Chương 8: Đánh Dấu Tạm Thời
Thẩm Minh Chương là người rất biết chọn thời điểm. Sáng hôm sau, khi kỳ phát tình của Thẩm Từ Du vừa qua chưa đầy hai ngày, tuyến thể vẫn còn nhạy cảm, cơ thể vẫn cần pheromone ổn định, ông ta đã gọi điện đến biệt thự với giọng điệu quan tâm giả dối. Hạ Trường Uyên đứng bên cạnh bàn ăn, nghe điện thoại đặt ở chế độ loa ngoài, bàn tay đang cầm cốc nước ấm hơi siết lại. Thẩm Từ Du ngồi đối diện hắn, sắc mặt vẫn bình tĩnh, chỉ có mùi bạch trà quanh người lạnh xuống rất nhẹ.
“Tiểu Du, nghe nói mấy ngày nay cháu không đến công ty, chú hơi lo.” Giọng Thẩm Minh Chương truyền qua điện thoại, chậm rãi, ôn hòa, giống một bậc trưởng bối thật lòng quan tâm hậu bối. “Cháu là Omega, lại vừa tiếp xúc với một Alpha lạ không rõ lai lịch, trong nhà dù có bác sĩ cũng nên cẩn thận. Chú không có ý can thiệp chuyện riêng của cháu, nhưng thân là người Thẩm gia, chú vẫn phải nhắc một câu, danh tiếng của gia chủ không phải chuyện nhỏ.”
Thẩm Từ Du đặt thìa xuống. “Chú gọi sớm như vậy chỉ để nhắc tôi giữ danh tiếng?”
“Cháu đừng hiểu lầm.” Thẩm Minh Chương cười khẽ. “Chú chỉ nghe vài tin không tốt bên ngoài, nói cháu đưa một Alpha mười tám tuổi từ hộp đêm về nhà, còn để cậu ta hỗ trợ pheromone trong kỳ phát tình. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, người trong hội đồng quản trị sẽ rất khó coi. Cháu còn trẻ, lại là Omega, có vài lúc bị pheromone ảnh hưởng cũng bình thường, nhưng đừng để người khác nắm điểm yếu.”
Hạ Trường Uyên ngẩng mắt nhìn Thẩm Từ Du. Hắn biết Thẩm Minh Chương đang thử, cũng đang cố dùng hai chữ Omega để đâm vào nơi Thẩm Từ Du ghét nhất. Kiếp trước, có lẽ chính kiểu áp lực này đã khiến y dù mang thai vẫn không chịu tỏ ra yếu đi, dù đau đến mức cần pheromone Alpha cũng không nói với ai. Hắn muốn mở miệng, nhưng Thẩm Từ Du chỉ đưa tay đặt lên mu bàn tay hắn dưới mép bàn, nhẹ đến mức giống một lời nhắc rằng y vẫn ổn.
“Tin bên ngoài?” Thẩm Từ Du hỏi. “Hay tin từ Đông Dạ?”
Đầu dây bên kia im lặng đúng một nhịp. Rất ngắn, nhưng đủ để Hạ Trường Uyên và Thẩm Từ Du xác nhận Thẩm Minh Chương thật sự biết chuyện. Sau đó ông ta lại cười, giọng vẫn không đổi: “Tiểu Du, cháu nói gì vậy? Chú là trưởng bối của cháu, sao lại dính dáng đến mấy nơi hỗn tạp như Đông Dạ?”
“Vậy tốt.” Thẩm Từ Du chậm rãi nói. “Tôi cũng đang định thanh lý vài thứ không sạch sẽ trong Thẩm gia. Nếu chú không liên quan thì không cần lo.”
Thẩm Minh Chương trầm giọng xuống một chút. “Tiểu Du, cháu vừa mới ổn định vị trí gia chủ được hai năm, làm việc đừng quá tuyệt tình. Người trong gia tộc có thể nhường cháu một lần, không có nghĩa là sẽ nhường mãi. Nếu cháu cứ để một Alpha không rõ thân phận ở cạnh mình, chú sợ đến lúc xảy ra chuyện, ngay cả hội đồng quản trị cũng không bảo vệ cháu được.”
Thẩm Từ Du nhìn Hạ Trường Uyên, ngón tay vẫn đặt trên mu bàn tay hắn. “Không cần chú nhọc lòng. Alpha của tôi, tôi tự quản.”
Lời này vừa rơi xuống, Hạ Trường Uyên lập tức ngẩng đầu. Hắn đã nghe Thẩm Từ Du nói “Alpha của tôi” một lần khi đối phó Đông Dạ, nhưng khi ấy còn có thể xem như chiến thuật. Lần này, y nói thẳng trước mặt Thẩm Minh Chương, nói bằng giọng bình tĩnh đến mức không cho người ta nghi ngờ. Tim hắn đập mạnh, pheromone gỗ tuyết tùng suýt tràn ra, nhưng hắn lập tức ép xuống, chỉ nắm lại tay y dưới bàn.
Đầu dây bên kia rõ ràng cũng bị câu này làm nghẹn. Một lát sau, Thẩm Minh Chương mới nói: “Cháu thật sự muốn vì một Alpha mới gặp mấy ngày mà đối nghịch cả gia tộc?”
“Chú nói sai rồi.” Thẩm Từ Du đáp. “Tôi không vì cậu ấy đối nghịch gia tộc. Tôi chỉ muốn xem trong gia tộc còn bao nhiêu người đứng chung với Đông Dạ.”
Nói xong, y trực tiếp cúp máy. Phòng ăn yên tĩnh lại, quản gia đứng bên cạnh không dám lên tiếng, còn Hạ Trường Uyên vẫn nắm tay y. Thẩm Từ Du rút tay ra, định tiếp tục ăn sáng, nhưng vừa cầm thìa lên đã thấy Hạ Trường Uyên vẫn nhìn mình không chớp mắt. Y bị ánh mắt ấy nhìn đến mức hơi mất tự nhiên, cuối cùng đặt thìa xuống lần nữa.
“Muốn hỏi gì thì hỏi.” Thẩm Từ Du nói.
“Anh vừa nói tôi là Alpha của anh.”
“Đó là cách nói có lợi khi đối phó Thẩm Minh Chương.”
“Lần trước anh cũng nói như vậy.” Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng rất thấp. “Lần nào cũng chỉ vì có lợi sao?”
