Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TRỌNG SINH THÀNH ALPHA CỦA RIÊNG EM

Chương 1: Gặp Lại Trong Mùi Bạch Trà

Chương 1: Gặp Lại Trong Mùi Bạch Trà Chương 2: Bản Hợp Đồng Đầu Tiên Chương 3: Kỳ Phát Tình Đầu Tiên Chương 4: Đừng Để Tôi Tìm Không Thấy Cậu Chương 5: Người Của Tôi Chương 6: Một Mình Nghĩ Cũng Đừng Nghĩ Chương 7: Cái Bẫy Ở Ga Nam Loan Chương 8: Đánh Dấu Tạm Thời Chương 9: Đứng Cạnh Tôi Chương 10: Không Cần Biết Hết Mới Có Thể Tin Chương 11: Người Bị Bán Đi Chương 12: Đừng Chạm Vào Tuyến Thể Của Anh Ấy Chương 13: Vết Sẹo Của Thẩm Từ Du Chương 14: Tôi Không Còn Sợ Bà Nữa Chương 15: Cùng Em Về Nhà Chương 16: Phiên ngoại 1: Lễ Kết Hôn Dưới Hoa Bạch Trà

Chương 1: Gặp Lại Trong Mùi Bạch Trà

Tiếng mưa đập lên cửa kính xe như từng mũi kim lạnh ngắt xuyên qua màn đêm, ánh đèn đỏ nơi giao lộ kéo dài thành những vệt máu nhòe nhoẹt trong mắt Hạ Trường Uyên. Hắn không còn cảm giác được thân thể mình nữa, chỉ nghe thấy tiếng kim loại bị ép vỡ, tiếng kính chắn gió nứt toác, tiếng động cơ gầm lên rồi tắt lịm trong mùi xăng nồng nặc. Trước khi xe lao khỏi cầu vượt, hắn đã nhìn thấy bóng dáng kẻ đứng bên rào chắn đối diện, người kia cầm điện thoại, trên mặt là nụ cười hả hê mà hắn nhớ suốt đời cũng không quên. Phanh xe bị phá, đường đua bị giăng bẫy, hắn từng tưởng mình sống đủ liều, chết cũng chẳng có gì đáng tiếc, nhưng đến khoảnh khắc lồng ngực bị ép đến không thở nổi, trong đầu hắn lại chỉ hiện lên một người.

Người đó là Thẩm Từ Du, Omega lạnh lùng từng đứng ở nơi cao nhất của Thẩm gia, người từng hỏi hắn có muốn kết hôn hay không bằng giọng bình tĩnh đến gần như không có cảm xúc. Khi ấy Hạ Trường Uyên đã từ chối, hắn nói hắn chưa từng nghĩ đến chuyện sống cả đời cùng ai, nói giữa bọn họ chỉ là quan hệ hợp mắt lên giường, không cần kéo tới hôn nhân ràng buộc. Hắn còn nhớ rất rõ khoảnh khắc Thẩm Từ Du im lặng nhìn hắn, ánh mắt nhạt đi từng chút, như ngọn đèn trong đêm bị gió thổi tắt mà người thổi gió lại chính là hắn. Sau đó y rời đi, không khóc, không níu kéo, càng không nói với hắn rằng trong bụng y đã có một đứa trẻ ba tháng tuổi.

Linh hồn Hạ Trường Uyên từng bị giữ lại bên bia mộ lạnh ngắt của chính mình, nhìn Thẩm Từ Du ngồi dưới cơn mưa cuối thu, sắc mặt trắng đến gần như trong suốt. Y kể với bia mộ rằng đứa bé là con trai, rằng tuyến thể của y tổn thương nghiêm trọng vì thai kỳ không có pheromone của Alpha cha trấn an, rằng y từng đau đến mức cắn rách môi trong phòng sinh nhưng cuối cùng vẫn không nghe được tiếng khóc đầu tiên của con. Thẩm Từ Du nói y oán hắn, hận hắn, cũng từng rất muốn hỏi hắn vì sao có thể nhẫn tâm đến vậy, nhưng người chết rồi chỉ còn một tấm bia, còn lời xin lỗi của Hạ Trường Uyên dù gào đến khản cổ cũng không thể truyền đến tai y. Cuối cùng y khàn giọng nói: “Nếu có kiếp sau, tôi nhất định sẽ tránh cậu thật xa.”

Sau đó là mưa lớn hơn, là cơ thể suy kiệt của Thẩm Từ Du ngã xuống bên mộ, là bàn tay linh hồn Hạ Trường Uyên bất lực xuyên qua vai y hết lần này đến lần khác. Hắn cầu xin có người đến cứu y, cầu xin trời đất trả lại Thẩm Từ Du cho hắn, nhưng nghĩa trang hoang vắng chỉ có gió và mưa đáp lại. Hắn ôm không được, đỡ không nổi, chỉ có thể nhìn nhiệt độ trên người y chậm rãi mất đi, nhìn đóa bạch trà thanh lãnh mà hắn từng không biết quý trọng tàn lụi ngay trước mặt mình. Đau đớn ấy không phải một nhát dao, mà là hàng vạn lưỡi dao cùn chậm rãi cứa vào tim, cứa đến khi hắn hoàn toàn tan thành bóng tối.

Khi Hạ Trường Uyên mở mắt lần nữa, trước mắt không còn mộ bia, không còn mưa lạnh, cũng không còn mùi đất ẩm của nghĩa trang. Âm nhạc chói tai nện thẳng vào màng nhĩ, ánh đèn xanh tím xoay loạn trên trần nhà, mùi rượu, khói thuốc, nước hoa rẻ tiền và pheromone hỗn tạp của Alpha, Omega chen chúc trong không khí khiến tuyến thể sau gáy hắn căng lên đau nhức. Hắn đứng sau quầy bar của một hộp đêm cũ kỹ, trên người là chiếc sơ mi đen đồng phục hơi chật ở vai, cổ tay còn dính vết bầm do vừa bê thùng rượu quá nặng. Bên tai có người mắng hắn chậm chạp, có người huýt sáo gọi hắn qua rót rượu, mà trong tấm kính phản chiếu cạnh quầy, hắn nhìn thấy gương mặt mười tám tuổi của mình.

