Chương 5: Đường Về Cố Thành
Mật đạo dưới Cô Hàn phong sâu hơn Linh Tịch tưởng rất nhiều, hai bên vách đá phủ một lớp băng mỏng do kiếm khí nghìn năm ngưng lại, mỗi bước đi qua đều có ánh bạc rất nhạt lướt dưới chân như sao chìm trong nước lạnh. Trước kia khi còn là Tịch Tuyết, y từng theo Tạ Hàn Chi đi qua không biết bao nhiêu con đường, từ núi tuyết Đông Vực đến vực sâu Ma Vực, từ chiến trường đầy máu đến điện đường thanh tịnh, nhưng tất cả đều chỉ là cảm nhận qua bàn tay chủ nhân hoặc tiếng gió lướt trên vỏ kiếm. Bây giờ y tự bước đi, tự nhìn thấy băng trên vách, tự nghe tiếng áo choàng cọ nhẹ qua nền đá, mới hiểu thế giới bên ngoài thân kiếm rộng lớn hơn rất nhiều, cũng khiến người ta bất an hơn rất nhiều.
Tạ Hàn Chi đi bên cạnh y, không nhanh không chậm. Với tu vi Đại Thừa của hắn, một bước có thể vượt qua trăm trượng, nhưng vì Linh Tịch vừa học đi chưa được mấy ngày, hắn lại giữ tốc độ gần như bằng người phàm xuống núi. Mục Trường Uyên đi phía trước dẫn đường, thỉnh thoảng quay đầu nhìn hai người một cái, ánh mắt ban đầu còn mang ý trêu chọc, về sau lại dần trở nên nghiêm túc. Hắn nhận ra Tạ Hàn Chi không phải chỉ đơn giản đi chậm lại; mỗi lần Linh Tịch bước qua đoạn đá ẩm hoặc linh khí dao động, kiếm ý của Tạ Hàn Chi đều âm thầm trải dưới chân y, đỡ lấy mà không để y phát hiện rõ, giống như một người vốn không biết chăm sóc ai đang dùng cách vụng về nhất để bảo hộ.
Đi được nửa canh giờ, Linh Tịch bắt đầu thấy đầu gối hơi mỏi. Loại cảm giác ấy rất lạ, không phải đau do ma văn, cũng không phải kiếm khí rối loạn, mà là thân thể người sau khi đi lâu sẽ tự nhiên mệt. Y nhìn chân mình, trong lòng sinh ra chút ngạc nhiên, bởi khi làm kiếm, dù theo Tạ Hàn Chi đánh suốt ba ngày ba đêm, y cũng không biết mệt là gì. Nhưng hôm nay chỉ đi qua một đoạn mật đạo, y đã cảm thấy hơi thở chậm lại, lòng bàn chân nóng lên dưới lớp giày mềm, còn tay nắm áo choàng cũng bất giác siết chặt hơn.
Tạ Hàn Chi dừng bước. “Mệt?”
Linh Tịch lập tức ngẩng đầu, phản ứng đầu tiên là lắc đầu, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt của hắn lại nhớ lời Lạc Thanh Dao dặn không được cố nhịn. Y do dự một lúc, cuối cùng thành thật gật đầu rất nhẹ. “Có một chút. Không phải đau, chỉ là chân không nghe lời như kiếm.”
“Kiếm không có chân.” Mục Trường Uyên ở phía trước không nhịn được tiếp lời, giọng nói cố giữ nghiêm túc nhưng khóe môi vẫn cong lên, “Tiểu Linh Tịch, làm người là như vậy. Đi lâu sẽ mệt, đói sẽ muốn ăn, lạnh sẽ muốn mặc thêm áo. Không phải chuyện mất mặt, càng không phải không ngoan.”
Linh Tịch nghe vậy quay sang nhìn Tạ Hàn Chi, như muốn xác nhận chủ nhân có nghĩ như vậy không. Tạ Hàn Chi không nói nhiều, chỉ phất tay hóa ra một chiếc ghế băng thấp từ linh lực, đặt ngay bên cạnh vách đá. “Ngồi.”
Linh Tịch ngoan ngoãn ngồi xuống, hai tay đặt trên đầu gối, tư thế vẫn nghiêm chỉnh như lúc học chữ trong Hàn Ngọc điện. Tạ Hàn Chi lấy từ túi trữ vật một viên linh quả nhỏ đưa cho y, rồi lại đặt một chén nước ấm vào tay y. Linh Tịch nhận lấy, nhìn linh quả trong lòng bàn tay, ánh mắt sáng lên nhưng vẫn không ăn ngay, mà nhỏ giọng hỏi: “Chủ nhân, ta mới đi một chút đã phải nghỉ, có phải rất vô dụng không?”
“Không.” Tạ Hàn Chi đáp rất nhanh.
“Nhưng trước kia ta theo chủ nhân đi xa hơn rất nhiều.”