Thẩm Từ Du im lặng một lát. Nếu là trước đây, y có thể dùng một câu lạnh nhạt để đẩy vấn đề này qua, nhưng sau những ngày vừa rồi, sau kỳ phát tình, sau những lần Hạ Trường Uyên suýt bị Đông Dạ kéo lại vào bóng tối nhưng vẫn quay về đúng giờ, y bỗng không muốn dùng lý trí che giấu hết mọi thứ nữa. Y nhìn Alpha trẻ tuổi trước mặt, rõ ràng mới mười tám tuổi, nhưng ánh mắt lại mang theo sự chờ đợi của người đã yêu rất lâu. “Không hoàn toàn.”
Hạ Trường Uyên ngừng thở.
“Nhưng cậu đừng vui quá sớm.” Thẩm Từ Du cầm cốc nước lên, giọng trở lại bình tĩnh. “Tạm thời là tạm thời. Cậu còn đang nợ tôi năm triệu, công ty chưa đứng vững, việc học chưa xử lý xong, Đông Dạ còn chưa giải quyết. Muốn làm Alpha của tôi lâu dài, cậu còn rất nhiều việc phải làm.”
Hạ Trường Uyên nhìn y, khóe môi chậm rãi cong lên. “Tôi làm.”
“Còn phải nghe lời.”
“Nghe.”
“Không được dùng pheromone dụ tôi mềm lòng mỗi lần bị mắng.”
“Cái này hơi khó.” Hắn nói rất nghiêm túc. “Pheromone của tôi gặp anh sẽ tự mềm xuống.”
Thẩm Từ Du lạnh mặt. “Hạ Trường Uyên.”
“Được, tôi cố gắng.” Hắn lập tức sửa lời, nhưng ý cười trong mắt không giấu được. “Tôi sẽ dùng thái độ nhận lỗi dụ anh mềm lòng, không dùng pheromone.”
Quản gia cúi đầu rất sâu, khóe miệng run lên rõ ràng. Thẩm Từ Du không muốn tiếp tục nói chuyện này trước mặt người khác, chỉ bảo hắn ăn sáng rồi lên thư phòng. Nhưng khi y đứng dậy, tuyến thể sau gáy bỗng nóng lên một chút vì pheromone vừa dao động. Hạ Trường Uyên lập tức nhận ra, đứng dậy đỡ lấy khuỷu tay y, động tác rất nhẹ nhưng ổn định. Thẩm Từ Du vốn muốn nói không cần, nhưng cơ thể sau kỳ phát tình vẫn thành thật dựa vào mùi gỗ tuyết tùng của hắn.
“Không sao.” Thẩm Từ Du nói.
“Tôi biết.” Hạ Trường Uyên đỡ y đi chậm hơn. “Tôi chỉ muốn đỡ anh.”
Thẩm Từ Du liếc hắn. “Cậu càng lúc càng thẳng thắn.”
“Vì anh nói không thích tôi giấu.”
“Câu này không dùng trong mọi tình huống.”
“Nhưng dùng với anh rất tốt.” Hạ Trường Uyên cúi đầu nhìn y, giọng dịu xuống. “Ít nhất anh không đẩy tôi ra.”
Thẩm Từ Du không đáp, nhưng cũng không rút tay khỏi tay hắn. Hai người lên thư phòng, trợ lý Tống đã gửi báo cáo mới nhất. Thẻ nhớ của Lý Sâm chứa ba đoạn video quan trọng, một đoạn Nghiêm Hạo thử thiết bị mô phỏng pheromone, một đoạn nhân viên Đông Dạ đóng gói miếng dán ổn định Alpha bị trộn Bạo Tín liều thấp, đoạn cuối cùng là danh sách khách VIP của đêm giao dịch tại kho Nam Loan. Trong danh sách ấy không chỉ có Thẩm Minh Chương, mà còn có hai cổ đông nhỏ của Thẩm thị và một quản lý cấp trung thuộc công ty dược Khải Nguyên.
Sắc mặt Thẩm Từ Du lạnh xuống khi nhìn thấy cái tên thuộc Khải Nguyên. “Khải Nguyên có nội gián.”
Hạ Trường Uyên cũng cau mày. “Nếu người của Khải Nguyên liên quan Bạo Tín, vậy dự án thuốc ổn định tuyến thể có thể bị Đông Dạ nhắm đến từ trước.”
“Hoặc bọn họ muốn ăn cắp hướng nghiên cứu.” Thẩm Từ Du mở hồ sơ Khải Nguyên. “Thuốc của Khải Nguyên làm giảm tác dụng phụ của chất ức chế, còn Bạo Tín lại đi theo hướng kích thích pheromone. Hai bên nhìn như trái ngược, nhưng đều cần dữ liệu tuyến thể Alpha và Omega cấp cao. Nếu Đông Dạ lấy được dữ liệu nghiên cứu của Khải Nguyên, bọn họ có thể nâng cấp Bạo Tín nhanh hơn.”
Hạ Trường Uyên trầm giọng: “Vậy cuộc họp với Khải Nguyên phải đổi cách. Không chỉ đầu tư, còn phải thanh lọc nội bộ.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Ý cậu?”
“Đừng vội nói với Khải Nguyên chúng ta biết tên người đó.” Hạ Trường Uyên chỉ vào báo cáo. “Dùng điều kiện đầu tư yêu cầu kiểm tra bảo mật dữ liệu toàn diện. Nếu người này chột dạ, hắn sẽ liên lạc với Đông Dạ. Đội kỹ thuật của anh có thể theo dòng đó tìm ra ai đang nhận dữ liệu.”
Thẩm Từ Du gật đầu. “Đúng ý tôi. Chiều nay họp Khải Nguyên, cậu tham gia.”
“Tôi tưởng hôm nay anh muốn tôi xử lý công ty và học bài.”
“Đây cũng là học.” Y nhìn hắn, giọng bình tĩnh. “Học cách dùng hợp đồng đầu tư khống chế rủi ro nội bộ, học cách không đánh rắn động cỏ, học cách đứng cạnh tôi trong phòng họp.”
Hạ Trường Uyên im lặng vài giây, rồi nói rất khẽ: “Từ Du, anh thật sự đang dạy tôi.”
“Không phải cậu bảo tôi dạy sao?”
“Ừm.” Hắn nhìn y, ánh mắt nóng lên. “Tôi sẽ học rất nghiêm túc.”
Thẩm Từ Du cụp mắt xuống tài liệu, tai hơi đỏ nhưng giọng vẫn nhạt. “Nghiêm túc thì ngồi xuống xem hồ sơ. Đừng đứng đó nói lời dễ nghe.”
