Chương 3: Bánh Ngọt, Sofa Và Cuộc Họp Sắp Mất Kiểm Soát
Sáng thứ hai, Lâm Dư đến công ty sớm hơn thường lệ mười lăm phút, không phải vì đột nhiên giác ngộ tinh thần cống hiến, mà vì tiệm bánh gần nhà hôm nay ra mắt bánh phô mai sữa chua giới hạn. Cậu xách theo hai chiếc túi giấy, một túi đựng phần bánh dành cho bản thân, một túi đựng bánh được cẩn thận chọn theo hồ sơ khẩu vị mới hình thành của Tạ Cảnh Thâm: không quá ngọt, không có mùi rượu, không quá béo, ưu tiên mềm. Khi bước vào khu trợ lý tầng bốn mươi tám, cậu phát hiện chậu bạc hà trên bàn mình đã được xoay sang hướng đón nắng dịu, lá cây không còn bị đèn bàn chiếu trực tiếp như hôm trước. Lâm Dư đặt túi bánh xuống, nhìn chậu cây một lúc, trong lòng bỗng có cảm giác hơi buồn cười, bởi vị tổng tài nghiêm túc đến mức nhân viên nghe tên đã thẳng lưng kia hình như thật sự nghe lọt câu “cây cũng cần nghỉ”.
Hứa Khả đến sau cậu vài phút, trên tay ôm một tập tài liệu dày, vừa đặt xuống bàn đã nhìn thấy hai chiếc túi bánh bên cạnh máy tính. Nàng vốn định hỏi hôm nay có vị gì, nhưng nghĩ đến thân phận thư ký trưởng của mình, cuối cùng vẫn nuốt câu hỏi ấy xuống bằng chút lý trí còn sót lại. Từ sau khi Lâm Dư xuất hiện, tầng bốn mươi tám có thêm rất nhiều chuyện kỳ lạ, ví dụ như Tạ tổng bắt đầu ăn trưa đúng giờ, ví dụ như văn phòng tổng giám đốc xuất hiện đĩa bánh, ví dụ như phòng đầu tư đột nhiên học được cách gửi tài liệu đúng hạn. Mọi thay đổi đều rất nhỏ, nhưng đặt cạnh phong cách làm việc nhiều năm của Tạ Cảnh Thâm thì lại chẳng khác nào tiếng chuông báo thức vang lên giữa một nhà máy vận hành không ngừng.
Hứa Khả đặt lịch trình hôm nay xuống bàn Lâm Dư, giọng vẫn chuyên nghiệp nhưng ánh mắt đã mềm hơn vài phần. “Hôm nay khá nặng. Chín giờ họp với phòng sản phẩm, mười giờ rưỡi họp chiến lược dự án Vân Cảng, hai giờ chiều hội nghị trực tuyến với chi nhánh phía Nam, bốn giờ có báo cáo tài chính nội bộ. Ngoài ra, sáu giờ ba mươi tối có tiệc xã giao với bên ngân hàng, Tạ tổng có thể cần trợ lý đi cùng.”
Lâm Dư vừa mở máy tính vừa nghe, đến câu cuối thì động tác rõ ràng chậm lại. Cậu cầm lịch trình lên xem kỹ, sau đó ngẩng đầu nhìn Hứa Khả bằng vẻ mặt nghiêm túc như đang đối diện một điều khoản hợp đồng cần đàm phán lại. “Hứa thư ký, tiệc xã giao sáu giờ ba mươi là bắt buộc sao? Trong mô tả công việc của tôi có hỗ trợ lịch trình đối ngoại, nhưng không ghi rõ phải tham gia tiệc sau giờ làm. Nếu bắt buộc, có tính tăng ca và phụ cấp ăn tối không?”
Hứa Khả nhìn cậu, trong mắt hiện lên ý cười rất nhạt. Nàng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh bàn cậu, không vội trả lời, chỉ mở tablet ra kiểm tra lại thư mời. Tiệc tối này đúng là không quá quan trọng, bên ngân hàng muốn duy trì quan hệ nên mời vài lãnh đạo doanh nghiệp dùng bữa, trước đây trợ lý cũ thường sẽ đi cùng để ghi nhớ người tham dự và chuẩn bị tài liệu trao đổi sau đó. Nhưng khi Lâm Dư hỏi thẳng như vậy, Hứa Khả bỗng phát hiện chuyện “trợ lý phải đi theo tổng tài đến mọi nơi” vốn chỉ là thói quen kéo dài, chưa từng được viết rõ trong quy trình.
Hứa Khả ngẩng đầu, nói rất chậm để Lâm Dư hiểu đúng ý mình. “Theo quy định thì nếu tham gia công việc sau giờ làm, có thể tính tăng ca hoặc nghỉ bù. Nhưng trước đây vị trí này thường không tách rõ như vậy, vì trợ lý tổng giám đốc được xem là cần linh hoạt theo lịch của Tạ tổng.”
Lâm Dư khẽ thở ra, vẻ mặt không phải chống đối mà là rất chân thành muốn giải quyết vấn đề. “Tôi hiểu cần linh hoạt trong tình huống cần thiết, nhưng linh hoạt không nên biến thành mặc định. Nếu hôm nay Tạ tổng thật sự cần tôi đi cùng, tôi sẽ phối hợp, nhưng tôi muốn biết lý do cụ thể để chuẩn bị đúng việc, chứ không phải chỉ đi theo ngồi bên cạnh rồi giả vờ mình không đói.”
Hứa Khả nhìn cậu một lát, cuối cùng bật cười rất nhẹ. “Cậu yên tâm, tôi sẽ hỏi Tạ tổng trước. Nếu không cần thiết, tôi sẽ đề nghị anh ấy không mang cậu theo. Nhưng trợ lý Lâm, tôi phải nhắc cậu một câu, không phải cấp trên nào cũng thích nhân viên tính rạch ròi như vậy.”
Lâm Dư lấy một chiếc bánh nhỏ từ túi giấy ra đặt lên khăn giấy, đẩy sang phía Hứa Khả. Cậu không dùng giọng phản bác, chỉ nói một cách rất bình thường: “Tôi biết. Nhưng nếu ngay từ đầu không nói rõ, sau này mọi người sẽ dựa theo thói quen cũ để yêu cầu tôi. Khi đó tôi từ chối sẽ khó hơn, mà chấp nhận thì lại tự làm khổ mình. Tôi không muốn làm người khiến đồng nghiệp khó xử, nhưng tôi cũng không muốn làm người bị công việc đuổi theo đến mức phải vừa làm vừa thở oxy.”
Hứa Khả nhận chiếc bánh, đầu tiên còn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đến câu cuối cùng thì suýt nữa không nhịn được cười thành tiếng. Nàng làm ở Thịnh Vân lâu như vậy, chứng kiến vô số nhân viên tự nhận có thể chịu áp lực cao, cũng chứng kiến vô số người sau khi rời khỏi tầng bốn mươi tám liền gửi đơn nghỉ việc trong trạng thái hốc hác. Chỉ có Lâm Dư thản nhiên nói mình không muốn vừa làm vừa thở oxy, còn nói bằng vẻ mặt nghiêm túc đến mức không ai cảm thấy cậu đang đùa. Nàng cầm bánh đứng dậy, trước khi đi còn nhìn đồng hồ trên bàn cậu, chiếc đồng hồ ấy đặt báo thức năm giờ chiều, tên báo thức là “Bảo toàn mạng sống”.
Tạ Cảnh Thâm nghe Hứa Khả báo lại chuyện tiệc tối thì đang xem bản chỉnh sửa hợp đồng của phòng pháp chế. Hắn vốn chỉ xem việc trợ lý đi theo là một phần quen thuộc của lịch trình, nhưng khi nghe đến câu “nếu không cần thiết thì không nên mặc định chiếm dụng thời gian sau giờ làm”, đầu bút trên tay hắn dừng lại rất khẽ. Trong nhiều năm qua, người bên cạnh hắn luôn tự động điều chỉnh theo tiết tấu của hắn, còn hắn cũng quen với việc mọi người có mặt bất cứ khi nào hắn cần. Lâm Dư là người đầu tiên không dùng oán giận hay mệt mỏi để phản kháng, mà dùng quy trình, ranh giới và vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc để hỏi hắn rằng chuyện ấy có thật sự cần thiết không.
Tạ Cảnh Thâm đặt bút xuống, nhìn lịch trình sáu giờ ba mươi. “Tiệc ngân hàng không cần cậu ấy đi. Tôi và cô đi là đủ.”
Hứa Khả ghi chú lại, nhưng không lập tức rời đi. Nàng nhìn sắc mặt của hắn, cân nhắc vài giây rồi nói tiếp: “Tạ tổng, trợ lý Lâm không phải trốn việc. Công việc trong phạm vi của cậu ấy đều hoàn thành rất tốt. Chỉ là cậu ấy có cách nhìn rất rõ về thời gian cá nhân.”
Tạ Cảnh Thâm ngẩng mắt nhìn nàng, giọng không nghe ra cảm xúc. “Tôi biết.”
