Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU 5 GIỜ TỔNG TÀI KHÔNG LÀM VIỆC NỮA

Chương 6: Chương 6: Cuối Tuần Không Tăng Ca Và Một Cuộc Hẹn Bị Cả Nhà Theo Dõi

Chương 1: Trợ Lý Mới Đúng Giờ Tan Làm Chương 2: Tổng Tài Bắt Đầu Nuôi Trợ Lý Chương 3: Bánh Ngọt, Sofa Và Cuộc Họp Sắp Mất Kiểm Soát Chương 4: Trợ Lý Ngủ Gật Và Tổng Tài Tự Giác Giảm Âm Lượng Chương 5: Tổng Tài Ghen Với Một Hộp Bánh Chương 6: Chương 6: Cuối Tuần Không Tăng Ca Và Một Cuộc Hẹn Bị Cả Nhà Theo Dõi Chương 7: Khách Hàng Ưu Tú Bậc Ba Chương 8: Lời Đồn Và Một Lần Công Khai Thiên Vị Chương 9: Em Đồng Ý Chương 10: Bạn Trai Tổng Tài Và Quy Trình Yêu Đương Trong Giờ Làm Chương 11: Bạn Trai Bậc Hai Và Chiếc Sofa Trong Văn Phòng Tổng Tài Chương 12: Phòng Nghỉ Mới Và Một Lời Hẹn Dài Hơn Giờ Tan Làm Chương 13: Căn Phòng Để Thở Và Lời Hứa Sau Năm Giờ Chương 14: Kỳ Thử Việc Cuối Cùng Và Một Đề Nghị Không Giống Công Việc Chương 15: Phu Nhân Tổng Tài Và Vị Trí Cao Nhất Công Ty

Chương 6: Cuối Tuần Không Tăng Ca Và Một Cuộc Hẹn Bị Cả Nhà Theo Dõi

Sáng thứ bảy, Lâm Dư tỉnh dậy muộn hơn ngày thường gần một tiếng, nhưng việc đầu tiên cậu làm không phải vươn vai tận hưởng cuối tuần, mà là mò điện thoại dưới gối để kiểm tra tin nhắn. Màn hình vẫn dừng ở câu “Ngủ ngon, Cảnh Thâm” cậu gửi tối qua, bên dưới không có thêm tin nhắn công việc nào, cũng không có thư khẩn cấp từ công ty. Cậu thở phào, cảm thấy cuối tuần của mình tạm thời được bảo toàn, nhưng ngay sau đó lại nhớ đến câu “ngủ trước mười một giờ, ngày thứ nhất” của Tạ Cảnh Thâm, khóe môi không nhịn được cong lên. Cảm giác ấy rất kỳ lạ, giống như cậu vừa thành công kéo một con thú lớn quen sống trong văn phòng ra phơi nắng, tuy chỉ mới bước được một bước nhưng đã khiến người chăm sóc có cảm giác thành tựu quá mức.

Bông Gòn nằm ở cuối giường, cái đuôi mềm mại quét qua mu bàn chân Lâm Dư, ánh mắt xanh xám lạnh lùng như đang phán xét chủ nhân ngủ dậy mà không lập tức hầu hạ mình. Lâm Dư chống người ngồi dậy, ôm mèo vào lòng bất chấp sự phản kháng rất có phong độ của nó, rồi áp mặt vào lưng mèo hít một hơi. Cậu vừa xoa lông mèo vừa mở lịch trong điện thoại, phát hiện hôm nay không có việc gì ngoài bữa trà chiều với mẹ và nhiệm vụ thử làm bánh cùng dì Trương. Nhưng khi nhìn đến ghi chú “khách hàng ưu tú bậc hai: theo dõi giấc ngủ ba ngày”, cậu lại bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ xem cuối tuần có nên gửi tin nhắn nhắc Tạ Cảnh Thâm đừng mở máy tính hay không.

Lâm Dư ôm Bông Gòn xuống lầu, vừa đến phòng khách đã thấy Lâm Chính Quốc ngồi trên sofa đọc báo tài chính, Lâm Dật ngồi đối diện uống cà phê, còn mẹ cậu là Tần Nhã đang chọn mẫu hoa cho buổi tiệc từ thiện tháng sau. Cảnh tượng này vốn rất bình thường, nhưng khi ba người đồng loạt ngẩng đầu nhìn cậu, Lâm Dư lập tức có dự cảm không tốt. Cậu ôm mèo lùi nửa bước, trong lòng thầm tính nếu bây giờ quay lên phòng giả vờ ngủ tiếp thì có kịp không. Nhưng Bông Gòn không hề có nghĩa khí, vừa bị ôm chặt thêm liền giãy ra khỏi tay cậu, nhảy lên sofa bên cạnh Tần Nhã, để lại Lâm Dư một mình đối diện ánh mắt của cả nhà.

Lâm Chính Quốc gấp báo lại, vẻ mặt nghiêm túc như chuẩn bị mở cuộc họp hội đồng gia đình. “Dư Dư, tối qua con gọi người ta là Cảnh Thâm rồi?”

Lâm Dư đứng ở chân cầu thang, tai lập tức đỏ lên. Cậu quay đầu nhìn Lâm Dật, gần như không cần hỏi cũng biết kẻ phản bội là ai. “Anh nghe lén em nhắn tin?”

Lâm Dật đặt tách cà phê xuống, vẻ mặt vô tội đến mức khiến người ta càng muốn nghi ngờ. “Anh không nghe lén. Tối qua em ôm gối cười đến mức dì Trương đi ngang qua còn tưởng em trúng thưởng. Sau đó anh chỉ tình cờ thấy em nhìn điện thoại rồi đỏ mặt, mọi thứ còn lại là suy luận hợp lý.”

Tần Nhã nhìn con trai út, ánh mắt dịu dàng nhưng rõ ràng đang cố nhịn cười. “Mẹ không phản đối con kết bạn, cũng không phản đối con thích ai. Nhưng Dư Dư, con mới đi làm được bao lâu, đã từ ‘Tạ tổng’ đổi thành ‘Cảnh Thâm’, tốc độ này có phải hơi nhanh hơn kế hoạch không?”

Lâm Dư kéo ghế ngồi xuống bàn ăn, cố gắng dùng bữa sáng để che giấu sự mất tự nhiên. “Không nhanh. Đó chỉ là cách gọi ngoài giờ làm. Con đã đặt điều kiện rất rõ ràng, phải ngủ trước mười một giờ ba ngày liên tiếp mới có quyền gọi một lần. Về bản chất, đây là phần thưởng trong kế hoạch điều chỉnh thói quen sinh hoạt, không phải tiến triển tình cảm.”

Lâm Dật bật cười, nghiêng người nhìn em trai bằng ánh mắt trêu chọc rất rõ. “Dư Dư, em có biết câu này nghe càng giải thích càng giống đang yêu không? Người bình thường sẽ không lập hệ thống phần thưởng cho một tổng tài ba mươi tuổi chỉ để người ta ngủ sớm.”

Lâm Dư cầm bánh mì, giọng nhỏ hơn nhưng vẫn bướng. “Vì người bình thường cũng không sống như máy pha cà phê cao cấp chạy hai mươi bốn giờ. Anh ấy cần được sửa thói quen, nếu không sớm muộn cũng sập nguồn.”

Lâm Chính Quốc lập tức nhíu mày, không tập trung vào trọng điểm tình cảm mà tập trung vào sức khỏe của người có khả năng trở thành con rể. “Sức khỏe kém vậy sao? Thức khuya nhiều? Dạ dày có tốt không? Tính tình có khó chịu khi đói không? Nếu sau này hai đứa ở cạnh nhau, chẳng phải con phải chăm nó cả ngày à?”

Lâm Dư bị cha hỏi đến nghẹn lời, vội vàng đặt ly sữa xuống. “Cha, cha nghĩ xa quá rồi. Con chỉ đang giúp anh ấy cải thiện thói quen làm việc, chưa đến mức ‘sau này hai đứa ở cạnh nhau’. Hơn nữa anh ấy không khó chịu như lời đồn, chỉ là quá quen dùng công việc lấp hết thời gian. Gần đây anh ấy đã tốt hơn nhiều rồi, có ăn sáng, ăn trưa, hôm trước còn đọc sách thay vì mở laptop.”

