Chương 10: Bạn Trai Tổng Tài Và Quy Trình Yêu Đương Trong Giờ Làm
Sáng hôm sau, Lâm Dư thức dậy trước chuông báo thức mười phút. Cậu nằm trên giường nhìn trần nhà một lúc, bên cạnh là Bông Gòn đang cuộn tròn ngủ rất thản nhiên, hoàn toàn không quan tâm chủ nhân của nó vừa chính thức có bạn trai vào ngày hôm qua. Câu “ngủ ngon, anh” tối qua vẫn còn nằm trong khung chat như một bằng chứng không thể chối cãi, khiến Lâm Dư vừa mở điện thoại đã thấy mặt mình nóng lên. Cậu từng nghĩ sau khi xác nhận quan hệ, mọi chuyện có lẽ sẽ trở nên rõ ràng hơn, nhưng thực tế là rõ ràng hơn thì cũng xấu hổ hơn. Trước đây cậu có thể dùng “khách hàng ưu tú” để che giấu, có thể dùng “quy trình nghỉ ngơi” để giải thích sự quan tâm, còn bây giờ, mỗi tin nhắn báo ngủ sớm của Tạ Cảnh Thâm đều mang ý nghĩa khác hẳn.
Tần Nhã ngồi ở bàn ăn, nhìn con trai út bước xuống với vẻ mặt bình tĩnh quá mức, liền nhẹ nhàng đẩy ly sữa sang trước mặt cậu. Bà không hỏi tối qua nhắn tin đến mấy giờ, cũng không nhắc đến việc Lâm Dư ôm điện thoại cười một mình, chỉ mỉm cười rất dịu. Sự dịu dàng ấy khiến Lâm Dư còn ngượng hơn bị Lâm Dật trêu, bởi mẹ cậu không cần nói cũng đã hiểu hết. Cậu ngồi xuống, cầm bánh mì ăn một miếng, cố gắng tỏ ra ngày hôm nay vẫn chỉ là một ngày làm việc bình thường, dù trong túi cậu đã chuẩn bị thêm một hộp bánh nhỏ dán giấy “cho bạn trai”, sau đó lại xấu hổ bóc tờ giấy ấy ra thay bằng “bánh sữa hạnh nhân ít đường”.
Lâm Dật đi ngang qua phía sau, nhìn thoáng qua chiếc túi giấy được Lâm Dư đặt cạnh ghế. Anh vừa cầm cà phê vừa mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng như vô tình. “Hôm nay không dán nhãn khách hàng ưu tú nữa à?”
Lâm Dư lập tức kéo túi giấy sát về phía mình. “Anh rất rảnh sao? Sáng nay không đến công ty à?”
Lâm Dật ngồi xuống đối diện, vẻ mặt vô tội. “Anh đang ăn sáng ở nhà mình. Người rảnh hơn có vẻ là người sáng nay thay ba loại túi giấy chỉ để chọn cái nhìn ít giống quà tình yêu nhất.”
Lâm Dư nghẹn lời, cúi đầu uống sữa. “Đó chỉ là bánh ăn trong giờ nghỉ. Không phải quà tình yêu.”
Lâm Chính Quốc đặt báo xuống, lập tức tham gia cuộc trò chuyện bằng vẻ mặt rất nghiêm túc. “Dư Dư, quà tình yêu cũng không sao. Nhưng cha có một yêu cầu, ở công ty vẫn phải giữ nguyên tắc. Nếu nó vì yêu con mà để con làm quá nhiều việc, cha không đồng ý. Nếu nó vì yêu con mà không để con làm gì, cha cũng không đồng ý. Con nhà họ Lâm yêu đương được, nhưng không được đánh mất năng lực.”
Lâm Dư đặt ly sữa xuống, gật đầu rất nghiêm túc. “Cha yên tâm. Con đã nói rõ rồi. Trong công việc, anh ấy là Tạ tổng, con là trợ lý. Nếu con làm sai, anh ấy vẫn phải nói. Nếu anh ấy làm sai, con cũng sẽ nói. Ngoài công việc mới là người yêu.”
Tần Nhã nhìn cậu, ánh mắt hơi cong. “Vậy hôm nay con đi làm có hồi hộp không?”
Lâm Dư im lặng hai giây, rồi thành thật gật đầu. “Có một chút. Hôm qua vừa xác nhận, hôm nay gặp ở công ty chắc sẽ hơi kỳ. Con sợ mình không quen, cũng sợ mọi người nhìn ra.”
Lâm Dật cười nhẹ, nhưng giọng lần này không trêu quá đáng. “Nhìn ra thì nhìn ra. Cả công ty đã nghe Tạ tổng nói thiên vị em rồi, em nghĩ mọi người còn không đoán được sao? Quan trọng là em làm việc đủ tốt, còn anh ta đối xử với em đủ nghiêm túc. Chỉ cần hai điểm này không lệch, những lời còn lại sẽ tự giảm.”
Lâm Dư nghe vậy, tâm trạng bình tĩnh hơn một chút. Cậu biết Lâm Dật nói đúng. Từ khi thân phận bị lộ đến lúc Tạ Cảnh Thâm công khai bảo vệ cậu, đã có rất nhiều ánh mắt đặt lên người cậu. Nếu bây giờ lại vì yêu đương mà sợ hãi quá mức, ngược lại càng khiến mình mất phương hướng. Điều cậu cần làm vẫn giống như trước: làm tốt phần việc của mình, giữ rõ ranh giới, tan làm đúng giờ khi công việc đã xong, và không để tình cảm biến thành lý do khiến công việc lẫn đời sống trở nên hỗn loạn.
Lâm Dư cầm túi giấy đứng dậy, trước khi ra cửa còn quay lại nhìn cả nhà. “Tối nay con về ăn cơm. Nếu có thay đổi sẽ báo trước. Mọi người đừng gọi cho anh ấy hỏi con có ăn đúng giờ không.”
