Chương 10: Không Cần Biết Hết Mới Có Thể Tin
Sau khi về đến biệt thự, Hạ Trường Uyên vẫn rất yên tĩnh. Hắn xuống xe trước, mở cửa cho Thẩm Từ Du, che ô cho y đi vào nhà, còn nhớ dặn quản gia chuẩn bị nước ấm và kiểm tra nhiệt độ phòng ngủ chính. Mọi động tác đều ổn định, không có vẻ mất kiểm soát, nhưng Thẩm Từ Du vẫn cảm nhận được pheromone gỗ tuyết tùng trên người hắn lạnh hơn thường ngày. Đó không phải sự áp chế của Alpha cấp S, mà là một loại căng cứng bị đè xuống rất sâu, như thanh thép bị uốn cong nhưng chưa gãy, chỉ cần chạm sai chỗ sẽ bật ngược làm cả hai cùng đau.
Thẩm Từ Du không hỏi ngay trước mặt người khác. Y bảo quản gia lui xuống, tự tay nhận cốc nước ấm rồi đặt lên bàn trà phòng khách. Hạ Trường Uyên đứng bên cửa sổ, nhìn màn mưa ngoài sân, vai lưng thẳng nhưng bàn tay đặt bên người lại siết rất chặt. Tin tức Nghiêm Hạo để lại chiếc phanh xe dán ảnh hắn đã đánh trúng một nơi quá sâu, sâu đến mức ngay cả dấu đánh dấu tạm thời giữa hai người cũng không thể lập tức kéo hắn bình tĩnh lại. Thẩm Từ Du nhìn hắn một lúc, sau đó đi tới sau lưng hắn, không vội chạm vào, chỉ gọi tên hắn.
“Hạ Trường Uyên.”
Hắn quay đầu rất nhanh. “Tôi không sao.”
“Tôi còn chưa hỏi.”
Hạ Trường Uyên khựng lại, sau đó cụp mắt. “Xin lỗi.”
“Đừng xin lỗi.” Thẩm Từ Du nhìn hắn, giọng rất bình tĩnh. “Tôi đã nói rồi, không cần lúc nào cũng tỏ ra mình chịu được. Cái phanh xe đó khiến cậu khó chịu, đúng không?”
Hạ Trường Uyên im lặng vài giây, rồi gật đầu. “Ừm.”
“Vì nó liên quan đến tai nạn mà cậu từng sợ sẽ xảy ra?”
Hắn nhìn y. Câu hỏi của Thẩm Từ Du rất cẩn thận, không ép hắn giải thích vì sao biết trước Nghiêm Hạo, cũng không đào sâu vào những bí mật hắn luôn giữ kín. Y chỉ gọi nó là “tai nạn mà cậu từng sợ sẽ xảy ra”, cho hắn một khoảng trống đủ để không phải nói dối quá nhiều. Hạ Trường Uyên cảm thấy ngực mình nghẹn lại, cuối cùng thấp giọng đáp: “Tôi từng nghĩ mình sẽ chết trên một chiếc xe bị động tay vào phanh. Cho nên khi thấy thứ đó, tôi hơi mất bình tĩnh.”
Thẩm Từ Du nghe vậy, ánh mắt lạnh xuống, nhưng không phải với hắn. “Nghiêm Hạo biết cậu sợ điểm này?”
“Không chắc.” Hạ Trường Uyên chậm rãi thở ra. “Có thể hắn chỉ đoán tôi từng nghe đến thủ đoạn của Đông Dạ. Để lại phanh xe là cảnh cáo, cũng là khiêu khích. Hắn muốn tôi tức giận, muốn tôi tự đi tìm hắn.”
“Vậy cậu có định đi không?”
“Không.” Hạ Trường Uyên đáp rất nhanh, như sợ y lo. “Tôi đã hứa với anh.”
Thẩm Từ Du lúc này mới đưa tay chạm lên mu bàn tay hắn. “Vậy tốt. Chỉ cần cậu không tự đi, hắn khiêu khích thế nào cũng chỉ là chó cùng rứt giậu.”
Hạ Trường Uyên nhìn bàn tay y đặt trên tay mình, pheromone lạnh cứng quanh người dần dịu xuống. Dấu đánh dấu tạm thời khiến hắn có thể cảm nhận rõ hơn trạng thái của Thẩm Từ Du, biết tuyến thể của y vẫn chưa hoàn toàn khỏe, biết y đáng lẽ nên nghỉ ngơi sau cuộc họp gia tộc thay vì đứng đây trấn an hắn. Nhưng y vẫn ở đây, bình tĩnh nắm lấy tay hắn, dùng giọng chắc chắn kéo hắn khỏi bóng tối. Hắn chậm rãi xoay tay, nắm lại tay y, lực rất nhẹ.
