, mà giống như muốn giữ lại một lời hứa vừa mới nhận được, “Chủ nhân nói sau này cũng vậy.”
Tạ Hàn Chi để y nắm. Hai người rời Cô Hàn phong không lâu sau đó, đi bằng đường chính xuống Chủ Phong. Vì chuyện Chấp Pháp đường còn đang được phong tỏa, đệ tử trên đường không nhiều, nhưng mỗi người gặp Tạ Hàn Chi đều cúi đầu hành lễ rất sâu. Ánh mắt của họ thỉnh thoảng lướt qua Linh Tịch, tò mò, kính sợ, cũng có vài phần thận trọng, bởi “kiếm đồng Cô Hàn phong” trong mấy ngày nay đã trở thành lời đồn kín đáo nhất trong tiên môn. Không ai biết y thật sự là Tịch Tuyết hóa linh, nhưng ai cũng biết Tạ trưởng lão xưa nay không gần người lại cho phép vị kiếm đồng này đi sát bên cạnh, thậm chí bước chân còn cố ý chậm lại vì y.
Linh Tịch ban đầu còn hơi không quen, tay nắm tay áo Tạ Hàn Chi lỏng hơn một chút vì nhớ trước mặt người ngoài phải giữ lễ. Nhưng khi đi qua một đoạn bậc đá có tuyết đọng, Tạ Hàn Chi lại chủ động đưa tay đỡ nhẹ khuỷu tay y. Động tác rất tự nhiên, không giống che giấu, cũng không giống cố ý phô bày, chỉ là thấy y bước chưa vững liền đỡ. Linh Tịch ngẩng đầu nhìn hắn, trong lòng ngọt lên rất nhẹ, ngọt hơn cả linh quả sau thuốc đắng. Y không nói gì vì có đệ tử ở xa, chỉ lặng lẽ bước sát hơn một chút, để góc áo hai người thỉnh thoảng chạm vào nhau giữa tuyết trắng.
Chủ Phong hôm nay nặng nề hơn thường ngày. Chấp Pháp đường bị phong ấn, Trấn Ma thất mở tầng cấm chế thứ ba, các trưởng lão đáng tin đều có mặt. Thẩm Vô Cữu bị đưa ra khỏi Trấn Ma thất, quỳ trong pháp trận thẩm phán giữa điện phụ, hai tay bị khóa linh liên trói chặt, tóc đã bạc quá nửa, sắc mặt xám trắng như người bệnh nặng. Hắn không còn dáng vẻ uy nghiêm của trưởng lão Chấp Pháp đường, cũng không còn ánh mắt sắc bén muốn đoạt lấy kiếm linh ngày trước. Khi Tạ Hàn Chi dẫn Linh Tịch bước vào, Thẩm Vô Cữu chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt đục ngầu dừng trên y rất lâu.
Mục Trường Uyên đứng ở chủ vị, giọng nói bình tĩnh nhưng không có ý thương hại. “Thẩm Vô Cữu, người ngươi muốn gặp đã đến. Huyết niệm trong người ngươi đã bị luyện sạch, lời ngươi nói hôm nay sẽ được ghi lại trước môn quy. Nếu còn muốn giở thủ đoạn, ta sẽ không cho ngươi cơ hội thứ hai.”
Thẩm Vô Cữu cười khàn, tiếng cười rất thấp. “Ta còn thủ đoạn gì? Tu vi mất gần hết, linh đài nứt, người dưới Chấp Pháp đường cũng bị ngươi thanh tra sạch. Chưởng môn, ta thua rồi.”
Linh Tịch đứng bên cạnh Tạ Hàn Chi, nghe vậy không đáp. Y nhìn người trước mặt, bỗng phát hiện mình không còn sợ hắn như tưởng tượng. Có lẽ vì Thẩm Vô Cữu hiện tại quá suy tàn, cũng có lẽ vì người từng khiến y bất an nhất giờ đã không thể quyết định y thuộc về đâu. Y là Linh Tịch, là Tịch Tuyết, là kiếm linh của chính mình, cũng là người được Tạ Hàn Chi chọn đi cùng. Không phải vài câu “giao vào Kiếm Các” hay “dị vật” có thể làm y lung lay nữa.
Thẩm Vô Cữu nhìn y, giọng khàn hơn. “Linh Tịch, ngươi hận ta không?”