Lâm Chính Quốc lập tức ho nhẹ, vẻ mặt như bị đoán trúng. “Cha là người như vậy sao?”
Lâm Dật uống cà phê, bình thản đáp thay. “Là.”
Lâm Dư không nhịn được cười, sau đó nhanh chóng ra khỏi nhà trước khi bị tiếp tục trêu. Trên đường đến công ty, cậu mở điện thoại nhìn tin nhắn mới của Tạ Cảnh Thâm. Người kia gửi từ bảy giờ mười lăm: “Đã ăn sáng. Hôm nay không có cuộc họp trước tám giờ rưỡi. Anh chờ em ở công ty.” Chỉ một câu rất bình thường, nhưng Lâm Dư đọc đi đọc lại mấy lần, cuối cùng không nhịn được trả lời: “Em đang đến. Không được uống cà phê trước khi em kiểm tra.” Tin nhắn vừa gửi đi, bên kia trả lời gần như ngay lập tức: “Nghe em.”
Khi Lâm Dư bước vào tầng bốn mươi tám, cảm giác đầu tiên là mọi người quả nhiên đang nhìn cậu. Ánh mắt ấy không quá lộ liễu, nhưng so với ngày thường vẫn nhiều hơn một chút, đặc biệt là vài nhân viên đã đọc được bản tin nội bộ và biết chuyện cuộc họp hội đồng hôm qua. Lâm Dư cố giữ vẻ tự nhiên, đi về bàn mình, đặt túi giấy xuống, mở máy tính, tưới nước cho cây bạc hà. Những động tác quen thuộc giúp cậu bình tĩnh lại. Hôm nay cây bạc hà đã mọc thêm vài lá mới, xanh hơn hẳn lúc cậu mới mang đến, giống như nó cũng dần quen với tầng bốn mươi tám từng thiếu oxy này.
Hứa Khả đặt một tập tài liệu lên bàn cậu, ánh mắt dừng trên túi giấy rồi lại dừng trên mặt cậu. Nàng không hỏi chuyện cá nhân ngay, chỉ đưa lịch trình theo đúng quy trình. “Chín giờ có cuộc họp với phòng pháp chế về điều khoản ngân hàng Kiến Hoa, mười giờ rưỡi Tạ tổng có cuộc gọi với bên Lâm thị, cậu chỉ cần chuẩn bị tài liệu, không cần tham gia. Chiều nay có báo cáo tiến độ quy trình mới từ phòng nhân sự. Ngoài ra, năm giờ không có lịch nào được phép chèn vào.”
Lâm Dư ngẩng đầu nhìn nàng. “Không có lịch nào được phép chèn vào?”
Hứa Khả rất bình tĩnh. “Tạ tổng nói hôm nay sau năm giờ là thời gian cá nhân đã có sắp xếp. Nếu không phải khủng hoảng cấp độ một, không nhận lịch.”
Lâm Dư lập tức cúi đầu mở file, cố che đi khóe môi đang cong lên. Cậu đương nhiên biết “thời gian cá nhân đã có sắp xếp” là gì. Tối qua Tạ Cảnh Thâm nói muốn sau giờ làm cùng cậu đi ăn một bữa thật bình thường, không phải mời khách, không phải xã giao, không phải tiện đường, chỉ là bữa tối đầu tiên với tư cách người yêu. Lâm Dư đồng ý, nhưng khi nghe nó được đưa vào lịch trình của Tạ tổng bằng cách nghiêm túc như vậy, cậu vẫn thấy buồn cười và ngọt đến mức hơi khó tập trung.
Hứa Khả nhìn cậu, cuối cùng vẫn hạ giọng nói thêm. “Trợ lý Lâm, chúc mừng.”
Lâm Dư khựng lại, rồi ngẩng đầu nhìn nàng. “Chị biết rồi?”
Hứa Khả mỉm cười rất nhẹ. “Tôi không điếc, cũng không mù. Nhưng cậu yên tâm, trong giờ làm, tôi vẫn sẽ coi cậu là trợ lý Lâm. Nếu biên bản sai, tôi vẫn sửa.”
Lâm Dư thở phào, nụ cười trở nên tự nhiên hơn. “Vậy tốt quá. Tôi chỉ sợ mọi người vì quan hệ của tôi và anh ấy mà làm việc không tự nhiên.”
Hứa Khả đặt tay lên tập tài liệu, giọng nghiêm túc hơn. “Cậu và Tạ tổng tự nhiên thì mọi người sẽ tự nhiên. Nếu hai người càng cố giấu đến mức lúng túng, tầng bốn mươi tám mới thật sự khó thở. Làm việc rõ ràng, tình cảm rõ ràng, ranh giới rõ ràng, vậy là được.”
Lâm Dư gật đầu, trong lòng ghi lại câu này. Làm việc rõ ràng, tình cảm rõ ràng, ranh giới rõ ràng. Nghe rất giống một khẩu hiệu mới, nhưng lại rất phù hợp với cậu và Tạ Cảnh Thâm. Cậu không muốn yêu đương thành bí mật khiến bản thân thấp thỏm, cũng không muốn biến tình yêu thành sự công khai ồn ào làm người khác khó xử. Nếu có thể giữ đúng khoảng cách, họ vẫn có thể ở cạnh nhau mà không phá hỏng công việc.
Điện thoại nội bộ vang lên đúng tám giờ bốn mươi. Lâm Dư nhìn đèn báo, hít nhẹ một hơi rồi cầm tài liệu và túi bánh đứng dậy. Khi cậu bước vào văn phòng tổng giám đốc, Tạ Cảnh Thâm đang ngồi sau bàn làm việc, trước mặt là tách nước ấm, bên cạnh là hộp trái cây đã mở. Không có cà phê. Không có bánh mì bỏ dở. Không có laptop phụ mở thêm ba cửa sổ dữ liệu như trước. Hình ảnh ấy khiến Lâm Dư lập tức bớt căng thẳng. Dù là tổng tài hay bạn trai, người này vẫn đang nghiêm túc làm theo lời cậu.
