Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU 5 GIỜ TỔNG TÀI KHÔNG LÀM VIỆC NỮA

Chương 12: Phòng Nghỉ Mới Và Một Lời Hẹn Dài Hơn Giờ Tan Làm

Chương 1: Trợ Lý Mới Đúng Giờ Tan Làm Chương 2: Tổng Tài Bắt Đầu Nuôi Trợ Lý Chương 3: Bánh Ngọt, Sofa Và Cuộc Họp Sắp Mất Kiểm Soát Chương 4: Trợ Lý Ngủ Gật Và Tổng Tài Tự Giác Giảm Âm Lượng Chương 5: Tổng Tài Ghen Với Một Hộp Bánh Chương 6: Chương 6: Cuối Tuần Không Tăng Ca Và Một Cuộc Hẹn Bị Cả Nhà Theo Dõi Chương 7: Khách Hàng Ưu Tú Bậc Ba Chương 8: Lời Đồn Và Một Lần Công Khai Thiên Vị Chương 9: Em Đồng Ý Chương 10: Bạn Trai Tổng Tài Và Quy Trình Yêu Đương Trong Giờ Làm Chương 11: Bạn Trai Bậc Hai Và Chiếc Sofa Trong Văn Phòng Tổng Tài Chương 12: Phòng Nghỉ Mới Và Một Lời Hẹn Dài Hơn Giờ Tan Làm Chương 13: Căn Phòng Để Thở Và Lời Hứa Sau Năm Giờ Chương 14: Kỳ Thử Việc Cuối Cùng Và Một Đề Nghị Không Giống Công Việc Chương 15: Phu Nhân Tổng Tài Và Vị Trí Cao Nhất Công Ty

Chương 12: Phòng Nghỉ Mới Và Một Lời Hẹn Dài Hơn Giờ Tan Làm

Sáng hôm sau, Lâm Dư vừa bước vào tầng bốn mươi tám đã nghe thấy tiếng thùng carton được đặt xuống từ phía phòng nhỏ cạnh khu trợ lý. Ba nhân viên hành chính đang cùng đội hậu cần dọn lại căn phòng vốn dùng để chứa tài liệu cũ, những tập hồ sơ đã được chuyển sang kho lưu trữ, kệ sắt nặng nề cũng được tháo ra, để lộ một khoảng không gian không lớn nhưng sáng sủa hơn cậu tưởng. Ánh nắng buổi sáng rơi qua ô cửa kính hẹp, phủ lên sàn một vệt sáng mềm, khiến căn phòng từng bị bỏ quên đột nhiên có chút dáng vẻ của nơi có thể ngồi xuống thở một hơi. Lâm Dư đứng ở cửa nhìn một lúc, trong lòng sinh ra cảm giác kỳ diệu, bởi thứ hôm qua còn nằm trong sổ ghi chú của cậu hôm nay đã bắt đầu biến thành hiện thực.

Hứa Khả cầm tablet đi tới bên cạnh cậu, trên màn hình là danh sách vật dụng đã được phòng hành chính xác nhận. Nàng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt rõ ràng có chút nhẹ nhõm, giống như chính nàng cũng đang mong căn phòng này hoàn thành. Tầng bốn mươi tám từng là nơi mọi người bước nhanh, nói nhỏ, ăn trưa vội vàng và nhìn đèn văn phòng tổng giám đốc để phán đoán mình có nên về hay không. Bây giờ, nơi này sắp có một phòng nghỉ ngắn với sofa, trà hoa cúc, bánh quy ít đường và một quy định chính thức rằng nghỉ ngơi không phải lười biếng.

Hứa Khả nhìn căn phòng đang được dọn, nói với Lâm Dư: “Sofa chiều nay sẽ đến. Ghế mềm và kệ trà ngày mai lắp. Nếu không có gì thay đổi, thứ sáu có thể bắt đầu dùng thử.”

Lâm Dư gật đầu, ánh mắt vẫn dừng trên khoảng sàn trống. “Nhớ nói hành chính đừng đặt bảng nội quy quá to. Nếu vừa bước vào đã nhìn thấy bảng quy định dài như hợp đồng lao động, mọi người sẽ căng thẳng hơn.”

Hứa Khả cúi đầu ghi lại, khóe môi hơi cong. “Vậy bảng nhỏ thôi. Nội dung cũng dùng giọng nhẹ hơn. Ví dụ: ‘Nghỉ tối đa ba mươi phút, vui lòng để công việc ngoài cửa.’”

Lâm Dư lập tức quay đầu nhìn nàng, mắt sáng lên. “Câu này rất tốt. Thêm một dòng nữa: ‘Nếu có việc khẩn cấp, hãy xác nhận nó thật sự khẩn cấp trước khi gọi người đang nghỉ.’”

Hứa Khả gõ nhanh trên tablet, giọng bình tĩnh nhưng rõ ràng có ý cười. “Tôi sẽ ghi. Trợ lý Lâm, cậu đang rất có tinh thần xây dựng văn hóa doanh nghiệp.”

Lâm Dư nghe vậy lập tức lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc hơn. “Không, em đang bảo vệ phòng nghỉ khỏi việc bị biến thành phòng họp dự phòng. Rất nhiều nơi ban đầu gọi là phòng nghỉ, cuối cùng lại thành nơi mọi người ôm laptop vào tiếp tục làm việc. Nếu để chuyện đó xảy ra, kế hoạch này sẽ thất bại từ gốc.”

