Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU 5 GIỜ TỔNG TÀI KHÔNG LÀM VIỆC NỮA

Chương 14: Kỳ Thử Việc Cuối Cùng Và Một Đề Nghị Không Giống Công Việc

Chương 1: Trợ Lý Mới Đúng Giờ Tan Làm Chương 2: Tổng Tài Bắt Đầu Nuôi Trợ Lý Chương 3: Bánh Ngọt, Sofa Và Cuộc Họp Sắp Mất Kiểm Soát Chương 4: Trợ Lý Ngủ Gật Và Tổng Tài Tự Giác Giảm Âm Lượng Chương 5: Tổng Tài Ghen Với Một Hộp Bánh Chương 6: Chương 6: Cuối Tuần Không Tăng Ca Và Một Cuộc Hẹn Bị Cả Nhà Theo Dõi Chương 7: Khách Hàng Ưu Tú Bậc Ba Chương 8: Lời Đồn Và Một Lần Công Khai Thiên Vị Chương 9: Em Đồng Ý Chương 10: Bạn Trai Tổng Tài Và Quy Trình Yêu Đương Trong Giờ Làm Chương 11: Bạn Trai Bậc Hai Và Chiếc Sofa Trong Văn Phòng Tổng Tài Chương 12: Phòng Nghỉ Mới Và Một Lời Hẹn Dài Hơn Giờ Tan Làm Chương 13: Căn Phòng Để Thở Và Lời Hứa Sau Năm Giờ Chương 14: Kỳ Thử Việc Cuối Cùng Và Một Đề Nghị Không Giống Công Việc Chương 15: Phu Nhân Tổng Tài Và Vị Trí Cao Nhất Công Ty

Chương 14: Kỳ Thử Việc Cuối Cùng Và Một Đề Nghị Không Giống Công Việc

Một tháng thử nghiệm quy trình làm việc lành mạnh trôi qua nhanh hơn Lâm Dư tưởng. Phòng nghỉ chung từ chỗ khiến mọi người ngại bước vào đã dần có lịch sử dụng đều đặn, số cuộc họp kéo dài quá giờ giảm rõ rệt, còn câu “việc này có thật sự khẩn cấp không” bắt đầu trở thành câu hỏi bình thường trong các nhóm dự án. Tầng bốn mươi tám vẫn bận, vẫn có báo cáo, vẫn có những ngày lịch họp dày đến mức nhìn thôi đã muốn thở dài, nhưng sự bận rộn ấy không còn giống một dòng nước cuốn người ta đi không kịp ngẩng đầu. Lâm Dư nhìn bảng tổng hợp số liệu trên màn hình, bỗng nhớ ngày đầu mình đến công ty chỉ mong không bị đuổi, không ngờ cuối cùng lại trở thành người chuẩn bị báo cáo chứng minh cả một tầng có thể làm việc tốt hơn khi được phép nghỉ ngơi tử tế.

Hứa Khả đứng cạnh bàn cậu, trên tay cầm bản in báo cáo cuối tháng, vẻ mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt rõ ràng nhẹ hơn rất nhiều so với trước kia. Nàng đã dùng phòng nghỉ ba lần trong tuần này, mỗi lần đúng hai mươi phút, không mang điện thoại công việc vào, cũng không vì thế mà làm chậm bất kỳ đầu việc nào. Sự thay đổi này ở một thư ký trưởng từng quen chịu áp lực suốt nhiều năm có sức thuyết phục hơn mọi câu khẩu hiệu. Vì vậy khi nàng đặt báo cáo xuống trước mặt Lâm Dư, giọng nói mang theo chút tán thưởng rất thật.

Hứa Khả nói: “Số liệu đủ đẹp để gửi hội đồng. Thời lượng họp trung bình giảm ba mươi hai phần trăm, số yêu cầu xử lý sau giờ làm giảm bốn mươi mốt phần trăm, tỉ lệ hoàn thành đúng hạn tăng mười sáu phần trăm. Quan trọng hơn, phản hồi ẩn danh cho thấy nhân viên cảm thấy được quyền hỏi lại nhiệm vụ sau giờ làm mà không sợ bị xem là thiếu trách nhiệm.”

Lâm Dư cúi đầu đọc từng dòng, trong lòng vui nhưng vẫn không dám thả lỏng quá nhanh. “Phải thêm phần rủi ro nữa. Một số quản lý vẫn phản ánh quy trình khiến họ khó điều động người vào phút cuối, nghĩa là phần phân loại nhiệm vụ chưa đủ quen. Nếu chỉ viết mặt tốt, hội đồng sẽ nói chúng ta tô hồng số liệu.”

