Chương 12: Đừng Chạm Vào Tuyến Thể Của Anh Ấy
Bãi xe cũ phía tây nằm sát khu công nghiệp bỏ hoang, xung quanh là những dãy nhà kho thấp đã ngừng sử dụng, mặt đường loang lổ vệt dầu và nước mưa. Đêm xuống, nơi này gần như không còn người qua lại, chỉ có vài ngọn đèn vàng cũ kỹ chập chờn trên cột điện, ánh sáng rơi xuống nền xi măng như những mảnh vỡ lạnh lẽo. Xe của Thẩm Từ Du không tiến vào ngay mà dừng ở con đường phụ cách bãi xe hơn hai trăm mét, phía sau còn có hai xe bảo vệ của Thẩm thị và xe kỹ thuật theo dõi tín hiệu. Hạ Trường Uyên ngồi bên cạnh y, trên cổ dán miếng ổn định Alpha, nhưng pheromone gỗ tuyết tùng vẫn căng lên rất nhẹ vì nơi này quá giống một góc trong ác mộng cũ của hắn.
Thẩm Từ Du nhìn màn hình theo dõi trên máy tính bảng, giọng bình tĩnh: “Bác sĩ phụ tá tên Trịnh Khải, Beta, làm việc với bác sĩ Triệu ba năm. Hắn không có khả năng trực tiếp bị pheromone ảnh hưởng, vậy chỉ còn tiền hoặc điểm yếu.”
Trợ lý Tống ngồi ghế phụ đáp: “Đội điều tra vừa gửi tin. Trịnh Khải có em trai là Alpha cấp B, từng ra vào Đông Dạ nửa năm trước, sau đó bị tổn thương tuyến thể vì nghi dùng Bạo Tín. Hồ sơ điều trị bị giấu, chi phí do một tài khoản liên quan nhà họ Chu thanh toán.”
Hạ Trường Uyên nhìn màn hình, giọng trầm xuống: “Vậy hắn bị ép hoặc bị mua bằng hồ sơ của em trai.”
Thẩm Từ Du lạnh nhạt nói: “Bị ép không có nghĩa là vô tội. Hắn chạm vào hồ sơ tuyến thể của tôi, biết rõ dữ liệu đó nếu rơi vào tay Đông Dạ sẽ gây hậu quả gì.”
“Ừm.” Hạ Trường Uyên quay sang nhìn y. “Lát nữa nếu tình hình không ổn, anh ở trong xe.”
Thẩm Từ Du ngẩng đầu. “Cậu lại định bước xuống trước?”
“Không phải một mình.” Hắn lập tức đáp. “Bảo vệ đi cùng tôi. Anh ở trong xe kết nối video, chỉ huy toàn bộ. Nếu anh xuống, Nghiêm Hạo chỉ cần thả thiết bị mô phỏng pheromone hoặc chất kích thích Omega giả, tuyến thể của anh vẫn có thể bị ảnh hưởng.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn vài giây. “Cậu nói hợp lý, nhưng giọng nghe như đang ra lệnh.”
Hạ Trường Uyên khựng lại, lập tức dịu giọng: “Tôi đang thương lượng với anh.”
“Thương lượng mà nói ‘anh ở trong xe’?”
“Tôi sợ.” Hắn nhìn y, không che giấu nữa. “Từ Du, lần này bọn họ nhắm vào hồ sơ tuyến thể của anh. Tôi biết anh không yếu, cũng biết anh không thích bị giữ phía sau, nhưng chỉ cần nghĩ đến bọn họ muốn dùng kỳ phát tình của anh làm bẫy, tôi đã không thể bình tĩnh.”
Thẩm Từ Du im lặng. Dấu đánh dấu tạm thời sau gáy y vì pheromone của hắn dao động mà hơi nóng, nhưng cảm giác đó không khó chịu, ngược lại giống như một lời cầu xin rất rõ ràng truyền qua liên kết ngắn hạn. Y có thể cứng rắn bác bỏ rất nhiều người, nhưng rất khó xem nhẹ nỗi sợ của Hạ Trường Uyên, nhất là khi nỗi sợ đó không xuất phát từ ham muốn kiểm soát mà từ những vết thương hắn vẫn chưa thể nói thành lời. Cuối cùng, y đặt máy tính bảng xuống, nói chậm rãi: “Tôi ở trong xe. Nhưng tai nghe của cậu phải luôn mở, camera gắn ngực không được tắt, và nếu tôi bảo rút lui, cậu lập tức rút.”
Hạ Trường Uyên thở ra nhẹ đến mức gần như không nghe thấy. “Được.”
“Không được vì thấy Nghiêm Hạo mà mất kiểm soát.”
“Được.”
“Không được để ai chạm vào tuyến thể.”
“Được.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn, bỗng đưa tay chỉnh lại miếng dán ổn định sau gáy hắn. Đầu ngón tay y chạm rất nhẹ, nhưng Hạ Trường Uyên vẫn cứng người trong nháy mắt. Y nhận ra, giọng thấp xuống: “Tuyến thể của cậu cũng là điểm yếu. Đừng chỉ nhìn chằm chằm tôi.”
Hạ Trường Uyên hơi nghiêng đầu để y chỉnh dễ hơn, ánh mắt mềm xuống. “Tôi nhớ rồi.”