Tần Nhã nhìn vẻ mặt nghiêm túc bảo vệ người kia của con trai, nụ cười bên môi dịu đi. Bà không giống Lâm Chính Quốc dễ căng thẳng, cũng không giống Lâm Dật thích thử thách người khác, bà chỉ nhạy bén nhận ra ánh mắt của Lâm Dư khi nhắc đến Tạ Cảnh Thâm đã khác với lúc nhắc đến một cấp trên bình thường. Có một chút phiền não, một chút tự hào, một chút lo lắng, và một chút ngọt mà chính cậu có lẽ còn chưa chịu thừa nhận. Bà đưa tay gắp một miếng bánh bí đỏ vào đĩa của cậu, giọng rất nhẹ.

Tần Nhã nói: “Dư Dư, mẹ chỉ hỏi con một câu. Ở bên cạnh người đó, con có thấy mệt không?”

Lâm Dư khựng lại. Cậu đã nghĩ rất nhiều về việc Tạ Cảnh Thâm có mệt hay không, có ăn cơm không, có ngủ đủ không, nhưng ít khi tự hỏi bản thân ở cạnh hắn có mệt không. Nếu là công việc, đúng là có lúc mệt, nhất là khi họp dài, khi phải kéo các phòng ban quay về trọng điểm, khi lời đồn về thân phận của cậu lan ra. Nhưng nếu là ở cạnh Tạ Cảnh Thâm ngoài những áp lực ấy, cậu lại không thấy mệt. Người kia nghiêm túc lắng nghe cậu, tôn trọng ranh giới của cậu, học cách bước chậm theo tốc độ của cậu. Ngay cả khi hắn gọi “Dư Dư”, cậu cũng chỉ thấy tim đập nhanh chứ không thấy bị xâm phạm.

Lâm Dư cúi đầu dùng nĩa chạm nhẹ lên miếng bánh, giọng mềm xuống. “Không mệt. Có lúc hơi căng thẳng, nhưng không mệt. Anh ấy không ép con làm gì, cũng không khiến con phải giả vờ mình rất giỏi chịu đựng. Ở công ty, mọi người đều nghĩ theo cạnh tranh, hiệu suất và kết quả, nhưng anh ấy lại thật sự chịu nghe con nói ăn cơm và nghỉ ngơi cũng quan trọng.”

Lâm Dật thu lại vẻ trêu chọc, ánh mắt nghiêm túc hơn. “Vậy em có thích anh ta không?”

Lâm Dư im lặng rất lâu. Câu hỏi này giống một chiếc đèn bật sáng giữa căn phòng cậu cố tình để mờ. Cậu có thể dùng rất nhiều từ để che giấu cảm xúc của mình: quản trị rủi ro sức khỏe, khách hàng ưu tú, cải thiện môi trường làm việc, phần thưởng ngủ sớm. Nhưng khi Lâm Dật hỏi thẳng như vậy, mọi lớp vỏ ấy đều trở nên quá mỏng. Cậu nhớ đến ánh mắt Tạ Cảnh Thâm khi nói “tôi đối xử tốt với cậu trước khi biết cậu là người nhà họ Lâm”, nhớ đến câu “tôi rất nghiêm túc” mà anh trai chuyển cho cậu xem sáng nay, nhớ đến cảm giác đầu ngón tay chạm qua hộp bánh và câu “vậy tôi chậm một chút” dưới ánh đèn đường.

Lâm Dư nhỏ giọng đáp: “Có lẽ... có một chút.”

Lâm Chính Quốc lập tức đặt báo xuống mạnh hơn một chút. “Một chút là bao nhiêu? Dư Dư, tình cảm không thể tính bằng đơn vị bánh ngọt. Nếu con thích, cha phải điều tra rõ nó. Nó có từng yêu ai chưa, gia đình thế nào, nhân phẩm ra sao, có biết nấu cơm không, có thể chăm con không? Một người cần con nhắc ăn nhắc ngủ như vậy, cha thấy hơi không yên tâm.”

Lâm Dư vội vàng ngẩng đầu, vừa buồn cười vừa bất lực. “Cha, cha đừng điều tra kiểu đó. Anh ấy là đối tác và cấp trên của con, nếu cha làm quá rõ sẽ rất kỳ. Hơn nữa con cũng không phải trẻ con cần người khác nấu cơm chăm sóc. Con thích anh ấy không phải vì anh ấy hoàn hảo, mà vì anh ấy thật sự đang thay đổi.”

Lâm Dật chậm rãi uống một ngụm cà phê, sau đó nói bằng giọng như vô tình. “Vậy hôm nay cuối tuần, em định để người ta tự thay đổi một mình trong căn hộ lạnh lẽo, hay định kiểm tra xem khách hàng ưu tú bậc hai có lén mở laptop không?”

Lâm Dư lập tức nhìn anh. “Anh đừng xúi em.”

Lâm Dật nhướng mày. “Anh chỉ đề nghị hợp lý. Nếu em thật sự xem việc cải thiện thói quen sinh hoạt của anh ta là dự án dài hạn, cuối tuần mới là thời điểm kiểm tra quan trọng nhất. Ngày thường ở công ty còn có em nhìn, cuối tuần không ai quản, người cuồng công việc rất dễ tái phạm.”

Lâm Dư biết rõ Lâm Dật đang cố ý, nhưng lời này lại đâm trúng nỗi lo của cậu. Tạ Cảnh Thâm nói chuẩn bị ngủ trước mười một giờ, nhưng hôm nay là thứ bảy, không đến công ty, không có lịch trình rõ ràng, cũng không có ai nhắc hắn ăn trưa. Với mức độ quen tay mở laptop của hắn, khả năng tự biến cuối tuần thành ngày làm việc trá hình thật sự không thấp. Cậu nhìn điện thoại, do dự vài giây, cuối cùng vẫn mở khung chat với Tạ Cảnh Thâm.

Lâm Dư nhắn: “Hôm nay anh có lịch nghỉ ngơi không?”

Tin nhắn gửi đi chưa đến một phút, bên kia đã trả lời.

Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Có. Buổi sáng đọc sách, buổi trưa ăn cơm, buổi chiều không sắp xếp.”

Lâm Dư nhìn ba chữ “không sắp xếp”, lập tức cảm thấy nguy hiểm. Một người bình thường không sắp xếp nghĩa là nghỉ ngơi tự do, nhưng một người như Tạ Cảnh Thâm không sắp xếp rất có thể nghĩa là công việc sẽ tự lấp vào khoảng trống. Cậu cúi đầu gõ chữ, cố dùng giọng bình thường nhất.

Lâm Dư nhắn: “Không sắp xếp rất dễ bị công việc xâm chiếm. Anh có muốn ra ngoài ăn bánh chiều không? Không nói chuyện công việc, chỉ kiểm tra xem anh có thể nghỉ cuối tuần như người bình thường không.”

Lần này bên kia im lặng lâu hơn một chút. Lâm Dư nhìn màn hình, tim bắt đầu đập nhanh hơn. Cậu nhắn xong mới nhận ra câu này không còn giống nhắc nhở cấp trên nữa, mà giống một lời mời hẹn gặp cuối tuần. Cậu đang định bổ sung một câu “nếu không tiện thì thôi”, tin nhắn mới đã hiện lên.

Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Muốn. Mấy giờ?”

Lâm Dư nhìn chữ “muốn”, khóe môi không nhịn được cong lên. Cậu còn chưa kịp trả lời, Lâm Dật đã thong thả đặt tách cà phê xuống, giọng mang theo ý cười. “Xem ra khách hàng ưu tú bậc hai rất phối hợp.”

Lâm Dư lập tức tắt màn hình, ôm điện thoại như ôm bí mật. “Anh đừng nhìn.”

Lâm Dật cười rất vô tội. “Anh không nhìn. Mặt em tự nói hết rồi.”