Buổi chiều, cuộc họp với Khải Nguyên diễn ra qua hệ thống video bảo mật. Bên Khải Nguyên có tổng giám đốc, giám đốc kỹ thuật, giám đốc tài chính và quản lý cấp trung tên Phùng Lập, người vừa xuất hiện trong danh sách khách VIP của Đông Dạ. Hạ Trường Uyên ngồi bên trái Thẩm Từ Du, trước mặt là bản kế hoạch do Đường Việt và Kỷ Nam vừa chỉnh sửa, phía sau còn mở một cửa sổ theo dõi phản ứng của Phùng Lập. Thẩm Từ Du không nhắc đến Đông Dạ, chỉ dùng giọng bình tĩnh đưa ra điều kiện đầu tư mới.
“Thẩm thị có thể đầu tư vòng này, nhưng phải kèm ba điều kiện.” Thẩm Từ Du nói. “Thứ nhất, toàn bộ dữ liệu thử nghiệm tuyến thể cấp A trở lên phải được mã hóa hai lớp, quyền truy cập chuyển sang hệ thống chung do Thẩm thị và Khải Nguyên đồng quản lý. Thứ hai, trước khi giải ngân, Khải Nguyên phải tiến hành kiểm tra bảo mật nội bộ, bao gồm lịch truy cập dữ liệu, thiết bị sao chép và liên hệ bên ngoài của nhóm nghiên cứu trọng điểm. Thứ ba, Trường Uyên Tư Bản sẽ tham gia dưới vai trò cố vấn dữ liệu dự án.”
Tổng giám đốc Khải Nguyên hơi bất ngờ với điều kiện thứ ba, nhưng chưa kịp nói gì, Phùng Lập đã cau mày. “Thẩm tổng, điều kiện đầu tiên và thứ hai tôi có thể hiểu, nhưng để một công ty mới thành lập tham gia cố vấn dữ liệu có phải hơi vội không? Dự án của chúng tôi liên quan đến tuyến thể Omega cấp cao, dữ liệu cực kỳ nhạy cảm, nếu giao cho một bên chưa có kinh nghiệm, rủi ro sẽ rất lớn.”
Hạ Trường Uyên nhìn hắn, giọng bình tĩnh: “Chính vì dữ liệu nhạy cảm nên mới cần hệ thống ẩn danh hóa từ đầu. Trường Uyên Tư Bản không yêu cầu quyền truy cập dữ liệu cá nhân, chỉ xử lý mô hình nhu cầu đã khử định danh. Nếu ông Phùng lo về rủi ro bảo mật, tôi đồng ý để Thẩm thị kiểm tra quyền hạn của chúng tôi cùng lúc với Khải Nguyên.”
Phùng Lập nhìn hắn. “Cậu Hạ, tôi không nghi ngờ thiện ý của cậu. Nhưng cậu còn rất trẻ, lại không xuất thân trong ngành y dược. Cậu lấy gì bảo đảm mình hiểu tuyến thể Omega cấp cao hơn đội ngũ chuyên môn của chúng tôi?”
Hạ Trường Uyên không nổi giận. Hắn đã nghe quá nhiều lời xem nhẹ vì tuổi tác và xuất thân, nhưng hiện tại hắn không cần dùng nắm đấm đáp lại. Hắn mở một trang dữ liệu, chia sẻ lên màn hình. “Tôi không hiểu hơn đội ngũ chuyên môn của các ông về dược lý, nhưng tôi hiểu thị trường đang thiếu gì. Chất ức chế truyền thống chú trọng ép kỳ phát tình xuống, còn thuốc ổn định thế hệ mới phải giải quyết ba vấn đề: kháng thuốc, tổn thương tuyến thể dài hạn, và khả năng phối hợp với pheromone Alpha tương thích. Nếu Khải Nguyên chỉ làm thuốc dịu hơn mà không đưa yếu tố hỗ trợ pheromone an toàn vào mô hình, các ông sẽ bỏ lỡ nhóm người dùng có giá trị nhất.”
Giám đốc kỹ thuật lập tức ngẩng đầu. “Cậu Hạ nói đúng. Thật ra chúng tôi cũng đang thử mô hình phối hợp pheromone, nhưng thiếu dữ liệu hành vi thực tế vì Omega cấp cao rất khó tham gia thử nghiệm.”
“Vậy hãy để họ tham gia mà không cần lộ danh tính.” Hạ Trường Uyên nói. “Công ty tôi có một nhân sự chuyên về dữ liệu y tế ABO, bản đề cương khảo sát ẩn danh đã gửi trước cho Thẩm tổng. Nếu Khải Nguyên đồng ý, chúng ta có thể dùng nó làm bước đầu, không đụng đến thông tin định danh.”
Phùng Lập còn muốn nói tiếp, nhưng Thẩm Từ Du đã nhìn sang. “Ông Phùng phản đối rất mạnh điều kiện bảo mật và cố vấn dữ liệu. Có lý do đặc biệt sao?”
Phùng Lập biến sắc rất nhẹ. “Tôi chỉ lo cho công ty.”
“Vậy càng nên ủng hộ kiểm tra bảo mật.” Thẩm Từ Du nói. “Nếu Khải Nguyên sạch, điều kiện này sẽ bảo vệ các ông. Nếu không sạch, khoản đầu tư của Thẩm thị cũng không cần vào nữa.”
Tổng giám đốc Khải Nguyên lập tức lên tiếng hòa giải, đồng ý nguyên tắc ba điều kiện, chỉ yêu cầu thêm thời gian xem chi tiết hợp đồng. Thẩm Từ Du không ép quá mức, cho họ hai ngày phản hồi. Cuộc họp kết thúc, đội kỹ thuật bên Thẩm thị lập tức báo rằng Phùng Lập sau khi nghe điều kiện bảo mật đã dùng điện thoại phụ gửi một tin nhắn mã hóa ra ngoài. Nội dung chưa giải được, nhưng tín hiệu gửi đến gần khu Đông Dạ.
Hạ Trường Uyên nhìn kết quả, trầm giọng nói: “Hắn cắn câu.”
Thẩm Từ Du gật đầu. “Tiếp theo chờ Đông Dạ phản ứng. Nếu bọn họ vội chuyển dữ liệu hoặc hủy mẫu, đội kỹ thuật có thể bắt được đường truyền.”