Hạ Trường Uyên đứng chết lặng giữa tiếng ồn, bàn tay siết chặt chiếc ly đến mức khớp xương trắng bệch. Hắn nhớ nơi này, nhớ đêm này, nhớ từng vệt đèn trên sàn nhảy và nhớ cả mùi hương đã cứu rỗi cả đời hắn nhưng lại bị hắn bỏ lỡ suốt nhiều năm. Năm mười tám tuổi, hắn là một Alpha nghèo đến mức phải làm việc trong hộp đêm để đóng học phí, cha mẹ mất sớm, không người thân, không chỗ dựa, chỉ có khuôn mặt quá nổi bật và pheromone Alpha cấp cao thường xuyên mang đến rắc rối. Cũng chính vào đêm này, hắn gặp Thẩm Từ Du lần đầu, gặp người sau này bị hắn làm tổn thương đến cùng cực.

“Nhóc con, đứng ngẩn ra làm gì?” Một bàn tay thô bạo kéo lấy cổ tay hắn, lực mạnh đến mức chiếc ly trong tay suýt rơi xuống đất. Người đàn ông trung niên đầy mùi rượu ngồi ở ghế cao trước quầy, pheromone Alpha hăng hắc phả tới, mang theo ý đồ áp chế trắng trợn. “Gương mặt này làm phục vụ thì phí quá, qua đây uống với tao một ly, tối nay tao cho mày tiền boa đủ đóng học phí cả tháng.”

Hạ Trường Uyên chậm rãi cụp mắt nhìn bàn tay đang nắm cổ tay mình, trong cổ họng dâng lên một luồng sát khí gần như không khống chế được. Kiếp trước hắn đã vì chuyện này mà đánh gãy tay đối phương, sau đó bị quản lý đuổi việc, còn bị người ta kéo vào ngõ sau dạy dỗ một trận. Khi ấy Thẩm Từ Du xuất hiện, chỉ một câu đã cứu hắn khỏi đám người kia, còn nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh nhạt xen lẫn hứng thú. Kiếp trước hắn ghét sự hứng thú đó, ghét cảm giác bản thân như món hàng bị người có tiền lựa chọn, nên khi Thẩm Từ Du đề nghị bao nuôi, hắn đã lạnh lùng từ chối.

“Buông tay.” Hạ Trường Uyên nói rất khẽ, giọng khàn hơn tuổi thật rất nhiều, trong đó lẫn một sự đè nén khiến người đàn ông thoáng khựng lại.

“Còn dám lên mặt?” Người kia bật cười, pheromone càng phóng ra nặng hơn, cố ý ép về phía tuyến thể của hắn. “Một đứa Alpha nghèo làm công ở đây mà cũng giả vờ thanh cao? Tao nhìn trúng mày là phúc của mày, đừng tưởng có chút mặt mũi là có thể—”

Lời còn chưa dứt, một mùi bạch trà rất nhạt đã lặng lẽ phủ xuống, như cơn mưa đầu xuân rơi qua lớp sương mỏng, thanh lạnh nhưng sắc bén đến mức cắt đứt toàn bộ mùi rượu hăng hắc trong không khí. Hạ Trường Uyên đột nhiên cứng người, trái tim như bị ai bóp chặt, máu trong cơ thể lập tức sôi lên vì bản năng Alpha đối với Omega có độ tương thích quá cao. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, xuyên qua ánh đèn hỗn loạn nhìn thấy người đứng cách đó không xa. Thẩm Từ Du mặc một bộ vest xám bạc, áo sơ mi cài đến nút trên cùng, kính gọng mảnh đặt trên sống mũi, gương mặt tuấn mỹ lạnh nhạt như chưa từng bị nơi ồn ào dơ bẩn này vấy bẩn.

Y vẫn còn sống. Y đang đứng trước mặt hắn, hai mươi bốn tuổi, chưa từng vì hắn mà suy kiệt, chưa từng mất con, chưa từng ngã xuống trong đêm mưa lạnh ngắt bên bia mộ của hắn. Hạ Trường Uyên nhìn y đến mắt đỏ lên, bàn tay bị nắm đau cũng không còn cảm giác, chỉ sợ mình chớp mắt một cái thì người này sẽ lại biến mất như trong cơn ác mộng. Pheromone rượu mạnh và gỗ tuyết tùng của hắn vì cảm xúc mất khống chế mà thoát ra một tia rất mỏng, lập tức quấn lấy mùi bạch trà trong không khí. Thẩm Từ Du vốn chỉ định xử lý một chuyện phiền phức, nhưng khoảnh khắc ngửi thấy mùi pheromone kia, đầu ngón tay y khẽ siết lại sau lưng, ánh mắt lạnh nhạt cuối cùng cũng có chút dao động.

“Buông cậu ấy ra.” Thẩm Từ Du nói.

Giọng y không lớn, thậm chí còn rất bình tĩnh, nhưng người đàn ông vừa rồi đang phách lối lập tức biến sắc. Ở thành phố này, người có thể bước vào hộp đêm Huyền Dạ bằng lối riêng, bên cạnh còn có trợ lý và vệ sĩ đi theo, tuyệt đối không phải kẻ dễ chọc. Huống hồ Thẩm Từ Du vừa tiếp nhận Thẩm gia được hai năm đã thanh lý gần hết đám thân thích ăn bám trong hội đồng quản trị, thủ đoạn của y trong giới hào môn đã sớm bị đồn đến mức khiến người ta nghe tên cũng lạnh gáy. Người kia cứng đờ buông tay, gượng cười nói: “Thẩm tổng, hiểu lầm thôi, tôi chỉ đùa với thằng nhóc này một chút.”

Thẩm Từ Du không nhìn hắn ta, ánh mắt dừng trên cổ tay đỏ lên của Hạ Trường Uyên. “Đùa với một nhân viên phục vụ bằng cách phóng pheromone áp chế trong không gian kín, ông Trương, ông thật sự cho rằng luật quản chế ABO trong thành phố này chỉ để trang trí sao?”

“Không, không phải, tôi uống nhiều quá nên hồ đồ.” Người đàn ông vội vàng đứng dậy, trên trán rịn mồ hôi, mùi pheromone cũng thu lại sạch sẽ. “Tôi xin lỗi, xin lỗi cậu ấy ngay, đêm nay tôi lập tức rời khỏi đây, tuyệt đối không gây thêm phiền phức cho Thẩm tổng.”

Thẩm Từ Du nâng mắt nhìn hắn ta, giọng vẫn nhạt như cũ. “Không cần xin lỗi tôi, người ông nên xin lỗi là cậu ấy. Ngoài ra, từ hôm nay về sau, tất cả sản nghiệp dưới danh nghĩa Thẩm thị sẽ không tiếp ông nữa. Một Alpha đã trưởng thành mà ngay cả pheromone cũng không quản được thì tốt nhất nên về nhà học lại bài đầu tiên của lớp giáo dục giới tính.”