“Trước kia ta cầm ngươi.”
“Bây giờ ta cũng có thể biến về kiếm để chủ nhân cầm.” Linh Tịch nói câu này rất nhỏ, như sợ khiến chủ nhân không vui, nhưng lại thật lòng nghĩ vậy. “Nếu ta biến về, chúng ta sẽ đi nhanh hơn, cũng không khiến chưởng môn phải chờ. Ta đã học biến đúng rồi, tuy không thể lâu quá, nhưng một đoạn đường chắc được.”
Tạ Hàn Chi nhìn y. Linh Tịch cúi đầu cắn một miếng linh quả, vẻ mặt ngoan ngoãn nhưng rõ ràng có chút tự trách vì kéo chậm mọi người. Hắn bỗng nhận ra dù hắn đã nói để y tự chọn, Linh Tịch vẫn chưa thật sự hiểu làm người không phải lúc nào cũng cần đem bản thân đặt lại vào vỏ kiếm để thuận tiện cho chủ nhân. Y vẫn quen dùng tiêu chuẩn của một thanh kiếm để đánh giá mình: có sắc hay không, có nhanh hay không, có khiến người cầm kiếm thuận tay hay không. Còn những chuyện như y có mệt không, có sợ không, có muốn đi bằng chính đôi chân mình không, y mới bắt đầu học cách đặt vào trong lòng.
“Linh Tịch.” Tạ Hàn Chi gọi.
Y lập tức ngẩng đầu. “Ta ở đây.”
“Ta mang ngươi đi Huyết La thành không phải vì cần một thanh kiếm đi nhanh.” Tạ Hàn Chi nhìn y, giọng nói vẫn lạnh nhạt nhưng từng chữ đều rõ, “Là vì ngươi muốn biết quá khứ của mình. Nếu ngươi muốn đi bằng chân, ta chờ. Nếu ngươi mệt, chúng ta dừng. Chỉ khi gặp nguy hiểm hoặc ngươi tự muốn hóa kiếm, mới cần biến về.”
Linh Tịch ngẩn ra, linh quả còn cầm trong tay cũng quên ăn tiếp. Y nhìn Tạ Hàn Chi rất lâu, như đang cố hiểu lời này không phải mệnh lệnh, mà là cho phép. Cho phép y chậm, cho phép y mệt, cho phép y không làm một thanh kiếm thuận tay nhất trong mọi lúc. Cảm giác ấm áp quen thuộc lại dâng lên trong ngực, khiến dấu ấn Huyết La chìm dưới cổ tay cũng như bị phủ thêm một tầng tuyết sạch. Y cúi đầu nhìn chân mình, rồi rất nghiêm túc nói: “Vậy ta muốn tự đi thêm một đoạn. Nếu thật sự không đi được, ta sẽ nói với chủ nhân.”
Tạ Hàn Chi đáp: “Ừ.”
Mục Trường Uyên đứng một bên phe phẩy cây quạt không có gió, trong lòng cảm thấy nếu các trưởng lão Kiếm Phong thấy cảnh này, chắc phải nghi ngờ Tạ Hàn Chi bị đoạt xá. Người này ngày xưa dạy đệ tử, câu đầu tiên là kiếm tu không cần sợ đau, câu thứ hai là ngã thì tự đứng lên, câu thứ ba là chịu không nổi thì đừng luyện kiếm. Nay đối mặt với kiếm linh nhà mình, không những đi chậm chờ người, còn nghiêm túc giải thích mệt cũng có thể dừng, quả thực khiến chưởng môn như hắn mở rộng tầm mắt. Nhưng Mục Trường Uyên chỉ dám nghĩ trong lòng, bởi ánh mắt Tạ Hàn Chi quét qua đã đủ lạnh để hắn tự giác ngậm miệng.
Nghỉ thêm một lát, ba người tiếp tục đi xuống mật đạo. Cuối đường là một trận truyền tống cổ đã nhiều năm chưa dùng, do đời trước của Cô Hàn phong chủ lập ra để phòng khi tiên môn gặp đại nạn. Mục Trường Uyên lấy ngọc lệnh chưởng môn mở trận, ánh sáng xanh bạc dần sáng lên dưới nền đá, phù văn xoay quanh như dòng nước ngầm. Linh Tịch đứng trước trận, nhìn những ký hiệu lạ lẫm dưới chân, bỗng cảm thấy cổ tay hơi nóng. Y lập tức nhìn Tạ Hàn Chi, không cần đợi hắn hỏi đã chủ động nói: “Chủ nhân, dấu ấn động một chút.”
Tạ Hàn Chi nắm cổ tay y, linh lực đi vào rất nhanh nhưng không mạnh. Ma văn không hiện ra, chỉ có một tia rung động rất mỏng hướng về phía tây, giống như trong bóng tối có ai đó kéo sợi dây buộc vào linh thai của Linh Tịch. Hắn dùng kiếm ý cắt ngang cảm giác ấy, ánh mắt lạnh xuống. “Từ đây trở đi, nếu có bất kỳ cảm giác nào cũng phải nói ngay.”
