Chương 9: Em Đồng Ý
Sáng hôm sau, Lâm Dư đến công ty muộn hơn thường lệ hai phút, không phải vì ngủ quên, cũng không phải vì tắc đường, mà vì trước khi xuống xe, cậu đã ngồi trong xe nhìn hộp bánh trên tay suốt rất lâu. Hôm nay cậu mang bánh cuộn kem hạt dẻ, loại bánh mềm, ít ngọt, phần kem được đánh rất nhẹ, bên ngoài còn rắc một lớp bột cacao mỏng. Đáng lẽ đây chỉ là phần thưởng cho việc Tạ Cảnh Thâm tiếp tục ngủ sớm, nhưng từ sau cái ôm dưới mái hiên hôm qua, Lâm Dư không còn lừa mình rằng hộp bánh này chỉ nằm trong hệ thống khách hàng ưu tú nữa. Cậu chọn bánh vì muốn nhìn thấy Tạ Cảnh Thâm ăn, muốn nghe hắn nói ngon, muốn thấy người đàn ông từng sống như máy móc ấy tiếp tục nhận lấy một chút ngọt từ tay mình.
Khu trợ lý tầng bốn mươi tám hôm nay yên tĩnh hơn thường lệ, nhưng không phải kiểu yên tĩnh căng thẳng ngày đầu Lâm Dư mới đến. Mấy nhân viên đã quen với việc đúng giờ gửi tài liệu, quen với cuộc họp có trọng điểm, thậm chí quen với chuyện Tạ tổng đôi khi bước ra khỏi văn phòng lúc năm giờ. Hứa Khả nhìn thấy Lâm Dư bước vào thì đặt một túi giấy nhỏ lên bàn cậu, bên trong là một hộp sữa tươi và một chiếc bánh mì nóng. Nàng không nói gì về cái ôm dưới mái hiên mà có lẽ cả tầng bốn mươi tám đã nghe phong thanh từ nhóm tài xế và lễ tân, chỉ đưa lịch trình hôm nay cho cậu bằng vẻ mặt chuyên nghiệp đến mức hơi đáng nghi.
Hứa Khả nói: “Hôm nay buổi sáng có họp ngắn với phòng nhân sự, chủ yếu là hoàn thiện quy trình thử nghiệm một tháng. Chiều có cuộc họp với bộ phận dự án ven sông và đại diện Lâm thị qua trực tuyến, nhưng phó tổng Lâm không tham gia, cậu có thể yên tâm. Ngoài ra, năm giờ rưỡi có buổi gặp riêng với chủ tịch ngân hàng Kiến Hoa, ban đầu lịch là Tạ tổng đi một mình, nhưng đối phương vừa gửi yêu cầu muốn có trợ lý đi cùng để ghi nhận vài điểm hợp tác.”
Lâm Dư vừa đặt hộp bánh xuống đã ngẩng đầu, ánh mắt lập tức cảnh giác. “Năm giờ rưỡi? Vậy là sau giờ làm. Có bắt buộc không? Nếu chỉ ghi nhận điểm hợp tác, có thể chuyển sang cuộc họp trong giờ hành chính hoặc để Hứa thư ký đi thay không?”
Hứa Khả kéo ghế ngồi xuống, giọng rất bình tĩnh. “Theo đánh giá của tôi, không bắt buộc cậu phải đi. Chủ tịch ngân hàng Kiến Hoa có thói quen kéo dài bữa tối thành xã giao, hơn nữa lần này có thể sẽ nhắc đến chuyện tài trợ dự án ven sông. Vì Lâm thị là một bên hợp tác, cậu đi theo có thể khiến tình huống trở nên nhạy cảm hơn.”
Lâm Dư thở nhẹ ra, nhưng không lập tức vui. “Vậy Tạ tổng có biết không?”
Hứa Khả nhìn cậu, lần đầu tiên không sửa cách gọi trong giờ làm. “Tạ tổng biết. Anh ấy đã hủy yêu cầu cậu đi cùng rồi. Tôi nói với cậu để cậu không nghe từ người khác rồi lo lắng.”
Lâm Dư khựng lại, đầu ngón tay chạm lên nắp hộp bánh. Cậu nhớ hôm qua trong phòng họp, Tạ Cảnh Thâm nói sẽ không để cậu bị đẩy ra trước quá nhiều. Hôm nay hắn lại xử lý trước một lịch trình sau giờ làm có thể khiến cậu khó xử. Những chuyện ấy không phô trương, không ồn ào, nhưng mỗi việc đều rơi đúng vào nơi cậu cần được tôn trọng nhất. Cậu cúi đầu mở máy tính, giọng nhỏ hơn một chút.
Lâm Dư nói: “Vậy lát nữa tôi mang bánh vào cảm ơn anh ấy.”
Hứa Khả nhìn hộp bánh, khóe môi hơi cong. “Tạ tổng sáng nay đến lúc bảy giờ bốn mươi, ăn sáng đầy đủ, không uống cà phê đen, còn hỏi tôi hôm nay cậu có lịch nào sau năm giờ không.”
Lâm Dư lập tức nhìn nàng. “Anh ấy hỏi vậy làm gì?”
Hứa Khả cầm tablet đứng dậy, giọng nhẹ như đang báo cáo thời tiết. “Có lẽ để xác nhận hôm nay có thể hẹn cậu tan làm đúng giờ hay không.”
Lâm Dư cúi đầu nhìn màn hình, tai chậm rãi đỏ lên. Cậu không nói nữa, nhưng khóe môi không giấu được. Hứa Khả thấy vậy cũng không trêu tiếp, chỉ rời đi trước khi trợ lý Lâm xấu hổ đến mức dùng bánh mì nóng che mặt. Khu trợ lý lại trở về nhịp làm việc bình thường, nhưng trong lòng Lâm Dư thì không bình thường chút nào. Cậu mở file quy trình nhân sự, đọc được ba dòng lại nhìn hộp bánh một lần, cuối cùng đành thừa nhận bản thân hôm nay có lẽ không đạt hiệu suất cao nhất.
Điện thoại nội bộ vang lên lúc tám giờ năm mươi. Lâm Dư gần như lập tức cầm hộp bánh đứng dậy, sau đó mới nhớ ra mình chưa cầm tài liệu, vội vàng quay lại lấy tập họp nhân sự. Hành động nhỏ ấy bị hai nhân viên hành chính nhìn thấy, cả hai lập tức cúi đầu giả vờ gõ bàn phím. Lâm Dư biết họ có thể đang cười thầm, nhưng không còn thấy quá khó chịu như trước. Có lẽ vì sau khi Tạ Cảnh Thâm công khai nói thiên vị cậu, mọi ánh mắt xung quanh tuy vẫn khiến cậu ngượng, nhưng không còn làm cậu thấy bất an nữa.
Tạ Cảnh Thâm đang đứng trước bàn làm việc xem báo cáo. Hắn hôm nay mặc sơ mi xanh nhạt, cà vạt màu xám bạc, vẻ lạnh lùng vẫn còn nhưng không còn sắc đến mức khiến người ta khó thở. Khi Lâm Dư bước vào, hắn đặt báo cáo xuống rất tự nhiên, ánh mắt rơi trên hộp bánh trước rồi dừng trên mặt cậu. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Dư bỗng có cảm giác rất kỳ lạ. Trước đây hắn nhìn bánh như nhìn một thứ mới mẻ được đưa vào thế giới của mình, còn bây giờ hắn nhìn bánh như nhìn một lý do để chờ cậu đến.
Tạ Cảnh Thâm nói: “Đến rồi.”
Lâm Dư đặt tài liệu lên bàn, sau đó đặt hộp bánh bên cạnh, cố giữ giọng ổn định. “Bánh cuộn kem hạt dẻ. Không quá ngọt. Phần kem hôm nay tôi đánh hơi mềm, nên nên ăn trong buổi sáng.”