Hứa Khả khẽ gật đầu, nhưng vẫn nói thêm một câu hiếm khi vượt quá phận sự. “Thật ra như vậy cũng tốt. Tầng bốn mươi tám nhiều năm rồi chưa có ai dám đúng giờ ăn cơm, đúng giờ tan làm, đúng giờ nhắc người khác đừng ép cây bạc hà làm việc quá sức.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn nàng một lát, cuối cùng cầm bút lên ký tên. “Cô cũng có thể đúng giờ ăn cơm.”
Hứa Khả sửng sốt, gần như tưởng mình nghe nhầm. Nàng nhìn người đàn ông sau bàn làm việc, thấy hắn đã cúi đầu xem tiếp văn kiện, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như mọi ngày, nhưng câu vừa rồi lại thật sự không giống lời khách sáo. Nàng theo hắn nhiều năm, biết Tạ Cảnh Thâm không phải người cay nghiệt, chỉ là hắn luôn xem hiệu suất là tiêu chuẩn cao nhất, lâu dần khiến mọi người xung quanh cũng không dám chậm lại. Vậy mà hiện tại, chỉ vì một trợ lý mới luôn bảo vệ giờ tan làm của mình, tiêu chuẩn ấy bắt đầu xuất hiện một khe hở rất nhỏ.
Hứa Khả mỉm cười rất nhẹ, đáp: “Vâng, Tạ tổng. Vậy hôm nay tôi sẽ cố gắng ăn trưa trước mười hai giờ rưỡi.”
Tạ Cảnh Thâm không ngẩng đầu. “Ừ.”
Hứa Khả xoay người đi ra, vừa mở cửa đã thấy Lâm Dư đang đứng bên ngoài ôm tài liệu. Cậu rõ ràng đến đưa hồ sơ họp, nhưng vì không muốn cắt ngang nên đứng đợi rất ngoan, tay còn cầm một hộp bánh nhỏ chưa mở. Khi hai người đối mắt, Lâm Dư lập tức dịch sang bên cạnh để nhường đường, vẻ mặt lễ phép nhưng ánh mắt lại âm thầm hỏi kết quả tiệc tối. Hứa Khả đi ngang qua cậu, hạ giọng nói một câu không đầu không đuôi: “Tối nay cậu không cần vừa làm vừa thở oxy.”
Lâm Dư lập tức hiểu, đôi mắt cong lên rất rõ. Cậu ôm tài liệu bước vào văn phòng, tâm trạng tốt đến mức giọng nói cũng nhẹ hơn thường lệ. “Tạ tổng, đây là tài liệu cuộc họp phòng sản phẩm. Tôi đã đánh dấu ba phần cần anh quyết định, còn lại là phần các bộ phận có thể tự xử lý. Ngoài ra, phần bánh hôm nay tôi đặt ở bên trái, có bánh phô mai sữa chua và bánh bông lan hạt dẻ, đều không có mùi rượu.”
Tạ Cảnh Thâm nhận tài liệu trước, ánh mắt chỉ lướt qua hộp bánh một giây rồi quay lại trang đầu tiên. “Cậu vui vì không cần đi tiệc tối?”
Lâm Dư không nghĩ hắn sẽ hỏi thẳng như vậy, nhưng vẫn thành thật gật đầu. “Vâng. Tôi không giỏi xã giao sau giờ làm. Nếu bắt buộc phải đi, tôi sẽ chuẩn bị tinh thần, nhưng nếu không cần đi thì tôi thật sự rất biết ơn.”
Tạ Cảnh Thâm ngẩng mắt nhìn cậu. “Không thích xã giao?”
Lâm Dư đứng trước bàn, suy nghĩ một chút rồi đáp rất nghiêm túc. “Cũng không phải không thích, chỉ là xã giao công việc thường cần duy trì trạng thái tỉnh táo, lịch sự, biết nói đúng lúc, biết cười đúng mức. Ban ngày tôi đã dùng hết phần năng lượng này rồi, buổi tối nếu tiếp tục dùng, tôi dễ rơi vào trạng thái chỉ còn thân xác chuyên nghiệp, linh hồn đã về nhà ăn cơm.”
Tạ Cảnh Thâm vốn đang cầm bút ghi chú, nghe đến câu cuối thì đầu bút lệch nhẹ trên giấy. Hắn nhìn Lâm Dư, phát hiện người này không hề có ý chọc cười hắn, mà thật sự đang mô tả tình trạng năng lượng xã giao của bản thân. Rất kỳ lạ, những lời nếu xuất phát từ người khác có thể nghe như lười biếng, nhưng từ miệng Lâm Dư lại trở thành một loại thành thật khiến người ta khó trách. Hắn đặt bút xuống, hỏi tiếp: “Vậy cậu thích làm gì sau giờ tan làm?”
Lâm Dư hơi bất ngờ vì tổng tài quan tâm đến chuyện này, nhưng vẫn trả lời rất tự nhiên. “Về nhà ăn cơm, nằm trên sofa xem phim, chơi với mèo, thỉnh thoảng đọc sách hoặc thử làm bánh với dì Trương. Nếu hôm đó quá mệt, tôi sẽ không làm gì cả, chỉ nằm yên để cơ thể tự cập nhật hệ thống.”
Tạ Cảnh Thâm khẽ nhíu mày. “Cập nhật hệ thống?”
Lâm Dư gật đầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. “Đúng vậy. Người cũng giống máy tính, dùng lâu sẽ nóng, mở quá nhiều cửa sổ sẽ đơ. Nếu không cho bản thân nghỉ ngơi, đến lúc sập nguồn thì sửa rất tốn thời gian.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, trong lòng bỗng hiện lên cảm giác rất lạ. Hắn đã nghe vô số báo cáo phân tích hiệu suất lao động, nghe nhiều chuyên gia tư vấn nói về tối ưu hóa quy trình, cũng từng ký duyệt các chính sách phúc lợi nhân viên theo đề xuất của phòng nhân sự. Nhưng không ai dùng giọng điệu mềm mại lại chắc chắn như Lâm Dư để nói với hắn rằng con người sẽ “sập nguồn”. Cách nói ấy buồn cười, nhưng không hề nông cạn. Ít nhất trong vài ngày qua, hắn đã tận mắt thấy một Lâm Dư không làm quá giờ nhưng vẫn hoàn thành việc, không tỏ ra nhiệt huyết thái quá nhưng vẫn xử lý vấn đề rất chuẩn xác.
Tạ Cảnh Thâm cúi đầu xem tài liệu, giọng trầm xuống. “Cuộc họp phòng sản phẩm lát nữa có thể kéo dài. Cậu chuẩn bị biên bản ngắn gọn, không cần ghi từng câu.”
Lâm Dư lập tức gật đầu, ánh mắt sáng lên như vừa nhận được lệnh giảm tải hợp pháp. “Vâng, Tạ tổng. Tôi sẽ ghi theo quyết định, người phụ trách và thời hạn hoàn thành. Nếu có người nói quá dài mà không có kết luận, tôi có thể đánh dấu là ‘chờ xác nhận lại trọng điểm’ không?”
Tạ Cảnh Thâm dừng tay một chút, sau đó đáp: “Có thể.”
Lâm Dư rất hài lòng, lập tức ôm tài liệu chuẩn bị ra ngoài. Trước khi đi, cậu nhớ đến bánh trên bàn, lại quay đầu bổ sung bằng vẻ mặt rất có trách nhiệm: “Bánh phô mai sữa chua nên ăn trong vòng hai tiếng, nếu để quá lâu sẽ mất độ mềm. Nhưng anh ăn sau bữa sáng là tốt nhất, không nên ăn lúc bụng rỗng.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn hộp bánh, lại nhìn người đã nghiêm túc nhắc xong mới yên tâm rời khỏi văn phòng. Hắn bỗng có cảm giác mình không phải thuê một trợ lý, mà là nhặt được một chiếc đồng hồ báo giờ sinh hoạt có thể ăn bánh và đúng giờ tan làm. Chiếc đồng hồ ấy còn có đôi mắt rất trong, mỗi lần nhìn hắn đều giống như đang nói: làm người không nên sống mệt như vậy.
Cuộc họp phòng sản phẩm bắt đầu lúc chín giờ, nội dung xoay quanh phiên bản mới của nền tảng quản lý khách hàng. Trưởng phòng sản phẩm là một người nói năng rất nhanh, mỗi lần trình bày đều như sợ mình không đủ thời gian, vì vậy một vấn đề nhỏ cũng có thể kéo ra thành ba lớp nguyên nhân, bốn nhóm dữ liệu và năm phương án chưa chốt. Lâm Dư ngồi bên cạnh Tạ Cảnh Thâm, ban đầu còn ghi rất nghiêm túc, nhưng đến phút thứ ba mươi, cậu đã nhận ra cuộc họp này có nguy cơ biến thành mê cung. Người nói thì nói rất nhiều, người nghe thì càng nghe càng mệt, quyết định thật sự cần tổng tài đưa ra lại bị chôn dưới hàng đống chi tiết lặp lại.