Linh Tịch gật đầu. “Ta nhớ.”
Mục Trường Uyên nhìn trận văn, giọng cũng nghiêm hơn. “Trận này sẽ đưa chúng ta đến Vân Tịch trấn, cách biên giới Ma Vực cũ khoảng ba trăm dặm. Từ đó không thể dùng truyền tống nữa, vì càng gần Huyết La cố thành thì linh khí càng dễ bị huyết sát nhiễu loạn. Chúng ta phải đi đường bộ hoặc ngự kiếm tùy tình hình. Hàn Chi, ngươi che khí tức Đại Thừa lại, tránh đánh động ma tu quá sớm. Linh Tịch càng phải thu khí tức, thần kiếm có linh đối với bọn chúng chẳng khác nào đèn sáng giữa đêm.”
“Y đi cùng ta.” Tạ Hàn Chi nói.
“Ta biết y đi cùng ngươi.” Mục Trường Uyên thở dài, “Nhưng ngươi cũng không thể lúc nào cũng dùng kiếm ý bọc y đến mức người ngoài vừa nhìn đã biết y quan trọng. Chúng ta lần này không phải đi diệt thành ngay, mà là đi tra nhân quả của Huyết La ấn. Càng ít bị chú ý càng tốt.”
Linh Tịch nghe đến đây lập tức cố gắng thu khí tức như Tạ Hàn Chi đã dạy. Ánh bạc nhàn nhạt quanh người y chậm rãi chìm xuống, tuy chưa hoàn toàn giống tu sĩ bình thường, nhưng ít nhất không còn khiến người ta liếc mắt liền cảm thấy y là linh vật hiếm có. Tạ Hàn Chi nhìn y một cái, ngón tay khẽ điểm lên mi tâm y, giúp y khép lại phần kiếm khí cuối cùng. Linh Tịch đứng yên để hắn chạm, hàng mi khẽ run, trong lòng lại thấy động tác này càng lúc càng quen thuộc. Trước kia khi thân kiếm dính máu, chủ nhân lau kiếm cho y; bây giờ khí tức tán loạn, chủ nhân cũng thay y chỉnh lại, hóa ra dù là kiếm hay người, cảm giác được chủ nhân chăm sóc đều khiến linh thức rất yên ổn.
Trận truyền tống mở ra, ánh sáng nuốt lấy ba người trong chớp mắt. Linh Tịch chưa từng tự mình trải qua cảm giác dịch chuyển bằng thân người, chỉ thấy trời đất xoay nhẹ, linh khí ép qua kinh mạch như nước lạnh tràn qua áo, khiến y bất giác nhắm mắt. Khi mở mắt lần nữa, trước mặt đã không còn là mật đạo băng lạnh của Cô Hàn phong, mà là một con hẻm vắng phía sau miếu cổ, tường đất loang lổ, cỏ dại mọc đầy chân tường, xa xa có tiếng rao hàng mơ hồ của trấn nhỏ. Không khí nơi này ấm hơn Thanh Huyền Tiên Môn, mang theo mùi khói bếp, mùi bánh hấp, mùi bùn đất sau mưa, hỗn tạp đến mức khiến một kiếm linh quen với tuyết và kiếm khí đứng ngây ra.
Mục Trường Uyên thu trận phù lại, thay đổi dung mạo bằng một lớp thuật che mắt, từ chưởng môn tiên môn biến thành một tu sĩ tản mạn áo xanh. Tạ Hàn Chi cũng thu bớt khí tức, bạch y đổi thành áo ngoài màu nguyệt trắng đơn giản, ngọc quan trên tóc hóa thành dây buộc bình thường, chỉ có khí chất lạnh lùng là khó che giấu. Linh Tịch nhìn họ thay đổi mà ngạc nhiên, rồi cúi đầu nhìn mình. Tạ Hàn Chi phất tay, áo choàng trắng trên người y biến thành áo ngắn màu nhạt của một tiểu tu sĩ, túi trữ vật nhỏ vẫn được giấu trong tay áo, còn sợi dây buộc tóc bạc của chủ nhân được y cất kỹ không để lộ.
“Chủ nhân, ta có khác không?” Linh Tịch hỏi.
Mục Trường Uyên lập tức cười nói: “Khác. Bây giờ trông ngươi giống tiểu sư đệ được hai vị sư huynh dẫn xuống núi lịch luyện, chỉ cần đừng mở miệng gọi chủ nhân quá nhiều thì không ai nghi ngờ.”
Linh Tịch ngẩng đầu nhìn Tạ Hàn Chi. “Không được gọi chủ nhân sao?”
“Ở ngoài gọi sư huynh.” Tạ Hàn Chi nói.