Tín hiệu chất đánh dấu trên màn hình dừng lại ở nhà kho số ba phía sau bãi xe. Camera xa ghi được Trịnh Khải bước xuống từ một chiếc xe xám, trong tay cầm túi tài liệu nhỏ, dáng vẻ hoảng loạn. Không lâu sau, một người đàn ông mặc áo khoác đen xuất hiện từ cửa hông nhà kho, mặt bị mũ che khuất, nhưng dáng đi và tư thế cúi đầu nhìn điện thoại khiến Hạ Trường Uyên lập tức nhận ra. Nghiêm Hạo vẫn chưa rời khỏi thành phố, thậm chí còn dám xuất hiện để nhận hồ sơ giả, điều này chứng tỏ hắn hoặc quá tự tin vào người báo tin trong cơ quan quản chế, hoặc phía sau hắn còn có kẻ đủ sức che chắn.
Thẩm Từ Du ra lệnh qua kênh nội bộ: “Đội một giữ vòng ngoài, đội hai chặn lối thoát nước phía tây, đội kỹ thuật khóa tín hiệu trong phạm vi ba trăm mét nhưng để lại một đường giả cho bọn họ gửi dữ liệu ra ngoài. Không bắt vội, để xem hồ sơ đi đâu.”
Trợ lý Tống đáp: “Rõ.”
Hạ Trường Uyên mở cửa xe. Trước khi bước xuống, hắn quay lại nhìn Thẩm Từ Du. Y không nói gì thêm, chỉ đưa tay nắm cổ tay hắn một chút, lực rất chắc. Một cái nắm ngắn ngủi, nhưng đủ để hắn nhớ mình không còn là thiếu niên bị Đông Dạ dụ vào bóng tối năm nào. Hắn cúi đầu hôn rất nhẹ lên mu bàn tay y, lần này có hỏi bằng ánh mắt trước, thấy y không rút tay mới chạm môi. Sau đó hắn buông ra, xuống xe cùng hai bảo vệ Alpha đã dùng thuốc ổn định.
Không khí gần bãi xe nồng mùi kim loại cũ, dầu máy và một lớp pheromone nhân tạo rất nhạt. Hạ Trường Uyên vừa bước qua cổng rỉ sét đã nhíu mày, bởi mùi này không thuộc về Alpha hay Omega thật, mà là hương tổng hợp thường dùng trong thiết bị mô phỏng để kích thích bản năng. Hắn lập tức nói qua tai nghe: “Có thiết bị phát tán pheromone giả. Nồng độ thấp, tạm thời chưa ảnh hưởng tôi.”
Giọng Thẩm Từ Du vang lên ngay: “Đừng vào sâu nếu nồng độ tăng.”
“Ừm.”
Bảo vệ bên cạnh dùng máy kiểm tra cầm tay quét qua không khí, xác nhận có phân tử mô phỏng Omega cấp thấp và một lượng rất nhỏ chất kích thích Alpha dạng bay hơi. Hạ Trường Uyên nhìn chỉ số, ánh mắt lạnh hơn. Bẫy này không đủ làm hắn mất kiểm soát ngay, nhưng nếu là một Alpha trẻ chưa có kinh nghiệm, lại bị khiêu khích bằng ngôn ngữ và pheromone giả trong không gian kín, rất dễ nóng đầu. Đông Dạ quả nhiên không định chỉ giao dịch, bọn họ muốn ghi lại cảnh hắn bị kích thích trước, sau đó dùng mẫu giả và hồ sơ tuyến thể của Thẩm Từ Du dựng thành câu chuyện theo ý muốn.
Bên trong nhà kho số ba, Trịnh Khải đang run rẩy đưa túi tài liệu cho Nghiêm Hạo. Nghiêm Hạo mở ra xem vài trang, bật cười một tiếng. “Thẩm Từ Du quả nhiên đang có dao động pheromone sau đánh dấu tạm thời. Omega cấp cao thì sao, bị Alpha cắn một cái chẳng phải cũng phải nằm chờ thuốc?”
Trịnh Khải thấp giọng: “Tài liệu tôi đưa rồi. Anh phải xóa hồ sơ của em trai tôi.”
“Gấp gì?” Nghiêm Hạo vỗ vai hắn. “Đợi chuyện xong, tiền cũng có, hồ sơ cũng xóa. Nhưng nếu mày dám lừa tao, đừng nói em trai mày, ngay cả mày cũng đừng mong giữ được giấy phép hành nghề.”
Hạ Trường Uyên đứng ngoài cửa hông nghe đoạn đối thoại này qua thiết bị thu âm, ánh mắt lạnh đến mức bảo vệ bên cạnh cũng vô thức căng thẳng. Trong tai nghe, Thẩm Từ Du nói: “Trường Uyên, bình tĩnh.”
“Tôi bình tĩnh.” Hắn đáp, giọng rất thấp. “Tôi sẽ không để hắn dùng tên anh nói tiếp quá lâu.”
Nghiêm Hạo dường như đã nhận ra bên ngoài có động tĩnh. Hắn không hoảng, ngược lại cười lớn hơn, cố ý nâng giọng: “Hạ Trường Uyên, đến rồi thì vào đi. Tao biết mày sẽ không nhịn được. Alpha như mày, dù mặc vest hay đi theo Omega hào môn, trong xương vẫn là loại thích dùng nắm đấm nói chuyện thôi.”
Bảo vệ nhìn Hạ Trường Uyên, chờ chỉ thị. Hạ Trường Uyên không lập tức bước vào, chỉ chậm rãi mở camera gắn ngực về hướng cửa, sau đó nói với Thẩm Từ Du: “Tôi vào trong phạm vi cửa. Không đi quá ba mét.”