“Từ Du.” Hắn khàn giọng. “Nếu có chuyện tôi chưa thể nói hết, anh có giận không?”
Thẩm Từ Du nhìn hắn, không lập tức trả lời. Y biết Hạ Trường Uyên có bí mật, từ ngày đầu tiên đã biết. Một Alpha mười tám tuổi không thể tự nhiên hiểu hợp đồng đầu tư, điểm mù Đông Dạ, thuốc Bạo Tín, Nghiêm Hạo và cả nỗi sợ cái phanh xe đến mức đó. Nhưng những ngày qua, hắn chưa từng dùng bí mật ấy để hại y, cũng chưa từng vì muốn bảo vệ mà thật sự giấu các nguy hiểm quan trọng. Hắn có những điều không nói, nhưng trong những chuyện liên quan đến hiện tại, hắn đang học cách đưa y vào cùng một bàn cờ.
“Tôi sẽ giận nếu cậu dùng bí mật đó để tự đi chịu chết.” Thẩm Từ Du nói. “Còn nếu cậu chỉ chưa thể nói, tôi có thể chờ.”
Hạ Trường Uyên ngẩng đầu nhìn y, hốc mắt hơi nóng. “Anh không muốn biết hết sao?”
“Muốn.” Y đáp rất thẳng. “Nhưng muốn biết không có nghĩa là phải ép cậu nói ngay. Tôi không thích bị ép, nên cũng không ép cậu. Hạ Trường Uyên, tôi không cần biết hết mới có thể tin một phần. Nhưng phần tôi đã tin, cậu đừng làm nó vỡ.”
Hạ Trường Uyên siết chặt tay y hơn một chút. Câu ấy còn nặng hơn bất kỳ lời thề nào. Thẩm Từ Du không nói tin hắn hoàn toàn, cũng không dùng những lời đẹp đẽ để dỗ hắn, nhưng chính sự thẳng thắn ấy khiến hắn cảm thấy mình được đặt vào hiện thực chứ không phải một giấc mộng mong manh. Hắn chậm rãi cúi đầu, hôn lên mu bàn tay y, lần này không hỏi trước nhưng rất nhẹ, như một lời hứa không thành tiếng.
Thẩm Từ Du không rút tay về, chỉ nhàn nhạt nói: “Lần này cho qua. Lần sau vẫn phải hỏi.”
Hạ Trường Uyên khẽ cười, giọng khàn hơn: “Tôi nhớ.”
“Bây giờ lên thư phòng.” Y rút tay lại. “Nghiêm Hạo đã chạy, nhưng hắn để lại phanh xe nghĩa là hắn vẫn muốn cậu nhìn thấy. Người như vậy hoặc quá tự tin, hoặc còn có bài sau. Chúng ta phải tìm ra hắn trước khi hắn tìm được cơ hội thứ hai.”
Hạ Trường Uyên gật đầu. “Được.”
Trong thư phòng, trợ lý Tống đã gửi toàn bộ ảnh hiện trường từ kho Nam Loan. Chiếc phanh xe bị tháo rời đặt trên một chiếc bàn kim loại cũ, bên trên dán ảnh chụp Hạ Trường Uyên lúc rời Thẩm thị, cạnh đó còn có một mẩu giấy viết tay: “Đừng tưởng đổi đường là thoát được.” Cơ quan quản chế ABO đã niêm phong hiện trường, nhưng vì có người báo tin nên Nghiêm Hạo và một số hàng quan trọng đã biến mất trước khi đội đột kích tới. Thẩm Từ Du mở từng ảnh, Hạ Trường Uyên đứng bên cạnh nhìn rất kỹ, cố ép bản thân không để cảm xúc kéo đi.
“Chữ viết không phải của Nghiêm Hạo.” Hạ Trường Uyên nói sau một lúc. “Hắn không thích tự viết, càng không dùng kiểu chữ gọn như vậy.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Người bên cạnh hắn?”
“Có thể là Lý Sâm, cũng có thể là người phụ trách giấy tờ ở Đông Dạ.” Hạ Trường Uyên phóng to mép giấy. “Nhưng nội dung là ý của Nghiêm Hạo. Hắn thích dùng câu ‘đổi đường’ để nói với người muốn rời cuộc chơi.”
“Cậu từng nghe câu đó?”
“Nghe vài lần ở Huyền Dạ.” Hắn đáp, rồi nhìn Thẩm Từ Du, không né ánh mắt y. “Tôi biết câu trả lời này nghe không đủ, nhưng hiện tại tôi chỉ có thể nói vậy.”