Trợ lý Tống ở đầu dây bên kia nói: “Thẩm tổng, còn một chuyện. Thẩm Minh Chương vừa gửi yêu cầu triệu tập cuộc họp gia tộc vào tối mai, lý do là sức khỏe của ngài không ổn định và gần đây có nhiều tin đồn ảnh hưởng hình ảnh Thẩm gia. Ông ta muốn thảo luận việc lập cơ chế giám sát tạm thời với quyền của gia chủ.”
Thẩm Từ Du cười lạnh. “Ông ta vội thật.”
Hạ Trường Uyên nhìn y. “Ông ta biết Đông Dạ sắp bị tra, nên muốn ra tay trước.”
“Ừm.” Thẩm Từ Du khép máy tính. “Nếu tối mai ông ta muốn họp, tôi sẽ họp.”
“Anh vừa qua kỳ phát tình.” Hạ Trường Uyên lập tức cau mày. “Họp gia tộc sẽ có rất nhiều Alpha, lại toàn người muốn kích thích cảm xúc của anh. Không an toàn.”
“Tôi không đi, ông ta càng có lý do nói tôi suy yếu vì Alpha.” Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Hơn nữa đây là chuyện nội bộ Thẩm gia, tôi phải xuất hiện.”
“Vậy tôi đi cùng.”
Thẩm Từ Du ngẩng đầu nhìn hắn. “Cậu biết mình đi cùng nghĩa là gì không?”
“Biết.” Hạ Trường Uyên đáp. “Nghĩa là tôi sẽ xuất hiện trước mặt Thẩm gia với thân phận Alpha của anh, cũng nghĩa là Thẩm Minh Chương sẽ dùng xuất thân, tuổi tác, quan hệ bao nuôi, pheromone, tất cả mọi thứ để công kích tôi.”
“Cậu chịu được?”
“Chịu được.” Hắn nói. “Nhưng tôi không muốn chỉ đứng đó chịu mắng. Nếu anh cho phép, tôi muốn dùng cách của tôi đáp lại.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn, ánh mắt hơi sâu. “Cách của cậu là gì?”
“Công khai một phần hợp đồng vay tiền và tiến độ Trường Uyên Tư Bản.” Hạ Trường Uyên nói. “Tôi không phải món đồ anh nuôi vô dụng. Tôi vay tiền, mở công ty, tham gia đầu tư Khải Nguyên, hỗ trợ điều tra Đông Dạ. Nếu họ nói tôi không xứng đứng cạnh anh, tôi sẽ dùng sự thật chứng minh mình đang học cách xứng.”
Thẩm Từ Du im lặng một lúc. “Họ sẽ không vì vậy mà ngừng xem thường cậu.”
“Tôi biết.” Hắn nhìn y. “Nhưng anh từng nói nếu muốn đứng cạnh anh thì đứng thẳng lên. Tôi không cần bọn họ lập tức công nhận, chỉ cần chính tôi không cúi đầu.”
Câu này khiến Thẩm Từ Du không thể nói lời từ chối ngay. Y đã kéo hắn khỏi cách nghĩ “làm chó giữ cửa”, đã bảo hắn đứng thẳng lên, vậy hiện tại khi hắn thật sự muốn đứng bên cạnh y, y không nên vì muốn bảo vệ mà giấu hắn sau lưng. Hơn nữa, Hạ Trường Uyên không còn là thiếu niên bốc đồng của “giấc mơ” kia, hắn biết phân tích, biết chờ thời cơ, biết nghe lời khuyên, cũng biết dùng sự thật thay vì nắm đấm. Nếu y không cho hắn đi, đó mới là phủ nhận sự trưởng thành của hắn.
“Được.” Thẩm Từ Du nói. “Tối mai cậu đi cùng tôi.”
Hạ Trường Uyên thả lỏng. “Tôi sẽ không làm anh mất mặt.”
“Không phải đi để giữ mặt mũi cho tôi.” Thẩm Từ Du nhìn hắn, giọng chậm rãi. “Là đi để bọn họ biết, người tôi chọn không đến lượt họ định giá.”
Hạ Trường Uyên nhìn y rất lâu, rồi khàn giọng đáp: “Được.”
Buổi tối, Thẩm Từ Du cho người chuẩn bị tư liệu họp gia tộc, còn Hạ Trường Uyên về phòng xử lý bài học bổ sung và báo cáo công ty. Hai người không ngồi cùng phòng như ban ngày, nhưng cửa phòng đều không đóng kín, mùi bạch trà và gỗ tuyết tùng ở hành lang rất nhạt, thỉnh thoảng chạm vào nhau như một sợi dây vô hình. Khoảng chín giờ, Hạ Trường Uyên mang một phần sữa ấm sang phòng Thẩm Từ Du, thấy y vẫn đang xem danh sách thành viên gia tộc liền đặt cốc xuống trước mặt. Thẩm Từ Du không ngẩng đầu, nhưng đã tự nhiên cầm lên uống một ngụm.
“Ngày mai những ai sẽ gây khó dễ nhất?” Hạ Trường Uyên hỏi.
“Thẩm Minh Chương, Thẩm Viễn, Thẩm Tịnh Lan.” Thẩm Từ Du chỉ vào ba cái tên. “Minh Chương là chú họ của tôi, từng tham ô quỹ dự án. Thẩm Viễn là con trai ông ta, Alpha, luôn cho rằng vị trí gia chủ đáng lẽ thuộc về hắn. Thẩm Tịnh Lan là cô họ, Beta, rất giỏi dùng danh tiếng gia tộc để ép người.”
Hạ Trường Uyên ghi nhớ từng cái tên. “Họ sẽ nhắm vào việc anh là Omega?”
“Chắc chắn.” Thẩm Từ Du nói. “Sức khỏe, kỳ phát tình, Alpha bên cạnh tôi, tất cả đều sẽ bị lấy ra nói.”
“Vậy nếu họ nhắc chuyện kỳ phát tình của anh?”
“Cậu không cần tức giận.” Y ngẩng đầu nhìn hắn. “Đó là cơ thể của tôi, không phải vết nhơ. Tôi không muốn cậu phản ứng như thể bọn họ làm nhục tôi, vì như vậy sẽ khiến họ càng có lý do nói Omega phát tình là chuyện đáng xấu hổ.”
Hạ Trường Uyên im lặng một nhịp, rồi gật đầu. “Tôi hiểu. Nếu họ dùng kỳ phát tình công kích anh, tôi sẽ nói vấn đề không nằm ở kỳ phát tình, mà nằm ở việc bọn họ dùng đặc điểm sinh lý hợp pháp để phủ nhận năng lực của gia chủ.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn, ánh mắt lộ ra chút tán thưởng. “Rất tốt.”