Tạ Cảnh Thâm từ văn phòng bước ra đúng lúc, nghe câu ấy liền dừng lại cạnh bàn cậu. Hắn không cầm cà phê, cũng không cầm chồng tài liệu dày như những ngày đầu, chỉ có một chiếc cốc giữ nhiệt đựng trà hoa cúc trong tay. Một tháng qua, hắn đã thật sự quen với việc nghỉ trưa ngắn khi lịch sáng quá dày, quen ăn cơm không đọc email, quen để laptop đóng lại sau khi về nhà. Điều khiến Lâm Dư hài lòng nhất là những thói quen ấy không còn cần cậu nhắc từng lần nữa, Tạ Cảnh Thâm đã bắt đầu tự làm, giống như một người cuối cùng cũng học được cách thở đều.

Tạ Cảnh Thâm đặt cốc xuống, giọng rất bình tĩnh. “Thêm rủi ro và phương án cải thiện. Hội đồng có thể phản đối, nhưng không thể phủ nhận kết quả. Lâm Dư, chiều nay em trình bày phần quy trình, anh trình bày phần quyết định mở rộng thử nghiệm.”

Lâm Dư ngẩng đầu, hơi khựng lại. “Em trình bày sao? Không phải Hứa thư ký trình bày sẽ khách quan hơn à?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt nghiêm túc nhưng không ép buộc. “Hứa Khả có thể trình bày, nhưng đây là quy trình do em đề xuất và điều chỉnh xuyên suốt. Nếu em muốn tránh chú ý, anh tôn trọng. Nhưng nếu em muốn tự mình nói kết quả của nó, anh nghĩ em có đủ tư cách.”

Lâm Dư im lặng vài giây rồi cúi đầu nhìn bản báo cáo. Trước kia, cậu nhất định sẽ chọn tránh, bởi bị chú ý phiền phức, bị đánh giá phiền phức, đứng trước hội đồng càng phiền phức hơn. Nhưng sau một tháng nhìn từng người bước vào phòng nghỉ, nhìn nhân viên mới biết hỏi rõ nhiệm vụ, nhìn Hứa Khả ăn trưa đúng giờ, nhìn Tạ Cảnh Thâm không còn dùng nửa đêm để chứng minh bản thân, cậu bỗng cảm thấy mình không nên trốn phía sau báo cáo. Đây không còn là câu chuyện của một thiếu gia đi làm trải nghiệm đời, mà là kết quả của rất nhiều người cùng thử sống đỡ mệt hơn.

Lâm Dư hít nhẹ một hơi, gật đầu. “Được. Em trình bày. Nhưng nếu có người hỏi đời tư hoặc lôi quan hệ của chúng ta vào, anh không được lập tức nổi giận, để em trả lời trước.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng trầm xuống. “Anh không nổi giận tùy tiện.”

Hứa Khả cầm tablet, bình tĩnh chen vào. “Tạ tổng, theo quan sát thực tế, khi người khác công kích trợ lý Lâm, khả năng anh lạnh mặt trong vòng ba giây là rất cao.”

Lâm Dư lập tức bật cười, còn Tạ Cảnh Thâm im lặng nhìn Hứa Khả một thoáng rồi rất nghiêm túc sửa lại. “Vậy anh cố gắng giữ trong năm giây.”

Lâm Dư cười đến mắt cong lên, chút căng thẳng trước cuộc họp cũng tan đi không ít. Cậu cúi đầu chỉnh lại báo cáo, thêm phần rủi ro, thêm số liệu đối chiếu và vài ví dụ cụ thể không nêu tên. Hứa Khả phụ trách kiểm tra ngôn từ, Tạ Cảnh Thâm phụ trách chốt phần quyết định mở rộng thử nghiệm sang ba phòng ban khác. Ba người làm việc đến gần mười hai giờ, nhưng đúng mười hai giờ, Tạ Cảnh Thâm đóng tài liệu lại, nhìn Lâm Dư bằng ánh mắt không cho thương lượng.

Tạ Cảnh Thâm nói: “Ăn trưa.”

Lâm Dư nhìn bản báo cáo còn một đoạn chưa căn chỉnh, theo bản năng muốn nói thêm năm phút, nhưng vừa mở miệng đã thấy Tạ Cảnh Thâm nhướng mày rất nhẹ. Cậu nhớ ra mình từng ép hắn tuân thủ quy trình thế nào, bây giờ nếu chính mình phá vỡ thì chẳng khác nào tự đánh rơi uy tín. Vì vậy cậu lưu file, đóng máy tính, cầm hộp bánh trên bàn lên như một người biết nhận lỗi đúng lúc.