Hứa Khả nhìn cậu một lát, trong lòng bỗng có chút cảm xúc. Lâm Dư luôn như vậy, nhìn qua rất thích bánh, thích ngủ, thích tan làm đúng giờ, nhưng khi đã quyết định làm điều gì, cậu sẽ nghĩ đến từng chi tiết nhỏ để nó thật sự dùng được. Không phải phúc lợi để đăng bản tin, không phải hình thức để hội đồng nhìn thấy, mà là một nơi người mệt thật sự có thể ngồi xuống. Nàng quay đầu nhìn cửa văn phòng tổng giám đốc, nơi Tạ Cảnh Thâm vừa đến không lâu, rồi lại nhìn Lâm Dư, cảm thấy hai người này có lẽ thật sự đang kéo cả tầng bốn mươi tám ra khỏi nếp cũ bằng cách rất riêng.

Điện thoại nội bộ trên bàn Lâm Dư vang lên khi cậu vừa đặt hộp bánh xuống. Cậu nhìn đèn báo từ văn phòng tổng giám đốc, trong lòng vừa mềm vừa buồn cười, bởi từ ngày xác nhận quan hệ, Tạ Cảnh Thâm vẫn gọi cậu vào đúng quy trình, nhưng mỗi lần đều làm cậu cảm thấy như có thêm một tầng ý nghĩa khác. Cậu cầm tài liệu buổi sáng, hộp bánh hạnh nhân sữa và danh sách phòng nghỉ mới, đi đến cửa văn phòng gõ hai tiếng. Khi cánh cửa khép lại sau lưng, cậu lập tức thấy Tạ Cảnh Thâm đang đứng bên bàn trà, trên bàn đã có một ly nước ấm chuẩn bị sẵn cho cậu.

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng thấp hơn khi có người ngoài. “Dư Dư, sáng nay ăn đủ chưa?”

Lâm Dư đặt tài liệu xuống, nghe câu hỏi đầu tiên không phải về công việc thì không nhịn được cong môi. “Ăn đủ rồi. Bánh mì trứng, sữa, thêm nửa quả táo. Anh thì sao?”

Tạ Cảnh Thâm đưa điện thoại cho cậu xem ảnh bữa sáng đã chụp lại trước khi cậu đến. “Bánh mì, sữa nóng, trái cây. Không cà phê.”

Lâm Dư nhận điện thoại nhìn kỹ như kiểm tra bài tập, sau đó rất hài lòng trả lại cho hắn. “Bạn trai bậc hai biểu hiện ổn định. Nhưng ảnh chụp hơi nghiêm túc, nhìn như bằng chứng kiểm toán.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt có ý cười. “Vì anh muốn qua kiểm tra.”

Lâm Dư đặt hộp bánh lên bàn, mở nắp ra. “Vậy được ăn bánh. Hôm nay là bánh hạnh nhân sữa, ít đường, không quá béo. Nhưng chỉ ăn một miếng trước cuộc họp, phần còn lại để sau bữa trưa.”

Tạ Cảnh Thâm cầm một miếng bánh, nhưng chưa ăn ngay. Hắn nhìn danh sách phòng nghỉ trong tay cậu, giọng trở lại nghiêm túc. “Phòng nghỉ chuẩn bị đến đâu rồi?”

Lâm Dư lập tức mở danh sách, kéo ghế ngồi xuống đối diện hắn. “Phòng đang được dọn. Em và Hứa thư ký vừa thống nhất bảng nội quy nhỏ, tránh làm quá hình thức. Em đề xuất thêm một dòng nhắc mọi người xác nhận việc khẩn cấp trước khi gọi người đang nghỉ. Ngoài ra, hộp bánh quy nên để loại đóng gói riêng, không dùng hộp lớn, vì hộp lớn để lâu dễ ỉu và cũng không vệ sinh.”

Tạ Cảnh Thâm nghe cậu nói từng chi tiết, ánh mắt càng lúc càng dịu. “Em đã nghĩ rất kỹ.”

Lâm Dư ngẩng đầu nhìn hắn. “Vì nếu làm không kỹ, nó sẽ biến thành đồ trang trí. Em không muốn mọi người chỉ nhìn phòng nghỉ rồi nói công ty có phúc lợi tốt, nhưng không ai dám bước vào.”

Tạ Cảnh Thâm đặt bánh xuống, giọng trầm hơn. “Vậy sau khi hoàn thành, em là người đầu tiên dùng thử.”

Lâm Dư khựng lại, lập tức lắc đầu. “Không được. Nếu em dùng đầu tiên, mọi người lại cảm thấy phòng nghỉ là đặc quyền của trợ lý tổng giám đốc. Nên để Hứa thư ký hoặc một nhân viên hành chính dùng trước sẽ hợp lý hơn.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, không phản đối ngay. “Em lại nghĩ đến việc người khác nhìn thế nào.”

Lâm Dư cúi đầu viết thêm ghi chú, giọng rất tự nhiên. “Vì muốn một quy trình sống được thì phải để người bình thường thấy mình cũng có quyền dùng. Nếu người đầu tiên dùng là em, mọi người sẽ nghĩ vì em có quan hệ với anh nên mới được nghỉ. Nhưng nếu người đầu tiên là Hứa thư ký hoặc nhân viên hành chính, ý nghĩa sẽ khác.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn Lâm Dư, trong lòng có chút xót rất nhẹ. Sau khi thân phận lộ ra và quan hệ được xác nhận, cậu càng cẩn thận hơn trước, không phải vì chột dạ, mà vì muốn bảo vệ sự công bằng của những gì mình làm. Cậu không muốn bất kỳ quy trình nào bị gắn mác đặc quyền tình yêu, cũng không muốn sự thiên vị ngoài công việc làm hỏng giá trị thật của cải cách trong giờ làm. Tạ Cảnh Thâm hiểu điều đó, nhưng cũng không muốn Lâm Dư vì tránh lời đồn mà luôn đặt mình sau cùng.

Tạ Cảnh Thâm nói: “Vậy người đầu tiên là Hứa Khả. Nhưng em phải là người thứ hai.”

Lâm Dư ngẩng đầu. “Vì sao?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng rất chắc. “Vì em cũng mệt. Anh không muốn phòng nghỉ do em thúc đẩy lại trở thành nơi em luôn nhường người khác dùng trước, còn bản thân thì đứng ngoài ghi nhận hiệu quả.”