Trưởng phòng sản phẩm đứng trước màn hình, chỉ vào sơ đồ chức năng phức tạp. “Tạ tổng, phần này chúng tôi có ba phương án. Phương án thứ nhất là giữ giao diện hiện tại nhưng thêm module nhắc việc, phương án thứ hai là tái cấu trúc toàn bộ trang quản lý, phương án thứ ba là chỉ thử nghiệm ở nhóm khách hàng doanh nghiệp vừa và nhỏ trước. Nhưng nếu xét từ dữ liệu quý trước, tỷ lệ sử dụng module hiện tại giảm 2.7%, nguyên nhân có thể là khách hàng chưa quen thao tác mới, cũng có thể do đội chăm sóc khách hàng chưa hướng dẫn đủ sâu.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn màn hình, giọng bình tĩnh nhưng đã có chút lạnh. “Trọng điểm.”
Trưởng phòng sản phẩm lập tức dừng lại, nhưng chỉ dừng được vài giây lại tiếp tục mở một trang dữ liệu khác. “Trọng điểm là chúng tôi cần quyết định có làm lại giao diện hay không, nhưng quyết định này liên quan đến chi phí kỹ thuật, phản ứng khách hàng cũ và kế hoạch truyền thông. Nếu làm lại toàn bộ, thời gian phát triển cần ít nhất sáu tuần, nhưng nếu chỉ thêm module thì có thể bị đánh giá là sửa chữa bề mặt.”
Lâm Dư ngẩng đầu nhìn màn hình, rồi cúi xuống nhìn ghi chú của mình. Cậu nghe thêm vài phút, cuối cùng phát hiện mọi người trong phòng đều đang xoay quanh cùng một câu hỏi nhưng không ai chịu nói thẳng. Cậu liếc Tạ Cảnh Thâm, thấy hắn không có ý cấm mình mở miệng, liền giơ tay rất nhẹ. Động tác của cậu không lớn, nhưng trong phòng họp vốn đang căng thẳng, mọi ánh mắt lập tức chuyển về phía trợ lý mới đã nổi tiếng vì đúng giờ tan làm kia.
Lâm Dư đặt bút xuống, giọng nói không cao nhưng rất rõ. “Xin lỗi, tôi muốn xác nhận lại. Hiện tại phòng sản phẩm thật sự cần Tạ tổng quyết định một trong ba phương án, hay cần Tạ tổng xác nhận tiêu chuẩn lựa chọn phương án?”
Trưởng phòng sản phẩm hơi ngẩn ra. “Có gì khác nhau sao?”
Lâm Dư gật đầu, đẩy bản ghi chú của mình ra trước. “Nếu cần quyết định một trong ba phương án, tài liệu hiện tại chưa đủ, vì chưa có so sánh chi phí kỹ thuật, ảnh hưởng vận hành và rủi ro phản hồi khách hàng theo cùng một tiêu chuẩn. Nhưng nếu cần xác nhận tiêu chuẩn lựa chọn, tôi nghĩ trọng điểm là phiên bản mới ưu tiên giữ khách hàng cũ hay ưu tiên mở rộng khách hàng mới. Hai mục tiêu này khác nhau, giao diện cần sửa đến mức nào cũng sẽ khác nhau.”
Phòng họp yên tĩnh vài giây. Trưởng phòng sản phẩm nhìn cậu, ban đầu còn hơi mất mặt vì bị một trợ lý mới chỉ ra vấn đề, nhưng rất nhanh lại nhận ra lời này không sai. Cuộc họp kéo dài nửa tiếng mà vẫn rối, chính là vì bọn họ chưa thống nhất tiêu chuẩn, ai cũng cố bảo vệ phương án của nhóm mình. Tạ Cảnh Thâm dựa nhẹ vào lưng ghế, ánh mắt dừng trên bản ghi chú ngắn gọn của Lâm Dư. Cậu đã dùng ba dòng tóm lại vấn đề mà phòng sản phẩm nói suốt ba mươi phút, còn đánh dấu bên cạnh: “Thiếu tiêu chuẩn quyết định, dễ họp lan man.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn trưởng phòng sản phẩm, giọng dứt khoát. “Ưu tiên giữ khách hàng cũ, đồng thời giảm chi phí hướng dẫn sử dụng. Trong vòng hai ngày, đưa lại bảng so sánh theo ba tiêu chuẩn: chi phí kỹ thuật, ảnh hưởng vận hành, mức độ chấp nhận của khách hàng hiện hữu. Cuộc họp hôm nay dừng ở đây.”
Trưởng phòng sản phẩm lập tức gật đầu, trên trán rõ ràng có chút mồ hôi. “Vâng, Tạ tổng. Tôi sẽ sắp xếp lại tài liệu và gửi trước thứ tư.”
Tạ Cảnh Thâm đứng dậy, cầm tài liệu rời khỏi phòng họp. “Lâm Dư, biên bản trong vòng ba mươi phút gửi cho tôi. Chỉ ghi quyết định cuối cùng.”
Lâm Dư lập tức ôm laptop đứng lên, vẻ mặt nghiêm túc nhưng trong lòng đã nhẹ nhõm vì cuộc họp được giải cứu khỏi nguy cơ kéo dài vô hạn. “Vâng, Tạ tổng.”
Sau khi Tạ Cảnh Thâm rời đi, trưởng phòng sản phẩm không lập tức đi ngay mà nhìn Lâm Dư với vẻ mặt phức tạp. Anh ta vốn nghe nói trợ lý mới của Tạ tổng rất kỳ quặc, đúng giờ tan làm, trong giờ họp ăn bánh, còn dám từ chối phòng đầu tư chuyển việc. Hôm nay gặp trực tiếp mới phát hiện cậu không phải kiểu người thích gây chú ý, càng không phải dựa vào được dung túng mà tùy tiện chen lời. Cậu nghe rất kỹ, ghi rất chuẩn, chỉ mở miệng khi vấn đề thật sự bị kéo lệch. Điều này khiến người ta muốn khó chịu cũng không có chỗ khó chịu.
Trưởng phòng sản phẩm thu lại tài liệu, giọng đã khách khí hơn nhiều. “Trợ lý Lâm, vừa rồi cảm ơn cậu. Nếu không, cuộc họp này có lẽ còn kéo thêm một tiếng.”
Lâm Dư nhanh chóng lưu file, ngẩng đầu đáp rất chân thành. “Không sao. Tôi cũng là tự cứu mình. Nếu cuộc họp kéo thêm một tiếng, biên bản sẽ dài gấp ba, tôi có thể không kịp ăn bánh trước khi bánh mất độ mềm.”
Trưởng phòng sản phẩm nghẹn một chút, sau đó bật cười. “Cậu thật sự rất để ý chuyện ăn bánh.”
Lâm Dư đóng laptop, vẻ mặt bình tĩnh mà nghiêm túc. “Để ý. Trong môi trường áp lực cao, con người cần có một chút thứ đáng mong chờ. Với tôi là bánh ngọt và tan làm đúng giờ.”
Câu này rất nhẹ, nhưng người nghe lại không thấy buồn cười hoàn toàn. Trưởng phòng sản phẩm nhìn cậu ôm laptop rời đi, trong lòng bỗng hiểu vì sao gần đây tầng bốn mươi tám xuất hiện nhiều lời đồn đến vậy. Một người có thể khiến tổng tài ăn cơm đúng giờ, khiến phòng đầu tư không dám gửi tài liệu muộn, khiến cuộc họp phòng sản phẩm kết thúc sớm, lại còn làm tất cả bằng vẻ mặt chỉ mong bánh không mất độ mềm, đúng là rất khó không trở thành truyền thuyết.
Buổi trưa hôm ấy, Tạ Cảnh Thâm vốn có một cuộc gọi với đối tác nước ngoài kéo dài đến mười hai giờ hai mươi. Lâm Dư thấy hắn chưa bước ra khỏi văn phòng, liền nhìn đồng hồ, lại nhìn hộp cơm căn tin đã được trợ lý hành chính đưa lên. Cậu do dự vài giây, cuối cùng vẫn gõ cửa đi vào. Tạ Cảnh Thâm đang nghe điện thoại, ngẩng mắt nhìn cậu, không tỏ vẻ không vui. Lâm Dư không nói, chỉ đặt hộp cơm xuống bàn trà bên cạnh, sau đó dùng giấy ghi chú viết một dòng rồi đẩy đến trước mặt hắn.
Tờ giấy viết: “Cá hôm nay cần ăn nóng. Cuộc gọi có thể tiếp tục, nhưng cơm không thể hồi sinh.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn dòng chữ ấy, ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường. Người trong điện thoại vẫn đang nói về điều khoản hợp tác, hắn lại đưa tay mở hộp cơm, cầm đũa ăn một miếng cá trong lúc nghe. Lâm Dư thấy nhiệm vụ nhắc ăn thành công, lập tức chuẩn bị lặng lẽ rút lui, nhưng vừa quay người đã nghe Tạ Cảnh Thâm dùng tay che micro lại, giọng rất thấp gọi cậu. Hắn không bảo cậu ra ngoài, cũng không nói cậu nhiều chuyện, chỉ chỉ vào hộp bánh trên bàn làm việc.
Tạ Cảnh Thâm thấp giọng nói: “Mang một cái qua đây.”