Lâm Dư nói nhỏ: “Ăn trưa thì ăn trưa. Nhưng sau bữa trưa anh cũng phải nghỉ hai mươi phút, chiều họp hội đồng không được dùng trạng thái thiếu ngủ để áp người.”

Tạ Cảnh Thâm cúi đầu nhìn cậu, ánh mắt có ý cười. “Anh nghe em.”

Hứa Khả cầm túi cơm đặt sẵn, thản nhiên đi trước hai người. “Hai người cứ tiếp tục quản nhau. Tôi đi ăn trước, tránh trở thành người vi phạm quy trình duy nhất trong văn phòng tổng giám đốc.”

Buổi chiều, cuộc họp hội đồng mở rộng bắt đầu đúng hai giờ ba mươi. Không khí lần này bớt căng hơn lần trước, vì số liệu một tháng đã đủ rõ, lại có phản hồi tích cực từ nhân viên và báo cáo tiến độ dự án không hề chậm. Phùng đổng vẫn có mặt, sắc mặt không quá dễ chịu nhưng cũng không còn vẻ chắc chắn như lần công kích trước. Lâm Dư ngồi cạnh Tạ Cảnh Thâm, trước mặt là bản trình chiếu đã được sửa đến mức không thể gọn hơn, trong lòng vẫn hơi căng nhưng không còn sợ đến mức muốn trốn. Khi đến lượt mình, cậu đứng dậy, nhìn quanh phòng một vòng rồi mở slide đầu tiên.

Lâm Dư nói: “Báo cáo này không nhằm chứng minh làm ít hơn sẽ tốt hơn. Điều chúng tôi muốn chứng minh là khi trách nhiệm rõ hơn, cuộc họp rõ hơn, nhiệm vụ sau giờ làm được phân loại rõ hơn, cùng một lượng công việc có thể được hoàn thành với ít hao tổn vô hình hơn. Một tháng thử nghiệm chưa đủ để kết luận dài hạn, nhưng đủ để cho thấy việc giảm tăng ca vô lý không làm hiệu suất giảm. Ngược lại, nó buộc các bộ phận phải chuẩn bị tốt hơn trong giờ làm.”

Một thành viên hội đồng nhìn bản số liệu, hỏi bằng giọng khá ôn hòa. “Vậy những phản hồi tiêu cực chủ yếu đến từ đâu?”

Lâm Dư chuyển sang trang tiếp theo, giọng vẫn rõ ràng. “Chủ yếu đến từ cấp quản lý trung gian chưa quen phân loại mức độ khẩn cấp. Một số người cho rằng quy trình làm chậm phản ứng, nhưng khi đối chiếu ví dụ cụ thể, phần lớn nhiệm vụ được gọi là khẩn cấp thực tế có thể xử lý trong sáng hôm sau nếu có kế hoạch trước. Vì vậy phương án cải thiện tiếp theo là đào tạo quản lý cách xác định nhiệm vụ khẩn cấp thật, đồng thời yêu cầu nhân viên phản hồi tiến độ rõ ràng hơn để tránh lạm dụng quyền từ chối.”

Phùng đổng cuối cùng cũng mở miệng, giọng vẫn sắc nhưng không còn trực tiếp công kích như trước. “Trợ lý Lâm, cậu nói rất hợp lý trên giấy. Nhưng văn hóa doanh nghiệp không thể chỉ dựa vào cảm nhận thoải mái của nhân viên. Nếu ai cũng đặt ranh giới cá nhân lên trước, khi công ty gặp khủng hoảng thật sự, ai sẽ đứng ra?”

Lâm Dư nhìn ông, không né tránh. “Người được nghỉ ngơi tử tế trong thời gian bình thường mới có sức đứng ra khi khủng hoảng thật sự xảy ra. Nếu ngày nào cũng bị đặt vào trạng thái khẩn cấp giả, đến lúc khẩn cấp thật đến, mọi người chỉ còn kiệt sức và oán khí. Tôi không cho rằng ranh giới cá nhân đối lập với trách nhiệm. Ngược lại, ranh giới rõ ràng giúp trách nhiệm không bị tiêu hao vào những việc đáng lẽ có thể quản lý tốt hơn.”