Tạ Cảnh Thâm ngẩng đầu, ánh mắt dịu xuống rất rõ. “Đến rồi.”
Lâm Dư đóng cửa lại, đi đến trước bàn hắn, đặt tài liệu sang bên trái, túi bánh sang bên phải. “Đây là tài liệu cuộc họp pháp chế. Đây là bánh sữa hạnh nhân ít đường. Nhưng anh phải báo cáo trước, sáng nay ăn gì?”
Tạ Cảnh Thâm đặt bút xuống, vẻ mặt nghiêm túc như đang trình bày trước hội đồng. “Bánh mì trứng, sữa nóng, nửa hộp trái cây. Không uống cà phê. Không mở họp trước giờ làm.”
Lâm Dư nghe xong, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng mắt đã cong lên. “Biểu hiện rất tốt.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng thấp hơn. “Có phần thưởng không?”
Lâm Dư lập tức cảnh giác nhìn cửa văn phòng. “Trong giờ làm, phần thưởng chỉ có bánh.”
Tạ Cảnh Thâm nhận hộp bánh từ tay cậu, ánh mắt rất ngoan nhưng giọng lại cố ý hạ thấp. “Vậy sau giờ làm?”
Lâm Dư mặt nóng lên, nhưng vẫn cố nghiêm túc mở tài liệu. “Sau giờ làm xem biểu hiện cả ngày. Nếu trong cuộc họp anh không dùng cà phê và không kéo dài quá giờ, có thể cân nhắc.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, khóe môi cong lên. “Anh sẽ cố gắng.”
Lâm Dư ngồi xuống ghế đối diện, bắt đầu nói chuyện công việc để cứu mình khỏi bầu không khí quá thân mật. “Cuộc họp pháp chế hôm nay liên quan đến điều khoản tài trợ của ngân hàng Kiến Hoa. Họ muốn quyền ưu tiên tham gia gói tín dụng mở rộng cho dự án ven sông, nhưng điều khoản này có thể ảnh hưởng đến lựa chọn tài chính của Lâm thị. Tôi đề nghị chỉ ghi nhận như quyền ưu tiên đàm phán, không phải quyền ưu tiên ký kết. Nếu không, sau này khi Lâm thị muốn chọn ngân hàng khác, hai bên sẽ vướng.”
Tạ Cảnh Thâm mở tài liệu, lập tức trở lại trạng thái công việc. “Em không tham gia cuộc gọi với Lâm thị lúc mười giờ rưỡi là đúng. Phần liên quan đến lợi ích của Lâm thị, anh sẽ để Hứa Khả ghi nhận. Em chuẩn bị tài liệu nhưng không cần xuất hiện.”
Lâm Dư gật đầu. “Em cũng nghĩ vậy. Vị trí của em hiện tại hơi nhạy cảm, càng cần tránh chỗ nên tránh. Nhưng tài liệu em vẫn sẽ chuẩn bị đầy đủ, không để ảnh hưởng tiến độ.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt có chút tán thưởng rất rõ. “Anh biết.”
Lâm Dư bị ánh mắt ấy nhìn đến mềm lòng, nhưng vẫn cố giữ giọng chuyên nghiệp. “Tạ tổng, trong giờ làm không được dùng ánh mắt khen thưởng bạn trai để nhìn trợ lý.”
Tạ Cảnh Thâm im lặng một giây, rồi gật đầu. “Được, trợ lý Lâm.”
Lâm Dư hài lòng, đang định tiếp tục nói phần pháp chế thì Tạ Cảnh Thâm lại bổ sung bằng giọng rất bình tĩnh. “Nhưng ngoài giờ làm, bạn trai có thể nhìn.”
Lâm Dư suýt nữa đánh rơi bút. Cậu ngẩng đầu trừng hắn, nhưng thấy hắn đã cúi đầu xem tài liệu với vẻ mặt nghiêm túc như chưa từng nói gì. Người này học quy tắc rất nhanh, nhưng cũng học được cách chọc cậu trong phạm vi quy tắc còn nhanh hơn. Lâm Dư cúi đầu ghi chú vào sổ, bên cạnh mục “quy trình yêu đương trong giờ làm” thêm một dòng: “Tạ Cảnh Thâm có khả năng lợi dụng khe hở ngôn ngữ, cần quản lý nghiêm.”
Cuộc họp pháp chế bắt đầu đúng giờ và kết thúc sớm hơn dự kiến mười lăm phút. Lâm Dư ngồi bên cạnh ghi biên bản, phối hợp với Tạ Cảnh Thâm như mọi ngày, không có chút sai sót nào. Phòng pháp chế đưa ra ba phương án sửa điều khoản, Tạ Cảnh Thâm chọn phương án trung hòa nhất, giữ quyền ưu tiên đàm phán cho ngân hàng Kiến Hoa nhưng không ràng buộc quyền ký kết. Lâm Dư bổ sung thêm yêu cầu ghi rõ thời hạn phản hồi để tránh bên ngân hàng kéo dài tiến độ. Cách cậu nói chuyện vẫn rõ ràng, không vì quan hệ với Tạ Cảnh Thâm mà ngại nêu ý kiến, cũng không vì liên quan đến Lâm thị mà né tránh trách nhiệm chuẩn bị.
Trưởng phòng pháp chế sau cuộc họp đi ngang qua bàn Lâm Dư, hạ giọng nói rất thật lòng. “Trợ lý Lâm, phần điều khoản thời hạn phản hồi cậu nhắc rất kịp. Nếu không ghi vào, sau này ngân hàng có thể dùng quyền ưu tiên để kéo thời gian.”