Cuối cùng, buổi ăn bánh chiều được hẹn vào ba giờ tại một tiệm bánh trong khu phố yên tĩnh gần nhà Lâm Dư. Cậu chọn nơi này vì bánh ngon, không quá đông, cũng không quá gần công ty, tránh để cuộc gặp cuối tuần bị biến thành lịch trình bán công việc. Trước khi ra ngoài, Lâm Dư thay ba bộ đồ trong phòng rồi vẫn cảm thấy bộ nào cũng không ổn. Nếu mặc quá nghiêm túc sẽ giống đi gặp cấp trên, mặc quá tùy tiện lại giống đi chơi riêng. Cậu đứng trước gương, nhìn áo len mỏng màu kem và quần jeans sáng màu trên người, cuối cùng quyết định không đổi nữa. Dù sao mục tiêu hôm nay là kiểm tra khả năng nghỉ ngơi của Tạ Cảnh Thâm, không phải hẹn hò. Ít nhất cậu tự nói với mình như vậy.

Tần Nhã đi ngang qua cửa phòng, thấy con trai cúi đầu chỉnh tay áo lần thứ tư thì không nhịn được mỉm cười. “Dư Dư, bộ này rất đẹp. Đi ăn bánh thôi, không cần căng thẳng như đi ký hợp đồng.”

Lâm Dư quay đầu, vẻ mặt bị bắt quả tang. “Mẹ, con không căng thẳng. Con chỉ đang kiểm tra xem tay áo có dễ dính kem không.”

Tần Nhã bước tới, nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho cậu. “Nếu thật sự chỉ kiểm tra tay áo, con đã không nhìn gương lâu như vậy. Nhưng mẹ thấy thế này rất tốt, sạch sẽ, mềm mại, giống con. Người thích con sẽ thấy đẹp, người không thích con thì mặc gì cũng vô nghĩa.”

Lâm Dư cúi mắt, giọng nhỏ đi. “Mẹ, con còn chưa chắc anh ấy có thích con không.”

Tần Nhã nhìn cậu qua gương, ánh mắt dịu dàng. “Một người bận rộn như vậy, nếu không thích, sẽ không học theo từng quy tắc nhỏ của con. Dư Dư, con có thể chậm một chút, nhưng đừng tự phủ nhận cảm giác của mình quá lâu. Có những người bước đến rất mạnh, khiến con phải lùi lại. Nhưng nếu có người chịu bước chậm vì con, con cũng có thể thử nhìn rõ lòng mình.”

Lâm Dư không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cậu cầm điện thoại ra khỏi phòng, bước xuống cầu thang trong ánh mắt đầy ẩn ý của cha và anh trai. Lâm Chính Quốc rõ ràng rất muốn đi theo, nhưng bị Tần Nhã liếc một cái liền ngoan ngoãn ngồi lại. Lâm Dật thì cười híp mắt dặn cậu về trước bữa tối nếu không muốn cha gọi điện cho toàn bộ đội bảo vệ khu phố. Lâm Dư giả vờ không nghe, nhanh chóng ra khỏi nhà, nhưng trong lòng lại vì sự ồn ào ấy mà thấy ấm áp. Cậu biết dù mình có thích ai, có bước vào quan hệ nào, phía sau vẫn luôn có một ngôi nhà để cậu quay về.

Tạ Cảnh Thâm đến tiệm bánh sớm hơn mười phút. Hắn không mặc âu phục như ngày thường, chỉ mặc áo sơ mi màu xám nhạt bên trong áo khoác dài màu đen, tóc cũng không vuốt quá chỉnh tề, khiến vẻ lạnh lùng trên người dịu đi không ít. Nhưng khí chất của hắn quá nổi bật, dù ngồi trong góc tiệm bánh nhỏ vẫn khiến nhân viên phục vụ liên tục nhìn sang. Trên bàn trước mặt hắn không có laptop, không có tài liệu, chỉ có một ly nước ấm và thực đơn bánh ngọt. Điều này khiến Lâm Dư vừa bước vào đã đứng lại vài giây, trong lòng bất giác sinh ra cảm giác hài lòng như nhìn thấy học sinh từng đội sổ cuối cùng cũng làm bài đúng.

Tạ Cảnh Thâm ngẩng đầu nhìn thấy cậu, ánh mắt rõ ràng dừng lại lâu hơn bình thường. Lâm Dư hôm nay không mặc sơ mi công sở, áo len mềm khiến cả người cậu trông nhỏ tuổi hơn, đôi mắt sáng dưới mái tóc rũ nhẹ, dáng vẻ sạch sẽ và ấm áp như một phần của tiệm bánh này. Hắn đã quen nhìn Lâm Dư ở văn phòng, quen với cậu ôm tài liệu, ghi biên bản, đúng giờ tan làm. Nhưng Lâm Dư ngoài công việc lại mềm hơn rất nhiều, giống như lớp bánh xốp vừa ra lò, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta muốn hạ giọng.

Tạ Cảnh Thâm đứng dậy kéo ghế cho cậu. “Đến rồi.”

Lâm Dư ngồi xuống, đặt túi bên cạnh, ánh mắt nhanh chóng quét qua mặt bàn. “Không có laptop, không có tài liệu, không có điện thoại đặt úp nhưng màn hình sáng liên tục. Tạ... Cảnh Thâm, biểu hiện hiện tại rất tốt.”

Tạ Cảnh Thâm nghe cậu đổi cách gọi giữa chừng, khóe môi hơi cong. “Hôm nay là cuối tuần.”

Lâm Dư ho nhẹ một tiếng, cúi đầu mở thực đơn để che đi chút mất tự nhiên. “Đúng vậy, cuối tuần không gọi chức vụ. Nhưng nếu anh lén nói chuyện công việc, tôi sẽ lập tức đổi lại.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Vậy tôi phải cẩn thận.”

Lâm Dư nghiêm túc gật đầu. “Rất nên cẩn thận. Hôm nay là bài kiểm tra khả năng nghỉ ngơi của khách hàng ưu tú bậc hai. Nếu đạt, thứ hai có bánh mới. Nếu không đạt, thứ hai chỉ có bánh quy yến mạch ít đường.”

Tạ Cảnh Thâm hỏi: “Đó là trừng phạt?”

Lâm Dư suy nghĩ một chút rồi đáp rất thật. “Không hẳn. Bánh quy yến mạch cũng ngon, nhưng cảm giác giống đồ ăn lành mạnh bị ép ăn hơn là phần thưởng.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn vẻ mặt nghiêm túc phân biệt bánh thưởng và bánh phạt của cậu, ý cười trong mắt sâu hơn một chút. “Vậy tôi sẽ cố đạt.”

Nhân viên phục vụ đến lấy món. Lâm Dư gọi bánh phô mai việt quất và trà sữa nóng ít đường cho mình, sau đó nhìn sang Tạ Cảnh Thâm. Hắn không vội gọi, mà đẩy thực đơn qua cho cậu, vẻ mặt bình tĩnh như giao quyền quyết định một hạng mục. Lâm Dư nhìn hắn, hơi bất ngờ nhưng cũng rất nhanh hiểu ý. Cậu cúi đầu xem thực đơn, chọn cho hắn bánh chiffon hạt dẻ và trà hoa cúc mật ong ít ngọt. Khi nhân viên phục vụ ghi món xong rời đi, cậu mới nhận ra mình vừa rất tự nhiên gọi đồ cho Tạ Cảnh Thâm như thể đã quen làm chuyện đó từ lâu.

Lâm Dư đặt thực đơn xuống, cố giữ giọng bình thường. “Tôi chọn dựa trên hồ sơ khẩu vị. Nếu không hợp, anh vẫn có quyền khiếu nại trong vòng ba phút.”

Tạ Cảnh Thâm rót thêm nước cho cậu. “Không khiếu nại. Tôi tin em.”

Lâm Dư cầm cốc nước, đầu ngón tay khựng lại. Hai chữ “tin em” rơi xuống rất nhẹ, nhưng trong một buổi chiều cuối tuần không có công việc, không có cấp trên cấp dưới, nó bỗng trở nên quá gần. Cậu cúi đầu uống nước, cảm thấy mình cần điều chỉnh lại nhịp thở. Rõ ràng hôm nay cậu đến để kiểm tra người khác có biết nghỉ ngơi hay không, nhưng người đầu tiên mất ổn định lại là cậu. Tạ Cảnh Thâm không làm gì quá mức, chỉ ngồi đối diện cậu, dùng giọng nghiêm túc như mọi khi nói vài câu rất bình thường, vậy mà từng câu đều như lặng lẽ gõ vào ranh giới trong lòng cậu.