Lâm Dư im lặng vài giây. Cậu muốn phản bác rằng mình không mệt, nhưng nhớ lại mấy tuần qua từ lời đồn thân phận, họp hội đồng, bản tin nội bộ đến quy trình nhân sự, quả thật cậu cũng đã căng hơn mức bình thường. Chỉ là cậu quen dùng bánh và giờ tan làm để tự điều chỉnh nên không xem đó là chuyện lớn. Bây giờ Tạ Cảnh Thâm nói thẳng, cậu bỗng thấy trong lòng mềm xuống, giống như có người nhắc cậu rằng người hay nhắc người khác nghỉ cũng nên được nghỉ.

Lâm Dư nhỏ giọng. “Vậy em dùng thứ hai. Nhưng phải ghi rõ là dùng thử quy trình, không phải lén ngủ trong giờ làm.”

Tạ Cảnh Thâm cong khóe môi. “Được. Dùng thử quy trình.”

Lâm Dư nhìn nụ cười của hắn, mặt hơi nóng lên, vội vàng đẩy tài liệu họp sang. “Nói chuyện công việc. Hôm nay cuộc họp với ngân hàng Kiến Hoa có khả năng kéo dài, vì họ muốn tăng quyền tham gia gói tín dụng phụ. Em đã đánh dấu mấy điểm có thể nhượng bộ và mấy điểm không nên chạm đến.”

Tạ Cảnh Thâm nhận tài liệu, trở lại trạng thái công việc rất nhanh. Hai người ngồi đối diện nhau, một người phân tích điều khoản, một người bổ sung phương án đàm phán, thỉnh thoảng chia nhau một miếng bánh nhỏ. Sau khi yêu nhau, nhịp làm việc của họ không hề chậm đi, ngược lại càng có sự ăn ý khó nói. Lâm Dư không cần quá nhiều lời vẫn biết Tạ Cảnh Thâm cần trang nào, còn Tạ Cảnh Thâm cũng biết lúc nào nên để cậu mở miệng chốt trọng điểm. Đây là điều khiến Lâm Dư yên tâm nhất: tình cảm không làm cậu yếu đi, mà khiến cậu có thêm một điểm tựa để làm việc rõ ràng hơn.

Cuộc họp với ngân hàng Kiến Hoa đúng như dự đoán, kéo căng hơn bình thường. Đại diện ngân hàng muốn mở rộng quyền tham gia vào gói tín dụng phụ của dự án ven sông, lý do là họ đã chấp nhận điều khoản quyền ưu tiên có thời hạn nên cần thêm lợi ích bù đắp. Tạ Cảnh Thâm không phản đối việc ngân hàng tham gia sâu hơn, nhưng kiên quyết không để quyền tài chính ảnh hưởng đến quyền lựa chọn của Lâm thị và tính linh hoạt của dự án. Lâm Dư ngồi bên cạnh, không tham gia phần liên quan trực tiếp đến lợi ích Lâm thị, chỉ ghi nhận các điểm công khai và thỉnh thoảng đưa tài liệu pháp chế đã được chuẩn bị sẵn.

Đại diện ngân hàng nói bằng giọng rất mềm nhưng ý tứ không nhẹ. “Tạ tổng, chúng tôi hiểu Thịnh Vân muốn giữ linh hoạt, nhưng nếu ngân hàng chỉ có quyền ưu tiên đàm phán mà không có lợi ích cụ thể hơn, rất khó thuyết phục hội đồng tín dụng dành hạn mức tốt nhất cho dự án. Anh cũng biết, thị trường hiện tại không thiếu bên cần vốn.”

Tạ Cảnh Thâm đặt bút xuống, ánh mắt bình tĩnh. “Thịnh Vân không yêu cầu hạn mức tốt nhất bằng mọi giá. Chúng tôi cần một đối tác tài chính ổn định, nhưng không đánh đổi quyền chủ động của dự án. Nếu Kiến Hoa muốn tham gia gói tín dụng phụ, có thể đưa ra điều kiện lãi suất và thời hạn cụ thể. Quyết định cuối cùng sẽ dựa trên so sánh minh bạch với các bên khác.”

Đại diện ngân hàng mỉm cười. “Vậy có khác gì chúng tôi phải cạnh tranh từ đầu không?”

Lâm Dư cúi đầu ghi biên bản, không ngẩng lên, nhưng đặt một tờ ghi chú trước mặt Tạ Cảnh Thâm. Trên giấy chỉ có một dòng: “Có thể nhượng quyền ưu tiên trình bày phương án đầu tiên, không nhượng quyền khóa lựa chọn.” Tạ Cảnh Thâm liếc qua, ánh mắt dịu đi rất nhanh rồi trở lại với cuộc họp.

Tạ Cảnh Thâm nói: “Có khác. Kiến Hoa có thể được quyền trình bày phương án đầu tiên và nhận phản hồi trong vòng ba ngày làm việc trước khi chúng tôi mời các bên khác. Nhưng sau ba ngày, nếu phương án không đủ cạnh tranh, dự án sẽ mở ra cho đối tác khác. Đây là ưu tiên về thời gian, không phải khóa lựa chọn.”

Đại diện ngân hàng im lặng vài giây, rõ ràng đang cân nhắc. Phương án này giữ được thể diện cho Kiến Hoa, cũng không làm Thịnh Vân và Lâm thị mất quyền chủ động. Cuộc họp sau đó dịu xuống, hai bên chuyển sang thảo luận chi tiết thời hạn phản hồi và tiêu chuẩn so sánh. Lâm Dư tiếp tục ghi biên bản, trong lòng âm thầm thở phào. Dù không trực tiếp tham gia phần lợi ích nhạy cảm, cậu vẫn có thể hỗ trợ bằng cách đưa ra giới hạn quy trình, không vượt ranh giới mà vẫn giữ hiệu quả công việc.