Tạ Cảnh Thâm mở hộp, thấy bên trong có ba miếng bánh được cắt đều, trên miếng đẹp nhất còn cắm một chiếc xiên nhỏ hình lá bạc hà. Hắn nhìn chiếc xiên ấy một lúc, ánh mắt dịu đi rõ rệt. Lâm Dư bị nhìn đến mất tự nhiên, vội vàng mở tài liệu nhân sự ra.
Lâm Dư nói: “Cuộc họp chín giờ chủ yếu chốt ba điểm. Một là cách ghi nhận tăng ca thật sự cần thiết, hai là cơ chế nghỉ bù, ba là kênh phản hồi khi quản lý lạm dụng danh nghĩa khẩn cấp. Tôi đã xem bản phòng nhân sự gửi, có vài chỗ còn quá chung chung. Nếu không viết rõ, sau này rất dễ bị diễn giải theo thói quen cũ.”
Tạ Cảnh Thâm cầm một miếng bánh, nhưng chưa ăn ngay. “Em lo chuyện này từ tối qua?”
Lâm Dư ngẩng đầu. “Sao anh biết?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng thấp. “Tối qua em nhắn tin muộn hơn thường lệ mười phút. Dựa theo thói quen của em, nếu không phải đang ăn bánh thì là đang nghĩ chuyện gì đó.”
Lâm Dư bị hắn nói trúng, tai lại nóng lên. “Anh bắt đầu phân tích thói quen của tôi rồi sao?”
Tạ Cảnh Thâm đặt bánh xuống đĩa, nhìn cậu rất nghiêm túc. “Anh đang học hiểu em.”
Lâm Dư im lặng. Câu này nhẹ hơn tỏ tình, nhưng lại khiến cậu không biết nên đặt mắt vào đâu. Cậu cúi đầu lật tài liệu, cố gắng kéo chủ đề về công việc. “Vậy anh học được gì rồi?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng chậm hơn. “Em thích bánh mềm hơn bánh giòn, nhưng khi căng thẳng sẽ ăn bánh giòn vì cần thứ gì đó để cắn. Em nói không muốn phiền phức, nhưng nếu chuyện đó có thể giúp người khác bớt mệt, em vẫn sẽ làm. Em sợ bị chú ý, nhưng không trốn khi cần đứng ra. Em hay dùng quy tắc để giữ khoảng cách, nhưng nếu người khác thật sự tôn trọng quy tắc của em, em sẽ mềm lòng.”
Lâm Dư đứng trước bàn, không nói được một lúc lâu. Những điều Tạ Cảnh Thâm nói đều rất nhỏ, nhỏ đến mức cậu không nghĩ người khác sẽ để ý. Nhưng hắn không chỉ để ý, còn nhớ kỹ. Cảm giác được một người nhìn thấy như vậy khiến Lâm Dư vừa ngượng vừa xúc động. Cậu muốn nói gì đó để che giấu, nhưng lời ra đến miệng lại không còn đủ sức trêu đùa như bình thường.
Lâm Dư nhỏ giọng. “Anh học nhiều quá rồi.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Vẫn chưa đủ.”
Lâm Dư ngước mắt. “Còn muốn học gì?”
Tạ Cảnh Thâm im lặng một thoáng, rồi nói rất thấp. “Học cách trở thành người khiến em thấy an tâm khi bước tới.”
Lâm Dư cảm thấy tim mình như bị ai nắm nhẹ. Nếu là vài chương trước, cậu nhất định sẽ lập tức lùi lại, dùng bánh ngọt hoặc giờ làm để chuyển chủ đề. Nhưng bây giờ cậu chỉ đứng đó, để câu nói ấy chạm vào mình. Hắn không nói muốn chiếm lấy cậu, không nói muốn cậu nhanh chóng đồng ý, chỉ nói muốn trở thành người khiến cậu thấy an tâm khi bước tới. Lâm Dư bỗng thấy đáp án trong lòng mình đã đến gần đến mức chỉ cần đưa tay là chạm được.
Cửa văn phòng bị gõ nhẹ, giọng Hứa Khả vang lên bên ngoài, nhắc cuộc họp nhân sự còn năm phút. Lâm Dư lập tức hoàn hồn, vội vàng ôm tài liệu lên. Tạ Cảnh Thâm không ép cậu trả lời, chỉ cầm miếng bánh cắn một miếng trước khi đi. Hắn ăn xong, nhìn cậu như thường lệ.
Tạ Cảnh Thâm nói: “Ngon. Hôm nay mềm hơn hôm qua.”
Lâm Dư thở ra, nụ cười cuối cùng cũng trở lại. “Vậy tôi xem như công thức thành công.”
Tạ Cảnh Thâm bước đến cửa, chờ cậu đi cùng. “Sau cuộc họp, anh có chuyện muốn nói với em.”
Lâm Dư ôm tài liệu, tim lập tức đập nhanh. “Chuyện công việc hay ngoài công việc?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Ngoài công việc. Nhưng không vội, đợi em xử lý xong việc sáng nay.”
Lâm Dư mím môi gật đầu, nhưng cả cuộc họp nhân sự sau đó, cậu thỉnh thoảng vẫn bị câu “có chuyện muốn nói” kéo đi mất một phần tâm trí. May mà nội dung cuộc họp không quá phức tạp, phần lớn xoay quanh cách chính thức hóa quy trình. Phòng nhân sự đưa ra phương án ghi nhận tăng ca theo cấp độ khẩn cấp, mỗi yêu cầu sau giờ làm phải có người phê duyệt và lý do rõ ràng. Lâm Dư bổ sung thêm điều khoản “không được đánh giá thái độ làm việc chỉ dựa trên số giờ ở lại văn phòng”, đồng thời đề xuất kênh phản hồi ẩn danh nếu nhân viên bị gây áp lực vì tan làm đúng giờ khi đã hoàn thành nhiệm vụ.
Trưởng phòng nhân sự nghe xong, suy nghĩ khá lâu rồi gật đầu. “Điều khoản này nếu viết vào quy trình chính thức sẽ ảnh hưởng khá lớn đến cách quản lý cũ. Nhưng sau cuộc họp hội đồng hôm qua, tôi nghĩ đây đúng là hướng Tạ tổng muốn đẩy.”
Tạ Cảnh Thâm ngồi ở đầu bàn, giọng bình tĩnh. “Không phải hướng tôi muốn đẩy, mà là hướng công ty nên đi. Quản lý không thể dùng cảm giác tội lỗi để giữ nhân viên ở lại sau giờ làm.”
Lâm Dư nhìn hắn một cái, khóe môi hơi cong. Người này trước kia có lẽ là nguồn gốc khiến nhiều người không dám về trước, nhưng bây giờ lại chính miệng nói không thể dùng cảm giác tội lỗi để giữ nhân viên lại. Sự thay đổi ấy không ồn ào, nhưng rất rõ. Cậu cúi đầu ghi biên bản, trong lòng bỗng có chút tự hào kỳ lạ, giống như nhìn thấy một học trò khó dạy cuối cùng cũng biết tự mình sửa đề sai.
Trưởng phòng nhân sự tiếp tục hỏi. “Vậy quy trình nghỉ bù sau tăng ca khẩn cấp có cần áp dụng cho cả cấp quản lý không? Trước đây cấp quản lý gần như không dùng nghỉ bù, vì bị xem là thiếu gương mẫu.”
Lâm Dư ngẩng đầu trước khi Tạ Cảnh Thâm trả lời. “Tôi đề nghị áp dụng. Nếu cấp quản lý không nghỉ, nhân viên bên dưới cũng sẽ không dám nghỉ. Người đứng đầu nhóm dùng bản thân làm ví dụ chịu đựng quá mức, rất dễ biến thành áp lực vô hình cho cả nhóm.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt sâu hơn một chút.
Trưởng phòng nhân sự gật đầu. “Có lý. Vậy trong thông báo nội bộ, chúng tôi sẽ nhấn mạnh nghỉ bù sau tăng ca khẩn cấp là quyền lợi được công ty công nhận, không ảnh hưởng đánh giá thái độ làm việc.”
Tạ Cảnh Thâm chốt rất nhanh. “Làm theo hướng đó. Bản cuối gửi trước ba giờ chiều.”