Lâm Dư đóng laptop, mỉm cười. “Tôi chỉ thấy nếu một quyền ưu tiên không có thời hạn thì sẽ biến thành quyền trì hoãn. Phòng pháp chế mới là người sửa điều khoản chính, tôi chỉ nhắc góc độ tiến độ.”
Trưởng phòng pháp chế nhìn cậu, ánh mắt thân thiện hơn trước rất nhiều. “Cậu đừng khiêm tốn. Gần đây nhờ cậu mà họp nhẹ đi không ít. Tối qua tôi còn về kịp ăn sinh nhật con gái.”
Lâm Dư hơi ngẩn ra, rồi nụ cười mềm hơn. “Vậy tốt quá. Sinh nhật nên được ăn cùng gia đình.”
Trưởng phòng pháp chế gật đầu, cầm tài liệu rời đi. Tạ Cảnh Thâm đứng cách đó vài bước, nghe hết đoạn đối thoại, ánh mắt dừng trên Lâm Dư rất lâu. Người này luôn nói mình chỉ muốn bảo vệ giờ tan làm của mình, nhưng mỗi khi nghe người khác vì quy trình mới mà có thể về nhà ăn cơm, về kịp sinh nhật con, cậu lại vui hơn cả khi ăn bánh. Tạ Cảnh Thâm bỗng thấy nếu trước đây hắn bị Lâm Dư kéo khỏi văn phòng vì sự mềm mại của cậu, thì bây giờ hắn càng bị cậu hấp dẫn bởi sự kiên định ẩn dưới mềm mại ấy.
Sau cuộc gọi với Lâm thị buổi trưa, Tạ Cảnh Thâm giữ đúng nguyên tắc không để Lâm Dư tham gia phần nhạy cảm. Cậu ở bên ngoài cùng Hứa Khả chỉnh lại lịch trình một tháng thử nghiệm quy trình nhân sự, thỉnh thoảng nhìn cửa văn phòng đóng kín nhưng không vào. Cảm giác này hơi kỳ lạ. Trước đây là trợ lý, cậu nên có mặt trong nhiều cuộc gọi quan trọng. Bây giờ vì thân phận và quan hệ mới, cậu phải chủ động tránh một số phần. Nhưng điều này không khiến cậu thấy bị loại ra ngoài, bởi đó là ranh giới cần thiết để bảo vệ cả công việc lẫn tình cảm.
Hứa Khả đặt một phần cơm trưa đã đặt trước lên bàn cậu. “Tạ tổng nói cuộc gọi có thể kéo dài thêm hai mươi phút, bảo cậu ăn trước, không cần chờ.”
Lâm Dư nhìn hộp cơm, hơi do dự. “Anh ấy ăn chưa?”
Hứa Khả kéo ghế ngồi xuống, giọng bình tĩnh. “Tôi đã đặt phần của anh ấy, chờ cuộc gọi kết thúc sẽ đưa vào. Trợ lý Lâm, cậu không cần một mình chịu trách nhiệm nhắc Tạ tổng ăn cơm nữa. Bây giờ cả văn phòng tổng giám đốc đều có ý thức này rồi.”
Lâm Dư nghe vậy thì bật cười. “Nghe như chăm sóc một sinh vật quý hiếm.”
Hứa Khả mở hộp cơm của mình, vẻ mặt rất nghiêm túc. “Từ góc độ nhân sự cấp cao, một tổng giám đốc chịu ăn cơm đúng giờ đúng là tài sản quý hiếm cần duy trì.”
Lâm Dư cười đến mắt cong lên. Cậu nhận ra sau khi Tạ Cảnh Thâm thay đổi, không chỉ hắn nhẹ đi, mà cả những người quanh hắn cũng bắt đầu có thêm sự hài hước rất nhỏ. Hứa Khả từng là thư ký trưởng chuẩn mực đến mức gần như không lộ cảm xúc, bây giờ có thể ngồi ăn cơm đúng giờ và nói đùa về sinh vật quý hiếm. Tầng bốn mươi tám từng chỉ có tiếng máy in, tiếng điện thoại và tiếng bước chân vội, giờ thỉnh thoảng có mùi bánh, có tiếng cười nhỏ, có người thật sự nói “tôi về trước” mà không phải cúi đầu như phạm lỗi.
Lâm Dư mở hộp cơm, ăn được vài miếng thì nhận được tin nhắn của Tạ Cảnh Thâm từ trong văn phòng.
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Cuộc gọi còn mười phút. Em ăn trước, không được chờ anh.”
Lâm Dư nhìn tin nhắn, khóe môi cong lên. “Đang ăn. Anh kết thúc cuộc gọi thì ăn ngay. Nếu quá mười hai giờ bốn mươi chưa ăn, trừ điểm bạn trai.”
Tạ Cảnh Thâm trả lời rất nhanh: “Không muốn bị trừ.”
Lâm Dư cười nhẹ, cất điện thoại và tiếp tục ăn. Hứa Khả ngồi đối diện nhìn cậu, ánh mắt dịu xuống nhưng không trêu. Có lẽ nàng cũng cảm thấy như vậy rất tốt. Tạ Cảnh Thâm không còn cần một người liên tục kéo hắn khỏi bàn làm việc bằng mọi cách, bởi hắn đã bắt đầu tự nhớ rằng có người đang chờ mình ăn cơm đúng giờ. Sự thay đổi thật sự không phải bị ép làm theo, mà là tự nguyện ghi nhớ.
Buổi chiều, phòng nhân sự gửi bản quy trình hoàn chỉnh. Lâm Dư đọc kỹ từng điều khoản, sửa lại vài câu dễ gây hiểu nhầm, rồi cùng Hứa Khả gửi cho Tạ Cảnh Thâm duyệt. Trong lúc chờ phản hồi, một nhân viên mới của phòng vận hành lên tầng bốn mươi tám nộp tài liệu. Cô gái trẻ có vẻ mới vào làm chưa lâu, đứng trước bàn trợ lý hơi căng thẳng, thấy Lâm Dư liền cúi đầu rất nhanh.
