Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TRỌNG SINH THÀNH ALPHA CỦA RIÊNG EM

Chương 7: Cái Bẫy Ở Ga Nam Loan

Chương 1: Gặp Lại Trong Mùi Bạch Trà Chương 2: Bản Hợp Đồng Đầu Tiên Chương 3: Kỳ Phát Tình Đầu Tiên Chương 4: Đừng Để Tôi Tìm Không Thấy Cậu Chương 5: Người Của Tôi Chương 6: Một Mình Nghĩ Cũng Đừng Nghĩ Chương 7: Cái Bẫy Ở Ga Nam Loan Chương 8: Đánh Dấu Tạm Thời Chương 9: Đứng Cạnh Tôi Chương 10: Không Cần Biết Hết Mới Có Thể Tin Chương 11: Người Bị Bán Đi Chương 12: Đừng Chạm Vào Tuyến Thể Của Anh Ấy Chương 13: Vết Sẹo Của Thẩm Từ Du Chương 14: Tôi Không Còn Sợ Bà Nữa Chương 15: Cùng Em Về Nhà Chương 16: Phiên ngoại 1: Lễ Kết Hôn Dưới Hoa Bạch Trà

Chương 7: Cái Bẫy Ở Ga Nam Loan

Sáng hôm sau, Hạ Trường Uyên tỉnh lại trong mùi bạch trà rất nhạt. Thẩm Từ Du đã không còn ngồi trên sofa, nhưng trên bàn cạnh giường có một cốc nước ấm, một phần bánh mì mềm và mảnh giấy ghi bằng nét chữ gọn gàng của y: “Ăn sáng trước khi xem điện thoại.” Hạ Trường Uyên cầm mảnh giấy nhìn rất lâu, khóe môi không nhịn được cong lên, nhưng trong lòng lại mềm đến phát đau. Kiếp trước, hắn từng có rất nhiều buổi sáng rời khỏi giường Thẩm Từ Du mà không quay đầu, trên bàn cũng từng có nước và thuốc giải rượu y để lại, chỉ là khi ấy hắn không hiểu đó là quan tâm.

Hắn ăn hết bữa sáng đơn giản kia rồi mới mở điện thoại. Trợ lý Tống đã gửi tin nhắn báo rằng phòng thí nghiệm của Thẩm thị chuẩn bị xong ống pheromone giả, trong đó có chất đánh dấu vi lượng và chuỗi phân tử mô phỏng Alpha cấp S, đủ để qua mặt thiết bị kiểm tra sơ cấp của Đông Dạ nhưng không thể dùng để tạo chứng cứ sinh học thật. Đội bảo vệ đã bố trí người quanh ga Nam Loan, một nhóm theo dõi tủ số 17, một nhóm theo dõi lối ra phía bắc, còn đội kỹ thuật đang cố gắng lấy quyền truy cập camera công cộng trong khu vực. Hạ Trường Uyên đọc từng dòng, sau đó lập tức gửi lại: “Không để người của chúng ta chạm trực tiếp vào ống mẫu sau khi đặt. Đông Dạ có thể kiểm tra dấu vân tay hoặc gắn thiết bị theo dõi ngược.”

Tin nhắn vừa gửi đi, cửa phòng hắn đã bị gõ hai tiếng. Hạ Trường Uyên đứng dậy mở cửa, thấy Thẩm Từ Du đứng ngoài với áo sơ mi trắng và quần dài màu tối, cổ áo cài chỉnh tề, sắc mặt đã tốt hơn hôm qua nhưng tuyến thể sau gáy vẫn dán miếng bảo hộ y tế mỏng. Y nhìn chiếc đĩa trống trên bàn, ánh mắt nhạt đi vài phần hài lòng, sau đó mới đưa cho hắn một tập tài liệu. “Trợ lý Tống nói cậu nhắc chuyện dấu vân tay, phản ứng rất nhanh.”

Hạ Trường Uyên nhận tài liệu. “Đông Dạ làm việc bẩn nhiều năm, sẽ không đơn giản chỉ nhận mẫu rồi tin ngay.”

“Cho nên tôi đã bảo người đeo găng tay sinh học, ống mẫu đặt trong hộp vô trùng, trên vỏ ngoài chỉ để lại dấu vân tay giả.” Thẩm Từ Du bước vào phòng hắn rất tự nhiên, như thể việc này đã không còn cần thêm lý do. “Dấu vân tay giả thuộc về một Alpha cấp A đã xuất cảnh ba tháng trước, dù bọn họ muốn tra cũng chỉ tra ra người không có mặt trong nước.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, trong mắt hiện ý cười. “Anh chuẩn bị kỹ hơn tôi nghĩ.”

“Cậu nghĩ tôi sẽ sơ suất?”

“Không.” Hắn lắc đầu. “Tôi chỉ thấy anh rất lợi hại.”

Thẩm Từ Du khựng một chút, sau đó lạnh nhạt nói: “Đừng dùng giọng dỗ trẻ con khen tôi.”

“Tôi không dỗ.” Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng thấp xuống. “Tôi thật sự cảm thấy anh rất lợi hại. Kiếp trước… trong giấc mơ kia, tôi quá ngu nên không nhìn thấy hết.”

Thẩm Từ Du không lập tức đáp lại. Từ sau khi Hạ Trường Uyên nói về “giấc mơ”, y không còn xem đó là một lời nói vu vơ, nhưng cũng không ép hắn phải kể rõ. Y đặt tài liệu xuống bàn, thấy hắn đã ăn sáng xong mới nói: “Hôm nay cậu không được rời khỏi biệt thự trước khi tôi cho phép. Ống mẫu có người khác đặt, Đông Dạ có người khác theo, cậu chỉ cần ở trong phạm vi an toàn.”

Hạ Trường Uyên đáp ngay: “Được.”

Thẩm Từ Du hơi nheo mắt. “Đồng ý nhanh như vậy?”

“Tôi đã hứa không một mình đi.” Hắn nói. “Hơn nữa hôm nay tuyến thể của anh vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, tôi muốn ở gần anh.”

“Cậu lại dùng tôi làm lý do.”