Sắc mặt ông Trương lúc đỏ lúc trắng, nhưng cuối cùng vẫn phải cúi đầu xin lỗi Hạ Trường Uyên rồi vội vàng rời đi. Quản lý hộp đêm nghe tin chạy đến, vừa nhìn thấy Thẩm Từ Du liền cúi người liên tục, miệng nói toàn lời xin lỗi và bảo đảm sẽ xử lý nghiêm nhân viên bảo vệ trực ca. Thẩm Từ Du chỉ nghe vài câu đã mất kiên nhẫn, y đưa mắt nhìn Hạ Trường Uyên, thấy cậu Alpha trẻ tuổi trước mặt vẫn đang nhìn mình không chớp mắt. Ánh mắt ấy quá sâu, quá nóng, không giống lần đầu gặp một người xa lạ, ngược lại giống như đã nhìn qua sinh tử, cuối cùng mới tìm được thứ mình đánh mất.

“Cậu tên gì?” Thẩm Từ Du hỏi.

“Hạ Trường Uyên.” Hắn đáp gần như ngay lập tức, giọng khàn đến mức chính hắn cũng nghe ra run rẩy.

Thẩm Từ Du khẽ nhướng mày, dường như cảm thấy phản ứng của hắn hơi kỳ lạ. Y vốn chỉ thuận tay giải vây, nhưng pheromone của thiếu niên Alpha này lại khiến cơ thể y sinh ra phản ứng hiếm thấy, tuyến thể sau gáy hơi nóng lên, đầu ngón tay cũng vô thức muốn chạm vào cổ áo để ngăn mùi bạch trà thoát ra nhiều hơn. Omega cấp cao như y từ nhỏ đã dùng chất ức chế ổn định, cũng được huấn luyện để không bị Alpha ảnh hưởng dễ dàng, vậy mà chỉ một tia mùi rượu mạnh và gỗ tuyết tùng vừa rồi đã khiến hơi thở y lệch nhịp. Cảm giác này không nguy hiểm theo cách khiến y sợ hãi, trái lại giống một nơi trú ẩn xa lạ, khiến bản năng Omega trong y muốn đến gần.

“Hạ Trường Uyên.” Thẩm Từ Du gọi lại tên hắn một lần, chậm rãi hỏi: “Mười tám tuổi?”

Hạ Trường Uyên nhìn y, trong lòng đau đến mức gần như không thở nổi, nhưng trên mặt lại cố ép mình bình tĩnh. “Vâng.”

“Còn đi học?”

“Vâng.”

“Cha mẹ đâu?”

“Mất rồi.”

Thẩm Từ Du im lặng một lát, ánh mắt rơi xuống bộ đồng phục đã cũ trên người hắn, rồi lại nhìn vết bầm bên cổ tay và vành mắt đỏ lên nhưng cố nén của hắn. Y không phải người giàu lòng thương hại, Thẩm gia càng không nuôi ra một gia chủ mềm lòng trước bất kỳ ai đáng thương, nhưng Alpha này lại khiến y có một chút hứng thú rất khó gọi tên. Có lẽ vì gương mặt hắn quá nổi bật, cũng có lẽ vì pheromone của hắn quá hợp với y, càng có lẽ vì ánh mắt vừa rồi của hắn khiến y cảm thấy mình như bị người này nhìn thấu từ rất lâu trước đó. Thẩm Từ Du nghiêng đầu, bình thản nói: “Tối nay nghỉ việc đi, tôi đưa cậu rời khỏi đây.”

Quản lý đứng bên cạnh biến sắc, nhưng không dám ngăn. Hạ Trường Uyên lại chỉ nhìn Thẩm Từ Du, hắn biết rất rõ câu tiếp theo y sẽ nói gì, cũng biết kiếp trước mình đã dùng vẻ mặt lạnh lùng thế nào để đâm vào lòng y một nhát đầu tiên. Khi ấy Thẩm Từ Du đề nghị bao nuôi không phải vì yêu hắn, chỉ là một Omega quyền lực nhìn trúng một Alpha trẻ tuổi hợp mắt, muốn đặt hắn bên cạnh như một món đồ thú vị. Nhưng hiện tại Hạ Trường Uyên không còn là thằng nhóc kiêu ngạo tự ti năm đó nữa, hắn đã dùng cái chết và mất mát để hiểu được rằng trên đời này có những cơ hội nếu buông tay một lần thì phải trả giá bằng cả đời.

Quả nhiên, Thẩm Từ Du nhìn hắn một lát rồi nói: “Tôi có thể cho cậu chỗ ở, tiền học phí, sinh hoạt phí, cũng có thể giúp cậu rời khỏi môi trường này. Đổi lại, trong thời gian tôi còn hứng thú, cậu ở bên cạnh tôi.”

Trợ lý phía sau hơi cúi đầu, như đã quen với cách nói thẳng thừng của ông chủ nhà mình. Quản lý hộp đêm thì ngạc nhiên đến mức quên cả che giấu biểu cảm, dù sao Thẩm Từ Du nổi tiếng sạch sẽ và khó gần, bên cạnh chưa từng có Alpha cố định, càng không có tin đồn nuôi người. Một Alpha nghèo mười tám tuổi được gia chủ Thẩm gia nhìn trúng, đặt vào mắt nhiều người chẳng khác nào một bước lên trời, nhưng Hạ Trường Uyên biết trong lời nói ấy vẫn có khoảng cách lạnh lùng. Thẩm Từ Du không tin tình yêu, không tin hôn nhân, y quen dùng trao đổi để giữ lại mọi thứ mình muốn, bởi từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai dạy y rằng được yêu không cần phải trả giá.

“Được.” Hạ Trường Uyên nói.

Thẩm Từ Du hơi ngừng lại. “Cậu nghe rõ tôi nói gì chưa?”

“Hear rõ.” Hạ Trường Uyên bước ra khỏi quầy bar, ánh mắt vẫn không rời khỏi y, giọng trầm xuống từng chữ. “Anh cho tôi chỗ ở, học phí, sinh hoạt phí, tôi ở bên cạnh anh. Nhưng tiền tôi sẽ trả, sau này tính cả vốn lẫn lãi, một đồng cũng không thiếu.”