Cuộc họp kết thúc lúc mười một giờ bốn mươi. Khi đại diện ngân hàng rời đi, Hứa Khả nhận nhiệm vụ gửi bản tóm tắt cho pháp chế, còn Lâm Dư ở lại thu dọn tài liệu. Tạ Cảnh Thâm đứng cạnh bàn, nhìn cậu một lúc rồi đưa tay nhận lấy tập hồ sơ nặng hơn từ tay cậu. Lâm Dư ngẩng đầu định nói mình tự cầm được, nhưng đối diện ánh mắt của hắn, cậu lại nuốt lời phản bác xuống. Từ khi yêu nhau, cậu đang học một điều khó không kém Tạ Cảnh Thâm học nghỉ ngơi: học cách để người khác chăm sóc mình mà không cảm thấy bản thân yếu đi.

Tạ Cảnh Thâm thấp giọng. “Vừa rồi em xử lý rất tốt. Không vượt ranh giới, nhưng đưa được trọng điểm.”

Lâm Dư cong môi. “Vì em là trợ lý chuyên nghiệp.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Và là bạn trai rất giỏi.”

Lâm Dư lập tức nhìn về phía cửa phòng họp, thấy không ai mới nhỏ giọng nhắc. “Trong công ty.”

Tạ Cảnh Thâm rất ngoan gật đầu. “Anh biết. Nhưng trong phòng họp không có ai.”

Lâm Dư bị hắn dùng logic chặn lại, đành cầm laptop đi trước. “Bạn trai bậc hai hôm nay bắt đầu giảo hoạt.”

Tạ Cảnh Thâm đi bên cạnh cậu, giọng trầm thấp mang theo ý cười. “Có bị trừ điểm không?”

Lâm Dư suy nghĩ một chút. “Không. Vì cuộc họp vừa rồi anh không kéo dài quá giờ.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Vậy trưa nay ăn cùng anh?”

Lâm Dư gật đầu. “Ăn cùng. Nhưng sau đó anh phải nghỉ hai mươi phút. Hôm nay đã có ba cuộc họp buổi sáng, quy trình bắt buộc.”

Tạ Cảnh Thâm đáp rất nhanh. “Nghe em.”

Buổi trưa, Tạ Cảnh Thâm thật sự nghỉ đủ hai mươi phút trên sofa trong văn phòng, còn Lâm Dư thì ở khu trợ lý ăn bánh quy cảm ơn của nhân viên hành chính. Bánh quy hơi mềm vì đóng gói lúc chưa nguội hẳn, nhưng vị bơ rất thơm. Cậu ăn một miếng, nghĩ đến việc ngày mai nên nói với cô gái ấy cách hong bánh đúng hơn, lại cảm thấy chuyện này rất đáng yêu. Trước kia tầng bốn mươi tám chỉ lưu chuyển tài liệu và áp lực, bây giờ bắt đầu có bánh quy tự làm, có phòng nghỉ sắp hoàn thành, có người hỏi cách phân biệt việc gấp thật giả.

Đầu giờ chiều, một sự cố nhỏ xảy ra. Phòng truyền thông phát hiện bản tin nội bộ về quy trình mới bị một tài khoản ẩn danh chụp lại đoạn trích và đưa vào nhóm chat ngoài công ty, kèm lời mỉa mai rằng Thịnh Vân bắt đầu “nuôi trợ lý thiếu gia bằng phòng nghỉ và bánh ngọt”. Tin nhắn không lan rộng ra công khai, nhưng đã đến tai vài nhân viên và khiến không khí hơi khó chịu. Hứa Khả lập tức báo cho Tạ Cảnh Thâm và Lâm Dư, đồng thời cho bộ phận truyền thông kiểm tra nguồn rò rỉ. Lâm Dư đọc ảnh chụp màn hình, vẻ mặt bình tĩnh nhưng đầu ngón tay siết nhẹ.

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Khó chịu?”

Lâm Dư đặt điện thoại xuống, thành thật gật đầu. “Có. Nhưng cũng không bất ngờ. Mấy thay đổi này đụng đến thói quen của nhiều người, chắc chắn sẽ có người không thích. Em chỉ hơi tức vì họ biến phòng nghỉ chung thành chuyện cá nhân của em.”

Hứa Khả đứng bên cạnh, giọng rất lạnh hiếm thấy. “Tôi sẽ xử lý tài khoản rò rỉ. Nội dung bản tin nội bộ không phải tài liệu mật, nhưng cố ý cắt ghép theo hướng công kích cá nhân thì không thể bỏ qua.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn ảnh chụp, ánh mắt trầm xuống. “Không chỉ xử lý người rò rỉ. Gửi thông báo ngắn cho toàn bộ nhân viên, nói rõ phòng nghỉ chung là một phần của thử nghiệm quy trình làm việc lành mạnh, áp dụng cho cả nhóm văn phòng tổng giám đốc và sẽ mở rộng nếu hiệu quả tốt. Không nhắc tên Lâm Dư.”

Lâm Dư ngẩng đầu nhìn hắn. “Đừng làm lớn quá. Nếu phản ứng mạnh, người khác càng thấy em được bảo vệ đặc biệt.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng rất vững. “Anh không phản ứng vì em bị nói, mà vì họ đang cố biến một chính sách chung thành trò cười cá nhân. Nếu lần này bỏ qua, sau này bất kỳ nhân viên nào đề xuất thay đổi cũng có thể bị đem ra mỉa mai. Quy trình không bảo vệ được người dám nói thì sẽ không ai dám nói nữa.”