“Là sự thật.” Hạ Trường Uyên đi đến gần hơn một chút, nhưng vẫn giữ khoảng cách để pheromone không ép tới. “Từ Du, nếu anh thấy tôi dính người quá, có thể nói. Nhưng hôm nay tôi thật sự không yên tâm để anh một mình xử lý Đông Dạ.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn vài giây, cuối cùng không nói lời đẩy ra. Sau kỳ phát tình đầu tiên, cơ thể y vẫn còn quen với pheromone của Hạ Trường Uyên, chỉ cần hắn ở gần, cơn âm ỉ sau tuyến thể sẽ dịu đi rõ rệt. Y không thích cảm giác lệ thuộc này, nhưng cũng không còn bài xích đến mức phải dùng thuốc ức chế để cắt đứt nó. Ít nhất Hạ Trường Uyên luôn cẩn thận, luôn hỏi trước, luôn cho y quyền lựa chọn, mà chính sự tôn trọng ấy khiến bản năng Omega càng dễ tin hắn hơn.

“Vậy xuống thư phòng.” Thẩm Từ Du nói. “Hôm nay vừa theo Đông Dạ, vừa xử lý công ty của cậu. Đừng quên cậu còn phải trả nợ.”

Hạ Trường Uyên cúi đầu cười. “Tôi nhớ. Nợ tiền, nợ tình, đều nhớ.”

Thẩm Từ Du quay đầu nhìn hắn. “Ai nói cậu nợ tình?”

“Không ai nói.” Hắn theo sau y, giọng rất khẽ. “Tôi tự biết.”

Thư phòng đã chuẩn bị hai vị trí làm việc. Trên bàn của Thẩm Từ Du là máy tính, tài liệu Thẩm thị, báo cáo Khải Nguyên và bản đồ ga Nam Loan. Bên cạnh là bàn nhỏ cho Hạ Trường Uyên, có máy tính mới, hồ sơ đăng ký Trường Uyên Tư Bản, tài liệu học bổ sung và lịch hẹn với Đường Việt, Kỷ Nam qua cuộc gọi video. Hạ Trường Uyên nhìn bố trí ấy, nhất thời không nói gì. Kiếp trước hắn từng đến thư phòng của Thẩm Từ Du rất nhiều lần, nhưng đa số chỉ là đứng ở cửa chờ y kết thúc công việc rồi cùng nhau lên giường, chưa từng có một chỗ dành riêng cho hắn như bây giờ.

Thẩm Từ Du thấy hắn đứng im, hỏi: “Không thích?”

“Thích.” Hạ Trường Uyên kéo ghế ngồi xuống, ngón tay chạm nhẹ lên mép bàn mới. “Chỉ là hơi không quen.”

“Không quen có bàn làm việc?”

“Không quen có người chuẩn bị cho tôi.”

Thẩm Từ Du cụp mắt mở tài liệu, giọng rất bình tĩnh: “Cậu là người của tôi, ở trong nhà tôi làm việc, chuẩn bị một cái bàn là chuyện bình thường. Đừng vì mấy chuyện nhỏ này mà nhìn tôi như sắp khóc.”

Hạ Trường Uyên bật cười khẽ, nhưng mắt thật sự hơi đỏ. “Được, tôi không khóc.”

“Khóc cũng không sao.” Thẩm Từ Du nhìn màn hình, giọng nhạt hơn. “Chỉ là đừng khóc trước mặt Đường Việt và Kỷ Nam, ảnh hưởng hình tượng ông chủ.”

Hạ Trường Uyên nhìn sườn mặt của y, cảm thấy trái tim bị người này bóp mềm đến không còn hình dạng. Hắn muốn nói Thẩm Từ Du của hiện tại càng lúc càng khác với người lạnh lùng trong ký ức của hắn, nhưng nghĩ kỹ lại, có lẽ y vốn vẫn luôn có dáng vẻ này, chỉ là kiếp trước hắn chưa từng đủ dịu dàng để được thấy. Hắn mở máy tính, kết nối cuộc họp với Đường Việt và Kỷ Nam, ép mình tập trung vào việc phải làm. Muốn bảo vệ Thẩm Từ Du, tình yêu thôi chưa đủ, hắn phải thật sự đứng lên.

Cuộc họp của Trường Uyên Tư Bản kéo dài hơn một giờ. Đường Việt báo cáo mô hình tài chính sơ bộ của Khải Nguyên, chỉ ra công ty này thiếu tiền nhưng giá trị sáng chế rất cao, nếu đầu tư sớm nên yêu cầu quyền ưu tiên tăng vốn vòng sau. Kỷ Nam thì trình bày rõ hơn về thị trường thuốc ổn định tuyến thể, nhất là nhóm Omega cấp cao bị kháng thuốc nhẹ sau nhiều năm dùng chất ức chế, quy mô tuy không lớn bằng thuốc phổ thông nhưng biên lợi nhuận và giá trị xã hội đều rất cao. Hạ Trường Uyên lắng nghe, thỉnh thoảng đặt câu hỏi rất sắc, còn Thẩm Từ Du ngồi bên cạnh xử lý tài liệu của mình nhưng rõ ràng cũng nghe thấy phần lớn.

“Hạ tổng, tôi đề nghị Trường Uyên Tư Bản không chỉ theo vốn Thẩm thị mà nên lấy vị trí cố vấn dữ liệu dự án.” Kỷ Nam nói qua màn hình. “Nếu chúng ta có thể cung cấp mô hình nhu cầu của Omega cấp cao, Khải Nguyên sẽ xem chúng ta như đối tác thật sự, không phải nhà đầu tư nhỏ ăn theo.”

Hạ Trường Uyên gật đầu. “Làm được không?”

“Cần dữ liệu.” Kỷ Nam đáp. “Dữ liệu công khai không đủ, nhưng có thể khảo sát ẩn danh qua diễn đàn sức khỏe ABO và một số nhóm hỗ trợ Omega. Điều kiện là phải bảo mật tuyệt đối, không được để người tham gia sợ thông tin phát tình hoặc tuyến thể bị lộ.”

“Vậy làm khảo sát ẩn danh, không thu tên thật, không thu số định danh.” Hạ Trường Uyên nói. “Công ty sẽ ra chính sách bảo vệ dữ liệu trước khi khảo sát. Đường Việt tính ngân sách, Kỷ Nam viết đề cương, cuối ngày gửi tôi.”

Đường Việt ở đầu bên kia cười: “Hạ tổng, cậu nói cuối ngày nghe rất giống Thẩm tổng.”

Hạ Trường Uyên hơi khựng, nhìn sang Thẩm Từ Du. Thẩm Từ Du không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt nói: “Đừng lôi tôi vào cuộc họp công ty cậu ấy.”

Đường Việt lập tức ngậm miệng, Kỷ Nam cúi đầu giả vờ xem tài liệu. Hạ Trường Uyên nhịn cười, nghiêm túc kết thúc phần phân công rồi tắt cuộc gọi. Sau khi màn hình tối xuống, hắn quay sang Thẩm Từ Du. “Tôi giống anh sao?”