Phòng họp yên lặng vài giây. Lần này không ai cười, cũng không ai ho nhẹ để giấu cảm xúc, bởi câu trả lời của Lâm Dư không chỉ hài hước như những lần trước, mà đã có độ vững của một người thật sự đi qua cả quá trình. Tạ Cảnh Thâm ngồi bên cạnh nhìn cậu, không chen vào, cũng không vội bảo vệ. Hắn biết Lâm Dư không cần hắn đứng trước trong khoảnh khắc này. Cậu đang đứng cạnh hắn, dùng giọng nói của chính mình để bảo vệ điều mình tin là đúng.

Phùng đổng nhìn Tạ Cảnh Thâm. “Tạ tổng, cậu quyết định thế nào?”

Tạ Cảnh Thâm đặt tay lên bản báo cáo, giọng bình tĩnh mà dứt khoát. “Tiếp tục duy trì quy trình tại văn phòng tổng giám đốc, đồng thời mở rộng thử nghiệm sang phòng pháp chế, vận hành và dự án trong hai tháng. Sau hai tháng, đánh giá lại bằng số liệu. Ngoài ra, phòng nghỉ ngắn sẽ giữ lại, nếu phản hồi tốt sẽ mở thêm tại hai tầng có cường độ họp cao nhất.”

Một thành viên hội đồng khác gật đầu. “Tôi đồng ý thử nghiệm mở rộng. Ít nhất số liệu hiện tại cho thấy hướng này đáng tiếp tục.”

Phùng đổng không nói thêm nữa, chỉ khẽ gật đầu, xem như không phản đối. Lâm Dư ngồi xuống, bàn tay dưới bàn nhẹ nhàng thả lỏng. Cậu không nhận ra mình đã nín thở cho đến khi Tạ Cảnh Thâm đặt một tờ giấy nhỏ trước mặt cậu. Trên giấy là nét chữ quen thuộc: “Em làm rất tốt. Sau giờ làm có phần thưởng.” Lâm Dư nhìn dòng chữ ấy, tai chậm rãi đỏ lên, nhưng khóe môi không nhịn được cong nhẹ.

Cuộc họp kết thúc lúc bốn giờ mười. Khi mọi người rời phòng, vài quản lý trẻ chủ động đến cảm ơn Lâm Dư, nói rằng nếu quy trình mở rộng sang phòng họ, họ sẵn sàng phối hợp thử nghiệm. Hứa Khả nhận phần việc cập nhật thông báo nội bộ, còn Tạ Cảnh Thâm đứng lại chờ Lâm Dư thu dọn laptop. Không ai nói về chuyện riêng trước mặt người khác, nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt Tạ Cảnh Thâm đặt trên người Lâm Dư, người tinh ý đều hiểu sự thiên vị ngoài công việc kia vẫn ở đó, chỉ là không làm lu mờ năng lực của cậu.

Lâm Dư ôm laptop đi cạnh hắn về văn phòng, vừa vào cửa đã thở ra thật dài. “Em nghĩ Phùng đổng hôm nay ít nhất không còn muốn dùng ánh mắt đóng băng em nữa.”

Tạ Cảnh Thâm nhận laptop từ tay cậu đặt lên bàn, giọng rất nghiêm túc. “Vì em nói bằng số liệu và kết quả. Ông ấy không thích, nhưng không thể phủ nhận.”

Lâm Dư ngồi xuống sofa, ôm gối nhỏ mà không biết từ khi nào đã xuất hiện trong văn phòng hắn. “Em vẫn hơi run. Lúc hỏi nếu ai cũng đặt ranh giới cá nhân lên trước thì ai đứng ra khi khủng hoảng, em thật sự muốn trả lời rằng người thiếu ngủ chắc chắn đứng không vững.”

Tạ Cảnh Thâm ngồi xuống bên cạnh cậu, khóe môi cong lên. “Câu chính thức của em tốt hơn.”

Lâm Dư dựa lưng vào sofa, nghiêng đầu nhìn hắn. “Bạn trai bậc ba hôm nay giữ bình tĩnh tốt. Không lạnh mặt trong ba giây.”

Tạ Cảnh Thâm cúi đầu nhìn cậu. “Vì em nói muốn tự trả lời trước. Anh nghe em.”

Lâm Dư nhìn hắn, trong lòng lại mềm đi. Sau một tháng yêu nhau, Tạ Cảnh Thâm đã thật sự học được cách không vội thay cậu gánh mọi thứ. Hắn đứng bên cạnh, cho cậu điểm tựa, nhưng không lấy mất cơ hội để cậu tự chứng minh. Điều này đối với Lâm Dư quan trọng hơn bất kỳ lời bảo vệ nồng nhiệt nào.

