Chương 13: Căn Phòng Để Thở Và Lời Hứa Sau Năm Giờ
Thứ sáu, phòng nghỉ chung của văn phòng tổng giám đốc cuối cùng cũng hoàn thành. Căn phòng nhỏ từng chất đầy tài liệu cũ giờ có một chiếc sofa vải xám nhạt, hai chiếc ghế mềm màu xanh nhạt, một kệ trà nhỏ, vài hộp bánh quy đóng gói riêng và một tấm bảng nội quy rất nhỏ đặt cạnh cửa. Trên bảng viết: “Nghỉ tối đa ba mươi phút, vui lòng để công việc ngoài cửa. Nếu có việc khẩn cấp, hãy xác nhận nó thật sự khẩn cấp trước khi gọi người đang nghỉ.” Lâm Dư đứng trước cửa đọc lại từng dòng, trong lòng có cảm giác vui rất nhẹ, giống như nhìn thấy một chiếc bánh nướng thành công sau nhiều lần canh nhiệt độ.
Hứa Khả đi tới bên cạnh cậu, trên tay cầm một ly trà bạc hà vừa pha thử. Nàng nhìn căn phòng một lúc, sau đó rất nghiêm túc bước vào, ngồi xuống chiếc ghế mềm đầu tiên theo đúng sắp xếp đã thống nhất. Lâm Dư đứng ngoài cửa, vừa buồn cười vừa có chút căng thẳng, như thể đang quan sát người đầu tiên dùng thử một sản phẩm mới. Hứa Khả uống một ngụm trà, dựa lưng vào ghế khoảng mười giây, rồi ngẩng đầu nhìn cậu bằng vẻ mặt bình tĩnh quen thuộc.
Hứa Khả nói: “Ghế ổn. Trà ổn. Bánh quy hạnh nhân hơi ngọt hơn dự kiến, nhưng chấp nhận được. Quan trọng nhất là ở đây không nhìn thấy bàn làm việc của Tạ tổng, cảm giác áp lực giảm rõ rệt.”
Lâm Dư lập tức ghi lại trong sổ. “Bánh hạnh nhân giảm số lượng, tăng bánh yến mạch và mè đen. Đèn bàn có chói không?”
Hứa Khả nhìn chiếc đèn ánh vàng đặt trên kệ nhỏ, suy nghĩ vài giây rồi đáp. “Không chói. Nhưng nên thêm một tấm biển nhỏ bên trong nhắc người dùng đặt điện thoại chế độ im lặng. Nếu không nghỉ được năm phút lại nghe thông báo công việc, hiệu quả sẽ giảm.”
Lâm Dư gật đầu rất nhanh. “Đúng. Em sẽ thêm.”
Tạ Cảnh Thâm đứng ở cửa văn phòng tổng giám đốc nhìn hai người kiểm tra phòng nghỉ, ánh mắt dừng trên Lâm Dư đang cúi đầu ghi chép rất lâu. Cậu nghiêm túc đến mức như đang nghiệm thu một dự án lớn, nhưng dự án ấy không phải trung tâm thương mại, không phải hợp đồng ngân hàng, mà là một căn phòng để nhân viên có thể nghỉ ngắn giữa ngày. Trước đây, Tạ Cảnh Thâm từng nghĩ thay đổi công ty phải bắt đầu từ chiến lược, từ hệ thống thưởng phạt, từ kết quả tài chính. Bây giờ hắn mới hiểu, đôi khi thay đổi cũng có thể bắt đầu từ một chiếc ghế mềm, một ly trà ấm, một dòng chữ nói rằng công việc nên được để ngoài cửa.
Lâm Dư quay đầu nhìn thấy hắn, lập tức đi tới, giọng vừa hài lòng vừa có chút mong chờ. “Tạ tổng, Hứa thư ký đã dùng thử. Phản hồi ban đầu tốt. Theo quy trình, em là người thứ hai dùng thử, nhưng em đề nghị để anh dùng sofa trong văn phòng cùng lúc, để kiểm tra tính đồng bộ của quy định nghỉ trưa.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng thấp hơn khi chỉ có khoảng cách gần. “Em muốn anh nghỉ cùng em?”