Linh Tịch ngẩn ra. “Nhưng chủ nhân không phải sư huynh.”
“Che giấu thân phận.”
“Vậy chỉ khi có người ngoài mới gọi sư huynh?”
“Ừ.”
“Nếu không có người ngoài thì sao?”
“Tùy ngươi.”
Linh Tịch lập tức yên tâm. Nhưng y vẫn thử gọi rất nhỏ, như đang luyện một từ mới khó hơn viết chữ: “Sư huynh.”
Tạ Hàn Chi nhìn y. “Ừ.”
Linh Tịch chớp mắt, rồi lại gọi thêm một lần: “Sư huynh.”
Mục Trường Uyên đứng bên cạnh gần như không nhịn được cười. Cùng một tiếng sư huynh, người khác gọi Tạ Hàn Chi chỉ khiến người nghe cảm thấy kính sợ, nhưng từ miệng Linh Tịch phát ra lại mang theo sự mềm mại vụng về, như thể y đang cẩn thận thử xem danh xưng mới có được chủ nhân đáp lại hay không. Tạ Hàn Chi rõ ràng cũng nhận ra y gọi không phải để che giấu thân phận, mà là vì phát hiện chỉ cần gọi, hắn sẽ đáp. Vì vậy sau tiếng thứ ba, hắn rốt cuộc lạnh nhạt nói: “Không cần luyện nữa.”
Linh Tịch ngoan ngoãn ngậm miệng, nhưng khóe môi vẫn hơi cong.
Vân Tịch trấn nằm giữa Đông Vực và Ma Vực cũ, trước kia từng là nơi tu sĩ qua lại rất đông, nhưng từ khi biên giới Ma Vực suy tàn, đường thương đội đổi hướng, trấn nhỏ cũng dần vắng vẻ. Trên đường đá xanh còn nhiều cửa tiệm đóng kín, bảng hiệu cũ bị gió thổi lệch, chỉ có vài quán ăn và hiệu thuốc còn mở cửa, người qua lại phần lớn là tán tu cấp thấp hoặc dân thường sống nhờ vào linh thảo vùng núi. Linh Tịch lần đầu nhìn thấy nhân gian thật sự, ánh mắt không ngừng dừng trên những thứ mới lạ, từ lồng bánh nóng bốc hơi trắng đến con mèo vàng nằm trên mái hiên, từ chuông gió bằng vỏ sò trước cửa tiệm đến đứa trẻ ôm kẹo hồ lô chạy qua dưới chân.
Y nhớ lời Tạ Hàn Chi không được chạy lung tung, nên dù tò mò cũng chỉ đi sát bên hắn. Nhưng ánh mắt y quá rõ, Mục Trường Uyên nhìn một lát liền chủ động mua một xiên kẹo hồ lô đưa tới. Linh Tịch nhìn viên quả đỏ bọc đường trong suốt, không nhận ngay mà quay sang hỏi Tạ Hàn Chi bằng mắt. Tạ Hàn Chi vốn định nói không cần ăn đồ phàm tục, nhưng nhớ Lạc Thanh Dao từng dặn Linh Tịch nên học cảm nhận nhân gian, cuối cùng chỉ kiểm tra không có độc rồi gật đầu. Linh Tịch nhận lấy bằng hai tay, cắn một miếng rất nhỏ, vị chua ngọt lập tức khiến đôi mắt y mở to.
“Ngọt hơn linh quả.” Y nói, giọng đầy kinh ngạc.
Mục Trường Uyên cười. “Đó là đường. Nhân gian có rất nhiều thứ không có linh khí nhưng lại khiến người ta thích.”
Linh Tịch nhìn kẹo hồ lô trong tay, rồi đưa đến trước mặt Tạ Hàn Chi như thói quen. “Sư huynh ăn không?”
Tạ Hàn Chi nhìn viên kẹo đỏ dính một vết cắn nhỏ của y, im lặng một lát mới đáp: “Không ăn.”
Linh Tịch đã quen với chuyện chủ nhân không thích đồ ngọt, nhưng vẫn hỏi thêm: “Sư huynh thật sự không ăn sao? Nó không giống linh quả, bên ngoài giòn, bên trong chua.”
“Ngươi ăn.”
“Vậy ta cất một viên cho sư huynh được không?”
“Không cần.”
Mục Trường Uyên nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Linh Tịch, cố ý nói: “Tiểu Linh Tịch, hắn không ăn thì cho ta. Ta không chê ngọt.”
Linh Tịch lập tức nhìn hắn, lại nhìn xiên kẹo trong tay. Y biết Mục Trường Uyên là người tốt, còn giúp mình, đáng lẽ nên chia, nhưng đây là thứ đầu tiên y được ăn dưới nhân gian, còn muốn cất cho chủ nhân một viên. Do dự một lúc, y chọn viên cuối cùng chưa đụng đến đưa cho Mục Trường Uyên, nhưng tay kia vẫn giữ chặt hai viên còn lại. “Cho chưởng môn một viên. Còn lại ta muốn giữ.”