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu cúi đầu uống nước, không ép cậu trả lời ngay. Hắn nhớ lời Lâm Dật tối qua: Lâm Dư dễ mềm lòng, nhưng không dễ giao lòng. Hắn hiểu điều đó. Lâm Dư có vẻ mềm, nhưng thật ra ranh giới rất rõ; cậu có thể đưa bánh cho người khác, nhưng không dễ để người khác thật sự bước vào thế giới của mình. Hắn không muốn dọa cậu, càng không muốn vì một chút cảm xúc vừa được hé mở mà đẩy cậu lùi lại. Vì vậy hắn chỉ đặt cốc nước về phía cậu gần hơn một chút, đổi chủ đề rất tự nhiên.

Tạ Cảnh Thâm hỏi: “Hôm nay em định làm gì ngoài kiểm tra tôi?”

Lâm Dư nghe hắn hỏi chuyện đời thường, căng thẳng trong lòng dịu đi một chút. “Buổi sáng tôi bị cả nhà thẩm vấn, buổi chiều ra đây ăn bánh, tối về thử làm bánh mới với dì Trương. Nếu thành công, thứ hai có thể mang đến công ty. Nếu thất bại, thứ hai khách hàng ưu tú bậc hai sẽ nhận được bánh mua ngoài.”

Tạ Cảnh Thâm hỏi tiếp: “Thường thất bại nhiều không?”

Lâm Dư lập tức ngẩng đầu, vẻ mặt rất nghiêm túc. “Anh đang nghi ngờ năng lực làm bánh của tôi sao?”

Tạ Cảnh Thâm bình tĩnh đáp: “Tôi đang đánh giá khả năng thứ hai được ăn bánh em làm.”

Lâm Dư bị câu này làm cho khí thế giảm đi một nửa. Cậu vốn định nói mình rất giỏi, nhưng nhớ lại lần trước làm bánh quy cho Bông Gòn ăn thử, con mèo kia ngửi xong quay đầu bỏ đi, sự tự tin lập tức hơi lung lay. Cậu dùng nĩa chạm nhẹ lên mép đĩa, cuối cùng chọn cách nói khách quan hơn. “Tôi làm theo công thức thì khá ổn, nhưng đôi khi vì sợ quá ngọt mà giảm đường quá tay. Dì Trương nói bánh của tôi có lúc giống món ăn dành cho người đang dưỡng sinh hơn là đồ ngọt.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Tôi không thích quá ngọt.”

Lâm Dư chớp mắt. “Vậy có lẽ anh là khách hàng mục tiêu của tôi.”

Tạ Cảnh Thâm gật đầu rất nghiêm túc. “Tôi rất vinh dự.”

Bánh được đưa lên ngay sau đó. Lâm Dư cắt một miếng bánh phô mai việt quất, vị chua ngọt lan trong miệng khiến mắt cậu lập tức sáng lên. Cậu ăn rất nghiêm túc, mỗi lần gặp món mình thích đều có vẻ như cả thế giới tạm thời chỉ còn lại chiếc bánh trước mặt. Tạ Cảnh Thâm không lập tức ăn phần của mình, chỉ nhìn cậu. Trước kia hắn không hiểu vì sao Lâm Dư có thể xem một miếng bánh là chuyện quan trọng như vậy, bây giờ hắn dần hiểu ra. Đối với Lâm Dư, bánh không chỉ là đồ ngọt, mà là một cách giữ lại sự mềm mại giữa đời sống bận rộn. Cậu không cho phép công việc nuốt hết bản thân, nên luôn giữ lại cho mình một miếng bánh, một giờ tan làm, một bữa cơm nóng.

Lâm Dư thấy hắn nhìn mình, lập tức dừng nĩa. “Sao anh không ăn? Bánh hạt dẻ phải ăn lúc kem còn mềm.”

Tạ Cảnh Thâm cắt bánh, ăn một miếng rồi gật đầu. “Ngon.”

Lâm Dư hài lòng. “Tôi đã nói rồi. Tiệm này tuy nhỏ nhưng bánh rất ổn. Hạt dẻ thơm, kem không béo, trà hoa cúc cũng không quá ngọt. So với cà phê đen, đây rõ ràng là phương án nghỉ ngơi tốt hơn nhiều.”

Tạ Cảnh Thâm đặt nĩa xuống. “Trước đây cuối tuần của tôi thường không có những thứ này.”

Lâm Dư ngẩng đầu. “Vậy có gì?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn ly trà trước mặt, giọng rất bình thản nhưng lại khiến người nghe thấy hơi nặng. “Báo cáo chưa xem xong, cuộc gọi với đối tác nước ngoài, tài liệu hội đồng quản trị, lịch tuần sau. Nếu không có việc gấp, tôi sẽ tìm việc chưa đủ tốt để sửa tiếp.”

Lâm Dư im lặng. Cậu biết Tạ Cảnh Thâm cuồng công việc, nhưng nghe hắn nói bằng giọng quá bình thường như vậy, trong lòng vẫn có chút khó chịu. Một người đã quen xem việc nghỉ ngơi là khoảng trống cần bị lấp đầy, lâu dần sẽ thật sự quên mất bản thân muốn gì. Cậu bỗng hiểu vì sao lần đầu gặp Tạ Cảnh Thâm, hắn giống một chiếc máy pha cà phê cao cấp lạnh lẽo. Không phải vì hắn sinh ra đã như vậy, mà vì hắn đã tự biến mình thành như vậy suốt quá lâu.

Lâm Dư đặt nĩa xuống, giọng nghiêm túc hơn. “Cảnh Thâm, không đủ tốt là chuyện sửa mãi không hết. Công việc sẽ luôn có điểm có thể tối ưu, báo cáo sẽ luôn có chỗ có thể viết đẹp hơn, dự án sẽ luôn có rủi ro mới. Nếu anh chờ mọi thứ hoàn hảo rồi mới nghỉ, vậy anh sẽ không bao giờ được nghỉ.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, không nói ngay. Hắn từng nghe những lời khuyên tương tự từ bác sĩ, từ Hứa Khả, từ một vài đối tác thân quen, nhưng chỉ khi Lâm Dư nói ra, hắn mới thật sự cảm thấy mình nên dừng lại nghe. Có lẽ vì Lâm Dư không đứng ngoài phán xét hắn, cũng không dùng giọng thương hại. Cậu chỉ giống một người đang cẩn thận kéo tay hắn khỏi bàn làm việc, nói với hắn rằng ngoài kia còn có bánh hạt dẻ, trà hoa cúc và một buổi chiều không cần chứng minh điều gì.

Tạ Cảnh Thâm hỏi: “Nếu không làm việc, tôi nên làm gì?”

Lâm Dư sửng sốt một chút, sau đó phát hiện hắn hỏi rất nghiêm túc. Câu hỏi ấy không phải đùa, cũng không phải cố ý làm khó, mà là vì Tạ Cảnh Thâm thật sự chưa quen với việc để thời gian trống. Cậu nhìn người đàn ông đối diện, bỗng thấy hắn không còn giống tổng tài đáng sợ trong lời đồn, mà giống một người đi lạc quá lâu trong tòa nhà văn phòng sáng đèn, cần ai đó chỉ cho hắn lối ra. Lâm Dư chống cằm suy nghĩ, rồi bắt đầu đếm từng việc rất cụ thể.

Lâm Dư nói: “Có thể ăn một bữa thật chậm, không vừa ăn vừa đọc email. Có thể đi bộ sau bữa tối, không cần tính bước chân hay hiệu suất. Có thể xem một bộ phim không liên quan đến kinh doanh, dù xem xong không học được gì cũng được. Có thể ngủ trưa hai mươi phút, có thể mua một thứ vô dụng nhưng khiến mình vui, có thể ngồi yên nhìn trời mưa. Nếu thật sự không quen, anh có thể bắt đầu từ việc ăn hết một miếng bánh mà không nghĩ đến cuộc họp tiếp theo.”