Cuộc họp kết thúc sớm hơn dự kiến hai mươi phút. Lâm Dư thu dọn tài liệu, vừa kiểm tra lại các điều khoản vừa thầm nghĩ nếu quy trình này thật sự được duy trì, nhiều người trong công ty sẽ dễ thở hơn rất nhiều. Cậu từng nói mình chỉ muốn bảo vệ giờ tan làm của bản thân, nhưng đi đến hiện tại, cậu không thể phủ nhận rằng cậu thật sự muốn nhìn thấy cả công ty bớt kiệt sức hơn. Có lẽ đây chính là lý do Tạ Cảnh Thâm nói những điều cậu làm đáng được nghe thấy. Cậu không cần trở thành anh hùng chống tăng ca, nhưng có thể làm một người đặt viên gạch nhỏ đầu tiên.
Ra khỏi phòng họp, Tạ Cảnh Thâm không lập tức gọi cậu vào văn phòng như Lâm Dư tưởng. Hắn chỉ giao vài việc cho Hứa Khả, sau đó để Lâm Dư xử lý biên bản trước. Sự bình tĩnh ấy khiến Lâm Dư càng lo hơn, bởi Tạ Cảnh Thâm càng không vội, cậu càng nghĩ nhiều. Đến mười một giờ, cậu gửi xong biên bản, kiểm tra hộp thư một lần, rồi nhận được tin nhắn nội bộ từ Tạ Cảnh Thâm.
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Nếu em xong việc, vào đây một lát.”
Lâm Dư nhìn dòng chữ ấy, không hiểu sao lại thấy giống một lời hẹn riêng hơn là chỉ thị công việc. Cậu đứng dậy, đi được nửa đường lại quay về lấy hộp bánh còn một miếng. Hứa Khả nhìn thấy, nhưng chỉ cúi đầu uống nước, hoàn toàn không vạch trần chuyện trợ lý Lâm càng căng thẳng càng cần mang theo đồ ngọt phòng thân.
Trong văn phòng, Tạ Cảnh Thâm không ngồi sau bàn làm việc mà đứng bên cạnh sofa tiếp khách. Trên bàn trà có hai ly nước ấm, hộp trái cây cắt sẵn và chiếc đĩa nhỏ đặt phần bánh Lâm Dư mang vào buổi sáng. Không khí này hoàn toàn không giống nói chuyện công việc. Lâm Dư đứng ở cửa vài giây, rồi mới bước vào, cảm thấy mỗi bước chân của mình đều hơi mất nhịp.
Lâm Dư đặt hộp bánh xuống, cố giữ giọng bình thường. “Anh muốn nói chuyện gì?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, không vòng vo. “Tối qua anh đã nghĩ rất lâu. Hôm nay anh muốn hỏi em một lần nghiêm túc, nhưng nếu em chưa muốn trả lời, có thể nói với anh.”
Lâm Dư ngồi xuống sofa đối diện hắn, tay đặt trên đầu gối, ngón tay vô thức nắm lấy nhau. “Anh hỏi đi.”
Tạ Cảnh Thâm không ngồi xuống ngay. Hắn đứng trước mặt cậu, khoảng cách vừa đủ, dáng vẻ nghiêm túc như đang đối diện một quyết định quan trọng nhất cuộc đời. “Dư Dư, anh thích em. Không phải vì em mang bánh cho anh, cũng không phải chỉ vì em khiến anh học ăn cơm ngủ sớm. Anh thích cách em nhìn thế giới, thích em biết mềm lòng nhưng không để người khác tùy tiện tiêu hao mình, thích em sợ phiền phức nhưng vẫn đứng ra nói điều đúng, thích em kéo anh khỏi công việc từng chút một.”
Lâm Dư ngẩng đầu nhìn hắn, tim đập nhanh nhưng không muốn trốn.
Tạ Cảnh Thâm tiếp tục, giọng thấp mà rõ. “Anh muốn theo đuổi em với mục đích rất rõ ràng. Anh muốn ở bên em. Muốn tan làm cùng em, ăn cơm cùng em, học làm bánh cùng em, muốn cuối tuần có thể đi chợ thủ công hoặc chỉ ngồi yên bên cạnh em. Anh cũng muốn chăm sóc em, không phải để trả lại những gì em đã làm cho anh, mà vì anh muốn em ở bên anh cũng được nghỉ ngơi, được vui vẻ, không phải lúc nào cũng làm người nhắc nhở người khác.”
Lâm Dư cảm thấy cổ họng mình hơi nghẹn. Những lời này không quá hoa mỹ, nhưng từng câu đều rơi vào những chuyện họ đã cùng trải qua. Bánh ngọt, giờ tan làm, ăn cơm, ngủ sớm, chợ thủ công, cái nắm tay trong vườn, cái ôm dưới mái hiên. Tạ Cảnh Thâm không vẽ ra tương lai xa xôi bằng lời hứa lớn, mà gom từng mảnh đời thường đặt trước mặt cậu, hỏi cậu có muốn tiếp tục cùng hắn hay không.
Tạ Cảnh Thâm ngồi xuống ghế đơn đối diện, không ép gần thêm. “Anh biết em cần cảm giác an toàn. Anh cũng biết em sợ quan hệ thay đổi quá nhanh sẽ làm rối công việc và cuộc sống của em. Cho nên nếu hôm nay em vẫn cần thời gian, anh sẽ tiếp tục chờ. Nhưng anh không muốn để em đoán nữa. Anh thích em, nghiêm túc, rõ ràng, không phải nhất thời.”
Lâm Dư im lặng rất lâu. Cậu nhìn ly nước ấm trên bàn, nhìn miếng bánh cuối cùng, nhìn bàn tay Tạ Cảnh Thâm đặt trên đầu gối. Bàn tay ấy từng nhận bánh của cậu, từng được cậu nắm trong phòng họp, từng siết rất nhẹ dưới mái hiên, từng giúp cậu cầm giỏ nguyên liệu làm bánh. Cậu bỗng cảm thấy mình không còn sợ như trước. Hoặc vẫn sợ, nhưng nỗi sợ ấy không lớn hơn mong muốn bước đến.
Lâm Dư nhẹ giọng. “Cảnh Thâm.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Anh đây.”
Lâm Dư hít một hơi rất nhẹ, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn. “Em cũng thích anh.”
Tạ Cảnh Thâm đứng yên trong khoảnh khắc ấy như thể toàn bộ âm thanh ngoài văn phòng đều biến mất. Lâm Dư nói xong, mặt đỏ lên rất nhanh, nhưng lần này không cúi đầu trốn ngay. Cậu đã nói ra rồi, câu mà cậu trì hoãn từ chương trước đến giờ, câu khiến mọi quy tắc khách hàng ưu tú cuối cùng cũng lùi về sau. Cậu thích hắn. Không phải vì bị cảm động nhất thời, không phải vì được bảo vệ trước hội đồng, không phải vì cái ôm dưới mái hiên quá ấm. Mà vì sau tất cả những ngày rất nhỏ ấy, cậu thật sự muốn đứng cạnh người này.
Tạ Cảnh Thâm thấp giọng hỏi. “Em chắc không?”
Lâm Dư gật đầu, giọng vẫn nhỏ nhưng chắc hơn. “Chắc. Em nghĩ rất kỹ rồi. Em không muốn để anh chờ mãi, cũng không muốn tự mình trốn mãi. Em thích anh ăn cơm đúng giờ, thích anh học nghỉ ngơi, thích anh nghiêm túc với mấy quy tắc kỳ lạ của em. Em cũng thích anh thiên vị em, thích anh chậm lại vì em, thích anh hỏi trước khi bước gần hơn.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt sâu đến mức gần như làm Lâm Dư nóng mặt. “Vậy bây giờ anh có thể bước gần hơn không?”
Lâm Dư nhìn hắn, rất khẽ gật đầu. “Có thể.”