“Không giống.” Thẩm Từ Du nói.

“Không giống chỗ nào?”

“Cậu mềm lòng hơn tôi nhiều.”

Hạ Trường Uyên nhìn y. “Với người khác chưa chắc.”

“Vậy với tôi?”

“Với anh thì không có nguyên tắc.” Hắn đáp rất thẳng.

Thẩm Từ Du cầm bút ký tài liệu, đầu bút dừng lại trên giấy. “Không có nguyên tắc là chuyện nguy hiểm.”

“Cho nên tôi để anh giữ nguyên tắc giúp tôi.” Hạ Trường Uyên nói. “Ví dụ như không được một mình đi Đông Dạ, không được tự ý hành động, không được giấu anh.”

Thẩm Từ Du liếc hắn. “Cậu học cách lấy lòng nhanh thật.”

“Không phải lấy lòng.” Hắn ngồi gần hơn một chút, giọng thấp xuống. “Tôi thích anh quản tôi.”

Thẩm Từ Du đặt bút xuống. “Hạ Trường Uyên, cậu có cần tôi nhắc là cậu mới mười tám tuổi không?”

“Tôi biết.” Hắn nhìn y, ánh mắt lại trầm hơn tuổi thật rất nhiều. “Nhưng tình cảm của tôi dành cho anh không phải mười tám tuổi.”

Thẩm Từ Du im lặng. Đây không phải lần đầu Hạ Trường Uyên nói những lời vượt khỏi hiện tại, nhưng mỗi lần nghe, y vẫn cảm thấy như có một cánh cửa bí mật khép hờ trước mặt. Bên trong có lẽ là đau đớn, hối hận, tình yêu, thậm chí là thứ gì đó không thể giải thích bằng lý trí. Y không đẩy cửa ra ngay, chỉ nhìn hắn một lúc rồi nói: “Vậy dùng nó để làm chuyện đúng, đừng chỉ dùng để nói lời dễ nghe.”

Hạ Trường Uyên gật đầu. “Được.”

Mười một giờ trưa, đội bảo vệ báo ống pheromone giả đã được đặt vào tủ số 17 ga Nam Loan. Người đặt mẫu là một Beta cải trang thành nhân viên giao hàng, không có pheromone rõ ràng, sau khi đặt xong lập tức rời đi bằng lối đông, không bị theo dõi. Camera quanh tủ cho thấy mười phút sau có một người mặc áo khoác xám, đội mũ lưỡi trai đến mở tủ, lấy hộp đi rồi rẽ vào nhà vệ sinh nam. Đội kỹ thuật mất dấu trong hai phút vì nhà vệ sinh không có camera, nhưng ngay sau đó người kia xuất hiện ở lối phụ với áo khoác đã đổi sang màu đen.

Thẩm Từ Du nhìn hình ảnh truyền về, giọng lạnh đi: “Có người tiếp ứng trong nhà vệ sinh.”

Hạ Trường Uyên nhìn kỹ dáng đi của người áo đen trên màn hình, ánh mắt hơi trầm xuống. “Không phải người ban đầu. Người lấy mẫu đầu tiên thấp hơn, vai hẹp hơn. Người đổi áo khoác bước ra có dáng giống Lý Sâm.”

Trợ lý Tống ở đầu dây bên kia lập tức phóng to khung hình. “Đúng là Lý Sâm. Đội theo dõi đang bám theo hắn, nhưng hắn đổi hai tuyến xe buýt, rất cảnh giác.”

“Đừng bám quá sát.” Thẩm Từ Du nói. “Nếu mất dấu thì để hắn mất, chất đánh dấu trong ống mẫu quan trọng hơn người.”

Hạ Trường Uyên bổ sung: “Lý Sâm sẽ không tự mang mẫu đến chỗ Nghiêm Hạo ngay. Hắn sợ chết, thường giao đồ qua điểm trung gian. Theo dõi những nơi gần trạm sửa xe, bãi xe cũ hoặc kho lạnh nhỏ quanh Nam Loan.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn một cái, nhưng không hỏi thêm. Trợ lý Tống đáp “rõ” rồi chuyển lệnh xuống dưới. Không lâu sau, chất đánh dấu vi lượng bắt đầu hiện vị trí trên màn hình nội bộ, tín hiệu di chuyển qua ba con phố rồi dừng tại một trạm sửa xe cũ nằm sau chợ Nam Loan. Thẩm Từ Du lập tức khoanh vị trí này, yêu cầu đội kỹ thuật kiểm tra pháp nhân trạm sửa xe, đồng thời liên hệ người của cơ quan quản chế ABO chuẩn bị hồ sơ tố giác Bạo Tín.

Trong lúc theo dõi, điện thoại của Hạ Trường Uyên nhận được tin nhắn từ Đông Dạ: “Hàng đã nhận. Pheromone không tệ. Hai ngày nữa nhớ tới đúng giờ, Nghiêm ca không thích bị leo cây.” Hắn đưa điện thoại cho Thẩm Từ Du xem trước rồi mới đáp theo gợi ý của y: “Tiền chuẩn bị đủ, tao không đi tay không.” Đối phương gửi lại biểu tượng cười và một bức ảnh xe thể thao đỏ đậu dưới ánh đèn, biển số bị che một nửa. Hạ Trường Uyên chỉ nhìn một cái đã nhận ra chiếc xe đó.

Kiếp trước, đây là chiếc xe đầu tiên Nghiêm Hạo đưa cho hắn lái ở Đông Dạ. Khi ấy hắn còn trẻ, nghèo, đầy tự tôn bị tổn thương, vừa nhìn thấy chiếc xe đã có cảm giác mình rốt cuộc được người khác công nhận. Về sau hắn mới biết xe đó từng xảy ra tai nạn, hệ thống phanh được thay bằng hàng kém, chuyên dùng để ép tay đua mới học cách liều mạng. Hắn nhìn bức ảnh, ngón tay đặt trên điện thoại siết chặt, nhưng chưa kịp để pheromone lạnh xuống, Thẩm Từ Du đã đưa tay chạm vào cổ tay hắn.

“Nhìn tôi.” Thẩm Từ Du nói.

Hạ Trường Uyên ngẩng đầu.

“Đó chỉ là một cái bẫy.” Y nhìn hắn, giọng bình tĩnh. “Không phải đường của cậu bây giờ.”

Hạ Trường Uyên thở ra chậm rãi. “Tôi biết.”

“Cậu không cần chứng minh mình có thể thắng trên chiếc xe đó.”

“Tôi biết.”