Được y khen, Hạ Trường Uyên không nhịn được cười. “Có phần thưởng không?”
Thẩm Từ Du đặt tài liệu xuống, nhàn nhạt hỏi: “Cậu học một câu đã đòi thưởng?”
“Tôi học rất nghiêm túc.”
“Vậy lại đây.”
Hạ Trường Uyên bước đến trước mặt y. Thẩm Từ Du ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn hắn, rồi đưa tay kéo hắn cúi xuống. Nụ hôn rơi xuống rất nhẹ, ban đầu chỉ là phần thưởng như mấy lần trước, nhưng Hạ Trường Uyên lần này không tách ra ngay. Hắn vẫn nhớ hỏi bằng ánh mắt, đến khi Thẩm Từ Du không đẩy ra, hắn mới cúi thấp hơn, chậm rãi hôn sâu. Pheromone của hai người giao hòa rất nhẹ, bạch trà sau kỳ phát tình vẫn còn mềm, gỗ tuyết tùng thì trầm ổn, không còn sự căng thẳng của đêm đầu tiên mà giống một thói quen thân mật vừa được hình thành.
Thẩm Từ Du hơi ngửa đầu, tay đặt trên vai hắn. Hạ Trường Uyên giữ eo y, không dùng lực ép, nhưng sự hiện diện của Alpha cấp S vẫn khiến y cảm thấy được bao phủ. Nụ hôn kéo dài hơn những lần trước, đến khi hơi thở của y hơi loạn, Hạ Trường Uyên mới dừng lại. Hắn tựa trán vào trán y, giọng khàn hơn thường ngày: “Từ Du, tôi có thể ôm anh một lát không?”
Thẩm Từ Du hơi thở chưa ổn, nhưng vẫn đáp: “Ừm.”
Hạ Trường Uyên ôm y vào lòng. Cái ôm này không còn chỉ là trấn an kỳ phát tình, cũng không chỉ là an ủi sau ác mộng, mà là sự thân mật tỉnh táo của hai người đều biết mình đang đến gần. Thẩm Từ Du im lặng để hắn ôm, sau một lúc còn nâng tay vòng qua lưng hắn. Đối với người ngoài, đây chỉ là một cái ôm rất bình thường, nhưng với Thẩm Từ Du, người đã quen dùng áo giáp lạnh lùng che kín mình nhiều năm, nó đã là sự nhượng bộ rất lớn.
“Hạ Trường Uyên.” Y gọi.
“Ừm?”
“Ngày mai nếu bọn họ hỏi quan hệ của chúng ta, cậu định trả lời thế nào?”
Hạ Trường Uyên im lặng một lát. “Tôi muốn nói tôi đang theo đuổi anh.”
Thẩm Từ Du ngẩng đầu nhìn hắn. “Theo đuổi?”
“Ừm.” Hắn nhìn y, ánh mắt rất nghiêm túc. “Không phải chỉ là người được bao nuôi, không phải chỉ là đối tượng hỗ trợ pheromone, cũng không phải con nợ hay khoản đầu tư. Tôi muốn theo đuổi anh, muốn trở thành người yêu của anh, sau này muốn kết hôn với anh. Nhưng tôi biết hiện tại mình còn chưa đủ, nên tôi sẽ không ép anh cho danh phận ngay.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn rất lâu. Nếu là vài ngày trước, y chắc chắn sẽ cảm thấy lời này hoang đường, một Alpha mười tám tuổi mới gặp đã nói muốn kết hôn chẳng khác nào bị pheromone làm hỏng đầu. Nhưng sau khi biết một phần “giấc mơ” kia, sau khi thấy hắn đối mặt Đông Dạ, mở công ty, học cách trưởng thành, y lại không thể đơn giản xem đây là bốc đồng. Tình cảm của Hạ Trường Uyên đến quá nhanh với y, nhưng với hắn, có lẽ đã đi qua một đoạn rất dài trong bóng tối.
“Ngày mai không cần nói đến kết hôn.” Thẩm Từ Du nói.
Hạ Trường Uyên hơi cụp mắt, nhưng vẫn gật đầu. “Được.”
“Nhưng có thể nói đang theo đuổi.” Y tiếp tục. “Còn tôi có đồng ý hay không, phải xem biểu hiện của cậu.”
Hạ Trường Uyên ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên rõ ràng. “Thật sao?”
“Giả đấy.”
“Vậy tôi cũng xem là thật.” Hắn cúi đầu, không nhịn được hôn nhẹ lên khóe môi y. “Từ Du, tôi sẽ biểu hiện thật tốt.”
Thẩm Từ Du bị hắn hôn bất ngờ, nhưng không đẩy ra, chỉ lạnh mặt nói: “Cậu lại không hỏi.”
“Xin lỗi.” Hạ Trường Uyên lập tức lùi một chút. “Vừa rồi vui quá, quên mất.”
Thẩm Từ Du nhìn dáng vẻ vừa vui vừa cẩn thận của hắn, cuối cùng không mắng nữa. “Lần sau nhớ.”
“Nhớ.”
Đêm đó, hai người cùng xem xong tài liệu họp gia tộc rồi mới tách ra nghỉ. Nhưng Thẩm Từ Du vừa về phòng không lâu, tuyến thể sau gáy lại âm ỉ nóng lên, có lẽ vì ban ngày làm việc nhiều, cũng có lẽ vì nụ hôn lúc tối khiến pheromone vẫn còn dao động. Y đứng trước gương, nhìn miếng bảo hộ y tế mỏng sau gáy, hiếm khi không lập tức lấy thuốc ức chế. Một lúc sau, y mở cửa phòng, đi sang phòng bên cạnh.
Hạ Trường Uyên vừa thay áo ngủ, cửa phòng còn chưa đóng hẳn. Thấy Thẩm Từ Du đứng ngoài, hắn lập tức đi tới. “Khó chịu?”
“Ừm.” Thẩm Từ Du đáp rất thẳng. “Tuyến thể hơi nóng.”
“Tôi gọi bác sĩ Triệu?”
“Không cần.” Y nhìn hắn, giọng vẫn bình tĩnh nhưng thấp hơn. “Pheromone của cậu là được.”
Hạ Trường Uyên nhìn y, trái tim mềm xuống rất nhanh. “Vào đây hay về phòng anh?”
“Phòng cậu.”