Nhân viên mới nói nhỏ. “Trợ lý Lâm, đây là bản phản hồi hệ thống chi nhánh. Trưởng phòng bảo tôi đưa trực tiếp cho anh trước bốn giờ.”
Lâm Dư nhận tài liệu, nhìn đồng hồ mới ba giờ hai mươi. “Cảm ơn cô. Gửi trước hạn rất tốt. Tôi sẽ đưa vào lịch xử lý chiều nay.”
Nhân viên mới do dự một chút, rồi lấy hết dũng khí nói tiếp. “Còn một chuyện... tôi muốn hỏi. Nếu trưởng nhóm giao thêm việc lúc gần tan làm nhưng nói là cần gấp, tôi nên làm sao để biết có thật sự gấp không? Tôi mới vào, không dám hỏi thẳng.”
Lâm Dư đặt tài liệu xuống, không trả lời qua loa. Cậu kéo ghế bên cạnh ra, ra hiệu cho cô ngồi xuống nếu không vội. Cô gái hơi bất ngờ nhưng vẫn ngồi, vẻ mặt căng thẳng rõ ràng. Hứa Khả nhìn thoáng qua, không cắt ngang, chỉ tiếp tục xử lý email của mình.
Lâm Dư nói rất chậm để cô dễ hiểu. “Trước tiên, cô hỏi ba điểm. Một là việc này cần hoàn thành trước thời điểm nào, hai là ai cần dùng kết quả này, ba là nếu để sáng mai xử lý sẽ gây hậu quả gì. Nếu đối phương trả lời rõ và hậu quả thật sự ảnh hưởng tiến độ, đó có thể là việc gấp. Nếu họ chỉ nói ‘cứ làm đi’, ‘trước đây vẫn vậy’, hoặc ‘tôi muốn xem tối nay’, vậy cô có thể yêu cầu họ gửi email ghi rõ lý do và người phê duyệt.”
Nhân viên mới ghi rất nhanh, rồi nhỏ giọng hỏi. “Nếu họ nói tôi không có tinh thần phối hợp thì sao?”
Lâm Dư nhìn cô, ánh mắt rất nghiêm túc. “Phối hợp không có nghĩa là nhận mọi việc không rõ ràng. Cô có thể nói mình sẵn sàng phối hợp việc khẩn cấp, nhưng cần xác nhận mức độ khẩn cấp để sắp xếp ưu tiên. Nếu vẫn bị gây áp lực, lưu lại nội dung trao đổi và gửi cho phòng nhân sự hoặc văn phòng tổng giám đốc theo kênh phản hồi mới.”
Nhân viên mới nhìn cậu, vẻ mặt nhẹ nhõm hơn rất nhiều. “Cảm ơn anh. Tôi cứ sợ hỏi lại sẽ bị nói là thiếu tích cực.”
Lâm Dư mỉm cười. “Người tích cực cũng có quyền hỏi rõ mình đang tích cực vì việc gì.”
Nhân viên mới rời đi sau khi cảm ơn thêm lần nữa. Lâm Dư nhìn theo bóng cô, trong lòng có cảm giác rất kỳ lạ. Cậu từng là người mới được lễ tân nhìn như dũng sĩ bước vào hang rồng, chỉ nghĩ làm sao để không bị đuổi và không tăng ca. Vậy mà bây giờ cậu lại trở thành người hướng dẫn người mới cách hỏi rõ giới hạn công việc. Sự thay đổi này không nằm trong kế hoạch nghề nghiệp của cậu, nhưng cậu không ghét. Có lẽ làm việc không quá một trăm phần trăm công suất không có nghĩa là chỉ lo cho mình, mà là giữ lại đủ sức để làm đúng những việc có ý nghĩa.
Tạ Cảnh Thâm đứng trong văn phòng nhìn qua cửa kính mờ, thấy Lâm Dư kiên nhẫn nói chuyện với nhân viên mới. Hắn nghe không rõ nội dung, nhưng có thể đoán được. Cậu luôn như vậy, nhìn qua lười, nhưng khi người khác thật sự cần giúp đỡ, cậu sẽ ngồi xuống nói rõ từng bước. Tạ Cảnh Thâm từng nghĩ mình cần bảo vệ Lâm Dư khỏi tầng bốn mươi tám quá áp lực, nhưng bây giờ hắn hiểu, Lâm Dư không phải đóa hoa cần được đặt trong lồng kính. Cậu mềm, nhưng có rễ. Chỉ cần môi trường không quá ngột ngạt, cậu sẽ tự mình lớn lên rất tốt.
Đến năm giờ, quy trình nhân sự bản cuối được duyệt, thông báo thử nghiệm một tháng được gửi toàn công ty. Lâm Dư nhìn email xuất hiện trong hộp thư chung, thở ra thật dài. Từ hôm nay, tan làm đúng giờ khi hoàn thành công việc, ghi nhận tăng ca khẩn cấp, nghỉ bù cấp quản lý và kênh phản hồi áp lực sau giờ làm đều có văn bản chính thức. Dù chỉ là thử nghiệm một tháng, đây vẫn là bước rất quan trọng. Hứa Khả đứng bên cạnh cậu, hiếm khi nhẹ nhàng vỗ tay hai cái.
Hứa Khả nói. “Chúc mừng, trợ lý Lâm. Quy trình của cậu cuối cùng cũng có giấy khai sinh.”
Lâm Dư bị cách nói này chọc cười. “Nó tốt nhất đừng lớn lên thành quái vật hành chính.”
Hứa Khả nhìn email, giọng bình thản. “Có cậu ở đây, chắc nó sẽ được nuôi bằng bánh và giờ tan làm đúng chuẩn.”