Tạ Cảnh Thâm đứng dậy, đi đến trước mặt cậu, chậm rãi ngồi xuống cạnh cậu trên sofa. Khoảng cách gần hơn rất nhiều so với trước kia, gần đến mức Lâm Dư có thể ngửi thấy mùi gỗ lạnh rất nhạt trên người hắn, pha cùng hương bánh mật ong còn vương trong phòng. Nhưng lần này cậu không lùi. Tạ Cảnh Thâm đưa tay ra, dừng lại trước mặt cậu như mọi lần. Lâm Dư nhìn bàn tay ấy, rồi chủ động đặt tay mình vào.
Tạ Cảnh Thâm nắm lấy cậu, giọng khàn hơn. “Dư Dư, anh có thể ôm em không?”
Lâm Dư cảm thấy mặt nóng lên, nhưng vẫn nhẹ giọng đáp. “Có thể. Nhưng cửa đã khóa chưa?”
Tạ Cảnh Thâm khựng lại một giây, sau đó bật cười rất khẽ. “Khóa rồi.”
Lâm Dư nhỏ giọng lẩm bẩm. “Vậy được.”
Tạ Cảnh Thâm kéo cậu vào lòng rất chậm, lực tay vừa phải, không mạnh đến mức khiến cậu thấy bị vây, nhưng đủ để Lâm Dư cảm nhận được hơi ấm thật sự của hắn. Lâm Dư ban đầu còn hơi cứng, tay đặt trên vai hắn không biết nên để thế nào. Nhưng Tạ Cảnh Thâm chỉ ôm cậu yên lặng, không vội làm gì thêm. Sau vài giây, Lâm Dư dần thả lỏng, trán khẽ chạm vào vai hắn, tay cũng chậm rãi vòng qua lưng hắn.
Lâm Dư nói rất nhỏ. “Anh ôm vừa thôi. Em còn phải làm việc buổi chiều.”
Tạ Cảnh Thâm cúi đầu, giọng trầm bên tai cậu. “Anh biết.”
Lâm Dư im lặng một lúc, rồi lại nhỏ giọng. “Nhưng có thể ôm thêm một chút.”
Tạ Cảnh Thâm siết tay rất nhẹ. “Được.”
Hai người ôm nhau trên sofa văn phòng tổng giám đốc trong vài phút, không dài, nhưng đủ để Lâm Dư cảm thấy nhịp tim mình dần ổn định lại. Trước đây cậu nghĩ thân mật sẽ khiến mình hoảng, khiến mọi thứ mất kiểm soát. Nhưng trong vòng tay Tạ Cảnh Thâm, cảm giác rõ ràng nhất lại là yên ổn. Hắn không làm gì quá mức, không nhân lúc cậu đồng ý mà đòi hỏi nhiều hơn, chỉ ôm cậu như đang xác nhận một điều rất quý mà cuối cùng cũng được phép chạm vào.
Một lúc sau, Lâm Dư chủ động ngẩng đầu. Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức ánh mắt vừa chạm nhau đã khiến cậu muốn cúi xuống. Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, không nhúc nhích, chỉ thấp giọng hỏi.
Tạ Cảnh Thâm nói: “Anh có thể hôn em không?”
Lâm Dư nắm nhẹ vạt áo hắn, trái tim lại bắt đầu đập nhanh. Câu hỏi ấy khiến cậu vừa xấu hổ vừa mềm lòng, bởi Tạ Cảnh Thâm vẫn hỏi. Ngay cả khi họ đã xác nhận thích nhau, ngay cả khi cậu đang ở trong vòng tay hắn, hắn vẫn không mặc định mình có quyền tiến thêm. Chính điều đó khiến Lâm Dư có dũng khí hơn. Cậu nhìn hắn, sau đó rất nhẹ gật đầu.
Lâm Dư nói. “Có thể.”
Nụ hôn đầu tiên của họ rất nhẹ. Tạ Cảnh Thâm cúi xuống, môi chạm môi cậu bằng sự kiềm chế gần như cẩn thận. Không có vội vã, không có chiếm đoạt, chỉ là một cái chạm mềm và ấm, mang theo vị mật ong nhạt của bánh buổi sáng. Lâm Dư nhắm mắt, tay nắm áo hắn chặt hơn một chút. Cậu từng tưởng mình sẽ hoảng, nhưng thật ra không. Cậu chỉ cảm thấy tim mình nóng lên, cả người như rơi vào một lớp kem mềm, ngọt vừa đủ, không khiến người ta nghẹt thở.
Tạ Cảnh Thâm rời ra trước, trán gần như chạm trán cậu. “Được không?”
Lâm Dư mở mắt, mặt đỏ đến mức không cần soi gương cũng biết. “Anh hỏi sau khi hôn xong thì hơi muộn.”
Tạ Cảnh Thâm khẽ cười. “Vậy lần sau anh hỏi trước sớm hơn.”
Lâm Dư nhìn hắn, không nhịn được cũng cười. “Lần sau phải xem biểu hiện.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt dịu đến mức khiến cậu lại muốn trốn. “Bạn trai có quyền lợi gì?”
Lâm Dư khựng lại vì hai chữ “bạn trai”. Cậu cúi đầu, nhưng tay vẫn không buông áo hắn. Một lúc sau, cậu nghiêm túc suy nghĩ theo bản năng rồi trả lời. “Được gọi Dư Dư, nhưng không được gọi trước mặt cấp dưới quá nhiều. Được nắm tay ngoài giờ làm, trong công ty thì phải chú ý ảnh hưởng. Được hôn... nhưng phải hỏi trước. Được ăn bánh ưu tiên, nhưng vẫn không được dùng bánh thay bữa chính.”
Tạ Cảnh Thâm nghe từng điều, vẻ mặt nghiêm túc như đang tiếp nhận quy chế quan trọng. “Còn nghĩa vụ?”
Lâm Dư ngẩng đầu nhìn hắn. “Ăn cơm đúng giờ, ngủ trước mười một giờ nếu không có việc khẩn cấp, không tự biến mình thành máy pha cà phê cao cấp, không giấu em khi mệt. Và... nếu em cũng mệt, anh phải nhắc em nghỉ.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt sâu xuống. “Anh nhớ.”
Lâm Dư mím môi, rồi bổ sung rất nhỏ. “Còn nữa, trong giờ làm vẫn phải phân biệt công việc. Nếu em làm sai, anh phải nói. Nếu anh làm sai, em cũng sẽ nói. Không được vì yêu đương mà biến văn phòng thành nơi mất nguyên tắc.”
Tạ Cảnh Thâm nắm tay cậu, giọng rất chắc. “Được. Trong công việc, anh vẫn là tổng giám đốc, em vẫn là trợ lý. Ngoài công việc, anh là bạn trai của em.”
Lâm Dư nghe hắn nói ra rành mạch như vậy, trong lòng cuối cùng cũng yên. Đây là điều cậu lo nhất, nhưng Tạ Cảnh Thâm đã hiểu. Cậu không muốn tình cảm làm mờ năng lực của mình, cũng không muốn người khác nghĩ cậu được ưu ái vô nguyên tắc. Cậu có thể nhận sự thiên vị ngoài công việc, có thể nắm tay, có thể hôn, có thể để hắn gọi Dư Dư. Nhưng trong công việc, cậu vẫn muốn đứng bằng năng lực của mình.
Tạ Cảnh Thâm buông cậu ra một chút, nhưng vẫn nắm tay. “Bữa trưa hôm nay ăn cùng anh?”
Lâm Dư nhìn đồng hồ, lập tức trở lại bản năng quản lý thời gian. “Ăn cùng. Nhưng bây giờ còn mười lăm phút trước giờ nghỉ trưa. Em phải về bàn gửi bản ghi nhớ nhân sự đã.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ý cười rõ hơn. “Vừa xác nhận quan hệ đã quay lại làm việc?”
Lâm Dư đứng dậy, sửa lại cổ áo hơi nhăn vì cái ôm vừa rồi, cố giữ vẻ nghiêm túc dù mặt vẫn đỏ. “Tình yêu không thể làm chậm quy trình nhân sự. Hơn nữa nếu em gửi muộn, buổi chiều phòng nhân sự lại phải tăng ca sửa văn bản, vậy rất không phù hợp tinh thần truyện này.”