Hắn hơi khựng. Thẩm Từ Du đi vào phòng hắn, tự nhiên ngồi xuống mép giường, nhưng ánh mắt vẫn giữ tỉnh táo. Hạ Trường Uyên đóng cửa lại, bật hệ thống lọc pheromone ở mức thấp rồi ngồi xuống cạnh y, cách nửa cánh tay. “Tôi thả một chút. Nếu không đủ thì nói với tôi.”
Thẩm Từ Du gật đầu. Pheromone gỗ tuyết tùng chậm rãi lan ra, trầm ấm và dịu hơn thuốc rất nhiều. Y nhắm mắt, cảm giác nóng sau gáy được xoa dịu, nhưng một loại trống rỗng rất mỏng sau kỳ phát tình vẫn còn đó. Đây là phản ứng bình thường của Omega khi gặp Alpha tương thích cao nhưng chưa đánh dấu tạm thời, cơ thể đã quen được pheromone trấn an trong kỳ phát tình, sau đó sẽ xuất hiện cảm giác thiếu hụt ngắn hạn. Bác sĩ Triệu từng nói có thể dùng ôm, hôn hoặc tiếp xúc pheromone ngắn để vượt qua, không nhất thiết phải đánh dấu.
“Hạ Trường Uyên.” Thẩm Từ Du mở mắt. “Nếu chỉ trấn an thế này, cảm giác thiếu hụt sẽ kéo dài bao lâu?”
Hạ Trường Uyên dừng lại. “Bác sĩ nói một đến ba ngày.”
“Còn đánh dấu tạm thời?”
Cả phòng bỗng yên tĩnh. Hạ Trường Uyên nhìn y, hô hấp trở nên chậm hơn rất nhiều. Đánh dấu tạm thời trong thế giới ABO không phải chuyện tùy tiện, nhất là với Omega cấp cao như Thẩm Từ Du. Dấu cắn lên tuyến thể sẽ khiến pheromone Alpha lưu lại trong cơ thể y vài tuần, giúp y ổn định sau kỳ phát tình, giảm đau tuyến thể, nhưng cũng tạo ra sự liên kết sinh lý rõ ràng giữa hai người. Dù không có giá trị pháp lý như đánh dấu hoàn toàn, nó vẫn là một ranh giới thân mật hơn rất nhiều so với ôm hôn.
“Từ Du.” Hạ Trường Uyên khàn giọng. “Anh đang tỉnh táo không?”
“Rất tỉnh táo.”
“Anh hỏi vì khó chịu, hay vì muốn?”
“Cả hai.” Thẩm Từ Du nhìn hắn, không né tránh. “Tôi không ghét pheromone của cậu. Sau kỳ phát tình, cơ thể tôi cũng cần nó. Nếu đánh dấu tạm thời có thể giúp tuyến thể ổn định hơn, tôi muốn cân nhắc.”
Hạ Trường Uyên siết tay. “Đánh dấu tạm thời không chỉ là phương án y tế. Nó sẽ khiến anh mang mùi của tôi vài tuần. Người khác ngửi thấy sẽ biết anh đã để một Alpha chạm vào tuyến thể.”
“Cậu nghĩ tôi sợ?”
“Không phải sợ.” Hắn nhìn y, giọng rất thấp. “Tôi sợ anh sau này hối hận.”
Thẩm Từ Du im lặng vài giây, rồi chậm rãi nói: “Hạ Trường Uyên, tôi hai mươi bốn tuổi, là gia chủ Thẩm gia. Tôi biết đánh dấu tạm thời nghĩa là gì, cũng biết để Alpha chạm vào tuyến thể nghĩa là gì. Tôi không phải vì phát tình mơ hồ mà hỏi cậu, cũng không phải vì cần pheromone nên tùy tiện chọn. Nếu chỉ cần ổn định tuyến thể, tôi có thể gọi bác sĩ, dùng thuốc, hoặc vào phòng cách ly.”
Hạ Trường Uyên nhìn y, cổ họng nghẹn lại.
“Nhưng tôi đến phòng cậu.” Thẩm Từ Du nói tiếp, giọng thấp hơn. “Cậu hiểu không?”
Hạ Trường Uyên cúi đầu, đôi mắt đỏ lên rất nhanh. Hắn hiểu, chính vì hiểu nên mới càng không dám động. Kiếp trước Thẩm Từ Du từng cho hắn quá nhiều tín hiệu, quá nhiều cơ hội, nhưng hắn luôn chậm chạp, luôn tự ti, luôn dùng quan hệ thân thể để che đi tình cảm. Kiếp này người này lại chủ động đi đến trước mặt hắn, nói rằng y đến phòng hắn, hỏi hắn có hiểu không. Nếu hắn còn giả vờ không hiểu, vậy hắn thật sự không xứng được làm lại lần này.
“Tôi hiểu.” Hạ Trường Uyên nói khàn giọng. “Nhưng trước khi quyết định, gọi bác sĩ Triệu xác nhận một lần. Tôi muốn đảm bảo đánh dấu tạm thời lúc này thật sự tốt cho cơ thể anh.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn một lúc, rồi gật đầu. “Được.”
Cuộc gọi với bác sĩ Triệu kéo dài mười phút. Sau khi nghe tình trạng của Thẩm Từ Du, ông xác nhận đánh dấu tạm thời có thể giúp y ổn định tuyến thể sau kỳ phát tình, nhất là trong trường hợp hai người có độ tương thích rất cao và Alpha có khả năng kiểm soát tốt. Tuy nhiên, bác sĩ cũng nhắc rõ rằng quá trình đánh dấu cần sự đồng thuận liên tục, Alpha không được cắn quá sâu, sau khi đánh dấu phải theo dõi nhiệt độ tuyến thể trong hai giờ. Thẩm Từ Du nghe xong, bình tĩnh nói cảm ơn rồi cúp máy.
Hạ Trường Uyên đặt điện thoại xuống, vẫn nhìn y. “Anh vẫn muốn?”
“Ừm.”
“Từ Du, nếu trong quá trình anh đổi ý, tôi sẽ dừng ngay.”
“Được.”
“Nếu sau khi đánh dấu anh thấy không thoải mái, tôi sẽ gọi bác sĩ.”
“Được.”
“Nếu ngày mai anh muốn giải thích với người Thẩm gia rằng đây là quyết định y tế, tôi sẽ phối hợp.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn, bỗng đưa tay chạm lên mặt hắn. “Hạ Trường Uyên, cậu có thể bớt căng thẳng không?”
Hắn nhắm mắt một thoáng, tựa nhẹ vào lòng bàn tay y. “Tôi sợ mình vui quá sẽ quên mất phải cẩn thận.”