Tạ Cảnh Thâm nghe từng câu, ánh mắt dần dịu xuống. Những việc Lâm Dư nói đều rất bình thường, bình thường đến mức phần lớn người sẽ không cần học. Nhưng với hắn, chúng lại xa lạ như một ngôn ngữ khác. Hắn nhìn miếng bánh hạt dẻ trước mặt, chậm rãi ăn thêm một miếng, lần này không nghĩ đến báo cáo, không nghĩ đến lịch họp, chỉ tập trung vào vị hạt dẻ mềm và mùi trà hoa cúc ấm nhẹ. Hắn bỗng phát hiện chuyện này cũng không quá khó, ít nhất khi Lâm Dư ngồi đối diện hắn, mọi thứ đều trở nên dễ hơn một chút.

Tạ Cảnh Thâm nói: “Vậy hôm nay bắt đầu từ ăn hết bánh.”

Lâm Dư lập tức mỉm cười. “Đúng. Khởi đầu rất thực tế.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn nụ cười của cậu, giọng thấp đi. “Sau đó thì sao?”

Lâm Dư nhìn đồng hồ. “Sau đó nếu anh không có việc gì, có thể đi bộ một chút. Gần đây có một công viên nhỏ, cuối tuần có chợ thủ công. Không cần mua gì, chỉ đi xem cũng được. Nhưng nếu anh thấy mệt thì chúng ta dừng ở đây, hôm nay đã đạt tiêu chuẩn nghỉ ngơi cơ bản.”

Tạ Cảnh Thâm không do dự. “Đi.”

Lâm Dư nhìn hắn, ánh mắt sáng lên. “Anh chắc chứ? Chợ thủ công cuối tuần rất không có hiệu suất, có thể đi nửa tiếng mà không tạo ra bất kỳ giá trị thương mại nào.”

Tạ Cảnh Thâm cầm ly trà, bình tĩnh đáp. “Tôi đang học làm chuyện không tạo ra giá trị thương mại.”

Lâm Dư bị câu này chọc cười, cảm giác trong lòng mềm đến mức chính cậu cũng không đỡ được. Một tổng tài nghiêm túc nói mình đang học làm chuyện vô dụng, nghe qua đáng lẽ rất buồn cười, nhưng Lâm Dư lại thấy hơi cảm động. Bởi Tạ Cảnh Thâm không chỉ nghe cậu nói, mà thật sự đang thử bước vào thế giới của cậu. Thế giới ấy có thể không có hiệu suất tối đa, không có lợi nhuận rõ ràng, nhưng có bánh ngọt, chợ thủ công, mèo lười và những buổi chiều được phép thở chậm.

Hai người rời tiệm bánh lúc gần bốn giờ. Công viên nhỏ cách đó không xa, con đường lát đá dẫn vào khu chợ thủ công phủ bóng cây xanh, hai bên là những quầy nhỏ bán nến thơm, móc khóa len, tranh minh họa, hoa khô và đồ gốm. Lâm Dư đi phía trước nửa bước, thỉnh thoảng dừng lại trước những món đồ nhỏ kỳ lạ, còn Tạ Cảnh Thâm đi bên cạnh, vẻ mặt vẫn bình tĩnh nhưng rõ ràng có chút không quen với nơi không ai vội vã này. Không có ai báo cáo tiến độ, không có ai chờ hắn quyết định, không có bảng số liệu, chỉ có tiếng trẻ con chạy qua, tiếng người bán hàng giới thiệu sản phẩm và mùi bánh quế từ một quầy đồ ăn.

Lâm Dư dừng trước một quầy bán móc khóa len hình động vật, cầm lên một chiếc móc khóa hình mèo trắng xám. “Cái này giống Bông Gòn không?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn chiếc móc khóa tròn vo trong tay cậu, rồi nhớ đến ảnh con mèo lạnh lùng trên điện thoại hôm trước. “Giống lúc nó còn nhỏ.”

Lâm Dư bật cười. “Bây giờ nó không tròn như vậy nữa, nhưng tính cách vẫn rất giống chủ nợ. Tôi mua cái này treo ở túi đi làm, coi như mang một chút năng lượng mèo đến công ty.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu trả tiền, rồi hỏi rất nghiêm túc. “Năng lượng mèo là gì?”

Lâm Dư treo móc khóa lên túi, vẻ mặt rất có lý. “Là năng lượng không phục tùng vô lý. Mèo đói thì ăn, buồn ngủ thì ngủ, không thích thì quay mặt đi. Con người đi làm lâu rồi rất dễ quên mấy chuyện cơ bản này, nên cần học mèo một chút.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn chiếc móc khóa mèo lắc nhẹ bên túi cậu. “Vậy em giống Bông Gòn.”

Lâm Dư lập tức quay đầu. “Anh lại nói tôi giống mèo.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng rất bình tĩnh. “Khen.”

Lâm Dư nhìn hắn vài giây, cuối cùng không nhịn được cười. “Được rồi. Nếu là khen thì tôi tạm nhận.”

Hai người đi tiếp đến một quầy nến thơm. Chủ quầy là một cô gái trẻ, thấy Tạ Cảnh Thâm và Lâm Dư đứng cạnh nhau liền nhiệt tình giới thiệu loại nến dành cho người làm việc áp lực cao, hương gỗ tuyết tùng pha oải hương giúp ngủ ngon. Lâm Dư nghe đến hai chữ ngủ ngon, lập tức quay sang nhìn Tạ Cảnh Thâm bằng ánh mắt đánh giá khách hàng tiềm năng. Tạ Cảnh Thâm không cần cậu mở miệng đã cầm thử một lọ nến nhỏ, đặt dưới mũi ngửi nhẹ. Mùi hương không quá ngọt, có chút gỗ trầm và thảo mộc dịu, không khiến hắn khó chịu.

Lâm Dư nhìn hắn. “Anh thấy sao?”

Tạ Cảnh Thâm đáp: “Có thể thử.”

Lâm Dư lập tức hài lòng. “Vậy mua một lọ nhỏ trước. Nếu tối ngủ tốt, có thể nâng cấp thành công cụ hỗ trợ khách hàng ưu tú bậc hai.”

Tạ Cảnh Thâm đưa thẻ thanh toán, ánh mắt dừng trên kệ bên cạnh. Ở đó có một lọ nến nhỏ khác mang hương bánh sữa và vani nhẹ, nhãn dán vẽ một chiếc bánh xốp màu vàng. Hắn cầm lên nhìn một chút, rồi đặt cùng lọ hương gỗ tuyết tùng. Lâm Dư thấy vậy hơi ngạc nhiên, bởi đây rõ ràng không phải khẩu vị của Tạ Cảnh Thâm.

Lâm Dư hỏi: “Anh mua hương bánh sữa làm gì? Anh không thích mùi quá ngọt mà.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn lọ nến trong tay, giọng bình tĩnh nhưng ánh mắt không rời khỏi cậu. “Giống mùi trên người em mỗi lần mang bánh vào văn phòng.”

Lâm Dư lập tức đứng yên. Cô gái bán hàng cúi đầu đóng gói, khóe môi đã cong lên rất rõ, nhưng vẫn giữ phép lịch sự không nhìn chằm chằm. Lâm Dư cảm thấy mặt mình nóng nhanh đến mức không kịp dùng lý trí ngăn lại. Cậu muốn nói đó là mùi bánh, không phải mùi trên người cậu; muốn nói văn phòng không nên ghi nhớ mùi như vậy; muốn nhắc Tạ Cảnh Thâm đừng nói những câu dễ gây hiểu lầm ở nơi công cộng. Nhưng khi đối diện ánh mắt quá nghiêm túc của hắn, cậu lại phát hiện tất cả lời phản bác đều yếu đi.

Lâm Dư nhỏ giọng nói: “Anh nói vậy... không giống khách hàng ưu tú bình thường.”