Lâm Dư lập tức nhìn quanh, thấy Hứa Khả vẫn đang ngồi trong phòng nghỉ nhưng rõ ràng nghe thấy hết. Cậu tai hơi đỏ, cố giữ vẻ chuyên nghiệp. “Là kiểm tra quy trình đồng bộ. Một người ở phòng nghỉ chung, một người ở sofa văn phòng, đều không xử lý công việc trong hai mươi phút. Sau đó đối chiếu phản hồi.”
Hứa Khả đứng dậy đúng lúc, cầm ly trà đi ngang qua hai người với vẻ mặt không hề dao động. “Tôi xác nhận đây là kiểm tra quy trình. Hai người cứ đồng bộ.”
Lâm Dư càng đỏ tai hơn, nhưng vẫn kiên trì đẩy Tạ Cảnh Thâm về văn phòng nghỉ đúng giờ. Đến mười hai giờ ba mươi, sau khi cả hai ăn trưa xong, Tạ Cảnh Thâm ngồi trên sofa trong văn phòng, còn Lâm Dư vào phòng nghỉ chung, đặt điện thoại chế độ im lặng, ôm một chiếc gối nhỏ màu xanh nhạt ngồi xuống. Căn phòng yên tĩnh hơn cậu tưởng. Không có tiếng điện thoại nội bộ, không có âm thanh máy in, không có cảm giác chỉ cần ngẩng đầu là thấy văn phòng tổng giám đốc. Cậu dựa lưng vào ghế, bỗng nhận ra mình thật sự mệt hơn mình nghĩ.
Điện thoại của cậu rung nhẹ một lần, là tin nhắn từ Tạ Cảnh Thâm.
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Anh đang nghỉ. Không mở tài liệu.”
Lâm Dư nhìn tin nhắn, khóe môi cong lên, nhưng vẫn nghiêm túc nhắn lại. “Em cũng đang nghỉ. Không được nhắn nữa, nếu không sẽ vi phạm quy trình.”
Tạ Cảnh Thâm trả lời sau vài giây. “Tuân thủ. Hết giờ nghỉ gặp em.”
Lâm Dư đặt điện thoại xuống, ôm gối nhắm mắt. Hai mươi phút không dài, nhưng với cậu lại giống một khoảng trống rất quý. Cậu nghe tiếng điều hòa chạy nhẹ, mùi trà bạc hà thoang thoảng trong không khí, ngoài cửa thỉnh thoảng có tiếng bước chân rất nhỏ rồi xa dần. Không ai gọi cậu, không ai đưa tài liệu, không ai nói có việc gấp cần xử lý ngay. Lâm Dư bỗng cảm thấy căn phòng này không chỉ dành cho Tạ Cảnh Thâm hay Hứa Khả, cũng không chỉ dành cho nhân viên tầng bốn mươi tám. Nó cũng dành cho chính cậu, người luôn nói mình không muốn vừa làm vừa thở oxy nhưng đôi khi vẫn cố gắng quá nhiều để chứng minh điều đúng.
Khi chuông báo hết giờ nghỉ vang lên rất nhẹ, Lâm Dư mở mắt, cảm giác trong đầu nhẹ hơn rõ rệt. Cậu đi ra khỏi phòng nghỉ, vừa lúc Tạ Cảnh Thâm cũng mở cửa văn phòng bước ra. Hai người nhìn nhau qua khoảng cách không xa, không nói gì ngay, nhưng đều nhìn thấy ý cười trong mắt đối phương. Hứa Khả đứng bên bàn trợ lý, nhìn hai người như nhìn hai báo cáo thử nghiệm đạt yêu cầu.
Hứa Khả hỏi: “Phản hồi thế nào?”
Lâm Dư cầm sổ, giọng rất nghiêm túc. “Phòng nghỉ chung đạt yêu cầu. Cần bổ sung biển nhắc đặt điện thoại im lặng và đổi tỉ lệ bánh quy.”