Lâm Dư nhỏ giọng hỏi: “Phần thưởng sau giờ làm là gì?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn đồng hồ. “Còn bốn mươi phút nữa. Em muốn biết ngay hay muốn chờ?”

Lâm Dư ôm gối, suy nghĩ rất nghiêm túc. “Nếu là bánh, em muốn biết ngay. Nếu là chuyện khiến em đỏ mặt, anh chờ sau giờ làm.”

Tạ Cảnh Thâm khẽ cười. “Vậy chờ sau giờ làm.”

Lâm Dư lập tức đỏ tai, biết mình đoán đúng hướng nguy hiểm. Nhưng cậu không hỏi tiếp, chỉ đứng dậy về bàn làm việc chỉnh lại biên bản cuộc họp. Đến năm giờ, thông báo mở rộng thử nghiệm được gửi đi toàn công ty. Lần này phản hồi tích cực nhiều hơn hẳn, bởi kết quả một tháng đã khiến không ít người tin rằng đây không chỉ là phong trào nhất thời. Phòng pháp chế còn gửi biểu tượng vỗ tay trong nhóm chung, phòng vận hành thì hỏi khi nào được nhận mẫu phân loại nhiệm vụ.

Tạ Cảnh Thâm bước ra khỏi văn phòng đúng năm giờ, trước ánh mắt đã quen thuộc của cả khu trợ lý. “Công việc hôm nay hoàn thành rồi thì tan làm. Phần mở rộng thử nghiệm bắt đầu từ tuần sau, các nhóm liên quan nhận hướng dẫn từ phòng nhân sự.”

Hứa Khả cầm túi đứng dậy. “Vâng, Tạ tổng. Tôi sẽ gửi lịch đào tạo vào sáng mai, không gửi tối nay.”

Lâm Dư lập tức gật đầu tán thưởng. “Hứa thư ký đã hoàn toàn lĩnh hội tinh thần quy trình.”

Hứa Khả nhìn cậu. “Nhờ trợ lý Lâm đào tạo tốt.”

Ra khỏi công ty, Tạ Cảnh Thâm không đưa Lâm Dư về ngay mà dẫn cậu đến bãi xe, trên ghế sau đặt một chiếc hộp dài màu xanh nhạt. Lâm Dư vừa nhìn thấy màu hộp đã có dự cảm không bình thường. Cậu ngồi vào xe, quay sang nhìn hắn, ánh mắt vừa tò mò vừa cảnh giác. Tạ Cảnh Thâm không mở hộp ngay, chỉ đưa cho cậu sau khi xe rời khỏi bãi.

Tạ Cảnh Thâm nói: “Phần thưởng hôm nay.”

Lâm Dư mở hộp ra, bên trong là một chiếc chăn mỏng rất mềm màu kem, góc chăn thêu một chiếc lá bạc hà nhỏ và một con mèo trắng xám cuộn tròn. Bên cạnh còn có một tấm thiệp viết tay: “Dành cho người luôn nhắc người khác nghỉ ngơi, để em cũng có thể ngủ một giấc thật yên.” Lâm Dư nhìn chiếc chăn rất lâu, bỗng không biết nên nói gì. Nó không đắt đỏ đến mức gây áp lực, không phô trương, cũng không giống món quà lấy lòng tùy tiện. Nó giống như Tạ Cảnh Thâm đã thật sự nhìn thấy phần mệt mỏi mà cậu không hay nói ra.

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng thấp hơn. “Để ở phòng nghỉ cũng được, để ở nhà em cũng được. Anh chỉ muốn em có một thứ nhắc em rằng em cũng cần nghỉ.”

Lâm Dư ôm chiếc chăn, cổ họng hơi nghẹn. “Anh học cách tặng quà từ ai vậy?”

Tạ Cảnh Thâm nghiêm túc đáp. “Tự học. Nhưng hỏi Hứa Khả chỗ thêu mèo.”

Lâm Dư bật cười, mắt lại hơi nóng. “Hứa thư ký đúng là biết hết.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt rất dịu. “Em thích không?”

Lâm Dư gật đầu, ôm chăn chặt hơn một chút. “Thích. Rất thích.”

Tạ Cảnh Thâm đưa tay qua, nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu đang đặt trên mép chăn. “Dư Dư, anh còn có một chuyện muốn nói.”

Lâm Dư quay sang nhìn hắn, tim bỗng đập nhanh hơn. “Chuyện gì?”