Tạ Cảnh Thâm bật cười khẽ, đứng dậy cùng cậu. “Được. Trợ lý Lâm.”
Lâm Dư đi đến cửa, quay đầu nhìn hắn. “Tạ tổng, trong mười lăm phút còn lại, anh có thể ăn hết nửa miếng bánh kia. Nhưng không được uống cà phê.”
Tạ Cảnh Thâm đáp. “Vâng, bạn trai.”
Lâm Dư suýt nữa vấp ở cửa. Cậu quay đầu trừng hắn một cái, nhưng ánh mắt hoàn toàn không có sức uy hiếp. “Trong công ty không được gọi như vậy.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng rất ngoan. “Biết rồi.”
Lâm Dư mở cửa bước ra, cố gắng giữ vẻ bình thường nhất có thể. Hứa Khả đang đứng ở khu trợ lý xem tài liệu, vừa ngẩng đầu đã thấy mặt cậu đỏ hơn mọi ngày. Nàng nhìn cậu, lại nhìn cửa văn phòng tổng giám đốc phía sau, nhưng rất có đạo đức mà không hỏi. Lâm Dư ngồi xuống bàn, mở máy tính bằng vẻ mặt nghiêm túc quá mức, đầu ngón tay gõ chữ nhanh đến mức suýt nữa đánh sai tiêu đề.
Hứa Khả đặt một ly nước lên bàn cậu. “Trợ lý Lâm, cậu cần khôi phục hệ thống không?”
Lâm Dư lập tức ngẩng đầu. “Chị nghe thấy gì rồi?”
Hứa Khả bình tĩnh đáp. “Không nghe thấy gì. Nhưng nhìn thấy hệ thống của cậu đang chạy quá tải.”
Lâm Dư cúi đầu uống nước, tai vẫn đỏ. “Không có. Tôi rất ổn.”
Hứa Khả nhìn cậu, rồi nhìn hộp bánh trên bàn đã thiếu một miếng. “Vậy tốt. Bản ghi nhớ nhân sự trước mười hai giờ gửi được chứ?”
Lâm Dư lập tức trở về trạng thái làm việc. “Được. Tôi còn cần thêm số liệu nghỉ bù tháng trước, chị gửi cho tôi nhé.”
Hứa Khả mỉm cười, gửi file qua hệ thống. Nàng không hỏi, nhưng trong lòng đã đoán được kết quả. Có vài chuyện không cần công khai ngay, chỉ cần nhìn ánh mắt của Lâm Dư là biết. Trợ lý nhỏ từng mỗi ngày chỉ chăm chăm bảo vệ năm giờ chiều, hôm nay trong mắt có thêm một ánh sáng khác, vừa ngượng vừa vui, giống như cuối cùng cũng cho phép một người bước vào vùng an toàn của mình.
Buổi trưa, Lâm Dư và Tạ Cảnh Thâm vẫn xuống căn tin ăn như thường lệ. Khác biệt là khi đi trong thang máy, hai người đứng gần hơn một chút so với mọi ngày, nhưng vẫn giữ khoảng cách đủ bình thường. Lâm Dư nhìn con số tầng giảm xuống, trong đầu lặp đi lặp lại bốn chữ “bạn trai của em” mà Tạ Cảnh Thâm vừa nói. Cậu càng nghĩ càng nóng mặt, cuối cùng đành nhìn sang nơi khác. Tạ Cảnh Thâm không chọc cậu, chỉ đứng bên cạnh, vai gần như chạm vai cậu, vẻ mặt bình tĩnh đến mức người ngoài không nhìn ra chút khác thường.
Đến căn tin, Lâm Dư theo thói quen đi chọn món trước. Hôm nay có canh sườn củ sen, cá hấp, thịt bò xào nấm và bánh pudding xoài. Cậu chọn cơm bò xào nấm cho mình, cá hấp và canh cho Tạ Cảnh Thâm. Khi đi đến quầy tráng miệng, cậu vừa định lấy pudding xoài thì Tạ Cảnh Thâm đã lấy trước đặt vào khay cậu, sau đó thêm một phần mousse dâu nhỏ.
Lâm Dư nhỏ giọng. “Hôm nay em không cần hai phần.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Hôm nay đáng chúc mừng.”
Lâm Dư lập tức nhìn quanh, sợ người khác nghe thấy. “Anh nhỏ tiếng thôi.”
Tạ Cảnh Thâm hạ giọng, ánh mắt rất dịu. “Được, bạn trai nhỏ.”
Lâm Dư cảm thấy mình thật sự không thể tiếp tục đứng trước quầy tráng miệng nữa, nếu không sẽ bị nhân viên căn tin nhìn ra. Cậu bưng khay đi trước, bước chân hơi nhanh. Tạ Cảnh Thâm đi theo sau, khóe môi cong lên rất nhẹ. Hắn phát hiện sau khi xác nhận quan hệ, Lâm Dư vẫn là Lâm Dư, vẫn dễ đỏ mặt, vẫn dùng quy tắc bảo vệ mình, vẫn để ý giờ làm và giờ nghỉ. Nhưng cậu cũng đã khác. Cậu sẽ không còn lùi lại khi hắn đến gần, sẽ không dùng “khách hàng ưu tú” che hết mọi thân mật. Sự thay đổi ấy nhỏ nhưng rõ, khiến cả bữa trưa bình thường cũng trở nên đáng nhớ.
Hai người chọn bàn gần cửa kính. Lâm Dư ăn được vài miếng thì điện thoại rung lên, là tin nhắn từ nhóm gia đình. Lâm Dật gửi một tấm ảnh Bông Gòn nằm trên hộp bánh trống, kèm dòng chữ: “Bông Gòn hỏi hôm nay bạn trai của em có được ăn bánh không.”
Lâm Dư suýt nữa sặc canh. Cậu vội khóa màn hình, nhưng Tạ Cảnh Thâm đã nhìn thấy hai chữ “bạn trai” thoáng qua. Hắn không hỏi, chỉ đưa khăn giấy sang. Lâm Dư nhận lấy, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng thất bại.
Lâm Dư nói nhỏ. “Anh trai em rất phiền.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Anh ấy biết rồi?”
Lâm Dư cúi đầu chọc pudding. “Có lẽ đoán được. Anh ấy đoán chuyện gì cũng rất nhanh, đặc biệt là chuyện làm em xấu hổ.”
Tạ Cảnh Thâm im lặng một chút rồi nói. “Vậy tối nay anh có cần nhắn tin chính thức nói với anh ấy không?”
Lâm Dư lập tức ngẩng đầu. “Không cần! Anh đừng làm mọi chuyện giống thông báo hợp tác chiến lược.”
Tạ Cảnh Thâm gật đầu rất nghiêm túc. “Được. Tạm thời không gửi thông báo chính thức.”
Lâm Dư nhìn vẻ mặt của hắn, vừa buồn cười vừa bất lực. “Anh thật sự có ý định gửi sao?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, rất thẳng thắn. “Có. Vì anh nghĩ người nhà em nên biết anh đã được em đồng ý.”
Lâm Dư cắn nhẹ môi, tim lại mềm đi. “Tối em tự nói. Anh đừng làm cha em kích động, nếu không ông ấy có thể thật sự hỏi ngày mai có cần bàn sính lễ không.”
Tạ Cảnh Thâm bình tĩnh đáp. “Nếu chú hỏi, anh cũng có thể trả lời.”
Lâm Dư đỏ mặt. “Anh không được trả lời!”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt có ý cười. “Được. Nghe em.”
Bữa trưa kết thúc trong không khí vừa bình thường vừa không bình thường như vậy. Buổi chiều, hai người đều trở lại trạng thái công việc rất nhanh. Tạ Cảnh Thâm xử lý báo cáo dự án ven sông, Lâm Dư phối hợp Hứa Khả hoàn thiện bản ghi nhớ nhân sự. Dù vừa xác nhận quan hệ, công việc không vì thế chậm lại, thậm chí Lâm Dư còn làm kỹ hơn mọi ngày, bởi cậu càng không muốn ai có lý do nói mình được thiên vị vô nguyên tắc. Hứa Khả nhìn cậu kiểm tra từng điều khoản, trong lòng càng chắc chắn rằng chuyện yêu đương này sẽ không khiến văn phòng tổng giám đốc hỗn loạn, nhiều nhất chỉ khiến tủ lạnh mini của Tạ tổng xuất hiện thêm vài loại bánh và trái cây.