Tạ Cảnh Thâm đứng cạnh bàn cậu, giọng bình tĩnh. “Sofa văn phòng đạt yêu cầu. Nhưng nếu không nhắn tin cho Lâm Dư trong giờ nghỉ, hiệu quả tuân thủ quy trình sẽ cao hơn.”
Lâm Dư lập tức ngẩng đầu nhìn hắn. “Anh còn biết tự kiểm điểm?”
Tạ Cảnh Thâm gật đầu. “Vì bị trừ điểm bạn trai thì không đáng.”
Hứa Khả cúi đầu nhìn tablet, khóe môi cong lên rất rõ. “Tôi sẽ ghi nhận: người dùng thử có ý thức cải thiện.”
Buổi chiều, phòng nghỉ chính thức mở cho nhóm văn phòng tổng giám đốc dùng thử. Người đầu tiên ngoài Hứa Khả và Lâm Dư bước vào là một nhân viên hành chính thường phụ trách in ấn tài liệu, cô đứng trước cửa do dự gần nửa phút mới dám hỏi có thật sự được nghỉ không. Lâm Dư không trả lời bằng lý thuyết dài, chỉ chỉ vào bảng nội quy nhỏ rồi đưa cho cô một gói bánh yến mạch. Cô gái nhận bánh, ngồi vào ghế mềm, ban đầu còn căng thẳng như đang làm chuyện sai, nhưng sau mười phút, vai nàng rõ ràng thả lỏng hơn.
Nhân viên hành chính đi ra sau hai mươi phút, vẻ mặt vẫn hơi ngượng nhưng ánh mắt sáng hơn. “Trợ lý Lâm, em thấy đầu nhẹ hơn thật. Nhưng em cứ sợ có người gọi mình.”
Lâm Dư mỉm cười, giọng rất chắc. “Nếu không khẩn cấp thật, họ nên chờ em nghỉ xong. Nếu khẩn cấp thật, họ sẽ nói rõ. Em không cần tự cảm thấy có lỗi trước.”
Nhân viên kia gật đầu, nhỏ giọng nói cảm ơn rồi quay lại bàn làm việc. Không lâu sau, một trợ lý khác cũng đăng ký nghỉ mười lăm phút vì buổi sáng phải xử lý cuộc gọi dài với chi nhánh. Cứ như vậy, căn phòng nhỏ vốn yên lặng bắt đầu có người bước vào, có người bước ra, không đông, không ồn, nhưng thật sự được dùng. Lâm Dư nhìn bảng đăng ký ngắn trên hệ thống, trong lòng có cảm giác thành tựu khác hẳn việc hoàn thành biên bản hay gửi tài liệu đúng hạn.
Đến bốn giờ, báo cáo thử nghiệm tuần đầu tiên của quy trình làm việc lành mạnh được gửi cho hội đồng. Ngoài số liệu hiệu suất, Hứa Khả còn thêm phần phản hồi ẩn danh của nhân viên về phòng nghỉ chung, trong đó có một câu khiến Lâm Dư đọc rất lâu: “Tôi lần đầu tiên cảm thấy công ty nói nghỉ ngơi là thật, không phải khẩu hiệu.” Cậu nhìn câu ấy, rồi nhìn Tạ Cảnh Thâm đang đứng bên cạnh, bỗng cảm thấy những lời mỉa mai trước đó không còn nặng nữa. Chỉ cần có một người vì căn phòng này mà bớt ngột ngạt, nó đã có ý nghĩa.
Tạ Cảnh Thâm đọc xong báo cáo, nhìn cậu. “Em muốn gửi ngay hôm nay?”
Lâm Dư suy nghĩ vài giây rồi lắc đầu. “Không. Còn thiếu số liệu sử dụng buổi chiều. Gửi sáng mai tốt hơn. Nếu gửi vội để chứng minh, lại không đúng tinh thần quy trình.”
Tạ Cảnh Thâm gật đầu. “Vậy sáng mai gửi.”
Lâm Dư nhìn hắn, mắt hơi cong. “Tạ tổng hiện tại rất biết không vội.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng thấp đi. “Vì có người dạy anh.”