“Cũng không cần chứng minh mình không còn bị nó ảnh hưởng.” Thẩm Từ Du nắm cổ tay hắn chặt hơn một chút. “Cậu bị ảnh hưởng là bình thường. Thứ từng giết chết cậu trong giấc mơ, không thể chỉ nhìn một cái là quên. Nhưng cậu phải nhớ, hiện tại cậu đang ngồi trong thư phòng của tôi, không phải ở Đông Dạ.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, lồng ngực dần ổn lại trong mùi bạch trà. Hắn bỗng hiểu vì sao Thẩm Từ Du luôn có thể đứng trên cao nhiều năm như vậy, bởi y không chỉ sắc bén trên thương trường, mà còn rất tỉnh táo trước vết thương của người khác. Y không bảo hắn đừng sợ, không bảo hắn mạnh mẽ lên, càng không dùng lời nhẹ nhàng vô nghĩa để phủ nhận ám ảnh của hắn. Y chỉ kéo hắn về hiện tại, nhắc hắn rằng con đường đã đổi rồi.

“Ừm.” Hạ Trường Uyên khàn giọng. “Tôi đang ở đây.”

Thẩm Từ Du buông cổ tay hắn ra, nhưng vẫn để tay gần đó. “Nếu khó chịu thì nói.”

“Có chút khó chịu.” Hắn lần này đáp thật. “Nhưng anh chạm vào thì đỡ hơn.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu đang nhân cơ hội?”

“Có một chút.” Hạ Trường Uyên nói xong, lại rất thành thật bổ sung. “Nhưng cũng thật sự đỡ hơn.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn vài giây, cuối cùng đưa tay qua để hắn nắm. “Nắm đi. Nhưng nếu được một tấc lại muốn tiến một thước, tôi sẽ rút về.”

Hạ Trường Uyên lập tức nắm lấy tay y, lực rất nhẹ. “Tôi không tiến.”

“Câu này của cậu không đáng tin lắm.”

“Vậy tôi cố gắng đáng tin thêm một chút.”

Buổi trưa, tình hình ở Nam Loan tạm thời ổn định. Chất đánh dấu trong ống mẫu dừng ở trạm sửa xe gần một giờ rồi tiếp tục di chuyển đến kho cũ phía tây, trùng với điểm mù mà Hạ Trường Uyên đã nhắc. Đội theo dõi chụp được Lý Sâm giao hộp cho một Alpha trẻ đeo khẩu trang, người này sau đó lái xe đến Đông Dạ. Tuy chưa chụp được Nghiêm Hạo trực tiếp nhận mẫu, nhưng chuỗi di chuyển đã đủ chứng minh Đông Dạ thu thập pheromone của Hạ Trường Uyên qua đường vòng. Thẩm Từ Du yêu cầu lưu toàn bộ dữ liệu, đồng thời chỉ thị phòng pháp lý chuẩn bị phương án nếu Đông Dạ tung ảnh hoặc video bôi nhọ.

Hạ Trường Uyên nghe đến chuyện bôi nhọ, lập tức nói: “Nếu bọn họ tung ảnh tôi và anh, cứ nói tôi là đối tượng hỗ trợ pheromone trong kỳ phát tình theo chỉ định y tế. Có báo cáo của bác sĩ Triệu, có hợp đồng vay tiền, có hồ sơ kiểm tra tuyến thể, chuyện này có thể giải thích.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu muốn công khai mình là Alpha hỗ trợ pheromone của tôi?”

“Không muốn gây phiền cho anh, nhưng nếu cần, tôi không sợ.”

“Cậu có biết một Alpha mười tám tuổi công khai hỗ trợ Omega gia chủ qua kỳ phát tình sẽ bị nói thế nào không?”

“Biết.” Hắn đáp. “Họ sẽ nói tôi dựa vào pheromone bò lên giường anh, nói anh nuôi Alpha trẻ để ổn định tuyến thể, nói quan hệ của chúng ta không sạch sẽ.”

Thẩm Từ Du nhíu mày. “Biết còn nói không sợ?”

“Vì nếu không công khai, họ sẽ nói tệ hơn về anh.” Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng rất trầm. “Tôi còn trẻ, xuất thân thấp, bị mắng vài câu không chết. Nhưng anh là gia chủ Thẩm gia, là Omega đứng ở vị trí quá nhiều Alpha muốn kéo xuống. Nếu dư luận bùng lên, bọn họ sẽ dùng giới tính của anh làm dao. Tôi không muốn chuyện đó xảy ra.”

Thẩm Từ Du im lặng nhìn hắn. “Cậu lại muốn đứng trước?”

“Không phải đứng trước để bị dao đâm.” Hạ Trường Uyên sửa rất nhanh như đã học thuộc bài. “Là chuẩn bị áo giáp trước khi dao đến.”

Thẩm Từ Du nhìn vẻ nghiêm túc của hắn, trong lòng vừa buồn cười vừa mềm. “Áo giáp của cậu là tự mình bị mắng?”

“Không chỉ vậy.” Hắn mở tài liệu trên máy tính. “Tôi đã bảo Kỷ Nam soạn chính sách bảo vệ Omega trong công ty, cũng chuẩn bị hướng đầu tư Khải Nguyên. Nếu dư luận thật sự nổ ra, chúng ta có thể chuyển trọng điểm sang vấn đề xã hội: Omega cấp cao có quyền sử dụng hỗ trợ pheromone an toàn, Alpha hỗ trợ phải chịu quy chuẩn y tế và pháp lý rõ ràng, thay vì để xã hội dùng đạo đức cũ kỹ đánh giá.”

Thẩm Từ Du lần này thật sự hơi ngoài ý muốn. “Cậu nghĩ đến mức này?”

“Tôi không muốn chỉ bị động chịu đánh.” Hạ Trường Uyên nhìn y. “Nếu Đông Dạ muốn dùng quan hệ của chúng ta để bôi nhọ anh, vậy chúng ta biến nó thành một vấn đề mà Thẩm thị có thể dẫn dắt. Anh không phải Omega yếu đuối bị Alpha ảnh hưởng, anh là người có thể dùng chính trải nghiệm của mình để thúc đẩy hệ thống hỗ trợ ABO an toàn hơn.”

Thẩm Từ Du nhìn màn hình rất lâu, sau đó chậm rãi nói: “Hạ Trường Uyên, cậu biết không, nếu tôi thật sự làm vậy, sẽ có rất nhiều người nói tôi lấy việc riêng làm thương nghiệp.”