Lâm Dư chớp mắt, sau đó lập tức đi đến bàn làm việc, chọn một chiếc bánh bông lan hạt dẻ nhỏ đặt lên đĩa. Cậu đặt đĩa bên cạnh hộp cơm, còn rất chu đáo rót thêm một ly nước ấm, toàn bộ quá trình không phát ra tiếng động dư thừa. Khi cậu chuẩn bị rời đi lần thứ hai, Tạ Cảnh Thâm đã quay lại cuộc gọi, nhưng ngón tay hắn khẽ gõ lên mép bàn trà hai cái như một lời cảm ơn rất kín đáo. Lâm Dư nhìn động tác ấy, không hiểu sao tâm trạng trở nên rất tốt. Cậu ra khỏi văn phòng, đóng cửa lại, rồi cúi đầu ghi vào điện thoại một dòng mới: “Tạ tổng hôm nay ăn cá lúc còn nóng, tiến bộ rõ rệt.”
Hứa Khả vừa lúc đi ngang qua, nhìn thấy dòng chữ trên màn hình cậu. Nàng dừng bước, ánh mắt hơi vi diệu. “Cậu còn ghi lại chuyện này?”
Lâm Dư lập tức khóa màn hình, vẻ mặt có chút chột dạ nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. “Đây là ghi chú công việc. Tình trạng ăn uống của cấp trên ảnh hưởng trực tiếp đến mức độ ổn định cảm xúc trong cuộc họp chiều.”
Hứa Khả nhìn cậu, giọng chậm rãi. “Trợ lý Lâm, tôi làm thư ký nhiều năm rồi, lần đầu tiên nghe có người gọi việc quan tâm sếp ăn cơm là theo dõi độ ổn định cảm xúc.”
Lâm Dư nghiêm túc giải thích: “Nếu gọi là quan tâm thì hơi vượt giới hạn. Nhưng nếu gọi là quản trị rủi ro sức khỏe của người ra quyết định chính, nghe có vẻ hợp lý hơn.”
Hứa Khả không nhịn được nữa, cuối cùng bật cười thành tiếng. Nàng cười không lớn, nhưng ở tầng bốn mươi tám vốn luôn nghiêm túc, tiếng cười ấy lập tức khiến hai nhân viên hành chính gần đó ngẩng đầu. Hứa Khả rất nhanh thu lại vẻ mặt, nhưng khóe môi vẫn còn cong. Nàng nhìn Lâm Dư, bỗng cảm thấy cậu không chỉ đang làm thay đổi Tạ Cảnh Thâm, mà còn khiến những người làm việc quanh hắn nhớ lại rằng trong giờ làm cũng có thể xuất hiện một chút nhẹ nhàng không ảnh hưởng đến hiệu suất.
Đầu giờ chiều, hội nghị trực tuyến với chi nhánh phía Nam xảy ra vấn đề. Đường truyền liên tục giật, âm thanh lúc được lúc mất, giám đốc chi nhánh bên kia vừa nói đến phần quan trọng thì màn hình đứng yên đúng ở biểu cảm rất kỳ quái. Phòng họp tầng bốn mươi tám im lặng vài giây, không ai dám cười, nhưng ai cũng phải cúi đầu giả vờ xem tài liệu. Lâm Dư ngồi ở bên cạnh máy điều khiển, cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp, nhưng vai cậu run lên rất nhẹ. Tạ Cảnh Thâm nhìn màn hình bị đứng hình, lại nhìn Lâm Dư đang cố nhịn cười đến mức tai đỏ lên, bỗng cảm thấy cơn bực bội vì đường truyền kém giảm đi một chút kỳ lạ.
Tạ Cảnh Thâm nhìn bộ phận kỹ thuật, giọng vẫn nghiêm. “Kiểm tra mạng dự phòng.”
Nhân viên kỹ thuật lập tức thao tác, mồ hôi trên trán gần như muốn rơi xuống. “Tạ tổng, tín hiệu chính đang chập chờn. Tôi chuyển sang đường truyền dự phòng, cần khoảng ba phút.”
Lâm Dư nhìn thời gian, sau đó rất tự nhiên đưa một tờ giấy sang trước mặt Tạ Cảnh Thâm. Trên giấy là ba câu hỏi chính cần chi nhánh phía Nam trả lời, được cậu tổng hợp từ phần âm thanh đứt quãng vừa rồi. “Trong lúc chờ, anh có thể xác nhận trước ba vấn đề này. Khi kết nối lại, họ chỉ cần trả lời theo thứ tự, sẽ tiết kiệm thời gian.”
Tạ Cảnh Thâm nhận giấy, nhìn nội dung rõ ràng phía trên, ánh mắt trầm xuống không phải vì tức giận mà vì suy nghĩ. Trong tình huống rối loạn, Lâm Dư luôn có thể tìm ra cách làm cuộc họp bớt mất kiểm soát. Cậu không phải kiểu trợ lý lao vào làm mọi thứ để chứng minh bản thân, mà là người nhìn rất nhanh đâu là việc cần làm nhất, đâu là việc không đáng tốn sức. Điều này gần như trái ngược với văn hóa “làm càng nhiều càng chứng minh tận tụy” mà nhiều người ở Thịnh Vân đã quen.
Tạ Cảnh Thâm nói: “Được. Khi kết nối lại, cậu hỏi câu thứ nhất.”
Lâm Dư sửng sốt. “Tôi hỏi sao?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Câu hỏi do cậu tổng hợp, cậu hỏi rõ hơn.”
Lâm Dư lập tức ngồi thẳng hơn, nhưng trong mắt vẫn có chút do dự. “Tạ tổng, tôi hỏi được, nhưng nếu chi nhánh phía Nam cảm thấy một trợ lý thử việc đang chất vấn họ thì sao?”
Tạ Cảnh Thâm đặt tờ giấy xuống, giọng rất bình tĩnh. “Cậu không chất vấn. Cậu thay tôi xác nhận thông tin.”
Lâm Dư nghe câu này, trong lòng bỗng có cảm giác rất khó nói. Tạ Cảnh Thâm không chỉ cho phép cậu giữ ranh giới, mà còn đang từng chút giao cho cậu quyền mở miệng trong những trường hợp cần thiết. Điều này khác với dung túng ăn bánh hay mua bữa sáng, bởi nó liên quan trực tiếp đến sự tin tưởng trong công việc. Cậu cúi đầu nhìn ba câu hỏi trên giấy, cảm thấy trách nhiệm trong tay nặng hơn một chút, nhưng không khiến cậu khó chịu. Trái lại, cậu có cảm giác mình không phải bị ép làm quá mức, mà là được đặt đúng vị trí để phát huy năng lực.
Kết nối khôi phục sau ba phút. Lâm Dư bật micro, giọng nói rõ ràng, tốc độ vừa phải, không mang theo cảm xúc cá nhân. “Giám đốc Tôn, vừa rồi tín hiệu không ổn định nên phần báo cáo có vài điểm cần xác nhận lại. Vấn đề thứ nhất, tiến độ ký lại hợp đồng với ba khách hàng lớn ở khu phía Nam hiện đang chậm vì điều khoản giá hay vì đội pháp chế đối phương chưa phản hồi?”
Giám đốc chi nhánh bên kia rõ ràng hơi bất ngờ vì người hỏi là trợ lý mới, nhưng thấy Tạ Cảnh Thâm ngồi bên cạnh không phản đối, lập tức nghiêm túc trả lời. “Chủ yếu là điều khoản giá. Hai khách hàng muốn giữ mức chiết khấu cũ, còn một khách hàng đang so sánh báo giá của đối thủ.”
Lâm Dư ghi lại, tiếp tục hỏi câu thứ hai. “Vậy trong ba khách hàng này, bên nào có nguy cơ chuyển sang đối thủ cao nhất trong tháng này? Nếu phải ưu tiên nguồn lực giữ một bên trước, chi nhánh đề xuất bên nào và lý do là gì?”
Giám đốc Tôn im lặng vài giây, rồi bắt đầu trả lời cụ thể hơn hẳn phần báo cáo ban đầu. Cuộc họp sau đó đi thẳng vào trọng điểm, những phần dài dòng bị cắt bớt, các quyết định cần tổng bộ hỗ trợ cũng được liệt kê rõ ràng. Tạ Cảnh Thâm ngồi bên cạnh nghe, thỉnh thoảng bổ sung một câu, nhưng phần lớn thời gian để Lâm Dư dẫn nhịp xác nhận thông tin. Đến khi cuộc họp kết thúc, thời gian còn sớm hơn dự kiến hai mươi phút. Nhân viên trong phòng họp nhìn Lâm Dư bằng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa khâm phục, bởi trợ lý mới này không chỉ biết đúng giờ tan làm, mà còn thật sự có thể kéo một cuộc họp suýt mất kiểm soát trở về đường ray.
Sau cuộc họp, Lâm Dư thu dọn tài liệu, vừa cúi đầu kiểm tra file ghi âm vừa thầm thở phào. Cậu không sợ làm việc, nhưng sợ những việc không có trọng điểm khiến thời gian bị kéo dài vô nghĩa. Hôm nay Tạ Cảnh Thâm để cậu mở miệng trước chi nhánh, tuy có chút áp lực, nhưng hiệu quả rất tốt. Cậu nghĩ mình nên ghi lại quy trình xử lý kiểu họp gián đoạn này, sau này gặp lại có thể dùng mẫu sẵn để giảm thời gian phản ứng. Nghĩ đến đây, cậu bỗng phát hiện mình đang chủ động tối ưu công việc, lập tức cảnh giác trong lòng, tự nhắc đây là tối ưu để tan làm đúng giờ, không phải biểu hiện của việc cống hiến vượt mức.