Lâm Dư cúi đầu thu tài liệu, nhỏ giọng. “Bạn trai bậc ba hôm nay biểu hiện rất ổn.”
Tạ Cảnh Thâm hỏi: “Có phần thưởng không?”
Lâm Dư ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc nhưng tai đã đỏ. “Sau giờ làm.”
Tạ Cảnh Thâm không hỏi tiếp, chỉ nhìn đồng hồ. Còn ba mươi phút nữa đến năm giờ. Hắn quay về văn phòng xử lý nốt email cần trả lời, còn Lâm Dư hoàn thiện bảng theo dõi phòng nghỉ chung. Mọi thứ diễn ra rất bình thường, nhưng trong sự bình thường ấy có một sự yên ổn mà cả hai đều nhận ra. Không cần vội vàng, không cần chứng minh bằng cách kiệt sức, chỉ cần từng ngày làm đúng việc, nghỉ đúng lúc, yêu đúng cách.
Năm giờ, Tạ Cảnh Thâm bước ra khỏi văn phòng. Khu trợ lý hôm nay có người vừa từ phòng nghỉ đi ra, có người đang thu dọn túi, có người nói nhỏ tối nay sẽ về ăn cơm với gia đình. Không còn ai vì Tạ tổng xuất hiện đúng giờ mà sợ hãi, cũng không còn ai xem năm giờ như một ranh giới tội lỗi. Lâm Dư đứng cạnh bàn mình, nhìn cảnh ấy, bỗng nhớ ngày đầu tiên mình đúng giờ xách túi rời đi trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người. Khi ấy cậu chỉ muốn sống sót qua thử việc, không ngờ có ngày cả tầng này sẽ cùng học cách tan làm.
Tạ Cảnh Thâm đi đến bên cạnh cậu. “Đi thôi.”
Lâm Dư khoác túi lên vai, cầm hộp bánh nhỏ đã chuẩn bị riêng cho hắn. “Hôm nay ăn ở ngoài hay về nhà em?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Anh đặt bàn ở nhà hàng gần bờ sông. Không có công việc, không có đối tác, chỉ có hai chúng ta.”
Lâm Dư hơi ngẩn ra, sau đó khóe môi chậm rãi cong lên. “Hẹn hò chính thức?”
Tạ Cảnh Thâm gật đầu. “Hẹn hò chính thức.”
Hứa Khả đứng bên cạnh nghe thấy, rất bình tĩnh nói: “Tôi xác nhận hôm nay sau năm giờ không có việc khẩn cấp. Hai người có thể hẹn hò chính thức.”
Lâm Dư mặt nóng lên, nhưng lần này không trốn. “Cảm ơn Hứa thư ký. Chị cũng về nghỉ đi.”
Hứa Khả cầm túi, mỉm cười rất nhẹ. “Tôi sẽ dùng quy trình do cậu đề xuất.”
Bữa tối bên bờ sông hôm ấy yên tĩnh hơn những lần trước. Nhà hàng có ánh đèn ấm, bàn đặt cạnh cửa kính, bên ngoài là mặt nước lấp lánh dưới ánh thành phố. Tạ Cảnh Thâm không đặt hoa quá lớn, chỉ có một bình hoa nhỏ màu trắng ở giữa bàn, vừa đủ đẹp mà không phô trương. Lâm Dư nhìn bình hoa, lại nhìn hắn, trong lòng mềm đi rất nhanh. Người này vẫn nghiêm túc đến mức đặt bàn cũng giống lên kế hoạch dự án, nhưng đã học được cách không làm mọi thứ quá áp lực.
Tạ Cảnh Thâm đưa thực đơn cho cậu. “Hôm nay em chọn.”
Lâm Dư nhận thực đơn, nhìn một lượt rồi hỏi: “Anh có món muốn ăn không?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Anh muốn ăn món em thấy ngon.”
Lâm Dư lập tức ngẩng đầu. “Bạn trai bậc ba không được dùng câu này để lười chọn món.”
Tạ Cảnh Thâm khẽ cười. “Vậy anh chọn canh bí đỏ và cá hấp. Em chọn món còn lại.”