Mục Trường Uyên nhận viên kẹo, cười đến mức vai khẽ run. “Được, đa tạ tiểu Linh Tịch hào phóng.”
Tạ Hàn Chi liếc hắn một cái, ánh mắt như đang cảnh cáo hắn đừng tiếp tục trêu. Mục Trường Uyên ăn viên kẹo xong, vẻ mặt bỗng nghiêm lại, dùng truyền âm nói với Tạ Hàn Chi: “Có người theo.”
Tạ Hàn Chi không quay đầu. Hắn đã phát hiện từ lúc vào trấn, có hai luồng khí tức rất mỏng bám theo ở xa, không giống tu sĩ chính đạo cũng không hoàn toàn giống ma tu, có lẽ là tai mắt của Huyết La ấn hoặc người của Thẩm Vô Cữu. Hắn không lập tức ra tay vì chưa muốn đánh rắn động cỏ, chỉ âm thầm thả một đạo kiếm khí vòng qua ngõ nhỏ, cắt đứt đường truyền tin của đối phương. Linh Tịch cảm nhận được kiếm ý của hắn lướt qua, bước chân hơi dừng, nhưng không hỏi ngay trước mặt người ngoài.
Ba người chọn một khách điếm nhỏ ở cuối trấn nghỉ tạm. Khách điếm tên là Quy Vân, chủ quán là một lão nhân tóc bạc, tu vi Luyện Khí thấp đến gần như không đáng kể, thấy khách đến liền cười híp mắt đưa họ lên phòng trên tầng hai. Mục Trường Uyên lấy hai gian phòng, một gian cho hắn, một gian cho Tạ Hàn Chi và Linh Tịch, lý do đối ngoại là tiểu sư đệ mới xuống núi sợ lạ, phải ở cùng sư huynh. Linh Tịch nghe vậy không hề thấy có gì sai, thậm chí còn rõ ràng thở nhẹ một hơi, như thể từ lúc nghe phải ở khách điếm xa lạ, y đã âm thầm lo mình bị tách khỏi chủ nhân.
Vào phòng, Tạ Hàn Chi lập tức đặt cấm chế. Linh Tịch đứng bên cửa sổ nhìn xuống đường, thấy người bán kẹo hồ lô đã đi xa, trong tay y vẫn còn một viên được dùng linh lực bọc lại cất trong túi trữ vật. Tạ Hàn Chi kiểm tra xong phòng, quay lại thấy y đang cúi đầu nhìn cổ tay mình. Ma văn chưa hiện, nhưng vì đến gần phía tây hơn, cảm giác bị gọi trở nên rõ hơn rất nhiều, giống như có một tiếng chuông rất xa vang trong xương. Y không muốn giấu, liền chủ động nói: “Sư huynh, dấu ấn đang gọi ta.”
Tạ Hàn Chi đi đến trước mặt y. “Gọi thế nào?”
“Không phải tiếng người, giống như…” Linh Tịch cau mày nghĩ từ, “Giống như trước kia chủ nhân gọi Tịch Tuyết quy vị, nhưng bẩn hơn, lạnh hơn, còn làm ta khó chịu. Ta không muốn đi theo, nhưng nó cứ nhắc ta phía tây có thứ đang chờ.”
“Có đau không?”
“Không đau. Chỉ hơi ghét.”
Tạ Hàn Chi nắm cổ tay y, kiếm ý phủ xuống rất ổn. Linh Tịch lập tức thả lỏng, cảm giác bị gọi yếu đi nhiều. Y ngẩng đầu nhìn hắn, sau khi vào trấn được dặn phải gọi sư huynh, nhưng trong phòng không có người ngoài, y lại nhỏ giọng gọi: “Chủ nhân.”
“Ừ.”
“Vừa rồi ở ngoài, ta có gọi sai không?”
“Không.”
“Ta ăn kẹo hồ lô cũng không sai sao?”
“Không sai.”
“Ta cho chưởng môn một viên, nhưng không cho hết, có phải không hào phóng không?”
Tạ Hàn Chi nhìn y. “Đồ của ngươi, ngươi tự quyết.”
Linh Tịch cúi đầu suy nghĩ. “Nhưng chủ nhân cho ta linh quả, ta đều muốn chia cho chủ nhân.”
“Đó là ngươi muốn.”
“Vậy nếu ta không muốn chia, cũng được sao?”
“Được.”
“Làm người thật kỳ lạ.” Linh Tịch ngồi xuống bên bàn, lấy túi trữ vật nhỏ ra đặt trong lòng bàn tay, vẻ mặt đầy suy tư, “Trước kia ta là kiếm, chủ nhân dùng ta, ta sẽ ra khỏi vỏ; chủ nhân đặt ta ở án kiếm, ta sẽ nằm yên; chủ nhân lau thân kiếm, ta sẽ sáng hơn. Không có gì cần tự quyết. Bây giờ cái gì cũng phải nghĩ, mệt nhưng cũng… có chút vui.”