Lâm Dư im lặng. Câu này nói trúng điều cậu lo nhất, nhưng cũng nói trúng điều cậu chưa dám yêu cầu. Cậu không muốn mọi thứ xoay quanh mình, nhưng cậu cũng không muốn những người khác nhìn thấy mình bị công kích rồi sợ hãi im lặng. Tạ Cảnh Thâm luôn hiểu điểm này nhanh hơn cậu tưởng. Hắn không chỉ là bạn trai đang bảo vệ cậu, mà là người đứng đầu công ty bảo vệ một nguyên tắc đúng.

Lâm Dư hít nhẹ một hơi. “Vậy thông báo dùng giọng trung lập. Không mắng, không giải thích quá nhiều. Chỉ nói rõ mục đích và phạm vi áp dụng.”

Hứa Khả gật đầu. “Tôi sẽ soạn bản thảo trong mười phút.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn Lâm Dư. “Em có muốn nghỉ một chút không?”

Lâm Dư lắc đầu theo phản xạ, rồi dừng lại. Cậu nhớ lời Tạ Cảnh Thâm nói buổi sáng, cũng nhớ mình vừa đồng ý sẽ dùng phòng nghỉ thứ hai sau Hứa Khả. Phòng nghỉ chưa hoàn thành, nhưng sofa trong văn phòng tổng giám đốc vẫn có thể dùng. Cậu im lặng vài giây, cuối cùng thành thật hơn.

Lâm Dư nhỏ giọng. “Em muốn ngồi yên năm phút. Không làm việc.”

Tạ Cảnh Thâm lập tức đứng dậy, đi đến sofa và đặt cốc nước ấm xuống bàn trà. “Vậy ngồi ở đây. Anh không đưa tài liệu cho em.”

Hứa Khả nhìn hai người, rất tự giác cầm tablet rời khỏi văn phòng. Trước khi đi, nàng còn đóng cửa lại, để lại một khoảng yên tĩnh hiếm hoi. Lâm Dư ngồi xuống sofa, ôm cốc nước bằng hai tay. Cậu không khóc, cũng không quá suy sụp, chỉ cảm thấy có chút mệt vì cứ phải chứng minh một điều vốn nên đơn giản: nghỉ ngơi không phải đặc quyền, không bị vắt kiệt không phải tội lỗi. Tạ Cảnh Thâm ngồi xuống bên cạnh nhưng giữ khoảng cách vừa phải, không lập tức ôm cậu.

Tạ Cảnh Thâm hỏi khẽ. “Muốn anh ôm không?”

Lâm Dư nhìn cốc nước, im lặng vài giây rồi gật đầu. “Muốn.”

Tạ Cảnh Thâm đưa tay ôm lấy cậu, để Lâm Dư tựa vào vai mình. Cái ôm không quá chặt, nhưng đủ ấm. Lâm Dư nhắm mắt, ngửi thấy mùi gỗ lạnh quen thuộc trên người hắn, cảm giác mệt mỏi dần dịu xuống. Cậu không cần Tạ Cảnh Thâm nói quá nhiều lời an ủi, cũng không cần hắn hứa sẽ khiến mọi người câm miệng. Chỉ cần hắn ngồi đây, hỏi trước khi ôm, không đưa tài liệu tới, để cậu thật sự nghỉ năm phút, vậy đã đủ rồi.

Lâm Dư nói rất nhỏ. “Em không hối hận vì đề xuất phòng nghỉ. Chỉ là đôi khi thấy hơi mệt khi bị hiểu sai.”

Tạ Cảnh Thâm cúi đầu, môi chạm nhẹ lên tóc cậu. “Anh biết. Bị hiểu sai sẽ mệt, dù mình biết mình không sai.”

Lâm Dư mở mắt, hơi bất ngờ vì câu này. “Anh cũng từng vậy sao?”

Tạ Cảnh Thâm im lặng một chút. “Khi mới tiếp quản Thịnh Vân, nhiều người nói anh chỉ là người trẻ được đưa lên vì gia đình, không đủ kinh nghiệm. Anh muốn chứng minh mình đủ năng lực, nên làm nhiều hơn, nhanh hơn, khắt khe hơn. Lâu dần, anh quên mất mình ban đầu chỉ muốn công ty tốt hơn, không phải muốn biến bản thân thành một cỗ máy.”

Lâm Dư ngẩng đầu nhìn hắn. Đây là lần đầu Tạ Cảnh Thâm nói rõ về quá khứ của mình như vậy. Trước đây cậu chỉ biết hắn cuồng công việc, biết hội đồng cũ từng gây áp lực, nhưng chưa từng nghe hắn tự nói vì sao mình trở thành như vậy. Hóa ra hắn cũng từng bị nghi ngờ vì xuất thân, từng phải dùng kết quả để chống lại ánh mắt xem nhẹ, chỉ là cách hắn chọn khi ấy là ép mình đến mức không còn biết nghỉ.

Lâm Dư nhẹ giọng. “Cho nên anh mới làm việc đến nửa đêm mãi?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Ừ. Ban đầu là để chứng minh, sau đó thành thói quen. Đến khi gặp em, anh mới nhận ra nếu phải dùng việc không nghỉ để chứng minh mình có giá trị, vậy thật ra anh vẫn đang bị những lời nghi ngờ cũ điều khiển.”

Lâm Dư nghe đến đây, lòng bỗng mềm xuống rất sâu. Cậu đưa tay nắm lấy tay hắn, lần này không phải vì phần thưởng hay ngại ngùng, mà là muốn nắm thật sự. Hắn từng đứng ở vị trí rất xa, lạnh lùng, mạnh mẽ, dường như không gì có thể làm hắn dao động. Nhưng phía sau dáng vẻ ấy cũng có những năm tháng bị nghi ngờ, bị ép phải chứng minh, bị chính mình đẩy vào guồng quay không nghỉ. Cậu bỗng thấy mình không chỉ muốn kéo hắn đi ăn cơm hay ngủ sớm nữa, mà muốn ở cạnh hắn lâu hơn, để hắn không cần một mình đối diện những thứ cũ ấy.