Tạ Cảnh Thâm đứng cạnh cửa phòng họp, nhìn cậu đang vừa thu tài liệu vừa âm thầm nhíu mày như tự đấu tranh với chính mình. Hắn đã bắt đầu quen với những biểu cảm nhỏ của Lâm Dư: khi nghe thấy tăng ca thì cảnh giác, khi thấy bánh thì mắt sáng, khi công việc có thể kết thúc sớm thì khóe môi sẽ hơi cong, khi phát hiện bản thân làm việc quá hiệu quả lại tự kiểm điểm như sợ bị tư bản khai quật tiềm năng. Những điều này vốn không nên thu hút hắn quá mức, nhưng mấy ngày gần đây, ánh mắt hắn luôn vô thức dừng trên người cậu lâu hơn dự định.
Tạ Cảnh Thâm gọi: “Lâm Dư.”
Lâm Dư lập tức ôm tài liệu ngẩng đầu. “Vâng, Tạ tổng.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng bình tĩnh. “Cuộc họp vừa rồi xử lý tốt. Sau này những hội nghị kiểu này, cậu có thể chuẩn bị bảng câu hỏi trước.”
Lâm Dư hơi khựng lại, trong đầu lập tức hiện ra lượng công việc tăng thêm. Nhưng rất nhanh cậu đã tìm được góc độ hợp lý, bởi chuẩn bị bảng câu hỏi trước có thể giảm thời gian họp và tránh kéo dài sau giờ làm. Nghĩ vậy, cậu lập tức gật đầu. “Được ạ. Tôi sẽ làm mẫu ngắn, chỉ giữ những câu thật sự cần xác nhận. Nhưng Tạ tổng, nếu các phòng ban gửi tài liệu quá muộn, tôi sẽ không kịp chuẩn bị trước.”
Tạ Cảnh Thâm hiểu ý cậu, trực tiếp đáp: “Từ hôm nay, tài liệu họp gửi muộn hơn bốn giờ chiều hôm trước sẽ không được xếp vào lịch sáng hôm sau, trừ trường hợp khẩn cấp.”
Lâm Dư nhìn hắn, ánh mắt sáng lên rõ ràng. “Quy định này có thể gửi thông báo toàn bộ phòng ban không?”
Tạ Cảnh Thâm hỏi: “Cậu muốn gửi?”
Lâm Dư gật đầu rất nhanh. “Muốn ạ. Có quy định chính thức, sau này tôi từ chối sẽ càng chuyên nghiệp.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn vẻ mặt hài lòng của cậu, bỗng hỏi: “Trong mắt cậu, chuyên nghiệp là để từ chối dễ hơn?”
Lâm Dư suy nghĩ một chút, rất nghiêm túc đáp: “Một phần là vậy. Chuyên nghiệp không chỉ là làm được nhiều việc, mà còn là để mọi người biết việc gì nên do ai làm, lúc nào nên làm, làm đến đâu là đủ. Nếu không, người càng đáng tin sẽ càng dễ bị nhét thêm việc, cuối cùng người giỏi nhất lại mệt nhất. Tôi cảm thấy điều này không tốt cho công ty.”
Tạ Cảnh Thâm im lặng. Hắn từng tin rằng người có năng lực nên gánh nhiều hơn, bởi hắn cũng luôn gánh nhiều hơn tất cả mọi người. Nhưng Lâm Dư nói đúng, nếu hệ thống chỉ dựa vào người giỏi tự chịu đựng, vậy vấn đề không được giải quyết, chỉ bị giấu dưới sự tận tụy của một vài người. Những lời này từ miệng một trợ lý mới thích bánh ngọt nói ra, lại rõ ràng hơn nhiều bản báo cáo quản trị mà hắn từng đọc. Hắn nhìn Lâm Dư, lần đầu tiên thật sự nghiêm túc suy nghĩ về việc liệu bản thân có đang khiến cả công ty quen với một tiêu chuẩn không lành mạnh hay không.
Tạ Cảnh Thâm nói: “Gửi thông báo đi. Dùng danh nghĩa văn phòng tổng giám đốc.”
Lâm Dư lập tức đáp: “Vâng, Tạ tổng. Tôi sẽ viết bản thảo trước, gửi anh duyệt rồi mới phát.”
Tạ Cảnh Thâm gật đầu, xoay người trở về văn phòng. Lâm Dư đứng tại chỗ vài giây, trong lòng bỗng có chút vui ngoài dự kiến. Cậu đến Thịnh Vân vốn chỉ định tự bảo vệ mình, nhưng không ngờ ranh giới của cậu lại có thể biến thành quy trình tốt hơn cho người khác. Điều này khiến cậu có một cảm giác thành tựu rất nhẹ, không giống bị ép cống hiến, mà giống như cậu vừa đặt một chiếc ghế nhỏ giữa đường dài mệt mỏi, để sau này người đi ngang qua có thể ngồi xuống thở một hơi.
Thông báo được gửi lúc bốn giờ mười chiều, nội dung ngắn gọn nhưng sức sát thương không nhỏ. Văn phòng tổng giám đốc yêu cầu các phòng ban gửi tài liệu họp trước hạn, ghi rõ trọng điểm, quyết định cần xin ý kiến và người phụ trách, nếu gửi muộn sẽ tự động dời lịch trừ tình huống khẩn cấp. Các nhóm chat nội bộ lập tức bùng nổ, phòng sản phẩm gửi biểu tượng chắp tay cảm ơn, phòng pháp chế nói cuối cùng cũng có quy định cứu mạng, phòng đầu tư im lặng bất thường. Trần Minh đọc xong thông báo, rồi nhìn chữ ký văn phòng tổng giám đốc, trong lòng bỗng hiểu ra trợ lý mới không chỉ sống sót qua ba ngày, mà còn bắt đầu âm thầm sửa lại một phần cách vận hành của tầng bốn mươi tám.
Đến năm giờ chiều, Lâm Dư hoàn thành bản biên bản cuối cùng, kiểm tra hộp thư, ghi chú công việc sáng mai, sau đó chuẩn bị tan làm theo đúng nghi thức quen thuộc. Cậu vừa đứng dậy đã thấy Tạ Cảnh Thâm từ văn phòng đi ra, trên tay không cầm văn kiện mà cầm áo khoác. Hành động ấy khiến cả khu trợ lý lập tức ngẩng đầu, bởi thời gian lúc này là năm giờ hai phút, một mốc thời gian mà trước đây Tạ tổng tuyệt đối không liên quan đến việc rời công ty. Lâm Dư cũng sửng sốt, túi còn chưa kịp khoác lên vai đã nhìn hắn bằng ánh mắt kinh ngạc.
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Đi thôi.”
Lâm Dư ôm túi, vẻ mặt mờ mịt. “Đi đâu ạ?”
Tạ Cảnh Thâm bình tĩnh đáp: “Cậu nói sau giờ làm thích về nhà ăn cơm, nằm sofa, chơi với mèo. Hôm nay tôi không có tiệc. Đi ăn cơm.”
Khu trợ lý yên tĩnh đến mức tiếng máy in ở góc phòng bỗng trở nên chói tai. Hứa Khả cúi đầu nhìn tài liệu, giả vờ mình không tồn tại, nhưng khóe môi đã cong đến mức không giấu được. Lâm Dư thì hoàn toàn đứng hình, bởi cậu không ngờ Tạ Cảnh Thâm tan làm đúng giờ lần đầu tiên lại trực tiếp kéo mình đi ăn cơm. Cậu rất nhanh lấy lại lý trí, cẩn thận hỏi: “Tạ tổng, đây là bữa ăn công việc hay bữa ăn cá nhân? Nếu là công việc, tôi cần mang tài liệu không? Nếu là cá nhân, tôi có thể từ chối trong trường hợp hôm nay nhà tôi có canh hầm không?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng vẫn nghiêm nhưng đáy mắt đã có chút bất đắc dĩ. “Không phải công việc. Không cần mang tài liệu. Cậu có thể từ chối.”
Lâm Dư thở nhẹ ra, nhưng không lập tức từ chối. Cậu nhìn Tạ Cảnh Thâm mặc áo khoác đứng dưới ánh đèn văn phòng, bỗng nhận ra người này hôm nay thật sự định rời khỏi công ty lúc trời còn sáng. Từ khi đi làm đến nay, cậu đã thấy quá nhiều người bị tiết tấu của Tạ Cảnh Thâm kéo theo, nhưng đây là lần đầu tiên Tạ Cảnh Thâm chủ động bước ra khỏi tiết tấu ấy. Nếu cậu từ chối ngay, hình như hơi giống đẩy một người vừa định học cách nghỉ ngơi quay lại bàn làm việc. Nghĩ đến đây, Lâm Dư nhìn đồng hồ, rồi nghiêm túc tính toán thời gian về nhà ăn canh.
Lâm Dư hỏi: “Ăn gần công ty được không? Nếu ăn xong trước bảy giờ, tôi vẫn có thể về kịp xem mèo nhà tôi ăn tối.”
Tạ Cảnh Thâm đáp rất nhanh. “Được.”