Thẩm Từ Du đáp: “Cho phép. Nếu hắn kích pheromone, lùi ngay.”
Hạ Trường Uyên bước qua cửa hông. Nhà kho tối hơn bên ngoài, vài ngọn đèn treo trên cao chớp nháy, giữa sàn đặt một bàn kim loại, trên đó có túi tài liệu, vài miếng dán ổn định Alpha chưa mở và một thiết bị nhỏ đang phát tán pheromone giả. Nghiêm Hạo đứng sau bàn, gương mặt trẻ hơn ký ức của hắn nhưng ánh mắt vẫn giống hệt, ngạo mạn, hứng thú, tàn nhẫn. Hạ Trường Uyên nhìn người này, tiếng gió trên cầu vượt trong ký ức lại thoáng lướt qua tai, nhưng lần này hắn nghe thấy thêm giọng Thẩm Từ Du trong tai nghe, rất gần, rất rõ.
Nghiêm Hạo nhướng mày. “Không tệ. Tao còn tưởng mày sẽ lao vào đánh tao ngay.”
Hạ Trường Uyên bình tĩnh đáp: “Đánh anh bây giờ không đáng.”
“Ồ? Theo Thẩm Từ Du mấy ngày đã học được làm chó văn minh rồi?”
Bảo vệ phía sau sắc mặt lạnh xuống, nhưng Hạ Trường Uyên vẫn không động. Hắn nhìn Nghiêm Hạo, giọng đều đều: “Anh hẹn tôi đến, lại lấy hồ sơ giả từ Trịnh Khải, còn bật thiết bị mô phỏng pheromone. Muốn tôi mất kiểm soát thì ít nhất nên chuẩn bị tốt hơn. Nồng độ này chỉ đủ kích thích Alpha cấp B, đối với tôi hơi rẻ tiền.”
Nghiêm Hạo nheo mắt. “Hồ sơ giả?”
Trịnh Khải lập tức biến sắc. Nghiêm Hạo cầm tập giấy lên nhìn, nhưng người như hắn không hiểu y học tuyến thể đủ sâu để nhận ra. Hạ Trường Uyên nhìn phản ứng đó, biết bẫy đã khép lại một nửa. Hắn không cần bắt Nghiêm Hạo tại chỗ bằng nắm đấm, chỉ cần để hắn thừa nhận mình có ý đồ dùng hồ sơ tuyến thể của Thẩm Từ Du và thiết bị pheromone, mọi lời sau đó đều là chứng cứ.
“Anh thật sự nghĩ Thẩm Từ Du sẽ để dữ liệu tuyến thể thật rơi vào tay một bác sĩ phụ tá có quyền hạn thấp?” Hạ Trường Uyên nói. “Hay anh quá quen với việc mua người nghèo, mua người bị ép, nên quên mất không phải ai cũng giống Đông Dạ?”
Nghiêm Hạo cười lạnh. “Mày thì cao quý lắm sao? Hạ Trường Uyên, hồ sơ của mày năm đó tao xem rồi. Mồ côi, nghèo, nóng tính, đẹp mã, Alpha cấp cao, thiếu tiền học phí. Nếu không phải Thẩm Từ Du chen ngang, mày vốn nên là người của Đông Dạ. Đừng giả vờ sạch sẽ trước mặt tao.”
Hạ Trường Uyên nhìn hắn, trong lòng không còn đau như khi vừa biết chuyện cô nhi viện. Có lẽ vì Thẩm Từ Du đã ôm hắn, có lẽ vì hắn đã nhìn rõ bản thân hiện tại không còn là dòng ghi chú trong hồ sơ kia. Hắn thậm chí có thể bình tĩnh đáp: “Tôi từng nghèo là thật, từng nóng nảy cũng là thật. Nhưng anh nói sai một điều. Tôi chưa bao giờ nên là người của Đông Dạ.”
Nghiêm Hạo cười nhạo. “Vậy mày nên là người của ai? Thẩm Từ Du? Một Omega cao quý dùng pheromone và tiền kéo mày về làm chó?”
Giọng Thẩm Từ Du trong tai nghe vẫn rất ổn: “Đừng phản ứng theo hắn.”
Hạ Trường Uyên hơi cúi đầu, khóe môi lạnh nhạt cong lên. “Tôi là người của chính tôi. Tôi muốn đứng cạnh Thẩm Từ Du, không phải vì anh ấy mua tôi, mà vì tôi chọn anh ấy. Sự khác biệt này có lẽ Đông Dạ không hiểu, vì các anh chỉ biết mua bán người khác.”
Nghiêm Hạo sắc mặt cuối cùng trầm xuống. Hắn đưa tay về phía thiết bị trên bàn, Hạ Trường Uyên lập tức lùi nửa bước đúng như đã hứa. Nhưng thiết bị còn chưa kịp tăng nồng độ, đội kỹ thuật của Thẩm thị đã khóa tín hiệu điều khiển từ xa, chiếc hộp phát tán pheromone chỉ chớp đèn đỏ rồi tắt ngúm. Cùng lúc đó, đội bảo vệ từ hai bên cửa tiến vào, chặn các lối ra. Trịnh Khải sợ đến mức chân mềm, lập tức giơ tay.