Lâm Dư hài lòng. “Tiến bộ. Có chính kiến ăn uống.”
Bữa ăn diễn ra rất chậm. Họ không nói chuyện công việc, chỉ nói về Bông Gòn gần đây béo lên một chút, về việc dì Trương muốn thử công thức bánh quy mè đen, về phòng nghỉ chung liệu có nên thêm vài quyển sách ngắn hay không. Tạ Cảnh Thâm nói hắn chưa từng nghĩ một ngày mình sẽ nghiêm túc thảo luận việc chọn bánh quy ít đường cho nhân viên, còn Lâm Dư nói cậu cũng chưa từng nghĩ mình sẽ yêu một tổng tài từng bị cả công ty xem như nguồn phát áp lực. Hai người nhìn nhau, rồi cùng bật cười rất nhẹ.
Sau bữa tối, Tạ Cảnh Thâm đưa Lâm Dư đi dạo bên bờ sông. Gió đêm mát, ánh đèn trải dài trên mặt nước. Lâm Dư đi bên cạnh hắn, tay được nắm rất tự nhiên. Sau một đoạn đường, cậu chủ động dừng lại bên lan can, nhìn dòng nước chảy chậm trước mặt. Hôm nay trong lòng cậu rất đầy, nhưng không phải kiểu đầy đến ngột ngạt, mà là đầy đủ đến mức muốn nói điều gì đó quan trọng hơn những câu đùa về cấp bậc bạn trai.
Lâm Dư quay sang nhìn hắn. “Cảnh Thâm.”
Tạ Cảnh Thâm dừng bước. “Anh đây.”
Lâm Dư nắm tay hắn chặt hơn một chút, giọng nhẹ nhưng rõ. “Em nghĩ, sau khi hết tháng thử nghiệm quy trình mới, nếu kết quả tốt, chúng ta có thể làm một buổi chia sẻ nội bộ nhỏ. Không phải tuyên truyền em, cũng không phải khen anh, mà để các phòng ban nói thật xem điều gì giúp họ bớt mệt, điều gì còn chưa ổn. Nếu muốn thay đổi lâu dài, không thể chỉ dựa vào văn phòng tổng giám đốc.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt dịu xuống. “Được. Anh sẽ để phòng nhân sự chuẩn bị. Nhưng em không cần đứng một mình.”
Lâm Dư mỉm cười. “Em biết. Anh đứng cạnh em.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn nụ cười ấy, rất lâu không nói. Sau đó hắn đưa tay chạm nhẹ vào tóc cậu, như hỏi ý. Lâm Dư không tránh, chỉ hơi ngẩng đầu nhìn hắn. Gió đêm làm tóc cậu hơi rối, ánh mắt lại sáng và mềm. Tạ Cảnh Thâm bỗng cảm thấy mọi năm tháng làm việc đến kiệt sức trước đây giống một con đường rất dài, nhưng may mắn là cuối con đường ấy, hắn gặp được một người cầm nửa cái bánh xốp, ngơ ngác nhìn hắn rồi dạy hắn cách sống chậm lại.
Tạ Cảnh Thâm thấp giọng. “Dư Dư, anh có thể hôn em không?”
Lâm Dư nhìn quanh. Bờ sông lúc này không quá đông, nơi họ đứng lại có bóng cây che một phần. Cậu mặt hơi nóng, nhưng vẫn gật đầu. “Có thể. Nhưng đừng quá lâu.”
Tạ Cảnh Thâm cúi xuống hôn cậu. Nụ hôn lần này dịu dàng nhưng sâu hơn những lần trước, vẫn giữ trong giới hạn Lâm Dư cho phép, nhưng mang theo tình cảm rõ ràng hơn rất nhiều. Lâm Dư nhắm mắt, tay níu lấy vạt áo khoác của hắn, để mình được kéo gần hơn một chút. Vị canh bí đỏ và trà hoa cúc dường như vẫn còn vương rất nhẹ, hòa vào hơi thở của nhau, khiến khoảnh khắc ấy ngọt một cách yên ổn.