Đến bốn giờ chiều, đại diện Lâm thị tham gia họp trực tuyến. Người thay Lâm Dật đến là một nữ giám đốc dự án tên Trịnh Dao, tác phong rất chuyên nghiệp, nói chuyện rõ ràng, không hề nhắc đến quan hệ riêng của Lâm Dư. Cuộc họp diễn ra thuận lợi, hai bên chốt được lịch kiểm toán kỹ thuật và danh sách dữ liệu thử nghiệm. Lâm Dư ghi biên bản rất nhanh, thỉnh thoảng đưa tài liệu cho Tạ Cảnh Thâm, phối hợp tự nhiên như trước, nhưng mỗi lần đầu ngón tay vô tình chạm nhau khi chuyển giấy, cậu vẫn cảm thấy tim mình hơi lệch một nhịp.
Tạ Cảnh Thâm nhận tài liệu từ tay cậu, vẻ mặt không đổi, nhưng sau khi cuộc họp kết thúc, hắn đặt một tờ giấy ghi chú lên tập tài liệu trả lại. Lâm Dư cúi đầu nhìn, trên giấy chỉ viết một dòng: “Sau giờ làm, anh muốn nắm tay lâu hơn một chút.” Chữ hắn vẫn mạnh mẽ, gọn gàng, hoàn toàn không giống một mẩu giấy dùng để hẹn nắm tay. Lâm Dư nhìn tờ giấy, mặt nóng lên rất nhanh, vội vàng kẹp nó vào sổ ghi chú như sợ Hứa Khả nhìn thấy.
Hứa Khả ở bên cạnh nhấp một ngụm nước, hoàn toàn không nhìn sang nhưng khóe môi lại cong lên. “Trợ lý Lâm, biên bản cuộc họp trước năm giờ gửi được không?”
Lâm Dư lập tức ngồi thẳng. “Được. Tôi gửi trước bốn giờ bốn mươi lăm.”
Tạ Cảnh Thâm ngồi đối diện, vẻ mặt bình tĩnh như chưa từng viết tờ giấy kia. “Không cần vội quá. Đúng thời gian là được.”
Lâm Dư không nhìn hắn. “Em biết.”
Hai chữ “em biết” vừa ra khỏi miệng, cả phòng họp yên tĩnh một thoáng rất nhỏ. Lâm Dư lập tức nhận ra mình vừa dùng xưng hô quá tự nhiên trong giờ làm, tai đỏ lên, nhưng may mà trong phòng chỉ còn Tạ Cảnh Thâm và Hứa Khả. Hứa Khả rất chuyên nghiệp cúi đầu thu tài liệu, còn Tạ Cảnh Thâm thì nhìn cậu bằng ánh mắt dịu đến mức khiến cậu càng không dám ngẩng đầu.
Tạ Cảnh Thâm thấp giọng. “Ừ.”
Lâm Dư cúi đầu ôm laptop rời khỏi phòng họp, bước chân nhanh hơn thường lệ. Nhưng sau khi về bàn, cậu lại không nhịn được mở sổ nhìn tờ giấy ghi chú kia. Chỉ là một câu rất đơn giản, vậy mà cậu nhìn mãi vẫn muốn cười. Cậu bỗng hiểu vì sao người ta yêu đương lại dễ bị phân tâm như vậy. Không phải vì tình yêu làm người ta mất năng lực làm việc, mà vì chỉ cần nhớ đến người kia đang ở rất gần, cả ngày làm việc vốn khô khan cũng sẽ có thêm những khe sáng nhỏ.
Bốn giờ bốn mươi ba, Lâm Dư gửi biên bản. Bốn giờ năm mươi, cậu kiểm tra hộp thư lần cuối. Bốn giờ năm mươi tám, cậu tưới nước cho cây bạc hà và thu dọn túi. Đúng năm giờ, cửa văn phòng tổng giám đốc mở ra. Tạ Cảnh Thâm bước ra, áo khoác trên tay, ánh mắt rất tự nhiên dừng trên người cậu. Tầng bốn mươi tám đã quen với cảnh này, nhưng hôm nay đối với Lâm Dư lại khác hoàn toàn. Trước kia họ cùng tan làm là cấp trên và trợ lý đang cùng bảo vệ quyền nghỉ ngơi. Hôm nay, ngoài lớp công việc ấy, còn có một quan hệ mới vừa được đặt vào lòng bàn tay.
Hứa Khả nhìn hai người, giọng bình tĩnh. “Tạ tổng, trợ lý Lâm, hôm nay không có việc khẩn cấp. Hai người có thể tan làm.”
Lâm Dư bị câu “hai người” làm cho hơi ngượng, nhưng vẫn gật đầu. “Hứa thư ký cũng về sớm nhé.”
Hứa Khả mỉm cười. “Tôi sẽ. Không muốn bị người đề xuất quy trình bắt lỗi.”
Lâm Dư cười nhẹ, khoác túi đi theo Tạ Cảnh Thâm về phía thang máy. Trong thang máy có thêm vài nhân viên khác, hai người vẫn giữ khoảng cách bình thường, không có hành động vượt mức. Nhưng khi cửa thang máy phản chiếu bóng họ đứng cạnh nhau, Lâm Dư bỗng thấy trong lòng rất yên. Không cần công khai quá nhanh, không cần vội vàng chứng minh gì với người khác. Chỉ cần họ biết là đủ.
Ra khỏi sảnh công ty, trời hôm nay không mưa. Ánh chiều phủ lên mặt đường một màu vàng nhạt, dòng xe tan tầm chậm rãi trôi qua. Lâm Dư vừa định gọi chú Lưu thì Tạ Cảnh Thâm đã thấp giọng hỏi.
Tạ Cảnh Thâm nói: “Hôm nay anh đưa em về?”
Lâm Dư nhìn hắn. “Không ăn tối bên ngoài sao?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt rất dịu. “Hôm nay là ngày đầu tiên. Anh muốn đưa em về nhà, rồi xin phép gia đình em được chính thức theo đuổi với thân phận bạn trai.”
Lâm Dư lập tức đỏ mặt. “Anh lại muốn làm thông báo chính thức!”
Tạ Cảnh Thâm nghiêm túc đáp. “Không phải thông báo. Là tôn trọng.”
Lâm Dư im lặng. Cậu biết Tạ Cảnh Thâm nói đúng, nhất là sau khi hắn đã đến nhà họ Lâm ăn cơm, sau khi gia đình cậu đã gần như biết mọi chuyện. Nếu họ đã xác nhận quan hệ, không nói với gia đình thì không giống phong cách của Tạ Cảnh Thâm, cũng không giống sự nghiêm túc mà hắn luôn thể hiện. Cậu chỉ xấu hổ, không phải không muốn. Nghĩ vậy, Lâm Dư cúi đầu nhìn mũi giày, giọng nhỏ đi.
Lâm Dư nói: “Vậy anh đưa em về. Nhưng không được nói chuyện sính lễ, không được nói cưới hỏi, không được để cha em kích động.”
Tạ Cảnh Thâm gật đầu. “Được.”
Lâm Dư bổ sung. “Anh trai em trêu gì cũng không được đáp quá nghiêm túc.”
Tạ Cảnh Thâm suy nghĩ một chút. “Cố gắng.”
Lâm Dư lập tức ngẩng đầu. “Không phải cố gắng, là nhất định.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, khóe môi cong lên. “Được, nhất định.”