“Vậy cứ để họ nói.” Hắn đáp. “Chỉ cần dự án giúp được người thật, cuối cùng người hưởng lợi sẽ biết. Huống hồ Thẩm thị vốn đã đầu tư y tế ABO, Khải Nguyên cũng là dự án đúng hướng. Đây không phải lấy việc riêng làm thương nghiệp, mà là dùng một nguy cơ dư luận để đẩy nhanh thứ anh vốn muốn làm.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, ánh mắt càng lúc càng sâu. Nếu nói ban đầu y xem Hạ Trường Uyên là Alpha khiến mình bị pheromone thu hút, sau đó xem hắn là một người kỳ lạ mang theo quá nhiều bí mật và đau đớn, vậy lúc này y thật sự bắt đầu nhìn hắn như một đối tác có thể cùng mình bàn chuyện. Hạ Trường Uyên không chỉ muốn bảo vệ y bằng nắm đấm hay pheromone, hắn đang học cách dùng thương trường, luật pháp, dư luận và đầu tư để đứng cạnh y. Sự trưởng thành quá nhanh ấy vẫn khiến người ta nghi ngờ, nhưng cũng khiến y khó lòng không bị hấp dẫn.

“Bản đề xuất này sau bữa trưa gửi cho tôi.” Thẩm Từ Du nói. “Tôi sẽ để bộ phận truyền thông và pháp lý xem trước. Nếu Đông Dạ thật sự tung tin, chúng ta không chỉ dập lửa mà còn đẩy ngược.”

Hạ Trường Uyên gật đầu. “Được.”

“Còn một chuyện.” Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu không phải vật hy sinh trong kế hoạch truyền thông. Nếu phải công khai quan hệ hỗ trợ pheromone, tôi sẽ không để mọi mũi nhọn đổ lên người cậu.”

“Nhưng—”

“Không nhưng.” Y ngắt lời. “Cậu muốn tôi không lấy công việc làm lý do ép cơ thể, vậy tôi cũng không cho phép cậu lấy bảo vệ tôi làm lý do xem nhẹ bản thân. Hạ Trường Uyên, cậu không phải tấm khiên dùng xong thì vứt.”

Hạ Trường Uyên cúi đầu rất lâu mới đáp: “Tôi biết rồi.”

“Không, cậu chưa biết.” Thẩm Từ Du nhìn hắn, giọng thấp hơn. “Cậu quen đặt tôi ở vị trí quan trọng nhất, nhưng tôi không cần một người yêu tôi đến mức không còn chính mình. Nếu cậu muốn đứng cạnh tôi, cậu phải giữ chính mình trước.”

Hai chữ “người yêu” không được y nói ra, nhưng ý nghĩa trong câu đã quá rõ. Hạ Trường Uyên nhìn Thẩm Từ Du, trái tim đập rất mạnh, như có thứ gì trong lồng ngực vừa được gọi tên. Hắn muốn hỏi y có phải đã thừa nhận mình được phép yêu hay không, nhưng lại sợ hỏi quá sớm sẽ khiến y lùi lại. Cuối cùng hắn chỉ nắm tay y chặt hơn một chút, giọng khàn khàn: “Tôi học. Từ Du, anh dạy tôi.”

Thẩm Từ Du dời mắt trước. “Tôi không dạy yêu đương.”

“Vậy dạy tôi đứng cạnh anh.”

“Cái đó thì có thể.”

Hạ Trường Uyên cười rất nhẹ. “Được.”

Buổi chiều, Đông Dạ không nhắn thêm, nhưng chất đánh dấu trong ống mẫu lại xuất hiện tín hiệu mới. Mẫu giả được đưa vào một thiết bị phân tích pheromone tại Đông Dạ, sau đó dữ liệu bị sao chép sang một máy chủ nội bộ. Đội kỹ thuật của Thẩm thị không thể xâm nhập trực tiếp nhưng đã xác nhận địa chỉ thiết bị nằm trong khu VIP tầng hầm của câu lạc bộ. Cùng lúc đó, Lý Sâm bất ngờ liên hệ với bệnh viện tư của Thẩm thị, hỏi về chi phí điều trị tuyến thể cho vợ mình, giọng hoảng loạn hơn thường ngày. Trợ lý Tống lập tức báo lên, cho rằng Lý Sâm có thể đã nhận ra mình bị cuốn vào chuyện lớn hơn.

Thẩm Từ Du ra lệnh: “Để bác sĩ phụ trách vợ hắn nói rằng bệnh viện có chương trình hỗ trợ mới, nhưng cần người nhà trực tiếp ký xác nhận. Hẹn hắn đến bệnh viện, không nhắc Đông Dạ.”

Hạ Trường Uyên gật đầu. “Hắn sẽ đi. Lý Sâm sợ Nghiêm Hạo, nhưng càng sợ vợ hắn xảy ra chuyện.”

“Cậu muốn gặp hắn?”

“Muốn.” Hạ Trường Uyên đáp, rồi lập tức nhìn Thẩm Từ Du. “Nhưng không một mình. Nếu anh không đồng ý, tôi không đi.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn bằng ánh mắt “xem như cậu còn nhớ”. “Tôi đồng ý để cậu đi, nhưng phải có người của tôi đi cùng. Địa điểm là bệnh viện của Thẩm thị, có bảo vệ, có hệ thống quản chế pheromone. Tôi cũng đi.”

Hạ Trường Uyên cau mày ngay. “Anh vừa qua kỳ phát tình, không nên đến bệnh viện nhiều mùi pheromone.”

“Bệnh viện tư của Thẩm thị có khu lọc riêng.”

“Vẫn không tốt.”

“Vậy họp video?”

Hạ Trường Uyên im lặng một nhịp, rồi gật đầu. “Được. Tôi đến bệnh viện với trợ lý Tống, anh ở nhà xem qua video. Nếu có bất thường, tôi lập tức rời đi.”

Thẩm Từ Du hơi nhướng mày. “Lần này chịu nhượng bộ nhanh vậy?”

“Vì anh cũng nhượng bộ.” Hắn nói. “Không một mình nghĩa là cả hai bên đều phải nghe.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, cảm thấy Alpha này thật sự càng lúc càng biết cách khiến y không thể giận. “Tối nay đi?”

“Hẹn được Lý Sâm thì tối nay tốt nhất.” Hạ Trường Uyên nói. “Đông Dạ vừa nhận mẫu, trong vòng hai ngày chắc chắn sẽ thử phân tích hoặc dùng nó dựng bẫy. Nếu kéo Lý Sâm ra trước, chúng ta có thể biết Nghiêm Hạo định làm gì với mẫu.”