Thẩm Từ Du vốn tưởng hắn sẽ từ chối, hoặc ít nhất cũng sẽ giãy giụa vì chút tự tôn của Alpha trẻ tuổi. Không ngờ hắn lại đồng ý nhanh như vậy, còn bình tĩnh đến mức không giống một thiếu niên mười tám tuổi vừa bị ức hiếp trong hộp đêm. Y nhìn hắn một lúc, bỗng cảm thấy chuyện này càng thú vị hơn. “Cậu biết tôi là ai không?”

“Thẩm Từ Du.” Hạ Trường Uyên đáp.

Ánh mắt Thẩm Từ Du hơi sâu xuống. “Nếu đã biết, còn dám đi theo tôi?”

Hạ Trường Uyên nhìn gương mặt y dưới ánh đèn hỗn loạn, trong đầu hiện lên dáng vẻ y ngồi trước bia mộ, hiện lên đôi môi tái nhợt mấp máy câu “tránh cậu thật xa”, hiện lên đứa con chưa từng được bế trong lòng. Hắn muốn nói rằng cho dù phía trước là vực sâu, chỉ cần người đứng đó là Thẩm Từ Du, hắn cũng sẽ đi. Nhưng bí mật trọng sinh không thể nói, nỗi đau kiếp trước cũng không thể để y gánh thêm một lần, vì vậy hắn chỉ cúi đầu rất nhẹ, dùng giọng khàn khàn đáp: “Dám.”

Thẩm Từ Du rốt cuộc bật cười một tiếng rất khẽ, nụ cười ấy nhạt đến mức gần như không thấy, nhưng vẫn khiến Hạ Trường Uyên đau đến đỏ mắt. Kiếp trước hắn từng nhìn thấy y cười như vậy vào những đêm hai người nằm cạnh nhau sau cuộc hoan ái, y tựa vào ngực hắn, mùi bạch trà mềm xuống, trên mặt không còn vẻ lạnh nhạt của gia chủ Thẩm gia. Khi ấy hắn tưởng bản thân chỉ có hảo cảm, chỉ là quen với thân thể và pheromone của y, lại không biết rất nhiều yêu thương thường không ồn ào, nó âm thầm mọc rễ trong những lần ôm nhau ngủ, những bữa cơm muộn, những lúc Thẩm Từ Du gọi tên hắn bằng giọng mệt mỏi. Đến khi nhổ ra mới phát hiện gốc rễ đã cắm sâu vào tim, kéo theo máu thịt không thể tách rời.

“Đi thôi.” Thẩm Từ Du nói.

Hạ Trường Uyên không lập tức động, hắn quay lại lấy chiếc áo khoác cũ trong tủ nhân viên và một chiếc ba lô sờn mép. Tài sản của hắn năm mười tám tuổi chỉ có vài bộ quần áo, sách giáo khoa bị gấp mép, một hộp chất ức chế Alpha giá rẻ và cuốn sổ ghi nợ tiền học phí. Kiếp trước hắn ghét nhìn thấy mấy thứ này, vì chúng nhắc hắn rằng mình nghèo, hèn, không có đường lui, cho nên về sau hắn liều mạng kiếm tiền trên võ đài ngầm, dùng máu và xương để chứng minh bản thân không thua kém bất kỳ ai. Nhưng bây giờ hắn cầm chiếc ba lô ấy, chỉ thấy may mắn vì mình còn kịp quay lại khi mọi thứ chưa bắt đầu mục nát.

Bên ngoài hộp đêm, mưa bụi lất phất phủ lên con phố sáng đèn, chiếc xe đen của Thẩm Từ Du đậu ở ven đường, vệ sĩ mở cửa sau rồi lặng lẽ lui sang một bên. Thẩm Từ Du ngồi vào trước, Hạ Trường Uyên cúi người theo sau, không gian kín trong xe lập tức bị mùi bạch trà rất nhạt bao phủ. Omega cấp cao thường dán miếng chặn pheromone sau gáy và dùng thuốc ức chế định kỳ, Thẩm Từ Du lại càng cẩn thận hơn người khác, nhưng vì vừa rồi chịu kích thích từ pheromone của hắn, mùi hương trên người y vẫn vô thức lộ ra một chút. Hạ Trường Uyên ngồi cách y nửa cánh tay, cổ họng khô đến phát đau, bản năng Alpha muốn đến gần, muốn ôm, muốn dùng pheromone của mình bao lấy y, nhưng lý trí của người đã chết một lần khiến hắn chỉ siết chặt tay đặt trên gối.

Thẩm Từ Du liếc hắn. “Khó chịu?”

Hạ Trường Uyên lập tức lắc đầu. “Không.”

“Pheromone của cậu vừa rồi có dấu hiệu mất ổn định.” Thẩm Từ Du rút một hộp chất ức chế Alpha dự phòng từ ngăn bên cạnh đưa cho hắn, giọng bình tĩnh như đang bàn công việc. “Loại trong ba lô của cậu là hàng phổ thông nồng độ thấp, không đủ dùng cho Alpha cấp cao. Nếu không muốn ngày đầu tiên theo tôi đã vì kỳ mẫn cảm ngoài ý muốn mà bị đưa vào trung tâm quản chế, tốt nhất cậu nên thay loại khác.”

Hạ Trường Uyên nhìn hộp chất ức chế trong tay y, đầu ngón tay khẽ run. Kiếp trước Thẩm Từ Du cũng đưa cho hắn thứ này, nhưng hắn lại cho rằng đó là sự bố thí, lạnh mặt nói không cần. Về sau hắn mới biết chất ức chế cao cấp mà y đưa rất đắt, một ống bằng nửa tháng lương làm thêm của hắn, mà Thẩm Từ Du khi ấy chẳng qua chỉ không muốn hắn bị pheromone hành hạ. Người này luôn như vậy, rõ ràng có thể dịu dàng nhưng lời nói ra lại lạnh nhạt, rõ ràng quan tâm nhưng lại khoác lên vỏ bọc trao đổi khiến người khác hiểu lầm.

“Cảm ơn.” Hạ Trường Uyên nhận lấy, nhưng không dùng ngay, chỉ đặt cẩn thận vào túi áo như một thứ quý giá.

Thẩm Từ Du nhìn động tác đó, đáy mắt thoáng hiện chút khó hiểu. “Một hộp thuốc mà thôi.”

“Với tôi không phải.” Hạ Trường Uyên nói.