Tạ Hàn Chi ngồi đối diện y, ánh mắt dừng trên túi trữ vật nhỏ của y. “Vui vì sao?”
“Vì chủ nhân cho ta chọn.” Linh Tịch đáp rất nhanh, như đã nghĩ câu này từ lâu. “Ví dụ kẹo hồ lô, chủ nhân nói ta ăn, chưởng môn nói muốn, nhưng chủ nhân không bắt ta cho, cũng không bắt ta giữ. Ta tự chọn cho chưởng môn một viên, còn giữ lại một viên cho mình. Khi tự chọn xong, trong lòng có cảm giác rất lạ.”
Tạ Hàn Chi hỏi: “Cảm giác gì?”
Linh Tịch đặt tay lên ngực. “Giống kiếm được ra khỏi vỏ, nhưng không phải vì phải giết ai. Giống như ta tự sáng lên một chút.”
Tạ Hàn Chi không nói gì. Hắn nhìn thiếu niên trước mặt, nghe y dùng cách rất vụng về để miêu tả niềm vui khi trở thành một người có ý chí riêng, trong lòng bỗng lặng xuống. Nghìn năm qua hắn đi trên vô tình kiếm đạo, càng tu càng ít lựa chọn dư thừa, bởi kiếm đạo của hắn chỉ có tiến, chỉ có chém, chỉ có giữ tâm không dao động. Nhưng Linh Tịch lại khác, y mới có thân người ba ngày, đã vui vì được tự quyết một viên kẹo hồ lô, vui vì được tự cất một sợi dây buộc tóc, vui vì được học viết tên mình. Những điều nhỏ bé ấy đối với hắn từng không đáng nhắc đến, nhưng qua đôi mắt Linh Tịch lại giống từng hạt ánh sáng rơi vào nhân gian.
Đêm xuống, khách điếm dần yên tĩnh. Mục Trường Uyên gõ cửa sang bàn việc, nói hai kẻ theo dõi đã bị hắn dùng thuật dẫn đi vòng quanh trấn, tạm thời không phát hiện họ vào khách điếm. Nhưng đường tới Huyết La cố thành chắc chắn không yên ổn, đặc biệt là qua Hắc Thủy Lĩnh cách đây trăm dặm, nơi đó từng là rìa ngoài của Ma Vực cũ, linh khí hỗn tạp, rất dễ đặt trận phục kích. Tạ Hàn Chi trải bản đồ lên bàn, ngón tay chỉ qua một con đường nhỏ vòng qua dãy núi, quyết định ngày mai không đi đường thương đội mà băng qua rừng đá phía bắc để tránh tai mắt. Linh Tịch ngồi bên cạnh nghe, tuy không hiểu bản đồ, nhưng vẫn cố nhớ tên Hắc Thủy Lĩnh, rừng đá, Huyết La cố thành.
Mục Trường Uyên nhìn dáng vẻ y nghiêm túc, bỗng hỏi: “Tiểu Linh Tịch, nếu ngày mai thật sự gặp nguy hiểm, ngươi nhớ nên làm gì không?”
Linh Tịch lập tức đáp: “Không được chạy loạn, không được tự ý vận kiếm khí, nếu đau phải nói với chủ nhân. Nếu chủ nhân bảo ta hóa kiếm, ta hóa kiếm. Nếu có người gọi ta, không được đáp.”
“Còn nếu có người giả giọng Hàn Chi gọi ngươi thì sao?”
Linh Tịch sững lại. Vấn đề này rõ ràng y chưa từng nghĩ tới. Trong nhận thức của y, giọng của chủ nhân là thứ không ai có thể thay thế, nhưng nếu thật sự có ma tu dùng thuật pháp giả giọng, y chưa chắc phân biệt được ngay. Y quay đầu nhìn Tạ Hàn Chi, ánh mắt có chút bất an. “Có thể giả sao?”
Mục Trường Uyên vừa định giải thích thì Tạ Hàn Chi đã nói: “Có thể.”
Linh Tịch lập tức căng thẳng. “Vậy ta làm sao biết là chủ nhân?”
“Nhìn kiếm ấn.” Tạ Hàn Chi kéo cổ tay y qua, chỉ vào nơi mình phủ kiếm ý, “Nếu là ta gọi ngươi, kiếm ấn sẽ sáng. Nếu kiếm ấn không động, dù nghe thấy giọng ta cũng không được đáp.”
Linh Tịch cúi đầu nhìn cổ tay, rất nghiêm túc ghi nhớ. “Nếu kiếm ấn sáng thì là chủ nhân.”
“Ừ.”
“Vậy nếu kiếm ấn bị người khác làm giả?”