Nghiêm Hạo lại không hoảng loạn như dự đoán. Hắn nhìn quanh một vòng, rồi bật cười. “Thẩm Từ Du đúng là có chút bản lĩnh. Nhưng mày nghĩ chỉ bắt được tao ở đây là xong? Mẫu pheromone của mày, hồ sơ tuyến thể của hắn, dữ liệu Khải Nguyên, tất cả đều đã có người nhận rồi. Đêm nay nếu tao không ra ngoài, đoạn video chuẩn bị sẵn vẫn sẽ được tung ra.”
Hạ Trường Uyên nhìn hắn. “Video giả?”
“Người ngoài không quan tâm thật giả.” Nghiêm Hạo cười. “Họ chỉ muốn thấy một Omega gia chủ bị Alpha cấp S làm rối kỳ phát tình, muốn thấy Thẩm Từ Du vốn lạnh lùng cao quý thật ra cũng chỉ là Omega nằm dưới pheromone của Alpha. Đến lúc đó, Thẩm gia, cổ đông, truyền thông, ai sẽ tin các người trong sạch?”
Trong xe, Thẩm Từ Du nghe rõ từng chữ, sắc mặt không hề thay đổi nhưng ánh mắt đã lạnh đến cực điểm. Y mở kênh truyền thông nội bộ, ra lệnh: “Pháp lý và truyền thông chuẩn bị phương án công khai. Đội kỹ thuật truy đường phát tán video. Nếu Nghiêm Hạo nói đã có người nhận dữ liệu, vậy người đó nhất định chờ tín hiệu hắn mất liên lạc.”
Trợ lý Tống lập tức đáp: “Đang truy. Có một gói dữ liệu mã hóa vừa được kích hoạt từ máy chủ Đông Dạ, hướng gửi đến ba diễn đàn ngầm và một tài khoản truyền thông giải trí.”
Thẩm Từ Du nói: “Chặn một nửa, thả một nửa bản đã gắn truy vết. Tôi muốn biết người nhận cuối cùng là ai.”
Trong nhà kho, Hạ Trường Uyên cũng nghe thấy lệnh của y. Sự bình tĩnh của Thẩm Từ Du giống một sợi dây giữ hắn vững vàng. Nghiêm Hạo vẫn đang cố kích hắn, thậm chí bước tới gần hơn, cố ý hạ giọng: “Mày biết tao ghét nhất loại Alpha như mày không? Rõ ràng sinh ra ở đáy bùn, lại tưởng có Omega kéo một tay là có thể làm người sạch sẽ. Tao nói cho mày biết, bùn dính lên người rồi thì cả đời cũng không rửa sạch.”
Hạ Trường Uyên nhìn hắn, giọng rất thấp: “Vậy sao anh phải cố kéo tôi về bùn? Vì anh sợ tôi thật sự rửa sạch được?”
Nghiêm Hạo biến sắc trong nháy mắt. Hạ Trường Uyên biết mình nói trúng. Người như Nghiêm Hạo không chỉ kiếm tiền bằng cách kéo người xuống, hắn còn cần chứng minh rằng không ai bò khỏi bùn mà tốt hơn hắn. Nếu Hạ Trường Uyên thật sự đi một con đường sạch, thật sự đứng cạnh Thẩm Từ Du bằng năng lực, vậy mọi lời hắn dùng để lừa những Alpha nghèo khác đều trở nên nực cười.
Bảo vệ tiến lên muốn khống chế Nghiêm Hạo, nhưng đúng lúc ấy, hắn đột nhiên bóp vỡ một ống thuốc nhỏ giấu trong tay áo. Mùi cay nồng lập tức tràn ra, không phải pheromone Omega giả mà là chất kích thích Alpha nồng độ cao. Bảo vệ Alpha hai bên dù đã dùng thuốc ổn định vẫn bị kích thích trong nháy mắt, động tác chậm lại. Hạ Trường Uyên phản ứng rất nhanh, lập tức nín thở lùi ra, nhưng tuyến thể sau gáy vẫn nóng lên dữ dội.
Thẩm Từ Du nghe tiếng cảnh báo chỉ số qua thiết bị, giọng lập tức sắc hơn: “Trường Uyên, lùi ra!”
Hạ Trường Uyên lùi thêm hai bước, nhưng Nghiêm Hạo đã nhân cơ hội lao về phía cửa hông, tay còn cầm một ống thuốc khác. Một bảo vệ Beta từ ngoài cửa chặn lại, không bị pheromone ảnh hưởng, nhưng Nghiêm Hạo trực tiếp đập ống thuốc xuống đất, khiến mùi kích thích lan rộng hơn. Hạ Trường Uyên cảm thấy máu trong cơ thể như bị đốt, bản năng Alpha kêu gào muốn áp chế toàn bộ không gian, nhưng hắn cắn chặt răng, một tay ấn lên miếng dán ổn định sau gáy, tay còn lại bật chế độ khẩn cấp trên đồng hồ.
“Không được đuổi theo.” Thẩm Từ Du ra lệnh qua tai nghe. “Đội Beta chặn lối tây, đội Alpha rút ra khỏi vùng thuốc.”
Nghiêm Hạo cười lớn, giọng đầy ác ý: “Sao vậy, Alpha cấp S cũng chỉ biết nghe lời Omega sao? Hạ Trường Uyên, mày có còn máu Alpha không?”