Linh Tịch suy nghĩ rất nghiêm túc. Nếu là trước kia, y có lẽ không biết hận là gì, chỉ biết không thích và sợ. Sau khi đi qua Huyết La, y đã thấy quá nhiều oán, quá nhiều tham, quá nhiều tội nghiệt bị người khác đổ lên những kẻ vô tội. Y không muốn tùy tiện nói hận, cũng không muốn giả vờ rộng lượng. Vì vậy y đáp rất chậm: “Ta không thích ngươi. Trước kia có sợ ngươi một chút. Nhưng hiện tại không sợ nữa.”
Thẩm Vô Cữu ngẩn ra, dường như không ngờ y trả lời như vậy. “Không hận?”
“Ta không biết đó có phải hận không.” Linh Tịch nhìn thẳng hắn, giọng vẫn mềm nhưng từng chữ đều rõ, “Ngươi muốn đưa ta đi, muốn dùng ta phá cảnh, còn hại chủ nhân bị thương. Những chuyện đó không phải một câu xin lỗi là hết. Nhưng nếu hỏi ta có muốn ngươi đau như những kiếm phôi và người chết ở Huyết La không, ta không muốn. Người làm sai nên chịu môn quy, không phải để ta biến thành người giống huyết trì chi chủ.”
Đại điện yên tĩnh rất lâu. Mục Trường Uyên nhìn Linh Tịch, trong mắt có chút xúc động rất nhạt. Lạc Thanh Dao đứng bên cạnh cũng khẽ thở ra. Tạ Hàn Chi không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt một phần kiếm ý quanh người Linh Tịch, không phải để che chở khỏi nguy hiểm, mà như một sự đồng ý không tiếng. Thẩm Vô Cữu cúi đầu cười một tiếng, nhưng tiếng cười lần này không còn mỉa mai, chỉ còn mệt mỏi rất sâu.
“Ta sống nhiều năm như vậy, cuối cùng lại không bằng một kiếm linh mới học làm người.” Hắn nói, giọng như tự giễu, “Ta giữ Chấp Pháp đường, nói chuyện môn quy chính đạo, nhưng trong lòng chỉ nhớ mình không bằng người khác. Ngươi bị ta gọi là dị vật, nhưng lại biết không nên biến mình thành người như huyết trì chi chủ. Thật buồn cười.”
Linh Tịch không biết nên đáp thế nào, liền nhìn Tạ Hàn Chi. Tạ Hàn Chi không thay y nói, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, ý bảo y muốn nói gì thì nói. Linh Tịch nhận được sự cho phép ấy, lòng yên xuống, tiếp tục nói: “Ngươi không phải không bằng kiếm linh. Ngươi chỉ chọn sai. Chủ nhân nói đạo là đường mình đi, không phải xiềng khóa bắt mình làm chuyện sai. Ngươi muốn phá cảnh, nhưng lại chọn dùng người khác làm đường. Cho nên ngươi mới đi đến đây.”
Thẩm Vô Cữu ngẩng đầu nhìn Tạ Hàn Chi. Trong mắt hắn lần đầu không còn oán hận bén nhọn như trước, chỉ còn một vùng xám xịt sau khi tham niệm cháy hết. “Tạ Hàn Chi, ngươi thật sự bỏ vô tình đạo?”
Tạ Hàn Chi đáp: “Không bỏ kiếm đạo.”
“Nhưng không còn vô tình.”
“Ừ.”
“Vì y?”
Tạ Hàn Chi nhìn Linh Tịch. “Vì ta tự chọn.”
Linh Tịch nghe câu ấy, đầu ngón tay hơi động. Dù đang đứng trước pháp trận thẩm phán, dù không khí trong điện rất nặng, y vẫn vì một câu này mà thấy lòng ấm lên. Tạ Hàn Chi không nói “vì y” như một gánh nặng đặt lên vai y, mà nói “vì ta tự chọn”. Cũng giống như y từng chọn ở bên hắn, hắn cũng chọn con đường có y bên cạnh. Không ai bị ép, không ai phải nhận tội thay tình cảm của mình.
Thẩm Vô Cữu nhìn hai người rất lâu, cuối cùng nhắm mắt lại. “Ta từng nghĩ vô tình mới là đạo mạnh nhất. Ngươi lạnh như vậy, không ai chạm tới được, ta vừa ghét vừa sợ. Hóa ra thứ thật sự khiến người khác không chạm tới ngươi không phải vô tình, mà là ngươi biết mình muốn gì rồi sẽ đi đến cùng. Ta thì không. Ta chỉ biết mình không cam lòng.”