Lâm Dư lúc này mới gật đầu, nhưng vẫn bổ sung điều kiện cuối cùng. “Vậy tôi đi. Nhưng hôm nay không nói chuyện công việc sau khi rời khỏi thang máy, được không?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu một lát, cuối cùng nói: “Được.”
Lâm Dư lập tức khoác túi lên vai, vẻ mặt nhẹ nhõm hơn nhiều. “Vậy chúng ta đi thôi.”
Hai người đi vào thang máy dưới ánh mắt gần như phát sáng của cả khu trợ lý. Hứa Khả đứng ngoài cửa thang máy, lúc cửa sắp khép lại, nàng bỗng nhìn thấy Tạ Cảnh Thâm cúi đầu nói gì đó với Lâm Dư, mà Lâm Dư thì lập tức mở túi lấy ra một chiếc bánh nhỏ đưa cho hắn. Cảnh tượng ấy quá mức tự nhiên, giống như tổng tài tan làm đúng giờ, ăn bánh của trợ lý, rồi cùng trợ lý đi ăn cơm đều là chuyện bình thường. Nhưng mọi người đều biết, trước khi Lâm Dư đến, những chuyện này không có bất kỳ khả năng nào xảy ra.
Trong thang máy, Lâm Dư đưa bánh xong mới nhớ ra hỏi: “Tạ tổng, anh vừa ăn bánh lúc sắp đi ăn cơm, có ảnh hưởng khẩu vị không?”
Tạ Cảnh Thâm cầm chiếc bánh nhỏ, vẻ mặt bình tĩnh. “Không ảnh hưởng.”
Lâm Dư nhìn hắn, nghiêm túc nhắc nhở: “Anh không nên vì thấy bánh trong tay tôi tiện lấy mà hình thành thói quen ăn vặt tùy tiện. Đồ ngọt là để cứu tâm trạng, không phải thay thế bữa chính.”
Tạ Cảnh Thâm cúi mắt nhìn cậu. “Cậu nói câu này với tư cách trợ lý hay người cung cấp bánh?”
Lâm Dư suy nghĩ vài giây, đáp rất thành thật. “Với tư cách người không muốn khách hàng bánh ngọt đầu tiên của mình ăn sai cách.”
Tạ Cảnh Thâm nghe hai chữ khách hàng, ánh mắt hơi sâu xuống. “Tôi chỉ là khách hàng?”
Lâm Dư bị hỏi đến ngẩn ra. Cậu nhìn Tạ Cảnh Thâm, bỗng phát hiện khoảng cách giữa hai người trong thang máy hình như gần hơn ở văn phòng rất nhiều, gần đến mức cậu có thể nhìn thấy rõ đường nét lạnh lùng nhưng mệt mỏi nơi khóe mắt hắn. Câu hỏi ấy nghe rất bình thường, nhưng giọng của Tạ Cảnh Thâm lại thấp hơn mọi khi, giống như không chỉ hỏi về bánh. Lâm Dư chậm rãi siết quai túi, lần đầu tiên cảm thấy tim mình đập hơi lệch nhịp vì một câu nói không liên quan đến công việc.
Lâm Dư quay mặt nhìn con số tầng đang giảm dần, cố giữ giọng bình tĩnh. “Hiện tại anh là cấp trên kiêm khách hàng bánh ngọt quan trọng. Nếu sau này anh ăn cơm đúng giờ, ngủ đủ hơn một chút, không ép nhân viên họp vô nghĩa quá lâu, có thể thăng cấp thành khách hàng ưu tú.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn vành tai hơi đỏ của cậu, im lặng vài giây rồi thấp giọng nói: “Vậy tôi cố gắng.”
Cửa thang máy mở ra ở tầng một, ánh chiều ngoài sảnh lớn rơi qua lớp kính cao, phủ lên nền đá một màu vàng nhạt hiếm thấy. Lâm Dư bước ra trước, trong lòng vẫn còn vì câu “vậy tôi cố gắng” kia mà hơi rối. Cậu không biết một người như Tạ Cảnh Thâm khi nói cố gắng sẽ nghiêm túc đến mức nào, nhưng trực giác nói với cậu rằng chuyện này có lẽ không đơn giản như việc tổng tài học ăn bánh đúng cách. Phía sau, Tạ Cảnh Thâm đi chậm hơn nửa bước, ánh mắt dừng trên bóng lưng cậu, rồi rất tự nhiên bước lên đi cạnh cậu.
Bữa tối gần công ty diễn ra trong một nhà hàng nhỏ khá yên tĩnh, không có phòng riêng xa hoa, chỉ có bàn gỗ sạch sẽ và ánh đèn ấm. Lâm Dư chọn nơi này vì món canh bí đỏ của họ rất ngon, lại không cần đặt trước phô trương. Tạ Cảnh Thâm rõ ràng rất ít đến kiểu nhà hàng như vậy, nhưng hắn không tỏ ra không quen, chỉ ngồi xuống đối diện Lâm Dư, nhận thực đơn từ nhân viên phục vụ. Lâm Dư nhìn hắn nghiêm túc xem thực đơn như xem hợp đồng, cảm thấy hơi buồn cười, liền chủ động đề xuất vài món dễ ăn. Tạ Cảnh Thâm nghe xong đều đồng ý, thái độ phối hợp đến mức khiến Lâm Dư cảm thấy nếu phòng sản phẩm cũng được như vậy, cuộc họp sáng nay có thể kết thúc trong mười phút.
Nhân viên phục vụ rời đi, giữa hai người bỗng có một khoảng yên tĩnh không thuộc về công việc. Lâm Dư vốn đã đặt quy tắc không nói chuyện công việc, nhưng đến lúc thật sự ngồi đối diện Tạ Cảnh Thâm ngoài văn phòng, cậu lại phát hiện mình không biết nên nói gì. Ban ngày người này là tổng tài có thể dùng vài câu ép đối tác lùi bước, là cấp trên khiến các phòng ban nín thở chờ chỉ thị. Nhưng hiện tại, hắn ngồi dưới ánh đèn ấm, áo khoác đặt bên cạnh, cà vạt hơi nới lỏng, vẻ lạnh lùng trên mặt vẫn còn nhưng không sắc như trong văn phòng. Lâm Dư bỗng nhận ra Tạ Cảnh Thâm cũng chỉ mới ba mươi tuổi, không phải một cỗ máy sinh ra để đọc báo cáo và ký hợp đồng.
Tạ Cảnh Thâm rót nước cho cậu, phá vỡ yên tĩnh trước. “Cậu nuôi mèo gì?”
Lâm Dư lập tức có chủ đề quen thuộc, ánh mắt sáng lên rõ rệt. “Một con mèo ragdoll, tên là Bông Gòn. Nó rất đẹp nhưng tính tình rất chảnh, mỗi ngày chỉ cho tôi ôm tối đa ba phút. Nếu ôm quá giờ, nó sẽ dùng ánh mắt như luật sư nhìn bị cáo để cảnh cáo tôi.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn vẻ mặt sống động của cậu, hỏi tiếp: “Vì sao đặt tên Bông Gòn?”
Lâm Dư lấy điện thoại ra, mở ảnh mèo cho hắn xem. “Vì lúc nhỏ nó tròn như cục bông. Nhưng lớn lên thì nó trở thành chủ nhà, còn tôi giống người thuê phòng trả tiền bằng đồ hộp.”
Tạ Cảnh Thâm nhận điện thoại, nhìn con mèo trắng xám nằm trên sofa, rồi lại nhìn Lâm Dư trong ảnh đang ngồi bên cạnh cố gắng đưa tay chạm vào đuôi mèo nhưng bị nó quay đầu lườm. Bức ảnh rất đời thường, ánh sáng trong nhà ấm áp, Lâm Dư mặc áo len rộng, tóc mềm rủ xuống trán, nụ cười không có chút phòng bị nào. Tạ Cảnh Thâm nhìn lâu hơn mức cần thiết, đến khi Lâm Dư hơi ngại định lấy lại điện thoại, hắn mới đưa trả.
Tạ Cảnh Thâm nói: “Rất giống cậu.”
Lâm Dư sửng sốt. “Tôi giống mèo sao?”
Tạ Cảnh Thâm uống một ngụm nước, giọng bình tĩnh. “Đúng giờ ăn, đúng giờ ngủ, không thích bị ép, nhưng khi tâm trạng tốt sẽ chủ động chia bánh.”
Lâm Dư nghẹn lời, muốn phản bác nhưng lại phát hiện từng điểm đều có vẻ đúng. Cậu cầm cốc nước uống một ngụm để che đi chút nóng trên mặt, trong lòng âm thầm tự hỏi vì sao một câu trêu chọc rất nhẹ từ Tạ Cảnh Thâm lại có sức ảnh hưởng lớn hơn cả lúc bị giám đốc Chu gây áp lực. Cậu nghĩ có lẽ vì hình tượng tổng tài lạnh lùng đột nhiên biết nói đùa quá hiếm, giống như nhìn thấy hệ thống chấm công phát kẹo cho nhân viên vậy.
Lâm Dư đặt cốc xuống, cố gắng lấy lại khí thế. “Nếu tôi giống mèo, vậy Tạ tổng giống gì?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Cậu thấy tôi giống gì?”