Lâm Dư nói: “Vậy sau này anh không cần chứng minh bằng cách làm khổ mình nữa. Nếu có người nghi ngờ anh, anh dùng kết quả đáp lại là được, nhưng không được dùng sức khỏe để trả lời.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt dịu xuống. “Em cũng vậy. Nếu có người hiểu sai em, em có thể dùng kết quả đáp lại, nhưng không được dùng việc tự chịu đựng để chứng minh mình không yếu.”

Lâm Dư khựng lại, sau đó chậm rãi gật đầu. “Ừ. Em nhớ.”

Năm phút nghỉ biến thành mười phút. Không ai vào làm phiền, không có tài liệu được đưa đến, cũng không có cuộc gọi công việc nào chen ngang. Khi Hứa Khả gõ cửa báo bản thông báo đã soạn xong, Lâm Dư đã bình tĩnh lại rất nhiều. Cậu ngồi thẳng dậy, mặt hơi đỏ vì vừa được ôm, nhưng ánh mắt đã rõ hơn. Tạ Cảnh Thâm cũng buông cậu ra, hai người nhanh chóng trở lại trạng thái công việc, xem bản thông báo và sửa vài câu để giọng điệu trung lập hơn.

Thông báo được gửi lúc bốn giờ mười lăm. Nội dung rất ngắn, nêu rõ mục đích của phòng nghỉ chung, phạm vi sử dụng, nguyên tắc không biến phòng nghỉ thành nơi làm việc và lý do thử nghiệm dựa trên số liệu về hiệu suất. Không nhắc đến Lâm Dư, không phản bác lời mỉa mai, cũng không làm ầm ĩ chuyện rò rỉ. Nhưng ai đọc cũng hiểu văn phòng tổng giám đốc đang bảo vệ chính sách này. Phòng truyền thông xử lý riêng nguồn lan truyền ác ý, còn phòng nhân sự bổ sung phòng nghỉ vào báo cáo thử nghiệm một tháng.

Đến cuối ngày, không khí tầng bốn mươi tám đã ổn lại. Vài nhân viên ban đầu hơi ngại bàn luận về phòng nghỉ, sau thông báo lại bắt đầu hỏi khi nào được dùng. Có người đề xuất đặt thêm sách nhẹ, có người nói nên có bình nước ấm, có người đùa rằng nếu có bánh quy ít đường thật thì họ sẽ tự nguyện viết báo cáo phản hồi. Lâm Dư nghe những câu đó, cảm giác mệt mỏi buổi chiều dần tan đi. Một lời mỉa mai có thể khiến cậu khó chịu, nhưng nhiều người thật sự cần nơi này hơn. Vậy là đủ để tiếp tục.

Năm giờ, Tạ Cảnh Thâm bước ra khỏi văn phòng. Hôm nay hắn không lập tức gọi Lâm Dư đi, mà trước tiên nhìn quanh khu trợ lý, giọng bình tĩnh vang lên đủ để mọi người nghe thấy. “Phòng nghỉ chung sẽ bắt đầu dùng thử từ tuần sau. Người đầu tiên dùng thử là Hứa Khả, sau đó đến Lâm Dư và các thành viên khác của văn phòng tổng giám đốc theo lịch. Tôi cũng sẽ dùng sofa nghỉ trong văn phòng theo cùng quy trình. Đây là thử nghiệm chính thức, không phải hình thức.”

Hứa Khả hơi bất ngờ vì bị điểm tên, nhưng rất nhanh gật đầu. “Vâng, Tạ tổng. Tôi sẽ dùng thử và gửi phản hồi.”

Lâm Dư nhìn Tạ Cảnh Thâm, trong lòng hiểu vì sao hắn nói thêm câu này trước khi tan làm. Hắn đang công khai biến việc nghỉ ngơi thành chuyện bình thường, thậm chí để người có vị trí cao nhất trong nhóm cũng tham gia. Như vậy, người khác sẽ bớt ngại. Cậu nhìn người đàn ông từng làm việc đến nửa đêm để chứng minh mình, giờ đây đứng trước cả tầng nói rằng chính hắn cũng sẽ nghỉ theo quy trình, cảm giác trong lòng vừa chua vừa ngọt.

Tạ Cảnh Thâm đi đến cạnh bàn cậu, hạ giọng. “Đi thôi, Dư Dư.”

Lâm Dư nhìn quanh, thấy vài nhân viên đã nghe được, mặt lập tức nóng lên. Nhưng lần này cậu không nhắc hắn vượt số lần, cũng không sửa thành trợ lý Lâm. Có lẽ vì sau một ngày mệt, cậu thật sự muốn nghe hắn gọi như vậy. Cậu khoác túi lên vai, cầm gói bánh quy cảm ơn và hộp bánh riêng, sau đó đi cùng hắn về phía thang máy.

Trong thang máy hôm ấy, có Hứa Khả và hai nhân viên hành chính đi cùng. Không ai nói gì về chuyện Dư Dư, nhưng ánh mắt mọi người rõ ràng đã mang chút ý cười thiện chí. Lâm Dư ban đầu còn ngượng, sau đó lại dần thả lỏng. Có những chuyện giấu quá kỹ ngược lại khiến mọi người lúng túng, còn khi hai người tự nhiên và vẫn giữ đúng ranh giới, người xung quanh cũng sẽ học cách tự nhiên theo. Cậu đứng bên cạnh Tạ Cảnh Thâm, không nắm tay, không làm gì thân mật quá mức, nhưng khoảng cách giữa hai người đã không cần cố ý kéo xa nữa.