Tạ Cảnh Thâm không lập tức trả lời. Xe chạy qua con đường ven sông, ánh chiều cuối ngày rơi qua cửa kính, phủ lên gương mặt hắn một tầng sáng rất dịu. Một tháng trước, hắn có thể sẽ dùng khoảng thời gian này để đọc báo cáo hoặc tham gia một bữa tiệc xã giao không cần thiết. Bây giờ, hắn ngồi cạnh Lâm Dư, tay nắm tay cậu, chuẩn bị nói một chuyện không liên quan đến lợi nhuận, nhưng với hắn lại quan trọng hơn rất nhiều.

Tạ Cảnh Thâm nói: “Kỳ thử việc của em sắp kết thúc.”

Lâm Dư khựng lại. Cậu biết chuyện này, nhưng mấy ngày qua bận quy trình mở rộng và phòng nghỉ nên cố ý không nghĩ sâu. Ban đầu cậu đến Thịnh Vân chỉ để trải nghiệm đời sống công sở, thử xem mình không dựa vào gia đình thì làm được đến đâu. Bây giờ cậu đã chứng minh được, thậm chí vượt xa mục tiêu ban đầu. Nhưng khi kỳ thử việc thật sự sắp kết thúc, cậu bỗng nhận ra mình không muốn rời đi nhanh như vậy.

Lâm Dư cúi đầu nhìn chiếc chăn trong lòng. “Anh muốn hỏi em có tiếp tục làm trợ lý không?”

Tạ Cảnh Thâm gật đầu. “Anh muốn hỏi, nhưng không muốn câu trả lời của em bị ảnh hưởng vì anh. Nếu em muốn ở lại, văn phòng tổng giám đốc sẽ làm thủ tục chuyển chính thức theo năng lực của em. Nếu em muốn nghỉ, về nhà làm việc mình thích, anh cũng không ngăn. Quan hệ của chúng ta không nên biến thành lý do giữ em ở một vị trí.”

Lâm Dư im lặng rất lâu. Tạ Cảnh Thâm luôn như vậy, mỗi lần cậu nghĩ hắn sẽ vì tình cảm mà muốn kéo cậu lại, hắn lại đặt quyền lựa chọn về tay cậu trước. Điều đó khiến lòng cậu mềm, nhưng cũng khiến cậu nghiêm túc suy nghĩ hơn. Cậu thích công việc này không? Có. Dù bận, dù mệt, dù từng bị hiểu sai, cậu vẫn thích cảm giác những thay đổi mình tạo ra có ý nghĩa. Nhưng cậu có muốn mãi làm trợ lý tổng giám đốc không? Có lẽ chưa chắc. Cậu thích cải thiện quy trình, thích xây một hệ thống khiến mọi người bớt mệt, hơn là chỉ theo sát lịch trình của một người.

Lâm Dư ngẩng đầu, giọng chậm mà rõ. “Em muốn ở lại Thịnh Vân thêm một thời gian. Nhưng em không chắc mình muốn mãi làm trợ lý cá nhân. Em thích phần điều phối quy trình, thích làm những thứ như phòng nghỉ, phân loại nhiệm vụ, giảm họp vô nghĩa. Em không muốn chỉ vì yêu anh mà ngồi cạnh anh cả ngày, cũng không muốn chỉ vì tránh lời đồn mà rời đi.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt càng dịu. “Vậy anh hiểu.”

Lâm Dư hơi ngạc nhiên. “Anh hiểu nhanh vậy sao?”

Tạ Cảnh Thâm lấy từ túi tài liệu bên cạnh một phong bì, đưa cho cậu. “Anh đã chuẩn bị một đề xuất, nhưng chưa đưa vì muốn nghe em nói trước. Đây không phải quyết định chính thức, chỉ là phương án để em xem.”

Lâm Dư mở phong bì, bên trong là một bản đề xuất vị trí mới: “Cố vấn Quy trình Làm việc Lành mạnh — trực thuộc văn phòng tổng giám đốc, phối hợp phòng nhân sự và vận hành, phụ trách tối ưu quy trình họp, phân loại nhiệm vụ, cơ chế nghỉ ngắn và phản hồi áp lực công việc.” Bên dưới ghi rõ vị trí này không phải trợ lý riêng, có phạm vi công việc độc lập, đánh giá bằng dự án và kết quả thử nghiệm. Lâm Dư đọc từng dòng, trong lòng nóng lên từng chút một. Tạ Cảnh Thâm không chuẩn bị một chiếc lồng ngọt ngào để giữ cậu bên cạnh, mà chuẩn bị một con đường để cậu tiếp tục làm điều mình thật sự có năng lực.