Không khí trong xe yên tĩnh vài giây, tài xế phía trước rất biết điều nâng vách ngăn lên. Thẩm Từ Du nghiêng đầu nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ, tuyến thể sau gáy vì mùi gỗ tuyết tùng quá gần mà hơi nóng, cảm giác này không rõ rệt nhưng đủ khiến y mất tập trung. Y đã gặp rất nhiều Alpha, từ người thừa kế hào môn được huấn luyện hoàn hảo đến những kẻ mang vẻ ngoài nguy hiểm trong giới ngầm, nhưng chưa ai khiến cơ thể y phản ứng như Hạ Trường Uyên. Rõ ràng đối phương mới mười tám tuổi, nghèo khó, bướng bỉnh, trên người còn mang vết thương và mùi khói thuốc của hộp đêm, vậy mà pheromone lại sạch sẽ đến mức kỳ lạ, vừa mạnh vừa trầm, giống một ngọn lửa cháy trong tuyết lạnh.

“Cậu không giống mười tám tuổi.” Thẩm Từ Du nói.

Hạ Trường Uyên nghe vậy, tim khẽ thắt lại. “Vậy giống bao nhiêu?”

“Ít nhất hai mươi lăm.” Thẩm Từ Du quay lại nhìn hắn, ánh mắt sắc bén sau tròng kính mỏng. “Ánh mắt của cậu không giống người chưa từng trải qua chuyện gì.”

Hạ Trường Uyên cụp mắt, khóe môi kéo ra một nụ cười rất nhạt. “Có lẽ vì tôi nghèo quá, người nghèo thường già nhanh hơn.”

Lời này nghe như tự giễu, nhưng không có vẻ yếu thế. Thẩm Từ Du chống khuỷu tay lên tay vịn, ngón tay chạm nhẹ vào thái dương, im lặng đánh giá hắn thêm một lúc. “Tôi không thích người nói dối.”

“Sau này tôi sẽ không lừa anh chuyện quan trọng.” Hạ Trường Uyên ngẩng đầu nhìn y, giọng rất thấp. “Nhưng có vài chuyện hiện tại tôi không thể nói.”

Thẩm Từ Du lần này thật sự cảm thấy buồn cười. Một Alpha mười tám tuổi vừa nhận lời được bao nuôi, ngồi trên xe của y, dùng chất ức chế của y, vậy mà lại dám thẳng thắn nói mình có chuyện không thể nói. Nếu là người khác, y sẽ cho rằng đối phương không biết điều, nhưng đặt trên người Hạ Trường Uyên lại có một loại thành thật gần như vụng về. Ít nhất hắn không bịa một câu chuyện đáng thương để lấy lòng y, cũng không giả vờ ngoan ngoãn đến mức mất đi góc cạnh.

“Được.” Thẩm Từ Du nói. “Vậy tôi cũng nói rõ trước, tôi không cần một món đồ chỉ biết nghe lời, nhưng cũng không muốn tự chuốc phiền phức. Cậu còn đi học thì tiếp tục học, không được đánh nhau gây chuyện, không được tùy tiện phóng pheromone ở nơi công cộng, càng không được dùng danh nghĩa của tôi làm việc bẩn.”

Hạ Trường Uyên gật đầu. “Tôi sẽ học.”

“Thiếu tiền nói với trợ lý Tống.”

“Tôi muốn vay.” Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng kiên định hơn. “Học phí, sinh hoạt phí, cả tiền sau này tôi cần để làm việc khác, anh có thể cho tôi vay. Tôi sẽ viết giấy nợ, sau này trả đủ cho anh.”

Thẩm Từ Du hơi nheo mắt. “Làm việc khác?”

“Mở công ty.” Hạ Trường Uyên nói.

Trợ lý Tống ngồi ghế phụ phía trước suýt quay đầu lại, nhưng vì vách ngăn đã nâng lên nên chỉ có thể cố giữ vẻ chuyên nghiệp. Thẩm Từ Du nhìn thiếu niên Alpha nghèo đến mức ba lô cũng sờn mép trước mặt, trong mắt không có giễu cợt, chỉ có chút hứng thú sâu hơn. “Cậu mới mười tám tuổi.”

“Ừm.”

“Vừa rồi còn làm phục vụ ở hộp đêm.”

“Ừm.”

“Bây giờ nói muốn vay tiền tôi mở công ty?”

Hạ Trường Uyên biết lời này nghe hoang đường, nhưng hắn đã không còn thời gian đi từng bước như kiếp trước nữa. Hắn nhớ những dự án sau này sẽ bùng nổ, nhớ công ty công nghệ sinh học nào nghiên cứu thuốc ổn định tuyến thể Omega sẽ thành kỳ tích trên thị trường, nhớ khu đất nào hiện tại bị chê bỏ nhưng ba năm sau sẽ trở thành trung tâm thương mại mới, cũng nhớ những người nào đáng tin, những người nào sẽ phản bội. Kiếp trước hắn dùng nắm đấm và mạng sống kiếm tiền, kiếp này hắn phải dùng tất cả ký ức đó để đứng lên sạch sẽ, đường đường chính chính trở thành người có thể bảo vệ Thẩm Từ Du. Hắn không muốn làm món đồ được nuôi trong biệt thự của y, hắn muốn trở thành Alpha đủ tư cách đứng bên cạnh y, đủ tư cách cho y và con một mái nhà an ổn.

“Anh có thể xem như tôi đang nói mê sảng.” Hạ Trường Uyên nói. “Nhưng nếu anh chịu cho tôi cơ hội, tôi sẽ chứng minh khoản tiền này đáng để đầu tư.”

Thẩm Từ Du không trả lời ngay. Ngoài cửa sổ, xe rẽ vào khu biệt thự ven sông, ánh đèn đường rơi trên mặt y lúc sáng lúc tối, khiến vẻ lạnh nhạt ấy càng khó đoán. Một lát sau, y bỗng đưa tay về phía Hạ Trường Uyên. Hạ Trường Uyên thoáng ngẩn ra, đến khi nhìn thấy ánh mắt y dừng trên cổ tay mình mới hiểu, hắn chậm rãi đặt tay lên lòng bàn tay y, động tác cẩn thận như sợ chạm mạnh sẽ làm vỡ một giấc mộng.

Thẩm Từ Du nâng cổ tay hắn lên nhìn vết đỏ bị nắm lúc nãy, đầu ngón tay lạnh hơi chạm qua da, khiến Hạ Trường Uyên gần như không kìm được mà muốn nắm ngược lại. “Ngày mai bảo bác sĩ gia đình kiểm tra tuyến thể cho cậu, làm thêm một bản đánh giá cấp bậc pheromone. Nếu cậu thật sự là Alpha cấp cao, việc quản lý pheromone phải nghiêm túc hơn, tôi không muốn trong nhà mình xuất hiện sự cố ngoài ý muốn.”