Hạ Trường Uyên nhìn bóng hắn chạy về phía cửa hông, mắt đỏ lên vì kích thích tuyến thể nhưng chân vẫn không động. Hắn nhớ lời Thẩm Từ Du, nhớ y nói không cần chứng minh, nhớ y nói có người đang chờ hắn về. Hắn không đuổi theo. Hắn chỉ đứng tại chỗ, dùng hết sức ép pheromone sắp bùng ra trở lại, giọng khàn nhưng rõ: “Tôi nghe lời người tôi thích, không mất mặt.”
Trong tai nghe yên lặng một nhịp. Sau đó giọng Thẩm Từ Du vang lên, thấp hơn nhưng rất chắc: “Làm tốt lắm.”
Chỉ bốn chữ ấy thôi đã khiến Hạ Trường Uyên giữ được chút tỉnh táo cuối cùng. Đội Beta của Thẩm thị nhanh chóng chặn được Nghiêm Hạo ở lối tây, nhưng hắn vẫn ném được một thiết bị nhỏ qua tường ra ngoài trước khi bị khống chế. Đội kỹ thuật lập tức báo thiết bị đó là bộ phát tín hiệu dự phòng, vừa kích hoạt gói dữ liệu thứ hai. Thẩm Từ Du không hề hoảng, chỉ ra lệnh thả truy vết và chuẩn bị phản kích truyền thông.
Nghiêm Hạo bị ấn xuống đất, vẫn cười đến vặn vẹo. “Muộn rồi. Video sẽ phát tán. Thẩm Từ Du xong rồi. Còn mày, Hạ Trường Uyên, mày cứ chờ xem người ta gọi mày là Alpha tầng đáy bò lên giường Omega hào môn thế nào.”
Hạ Trường Uyên không đáp. Hắn lùi đến nơi không khí sạch hơn, được bảo vệ Beta đưa ống thuốc ổn định Alpha. Nhưng tay hắn run vì kích thích tuyến thể, chưa kịp dùng thì cửa xe cách đó không xa mở ra. Thẩm Từ Du bước xuống, phía sau là trợ lý Tống và hai bảo vệ Beta. Hạ Trường Uyên lập tức biến sắc.
“Từ Du, đừng tới gần. Trong đó có thuốc kích thích.”
“Tôi biết.” Thẩm Từ Du dừng ở ngoài vùng nguy hiểm, không bước sâu vào, nhưng ánh mắt vẫn đặt trên người hắn. “Cậu qua đây.”
Hạ Trường Uyên nhìn Nghiêm Hạo bị khống chế, nhìn thiết bị phát tán pheromone đã bị khóa, cuối cùng quay người đi về phía Thẩm Từ Du. Mỗi bước hắn đi đều rất chậm, bởi tuyến thể sau gáy nóng đến mức đau, chất kích thích Alpha vẫn đang kéo bản năng của hắn lên. Nhưng hắn vẫn không để pheromone tràn ra, không để bản thân thất hứa trước mặt y.
Vừa đến gần, Thẩm Từ Du đã đưa tay lấy ống thuốc ổn định trong tay hắn. “Tôi tiêm cho cậu.”
Hạ Trường Uyên khựng lại. “Anh không cần—”
“Im lặng.” Thẩm Từ Du lạnh giọng. “Tay cậu đang run.”
Hạ Trường Uyên lập tức không nói nữa. Thẩm Từ Du sát khuẩn rất nhanh, động tác chuẩn xác vì đã được bác sĩ Triệu dạy qua trong những ngày qua. Mũi tiêm đi vào cánh tay, thuốc ổn định Alpha nhanh chóng phát huy tác dụng, cơn nóng sau tuyến thể của Hạ Trường Uyên chậm rãi lùi xuống một chút. Thẩm Từ Du nhìn chỉ số trên đồng hồ của hắn giảm, vẻ lạnh lùng trong mắt mới dịu đi rất nhỏ.
“Còn khó chịu không?” y hỏi.
“Đỡ hơn.” Hắn khàn giọng. “Anh không nên xuống xe.”
“Cậu không đuổi theo hắn, tôi cũng không bước vào vùng thuốc. Chúng ta đều nghe lời nhau, không phải sao?”
Hạ Trường Uyên nhìn y, trong lòng căng chặt bỗng mềm xuống đến đau. “Ừm.”
Cách đó không xa, Nghiêm Hạo bị ấn dưới đất vẫn cố ngẩng đầu nhìn họ. Hắn thấy Thẩm Từ Du tự tay tiêm thuốc ổn định cho Hạ Trường Uyên, thấy Alpha cấp S kia thật sự ngoan ngoãn đứng trước mặt một Omega, không hề có chút nhục nhã hay phẫn nộ, ánh mắt hắn cuối cùng trở nên khó coi. “Thẩm Từ Du, mày nghĩ làm vậy là thắng? Video đã gửi rồi. Người ngoài sẽ không tin mấy trò sạch sẽ của tụi mày.”
Thẩm Từ Du quay đầu nhìn hắn. “Anh chắc không?”
Điện thoại của trợ lý Tống đúng lúc vang lên. Ông mở màn hình lớn trên máy tính bảng, trên đó là giao diện ba diễn đàn ngầm vừa xuất hiện một đoạn video. Nhưng video không phải cảnh giả mạo Hạ Trường Uyên mất kiểm soát với Omega, mà là đoạn trích đầy đủ trong nhà kho vừa rồi: Nghiêm Hạo nhắc đến mẫu pheromone, Bạo Tín, video giả, hồ sơ tuyến thể của Thẩm Từ Du, cùng cảnh hắn bóp vỡ thuốc kích thích Alpha. Đội kỹ thuật đã thay thế gói dữ liệu bằng bản phản chứng đã chuẩn bị từ trước, đồng thời gửi bản đầy đủ cho cơ quan quản chế ABO và một số kênh truyền thông chính thống về an toàn pheromone.