Thẩm Từ Du đồng ý. Đến sáu giờ tối, bệnh viện xác nhận Lý Sâm sẽ đến ký chương trình hỗ trợ lúc tám giờ. Trợ lý Tống chuẩn bị xe, đội bảo vệ âm thầm bố trí quanh bệnh viện, còn Thẩm Từ Du ở biệt thự kết nối hệ thống video bảo mật. Trước khi Hạ Trường Uyên ra cửa, y đưa cho hắn một miếng dán ổn định Alpha loại cao cấp và một chiếc tai nghe siêu nhỏ.

“Miếng dán dùng trước khi vào bệnh viện.” Thẩm Từ Du nói. “Tai nghe giữ kết nối với tôi. Nếu tôi bảo dừng, cậu dừng. Nếu tôi bảo đi, cậu lập tức rời khỏi phòng.”

Hạ Trường Uyên nhận lấy. “Được.”

“Không được để Lý Sâm chọc giận.”

“Được.”

“Không được nhắc quá nhiều chuyện trong giấc mơ.”

“Tôi biết.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, bỗng bước đến gần hơn, chỉnh lại cổ áo khoác cho hắn. Động tác này rất tự nhiên, nhưng làm Hạ Trường Uyên đứng cứng tại chỗ, ánh mắt mềm xuống đến mức gần như không còn che giấu được. Thẩm Từ Du chỉnh xong, ngẩng đầu nhìn hắn. “Về trước mười giờ.”

Hạ Trường Uyên khàn giọng: “Nếu tôi về đúng giờ, có phần thưởng không?”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, sau đó kéo cổ áo hắn xuống, hôn rất nhẹ lên môi hắn. “Trả trước.”

Hạ Trường Uyên hô hấp khựng lại. Nụ hôn này ngắn đến mức chưa kịp sâu, nhưng đủ khiến pheromone gỗ tuyết tùng quanh hắn ấm lên rõ ràng. Thẩm Từ Du lùi lại, giọng bình tĩnh như chưa từng làm gì. “Bây giờ đi.”

Hạ Trường Uyên nhìn y vài giây, cuối cùng cười khẽ. “Tôi sẽ về đúng giờ.”

Bệnh viện tư của Thẩm thị nằm ở khu nam thành phố, chuyên tiếp nhận bệnh nhân tuyến thể, phòng điều trị phát tình khẩn cấp và phục hồi sau đánh dấu. Khi Hạ Trường Uyên đến nơi, trợ lý Tống đã chờ ở phòng tư vấn riêng, trên bàn đặt tài liệu giả về chương trình hỗ trợ điều trị. Lý Sâm đến lúc tám giờ mười, thấp hơn ảnh chụp một chút, dáng người gầy, mắt thâm, mùi thuốc lá rẻ tiền và pheromone Beta nhạt gần như không đáng kể. Hắn vừa bước vào đã cảnh giác nhìn quanh, đến khi thấy Hạ Trường Uyên ngồi trong phòng thì sắc mặt lập tức thay đổi.

“Mày…” Lý Sâm lùi nửa bước. “Mày là thằng Alpha Đông Dạ đang tìm?”

Hạ Trường Uyên ngồi yên, giọng bình tĩnh: “Ngồi xuống nói chuyện.”

Lý Sâm quay đầu muốn đi, nhưng cửa đã bị trợ lý Tống chặn lại từ bên ngoài. Trợ lý Tống không đe dọa, chỉ lịch sự nói: “Anh Lý, vợ anh đang điều trị tại bệnh viện của chúng tôi. Hôm nay chúng tôi mời anh đến để bàn chương trình hỗ trợ hợp pháp. Nếu anh rời đi bây giờ, chúng tôi cũng không ép, nhưng cơ hội hỗ trợ có thể phải xét lại.”

Lý Sâm cứng người. Hắn quay lại nhìn Hạ Trường Uyên, mồ hôi rịn trên trán. “Tụi mày muốn gì?”

Hạ Trường Uyên nhìn hắn, trong tai nghe truyền đến giọng Thẩm Từ Du rất thấp: “Đừng ép quá nhanh.”

Hắn nhẹ nhàng gõ ngón tay lên bàn, hạ giọng nói: “Tôi muốn biết Nghiêm Hạo lấy mẫu pheromone của tôi làm gì.”

Lý Sâm biến sắc. “Tao không biết.”

“Anh biết.” Hạ Trường Uyên nói. “Hộp lấy từ tủ số 17 qua tay anh, dừng ở trạm sửa xe, rồi vào Đông Dạ. Tôi không hỏi anh lấy bằng chứng ở đâu, vì tôi đã có. Tôi chỉ hỏi anh một lần, mẫu đó được đưa cho ai?”

Lý Sâm cắn răng không đáp. Trợ lý Tống đặt một tập giấy lên bàn, bên trong là hóa đơn điều trị của vợ hắn, khoản nợ cờ bạc và vài bản sao giao dịch bất thường. Ông không nói lời nặng, nhưng từng tờ giấy đều như ép người đối diện không còn đường giả vờ vô tội. Hạ Trường Uyên nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Sâm, trong lòng không có thương hại dư thừa, nhưng cũng không có khoái cảm trả thù. Kiếp trước hắn từng muốn dùng nắm đấm ép loại người này nói thật, hiện tại hắn biết điểm yếu của con người không phải lúc nào cũng nằm ở xương cốt.

“Anh Lý.” Hạ Trường Uyên nói chậm lại. “Nghiêm Hạo sẽ không cứu vợ anh. Nhà họ Chu cũng sẽ không. Nếu Bạo Tín bị tra ra, người bị ném ra chịu tội đầu tiên có thể là anh, vì xe là anh đổi, hàng là anh giao, chìa khóa kho là anh giữ. Anh nghĩ Nghiêm Hạo sẽ bảo vệ một Beta nợ cờ bạc sao?”

Lý Sâm run giọng: “Mày rốt cuộc là ai? Sao mày biết chìa khóa kho?”

Hạ Trường Uyên nhìn hắn, ánh mắt trầm xuống. “Một người từng suýt chết vì mấy cái xe của các anh.”

Lý Sâm há miệng, rồi lại ngậm lại. Hắn nhìn về phía cửa, nhìn trợ lý Tống, cuối cùng nhìn đến màn hình đen trên bàn, như cảm giác được sau màn hình có người khác đang theo dõi. Một lúc lâu sau, hắn thấp giọng nói: “Mẫu pheromone được đưa cho phòng kỹ thuật tầng hầm. Nghiêm ca muốn dùng nó làm đối chiếu.”

“Đối chiếu cái gì?” Hạ Trường Uyên hỏi.