Lâm Dư nhìn hắn thật kỹ, sau đó nghiêm túc đáp: “Giống máy pha cà phê cao cấp trong văn phòng. Ngoại hình đẹp, hiệu suất cao, ai cũng cần nhưng ai cũng hơi sợ, vận hành cả ngày không nghỉ, còn luôn tỏa ra hơi lạnh vì cà phê quá đắng.”
Tạ Cảnh Thâm im lặng vài giây. “Đây là khen?”
Lâm Dư gật đầu rất chân thành. “Là khen. Máy pha cà phê cao cấp rất đắt.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, cuối cùng không nhịn được mà cười rất khẽ. Nụ cười ấy cực ngắn, gần như chỉ thoáng qua khóe môi, nhưng Lâm Dư vẫn nhìn thấy. Cậu bỗng ngẩn ra, bởi khi Tạ Cảnh Thâm cười, vẻ sắc lạnh quanh hắn như tan đi một chút, đường nét gương mặt bớt xa cách hơn rất nhiều. Lâm Dư từng thấy không ít người đẹp, bản thân cậu lớn lên trong vòng hào môn, từ nhỏ đã quen với những gương mặt được chăm chút kỹ lưỡng. Nhưng khoảnh khắc ấy, cậu vẫn không khỏi nghĩ rằng Tạ Cảnh Thâm thật sự rất đẹp, đẹp theo kiểu khiến người ta muốn đặt một chiếc bánh mềm bên cạnh để trung hòa bớt vẻ lạnh.
Món ăn được đưa lên đúng lúc, kéo Lâm Dư khỏi suy nghĩ hơi nguy hiểm kia. Cậu vội vàng cầm đũa, chủ động múc một bát canh bí đỏ đặt trước mặt Tạ Cảnh Thâm. Động tác này quá tự nhiên, giống như mấy ngày nay cậu đã quen nhắc người này ăn cơm, uống nước, đừng dùng bánh thay bữa chính. Tạ Cảnh Thâm nhìn bát canh trước mặt, không nói cảm ơn, chỉ cầm thìa lên ăn một ngụm. Canh bí đỏ ấm, ngọt nhẹ, vị rất đơn giản, nhưng lại khiến dạ dày vốn quen với cà phê và bữa ăn qua loa của hắn dễ chịu hơn nhiều.
Lâm Dư nhìn hắn ăn, vẻ mặt hài lòng rất rõ. “Thế nào? Có phải dễ chịu hơn cà phê đen không?”
Tạ Cảnh Thâm đặt thìa xuống, giọng bình tĩnh. “Không thể so sánh.”
Lâm Dư tưởng hắn muốn bảo cà phê quan trọng hơn, lập tức chuẩn bị giảng giải về nguy hại của việc lạm dụng caffeine. Nhưng Tạ Cảnh Thâm đã ngẩng mắt nhìn cậu, chậm rãi bổ sung: “Cái này tốt hơn.”
Lâm Dư đột nhiên không nói được. Cậu cúi đầu ăn một miếng cơm, cố tỏ ra bình thường, nhưng khóe môi lại không nhịn được cong lên. Một người quá cứng nhắc nếu chịu thừa nhận bát canh tốt hơn cà phê đen, cảm giác thành tựu thật sự không nhỏ. Cậu nghĩ mình có lẽ đã tìm được một dự án ngoài phạm vi công việc: cải tạo thói quen sinh hoạt của Tạ Cảnh Thâm. Dự án này không tính tăng ca, vì phần lớn có thể thực hiện bằng cách đúng giờ nhắc ăn và cung cấp bánh mềm, nghe qua vẫn nằm trong phạm vi công suất có thể chấp nhận.
Bữa tối kết thúc trước bảy giờ như Lâm Dư yêu cầu. Khi hai người ra khỏi nhà hàng, trời đã tối hẳn, đèn đường sáng lên dọc con phố gần khu văn phòng. Lâm Dư đang định gọi tài xế đến đón thì điện thoại rung trước, màn hình hiện lên cuộc gọi từ cha cậu. Cậu nhìn Tạ Cảnh Thâm một cái, hơi do dự nhưng vẫn bắt máy. Giọng Lâm Chính Quốc vang lên rất lớn, dù Lâm Dư đã giảm âm lượng vẫn có thể nghe được vài chữ rõ ràng.
Lâm Chính Quốc ở đầu dây bên kia hỏi: “Con trai, sao hôm nay chưa về? Dì Trương nói con bỏ bữa tối ở nhà. Có phải công ty bắt con tăng ca không? Nói cho cha biết, cha lập tức mua lại công ty đó cho con tan làm đúng giờ.”
Lâm Dư lập tức ho khan, suýt nữa bị chính nước bọt của mình làm sặc. Cậu vội xoay người sang một bên, cố gắng dùng giọng bình tĩnh nhưng tốc độ nói nhanh hơn hẳn. “Cha, con không tăng ca. Con ăn tối với đồng nghiệp gần công ty, lát nữa về. Cha đừng nói linh tinh, người ta là công ty lớn đứng đắn, không phải món đồ trong siêu thị để cha nói mua là mua.”
Tạ Cảnh Thâm đứng cách đó không xa, nghe được vài chữ rời rạc, ánh mắt hơi sâu xuống. Hắn vốn đã đoán Lâm Dư xuất thân không đơn giản, nhưng câu “mua lại công ty đó cho con tan làm đúng giờ” vẫn vượt xa phạm vi buôn bán nhỏ mà cậu từng nói. Hắn không chen vào, cũng không tỏ ra bất ngờ, chỉ đứng dưới ánh đèn đường đợi cậu gọi xong. Nhưng trong lòng hắn bỗng hiểu vì sao Lâm Dư có thể bảo vệ ranh giới của mình tự nhiên đến vậy. Cậu không phải không biết cúi đầu vì công việc, mà là từ nhỏ đã được yêu thương đủ nhiều nên tin rằng bản thân không cần hy sinh sức khỏe để chứng minh giá trị.
Lâm Dư cúp máy, quay lại thì thấy Tạ Cảnh Thâm đang nhìn mình. Cậu biết vừa rồi chắc chắn đã lộ chút gì đó, trong lòng lập tức căng lên, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ bình tĩnh. “Tạ tổng, cha tôi nói chuyện hơi phóng đại. Ông ấy làm kinh doanh nhỏ lâu năm nên có thói quen dùng cách nói rất khoa trương.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, không vạch trần ngay. “Kinh doanh nhỏ?”
Lâm Dư gật đầu, nhưng ánh mắt đã hơi bay sang bên cạnh. “Tương đối nhỏ trong phạm vi cảm nhận chủ quan của cha tôi.”
Tạ Cảnh Thâm tiến lên một bước, khoảng cách giữa hai người được kéo gần hơn. Hắn không ép hỏi, nhưng giọng trầm thấp hơn lúc ở văn phòng. “Lâm Dư, cậu đến Thịnh Vân thật sự chỉ để trải nghiệm đời sống công sở?”
Lâm Dư im lặng vài giây. Cậu không muốn nói dối quá nhiều, nhưng cũng chưa chuẩn bị để Tạ Cảnh Thâm biết mình là thiếu gia Lâm gia. Trước đây cậu giấu thân phận vì không muốn được đối xử đặc biệt, càng không muốn người khác nghĩ cậu đi làm chỉ để chơi. Nhưng hiện tại, đứng trước Tạ Cảnh Thâm, cậu lại bỗng cảm thấy mình không muốn dùng những lời qua loa để lừa hắn. Người này tuy nghiêm túc, cứng nhắc, còn rất cuồng công việc, nhưng mấy ngày qua đã thật sự tôn trọng ranh giới của cậu.
Lâm Dư ngẩng đầu, giọng nhẹ hơn bình thường. “Đúng là để trải nghiệm, nhưng không phải chơi đùa. Tôi muốn biết nếu không dựa vào gia đình, bản thân có thể làm tốt đến mức nào. Tôi không muốn bán mạng cho công việc, nhưng cũng không muốn bị xem là người chỉ biết hưởng thụ. Tạ tổng, nếu chuyện này khiến anh cảm thấy tôi không đủ nghiêm túc với vị trí trợ lý, tôi có thể giải thích rõ hơn vào ngày mai trong giờ làm.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu dưới ánh đèn đường. Gió đêm thổi nhẹ qua mái tóc mềm của Lâm Dư, khiến dáng vẻ vốn luôn sáng sủa của cậu thêm vài phần nghiêm túc hiếm thấy. Hắn không thấy bị lừa, cũng không thấy tức giận. Trái lại, hắn bỗng cảm thấy một Lâm Dư như vậy càng chân thật hơn. Cậu có đường lui, có gia đình nâng đỡ, có tư cách không cần chịu đựng những quy tắc vô lý, nhưng cậu vẫn chọn đứng trong công ty, nghiêm túc xử lý tài liệu, nghiêm túc sửa lỗi số liệu, nghiêm túc nhắc hắn ăn cơm. Cậu không cống hiến quá một trăm phần trăm, nhưng một trăm phần trăm trong phạm vi của cậu lại sạch sẽ và đáng tin hơn rất nhiều người hô hào tận tụy.
Tạ Cảnh Thâm nói: “Không cần giải thích thêm. Tôi nhìn kết quả công việc.”