Khi Tạ Cảnh Thâm rời ra, Lâm Dư tựa trán vào vai hắn, hơi thở hơi loạn nhưng mắt rất sáng. “Anh càng ngày càng giỏi hôn.”
Tạ Cảnh Thâm im lặng một giây, rồi giọng khàn hơn. “Vì em cho anh luyện tập.”
Lâm Dư lập tức đỏ mặt, đưa tay đánh nhẹ lên tay hắn. “Cảnh Thâm!”
Tạ Cảnh Thâm khẽ cười, ôm cậu vào lòng. “Anh sai rồi.”
Lâm Dư dựa vào hắn, nhưng khóe môi không hạ xuống. “Không có thành ý.”
Tạ Cảnh Thâm cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cậu. “Vậy anh dùng cả đời sửa.”
Lâm Dư khựng lại. Câu này không lớn, không giống một lời cầu hôn, nhưng lại dài hơn tất cả những lời hứa trước đây. Cả đời. Hai chữ ấy rơi xuống rất nhẹ giữa tiếng gió sông, nhưng khiến trái tim cậu đập chậm lại một nhịp rồi mềm xuống. Cậu không hỏi hắn có chắc không, cũng không dùng quy tắc để che đi cảm xúc. Bởi Tạ Cảnh Thâm đã dùng rất nhiều ngày nhỏ để chứng minh sự nghiêm túc của mình, từ một bữa sáng đúng giờ đến một căn phòng nghỉ cho cả tầng bốn mươi tám.
Lâm Dư ôm hắn chặt hơn một chút. “Vậy anh phải khỏe mạnh sống chậm lại. Nếu muốn dùng cả đời sửa, không được vừa sửa vừa thở oxy.”
Tạ Cảnh Thâm cười rất khẽ. “Được. Anh nghe em.”
Đêm đó, Tạ Cảnh Thâm đưa Lâm Dư về nhà. Trước cổng, hai người nắm tay một lúc lâu hơn mọi ngày. Lâm Dư nhìn hắn, đột nhiên lấy từ túi ra một chiếc chìa khóa nhỏ có móc hình mèo trắng xám. Tạ Cảnh Thâm nhìn chiếc móc, nhận ra đó là phiên bản giống Bông Gòn mà cậu mua ở chợ thủ công hôm trước, nhưng chiếc này nhỏ hơn, như được giữ lại rất lâu.
Lâm Dư đưa cho hắn, giọng hơi nhỏ. “Cái này không phải chìa khóa nhà em. Anh đừng hiểu lầm. Là chìa khóa hộp bánh trong phòng em thôi. Sau này nếu đến nhà em, anh có thể tự lấy phần bánh em để riêng cho anh. Nhưng chỉ lấy phần có ghi tên anh, không được ăn nhầm của cha em.”
Tạ Cảnh Thâm nhận lấy chiếc chìa khóa nhỏ, ánh mắt sâu xuống đến mức Lâm Dư suýt không dám nhìn. Đây chỉ là một món đồ nhỏ, thậm chí lý do còn rất buồn cười, nhưng ý nghĩa lại không hề nhỏ. Lâm Dư đang cho hắn một vị trí cố định trong đời sống của mình, không phải khách đến ăn cơm, không phải bạn trai thỉnh thoảng được tặng bánh, mà là người có một phần bánh được để riêng, có một chiếc chìa khóa nhỏ để mở nó.
Tạ Cảnh Thâm nắm chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay. “Anh sẽ không ăn nhầm.”
Lâm Dư nhìn hắn, cố giữ vẻ nghiêm túc. “Nếu ăn nhầm, cha em sẽ trừ điểm bạn trai.”
Tạ Cảnh Thâm thấp giọng. “Vậy em thì sao?”
Lâm Dư suy nghĩ một chút, rồi mỉm cười. “Em sẽ làm thêm cho anh. Nhưng anh vẫn bị trừ điểm.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, cuối cùng không nhịn được ôm cậu thêm một lần. Lâm Dư để hắn ôm, mặt vùi vào vai hắn, trong lòng ngọt đến mức không cần ăn bánh. Sau khi vào nhà, cậu nhìn qua cửa sổ thấy Tạ Cảnh Thâm vẫn đứng ngoài cổng một lúc, cúi đầu nhìn chiếc chìa khóa nhỏ trong tay, rồi mới xoay người lên xe. Cảnh ấy khiến cậu đứng yên rất lâu, đến khi Lâm Dật đi ngang qua phía sau ho nhẹ một tiếng.