Cửa văn phòng tổng giám đốc mở ra. Tạ Cảnh Thâm bước ra đúng giờ, áo khoác trên tay, vẻ mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt khi nhìn Lâm Dư rõ ràng có thêm ý cười. Khu trợ lý hôm nay có nhiều người đứng dậy cùng lúc hơn hẳn, như thể thông báo vừa gửi đã khiến mọi người có thêm dũng khí. Không ai reo hò, nhưng bầu không khí nhẹ đi rất nhiều. Lâm Dư tắt máy, ôm túi đứng dậy, trước khi đi còn nhìn cây bạc hà một cái. Cây nhỏ vẫn xanh, lá non nghiêng về phía ánh sáng vừa đủ, không bị đèn chiếu quá gắt như những ngày đầu.
Tạ Cảnh Thâm đi đến bên cạnh cậu, hạ giọng. “Đi thôi. Thời gian cá nhân đã có sắp xếp.”
Lâm Dư đỏ tai nhưng vẫn cố giữ vẻ nghiêm túc. “Tạ tổng, xin chú ý dùng từ trong khu văn phòng.”
Tạ Cảnh Thâm gật đầu. “Được, trợ lý Lâm. Sau giờ làm nói tiếp.”
Hứa Khả đứng phía sau cúi đầu thu dọn đồ, khóe môi cong lên rất rõ. Lâm Dư biết nàng nghe thấy, nhưng cũng không còn muốn trốn đến mức như trước. Cậu đi cùng Tạ Cảnh Thâm vào thang máy, đứng cạnh hắn trong tiếng nói chuyện nhỏ của vài nhân viên khác. Không ai nói gì quá mức, cũng không ai làm ra vẻ ngạc nhiên. Có lẽ mọi người đã dần hiểu, dù quan hệ của họ có thay đổi thế nào, công việc vẫn đang được xử lý tốt, quy trình vẫn đang chạy, và Tạ tổng vẫn là Tạ tổng, chỉ là bớt giống một cỗ máy hơn thôi.
Sau khi rời công ty, hai người đến một nhà hàng nhỏ gần bờ sông. Nơi này không quá sang trọng, bàn đặt cạnh cửa kính có thể nhìn ra mặt nước phản chiếu ánh đèn thành phố. Lâm Dư chọn món rất cẩn thận, vừa xem thực đơn vừa loại bỏ những món quá cay, quá dầu, quá ngọt. Tạ Cảnh Thâm ngồi đối diện, không hề mất kiên nhẫn, còn chủ động gọi thêm nước ấm cho cậu. Bữa tối đầu tiên sau khi xác nhận quan hệ không có hoa, không có nến, không có lời phô trương, nhưng với Lâm Dư, chỉ cần không có tài liệu và không có cuộc gọi công việc đã đủ long trọng.
Lâm Dư đặt thực đơn xuống, nhìn hắn. “Hôm nay anh làm việc tốt. Không kéo dài họp, không uống cà phê, ăn trưa đúng giờ, quy trình nhân sự cũng được duyệt. Tổng điểm khá cao.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Vậy bạn trai bậc một được nâng cấp chưa?”
Lâm Dư nghiêm túc suy nghĩ, rồi cố ý kéo dài giọng. “Còn cần quan sát bữa tối. Nếu anh ăn uống lành mạnh, không xem email trong lúc ăn, không nói chuyện công việc quá mười phần trăm thời lượng bữa ăn, có thể cân nhắc nâng cấp.”
Tạ Cảnh Thâm đặt điện thoại úp xuống bàn, đẩy sang một bên. “Không xem email.”
Lâm Dư hài lòng gật đầu. “Rất có ý thức.”
Nhân viên phục vụ mang món lên. Lâm Dư ăn được vài miếng thì nhận ra Tạ Cảnh Thâm hôm nay ăn chậm hơn bình thường, không phải kiểu mất tập trung, mà là thật sự đang học cách thưởng thức bữa ăn. Cậu nhìn hắn, trong lòng có cảm giác rất nhẹ nhàng. Trước đây, mỗi lần nhắc hắn ăn cơm, cậu giống đang kéo một người khỏi vực công việc. Bây giờ, hắn đã tự ngồi lại bên bàn ăn, tự đặt điện thoại xuống, tự biết bữa cơm này quan trọng. Sự thay đổi ấy làm cậu thấy an tâm hơn bất kỳ lời hứa nào.
Tạ Cảnh Thâm ngẩng mắt. “Em nhìn anh làm gì?”
Lâm Dư cầm ly nước, nhỏ giọng. “Nhìn xem bạn trai bậc một có ăn cơm đúng cách không.”
Tạ Cảnh Thâm hỏi. “Kết quả?”
Lâm Dư mỉm cười. “Tạm thời đạt.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn nụ cười của cậu, ánh mắt dịu xuống. “Dư Dư.”
Lâm Dư ngẩng đầu. “Ừ?”
Tạ Cảnh Thâm im lặng một thoáng, rồi nói bằng giọng rất trầm. “Hôm nay anh rất vui.”
Lâm Dư hơi ngẩn ra, sau đó khóe môi cong lên. “Vì quy trình được duyệt?”
Tạ Cảnh Thâm lắc đầu. “Vì sáng nay em mang bánh cho anh, vì em trong cuộc họp nói rất rõ ràng, vì em giúp nhân viên mới, vì sau giờ làm em ngồi đối diện anh ở đây. Quy trình được duyệt cũng vui, nhưng không phải vui nhất.”
Lâm Dư cúi đầu nhìn bát canh trước mặt, cảm thấy mặt mình nóng lên rất chậm. Tạ Cảnh Thâm sau khi xác nhận quan hệ không hề biến thành người nói lời ngọt ngào liên tục, hắn vẫn ít lời, vẫn nghiêm túc. Nhưng mỗi lần hắn nói, Lâm Dư đều không đỡ được. Có lẽ vì hắn không nói để lấy lòng, mà chỉ thật sự nói ra điều hắn nghĩ. Sự chân thành ấy làm người ta khó chống cự hơn bất kỳ kỹ xảo theo đuổi nào.