Mục Trường Uyên chậm rãi mở miệng: “Thẩm Vô Cữu, ngươi giao danh sách người bị huyết chú, giúp tiên môn diệt huyết niệm cuối cùng, nhưng tội cấu kết ma tu không thể xóa. Theo môn quy, phế chức trưởng lão, phế toàn bộ tu vi còn sót, giam dưới Trấn Ma nhai ba trăm năm. Nếu trong ba trăm năm không chết, phần đời còn lại làm người quét mộ kiếm ở Kiếm Các, không được rời tiên môn nửa bước. Ngươi nhận không?”
Thẩm Vô Cữu cúi đầu. “Nhận.”
Phán quyết rơi xuống, không có ai phản đối. Linh Tịch nhìn khóa linh liên trên người hắn sáng lên, cảm thấy một đoạn sợ hãi cuối cùng trong lòng mình cũng bị khóa lại rồi đặt xuống. Tạ Hàn Chi không để y nhìn quá lâu, nhẹ giọng nói: “Đi thôi.”
Linh Tịch gật đầu. Trước khi rời điện, Thẩm Vô Cữu bỗng gọi y. “Linh Tịch.”
Tạ Hàn Chi dừng bước, ánh mắt lạnh đi. Thẩm Vô Cữu không dám nhìn hắn quá lâu, chỉ nhìn Linh Tịch rồi khàn giọng nói: “Ngày đó ở đại điện, ta nói ngươi nên vào Kiếm Các phong giữ. Ta chưa từng nghĩ ngươi sẽ sợ. Khi ấy trong mắt ta, ngươi chỉ là kiếm linh, là thần binh, là thứ có thể giúp người ta phá cảnh. Hôm nay ta mới biết, hóa ra ngươi thật sự biết sợ.”
Linh Tịch im lặng một lát. “Ta khi đó rất sợ.”
“Xin lỗi.” Thẩm Vô Cữu nói, hai chữ ấy khô khốc như đá bị mài lâu, không dễ nghe nhưng cuối cùng vẫn nói ra, “Ngươi không cần tha thứ.”
“Ta biết.” Linh Tịch đáp. “Ta không tha thứ thay những chuyện ngươi làm. Nhưng câu xin lỗi này, ta nghe rồi.”
Nói xong, y theo Tạ Hàn Chi rời khỏi điện phụ. Tuyết trên Chủ Phong đã ngừng, mây mỏng tản ra để lộ ánh nắng nhạt sau nhiều ngày u ám. Linh Tịch đi xuống bậc đá, cảm thấy vai mình nhẹ hơn rất nhiều. Y không cần gánh oán của kiếm phôi, không cần gánh tội của bạch cốt, cũng không cần gánh tham niệm của Thẩm Vô Cữu. Những chuyện đã xảy ra không biến mất, nhưng y đã có thể đi qua chúng mà không bị kéo lại.
Tạ Hàn Chi đi bên cạnh, thấy y im lặng liền hỏi: “Mệt?”
“Không.” Linh Tịch lắc đầu, rồi lại sửa lời rất thật, “Có một chút, nhưng không phải thân thể mệt. Là trong lòng nhẹ đi nên hơi lạ.”
“Ừ.”
“Chủ nhân, ta vừa nói có đúng không?”
“Đúng.”
“Thật sao?”
“Thật.”
Linh Tịch cong mắt cười. “Chủ nhân hôm nay khen rất nhanh.”
“Ngươi làm rất tốt.”
Y lập tức dừng bước, quay đầu nhìn hắn. Vì đang ở Chủ Phong, xung quanh còn có vài đệ tử đi xa xa, y không tiện ôm tay áo hắn quá rõ, nhưng đôi mắt đã sáng đến mức giấu không được. “Chủ nhân vừa khen thêm một lần.”
“Ừ.”
“Ta có thể nhớ không?”
“Có thể.”
“Vậy hôm nay ta nhớ hai chuyện. Một là chủ nhân nói sau này cũng sẽ nói chuyện dễ nghe hơn. Hai là chủ nhân khen ta làm rất tốt.”
Tạ Hàn Chi nhìn y, bỗng hỏi: “Còn chuyện thứ ba?”
Linh Tịch ngẩn ra. “Chuyện gì?”
“Ta tự chọn ngươi.”