Tạ Cảnh Thâm nhận túi nến từ chủ quầy, đi cùng cậu sang bên cạnh để tránh chắn đường người khác. “Tôi vốn không muốn chỉ làm khách hàng ưu tú bình thường.”

Lâm Dư ngẩng đầu nhìn hắn. Lần này, Tạ Cảnh Thâm không che giấu quá sâu nữa. Hắn vẫn giữ khoảng cách vừa phải, giọng không ép người, nhưng câu nói ấy đã rất rõ. Lâm Dư nghe thấy tim mình đập nhanh trong lồng ngực, không phải kiểu hoảng sợ muốn lùi lại, mà là cảm giác một cánh cửa nhỏ bị ai đó gõ lên rất nhẹ. Người ngoài cửa không đẩy vào, chỉ đứng đó chờ cậu quyết định có muốn mở thêm một chút hay không.

Lâm Dư siết dây túi, giọng rất khẽ. “Cảnh Thâm, tôi cần thời gian.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, đáp gần như ngay lập tức. “Tôi biết.”

Lâm Dư nhìn hắn, trong lòng hơi mềm. “Tôi không ghét anh. Cũng không muốn đẩy anh ra. Nhưng tôi chưa quen nhanh như vậy. Tôi vốn chỉ muốn đi làm trải nghiệm, không muốn tăng ca, không muốn bị cuốn vào chuyện quá phức tạp. Kết quả anh cứ từng chút bước vào, còn rất nghiêm túc, khiến tôi không biết nên dùng quy tắc nào để xử lý.”

Tạ Cảnh Thâm im lặng lắng nghe, không cắt ngang cậu. Hắn nhìn Lâm Dư đứng dưới tán cây cuối tuần, móc khóa mèo nhỏ trên túi lắc nhẹ theo gió, ánh mắt cậu có chút bối rối nhưng không trốn tránh. Một người quen dùng quy tắc để bảo vệ mình, khi phát hiện tình cảm không thể xếp vào bảng biểu, đương nhiên sẽ hoảng. Hắn không thấy thất vọng, ngược lại cảm thấy cậu chịu nói ra như vậy đã là một bước rất lớn.

Tạ Cảnh Thâm nói: “Vậy em không cần xử lý ngay. Tôi không phải công việc khẩn cấp, cũng không cần em trả lời trong hôm nay. Em cứ giữ quy tắc của em, tôi sẽ học.”

Lâm Dư nhìn hắn, cổ họng bỗng hơi nghẹn. “Nếu học rất lâu thì sao?”

Tạ Cảnh Thâm đáp rất trầm ổn. “Tôi có kiên nhẫn.”

Lâm Dư không biết nên cười hay nên tiếp tục nghiêm túc. Cuối cùng cậu cúi đầu nhìn chiếc móc khóa mèo trên túi, đưa tay chạm nhẹ vào nó như tìm lại chút bình tĩnh. Tạ Cảnh Thâm không tiến gần thêm, cũng không nhân lúc cậu mềm lòng mà nói những lời quá mức. Hắn chỉ đứng bên cạnh cậu, để gió chiều thổi qua giữa hai người. Khoảng cách này khiến Lâm Dư thấy an toàn, nhưng cũng khiến cậu lần đầu tiên chủ động muốn rút ngắn nó một chút.

Lâm Dư chậm rãi đưa tay ra, nắm lấy quai túi giấy đựng nến thơm trong tay Tạ Cảnh Thâm. Đầu ngón tay của cậu chạm vào mu bàn tay hắn rất nhẹ, rồi dừng lại. Cậu không nắm tay hắn, chỉ nắm cùng một túi giấy, giống một hành động thân mật được đặt trong vỏ bọc rất vụng về. Tạ Cảnh Thâm cúi mắt nhìn, không vạch trần, cũng không rút tay. Hắn chỉ điều chỉnh góc cầm túi để ngón tay hai người không bị dây giấy cấn vào.

Lâm Dư nhìn về phía trước, giọng nhỏ nhưng rõ. “Đi tiếp đi. Chợ còn nhiều quầy chưa xem.”

Tạ Cảnh Thâm đáp: “Được.”

Hai người đi hết một vòng chợ, mua thêm một chiếc ly gốm nhỏ màu xanh nhạt cho bàn làm việc của Lâm Dư, một bookmark kim loại hình lá bạc hà cho Tạ Cảnh Thâm và một túi bánh quế nóng. Lâm Dư vừa ăn vừa nhắc Tạ Cảnh Thâm không được ăn quá nhiều đồ ngọt trước bữa tối, còn Tạ Cảnh Thâm thì rất tự nhiên cầm túi giấy cho cậu. Có vài lần vai hai người chạm vào nhau giữa dòng người, Lâm Dư không còn lập tức tránh đi. Cậu chỉ hơi khựng lại, rồi tiếp tục đi như chưa có gì, nhưng khóe môi lại âm thầm cong lên. Đó là một sự cho phép rất nhỏ, nhỏ đến mức người ngoài không nhìn ra, nhưng Tạ Cảnh Thâm nhận được rất rõ.

Đến gần sáu giờ, Lâm Dư nhận được điện thoại từ Tần Nhã nhắc cậu về ăn tối. Cậu nhìn bầu trời dần tối, trong lòng có chút tiếc rất nhẹ, nhưng vẫn biết hôm nay đến đây là vừa đủ. Một người như cậu cần thời gian tiêu hóa cảm xúc, còn Tạ Cảnh Thâm cũng cần thời gian quen với việc nghỉ ngơi không bị lấp đầy bằng công việc. Hai người đi đến ven đường chờ xe, lần này Lâm Dư không lập tức đứng cách xa, mà đứng gần hơn một chút so với mọi lần. Tạ Cảnh Thâm nhận ra nhưng không nói, chỉ đưa túi bánh quế còn lại cho cậu.

Tạ Cảnh Thâm nói: “Mang về cho Bông Gòn?”

Lâm Dư lập tức nhìn hắn bằng ánh mắt không tán thành. “Mèo không ăn bánh quế. Anh còn rất thiếu kiến thức chăm mèo.”

Tạ Cảnh Thâm bình tĩnh sửa lời. “Vậy mang về cho em.”

Lâm Dư nhận túi bánh, nhỏ giọng lẩm bẩm. “Câu này còn được.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt dịu hơn rất nhiều. “Hôm nay tôi đạt tiêu chuẩn nghỉ ngơi chưa?”

Lâm Dư nghiêm túc suy nghĩ, rồi gật đầu. “Đạt. Không laptop, không tài liệu, không nói chuyện công việc, ăn bánh đúng cách, đi bộ, mua một thứ không tạo ra giá trị thương mại. Tổng điểm rất cao.”

Tạ Cảnh Thâm hỏi: “Có phần thưởng không?”

Lâm Dư lập tức cảnh giác. “Anh muốn phần thưởng gì? Nếu là yêu cầu tăng quyền gọi Dư Dư thì phải theo quy tắc ba ngày ngủ sớm, không thể gian lận.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng thấp đi. “Không gian lận. Tôi chỉ muốn hỏi, tuần sau có thể tiếp tục gặp em ngoài giờ làm không?”

Lâm Dư cầm túi bánh quế, đầu ngón tay siết nhẹ. Câu hỏi ấy rõ ràng hơn ăn cơm, rõ ràng hơn khách hàng ưu tú, cũng rõ ràng hơn những lời trêu chọc nhẹ trước đó. Nhưng nó vẫn không ép người. Tạ Cảnh Thâm hỏi “có thể” chứ không nói “tôi muốn em”, giống như đặt một lựa chọn trước mặt cậu, chờ cậu tự quyết định. Lâm Dư cúi đầu nhìn bóng hai người trên mặt đường, rất lâu sau mới nhẹ giọng trả lời.

Lâm Dư nói: “Có thể. Nhưng không quá nhiều, không ảnh hưởng nghỉ ngơi, không biến thành lịch trình áp lực. Và nếu tôi nói cần về nhà, anh không được giữ.”

Tạ Cảnh Thâm đáp rất nhanh. “Được.”

Lâm Dư ngẩng đầu nhìn hắn, bỗng thấy buồn cười. “Anh đồng ý nhanh quá. Không đàm phán điều kiện sao?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Được gặp em đã là điều kiện tốt nhất.”