Lâm Dư nhẹ giọng. “Em cũng vui. Sáng nay hơi hồi hộp, nhưng sau đó thấy mọi thứ không rối như em tưởng. Công việc vẫn là công việc, anh vẫn là anh, em vẫn là em.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Và chúng ta là người yêu.”
Lâm Dư đỏ mặt nhưng không né. “Ừ. Và chúng ta là người yêu.”
Câu này nói ra nhẹ hơn cậu tưởng. Không có sấm sét, không có cảm giác mất kiểm soát, chỉ có một sự yên ổn rất sâu. Cậu thích Tạ Cảnh Thâm, Tạ Cảnh Thâm thích cậu, họ đang ở bên nhau. Chuyện ấy hóa ra không phá vỡ thế giới của cậu, mà chỉ khiến thế giới vốn đã đủ đầy có thêm một góc rất ấm. Cậu có thể tiếp tục làm việc, tiếp tục ăn bánh, tiếp tục về nhà đúng giờ, chỉ là từ nay về sau, có thêm một người muốn cùng cậu chia những chuyện ấy.
Sau bữa tối, hai người đi dọc bờ sông một đoạn. Gió đêm thổi qua mặt nước, mang theo hơi mát nhẹ. Lâm Dư đi bên trong, Tạ Cảnh Thâm đi phía ngoài gần đường xe hơn, tay hai người nắm nhau rất tự nhiên. Ban đầu Lâm Dư còn hơi để ý người qua đường, nhưng đi được vài phút, cậu dần thả lỏng. Không ai biết họ là tổng tài và trợ lý, cũng không ai quan tâm họ vừa cùng duyệt một quy trình nhân sự quan trọng. Ở đây, họ chỉ là hai người yêu nhau sau giờ làm, nắm tay đi bộ để tiêu cơm.
Tạ Cảnh Thâm hỏi. “Mệt không?”
Lâm Dư lắc đầu. “Không. Hôm nay không mệt. Chỉ là hơi nhiều cảm xúc.”
Tạ Cảnh Thâm nắm tay cậu chặt hơn một chút. “Về nhà sớm nghỉ?”
Lâm Dư nhìn đồng hồ, mới bảy giờ rưỡi. “Đi thêm mười phút nữa. Hôm nay bạn trai bậc một biểu hiện tốt, được cộng thêm thời gian đi dạo.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, khóe môi hơi cong. “Vậy đã nâng cấp chưa?”
Lâm Dư dừng bước, quay sang nhìn hắn. Ánh đèn ven sông rơi lên gương mặt Tạ Cảnh Thâm, làm vẻ lạnh lùng quen thuộc trở nên dịu hơn rất nhiều. Người này từng đứng ở một nơi rất xa, xa đến mức cả công ty chỉ dám nhìn bóng lưng hắn. Bây giờ hắn đứng trước mặt cậu, hỏi rất nghiêm túc xem mình đã được nâng cấp chưa. Lâm Dư bỗng thấy buồn cười, rồi lại thấy rất thương.
Lâm Dư nói. “Nâng cấp rồi.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Bạn trai bậc hai có quyền lợi gì?”
Lâm Dư bước gần hơn một chút, nhỏ giọng. “Có thể hôn em thêm một lần. Nhưng phải ở chỗ ít người.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn quanh, rồi dẫn cậu đi thêm vài bước đến dưới tán cây gần lan can, nơi ánh đèn dịu hơn và người qua lại thưa hơn. Hắn dừng lại trước mặt cậu, vẫn hỏi như mọi lần. “Bây giờ được không?”
Lâm Dư nhìn hắn, tim đập nhanh nhưng không do dự lâu. “Được.”
Tạ Cảnh Thâm cúi xuống hôn cậu. Nụ hôn lần này không chỉ là một cái chạm rất nhẹ như trong văn phòng, cũng không vội như hành lang bãi xe. Hắn hôn chậm, dịu, vẫn giữ sự kiềm chế nhưng rõ ràng hơn, như đang cẩn thận xác nhận rằng người trước mặt đã thật sự thuộc về mình trong một giới hạn được cho phép. Lâm Dư ban đầu chỉ nắm tay hắn, sau đó rất chậm đưa tay níu lấy tay áo hắn. Vị trà hoa cúc còn vương trong hơi thở của Tạ Cảnh Thâm, hòa với chút ngọt của món tráng miệng sau bữa tối, khiến Lâm Dư cảm thấy đầu óc mình mềm đi như bánh vừa ra lò.
Tạ Cảnh Thâm rời ra trước, giọng thấp đến mức gần như khàn. “Được không?”
Lâm Dư cúi đầu tựa trán vào vai hắn, mặt nóng nhưng vẫn thành thật. “Được. Nhưng không được hôn lâu hơn nữa, em sẽ hết oxy.”
Tạ Cảnh Thâm ôm cậu rất nhẹ, trong giọng có ý cười. “Anh nhớ. Không để em vừa yêu đương vừa thở oxy.”
Lâm Dư bị hắn chọc cười, vòng tay cũng thả lỏng hơn. Cậu tựa vào hắn thêm một lúc, rồi nhỏ giọng. “Cảnh Thâm, em thấy hình như em thật sự rất thích anh.”
Tạ Cảnh Thâm cúi đầu, môi chạm rất nhẹ lên tóc cậu. “Anh cũng rất thích em.”