Gió trên Chủ Phong thổi qua bậc đá phủ tuyết mỏng, lạnh nhưng rất sạch. Linh Tịch đứng tại chỗ, đôi mắt mở to, tai đỏ lên từng chút. Câu ấy Tạ Hàn Chi đã nói trong điện, nhưng khi đó có Thẩm Vô Cữu, có chưởng môn, có môn quy, y chỉ kịp thấy ấm lòng mà chưa thật sự nếm hết vị của nó. Bây giờ hắn lặp lại một lần, giống như đặt riêng câu ấy vào tay y, không cho người khác, chỉ cho Linh Tịch. Y cúi đầu nhìn mũi giày, giọng nhỏ đến mức gần như lẫn vào gió: “Vậy chuyện thứ ba là chuyện quan trọng nhất.”
Tạ Hàn Chi đáp: “Ừ.”
Linh Tịch không nhịn được nữa, kéo nhẹ tay áo hắn. “Chủ nhân, về Cô Hàn phong nhanh được không?”
“Vì sao?”
“Ta muốn vui ở nơi không có người ngoài.” Linh Tịch nói rất thật, nói xong mới nhận ra câu này hình như quá thẳng, tai càng đỏ hơn, nhưng vẫn không đổi lời, “Ở đây có người, ta phải giữ lễ.”
Tạ Hàn Chi nhìn y một lúc, đáy mắt hiện lên ý cười rất nhạt. “Được.”
Hắn phất tay gọi kiếm khí, đưa Linh Tịch ngự kiếm trở về Cô Hàn phong. Lần này không vì vội tránh nguy hiểm, cũng không vì y mệt đến không đi nổi, chỉ là vì y muốn nhanh về nơi có thể vui mà không cần giữ lễ. Linh Tịch đứng sau hắn, ban đầu còn nắm áo rất nhẹ, nhưng khi kiếm khí bay lên, gió thổi qua khiến y hơi nghiêng người, Tạ Hàn Chi liền đưa tay kéo y đến gần hơn. Y được phép vịn vào cánh tay hắn, lại thấy quanh mình không còn người ngoài, cuối cùng lặng lẽ ôm nhẹ lấy eo hắn từ phía sau. Động tác rất cẩn thận, như sợ chủ nhân thấy không hợp lễ sẽ bảo buông.
Tạ Hàn Chi không bảo buông.
Linh Tịch dựa trán lên lưng hắn, cảm nhận kiếm ý quen thuộc bao quanh mình. Đây không phải lần đầu y gần hắn như vậy, nhưng lần này khác hẳn những lúc mệt lả sau trận chiến hay sợ bị tiếng gọi kéo đi. Lần này y tỉnh táo, y vui, y muốn thân cận, và Tạ Hàn Chi cho phép. Gió trên không trung thổi qua, nhưng lồng ngực y lại ấm đến mức không giống đang bay giữa tuyết. Y nhỏ giọng gọi: “Chủ nhân.”
“Ừ.”
“Ta rất vui.”
“Ta biết.”
“Người biết sao?”
“Ngươi ôm rất chặt.”
Linh Tịch lập tức buông lỏng tay, giọng hơi hoảng. “Ta làm đau người sao?”
“Không.”
“Vậy ta có thể ôm lại không?”
Tạ Hàn Chi im lặng trong chớp mắt, rồi nói: “Có thể.”
Linh Tịch lại ôm lấy hắn, lần này nhẹ hơn, nhưng rõ ràng hơn. Tạ Hàn Chi nhìn mây tuyết trước mắt, kiếm khí dưới chân vẫn ổn, chỉ có kiếm tâm bị thương bỗng đau một nhịp rất nhẹ, không phải vì oán nghiệp, mà vì trong lòng hắn có thứ gì đó mềm đến mức gần như khiến người ta không biết đặt vào đâu. Hắn từng cầm Tịch Tuyết nghìn năm, thân kiếm lạnh, chuôi kiếm vừa tay, là vật thân cận nhất nhưng cũng yên tĩnh nhất. Bây giờ Linh Tịch ôm hắn từ phía sau, hơi thở ấm hơn tuyết, giọng nói mềm gọi chủ nhân, khiến hắn hiểu rằng thân cận không chỉ là kiếm nằm trong tay, mà còn là một người tự nguyện bước đến bên cạnh.
Về đến Hàn Ngọc điện, Linh Tịch vừa bước qua cửa đã không còn giữ được vẻ bình tĩnh nữa. Y quay người ôm lấy Tạ Hàn Chi, không phải ôm chặt vì sợ như ngày đầu, cũng không phải vì đau hay mệt, mà là một cái ôm đầy vui mừng sau khi xác nhận mình thật sự có thể làm vậy. Tạ Hàn Chi hơi cứng người trong khoảnh khắc, nhưng rất nhanh đặt tay lên lưng y. Bàn tay hắn vẫn lạnh, nhưng lực rất nhẹ, vừa đủ để Linh Tịch cảm thấy mình được đáp lại.