Mục Trường Uyên hơi nhướng mày, không ngờ Linh Tịch học được cách suy nghĩ tiếp nhanh như vậy. Tạ Hàn Chi cũng nhìn y một cái, rồi đưa tay lấy ra một sợi kiếm ý mỏng như chỉ bạc, quấn quanh cổ tay y thêm một vòng. Sợi kiếm ý ấy không hiện rõ dưới mắt thường, nhưng Linh Tịch lập tức cảm nhận được hơi thở của chủ nhân sâu hơn, như một mảnh tuyết quen thuộc được đặt gần linh thai. “Cái này không ai giả được.”
Linh Tịch chạm nhẹ vào cổ tay. “Vì sao?”
“Có một giọt tâm huyết của ta.”
Linh Tịch mở to mắt. “Tâm huyết?”
Mục Trường Uyên cũng hơi đổi sắc. Tâm huyết đối với Đại Thừa kiếm tu không phải thứ tùy tiện dùng, một giọt đủ để luyện kiếm, phá trận, thậm chí giữ mạng trong sát kiếp. Tạ Hàn Chi lại dùng nó làm một vòng kiếm ấn bảo hộ, còn nói bình thản như chỉ buộc thêm một sợi dây. Hắn nhìn bằng hữu một lúc, sau đó không nói gì, bởi hắn hiểu có những chuyện Tạ Hàn Chi ngoài miệng sẽ không thừa nhận, nhưng đã làm đến mức này thì không cần người ngoài chỉ ra.
Linh Tịch lại không hiểu tâm huyết quý giá đến đâu, chỉ biết đó là thứ từ chủ nhân mà ra. Y lập tức lo lắng nắm cổ tay mình, không dám chạm mạnh. “Chủ nhân có đau không?”
“Không.”
“Có mất nhiều linh lực không?”
“Không.”
“Vậy có cần ta trả lại không?”
Tạ Hàn Chi nhìn y. “Ngươi định trả thế nào?”
Linh Tịch bị hỏi khó. Y suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng lấy viên kẹo hồ lô cuối cùng từ túi trữ vật ra, vì được linh lực bọc nên lớp đường vẫn còn nguyên. Y đặt viên kẹo vào lòng bàn tay, đưa đến trước mặt Tạ Hàn Chi, giọng nhỏ nhưng rất thành tâm: “Ta chỉ còn cái này.”
Mục Trường Uyên quay mặt đi, lần này thật sự không dám cười thành tiếng. Một giọt tâm huyết Đại Thừa đổi một viên kẹo hồ lô, nếu truyền ra ngoài, cả tu chân giới chắc sẽ cho rằng Cô Hàn phong bị tà thuật mê hoặc. Nhưng Tạ Hàn Chi nhìn viên kẹo trong lòng bàn tay Linh Tịch, lại nhìn ánh mắt vừa lo lắng vừa nghiêm túc của y, cuối cùng không nói không cần nữa. Hắn đưa tay nhận lấy, nhưng không ăn, chỉ dùng linh lực cất vào một chiếc hộp nhỏ.
Linh Tịch thấy hắn nhận, lập tức thở phào. “Chủ nhân giữ kỹ, nó rất ngọt.”
Tạ Hàn Chi đáp: “Ừ.”
Mục Trường Uyên rốt cuộc không chịu nổi nữa, đứng dậy nói mình về phòng xem truyền âm, nếu còn ở lại e rằng ngày mai không cần ma tu động thủ, hắn đã bị hai người này làm nghẹn chết. Linh Tịch không hiểu câu sau, còn nghiêm túc hỏi chưởng môn có phải ăn kẹo bị nghẹn không, khiến Mục Trường Uyên vừa bước ra cửa suýt nữa vấp ngưỡng. Tạ Hàn Chi đóng cửa lại, đặt thêm một tầng cấm chế, còn Linh Tịch ngồi bên bàn nhìn hộp nhỏ cất kẹo, vẻ mặt rất thỏa mãn.
Đêm ở Vân Tịch trấn không yên tĩnh như Cô Hàn phong. Ngoài cửa sổ có tiếng gió thổi qua bảng hiệu khách điếm, tiếng chó sủa xa xa, tiếng người say rượu lảo đảo đi qua ngõ nhỏ, còn có mùi khói bếp còn sót lại trong không khí. Linh Tịch nằm trên giường, ban đầu mở mắt rất lâu vì mọi âm thanh đều mới lạ, về sau lại vì kiếm ấn trên cổ tay luôn ấm lạnh vừa phải mà dần dần yên tâm. Tạ Hàn Chi ngồi bên bàn, không nhập định sâu, thần thức phủ kín cả khách điếm. Y nhìn hắn qua ánh đèn mờ, bỗng cảm thấy dù không ở Hàn Ngọc điện, chỉ cần chủ nhân ở đó, nơi xa lạ cũng không quá đáng sợ.