Lâm Dư nhìn hắn. “Anh chuẩn bị từ bao giờ?”

Tạ Cảnh Thâm đáp rất thật. “Từ khi em nói phòng nghỉ không nên là đồ trang trí. Lúc đó anh nghĩ, em không chỉ phù hợp làm trợ lý của anh. Em phù hợp làm người sửa những thứ khiến công ty khó thở.”

Lâm Dư im lặng vài giây, rồi bật cười rất nhẹ. “Chức danh này nghe nghiêm túc quá. Em cứ tưởng theo kết cục ban đầu, anh sẽ dụ em thăng chức thành phu nhân tổng tài, mỗi ngày đến văn phòng ngồi sofa ăn bánh ngủ.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt rất sâu nhưng khóe môi có ý cười. “Vị trí đó cũng có. Nhưng anh không muốn dùng nó thay thế điều em muốn làm. Nếu một ngày em không muốn làm nữa, sofa trong văn phòng anh luôn có chỗ cho em ăn bánh và ngủ. Nhưng trước đó, anh muốn em đứng ở vị trí xứng đáng với năng lực của mình.”

Lâm Dư ôm bản đề xuất, trái tim mềm đến mức gần như không biết đặt ở đâu. Câu nói ấy vừa giống lời yêu, vừa giống sự tôn trọng sâu nhất mà hắn có thể trao. Cậu từng sợ yêu đương sẽ làm mình bị nhìn như người được thiên vị, sợ vị trí của mình trở nên không rõ ràng. Nhưng Tạ Cảnh Thâm lại dùng cách rõ ràng nhất nói với cậu rằng tình yêu không phải lý do làm mờ năng lực, mà là lý do để người yêu được nhìn thấy đúng hơn.

Lâm Dư nhỏ giọng. “Em cần thời gian xem kỹ. Không thể vì anh đưa mà lập tức đồng ý.”

Tạ Cảnh Thâm nắm tay cậu, giọng rất bình tĩnh. “Anh biết. Em xem kỹ, hỏi kỹ, muốn sửa điều khoản nào cũng được. Nếu không muốn nhận, cũng được.”

Lâm Dư nhìn hắn, bỗng nghiêng người qua ôm hắn một cái trong xe. Chiếc chăn mềm kẹp giữa hai người, khiến cái ôm hơi vụng, nhưng Tạ Cảnh Thâm vẫn lập tức đưa tay đỡ lấy cậu. Lâm Dư vùi mặt vào vai hắn, giọng hơi nghẹn mà vẫn cố tỏ ra bình thường.

Lâm Dư nói: “Bạn trai bậc ba hôm nay nâng cấp.”

Tạ Cảnh Thâm cúi đầu, giọng khàn đi rất nhẹ. “Lên bậc mấy?”

Lâm Dư ôm hắn chặt hơn. “Bậc rất cao. Nhưng quyền lợi cụ thể em chưa nghĩ xong.”

Tạ Cảnh Thâm khẽ cười. “Anh chờ.”

Tối đó, Lâm Dư mang chiếc chăn và bản đề xuất về nhà. Cả nhà họ Lâm ngồi quanh bàn trà đọc bản đề xuất như đọc sính lễ công việc. Lâm Chính Quốc ban đầu nghiêm mặt, càng đọc càng gật đầu, cuối cùng nói vị trí này có phạm vi rõ, không phải treo danh cho đẹp. Tần Nhã thì nhìn chiếc chăn thêu mèo và lá bạc hà, ánh mắt dịu đến mức Lâm Dư đỏ mặt. Lâm Dật đọc xong bản đề xuất, đặt giấy xuống, hiếm khi không trêu ngay.

Lâm Dật nói: “Cậu ấy hiểu em thật.”

Lâm Dư ôm chăn ngồi trên sofa, nhỏ giọng. “Vâng.”

Lâm Chính Quốc nhìn con trai út, giọng vẫn nghiêm nhưng không còn phản đối. “Nếu con muốn làm, cứ làm. Nhưng nhớ, vị trí này là vì con có năng lực, không phải vì con là người yêu của nó. Nếu sau này trong công ty có ai nói khó nghe, con phải đứng thẳng hơn, không phải cúi đầu.”

Lâm Dư gật đầu, ánh mắt sáng hơn. “Con biết. Con sẽ xem kỹ rồi mới quyết định.”

Tần Nhã mỉm cười. “Mẹ chỉ hỏi một câu. Nghĩ đến việc tiếp tục ở Thịnh Vân, con vui nhiều hơn hay mệt nhiều hơn?”