“Chủ nhân.” Linh Tịch vùi mặt vào ngực hắn, giọng nhỏ mà rõ, “Người nói tự chọn ta.”
“Ừ.”
“Không phải chỉ vì ta là Tịch Tuyết?”
“Không phải chỉ vì vậy.”
“Cũng không phải vì bản mệnh kiếm?”
“Không phải chỉ vì vậy.”
“Vậy vì Linh Tịch sao?”
Tạ Hàn Chi cúi mắt nhìn người trong lòng. Linh Tịch hỏi rất cẩn thận, như sợ mình tham lam quá nhiều, nhưng lại thật sự muốn nghe. Hắn từng dùng rất nhiều câu tránh đi, dùng bản mệnh kiếm, dùng Tịch Tuyết, dùng trách nhiệm, dùng an nguy để che lấp thứ đang dần rõ ràng. Nhưng hôm nay, sau Huyết La, sau Thẩm Vô Cữu, sau khi chính miệng nói mình tự chọn, hắn không muốn tránh nữa. “Vì Linh Tịch.”
Linh Tịch ngẩng đầu, đôi mắt sáng đến mức như có tuyết tan dưới trăng. “Ta có thể vui nhiều hơn không?”
Tạ Hàn Chi hỏi: “Muốn vui thế nào?”
“Muốn ôm chủ nhân lâu hơn một chút.” Y nói xong lại vội bổ sung, “Nếu người không đau.”
“Không đau.”
“Thật?”
“Thật.”
Linh Tịch yên tâm ôm thêm một chút. Hàn Ngọc điện rất yên tĩnh, ngoài cửa tuyết rơi không tiếng, trong điện linh đăng sáng dịu. Tạ Hàn Chi chưa từng để ai ôm mình lâu như vậy, càng chưa từng nghĩ một ngày mình sẽ đứng giữa điện chỉ vì một kiếm linh nói muốn vui nhiều hơn mà để y dựa vào lòng. Nhưng hắn không đẩy ra. Trái lại, khi cảm nhận Linh Tịch thả lỏng hoàn toàn trong tay mình, hắn bỗng cảm thấy vết thương kiếm tâm cũng dịu đi. Hóa ra có những thứ không cần đan dược, không cần trận pháp, cũng có thể làm người ta bớt đau.
Sau một lúc lâu, Linh Tịch cuối cùng cũng ngượng ngùng buông tay. Y cúi đầu chỉnh lại vạt áo bị mình làm nhăn, rồi thấy áo của Tạ Hàn Chi cũng hơi nhăn, liền vội đưa tay vuốt phẳng. Động tác ấy vụng về nhưng rất nghiêm túc, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua trước ngực hắn, khiến Tạ Hàn Chi cúi mắt nhìn y. Linh Tịch không nhận ra sự thân mật trong động tác của mình, chỉ chăm chú sửa lại nếp áo, vừa sửa vừa nói: “Lạc cô nương nói người bệnh phải mặc áo ngay ngắn, không được để gió lọt vào.”
“Ta không phải phàm nhân.”
“Nhưng người đau một chút.”
Tạ Hàn Chi không phản bác nữa. Linh Tịch sửa áo xong, ngẩng đầu thấy hắn nhìn mình, bỗng hơi khựng lại. Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức y nhìn thấy hàng mi của Tạ Hàn Chi phủ bóng nhạt dưới mắt, cũng thấy sắc mặt hắn vẫn còn hơi trắng vì thương thế. Trong lòng y vừa ngọt vừa xót, không nhịn được đưa tay chạm nhẹ vào khóe môi hắn, nơi mấy hôm trước từng dính máu ở Huyết La thành. “Chủ nhân, còn đau ở đây không?”
Tạ Hàn Chi bắt lấy cổ tay y, nhưng không đẩy ra. “Không.”
“Vậy trong kiếm tâm?”
“Một chút.”
Linh Tịch nghe hắn chịu nói thật, ánh mắt lập tức mềm xuống. Y không biết nên làm sao để kiếm tâm bớt đau, chỉ nhớ lúc mình đau, Tạ Hàn Chi thường đặt tay lên nơi đau, truyền linh lực và nói hắn ở đây. Vì vậy y tiến gần hơn một chút, đặt tay lên ngực hắn, rất nhẹ. “Ta ở đây.”