“Chủ nhân.” Linh Tịch gọi rất khẽ.
“Ừ.”
“Sau này nếu không còn Huyết La ấn, ta có thể xuống núi ăn kẹo hồ lô nữa không?”
Tạ Hàn Chi nhìn y. “Muốn ăn?”
“Muốn.” Linh Tịch thành thật đáp, rồi lại bổ sung, “Nhưng không phải chỉ muốn ăn. Ta muốn nhìn nhân gian thêm. Hôm nay ta thấy rất nhiều thứ, có người bán bánh, có mèo nằm trên mái, có trẻ con chạy rất nhanh mà không ngã. Ta cũng muốn học chạy, nhưng chủ nhân nói chưa được chạy.”
“Sau này học.”
“Chủ nhân dạy sao?”
“Ừ.”
“Vậy sau này ta chạy được, chủ nhân có nhìn ta không?”
“Có.”
Linh Tịch yên lặng một lúc, khóe môi cong lên trong bóng tối. “Vậy ta sẽ học thật tốt. Học đi, học chạy, học viết tên, học ăn kẹo không làm dính tay, học gọi sư huynh trước mặt người ngoài, học không bị Huyết La ấn kéo đi. Ta học xong nhiều thứ như vậy, có phải sẽ càng giống Linh Tịch hơn không?”
Tạ Hàn Chi nhìn thiếu niên trên giường, ánh mắt chậm rãi dịu đi một phần rất mỏng mà chính hắn chưa chắc nhận ra. “Ngươi vốn là Linh Tịch.”
Linh Tịch khẽ chớp mắt. Câu ấy rơi vào lòng y còn ngọt hơn kẹo hồ lô, khiến những sợ hãi với Huyết La thành cũng bị đẩy ra xa một chút. Y kéo chăn lên, ngoan ngoãn nhắm mắt, trước khi ngủ còn nhỏ giọng nói: “Vậy Linh Tịch ngủ. Chủ nhân nhớ kéo ta lại, đừng để ta đi theo người khác.”
“Ừ.”
Nửa đêm, tiếng gió ngoài khách điếm bỗng ngừng. Tạ Hàn Chi mở mắt trước khi cấm chế rung lên, đầu ngón tay đặt trên bàn khẽ động, toàn bộ căn phòng lập tức bị kiếm ý bao phủ. Linh Tịch đang ngủ cũng nhíu mày, cổ tay nơi có kiếm ấn sáng lên một đường bạc rất mảnh. Trong bóng tối ngoài cửa sổ, một con hạc giấy màu đỏ máu lặng lẽ bám lên khe cửa, không có ma khí nồng nặc, chỉ có mùi máu nhạt đến mức gần như bị gió đêm che lấp.
Tạ Hàn Chi phất tay định nghiền nát, nhưng hạc giấy bỗng phát ra giọng nói rất thấp, không phải giọng khàn của huyết trì chi chủ, mà là tiếng trẻ con đang khóc. “Cứu ta… lạnh quá… ai cứu ta với…”
Linh Tịch trong giấc ngủ lập tức run lên. Y mở mắt, ánh mắt mờ mịt như vừa bị kéo vào mộng cũ, môi khẽ động. “Trong hồ… có người…”
Tạ Hàn Chi bước đến bên giường, đặt tay lên kiếm ấn. “Linh Tịch, nhìn ta.”
Y ngẩng đầu nhìn hắn, nhưng tiếng khóc ngoài cửa càng lúc càng rõ, xen lẫn âm thanh kim loại nứt vỡ, giống như rất nhiều kiếm phôi đang bị ném vào huyết trì. Linh Tịch đau đến nắm chặt chăn, ánh mắt bắt đầu mất tiêu cự. “Chủ nhân, ta nghe thấy họ. Không chỉ có ta… trong huyết trì còn có rất nhiều kiếm chưa chết. Họ đang gọi ta.”
Tạ Hàn Chi lập tức dùng kiếm ý chém nát hạc giấy. Huyết quang tan ra ngoài cửa sổ, nhưng trước khi biến mất, nó hóa thành một câu chữ đỏ thẫm in lên cấm chế: “Muốn biết năm đó ngươi bỏ lại ai, hãy đến Hắc Thủy Lĩnh.”
Linh Tịch nhìn dòng chữ ấy, sắc mặt trắng bệch. Dưới cổ tay y, ma văn Huyết La lần đầu tiên hiện ra xuyên qua kiếm ấn của Tạ Hàn Chi, không mạnh, nhưng đỏ đến chói mắt. Y nắm lấy tay hắn, giọng run lên vì một cảm xúc không phải sợ hãi đơn thuần, mà là nỗi đau mơ hồ như bị chia cắt từ rất lâu trước kia.
“Chủ nhân, ta hình như không phải thanh kiếm duy nhất sống sót.”
(Hết chương 5)
Bình luận 💬 0