Xe của Tạ Cảnh Thâm đậu ở bãi gần công ty. Khi đi qua đoạn hành lang vắng dẫn ra bãi xe, hắn đưa tay ra. Lâm Dư nhìn quanh, thấy không có ai, liền đặt tay mình vào tay hắn. Lần này không phải nắm vài giây, cũng không phải nắm hờ trong vườn. Tạ Cảnh Thâm nắm tay cậu rất nhẹ nhưng chắc, còn Lâm Dư cũng không rút lại. Hai người đi chậm hơn thường lệ, tiếng bước chân vang lên rất nhỏ trên nền gạch. Lâm Dư cảm thấy tay mình được bao trong lòng bàn tay ấm áp của hắn, trái tim cuối cùng cũng yên xuống sau cả ngày hồi hộp.
Tạ Cảnh Thâm hỏi khẽ. “Như vậy có được tính là nắm lâu hơn một chút không?”
Lâm Dư nhìn phía trước, khóe môi cong lên. “Tạm được.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Bạn trai bậc một có thể nâng cấp không?”
Lâm Dư suýt bật cười. “Anh đừng tự tạo hệ thống cấp bậc kỳ lạ.”
Tạ Cảnh Thâm nghiêm túc nói. “Anh học từ em.”
Lâm Dư quay sang nhìn hắn, trong mắt có ý cười mềm mại. “Vậy bạn trai bậc một hiện tại cần tiếp tục quan sát. Nếu biểu hiện tốt, có thể nâng cấp.”
Tạ Cảnh Thâm hỏi. “Nâng cấp có quyền lợi gì?”
Lâm Dư suy nghĩ, rồi cố ý nói rất nghiêm túc. “Có thể ăn bánh ưu tiên, nắm tay lâu hơn, cuối tuần có lịch hẹn cố định. Còn quyền lợi khác phải chờ xét duyệt.”
Tạ Cảnh Thâm dừng bước rất nhẹ, nhìn cậu. “Bao gồm hôn?”
Lâm Dư mặt đỏ lên, nhưng không né mắt hoàn toàn. “Phải hỏi trước.”
Tạ Cảnh Thâm thấp giọng. “Vậy bây giờ anh hỏi được không?”
Lâm Dư nhìn hành lang vắng, trái tim lập tức đập nhanh. Cậu biết bãi xe ở ngay phía trước, cũng biết có thể có người đi qua bất cứ lúc nào. Nhưng bàn tay Tạ Cảnh Thâm đang nắm tay cậu rất ấm, ánh mắt hắn lại kiên nhẫn đến mức khiến cậu không muốn từ chối. Cậu cúi đầu, giọng rất nhỏ.
Lâm Dư nói. “Nhanh thôi.”
Tạ Cảnh Thâm cúi xuống, hôn cậu rất nhẹ ở khóe môi. Cái hôn này ngắn hơn trong văn phòng, nhưng vì ở ngoài công ty, vì cảm giác lén lút rất nhẹ, vì họ đã chính thức là người yêu, Lâm Dư lại thấy tim mình đập nhanh hơn cả lần trước. Tạ Cảnh Thâm rời ra rất nhanh như đã hứa, ngón tay vẫn nắm tay cậu, ánh mắt dịu đến mức làm cậu nóng mặt.
Tạ Cảnh Thâm nói. “Cảm ơn em.”
Lâm Dư cúi đầu kéo hắn đi tiếp. “Không cần cảm ơn chuyện này.”
Tạ Cảnh Thâm đi theo cậu, giọng rất thấp. “Anh vui.”
Lâm Dư không quay đầu, nhưng tay lặng lẽ nắm lại chặt hơn một chút. “Em cũng vậy.”
Tối đó, Tạ Cảnh Thâm đưa Lâm Dư về nhà họ Lâm. Không khí trong phòng khách quả nhiên giống một hội đồng gia đình được chuẩn bị từ trước, nhưng lần này Lâm Dư không còn trốn sau Bông Gòn nữa. Cậu đứng cạnh Tạ Cảnh Thâm, mặt hơi đỏ nhưng ánh mắt rất rõ. Lâm Chính Quốc nhìn hai người, chỉ cần một giây đã hiểu chuyện gì xảy ra. Ông đặt tách trà xuống, vẻ mặt nghiêm túc đến mức dì Trương đứng bên cạnh cũng nín cười.
Lâm Chính Quốc hỏi. “Xác định rồi?”
Lâm Dư hít nhẹ một hơi, rồi gật đầu. “Vâng.”
Tạ Cảnh Thâm đứng bên cạnh cậu, cúi đầu rất đúng mực. “Chú, cô, anh Lâm, hôm nay cháu và Lâm Dư đã xác nhận quan hệ. Cháu thích em ấy, sẽ nghiêm túc ở bên em ấy. Cháu biết nói lời bảo đảm lúc này chưa đủ, nên sau này sẽ dùng hành động để mọi người yên tâm.”
Lâm Chính Quốc nhìn hắn rất lâu. “Cậu biết Dư Dư nhà chúng tôi sợ nhất cái gì không?”
Tạ Cảnh Thâm đáp. “Bị ép đi quá nhanh, bị tiêu hao quá mức, và bị người khác xem sự mềm lòng là điều hiển nhiên.”
Lâm Dư ngẩng đầu nhìn hắn. Cậu không ngờ hắn trả lời nhanh như vậy, càng không ngờ hắn nhớ rõ đến thế. Tần Nhã ngồi bên cạnh, ánh mắt dịu xuống. Lâm Dật cũng thu lại ý cười trêu chọc thường ngày, nghiêm túc nhìn Tạ Cảnh Thâm nhiều hơn một chút.
Lâm Chính Quốc trầm mặc vài giây, rồi nói tiếp. “Vậy cậu nhớ kỹ. Nhà chúng tôi không cần con trai út phải chịu thiệt để đổi lấy tình cảm. Nếu một ngày Dư Dư ở bên cậu mà thấy mệt hơn ở một mình, tôi sẽ lập tức đón nó về.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn ông, giọng rất chắc. “Cháu nhớ.”
Lâm Dư bước lên nửa bước, đứng gần Tạ Cảnh Thâm hơn. “Cha, anh ấy không làm con mệt.”
Lâm Chính Quốc nhìn con trai út chủ động đứng về phía người kia, trong lòng vừa chua vừa bất đắc dĩ. Ông thở dài, cuối cùng xua tay. “Được rồi. Ăn cơm trước. Nhưng hôm nay cậu ấy không được uống cà phê.”
Lâm Dư lập tức bật cười. “Cha, anh ấy đã cai bớt rồi.”
Lâm Dật chậm rãi chen vào. “Cai bớt là chưa cai hẳn. Cảnh Thâm, sau này nếu cậu tái phạm thức khuya, chúng tôi có quyền trừ điểm bạn trai không?”
Tạ Cảnh Thâm nghiêm túc đáp. “Có.”
Lâm Dư quay đầu nhìn hắn, vừa buồn cười vừa bất lực. “Anh đừng cái gì cũng đồng ý.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Anh thấy hợp lý.”
Lâm Dật cười ra tiếng, còn Tần Nhã cũng không nhịn được mỉm cười. Không khí trong phòng khách vì vậy dịu xuống hẳn. Bông Gòn đi ngang qua chân Tạ Cảnh Thâm, ngẩng đầu nhìn hắn một cái, rồi miễn cưỡng cọ nhẹ vào ống quần hắn trước khi nhảy lên sofa. Lâm Dư nhìn cảnh ấy, mắt lập tức sáng lên.
Lâm Dư nói. “Bông Gòn công nhận anh rồi.”
Tạ Cảnh Thâm cúi đầu nhìn con mèo đang giả vờ không quan tâm. “Vậy anh được nâng cấp chưa?”
Lâm Dư nhìn cả nhà đang ở đây, mặt lại đỏ. “Về nhà rồi nói.”
Lâm Dật lập tức ho nhẹ. “Dư Dư, em đang ở nhà.”