Lâm Dư hoàn toàn không kịp phòng bị. Mặt cậu nóng lên, tai cũng đỏ theo, mà Tạ Cảnh Thâm lại nói câu đó bằng vẻ mặt quá nghiêm túc, không giống người đang thả thính, càng giống đang trình bày kết luận đã được suy nghĩ kỹ. Cậu quay mặt nhìn về phía đường xe, cố gắng tìm lại bình tĩnh, nhưng khóe môi vẫn không nghe lời. Sau một lúc, cậu lấy từ túi áo ra một chiếc bookmark kim loại hình lá bạc hà giống cái đã mua cho Tạ Cảnh Thâm, nhưng nhỏ hơn một chút, đưa sang.

Lâm Dư nói rất khẽ. “Cái này vốn định để trên bàn tôi, nhưng cho anh trước. Nếu cuối tuần anh lại muốn mở laptop, có thể kẹp nó vào sách. Nhìn thấy nó thì nhớ rằng cây bạc hà cũng cần nghỉ, anh cũng vậy.”

Tạ Cảnh Thâm nhận bookmark. Miếng kim loại nhỏ nằm trong lòng bàn tay, lạnh và nhẹ, nhưng ý nghĩa của nó khiến ánh mắt hắn trầm xuống rất lâu. Đây không phải một món quà đắt tiền, cũng không lãng mạn theo cách phô trương. Nhưng nó là thứ Lâm Dư chủ động đưa cho hắn, là một dấu hiệu rất nhỏ cho phép hắn mang một phần thế giới của cậu về nhà. Hắn cất bookmark vào túi áo trong, động tác cẩn thận như cất một vật quan trọng.

Tạ Cảnh Thâm nói: “Tôi sẽ dùng.”

Lâm Dư gật đầu, giả vờ bình tĩnh. “Nhớ dùng đúng mục đích. Không được kẹp vào báo cáo tài chính.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Chỉ kẹp vào sách.”

Xe nhà họ Lâm đến đúng lúc. Chú Lưu vẫn xuống mở cửa như mọi lần, nhưng ánh mắt nhìn Tạ Cảnh Thâm hôm nay đã có thêm chút đánh giá kín đáo, rõ ràng ở nhà đã nghe không ít chuyện. Lâm Dư ngồi vào xe, đặt túi bánh quế bên cạnh, rồi hạ cửa kính xuống. Cậu vốn chỉ định nói tạm biệt, nhưng đối diện ánh mắt của Tạ Cảnh Thâm, không hiểu sao lại thấy câu “tạm biệt” quá khách sáo. Cậu im lặng vài giây, cuối cùng nói bằng giọng rất nhẹ.

Lâm Dư nói: “Cảnh Thâm, tối nay nhớ ngủ trước mười một giờ. Ngày thứ hai.”

Tạ Cảnh Thâm đứng bên ngoài xe, ánh đèn chiều rơi lên vai áo hắn, khiến vẻ lạnh lùng thường ngày dịu đi rất nhiều. Hắn nhìn Lâm Dư, giọng thấp và rõ. “Được. Ngày thứ hai.”

Lâm Dư kéo cửa kính lên, xe chậm rãi rời đi. Cậu ngồi ở ghế sau, cúi đầu nhìn chiếc móc khóa mèo trên túi và túi bánh quế còn ấm, trong lòng có một loại ngọt nhẹ không biết đặt tên thế nào. Hôm nay không có tỏ tình, không có nắm tay rõ ràng, cũng không có lời hứa quá xa. Nhưng cậu biết giữa mình và Tạ Cảnh Thâm đã có thứ gì đó thay đổi. Cánh cửa nhỏ trong vùng an toàn của cậu đã mở ra thêm một chút, vừa đủ để một người cầm nến hương bánh sữa và bookmark lá bạc hà đứng ở bên ngoài, kiên nhẫn chờ cậu.

Tối đó, Lâm Dư về nhà đúng giờ, nhưng vừa bước vào phòng khách đã thấy cả nhà đang ngồi ở vị trí rất giống hội đồng thẩm vấn. Lâm Chính Quốc nhìn túi bánh quế trong tay cậu, ánh mắt lập tức trở nên nghiêm túc. Tần Nhã thì chỉ mỉm cười, còn Lâm Dật liếc chiếc móc khóa mèo trên túi cậu rồi hỏi rất nhẹ hôm nay đi chơi vui không. Lâm Dư biết mình có giấu cũng vô dụng, đành ngồi xuống sofa, đưa bánh quế cho dì Trương rồi ôm gối vào lòng.

Lâm Chính Quốc hỏi ngay: “Hôm nay nó có bắt con nói chuyện công việc không?”

Lâm Dư lắc đầu. “Không. Anh ấy còn không mang laptop.”

Lâm Dật nhướng mày. “Khá tiến bộ. Vậy nó có làm gì vượt ranh giới không?”

Lâm Dư hơi khựng lại, nhớ đến câu “tôi vốn không muốn chỉ làm khách hàng ưu tú bình thường”, nhớ đến việc hai người cùng cầm một túi giấy, nhớ đến lời hỏi có thể tiếp tục gặp ngoài giờ làm không. Cậu cúi đầu, ngón tay vô thức nắm góc gối, rất lâu sau mới trả lời. “Không. Anh ấy hỏi trước, con đồng ý rồi mới bước tiếp. Nếu con nói cần thời gian, anh ấy cũng nói sẽ chờ.”

Tần Nhã nghe vậy, ánh mắt dịu xuống. “Vậy là người biết tôn trọng con.”

Lâm Chính Quốc vẫn chưa yên tâm hoàn toàn, nhưng sắc mặt đã bớt căng. “Biết tôn trọng là yêu cầu cơ bản. Nó muốn theo đuổi con thì còn phải xem lâu dài. Dư Dư nhà chúng ta không phải một hộp bánh là dụ được.”

Lâm Dư nhỏ giọng phản bác. “Cha, con cũng không dễ dụ vậy.”

Lâm Dật nhìn em trai đỏ tai, cười nhẹ. “Không dễ dụ. Chỉ cần người ta ngủ sớm, ăn cơm đúng giờ, không mở laptop cuối tuần, mua nến hương bánh sữa và nói vài câu nghiêm túc là em tự đi theo rồi.”

Lâm Dư lập tức ném gối qua. “Anh!”

Lâm Dật dễ dàng đỡ lấy gối, cười đến mức Tần Nhã cũng không nhịn được. Không khí trong nhà vì vậy nhẹ đi rất nhiều. Lâm Dư bị trêu đến đỏ mặt, nhưng trong lòng không thấy khó chịu. Bởi cậu biết gia đình đang dùng cách của họ để quan tâm, còn cậu cũng lần đầu tiên thật sự muốn kể về một người cho họ nghe, dù vẫn còn ngượng, dù vẫn chưa gọi tên chính xác mối quan hệ ấy.

Đêm hôm đó, Lâm Dư thử làm bánh cùng dì Trương. Cậu chọn bánh bông lan mật ong ít đường, còn cố ý thêm một chút hương sữa vì nhớ đến lọ nến Tạ Cảnh Thâm mua chiều nay. Dì Trương nhìn cậu cân từng gram đường bằng vẻ mặt nghiêm túc như làm thí nghiệm, cuối cùng không nhịn được hỏi bánh này làm cho ai. Lâm Dư nói là cho đồng nghiệp, nhưng dì Trương chỉ cười hiền, không vạch trần. Khi mẻ bánh ra lò, mùi mật ong và sữa lan khắp bếp, Bông Gòn cũng bị mùi thơm dụ đến cửa, tuy vẫn giữ vẻ kiêu ngạo không thèm quan tâm.

Lâm Dư cắt một miếng nhỏ nếm thử, cảm thấy độ ngọt vừa phải, mềm hơn lần trước nhiều. Cậu lập tức cất riêng vài miếng đẹp nhất vào hộp, dán giấy ghi chú “khách hàng ưu tú bậc hai” lên nắp. Khi viết đến đây, cậu dừng bút, suy nghĩ một chút rồi thêm một dòng nhỏ phía dưới: “Phần thưởng nghỉ cuối tuần đạt tiêu chuẩn.” Viết xong, cậu nhìn hộp bánh rất lâu, tự nhiên thấy tim mình mềm đến mức gần như tan ra cùng mùi bánh nóng.