“Được.” Hạ Trường Uyên đáp.

“Còn chuyện mở công ty.” Thẩm Từ Du buông tay hắn ra, giọng nhạt đi. “Viết kế hoạch cho tôi xem. Tôi không làm từ thiện trên bàn đầu tư.”

Hạ Trường Uyên nhìn bàn tay trống đi của mình, trong lòng vừa mất mát vừa ấm lên. “Tôi biết.”

Xe dừng trước một căn biệt thự lớn nhưng không quá phô trương, sân trước trồng vài cây bạch trà, hoa trắng ướt mưa lặng lẽ nở dưới ánh đèn. Hạ Trường Uyên xuống xe sau Thẩm Từ Du, bước chân đặt lên con đường lát đá quen thuộc đến mức hốc mắt lại nóng lên. Kiếp trước hắn từng đến đây rất nhiều lần vào năm hai mươi ba tuổi, khi ấy bọn họ chỉ là bạn tình, hắn luôn đến trong đêm rồi rời đi trước bình minh, chưa từng thật sự xem nơi này là nhà. Nhưng hiện tại Thẩm Từ Du dẫn hắn vào bằng cửa chính, quản gia cúi đầu gọi y là tiên sinh, ánh mắt thoáng lướt qua hắn nhưng không hỏi nhiều.

“Chuẩn bị một phòng cho cậu ấy.” Thẩm Từ Du tháo găng tay đưa cho quản gia, bình tĩnh dặn dò. “Từ hôm nay cậu ấy ở đây.”

Quản gia đáp rất nhanh: “Vâng, tiên sinh. Phòng khách phía đông tầng hai vẫn luôn trống, tôi lập tức cho người chuẩn bị.”

“Không cần tầng hai phía đông.” Hạ Trường Uyên gần như buột miệng.

Thẩm Từ Du quay đầu nhìn hắn. “Cậu có yêu cầu?”

Hạ Trường Uyên im lặng một nhịp. Kiếp trước Thẩm Từ Du từng nói phòng phía đông tầng hai cách phòng ngủ chính xa nhất, thích hợp cho người không nên bước vào đời sống riêng tư của y, khi ấy hắn không để tâm, thậm chí cảm thấy khoảng cách như vậy vừa vặn. Nhưng kiếp này hắn không muốn đứng ở nơi xa nhất nữa, không muốn đợi đến khi y phát tình đau đến run rẩy mới phát hiện bên cạnh không có ai, càng không muốn để y một mình chịu bất kỳ đêm dài nào. Hắn nhìn Thẩm Từ Du, cố nén giọng run xuống mức thấp nhất. “Tôi có thể ở gần phòng anh hơn không?”

Quản gia hơi ngẩng đầu, trợ lý Tống phía sau cũng im lặng hít một hơi. Một người vừa được đưa về đã yêu cầu ở gần phòng gia chủ, lời này nếu đổi thành kẻ khác sẽ rất không biết chừng mực. Nhưng Hạ Trường Uyên nói rất bình tĩnh, không có vẻ tham lam, cũng không giống muốn leo giường ngay trong đêm đầu tiên. Ánh mắt hắn thậm chí mang theo một sự cầu xin được giấu rất sâu, như thể chỉ cần cách Thẩm Từ Du quá xa thì hắn sẽ lại mất đi thứ gì đó.

Thẩm Từ Du nhìn hắn một lúc lâu. “Lý do?”

Hạ Trường Uyên khẽ siết quai ba lô. “Pheromone của anh rất dễ khiến tôi ổn định.”

Lời này không hoàn toàn là nói dối, bởi chỉ cần Thẩm Từ Du còn ở trong phạm vi hắn có thể cảm nhận, cơn đau sau khi trọng sinh trong lòng hắn mới không kéo hắn trở lại nghĩa trang lạnh lẽo kia. Nhưng câu này rơi vào tai người khác lại mang ý nghĩa ABO rất rõ ràng, một Alpha nói pheromone của Omega khiến mình ổn định, nếu không phải độ tương thích quá cao thì chính là lời tán tỉnh trắng trợn. Thẩm Từ Du quả nhiên hơi khựng lại, tuyến thể sau gáy bị ánh mắt của hắn nhìn đến nóng hơn. Một lúc sau, y dời mắt trước, giọng vẫn bình tĩnh nhưng thấp hơn ban nãy: “Phòng bên cạnh phòng ngủ chính còn trống, để cậu ấy ở đó.”

Quản gia vội đáp: “Vâng.”

Hạ Trường Uyên cúi đầu, che đi vành mắt lại đỏ. Ít nhất đêm nay hắn đã không đứng ở ngoài đời Thẩm Từ Du nữa, ít nhất hắn đã bước vào căn nhà này sớm hơn năm năm, ít nhất hắn còn có cơ hội dùng đôi tay hữu hình để ôm lấy người kia. Hắn đi theo quản gia lên tầng, vừa bước qua hành lang đã ngửi thấy mùi bạch trà rất nhạt lưu lại trong không khí, sạch sẽ, lạnh nhạt, cô độc. Kiếp trước hắn từng nghiện mùi này nhưng không chịu thừa nhận, kiếp này chỉ cần một chút cũng đủ khiến trái tim hắn đau đến mềm xuống.

Phòng bên cạnh phòng ngủ chính được dọn rất nhanh, chăn ga mới, quần áo ngủ mới, đồ dùng cá nhân cũng được đưa lên đầy đủ. Quản gia nói bác sĩ ngày mai sẽ đến kiểm tra, còn hỏi hắn có cần ăn khuya không, thái độ khách khí nhưng không thân thiết. Hạ Trường Uyên không để ý, hắn đặt ba lô xuống, lấy cuốn sổ cũ bên trong ra, lật đến trang cuối rồi viết xuống ba dòng. Dòng thứ nhất là tên những kẻ sẽ tham gia phá xe hắn ở kiếp trước, dòng thứ hai là tên vài dự án đầu tư có thể xoay chuyển vận mệnh, dòng thứ ba chỉ có ba chữ: Thẩm Từ Du.