Tạ Hàn Chi nhìn y.
Linh Tịch ngẩng mặt, nghiêm túc đến mức có chút đáng yêu. “Trước kia chủ nhân nói với ta như vậy, ta sẽ bớt sợ. Bây giờ chủ nhân đau, ta cũng nói. Ta ở đây. Chủ nhân đừng một mình đau.”
Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Hàn Chi bỗng cảm thấy mọi lời nói đều trở nên thừa thãi. Hắn nắm bàn tay đặt trên ngực mình, cúi đầu rất chậm, để Linh Tịch có đủ thời gian né tránh. Nhưng Linh Tịch không né. Y chỉ mở to mắt, nhìn hắn đến gần, hơi thở nhẹ đi, tai đỏ lên nhưng vẫn đứng yên. Nụ hôn đầu tiên rơi xuống không phải trên môi, mà là giữa trán y, nhẹ như tuyết chạm vào cánh hoa, mang theo hơi lạnh quen thuộc của Tạ Hàn Chi và sự trân trọng vụng về mà rõ ràng.
Linh Tịch ngây người.
Tạ Hàn Chi lùi lại một chút, giọng thấp hơn bình thường. “Sợ?”
Linh Tịch chậm rãi lắc đầu, rồi lại gật đầu rất nhẹ. “Không sợ. Chỉ là… trong lòng đập rất nhanh.”
“Khó chịu?”
“Không.” Y đưa tay chạm lên trán mình, nơi nụ hôn vừa rơi xuống, đôi mắt sáng đến mức gần như không biết giấu, “Rất tốt. Chủ nhân, đây là gì?”
Tạ Hàn Chi im lặng một lát. “Thân cận.”
“Thân cận như ôm sao?”
“Hơn một chút.”
“Vậy ta có thể thân cận lại không?”
Tạ Hàn Chi nhìn y. “Ngươi muốn?”
Linh Tịch gật đầu, nhưng rõ ràng rất căng thẳng, giống như đang chuẩn bị học một loại kiếm quyết mới cực kỳ quan trọng. Hắn tưởng y sẽ hỏi phải làm thế nào, nhưng Linh Tịch lại nhón chân, vụng về đặt một cái chạm rất nhẹ lên cằm hắn vì không với tới trán. Nói là hôn cũng không hẳn, chỉ như cánh tuyết nhỏ đụng vào rồi lập tức rời đi. Y lùi lại, mặt đỏ đến tận tai, nhưng vẫn nghiêm túc hỏi: “Như vậy đúng không?”
Tạ Hàn Chi nhìn y thật lâu. Sau đó hắn đưa tay đỡ sau gáy y, cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi y lần thứ hai, vẫn rất khẽ, vẫn giữ đủ khoảng cách để y có thể lùi nếu muốn. Linh Tịch không lùi. Y run lên một chút, tay nắm chặt áo hắn, đôi mắt khép lại theo bản năng. Nụ hôn ấy không sâu, cũng không mang dục niệm nặng nề, chỉ là một sự xác nhận mềm mại sau tất cả máu lửa, rằng Linh Tịch không chỉ là kiếm của hắn, không chỉ là người hắn bảo hộ, mà còn là người hắn muốn thân cận, muốn đặt vào lòng mà đối đãi dịu dàng hơn những gì hắn từng biết.
Khi tách ra, Linh Tịch gần như không dám mở mắt ngay. Tạ Hàn Chi nhìn hàng mi run run của y, giọng khẽ hơn: “Không thích?”
Linh Tịch lập tức mở mắt. “Thích.”
Nói xong, y lại đỏ mặt, nhưng lần này không cúi đầu trốn quá lâu. Y nhìn Tạ Hàn Chi, trong lòng vừa ngọt vừa lạ, giống lần đầu uống nước, lần đầu ăn kẹo hồ lô, lần đầu được gọi là Linh Tịch, nhưng mạnh hơn tất cả. “Chủ nhân, thân cận như vậy là đạo lữ mới làm sao?”
Tạ Hàn Chi hơi dừng. “Ai dạy ngươi chữ đạo lữ?”
“Chưởng môn từng nói nếu ta ôm chủ nhân trước mặt người ngoài, người khác sẽ hiểu lầm quan hệ của chúng ta. Sau đó ta hỏi Lạc cô nương, nàng nói có vài loại quan hệ rất thân cận, ví dụ đạo lữ.” Linh Tịch nói rất thật, càng nói giọng càng nhỏ, “Ta không hiểu hết. Nhưng vừa rồi, ta nghĩ đến chữ đó.”