Lâm Dư hơi ngẩn ra. “Anh không giận vì tôi giấu thân phận sao?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng bình tĩnh nhưng không lạnh. “Cậu giấu thân phận, không giấu năng lực. Cũng không dùng thân phận gây phiền phức cho công ty.”
Lâm Dư nghe vậy, trái tim vốn hơi treo lên cuối cùng rơi xuống. Cậu thở ra, nụ cười chậm rãi trở lại trên mặt. “Vậy thì tốt. Tôi còn tưởng anh sẽ cảm thấy tôi là thiếu gia rảnh quá đi làm cho vui.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn nụ cười ấy, bỗng nói: “Cậu không rảnh.”
Lâm Dư chớp mắt. “Hả?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng rất thấp nhưng rõ ràng. “Cậu bận cứu tầng bốn mươi tám khỏi việc vừa làm vừa thở oxy.”
Lâm Dư ngẩn ra, sau đó không nhịn được bật cười. Cậu cười đến mắt cong lên, vẻ căng thẳng vì lộ thân phận cũng tan đi rất nhiều. Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu cười, trong lòng có một nơi nào đó vốn luôn căng chặt bỗng thả lỏng theo. Hắn chưa từng nghĩ mình sẽ đứng trước cửa một nhà hàng nhỏ, sau giờ làm, nói một câu gần như trêu chọc để khiến một trợ lý mới vui vẻ. Nhưng khoảnh khắc ấy, hắn lại cảm thấy chuyện này không hề lãng phí thời gian.
Xe của Lâm gia dừng ở góc đường sau mười phút. Lâm Dư nhìn thấy biển số quen thuộc, lập tức quay sang chào Tạ Cảnh Thâm. “Tạ tổng, vậy tôi về trước. Hôm nay cảm ơn anh đã mời ăn cơm. Lần sau nếu còn ăn ngoài giờ làm, tôi mời lại anh, nhưng phải đặt trong phạm vi không ảnh hưởng lịch nghỉ ngơi.”
Tạ Cảnh Thâm gật đầu. “Được.”
Lâm Dư đi được hai bước lại quay lại, từ trong túi lấy ra chiếc bánh cuối cùng được gói trong giấy dầu. Cậu đưa cho Tạ Cảnh Thâm, vẻ mặt có chút ngại nhưng vẫn rất nghiêm túc. “Cái này là bánh phô mai sữa chua cuối cùng. Anh mang về đi, nhưng đừng ăn quá muộn. Nếu về nhà còn xử lý công việc, ăn một nửa thôi, còn lại để sáng mai cũng được.”
Tạ Cảnh Thâm nhận lấy chiếc bánh, ngón tay vô tình chạm nhẹ vào đầu ngón tay Lâm Dư. Cả hai đều khựng lại trong một thoáng rất ngắn, nhưng không ai lập tức rút tay như bị bỏng. Lâm Dư cảm thấy đầu ngón tay mình hơi nóng, rõ ràng chỉ là chạm nhẹ qua lớp giấy gói, lại khiến cậu có cảm giác kỳ lạ hơn cả khi đứng trước phòng họp đầy lãnh đạo. Cậu nhanh chóng buông tay, cố giữ vẻ bình thường rồi xoay người lên xe.
Tạ Cảnh Thâm đứng tại chỗ nhìn xe rời đi. Chiếc bánh nhỏ trong tay còn mang chút hơi ấm, mềm đến mức gần như không có trọng lượng, nhưng lại khiến hắn không lập tức muốn quay lại công ty như mọi ngày. Hắn nhìn dòng xe ngoài đường, lần đầu tiên sau rất nhiều năm không có ý định dùng buổi tối để lấp đầy thêm công việc. Điện thoại trong túi rung lên, là tin nhắn từ Hứa Khả gửi lịch tiệc ngân hàng đã được dời sang ngày mai, kèm thêm một câu rất đúng mực: “Tạ tổng, tài liệu còn lại không khẩn cấp, có thể xử lý vào sáng mai.”
Nếu là trước đây, Tạ Cảnh Thâm sẽ trả lời “gửi vào hộp thư, tối tôi xem”. Nhưng hôm nay hắn nhìn chiếc bánh trong tay, lại nhớ đến Lâm Dư nói con người dùng lâu sẽ nóng, mở quá nhiều cửa sổ sẽ đơ, cuối cùng chỉ gửi lại ba chữ: “Để sáng mai.”
Ở tầng bốn mươi tám, Hứa Khả nhận được tin nhắn ấy, đứng yên trước màn hình rất lâu. Nàng nhìn ba chữ ngắn ngủi kia, bỗng có cảm giác như vừa chứng kiến một sự kiện lịch sử còn đáng ghi vào biên niên sử công ty hơn cả việc Tạ tổng đi căn tin ăn trưa. Sau đó nàng chụp lại màn hình, không gửi cho ai, chỉ cất vào album riêng đặt tên là “Dấu hiệu Thịnh Vân còn cứu được”.
Còn Tạ Cảnh Thâm, sau khi về đến căn hộ của mình, hiếm khi không mở laptop ngay. Hắn đặt chiếc bánh Lâm Dư đưa lên bàn ăn, pha một cốc nước ấm thay vì cà phê, sau đó ngồi xuống trong căn phòng yên tĩnh. Thành phố ngoài cửa kính vẫn sáng đèn, các tòa cao ốc vẫn như những cỗ máy khổng lồ không ngủ, nhưng đêm nay hắn bỗng không muốn trở thành một phần của cỗ máy đó nữa. Hắn mở lớp giấy dầu, cắn một miếng bánh phô mai sữa chua, vị chua ngọt rất nhẹ lan trên đầu lưỡi, mềm hơn hắn tưởng.
Điện thoại sáng lên lần nữa, lần này là tin nhắn từ một số lạ nhưng hắn lập tức biết là ai.
Lâm Dư nhắn: “Tạ tổng, tôi quên hỏi, anh về đến nhà chưa? Nếu chưa ăn bánh thì nhớ đừng ăn sát giờ ngủ. Ngoài ra, ngày mai tôi sẽ gửi mẫu câu hỏi họp chi nhánh cho anh duyệt trước mười giờ.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn tin nhắn ấy rất lâu. Hắn vốn có thể trả lời bằng một chữ “Ừ”, hoặc đơn giản không trả lời vì đây không phải chuyện khẩn cấp. Nhưng ngón tay hắn dừng trên màn hình một lúc, cuối cùng gõ lại một câu.
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Về rồi. Bánh đã ăn một nửa.”
Lâm Dư gần như trả lời ngay: “Tốt. Vậy nửa còn lại để ngày mai. Ngủ sớm cũng được tính là tiến bộ.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn bốn chữ “tính là tiến bộ”, khóe môi hơi cong lên. Hắn đặt điện thoại xuống, không mở máy tính, cũng không xem bản báo cáo đang chờ trong hộp thư. Đêm đó, lần đầu tiên sau rất lâu, đèn phòng làm việc trong căn hộ của hắn không sáng đến nửa đêm.
Sáng hôm sau, khi Lâm Dư đến công ty, trên bàn cậu lại có một túi giấy nhỏ. Bên trong không phải sandwich như lần trước, mà là một hộp bánh phô mai sữa chua từ chính tiệm hôm qua, kèm theo tờ giấy ghi chú nét chữ mạnh mẽ quen thuộc.
Trên giấy viết: “Khách hàng ưu tú có được quyền đặt trước không?”
Lâm Dư nhìn dòng chữ ấy, đứng yên tại chỗ vài giây, sau đó tai chậm rãi đỏ lên. Hứa Khả đi ngang qua, liếc thấy tờ giấy, bước chân hơi khựng lại rồi lập tức giả vờ không thấy. Lâm Dư vội vàng cất giấy vào ngăn kéo, nhưng khóe môi lại không giấu được nụ cười. Cậu bỗng cảm thấy công việc trợ lý này hình như càng ngày càng nguy hiểm, không phải vì tăng ca, cũng không phải vì áp lực, mà vì vị tổng tài vốn nên lạnh lùng xa cách kia đang dùng cách rất nghiêm túc để bước vào vùng an toàn của cậu.
Đúng lúc ấy, cửa văn phòng tổng giám đốc mở ra. Tạ Cảnh Thâm đứng bên trong, cà vạt chỉnh tề, vẻ mặt vẫn nghiêm túc như mọi ngày, nhưng ánh mắt khi rơi trên người Lâm Dư lại không còn lạnh hoàn toàn.
Tạ Cảnh Thâm nói: “Lâm Dư, mang tài liệu vào.”
Lâm Dư cầm tài liệu đứng dậy, đi được hai bước lại quay về lấy hộp bánh trên bàn. Cậu ôm cả tài liệu lẫn bánh, hít nhẹ một hơi rồi bước về phía văn phòng tổng giám đốc. Trước khi gõ cửa, cậu cúi đầu nhìn hộp bánh trong tay, trong lòng âm thầm bổ sung một dòng vào kế hoạch nghề nghiệp ban đầu.
Không bị đuổi việc, không tăng ca vô lý, không cống hiến quá một trăm phần trăm công suất.
Và tạm thời phải đề phòng tổng tài dùng bánh ngọt dụ dỗ mình tăng thêm hảo cảm ngoài phạm vi hợp đồng lao động.
(Hết chương 3)
Bình luận 💬 0