Lâm Dư nghẹn lời, cả bàn lập tức bật cười. Ngay cả Tạ Cảnh Thâm cũng cong khóe môi. Bữa tối hôm ấy ấm hơn bữa đầu tiên rất nhiều. Lâm Chính Quốc vẫn hỏi vài câu, nhưng không còn căng như trước. Tần Nhã hỏi Tạ Cảnh Thâm thích ăn món gì để sau này dì Trương chuẩn bị, Lâm Dật thì thỉnh thoảng trêu vài câu nhưng không quá mức. Lâm Dư ngồi cạnh Tạ Cảnh Thâm, ban đầu còn cố giữ bình thường, nhưng khi hắn rất tự nhiên gắp món cậu thích vào bát, cậu cũng không tránh ánh mắt của gia đình nữa.
Sau bữa tối, hai người ra vườn sau như lần trước. Bông Gòn nằm trên ghế mây gần đó, đuôi vẫy chậm rãi. Lâm Dư đứng dưới ánh đèn ngoài hiên, nhìn Tạ Cảnh Thâm bên cạnh, cảm thấy mọi chuyện xảy ra trong ngày hôm nay giống như một giấc mơ rất mềm. Buổi sáng họ vẫn còn đứng ở ranh giới cuối cùng, đến trưa đã ôm và hôn trong văn phòng, tối lại đứng trước gia đình cậu với thân phận người yêu. Tốc độ nghe qua có vẻ nhanh, nhưng thật ra từng bước đều đã được lót bằng rất nhiều ngày nhỏ trước đó.
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Em mệt không?”
Lâm Dư lắc đầu. “Không mệt. Chỉ là hơi không quen.”
Tạ Cảnh Thâm hỏi. “Không quen với việc có bạn trai?”
Lâm Dư mặt nóng lên, nhưng vẫn gật đầu. “Ừ. Nhưng không khó chịu.”
Tạ Cảnh Thâm đưa tay ra. Lâm Dư rất tự nhiên đặt tay mình vào tay hắn, rồi hơi ngẩn ra vì động tác của mình quá thuận. Tạ Cảnh Thâm thấy vậy cũng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy cậu.
Tạ Cảnh Thâm nói. “Anh sẽ để em từ từ quen.”
Lâm Dư nhìn hắn, trong lòng yên đến mức hơi ngọt. “Nhưng anh cũng không cần quá cẩn thận. Em đã đồng ý rồi, không phải chạm một cái sẽ chạy mất.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt sâu hơn. “Vậy anh có thể ôm em không?”
Lâm Dư bật cười rất nhẹ. “Có thể.”
Tạ Cảnh Thâm ôm lấy cậu trong vườn nhà họ Lâm, lần này Lâm Dư thả lỏng nhanh hơn rất nhiều. Cậu dựa vào vai hắn, nghe nhịp tim trầm ổn của hắn, bỗng cảm thấy mình thật sự đã bước sang một vùng rất mới. Không còn là mập mờ, không còn là thăm dò, không còn phải dùng bánh ngọt che giấu mọi rung động. Cậu có thể ôm người này, có thể gọi hắn là anh, có thể để hắn bước vào cuộc sống của mình một cách chính thức.
Lâm Dư nói rất khẽ. “Cảnh Thâm.”
Tạ Cảnh Thâm cúi đầu. “Anh đây.”
Lâm Dư ôm hắn chặt hơn một chút. “Sau này nếu anh mệt, phải nói với em.”
Tạ Cảnh Thâm đáp. “Ừ.”
Lâm Dư tiếp tục. “Nếu em mệt, anh cũng phải nhắc em nghỉ.”
Tạ Cảnh Thâm nói. “Anh nhớ.”
Lâm Dư im lặng vài giây, rồi nhỏ giọng. “Và nếu có người nói em dựa vào anh, em sẽ tự chứng minh bằng công việc. Nhưng ngoài công việc, anh vẫn có thể thiên vị em.”
Tạ Cảnh Thâm hôn rất nhẹ lên tóc cậu. “Anh sẽ luôn thiên vị em.”
Lâm Dư không nhắc hắn phải hỏi trước vì đó không phải môi. Cậu chỉ vùi mặt vào vai hắn, khóe môi cong lên rất rõ. Bông Gòn trên ghế mây ngáp một cái, dường như đã hoàn toàn chấp nhận việc trong nhà xuất hiện thêm một người sẽ cùng chủ nhân nó chia bánh và chia thời gian.
Đêm đó, sau khi Tạ Cảnh Thâm rời khỏi nhà họ Lâm, Lâm Dư bị Lâm Dật chặn ngay chân cầu thang. Anh trai cậu tựa vào lan can, vẻ mặt vẫn là nụ cười rất đáng ghét nhưng ánh mắt lại dịu hơn bình thường.
Lâm Dật nói. “Bạn trai em biểu hiện hôm nay tạm được.”
Lâm Dư ôm túi bánh còn lại, cố giữ bình tĩnh. “Chỉ tạm được thôi sao?”
Lâm Dật nhướng mày. “Sao, mới xác nhận đã bênh rồi?”
Lâm Dư đỏ mặt nhưng không phủ nhận. “Anh ấy vốn biểu hiện rất tốt.”
Lâm Dật nhìn cậu vài giây, rồi đưa tay xoa nhẹ đầu cậu như khi còn nhỏ. “Vậy thì tốt. Dư Dư, yêu đương có thể vui, nhưng đừng quên bản thân. Nếu một ngày thấy không vui, phải nói với anh.”
Lâm Dư nhìn anh, trong lòng mềm xuống. “Em biết. Nhưng hiện tại em rất vui.”
Lâm Dật nhìn nụ cười không giấu được của cậu, cuối cùng thở dài như vừa mất đi một phần em trai cho người khác. “Nhìn ra rồi. Đi ngủ đi, bạn trai em chắc lát nữa lại báo cáo ngủ sớm.”
Quả nhiên, Lâm Dư vừa về phòng tắm xong thì điện thoại sáng lên.
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Đã về nhà. Không mở laptop. Chuẩn bị ngủ.”
Lâm Dư nằm xuống giường, Bông Gòn cuộn tròn bên cạnh gối, đuôi thỉnh thoảng quét qua tay cậu. Cậu nhìn tin nhắn, không nhịn được cười. Trước kia những câu báo cáo này là nhiệm vụ của khách hàng ưu tú bậc hai, giờ đây lại trở thành thói quen nhỏ của bạn trai. Cậu gõ chữ, lần đầu tiên không né tránh xưng hô nữa.
Lâm Dư nhắn: “Ngủ ngon, anh.”
Bên kia im lặng rất lâu, lâu đến mức Lâm Dư tưởng Tạ Cảnh Thâm đang nhìn màn hình như cậu từng nhìn hai chữ Dư Dư. Một lúc sau, tin nhắn mới hiện lên.
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Ngủ ngon, Dư Dư. Anh rất vui.”
Lâm Dư ôm gối, trong lòng ngọt đến mức như vừa ăn một miếng bánh mật ong mềm nhất. Cậu biết ngày mai đến công ty, họ vẫn phải giữ ranh giới công việc. Cậu vẫn là trợ lý Lâm, hắn vẫn là Tạ tổng. Sẽ còn lời đồn, còn hội đồng quan sát, còn quy trình mới cần chứng minh bằng kết quả. Nhưng sau giờ làm, hắn sẽ là anh của cậu. Là người nắm tay cậu dưới hành lang vắng, hôn cậu rất nhẹ trước khi hỏi lại có được không, đứng trước gia đình cậu nói mình nghiêm túc, và mỗi tối đều gửi tin nhắn báo rằng mình không còn sống như một cỗ máy nữa.
Lâm Dư tắt đèn, trong bóng tối vẫn mỉm cười.
Ngày mai, cậu sẽ tiếp tục đi làm đúng giờ, làm việc thật tốt trong phạm vi công suất hợp lý, bảo vệ năm giờ chiều, bảo vệ quy trình mới, bảo vệ cả tình yêu vừa bắt đầu.
Và nếu Tạ Cảnh Thâm tiếp tục biểu hiện tốt, có lẽ cậu sẽ mang thêm bánh.
Không phải phần thưởng cho khách hàng ưu tú nữa.
Mà là bánh cho bạn trai.
(Hết chương 9)
Bình luận 💬 0