Lâm Dư nhắm mắt, nghe tiếng gió và tiếng nước bên tai, cảm thấy những bối rối của cả ngày cuối cùng cũng được đặt xuống. Tình yêu của họ không đến bằng một biến cố quá lớn, mà lớn lên từ rất nhiều chuyện nhỏ: nửa cái bánh xốp, bữa trưa căn tin, tờ giấy ghi chú, chậu bạc hà, quy trình tan làm đúng giờ, những lần hỏi trước khi nắm tay và hôn. Nó hợp với cậu, vừa chậm vừa chắc, không ép người nhưng đủ ấm.
Khi Tạ Cảnh Thâm đưa Lâm Dư về nhà, đã gần tám giờ rưỡi. Lâm Dư xuống xe trước cổng, quay lại dặn hắn như thường lệ. “Về đến nhà nhắn em. Không được mở laptop.”
Tạ Cảnh Thâm đứng bên xe, gật đầu. “Được.”
Lâm Dư nghĩ một chút, lại bổ sung. “Hôm nay có thể ngủ muộn hơn mười một giờ một chút, nhưng không quá mười một giờ mười lăm. Vì hẹn hò cũng tiêu hao năng lượng, cần nghỉ ngơi.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt dịu đến mức làm cậu ngượng. “Bạn trai bậc hai tuân thủ.”
Lâm Dư cười, rồi bước nhanh vào cổng trước khi bị hắn nói thêm câu nào khiến mình đỏ mặt. Nhưng vừa vào phòng khách, cậu đã thấy Lâm Dật ngồi trên sofa, Bông Gòn nằm bên cạnh, một người một mèo cùng nhìn cậu bằng ánh mắt rất khó diễn tả. Lâm Dư lập tức dừng bước, vô thức sờ khóe môi, càng làm hành động của mình lộ liễu hơn.
Lâm Dật chậm rãi mở miệng. “Đi dạo vui không?”
Lâm Dư cố bình tĩnh. “Vui.”
Lâm Dật nhìn cậu, khóe môi cong lên. “Bạn trai bậc mấy rồi?”
Lâm Dư trừng mắt. “Anh nghe lén điện thoại em à?”
Lâm Dật giơ hai tay lên, vẻ mặt vô tội. “Không. Nhưng mặt em tự viết là đã nâng cấp.”
Lâm Dư ôm túi chạy lên lầu, không muốn tiếp tục nói chuyện với anh trai quá đáng. Nhưng khi về đến phòng, cậu lại không nhịn được bật cười. Cậu ngồi xuống giường, Bông Gòn nhảy theo lên, dùng chân trước đạp nhẹ vào túi cậu như đòi kiểm tra có bánh không. Lâm Dư bế nó lên, cọ mặt vào lông mèo mềm, nhỏ giọng nói với nó như nói với chính mình.
Lâm Dư nói. “Bông Gòn, tao có bạn trai rồi.”
Bông Gòn lạnh lùng meo một tiếng, như thể chuyện này nó đã biết từ lâu.
Điện thoại vang lên không lâu sau đó.
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Đã về nhà. Không mở laptop. Chuẩn bị tắm rồi ngủ.”
Lâm Dư nhìn tin nhắn, khóe môi cong lên. “Biểu hiện tốt. Bạn trai bậc hai tiếp tục duy trì.”
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Ngày mai có thể gặp em với tư cách bạn trai trong giờ nghỉ trưa không?”
Lâm Dư suy nghĩ rất nghiêm túc rồi trả lời. “Giờ nghỉ trưa được. Nhưng trong khu công ty phải chú ý ảnh hưởng. Có thể ăn cơm cùng, không được hôn.”
Tạ Cảnh Thâm trả lời. “Vậy sau giờ làm?”
Lâm Dư mặt nóng lên, nhưng vẫn gõ chữ. “Sau giờ làm xem biểu hiện.”
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Anh sẽ biểu hiện tốt.”
Lâm Dư nhìn câu quen thuộc ấy, bỗng thấy lòng mình ngọt đến mức không cần ăn bánh cũng đủ. Cậu nằm xuống, Bông Gòn cuộn bên cạnh, ánh đèn phòng ngủ dịu xuống. Ngày đầu tiên làm người yêu của Tạ Cảnh Thâm không hỗn loạn như cậu sợ. Có chút xấu hổ, có chút phân tâm, nhưng cũng rất vui. Công việc không bị phá hỏng, quy trình vẫn được duyệt, người mới vẫn được hướng dẫn, bữa tối vẫn đúng giờ, hôn cũng được hỏi trước. Mọi thứ nằm trong phạm vi cậu có thể tiếp nhận, thậm chí còn tốt hơn.
Trước khi ngủ, Lâm Dư nhận được tin nhắn cuối cùng của Tạ Cảnh Thâm.
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Ngủ ngon, Dư Dư. Cảm ơn em đã đồng ý ở bên anh.”
Lâm Dư nhìn câu ấy rất lâu, rồi trả lời bằng tất cả sự mềm mại mà cậu không muốn giấu nữa.
Lâm Dư nhắn: “Ngủ ngon, anh. Sau này cùng nhau tan làm đúng giờ.”
Bên kia trả lời rất nhanh.
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Được. Cùng nhau.”
Lâm Dư đặt điện thoại xuống, trong bóng tối khẽ mỉm cười. Ngày mai còn có công việc, còn có lời đồn chưa tan hết, còn có một tháng thử nghiệm quy trình mới cần chứng minh bằng kết quả. Nhưng cậu không sợ nữa. Vì từ hôm nay, bên cạnh cậu có một người sẽ cùng cậu bảo vệ năm giờ chiều, bảo vệ bữa cơm đúng giờ, bảo vệ những miếng bánh mềm và những cái nắm tay sau giờ làm.
Cậu từng chỉ muốn không bị đuổi việc.
Bây giờ, cậu muốn ở lại thêm một chút.
Không phải vì công ty.
Mà vì người đang học cách sống chậm lại cùng cậu.
(Hết chương 10)
Bình luận 💬 0