Lâm Dư nhìn chiếc chăn trong lòng, nghĩ đến phòng nghỉ chung, nghĩ đến những người dùng thử, nghĩ đến Tạ Cảnh Thâm ngồi trên sofa nghỉ hai mươi phút, nghĩ đến bản đề xuất vị trí mới. Cậu im lặng một lúc rồi cười rất nhẹ.

Lâm Dư đáp: “Vui nhiều hơn.”

Tối muộn, Lâm Dư nằm trên giường, chiếc chăn mới phủ trên người, Bông Gòn nằm bên cạnh ngửi chiếc lá bạc hà thêu ở góc chăn như đang kiểm tra lãnh thổ mới. Cậu mở bản đề xuất trên điện thoại đọc lại lần nữa, càng đọc càng thấy Tạ Cảnh Thâm thật sự rất hiểu mình. Không ép cậu làm trợ lý mãi, không để cậu rời đi vì sợ lời đồn, không dùng tình yêu thay thế sự nghiệp. Hắn cho cậu một lựa chọn có thể tiếp tục đứng cạnh hắn bằng năng lực, không phải chỉ đứng sau hắn bằng thân phận người yêu.

Điện thoại sáng lên.

Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Đã về nhà. Không mở laptop. Chuẩn bị ngủ. Bản đề xuất không cần trả lời gấp.”

Lâm Dư nhìn tin nhắn, khóe môi cong lên. “Em biết. Nhưng em đã đọc lần một. Rất tốt.”

Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Vậy anh có hy vọng không?”

Lâm Dư ôm chăn, cười rất nhẹ. “Có. Nhưng cố vấn tương lai cần đàm phán vài điều khoản.”

Tạ Cảnh Thâm trả lời rất nhanh. “Anh sẵn sàng đàm phán.”

Lâm Dư gõ chữ chậm hơn, trong lòng ngọt đến mức không cần bánh. “Điều khoản đầu tiên: dù em nhận vị trí nào, năm giờ chiều nếu không có việc khẩn cấp, anh vẫn phải đưa em về nhà.”

Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Đồng ý.”

Lâm Dư tiếp tục. “Điều khoản thứ hai: sofa trong văn phòng anh có thể để em ngủ, nhưng không được biến thành lý do bắt em ở công ty quá giờ.”

Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Đồng ý.”

Lâm Dư nhìn màn hình rất lâu, cuối cùng nhắn thêm. “Điều khoản thứ ba: sau này nếu thật sự có ngày em trở thành phu nhân tổng tài, nhiệm vụ ăn bánh và ngủ trên sofa vẫn phải được giữ lại.”

Bên kia im lặng lâu hơn mọi lần. Lâm Dư vừa gửi xong đã đỏ mặt, vùi nửa mặt vào chăn mới. Một lúc sau, tin nhắn của Tạ Cảnh Thâm hiện lên.

Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Điều khoản này anh đề nghị ghi thành quyền lợi vĩnh viễn.”

Lâm Dư bật cười trong bóng tối, Bông Gòn bị làm phiền liền dùng móng vuốt đạp nhẹ vào chăn. Cậu kéo chăn lên che mặt, trong lòng vừa xấu hổ vừa yên ổn. Truyện của họ sắp đi đến đoạn kết, nhưng không phải kiểu kết thúc đóng lại mọi thứ. Nó giống một hợp đồng mới được mở ra, có tình yêu, có công việc, có sofa, có bánh, có quyền được nghỉ ngơi và một lời hứa rất dài.

Lâm Dư nhắn: “Ngủ ngon, anh. Ngày mai em sẽ cho anh câu trả lời.”

Tạ Cảnh Thâm nhắn lại: “Ngủ ngon, Dư Dư. Anh chờ em.”

Lâm Dư đặt điện thoại xuống, ôm chiếc chăn mềm, trong lòng đã có đáp án.

Ngày mai, cậu sẽ không chỉ quyết định có tiếp tục ở lại Thịnh Vân hay không.

Cậu sẽ quyết định bước vào tương lai cùng Tạ Cảnh Thâm bằng cách của chính mình.

Không phải trợ lý vừa làm vừa thở oxy.

Không phải thiếu gia đi làm cho vui.

Mà là Lâm Dư, người biết ăn bánh, biết ngủ, biết tan làm đúng giờ, biết yêu một người từng không biết nghỉ ngơi, và biết làm cả một tầng văn phòng học cách thở.

(Hết chương 14)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0