Mười giờ bốn mươi lăm, điện thoại vang lên tin nhắn.

Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Không mở laptop. Bookmark đã kẹp vào sách. Chuẩn bị ngủ trước mười một giờ, ngày thứ hai.”

Lâm Dư cầm điện thoại, khóe môi cong lên không hạ được. Cậu chụp hộp bánh vừa làm gửi sang, rồi gõ chữ.

Lâm Dư nhắn: “Ghi nhận. Phần thưởng thứ hai đã chuẩn bị xong. Nếu ngày mai tiếp tục đạt tiêu chuẩn, thứ hai có thể nhận.”

Tạ Cảnh Thâm trả lời: “Tôi sẽ đạt.”

Lâm Dư nhìn ba chữ ấy, bỗng nhớ đến Tần Nhã nói người thích cậu sẽ học theo từng quy tắc nhỏ của cậu. Cậu không dám khẳng định quá nhanh, nhưng ở khoảnh khắc này, cậu thật sự tin rằng Tạ Cảnh Thâm đang nghiêm túc bước về phía mình. Không vội, không ép, không dùng cường thế quen thuộc của tổng tài để chiếm lấy câu trả lời, chỉ từng ngày ăn cơm, ngủ sớm, nghỉ cuối tuần, rồi chờ cậu trao thêm một miếng bánh.

Lâm Dư nhắn: “Ngủ ngon, Cảnh Thâm.”

Tạ Cảnh Thâm trả lời rất nhanh: “Ngủ ngon, Dư Dư.”

Lần này Lâm Dư không vùi mặt vào gối để trốn nữa. Cậu nhìn hai chữ ấy, mặt vẫn nóng, tim vẫn đập nhanh, nhưng cảm giác xấu hổ đã hòa cùng một chút ngọt ngào rõ ràng hơn. Cậu đặt điện thoại xuống, tắt đèn phòng, trong bóng tối vẫn không nhịn được cười. Có lẽ cậu thật sự đang bị dụ dỗ, không phải bằng tiền lương, không phải bằng chức vị, cũng không phải bằng bánh ngọt, mà bằng sự nghiêm túc vụng về của một người từng không biết nghỉ ngơi.

Sáng chủ nhật, Tạ Cảnh Thâm nhận được một cuộc gọi từ chủ tịch hội đồng quản trị cũ của Thịnh Vân, đối phương nhắc đến báo cáo chiến lược quý sau và đề nghị hắn đến công ty trao đổi trước thứ hai. Nếu là trước đây, hắn sẽ lập tức đồng ý, thậm chí trong vòng một tiếng có mặt tại văn phòng. Nhưng lần này, hắn nhìn bookmark lá bạc hà đang kẹp trong quyển sách trên bàn, lại nhìn lọ nến hương gỗ tuyết tùng đã dùng tối qua, cuối cùng bình tĩnh từ chối.

Tạ Cảnh Thâm nói vào điện thoại: “Báo cáo không khẩn cấp. Thứ hai tôi sẽ xem trong giờ làm.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rõ ràng không quen với câu trả lời này. “Cảnh Thâm, trước đây cậu không để việc qua đêm.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn ánh sáng buổi sáng ngoài cửa sổ, giọng không đổi. “Trước đây là trước đây. Hiện tại tôi đang điều chỉnh.”

Người kia hỏi: “Ai ảnh hưởng đến cậu?”

Tạ Cảnh Thâm cầm bookmark lên, đầu ngón tay chạm nhẹ vào hình lá bạc hà. Hắn nghĩ đến Lâm Dư, đến cậu ôm túi bánh đứng dưới tán cây, nói rằng nếu hắn cần thời gian thì cậu cũng cần thời gian. Nghĩ đến việc một người không thích tăng ca lại kiên nhẫn dạy hắn cách nghỉ ngơi, hắn bỗng thấy câu trả lời trở nên rất đơn giản.

Tạ Cảnh Thâm nói: “Một người rất quan trọng.”

Cuộc gọi kết thúc không lâu, Tạ Cảnh Thâm nhận được tin nhắn mới từ Lâm Dư.

Lâm Dư nhắn: “Kiểm tra đột xuất: sáng nay anh có mở máy tính không?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn màn hình, khóe môi cong lên rất nhạt. Hắn chụp lại máy tính đang đóng trên bàn, bên cạnh là quyển sách kẹp bookmark lá bạc hà.

Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Không mở. Đang đọc sách.”

Lâm Dư trả lời: “Rất tốt. Khách hàng ưu tú bậc hai đang tiến gần đến quyền gọi lần thứ hai.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn câu ấy, ánh mắt dịu xuống. Hắn không biết mình sẽ mất bao lâu để thật sự học được cách sống chậm lại, cũng không biết Lâm Dư sẽ cần bao lâu để mở cánh cửa trong lòng thêm một chút. Nhưng hắn biết mình không vội. Bởi lần đầu tiên sau nhiều năm, hắn không còn thấy những khoảng trống không làm việc là vô nghĩa. Trong khoảng trống ấy, có tin nhắn của Lâm Dư, có bánh mật ong đang chờ vào thứ hai, có một chiếc bookmark nhỏ nhắc hắn rằng con người cũng cần nghỉ.

Mà ở nhà họ Lâm, Lâm Dư đang ngồi bên cửa sổ, vừa ôm Bông Gòn vừa nhìn ảnh Tạ Cảnh Thâm gửi. Cậu phóng to tấm ảnh, nhìn thấy bookmark lá bạc hà thật sự được kẹp trong sách chứ không phải báo cáo tài chính, cảm giác vui vẻ lập tức lan ra rất nhẹ. Bông Gòn bị cậu ôm đến khó chịu, quay đầu meo một tiếng đầy bất mãn. Lâm Dư vội buông nó ra, nhưng vẫn không giấu được nụ cười.

Cậu cúi đầu gõ thêm một tin nhắn, lần này không dùng giọng kiểm tra hay hệ thống phần thưởng nữa.

Lâm Dư nhắn: “Chiều nay trời đẹp. Nếu anh không biết làm gì, có thể mở cửa sổ một lúc. Không cần làm gì cả, chỉ nhìn trời cũng được.”

Tạ Cảnh Thâm trả lời sau vài giây: “Được. Em cũng vậy.”

Lâm Dư nhìn hai chữ “em cũng”, bỗng cảm thấy cuối tuần này khác hẳn mọi cuối tuần trước đây. Cậu vẫn ở nhà, vẫn ăn bánh, vẫn chơi với mèo, vẫn giữ nguyên nguyên tắc không tăng ca. Nhưng trong cuộc sống vốn rất đầy đủ của cậu, có thêm một người đang ở một căn hộ khác, nghiêm túc học cách nghỉ ngơi theo từng lời cậu nói. Người ấy từng là tổng tài khiến cả công ty phải nín thở, còn hiện tại lại gửi ảnh máy tính đóng lại để chứng minh mình không lén làm việc.

Lâm Dư tựa đầu vào lưng ghế, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, trong lòng nhẹ đến mức như có một lớp kem mềm tan ra. Cậu biết tình cảm của mình đã không còn là “có lẽ một chút” nữa. Nó đang lớn lên, chậm rãi nhưng rõ ràng, giống mẻ bánh trong lò cần nhiệt độ vừa đủ và thời gian kiên nhẫn. Cậu chưa muốn vội vàng gọi tên, nhưng cũng không còn muốn phủ nhận.

Ngày mai đến công ty, cậu sẽ mang bánh mật ong cho Tạ Cảnh Thâm.

Và có lẽ, nếu khách hàng ưu tú bậc hai thật sự hoàn thành ba ngày ngủ sớm, cậu sẽ để hắn gọi “Dư Dư” thêm một lần.

Không phải vì quy tắc.

Mà vì cậu muốn nghe.

(Hết chương 6)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0