Tạ Hàn Chi nhìn y, ánh mắt sâu hơn. “Ngươi hiểu đạo lữ là gì không?”
“Là người cùng tu đạo, cùng ở bên nhau, cùng về nhà, cùng chăm sóc nhau, không tùy tiện rời bỏ.” Linh Tịch đáp theo cách mình hiểu, rồi hơi lo lắng hỏi, “Ta hiểu sai sao?”
“Không sai.”
“Vậy chủ nhân muốn ta làm đạo lữ sao?”
Câu hỏi ấy rơi xuống Hàn Ngọc điện, thẳng thắn đến mức ngay cả Tạ Hàn Chi cũng trầm mặc. Linh Tịch hỏi xong mới thấy tim mình đập rất nhanh, nhưng không muốn rút lại. Y từng học được muốn gì phải nói, sợ gì phải nói, đau gì cũng phải nói. Hiện tại y muốn biết mình có thể đứng bên cạnh Tạ Hàn Chi bằng thân phận nào sau khi không còn là chìa khóa của Huyết La, sau khi không cần mãi làm thanh kiếm nằm trên án. Nếu đạo lữ là cùng tu đạo, cùng ở bên nhau, cùng về nhà, vậy y muốn. Chỉ là y không biết chủ nhân có muốn không.
Tạ Hàn Chi không trả lời ngay. Hắn đưa tay vuốt nhẹ sợi dây bạc trên cổ tay Linh Tịch, rồi nhìn vào mắt y. “Đạo lữ không chỉ là thân cận. Là kết khế cùng đi một đời, cùng gánh nhân quả, cùng đối mặt sinh tử. Ngươi vừa hóa hình chưa lâu, còn nhiều điều chưa hiểu. Ta không muốn ngươi vì lệ thuộc vào ta mà vội vàng chọn.”
“Vậy chủ nhân muốn không?” Linh Tịch hỏi lại, cố chấp nhưng không bướng bỉnh, “Không phải hỏi ta có hiểu hết chưa. Là hỏi chủ nhân muốn không.”
Tạ Hàn Chi nhìn y. Rất lâu sau, hắn đáp: “Muốn.”
Linh Tịch ngẩn ra, rồi đôi mắt đỏ lên vì vui quá nhanh. “Thật sao?”
“Thật.”
“Vậy ta cũng muốn.” Y nắm lấy tay hắn, nói nhanh hơn một chút vì sợ hắn lại bảo mình chưa hiểu, “Ta có thể học. Trước kia ta không biết uống nước, không biết mặc áo, không biết viết chữ, không biết chọn, nhưng chủ nhân đều dạy ta. Đạo lữ nếu có rất nhiều điều phải hiểu, chủ nhân cũng có thể dạy ta. Nếu hiện tại chưa kết khế được, ta đợi. Nhưng ta muốn nói trước, ta muốn.”
Tạ Hàn Chi cúi đầu nhìn y, trong lòng mềm xuống đến mức gần như đau. Hắn từng nghĩ trên đời không có thứ gì có thể khiến mình sinh ra tham luyến, nhưng Linh Tịch nói muốn đợi, muốn học, muốn cùng hắn đi một đời, hắn mới biết bản thân cũng có tham niệm. Không phải tham phá cảnh, không phải tham thần binh, mà là tham một người mỗi ngày gọi hắn là chủ nhân, quản hắn uống thuốc, hỏi hắn có đau không, cùng hắn trồng linh quả trên Cô Hàn phong, và sau này có lẽ sẽ dùng một cách xưng hô khác để gọi hắn.
“Được.” Hắn nói, “Đợi ngươi hiểu rõ, ta kết khế với ngươi.”
Linh Tịch cười lên, nước mắt lại rơi nhưng lần này hoàn toàn vì vui. “Chủ nhân không được đổi ý.”
“Không đổi.”
“Ta cũng không đổi.”
“Ừ.”