Viết xong, hắn ngồi bên mép giường rất lâu, đến khi ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân nhẹ. Cửa phòng hắn chưa đóng kín, qua khe cửa có thể nhìn thấy Thẩm Từ Du đi ngang qua, trên tay y cầm một hộp thuốc ức chế Omega, sắc mặt dưới ánh đèn hơi nhợt nhạt. Hạ Trường Uyên lập tức đứng dậy, bản năng muốn mở cửa hỏi y có khó chịu không, nhưng tay vừa đặt lên tay nắm đã dừng lại. Đêm đầu tiên, hắn không thể dọa y, càng không thể để sự lo lắng quá mức của mình biến thành gánh nặng.

Nhưng ngay lúc hắn định buông tay, giọng Thẩm Từ Du đã vang lên ngoài cửa. “Chưa ngủ?”

Hạ Trường Uyên mở cửa. Thẩm Từ Du đứng bên ngoài, tóc hơi ướt vì vừa tắm, mùi bạch trà sau khi lớp chặn pheromone tạm thời được tháo xuống trở nên rõ hơn một chút. Hạ Trường Uyên gần như lập tức cảm thấy tuyến thể mình nóng lên, nhưng hắn vẫn lùi nửa bước, giữ khoảng cách an toàn. “Anh khó chịu sao?”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, ánh mắt hơi ngừng. “Cậu hỏi như thể rất hiểu kỳ phát tình của tôi.”

Hạ Trường Uyên im lặng. Hắn đương nhiên hiểu, kiếp trước hắn từng trải qua vô số kỳ phát tình cùng y, biết y bình thường lạnh nhạt nhưng khi bị bản năng Omega kéo xuống sẽ cắn môi chịu đựng đến chảy máu, biết y ghét mất kiểm soát, ghét cầu xin, càng ghét dáng vẻ yếu đuối của mình bị người khác nhìn thấy. Nhưng hiện tại bọn họ chỉ mới gặp lại chưa đầy một đêm, hắn không thể nói rằng mình từng ôm y qua rất nhiều cơn sốt pheromone, càng không thể nói rằng chính vì từng được y tin tưởng như vậy nên sau này hắn mới càng hận bản thân. Hắn chỉ có thể thấp giọng đáp: “Tôi ngửi thấy pheromone của anh không ổn định.”

Thẩm Từ Du cụp mắt nhìn hộp thuốc trong tay. “Sắp đến kỳ phát tình, thuốc ức chế gần đây hiệu quả không tốt lắm.”

Hạ Trường Uyên siết tay sau lưng, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến đau. Kiếp trước vào thời điểm này Thẩm Từ Du cũng từng có dấu hiệu kháng thuốc nhẹ, nhưng y bận đoạt lại quyền kiểm soát vài công ty con nên bỏ qua, sau đó kỳ phát tình bùng phát dữ dội hơn dự tính, phải nằm trong phòng cách ly suốt hai ngày. Khi ấy bên cạnh y không có Alpha tương thích, chỉ có thuốc ức chế liều cao khiến cơ thể kiệt sức. Hạ Trường Uyên nhìn sắc mặt y, giọng khàn đi: “Đừng dùng quá nhiều thuốc ức chế liều mạnh, sẽ tổn thương tuyến thể.”

Thẩm Từ Du hơi nhướng mày. “Cậu còn biết chuyện này?”

“Từng đọc.” Hạ Trường Uyên nói dối rất chậm, rồi lại bổ sung bằng giọng gần như cầu xin. “Nếu anh tin tôi, khi khó chịu có thể gọi tôi. Tôi sẽ không làm gì khiến anh không muốn, chỉ dùng pheromone trấn an anh.”

Không khí giữa hai người bỗng lặng xuống. Một Alpha mười tám tuổi nói với một Omega hai mươi bốn tuổi rằng có thể dùng pheromone trấn an kỳ phát tình, lời này quá thân mật, thậm chí đã vượt qua ranh giới giữa người bao nuôi và người được bao nuôi. Nhưng Thẩm Từ Du không lập tức tức giận, bởi mùi gỗ tuyết tùng trên người Hạ Trường Uyên quá ổn, không hề có vẻ tham lam hay săn mồi thường thấy ở Alpha trước Omega sắp phát tình. Hắn đứng đó, vai rộng, dáng người cao lớn, ánh mắt lại căng thẳng đến mức giống một kẻ sợ bị bỏ lại ngoài cửa.

“Cậu biết mình đang nói gì không?” Thẩm Từ Du hỏi.

“Biết.” Hạ Trường Uyên nhìn y, từng chữ đều nặng như lời thề. “Tôi muốn ở bên cạnh anh.”

Thẩm Từ Du im lặng rất lâu. Y đã nghe quá nhiều lời lấy lòng trong đời, cũng đã thấy quá nhiều Alpha dùng vẻ ngoài dịu dàng che giấu dục vọng chiếm hữu, nhưng Hạ Trường Uyên khác bọn họ. Sự khác biệt này không nằm ở lời nói, mà nằm ở cách hắn nhìn y, như thể y không phải gia chủ Thẩm gia, không phải Omega cấp cao đáng giá bị tranh đoạt, mà là một người từng khiến hắn đau đến tận xương. Cảm giác ấy quá xa lạ, cũng quá nguy hiểm, nhưng pheromone của hắn lại khiến y không thể sinh ra bài xích.

“Đóng cửa ngủ đi.” Cuối cùng Thẩm Từ Du nói, giọng nhạt như không có gì xảy ra. “Ngày mai sáu giờ rưỡi xuống ăn sáng, sau đó đi kiểm tra tuyến thể.”

Hạ Trường Uyên hơi cúi đầu. “Được.”

Thẩm Từ Du xoay người đi về phòng ngủ chính, nhưng vừa đi được hai bước đã nghe Hạ Trường Uyên gọi mình. Y dừng lại, quay đầu nhìn thiếu niên Alpha đứng trong ánh đèn vàng nhạt, trên người vẫn còn dấu vết nghèo khó và chật vật của hộp đêm, nhưng ánh mắt lại sâu đến mức khiến y không hiểu nổi. Hắn nhìn y như nhìn một đời đã mất, lại như nhìn tất cả hy vọng còn sót lại sau tro tàn. Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Từ Du bỗng cảm thấy trái tim mình bị pheromone gỗ tuyết tùng quấn lấy rất nhẹ.

“Hạ Trường Uyên, còn chuyện gì?” y hỏi.

Hạ Trường Uyên nhìn y, cổ họng đau đến mức nói ra từng chữ cũng khó khăn. “Thẩm Từ Du, sau này đừng một mình chịu đựng.”

Thẩm Từ Du ngẩn ra.