Sắc mặt Nghiêm Hạo rốt cuộc trắng bệch. “Không thể nào…”
Thẩm Từ Du đứng dưới ánh đèn lạnh của bãi xe, giọng bình tĩnh đến mức gần như tàn nhẫn. “Anh dùng video giả, tôi dùng video thật. Anh dùng thuốc kích thích để ép Alpha mất kiểm soát, tôi dùng chính cảnh đó chứng minh Đông Dạ đang làm gì. Nghiêm Hạo, anh thua không phải vì không đủ bẩn, mà vì anh nghĩ tất cả mọi người đều dễ bị kéo xuống bùn như anh.”
Nghiêm Hạo vùng vẫy, nhưng bị bảo vệ đè chặt. “Thẩm Minh Chương đã bị bắt, nhà họ Chu sẽ không bỏ qua cho mày!”
“Vậy để họ đến.” Thẩm Từ Du nói. “Tôi đang chờ.”
Cơ quan quản chế ABO đến rất nhanh, lần này người dẫn đội là một phó cục trưởng được bác sĩ Triệu liên hệ trực tiếp, không qua tuyến nghi có nội gián. Thuốc kích thích, thiết bị mô phỏng pheromone, hồ sơ giả, dữ liệu truy vết và đoạn video đều được niêm phong tại chỗ. Trịnh Khải bị đưa đi cùng Nghiêm Hạo, Lý Sâm được chuyển sang diện nhân chứng bảo vệ. Đông Dạ bị phong tỏa khẩn cấp, trạm sửa xe Nam Loan và một số tài khoản nhà họ Chu cũng đồng thời bị kiểm tra.
Đến khi mọi thứ tạm ổn, Hạ Trường Uyên mới thật sự thả lỏng. Thuốc ổn định Alpha khiến hắn hơi mệt, nhưng cảm giác mất kiểm soát đã lui xuống. Thẩm Từ Du nhìn sắc mặt hắn, lập tức nói với trợ lý Tống: “Về biệt thự.”
Hạ Trường Uyên muốn nói còn nhiều việc phải xử lý, nhưng vừa mở miệng đã bị Thẩm Từ Du nhìn một cái. Hắn lập tức đổi lời: “Được.”
Trên xe về, hai người ngồi rất gần. Thẩm Từ Du cầm thiết bị kiểm tra chỉ số của hắn, nhìn thấy đường pheromone đã xuống mức an toàn nhưng vẫn còn dao động nhẹ. Hạ Trường Uyên dựa vào ghế, mắt hơi nhắm, nhưng tay vẫn nắm tay y. Thẩm Từ Du để hắn nắm, thỉnh thoảng dùng ngón cái chạm nhẹ lên khớp tay hắn như một cách trấn an không lời.
“Vừa rồi cậu làm rất tốt.” Thẩm Từ Du nói.
Hạ Trường Uyên mở mắt. “Tôi suýt mất kiểm soát.”
“Nhưng cậu không mất.”
“Vì anh bảo tôi lùi.”
“Vì cậu chịu nghe.” Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Nghiêm Hạo dùng đúng thứ có thể kích cậu, nhưng cậu vẫn không đuổi theo. Hạ Trường Uyên, chuyện đó không dễ.”
Hắn im lặng một lát, rồi thấp giọng nói: “Khi hắn chạy, tôi thật sự muốn đuổi theo. Tôi muốn tự tay bắt hắn, muốn hỏi hắn vì sao cứ phải kéo người khác xuống, muốn đánh đến khi hắn không thể cười nữa. Nhưng tôi nghe thấy anh gọi tôi. Tôi nhớ anh đang chờ tôi về.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn, trong mắt có thứ gì rất nhẹ lắng xuống. “Vậy sau này cũng nhớ.”
“Ừm.”
“Nếu một ngày tôi không ở bên cạnh, cậu cũng phải nhớ.”
Hạ Trường Uyên lập tức mở mắt nhìn y. “Anh sẽ ở bên cạnh.”
“Tôi nói nếu.”
“Không có nếu.” Hắn nắm tay y chặt hơn, giọng khàn đi. “Từ Du, tôi không muốn nghĩ đến chuyện anh không ở bên cạnh.”
Thẩm Từ Du cảm nhận được sự bất an đột nhiên trào lên của hắn, không tiếp tục ép. Y nâng tay chạm lên mặt hắn, giọng dịu hơn rất nhiều: “Vậy tôi ở đây. Bây giờ ở đây.”
Hạ Trường Uyên nhìn y, như được câu ấy kéo lại. Một lúc sau, hắn nghiêng mặt hôn vào lòng bàn tay y, không nói thêm. Thẩm Từ Du để mặc hắn, cũng không nhắc hắn lần sau phải hỏi. Có những lúc, quy tắc tồn tại để bảo vệ ranh giới, nhưng cũng có những lúc sự cho phép đã nằm trong cái cách một người đưa tay ra trước.