“Bạo Tín bản mới.” Lý Sâm nuốt nước bọt. “Bọn họ muốn tìm Alpha cấp cao chưa dùng thuốc để thử phản ứng mô phỏng. Nếu dữ liệu hợp, họ sẽ trộn một liều nhỏ vào miếng dán ổn định, làm như hàng cao cấp bán cho đám tay đua mới. Nghiêm ca nói nếu mày đến hai ngày nữa, sẽ cho mày dùng miếng dán đó trước khi lên xe. Chỉ cần mày thắng, bọn họ sẽ dùng mày quảng bá.”

Trong tai nghe, hơi thở của Thẩm Từ Du lạnh xuống. Hạ Trường Uyên vẫn giữ giọng bình tĩnh: “Nếu tôi không thắng?”

“Thua cũng được.” Lý Sâm run giọng. “Chỉ cần mày mất kiểm soát, bọn họ sẽ quay video. Alpha cấp S của Thẩm Từ Du dùng thuốc, phóng pheromone ở Đông Dạ, đánh người hoặc làm nhục Omega giả trang trong phòng nghỉ. Bọn họ có thể dùng video đó ép Thẩm tổng bỏ cuộc điều tra nhà họ Chu, cũng có thể bán thuốc bằng danh tiếng của mày.”

Không khí trong phòng tư vấn lạnh xuống trong nháy mắt. Hạ Trường Uyên siết chặt tay, pheromone gỗ tuyết tùng suýt tràn ra, nhưng giọng Thẩm Từ Du lập tức vang lên bên tai: “Trường Uyên, nhìn xuống tay cậu.”

Hắn cúi đầu. Trên mu bàn tay hắn còn vết Thẩm Từ Du vừa chỉnh cổ áo chạm qua, rất nhẹ, nhưng đủ kéo lý trí của hắn về. Hắn thở chậm lại, thu pheromone về sạch sẽ. Lý Sâm ngồi đối diện đã sợ đến mặt trắng, hiển nhiên nhận ra Alpha cấp S trước mặt chỉ cần mất kiểm soát một chút cũng đủ khiến hắn không chịu nổi.

“Họ chuẩn bị Omega giả trang?” Hạ Trường Uyên hỏi.

“Không phải Omega thật.” Lý Sâm vội nói. “Là Beta dùng nước hoa mô phỏng pheromone Omega, cộng thêm thiết bị phát tán mùi. Bọn họ không dám dùng Omega thật vì sợ vi phạm quá nặng. Nhưng nếu quay video, người ngoài không phân biệt được.”

Trợ lý Tống ghi lại từng câu. Thẩm Từ Du ở đầu bên kia nói: “Hỏi hắn có chứng cứ không.”

Hạ Trường Uyên lặp lại: “Chứng cứ ở đâu?”

Lý Sâm im lặng, sau đó run rẩy lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ nhớ nhỏ. “Tao giữ bản sao lịch giao xe và danh sách miếng dán. Tao chỉ muốn phòng thân, không định phản bội. Vợ tao còn ở bệnh viện, tao không thể ngồi tù.”

Hạ Trường Uyên nhìn thẻ nhớ, không lập tức nhận. Trợ lý Tống đeo găng tay kiểm tra sơ bộ, xác nhận không có bẫy vật lý mới bỏ vào túi chứng cứ. Lý Sâm nhìn bọn họ, giọng gần như cầu xin: “Tao nói rồi, tụi mày có thể bảo vệ vợ tao không? Nghiêm Hạo nếu biết tao gặp tụi mày, hắn sẽ không tha cho tao.”

Hạ Trường Uyên nhìn hắn. “Chúng tôi không bảo vệ người vô tội giả. Anh đã làm gì, pháp luật sẽ tính. Nhưng nếu anh hợp tác, vợ anh sẽ được điều trị đúng quy định, không ai được dùng bệnh của cô ấy ép anh nữa.”

Lý Sâm cúi đầu, vai run lên. Hạ Trường Uyên đứng dậy, không nói thêm lời đe dọa. Trước khi rời phòng, hắn nghe Thẩm Từ Du nói trong tai nghe: “Ra xe trước, cậu không nên ở lại lâu.”

Hắn đáp rất khẽ: “Được.”

Lên xe rồi, Hạ Trường Uyên mới tháo tai nghe xuống. Trợ lý Tống ngồi ghế phụ, gửi thẻ nhớ về đội kỹ thuật xử lý khẩn cấp. Trong xe yên tĩnh, mùi miếng dán ổn định Alpha nhàn nhạt quanh tuyến thể hắn, nhưng không ép được sự lạnh lẽo trong lòng. Nghiêm Hạo vẫn bẩn như kiếp trước, thậm chí còn bẩn hơn những gì hắn từng biết. Nếu lần này hắn thật sự tự đến Đông Dạ, chờ hắn không chỉ là đường đua mà là một cái bẫy đủ hủy cả hắn lẫn Thẩm Từ Du.

Điện thoại vang lên, là cuộc gọi video của Thẩm Từ Du. Hạ Trường Uyên lập tức nhận. Trên màn hình, Thẩm Từ Du ngồi trong thư phòng biệt thự, sắc mặt lạnh nhưng ánh mắt đầu tiên lại là nhìn hắn từ trên xuống dưới. “Có khó chịu không?”

Hạ Trường Uyên lắc đầu. “Không. Miếng dán của anh rất có hiệu quả.”

“Pheromone vừa rồi dao động.”

“Đã thu lại.” Hắn nhìn y, giọng thấp hơn. “Xin lỗi, tôi suýt mất khống chế.”

“Không phải suýt mất khống chế là tội.” Thẩm Từ Du nói. “Cậu đã thu lại, vậy là đủ.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, trong lòng căng thẳng cả buổi tối cuối cùng cũng dịu xuống. “Tôi đang về. Sẽ kịp trước mười giờ.”

“Ừm.”

“Từ Du.”

“Nói.”

“Tôi muốn gặp anh.”

Thẩm Từ Du im lặng một nhịp, ánh mắt hơi mềm xuống. “Về rồi gặp.”

“Anh chờ tôi?”

“Không chờ cậu thì tôi gọi làm gì?”

Hạ Trường Uyên cười rất nhẹ. “Tôi về ngay.”

Xe chạy qua những con đường sáng đèn của thành phố, Hạ Trường Uyên nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính, lần đầu tiên không còn thấy thiếu niên Alpha nghèo kiết xác của kiếp trước. Hắn vẫn nghèo, vẫn trẻ, vẫn còn rất nhiều thứ chưa có, nhưng hắn không còn cô độc. Phía trước có Thẩm Từ Du đang chờ, phía sau có một con đường chết đang bị họ từng bước phá vỡ, mà hắn rốt cuộc cũng không còn phải dùng mạng mình để chứng minh bất kỳ điều gì.