Thẩm Từ Du hơi mềm lòng. “Vậy nhớ kỹ, tôi cho phép cậu vui.”
Hạ Trường Uyên mở mắt nhìn y, trong mắt có ánh nước rất mỏng. Một lúc sau, hắn chậm rãi cúi xuống hôn lên môi y. Nụ hôn lần này rất dịu, như một lời xin phép cuối cùng, cũng như một lời cảm ơn không nói ra. Thẩm Từ Du đáp lại hắn, tay đặt trên vai hắn, để pheromone bạch trà chậm rãi mở ra trong không gian riêng tư của căn phòng. Gỗ tuyết tùng và rượu mạnh bao lấy y, không còn xa cách như những lần trấn an ban đầu, mà thân mật hơn, rõ ràng hơn, mang theo sự quyến luyến không thể phủ nhận.
Khi nụ hôn tách ra, Thẩm Từ Du xoay người, vén phần tóc sau gáy sang một bên. Tuyến thể của Omega lộ ra dưới ánh đèn ấm, hơi đỏ vì vừa qua kỳ phát tình, yếu ớt nhưng cũng rất đẹp, như một cánh cửa mà y chưa từng dễ dàng mở cho ai. Hạ Trường Uyên nhìn tuyến thể ấy, bản năng Alpha gần như sôi lên, nhưng tình yêu và sự đau lòng còn mạnh hơn bản năng rất nhiều. Hắn cúi xuống trước, không cắn ngay, chỉ hôn rất nhẹ lên vùng da cách tuyến thể một chút.
Thẩm Từ Du hơi run. “Cậu đang làm gì?”
“Để anh quen trước.” Hạ Trường Uyên khàn giọng. “Nếu sợ thì nói.”
“Không sợ.”
“Đau cũng nói.”
“Ừm.”
Hạ Trường Uyên hít một hơi rất chậm, pheromone được thả ra đều và ấm. Hắn dùng một tay đỡ vai Thẩm Từ Du, tay còn lại đặt trên eo y, không giữ quá chặt để y có thể rời đi bất cứ lúc nào. Sau đó, hắn cúi xuống cắn lên tuyến thể của y. Động tác rất chuẩn, không sâu quá, không thô bạo, pheromone Alpha theo dấu cắn tràn vào cơ thể Omega từng chút, rượu mạnh và gỗ tuyết tùng hòa vào bạch trà, tạo thành một liên kết tạm thời rõ ràng mà dịu dàng.
Thẩm Từ Du cứng người trong khoảnh khắc đầu, sau đó hơi thở run lên. Cảm giác bị đánh dấu không giống ôm hôn, cũng không giống pheromone trấn an bên ngoài, nó trực tiếp hơn, thân mật hơn, như thể một phần khí tức của Hạ Trường Uyên thật sự bước vào cơ thể y. Tuyến thể đang khó chịu nhanh chóng được xoa dịu, cảm giác thiếu hụt sau kỳ phát tình dần bị lấp đầy, nhưng cùng lúc đó, tim y cũng đập nhanh hơn vì sự gần gũi quá mức này. Y nắm lấy tay Hạ Trường Uyên đặt trên eo mình, không đẩy ra, chỉ siết nhẹ.
Hạ Trường Uyên lập tức dừng lực cắn, chậm rãi rút pheromone về mức ổn định. Hắn không rời khỏi ngay, mà dùng môi nhẹ nhàng hôn quanh dấu cắn, như dỗ dành một vết thương. Thẩm Từ Du thở ra một hơi, cả người hơi mềm xuống, nhưng vẫn giữ tỉnh táo. Hắn đỡ y xoay lại, thấy khóe mắt y hơi đỏ vì phản ứng tuyến thể, lập tức đau lòng đến mức hôn nhẹ lên mí mắt y.
“Đau không?” hắn hỏi.
“Không đau.” Thẩm Từ Du dựa vào vai hắn, giọng khàn hơn. “Hơi tê.”
“Có khó chịu không?”
“Không.” Y nhắm mắt. “Rất ổn.”
Hạ Trường Uyên ôm y, pheromone gỗ tuyết tùng sau đánh dấu tạm thời dịu xuống như dòng nước ấm. Hắn biết dấu cắn này không phải lời hứa trọn đời, càng không phải đánh dấu hoàn toàn, nhưng đối với hắn đã là thứ quý giá không thể tưởng tượng. Kiếp trước, hắn từng có cơ hội đánh dấu tạm thời cho Thẩm Từ Du trong những kỳ phát tình của y, nhưng hắn luôn dùng chất ức chế và quan hệ thân thể thay thế, sợ ràng buộc, sợ trách nhiệm, sợ thừa nhận mình yêu. Kiếp này, khi dấu cắn của hắn thật sự lưu trên tuyến thể y, điều đầu tiên hắn cảm thấy không phải chiếm hữu, mà là run rẩy muốn bảo vệ.
Thẩm Từ Du tựa vào lòng hắn một lúc, sau đó mở mắt. “Hạ Trường Uyên.”
“Tôi đây.”
“Cậu run.”
Hắn cúi đầu, lúc này mới nhận ra tay mình thật sự đang run rất nhẹ. “Vui quá.”
“Chỉ vì đánh dấu tạm thời?”
“Không chỉ.” Hạ Trường Uyên ôm y chặt hơn một chút, giọng khàn đến mức gần như nghẹn lại. “Vì anh cho phép tôi ở gần hơn.”
Thẩm Từ Du im lặng vài giây, rồi nâng tay chạm lên lưng hắn. “Vậy ở gần hơn một chút cũng được.”
Hạ Trường Uyên cúi đầu hôn y. Lần này Thẩm Từ Du không né, thậm chí còn chủ động đáp lại. Dấu đánh tạm thời khiến pheromone của hai người thân mật hơn trước rất nhiều, chỉ một nụ hôn cũng đủ làm bạch trà và gỗ tuyết tùng quấn lấy nhau đến khó tách. Nhưng Hạ Trường Uyên vẫn không làm gì vượt quá giới hạn, dù hơi thở đã nặng, dù bản năng Alpha sau đánh dấu đang kêu gào muốn giữ Omega trong lòng lâu hơn. Hắn dừng lại đúng lúc, tựa trán vào trán y, cố gắng thở chậm.
Thẩm Từ Du nhìn hắn, bỗng hỏi: “Khó chịu?”
“Có một chút.” Hắn đáp thật. “Nhưng chịu được.”
“Lại chịu được?”