Ra khỏi công ty, trời hôm nay trong, không mưa. Tạ Cảnh Thâm đưa Lâm Dư về nhà họ Lâm như thường lệ, nhưng trên đường, Lâm Dư đề nghị ghé qua tiệm bánh gần khu nhà để mua thêm bánh quy đóng gói. Cậu nói muốn thử vài loại trước khi chọn cho phòng nghỉ chung, Tạ Cảnh Thâm lập tức đồng ý. Hai người đứng trong tiệm bánh nhỏ, nghiêm túc chọn giữa bánh quy yến mạch, bánh hạnh nhân và bánh mè đen ít đường. Nhân viên tiệm nhìn hai người đàn ông mặc đồ công sở đứng thảo luận về độ giòn của bánh quy như bàn hợp đồng lớn, cuối cùng không nhịn được mỉm cười.

Lâm Dư cầm hai gói bánh, hỏi: “Anh thấy loại nào phù hợp hơn?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn thành phần, đáp rất nghiêm túc. “Yến mạch ít đường hơn, nhưng có thể hơi khô. Hạnh nhân dễ ăn hơn, nhưng giá cao hơn. Nếu đặt cho phòng nghỉ, có thể chọn hai loại, số lượng vừa phải, xem phản hồi sau một tuần.”

Lâm Dư nhìn hắn, mắt cong lên. “Anh càng ngày càng có tư duy vận hành bánh ngọt.”

Tạ Cảnh Thâm đặt hai gói vào giỏ. “Vì thầy dạy tốt.”

Lâm Dư mặt nóng lên, nhưng vẫn cố bình tĩnh lấy thêm một gói bánh mè đen. “Vậy học trò hôm nay được cộng điểm. Nhưng nhớ, bánh phòng nghỉ là của mọi người, không được vì anh thích hạnh nhân mà đặt toàn hạnh nhân.”

Tạ Cảnh Thâm hỏi. “Vậy bánh riêng của anh?”

Lâm Dư nhìn quanh, thấy tiệm không đông, liền nhỏ giọng. “Bánh riêng của anh em sẽ làm.”

Tạ Cảnh Thâm đứng yên vài giây, ánh mắt lập tức dịu xuống. “Anh chờ.”

Lâm Dư cúi đầu giả vờ xem hạn sử dụng, nhưng khóe môi không giấu được. Sau khi mua bánh, hai người về nhà họ Lâm ăn cơm. Lần này Lâm Chính Quốc đã bớt cảnh giác hơn rất nhiều, thậm chí còn hỏi Tạ Cảnh Thâm có cần đem ít canh hầm về không. Lâm Dật thấy vậy lập tức trêu cha mới mấy hôm trước còn nói phải quan sát thêm, hôm nay đã bắt đầu chuẩn bị canh cho con rể dự bị. Lâm Chính Quốc trừng anh một cái, còn Lâm Dư đỏ mặt đến mức chỉ biết cúi đầu gắp rau.

Sau bữa tối, Lâm Dư và Tạ Cảnh Thâm cùng ngồi trong phòng bếp đóng gói thử ba loại bánh quy đã mua. Dì Trương đưa cho họ vài túi giấy nhỏ và nhãn dán, còn rất vui vẻ tham gia đánh giá loại nào ít ngọt hơn. Tạ Cảnh Thâm nghiêm túc ghi lại ý kiến của từng người trong nhà họ Lâm, khiến Lâm Dật nhìn mãi rồi bật cười. Một tổng tài từng khiến người ta run khi báo cáo sai số liệu giờ đây ngồi ở bàn bếp nhà họ Lâm, ghi chú “bánh mè đen thơm nhưng hơi dễ rơi vụn”, cảnh tượng này thật sự đủ để đưa vào lịch sử gia đình.

Lâm Dật dựa vào cửa bếp, cười nói: “Cảnh Thâm, cậu nghiêm túc thế này, sau này nếu Thịnh Vân mở chuỗi tiệm bánh, tôi cũng không thấy lạ.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn túi bánh trên bàn, giọng bình tĩnh. “Nếu Dư Dư muốn, cũng có thể cân nhắc.”

Lâm Dư lập tức quay đầu. “Em không muốn! Em chỉ muốn ăn bánh, không muốn quản chuỗi tiệm bánh. Quản đồ mình thích sẽ rất dễ mất niềm vui.”

Tần Nhã đứng bên cạnh cười nhẹ. “Câu này đúng. Có những thứ giữ lại để thích thôi, không cần biến thành công việc.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn Lâm Dư, ánh mắt sâu hơn. “Vậy bánh là để thích. Không biến thành công việc.”

Lâm Dư nghe ra hắn không chỉ nói về bánh. Cậu cúi đầu dán nhãn lên túi giấy, mặt hơi nóng nhưng trong lòng rất yên. Tình yêu của họ cũng vậy. Có thể đặt vào đời sống, có thể cùng ăn cơm, cùng chọn bánh, cùng bàn phòng nghỉ, nhưng không nên biến thành một nhiệm vụ cần chứng minh. Chỉ cần thích là đủ, chỉ cần ở bên nhau thấy vui và không bị tiêu hao là đủ.

Đêm đó, trước khi Tạ Cảnh Thâm ra về, Lâm Dư đưa hắn ra cổng. Gió tối rất nhẹ, ngoài sân có mùi hoa nhài thoang thoảng. Hai người đứng dưới đèn cổng, tay nắm tay một lúc. Sau một ngày có chút mệt vì lời mỉa mai và thông báo nội bộ, khoảnh khắc yên tĩnh này khiến Lâm Dư cảm thấy mọi thứ chậm lại vừa đủ.

Tạ Cảnh Thâm hỏi. “Hôm nay còn khó chịu không?”

Lâm Dư lắc đầu. “Không còn nhiều. Ban đầu khó chịu, nhưng sau đó thấy mọi người vẫn mong phòng nghỉ hoàn thành, em lại thấy ổn. Chúng ta làm chuyện này không phải để người ngoài khen, nên người ngoài nói vài câu khó nghe cũng không thể khiến nó mất ý nghĩa.”