Chín giờ năm mươi, Hạ Trường Uyên về đến biệt thự. Thẩm Từ Du đứng ở phòng khách chờ hắn, trên người khoác áo len mỏng, tay còn cầm máy tính bảng nhưng màn hình đã tắt từ lâu. Hạ Trường Uyên vừa bước vào đã dừng lại, trong mắt có thứ cảm xúc nóng đến mức gần như tràn ra. Thẩm Từ Du nhìn hắn, thấy người không bị thương, pheromone cũng ổn định, mới thật sự thả lỏng một chút.

“Đúng giờ.” Thẩm Từ Du nói.

Hạ Trường Uyên đi đến trước mặt y. “Tôi về rồi.”

“Ừm.”

“Có phần thưởng không?” Hắn hỏi khẽ.

Thẩm Từ Du nhìn hắn, lần này không nói hắn được một tấc lại muốn tiến một thước. Y đặt máy tính bảng xuống, đưa tay kéo cổ áo hắn xuống rồi hôn lên môi hắn. Nụ hôn này sâu hơn những lần trước, có lẽ vì y cũng đã căng thẳng suốt buổi tối, có lẽ vì câu “tôi muốn gặp anh” trong cuộc gọi khiến lòng y khó bình tĩnh, cũng có lẽ vì y bắt đầu nhận ra Hạ Trường Uyên thật sự đang từng bước trở thành người y muốn chờ về. Hạ Trường Uyên ôm lấy eo y, vẫn cẩn thận tránh tuyến thể sau gáy, nhưng hơi thở đã nặng hơn rất nhiều.

Khi tách ra, Thẩm Từ Du đặt tay lên vai hắn, giọng hơi khàn: “Hạ Trường Uyên, cậu nghe rõ.”

Hắn nhìn y. “Ừm.”

“Sau này dù Đông Dạ, Nghiêm Hạo hay bất kỳ ai khác muốn kéo cậu đi, cậu đều phải nhớ có người đang chờ cậu về.”

Hạ Trường Uyên đỏ mắt. “Tôi nhớ.”

“Không phải trong mơ, không phải ở mộ.” Thẩm Từ Du nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ rất chậm. “Là ở đây.”

Hạ Trường Uyên siết chặt vòng tay, cuối cùng cúi đầu tựa trán lên vai y. Pheromone gỗ tuyết tùng run lên rất nhẹ, nhưng không mất kiểm soát, chỉ quấn lấy mùi bạch trà như một lời thề im lặng. Thẩm Từ Du không đẩy hắn ra, còn nâng tay đặt lên sau lưng hắn, để Alpha trẻ tuổi này thật sự có một nơi để trở về. Ngoài cửa sổ, gió đêm lướt qua vườn bạch trà, những đóa hoa trắng khẽ lay động trong ánh đèn.

Đúng lúc ấy, điện thoại của trợ lý Tống gọi tới. Thẩm Từ Du mở loa ngoài, giọng của trợ lý Tống vang lên rất nghiêm túc: “Thẩm tổng, thẻ nhớ của Lý Sâm có video nội bộ Đông Dạ. Trong đó có cảnh Nghiêm Hạo đích thân thử thiết bị mô phỏng pheromone bằng mẫu giả của cậu Hạ. Ngoài ra, chúng tôi phát hiện một lịch giao dịch Bạo Tín vào đêm hẹn cậu Hạ, địa điểm không phải Đông Dạ mà là kho cũ Nam Loan.”

Thẩm Từ Du nhìn Hạ Trường Uyên.

Hạ Trường Uyên ngẩng đầu, ánh mắt lạnh xuống nhưng bàn tay vẫn nắm tay y rất chặt.

Trợ lý Tống nói tiếp: “Còn một điểm nữa. Danh sách khách tham gia đêm đó có tên Thẩm Minh Chương.”

Sắc mặt Thẩm Từ Du lập tức lạnh đi. Thẩm Minh Chương là chú họ của y, người từng bị y đẩy khỏi hội đồng quản trị hai năm trước vì tham ô quỹ dự án, cũng là kẻ vẫn luôn muốn kéo y xuống khỏi vị trí gia chủ. Nếu người này xuất hiện trong danh sách giao dịch Bạo Tín, vậy Đông Dạ không chỉ liên quan đến nhà họ Chu, mà còn có tay trong từ chính Thẩm gia.

Hạ Trường Uyên cảm nhận được tay Thẩm Từ Du lạnh xuống, lập tức nắm chặt hơn. “Từ Du.”

Thẩm Từ Du nhìn màn hình điện thoại, ánh mắt sắc như băng. “Gửi toàn bộ tài liệu cho tôi. Phong tỏa tin tức, không để Thẩm Minh Chương biết chúng ta đã phát hiện.”

“Vâng, Thẩm tổng.”

Cuộc gọi kết thúc, phòng khách yên tĩnh lại. Hạ Trường Uyên nhìn Thẩm Từ Du, trong đầu hiện lên một mảnh ký ức bị hắn bỏ quên rất lâu. Kiếp trước, khi Thẩm Từ Du mang thai một mình, Thẩm gia từng xảy ra biến động nội bộ, có người trong gia tộc lợi dụng việc y suy yếu để ép y giao quyền. Khi ấy hắn không ở bên, chỉ nghe tin qua người khác rồi cho rằng đó là chuyện hào môn y tự có thể xử lý. Bây giờ hắn mới hiểu, bóng đen ấy có lẽ đã bắt đầu từ hiện tại.

Thẩm Từ Du lạnh giọng nói: “Xem ra không chỉ Đông Dạ muốn động vào cậu.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, chậm rãi đáp: “Cũng có người của Thẩm gia muốn động vào anh.”

Thẩm Từ Du ngẩng đầu nhìn hắn. Trong ánh mắt y không có sợ hãi, chỉ có sự lạnh lẽo của người đã quen chém xuống những bàn tay dám vươn về phía mình. Nhưng lần này, bên cạnh y không còn trống rỗng. Hạ Trường Uyên vẫn nắm tay y, pheromone gỗ tuyết tùng vững vàng bao lấy bạch trà, như nói với y rằng bất kể phía trước là Đông Dạ, nhà họ Chu hay Thẩm Minh Chương, hắn cũng sẽ không để y một mình nữa.

(Hết chương 7)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0