Hạ Trường Uyên biết câu này quá đột ngột, cũng biết y chưa thể hiểu. Nhưng hắn vẫn muốn nói, bởi kiếp trước y đã một mình chịu quá nhiều, một mình mang thai, một mình sinh con, một mình đau, một mình hận, một mình đến trước mộ hắn, cuối cùng cũng một mình chết trong mưa. Kiếp này hắn không muốn y một mình nữa, dù chỉ là một cơn đau đầu, một lần phát tình, một đêm mất ngủ, hắn đều muốn có mặt. Hắn muốn dùng tất cả những ngày còn lại để nói cho Thẩm Từ Du biết rằng y không cần tự biến mình thành một tòa thành lạnh lẽo không ai bước vào.

Thẩm Từ Du nhìn hắn rất lâu, sau đó chỉ đáp một tiếng: “Ngủ đi.”

Cửa phòng ngủ chính đóng lại, mùi bạch trà trong hành lang dần nhạt đi. Hạ Trường Uyên đứng tại chỗ thêm một lúc mới chậm rãi đóng cửa phòng mình, nhưng đêm ấy hắn không ngủ. Hắn ngồi bên bàn, dưới ánh đèn viết ra bản kế hoạch đầu tư đầu tiên bằng trí nhớ của kiếp trước, từng cái tên, từng mốc thời gian, từng cơ hội đều được hắn ghi lại cẩn thận. Ngoài cửa sổ, mưa nhỏ vẫn rơi trên những đóa bạch trà trong sân, mà ở căn phòng cách hắn một bức tường, Thẩm Từ Du cũng không ngủ ngay.

Omega trẻ tuổi đứng trước gương, tháo miếng chặn pheromone sau gáy xuống, nhìn tuyến thể hơi đỏ lên vì bị pheromone Alpha cấp cao kích thích. Y đáng lẽ nên cảnh giác, nên lập tức bảo bác sĩ tăng liều thuốc ức chế, nên giữ Hạ Trường Uyên ở khoảng cách an toàn như mọi Alpha khác. Nhưng khi nhớ đến ánh mắt của người kia, nhớ đến câu “đừng một mình chịu đựng”, y lại chậm rãi đặt hộp thuốc trong tay xuống. Không biết vì sao, y bỗng cảm thấy căn biệt thự vốn luôn yên tĩnh đến lạnh lẽo này, sau khi có thêm một Alpha xa lạ, lại giống như đã bớt trống trải hơn một chút.

Mà bên kia bức tường, Hạ Trường Uyên viết xong dòng cuối cùng của kế hoạch, đặt bút xuống rồi cúi đầu che mắt. Hắn đã trở lại, Thẩm Từ Du vẫn còn sống, đứa con chưa mất, mọi bi kịch đều còn chưa xảy ra. Kiếp này hắn sẽ học hành đàng hoàng, sẽ mở công ty, sẽ đứng lên bằng con đường sạch sẽ nhất, sẽ dùng pheromone của mình che chở y qua từng kỳ phát tình, sẽ ôm y khi y đau, hôn y khi y cần, cùng y xây một gia đình mà y từng khao khát cả đời. Hắn sẽ không để câu “kiếp sau tránh cậu thật xa” trở thành kết cục của bọn họ nữa.

Đến gần sáng, Hạ Trường Uyên mới nhắm mắt một lát, nhưng trong giấc mơ vẫn là tiếng mưa ở nghĩa trang. Chỉ khác lần này, khi Thẩm Từ Du xoay người muốn rời đi, hắn rốt cuộc đã có thể bước tới nắm lấy tay y. Hắn ôm người kia vào lòng, để mùi rượu mạnh và gỗ tuyết tùng bao bọc lấy bạch trà lạnh lẽo, dùng giọng khàn đến vỡ vụn nói xin lỗi. Thẩm Từ Du trong mơ không trả lời, nhưng cũng không biến mất, chỉ lặng lẽ tựa vào vai hắn như thể đã mệt mỏi quá lâu.

Sáu giờ sáng, chuông báo thức còn chưa reo, Hạ Trường Uyên đã tỉnh. Hắn rửa mặt, thay bộ quần áo sạch nhất trong ba lô rồi mở cửa bước ra hành lang, vừa lúc nhìn thấy cửa phòng ngủ chính cũng mở ra. Thẩm Từ Du mặc áo sơ mi trắng, cổ áo cài chỉnh tề, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như thường, chỉ có mùi bạch trà quanh người đậm hơn tối qua một chút. Hạ Trường Uyên lập tức nhận ra kỳ phát tình của y đã đến gần hơn dự tính, tim hắn siết lại, nhưng không vội vàng tiến lên.

Thẩm Từ Du nhìn hắn đứng chờ ngoài cửa, hỏi: “Dậy sớm vậy?”

Hạ Trường Uyên đáp: “Muốn ăn sáng cùng anh.”

Thẩm Từ Du khựng lại rất nhẹ. Nhiều năm qua, người trong nhà chỉ hỏi y muốn dùng bữa lúc nào, trợ lý chỉ hỏi lịch trình có thay đổi không, đối tác chỉ hỏi hợp đồng bao giờ ký, chưa từng có ai đứng trước cửa vào sáng sớm chỉ để nói muốn ăn sáng cùng y. Câu nói ấy bình thường đến mức không đáng nhắc, nhưng rơi vào căn biệt thự lạnh lẽo này lại khiến người nghe có chút không quen. Y nhìn Hạ Trường Uyên một lúc, sau đó xoay người đi xuống cầu thang, giọng vẫn nhạt nhưng không từ chối: “Vậy đi thôi.”

Hạ Trường Uyên đi sau y nửa bước, ánh mắt rơi trên bóng lưng thẳng tắp của Thẩm Từ Du. Ánh nắng sớm xuyên qua cửa kính lớn, phủ lên vai y một tầng sáng mỏng, mùi bạch trà trong trẻo lặng lẽ lan trong không khí, không còn là hương lạnh lẽo của bia mộ và mưa đêm. Hạ Trường Uyên nhìn người mình yêu vẫn còn sống trước mắt, lần đầu tiên sau khi trọng sinh, trái tim đau đớn của hắn rốt cuộc có một chút cảm giác được đặt về đúng chỗ. Hắn thầm nghĩ, từ hôm nay trở đi, mỗi bữa cơm, mỗi sáng sớm, mỗi kỳ phát tình, mỗi biến cố, hắn đều sẽ ở đây.

Và lần này, hắn tuyệt đối sẽ không buông tay.

(Hết chương 1)

Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0