Về đến biệt thự, bác sĩ Triệu đã chờ sẵn. Ông kiểm tra cho Hạ Trường Uyên, xác nhận thuốc kích thích chỉ gây phản ứng ngắn hạn, nhờ dùng thuốc ổn định kịp thời nên tuyến thể không bị tổn thương. Nhưng vì hắn là Alpha cấp S lại vừa trải qua kích thích mạnh, đêm nay cần nghỉ ngơi, không làm việc, không tiếp xúc thêm dữ liệu liên quan Đông Dạ, càng không được để pheromone dao động mạnh. Thẩm Từ Du nghe xong, lập tức quyết định tịch thu máy tính và điện thoại công việc của hắn trong đêm.
Hạ Trường Uyên ngồi trên sofa phòng ngủ chính, vẻ mặt có chút bất lực. “Từ Du, tôi chỉ xem tin nhắn nếu trợ lý Tống gửi cập nhật.”
“Trợ lý Tống sẽ gửi cho tôi.” Thẩm Từ Du đặt điện thoại của hắn vào ngăn kéo. “Đêm nay cậu là bệnh nhân.”
“Tôi không bị thương.”
“Tuyến thể bị kích thích cũng là tình trạng y tế.” Y nhìn hắn. “Đây là lời bác sĩ Triệu.”
Hạ Trường Uyên không phản bác được, chỉ có thể nhìn y lấy nước ấm và thuốc bổ sung đến. Thẩm Từ Du đưa cốc cho hắn, thấy hắn uống xong mới ngồi xuống bên cạnh. Hạ Trường Uyên nhìn y gần trong gang tấc, bỗng thấp giọng hỏi: “Anh không sợ sao?”
“Sợ gì?”
“Sợ tôi thật sự mất kiểm soát.” Hắn cụp mắt. “Lúc thuốc kích thích nổ ra, tôi cảm thấy pheromone sắp tràn ra. Nếu tôi không giữ được…”
“Nhưng cậu giữ được.” Thẩm Từ Du ngắt lời. “Tôi không đánh giá cậu bằng chuyện chưa xảy ra.”
Hạ Trường Uyên nhìn y.
“Alpha bị thuốc kích thích không phải lỗi của Alpha.” Thẩm Từ Du nói tiếp. “Mất kiểm soát do bị hại cần được can thiệp y tế và pháp lý, không phải bị kết án bằng định kiến. Huống hồ cậu đã làm đúng mọi thứ: báo tình trạng, lùi ra, dùng thuốc, không đuổi theo. Nếu ngay cả như vậy cậu vẫn tự trách, vậy chúng ta lập Quỹ Trường Bạch để làm gì?”
Hạ Trường Uyên im lặng thật lâu, rồi bỗng cúi người ôm lấy y. Thẩm Từ Du bị ôm bất ngờ, nhưng rất nhanh đặt tay lên lưng hắn. Hạ Trường Uyên không dùng lực quá mạnh, chỉ ôm như cần một điểm tựa để thở. Pheromone gỗ tuyết tùng sau thuốc ổn định có chút mệt, không nồng như thường ngày, nhưng vẫn dịu dàng bao lấy y. Thẩm Từ Du ngồi yên trong lòng hắn, giọng thấp hơn: “Đêm nay ngủ ở đây.”
Hạ Trường Uyên khựng lại. “Tôi có thể?”
“Ừm.” Y nhàn nhạt nói. “Tiện theo dõi chỉ số Alpha của cậu.”
Hắn bật cười rất khẽ. “Chỉ vì theo dõi?”
“Còn vì tôi muốn.” Thẩm Từ Du nói.
Hạ Trường Uyên ngẩng đầu nhìn y, ánh mắt lập tức nóng lên. Nhưng hắn vẫn nhớ bác sĩ nói không được để pheromone dao động mạnh, nên chỉ cúi xuống hôn nhẹ lên môi y, rất ngắn, rất dịu. “Từ Du, anh nói thẳng như vậy, tôi sẽ rất khó giữ bình tĩnh.”
“Vậy luyện tập thêm.”
“Anh thật sự càng ngày càng biết bắt nạt tôi.”
“Không thích?”
“Thích.” Hắn đáp không chút do dự. “Anh làm gì tôi cũng thích.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn, cuối cùng không nhịn được mà cong môi rất nhẹ. Đêm đó, hai người nằm cạnh nhau trong phòng ngủ chính, không bàn Đông Dạ, không xem tin tức, không nhắc đến Nghiêm Hạo nữa. Thẩm Từ Du để Hạ Trường Uyên tựa gần mình hơn thường ngày, còn Hạ Trường Uyên thì dùng pheromone rất nhạt giữ liên kết tạm thời ổn định. Sau một đêm đầy thuốc kích thích, bẫy video và tiếng bước chân hỗn loạn, sự yên tĩnh này quý đến mức khiến cả hai đều không muốn phá vỡ.
Trước khi ngủ, Thẩm Từ Du bỗng nói: “Ngày mai truyền thông có thể sẽ bùng lên.”
“Ừm.”
“Video thật được thả ra, Đông Dạ bị phong tỏa, Bạo Tín bị đưa lên mặt nước. Người nhà họ Chu chắc chắn sẽ phản kích.”
“Tôi biết.”
“Nghiêm Hạo bị bắt, nhưng người sau lưng hắn chưa chắc đã sạch hết.”
“Tôi biết.”
“Vậy cậu sợ không?”
Hạ Trường Uyên nghiêng người nhìn y, trong bóng tối ánh mắt hắn rất sáng. “Sợ. Nhưng không giống trước.”
“Khác thế nào?”