Tạ Cảnh Thâm nắm tay cậu, giọng thấp. “Em hôm nay rất giỏi.”

Lâm Dư nhìn hắn. “Anh hôm nay cũng rất giỏi. Biết nghỉ hai mươi phút, biết công khai dùng quy trình, biết không biến chuyện em bị nói thành chuyện cá nhân quá lớn.”

Tạ Cảnh Thâm hỏi. “Bạn trai bậc hai được nâng cấp chưa?”

Lâm Dư nghiêm túc nhìn hắn vài giây, rồi chậm rãi gật đầu. “Được. Nâng lên bạn trai bậc ba.”

Tạ Cảnh Thâm hơi cong môi. “Quyền lợi?”

Lâm Dư bước gần hơn một chút, mặt hơi đỏ nhưng vẫn chủ động vòng tay ôm hắn. “Quyền lợi là được ôm lâu hơn một chút.”

Tạ Cảnh Thâm lập tức ôm lại cậu, lực tay vẫn vừa phải nhưng rõ ràng thân mật hơn trước. Lâm Dư tựa vào vai hắn, cảm thấy mình càng ngày càng quen với vòng tay này. Nó không còn khiến cậu hoảng, cũng không còn khiến cậu nghĩ quá nhiều về quy tắc. Đây là nơi cậu có thể nghỉ vài phút sau một ngày dài, giống như phòng nghỉ nhỏ mà họ đang chuẩn bị cho cả tầng bốn mươi tám, chỉ là riêng tư hơn, ấm hơn, thuộc về cậu hơn.

Tạ Cảnh Thâm thấp giọng. “Bạn trai bậc ba có thể hôn em không?”

Lâm Dư bật cười rất nhẹ trong lòng hắn. “Có thể. Nhưng ở cổng nhà em, anh phải nhanh một chút.”

Tạ Cảnh Thâm cúi xuống hôn cậu. Nụ hôn rất nhẹ, nhưng không còn rụt rè như những lần đầu. Lâm Dư nhắm mắt, tay níu áo hắn, để vị hôn ấy dừng lại lâu hơn một nhịp so với quy định ban đầu. Khi Tạ Cảnh Thâm rời ra, cậu không lập tức buông tay, chỉ tựa trán vào vai hắn thêm một lúc.

Lâm Dư nhỏ giọng. “Cảnh Thâm, sau này nếu người khác nói khó nghe, anh đừng luôn nghĩ phải đứng trước em. Có lúc em cũng có thể đứng cạnh anh.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt rất sâu. “Anh biết. Hôm nay em đã đứng cạnh anh.”

Lâm Dư mỉm cười. “Vậy sau này cũng vậy. Chúng ta không cần một người che hết cho người kia. Mệt thì cùng nghỉ, có việc thì cùng xử lý.”

Tạ Cảnh Thâm cúi đầu hôn nhẹ lên trán cậu. “Được. Cùng nhau.”

Sau khi Tạ Cảnh Thâm rời đi, Lâm Dư về phòng, tắm xong rồi nằm trên giường ôm Bông Gòn. Điện thoại rất nhanh sáng lên tin nhắn quen thuộc.

Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Đã về nhà. Không mở laptop. Chuẩn bị ngủ. Bạn trai bậc ba báo cáo.”

Lâm Dư nhìn dòng chữ ấy, không nhịn được cười thành tiếng. Bông Gòn bị cậu làm phiền, dùng móng vuốt nhẹ nhàng đạp vào tay cậu một cái. Cậu xoa đầu mèo, rồi gõ trả lời.

Lâm Dư nhắn: “Báo cáo được nhận. Bạn trai bậc ba tiếp tục duy trì, thứ sáu cùng em kiểm tra phòng nghỉ hoàn thiện.”

Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Được. Phòng nghỉ là để nghỉ, không phải để hôn.”

Lâm Dư nhìn câu này, mặt lập tức nóng lên. “Anh nhớ là tốt.”

Tạ Cảnh Thâm trả lời sau vài giây. “Nhưng sau giờ làm anh sẽ hỏi lại.”

Lâm Dư vùi mặt vào gối, cười đến mức vai run nhẹ. Cậu từng nghĩ yêu một tổng tài cuồng công việc sẽ rất mệt, phải vừa làm vừa thở oxy, vừa yêu vừa kéo người ra khỏi bàn họp. Nhưng hiện tại, cậu phát hiện yêu một người chịu thay đổi cũng có thể rất ngọt. Tạ Cảnh Thâm vẫn nghiêm túc, vẫn đôi khi vụng về, nhưng hắn nghe, hắn nhớ, hắn sửa, hắn cùng cậu xây một nơi để nghỉ ngơi.

Lâm Dư nhắn: “Ngủ ngon, anh.”

Tạ Cảnh Thâm nhắn lại: “Ngủ ngon, Dư Dư.”

Lâm Dư đặt điện thoại xuống, nhìn trần nhà trong bóng tối. Truyện của họ đã đi qua những ngày mập mờ, đi qua lời đồn, đi qua cuộc họp hội đồng, đi qua những quy tắc yêu đương trong giờ làm. Trước mắt vẫn còn một tháng thử nghiệm quy trình mới, còn phòng nghỉ sắp hoàn thành, còn rất nhiều ngày phải học cách cân bằng giữa công việc và tình yêu. Nhưng cậu không thấy lo nữa.

Bởi vì hiện tại, cậu không chỉ có mục tiêu không bị đuổi việc.

Cậu có một người yêu sẽ cùng cậu tan làm đúng giờ.

Một người sẽ cùng cậu ăn bánh, cùng cậu sửa quy trình, cùng cậu đứng cạnh nhau khi bị hiểu sai, và cùng cậu nhớ rằng dù thế giới công việc có bận rộn đến đâu, con người vẫn cần một nơi để thở.

(Hết chương 12)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0