Ngoài cửa Hàn Ngọc điện, Mục Trường Uyên vừa lên Cô Hàn phong định hỏi Tạ Hàn Chi về kết quả gặp Thẩm Vô Cữu, chân còn chưa bước qua cấm chế đã cảm nhận được không khí trong điện khác thường. Hắn đứng giữa tuyết, nhìn cửa điện đóng chặt, sau đó rất thức thời quay người đi xuống núi. Làm chưởng môn nhiều năm, hắn biết có những thời điểm dù trời sập cũng không nên gõ cửa. Huống hồ trời hôm nay không sập, chỉ là Cô Hàn phong lạnh nghìn năm cuối cùng cũng có chút ngọt đến mức người ngoài đứng gần sẽ thấy mình dư thừa.
Đêm ấy, Linh Tịch ngủ muộn hơn thường ngày. Y nằm trên giường, kéo chăn đến cằm, mắt vẫn sáng, không hề có vẻ buồn ngủ. Tạ Hàn Chi ngồi bên án điều tức, nhưng bị y nhìn quá lâu, cuối cùng mở mắt. “Không ngủ?”
“Ngủ không được.”
“Khó chịu?”
“Không.” Linh Tịch lắc đầu, rồi nhỏ giọng nói thật, “Vui quá.”
Tạ Hàn Chi nhìn y, ánh mắt dịu xuống. “Nhắm mắt.”
“Chủ nhân, ta có thể hỏi một câu nữa không?”
“Hỏi.”
“Sau này nếu ta làm đạo lữ của chủ nhân, còn có thể gọi chủ nhân không?”
Tạ Hàn Chi dừng một chút. “Ngươi muốn gọi gì?”
“Ta không biết.” Linh Tịch hơi buồn rầu, “Đạo lữ có phải nên gọi phu quân không? Nhưng ta gọi chủ nhân quen rồi. Nếu gọi phu quân, trong lòng cũng đập nhanh giống lúc thân cận. Nếu gọi chủ nhân, ta lại thấy rất yên tâm.”
Tạ Hàn Chi nhìn vẻ mặt nghiêm túc rối rắm của y, hiếm khi khóe môi khẽ cong. “Đều được.”
“Thật sao?”
“Ừ.”
“Vậy bây giờ ta vẫn gọi chủ nhân. Sau này… sau này có lẽ gọi thử phu quân.” Nói đến hai chữ cuối, Linh Tịch tự đỏ mặt trước, kéo chăn che nửa gương mặt, chỉ lộ đôi mắt sáng long lanh, “Nhưng phải đợi ta chuẩn bị.”
“Được.”
“Chủ nhân không được cười ta.”
“Không cười.”
“Người vừa rồi hình như cười.”
Tạ Hàn Chi im lặng một lát. “Không có.”
Linh Tịch nhìn hắn, rõ ràng không tin hoàn toàn, nhưng vì thấy chủ nhân như vậy rất đẹp, y quyết định không vạch trần. Y nhắm mắt lại, khóe môi vẫn cong lên. Trước khi ngủ, y lại khẽ gọi: “Chủ nhân.”
“Ừ.”
“Ta rất thích người.”
Tạ Hàn Chi đặt tay lên ngọc giản đang đọc, ánh mắt lặng đi. Rất lâu sau, hắn đáp bằng giọng thấp hơn tuyết đêm nhưng rõ ràng hơn bất kỳ lời hứa nào: “Ta cũng vậy.”
Linh Tịch nghe thấy, rốt cuộc yên tâm ngủ. Trong mộng lần này không có huyết trì, không có bạch cốt, không có Trấn Ma thất. Y mơ thấy ba chậu linh quả bên cửa sổ lớn lên rất cao, kết ra đầy quả đỏ nhạt. Tạ Hàn Chi đứng dưới cây, áo trắng phủ tuyết, còn y chạy về phía hắn, lần này không ngã, cũng không cần dừng lại vì sợ người ngoài nhìn thấy. Khi y chạy đến, người kia đưa tay đón lấy y, như đã chờ rất lâu.
Ngoài điện, tuyết rơi suốt đêm. Cô Hàn phong vẫn lạnh, nhưng Hàn Ngọc điện có linh đăng sáng, có thuốc đắng và linh quả ngọt, có giấy viết tên đặt cạnh án kiếm, có một người bị thương kiếm tâm đang học cách dịu dàng, và một kiếm linh vừa học làm người đang học cách yêu.
Sáng hôm sau, khi Linh Tịch tỉnh dậy, ba chậu cây bên cửa sổ không biết từ lúc nào đã nảy thêm một chiếc lá non mới.
Trên chiếc lá nhỏ nhất, có một giọt tuyết tan đọng lại, trong veo như ánh mắt của y ngày đầu hóa hình.
(Hết chương 13)
Bình luận 💬 0