“Trước kia tôi sợ vì cảm thấy mình chỉ có một mình, nếu bước sai sẽ không ai kéo lại.” Hắn nắm tay y trong chăn, giọng rất thấp. “Bây giờ tôi sợ vì tôi có người muốn bảo vệ, có việc muốn làm, có nhà muốn về. Nhưng cũng vì vậy, tôi sẽ không để nỗi sợ đẩy mình đi sai nữa.”
Thẩm Từ Du im lặng vài giây, rồi nhích lại gần hơn một chút. “Vậy ngủ đi. Ngày mai còn nhiều việc.”
Hạ Trường Uyên cúi đầu hôn lên trán y. “Ngủ ngon, Từ Du.”
“Ngủ ngon.”
Sáng hôm sau, đúng như Thẩm Từ Du dự đoán, video nhà kho được lan truyền rất nhanh. Nhưng trước khi các tài khoản bôi nhọ kịp dẫn dắt dư luận, Thẩm thị đã công bố thông cáo về an toàn pheromone, xác nhận đang phối hợp với cơ quan quản chế ABO điều tra đường dây Bạo Tín, đồng thời tuyên bố thành lập Quỹ phục hồi Trường Bạch để hỗ trợ nạn nhân bị lạm dụng pheromone và trẻ ABO không người giám hộ. Trường Uyên Tư Bản xuất hiện trong thông cáo với tư cách đơn vị đồng sáng lập, còn Hạ Trường Uyên không bị miêu tả như Alpha tai tiếng bên cạnh Thẩm Từ Du, mà là người bị Đông Dạ nhắm đến và đã phối hợp cung cấp chứng cứ.
Hạ Trường Uyên đứng trong thư phòng nhìn bản thông cáo, rất lâu không nói. Thẩm Từ Du đứng bên cạnh hắn, chậm rãi đặt một phần hồ sơ mới lên bàn. “Đây là hồ sơ chính thức của Quỹ Trường Bạch. Cậu là thành viên hội đồng quản lý, phụ trách chương trình hỗ trợ Alpha và Omega trẻ tuổi có nguy cơ bị lôi kéo vào môi trường pheromone bất hợp pháp.”
Hắn nhìn y. “Anh thật sự để tên tôi đứng cạnh Thẩm thị?”
“Không phải để.” Thẩm Từ Du nói. “Là cậu xứng đáng đứng đó.”
Hạ Trường Uyên cúi đầu, hô hấp hơi nặng. Một lúc sau, hắn hỏi rất khẽ: “Từ Du, tôi có thể hôn anh không?”
Thẩm Từ Du nhìn hắn, không đáp bằng lời, chỉ kéo cà vạt hắn xuống. Nụ hôn rơi xuống giữa ánh sáng ban ngày, không còn là phần thưởng sau nguy hiểm, cũng không phải trấn an sau kỳ phát tình, mà giống như sự xác nhận rằng họ thật sự đang cùng nhau bước sang một đoạn mới. Hạ Trường Uyên ôm eo y, hôn chậm và sâu, nhưng vẫn dịu dàng như mọi lần. Khi tách ra, y đặt trán lên vai hắn, giọng rất nhẹ.
“Hạ Trường Uyên.”
“Ừm?”
“Tối nay cùng tôi đến Thẩm thị. Có cuộc họp về Quỹ Trường Bạch.”
“Được.”
“Lần này không phải với tư cách người theo đuổi tôi.”
Hắn hơi khựng. “Vậy là gì?”
Thẩm Từ Du ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh nhưng rất rõ ràng. “Là đối tác của tôi.”
Hạ Trường Uyên nhìn y, trái tim đập mạnh đến mức gần như đau. Nhưng chưa kịp đáp, điện thoại của trợ lý Tống đã vang lên. Ông mở máy ngay trước mặt hai người, giọng nghiêm túc truyền ra: “Thẩm tổng, cơ quan quản chế vừa xác nhận một chuyện. Bản Bạo Tín thu được ở kho Nam Loan không phải bản hoàn chỉnh, mà là bản thử nghiệm được tách từ một phòng thí nghiệm lớn hơn. Dữ liệu dẫn về một viện nghiên cứu dưới quyền nhà họ Chu.”
Thẩm Từ Du ánh mắt lạnh xuống. “Nhà họ Chu trực tiếp ra mặt rồi?”
Trợ lý Tống đáp: “Không chỉ vậy. Trong danh sách tài trợ viện nghiên cứu đó, có tên mẹ kế của ngài.”
Không khí trong thư phòng lập tức trầm xuống. Hạ Trường Uyên nắm tay Thẩm Từ Du theo bản năng, cảm nhận được đầu ngón tay y lạnh đi trong nháy mắt. Thẩm Từ Du rất ít khi nhắc đến gia đình ruột thịt, nhưng hắn biết mẹ ruột y mất trong đau khổ, cha y tái hôn, mà người phụ nữ kia từng là bóng ma kéo dài suốt tuổi thơ của y. Nếu bà ta cũng liên quan đến Bạo Tín và nhà họ Chu, vậy chuyện này đã không còn chỉ là Đông Dạ hay Thẩm Minh Chương.
Thẩm Từ Du nhìn màn hình tối dần, giọng rất thấp nhưng lạnh đến tận xương: “Xem ra người muốn kéo tôi xuống không chỉ có một nhánh Thẩm gia.”
Hạ Trường Uyên nắm tay y chặt hơn. “Lần này đổi tôi nói.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn.
Hạ Trường Uyên cúi đầu hôn lên tay y, từng chữ rất rõ: “Không một mình.”
(Hết chương 12)
Bình luận 💬 0