Lâm Dật nói: “Chỉ là chìa khóa hộp bánh mà em làm như trao tín vật định tình.”
Lâm Dư quay đầu, mặt đỏ nhưng vẫn rất bình tĩnh phản bác. “Với em, bánh rất quan trọng.”
Lâm Dật nhìn cậu, rồi bật cười. “Biết rồi. Vậy xem ra cậu ấy thật sự rất quan trọng.”
Lâm Dư không phủ nhận nữa. Cậu ôm Bông Gòn đang đi ngang qua lên, nhỏ giọng nhưng rõ ràng. “Ừ. Anh ấy rất quan trọng.”
Tối ấy, Tạ Cảnh Thâm nhắn tin báo đã về nhà như thường lệ. Nhưng lần này, ngoài ảnh quyển sách và chiếc bookmark lá bạc hà, hắn còn gửi thêm ảnh chiếc chìa khóa móc mèo được đặt rất cẩn thận trên bàn đầu giường.
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Đã cất kỹ. Không mở laptop. Chuẩn bị ngủ.”
Lâm Dư nằm trên giường, Bông Gòn cuộn bên cạnh, khóe môi cong lên. “Bạn trai bậc ba hôm nay biểu hiện xuất sắc. Chìa khóa hộp bánh chính thức có hiệu lực.”
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Vậy anh có thể xin một quyền lợi dài hạn không?”
Lâm Dư nhìn dòng chữ ấy, tim khẽ động. “Quyền lợi gì?”
Tạ Cảnh Thâm trả lời rất nhanh, nhưng từng chữ đều khiến Lâm Dư đọc rất lâu.
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Sau này, mỗi ngày tan làm đúng giờ nếu không có việc khẩn cấp, anh muốn được đưa em về nhà.”
Lâm Dư nhìn màn hình, trong lòng mềm xuống thành một dòng nước ấm. Đây không phải lời hứa hào nhoáng, cũng không phải yêu cầu quá mức. Chỉ là mỗi ngày sau giờ làm, nếu công việc cho phép, hắn muốn đưa cậu về nhà. Một lời hẹn dài hơn giờ tan làm, lặp lại trong rất nhiều ngày bình thường phía trước. Đối với Lâm Dư, điều này còn khiến cậu rung động hơn những lời quá lớn.
Lâm Dư nhắn: “Được. Nhưng nếu em muốn tự về hoặc về với gia đình, anh không được buồn.”
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Anh sẽ không buồn. Anh chỉ chờ ngày hôm sau.”
Lâm Dư ôm gối, cười đến mắt cong lên. “Ngủ ngon, anh.”
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Ngủ ngon, Dư Dư.”
Lâm Dư tắt điện thoại, nằm trong bóng tối rất lâu vẫn không ngủ ngay. Cậu nghĩ đến phòng nghỉ mới, đến chiếc sofa màu xám nhạt, đến nhân viên hành chính lần đầu tiên dám nghỉ hai mươi phút, đến Tạ Cảnh Thâm cầm chìa khóa hộp bánh bằng vẻ mặt nghiêm túc như nhận một hợp đồng quan trọng. Mọi thứ trong câu chuyện này hình như đều bắt đầu từ những điều rất nhỏ, nhưng chính những điều nhỏ ấy lại đang đưa họ đi rất xa.
Còn tương lai, có lẽ vẫn sẽ có công việc, có áp lực, có lời đồn, có những ngày mệt mỏi.
Nhưng cũng sẽ có phòng nghỉ, có bánh, có bàn tay nắm sau năm giờ chiều, có người đưa nhau về nhà.
Và có một lời hẹn dài hơn tất cả những buổi tăng ca từng có.
(Hết chương 13)
Bình luận 💬 0