“Lần này thật sự chịu được.” Hạ Trường Uyên cười khàn. “Nếu anh còn nhìn tôi như vậy thì chưa chắc.”
Thẩm Từ Du hơi nhướng mày. “Tôi nhìn cậu thế nào?”
“Như đang nghĩ có nên hôn tôi thêm một lần không.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn hai giây, sau đó thật sự hôn hắn thêm một lần. Hạ Trường Uyên bị nụ hôn chủ động ấy làm cho toàn thân cứng lại, rồi lập tức ôm lấy eo y, hôn lại sâu hơn một chút. Không khí trong phòng nóng lên, nhưng vẫn nằm trong giới hạn cả hai có thể kiểm soát. Khi tách ra, Thẩm Từ Du tựa vào vai hắn, giọng thấp và hơi khàn.
“Đêm nay cậu sang phòng tôi.” Y nói.
Hạ Trường Uyên cứng người. “Từ Du?”
“Không làm gì khác.” Thẩm Từ Du nhắm mắt, mùi bạch trà sau đánh dấu đã ổn hơn rất nhiều. “Bác sĩ nói sau đánh dấu tạm thời cần theo dõi hai giờ. Tôi không muốn nửa đêm gọi cậu qua.”
Hạ Trường Uyên nhìn y, cố đè ý cười xuống. “Chỉ vì theo dõi?”
“Ừm.”
“Vậy tôi ngủ sofa?”
Thẩm Từ Du mở mắt nhìn hắn. “Giường của tôi không nhỏ đến mức không chứa nổi cậu.”
Hạ Trường Uyên cảm thấy trái tim mình lại bị người này nhẹ nhàng kéo một cái. Hắn không hỏi thêm, sợ hỏi nữa y đổi ý, chỉ bế y lên sau khi được y gật đầu, đưa về phòng ngủ chính. Lần này Thẩm Từ Du không còn vì bị kỳ phát tình hành hạ mà cần hắn bế, mà là sau đánh dấu tạm thời cơ thể hơi mềm, còn hắn cũng muốn ôm y bằng tất cả sự cẩn thận. Quản gia đứng dưới lầu nhìn hai người đi qua hành lang, rất biết điều mà quay đầu rời đi, không để ai lên tầng quấy rầy.
Trong phòng ngủ chính, Hạ Trường Uyên đặt Thẩm Từ Du xuống giường, kiểm tra nhiệt độ tuyến thể, ghi lại thời gian đánh dấu và chỉ số pheromone theo lời bác sĩ. Thẩm Từ Du nằm nghiêng trên gối, nhìn hắn nghiêm túc đến mức như đang xử lý dự án bạc tỷ. Y vốn còn chút ngại vì dấu cắn sau gáy, nhưng thấy dáng vẻ này lại dần bình tĩnh lại. Dường như chỉ cần là Hạ Trường Uyên, ngay cả chuyện thân mật nhất cũng không khiến y cảm thấy bị mạo phạm.
“Cậu ghi kỹ như vậy làm gì?” Thẩm Từ Du hỏi.
“Để nếu có phản ứng bất thường, tôi nói rõ được với bác sĩ.”
“Không có gì bất thường.”
“Vẫn phải ghi.”
“Cứng nhắc.”
Hạ Trường Uyên đặt bút xuống, đi đến bên giường. “Vậy bây giờ tôi không cứng nhắc nữa, có thể nằm xuống không?”
Thẩm Từ Du nhìn hắn, nhàn nhạt nói: “Cậu hỏi hơi nhiều.”
Hắn cười rất nhẹ, nằm xuống bên cạnh y. Hai người cách nhau một khoảng nhỏ, nhưng dấu đánh tạm thời khiến pheromone liên kết rất rõ, dù không chạm sát cũng có thể cảm nhận được đối phương ở ngay bên cạnh. Thẩm Từ Du nhắm mắt một lúc, rồi chậm rãi dịch lại gần hơn. Hạ Trường Uyên lập tức nâng tay, để y tựa vào ngực mình, cằm nhẹ đặt trên tóc y.
“Ngủ đi.” Hắn thấp giọng nói. “Tôi ở đây.”
“Ngày mai họp gia tộc, đừng để người ta kích động.” Thẩm Từ Du nhắm mắt dặn.
“Ừm.”
“Nếu họ nói khó nghe về xuất thân của cậu, không cần nhịn đến mức tổn thương mình.”
“Được.”
“Nếu họ nói về dấu đánh dấu tạm thời…” Y dừng một chút, giọng thấp hơn. “Cậu cũng không được tỏ ra như chúng ta làm chuyện sai.”
Hạ Trường Uyên ôm y chặt hơn một chút. “Chúng ta không sai. Anh cần ổn định tuyến thể, tôi là Alpha tương thích của anh, đánh dấu tạm thời có sự đồng thuận và xác nhận y tế. Không ai có quyền dùng chuyện này làm nhục anh.”
Thẩm Từ Du mở mắt trong lòng hắn. “Vậy nếu họ nói tôi bị cậu ảnh hưởng nên mất phán đoán?”
“Tôi sẽ nói người mất phán đoán là họ.” Hạ Trường Uyên đáp rất bình tĩnh. “Một gia chủ có thể vừa xử lý Đông Dạ, vừa đầu tư Khải Nguyên, vừa phát hiện nội gián Thẩm gia sau kỳ phát tình, nếu vậy còn bị gọi là mất phán đoán, thì đám Alpha khỏe mạnh ngồi không ăn cổ tức kia nên tự thấy xấu hổ.”
Thẩm Từ Du im lặng vài giây, rồi bật cười rất khẽ. “Ngày mai nhớ nói câu này.”
“Được.”
Y không nói nữa, hơi thở dần đều. Hạ Trường Uyên ôm người trong lòng, cảm nhận dấu đánh tạm thời giữa hai người, trong lòng vừa bình yên vừa căng thẳng. Hắn biết ngày mai sẽ không dễ dàng, Thẩm Minh Chương đã có liên quan đến Đông Dạ, chắc chắn sẽ dùng mọi cách công kích hắn và Thẩm Từ Du trước mặt người trong gia tộc. Nhưng lần này hắn không sợ bị nói là Alpha nghèo, không sợ bị nhắc đến hộp đêm, càng không sợ quan hệ của họ bị đặt dưới ánh mắt soi mói.
Bởi vì Thẩm Từ Du đã cho hắn một vị trí.
Và hắn sẽ đứng thẳng ở đó.
(Hết chương 8)
Bình luận 💬 0