Thẩm Từ Du không truy tiếp, chỉ gật đầu. “Vậy dùng nó như manh mối. Nghiêm Hạo nói ‘đổi đường’, nghĩa là hắn cho rằng cậu vốn nên bước vào Đông Dạ. Nếu hắn đã để ý cậu từ trước, có thể không chỉ vì tôi đưa cậu khỏi Huyền Dạ. Trợ lý Tống đang tra ai đã gửi thông tin của cậu cho Đông Dạ.”
Hạ Trường Uyên cau mày. “Người ở Huyền Dạ?”
“Có khả năng.” Thẩm Từ Du mở một phần hồ sơ khác. “Đêm tôi đưa cậu đi, quản lý Huyền Dạ sau đó nhận một khoản tiền từ tài khoản trung gian. Khoản tiền không lớn, nhưng thời điểm quá trùng hợp. Tôi nghi hắn đã bán thông tin của cậu.”
Hạ Trường Uyên nhìn tên quản lý trên hồ sơ, ánh mắt lạnh xuống. Kiếp trước, chính người này từng đuổi hắn khỏi Huyền Dạ sau khi hắn đánh khách, sau đó nói một câu “Alpha nghèo như mày muốn kiếm tiền thì đi Đông Dạ đi, ở đó mới hợp với mày”. Khi ấy hắn tưởng chỉ là lời khinh miệt, bây giờ mới hiểu có lẽ con đường đó đã được người ta đặt sẵn từ rất sớm. Hắn hít sâu, ép pheromone ổn định lại trước khi mở miệng.
“Người này có thể biết ai giới thiệu tôi cho Đông Dạ.” Hắn nói. “Nhưng nếu trực tiếp hỏi, hắn sẽ báo tin.”
“Không hỏi trực tiếp.” Thẩm Từ Du nói. “Huyền Dạ vẫn có giấy phép kinh doanh dưới một công ty giải trí nhỏ. Tôi đã cho pháp vụ kiểm tra hợp đồng lao động, bọn họ có rất nhiều vi phạm về quản lý pheromone trong môi trường kín. Ngày mai bộ phận quản chế thương mại sẽ kiểm tra đột xuất, quản lý tự nhiên sẽ phải khai.”
Hạ Trường Uyên nhìn y. “Anh đã sắp xếp rồi?”
“Từ lúc biết Đông Dạ nhắn tin cho cậu.” Thẩm Từ Du đáp. “Nếu Huyền Dạ sạch thì thôi, nếu không sạch, giữ lại cũng chỉ hại thêm những Alpha và Omega nghèo giống cậu trước kia.”
Hạ Trường Uyên bỗng không nói được gì. Hắn biết Thẩm Từ Du làm việc nhanh, nhưng không ngờ y đã lặng lẽ xử lý cả Huyền Dạ, nơi hắn từng bị kéo xuống bằng nghèo túng và tự tôn. Kiếp trước, hắn luôn nghĩ mình một mình bò ra khỏi bùn, chưa từng có ai thật sự nhìn thấy bùn đó dơ thế nào. Kiếp này, Thẩm Từ Du không chỉ kéo hắn ra, còn quay đầu dọn sạch nơi có thể nuốt chửng những người khác. Cảm giác này khiến hắn vừa xúc động vừa đau, bởi y thật sự tốt hơn những gì hắn từng hiểu quá nhiều.
“Từ Du.” Hắn thấp giọng gọi.
Thẩm Từ Du không ngẩng đầu. “Đừng lại nói cảm ơn.”
“Không nói cảm ơn.” Hạ Trường Uyên đi đến cạnh y, ngồi xuống ghế thấp hơn một chút. “Tôi chỉ muốn ôm anh.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Bây giờ?”
“Ừm.”
“Vì Huyền Dạ?”
“Vì anh.” Hắn nói thật. “Anh đang làm những chuyện rất tốt, nhưng anh nói như thể chỉ là xử lý công việc. Tôi muốn ôm anh một chút.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn vài giây, cuối cùng đặt máy tính bảng xuống. “Một lát thôi.”
Hạ Trường Uyên cúi người ôm lấy y. Cái ôm này không giống đêm phát tình, cũng không giống lúc hắn sợ hãi vì chiếc phanh xe, mà là một cái ôm rất nhẹ giữa hai người đều tỉnh táo. Thẩm Từ Du ban đầu còn ngồi thẳng, nhưng rất nhanh đã để tay lên vai hắn. Dấu đánh dấu tạm thời khiến pheromone của hai người dễ hòa vào nhau hơn, bạch trà và gỗ tuyết tùng dịu xuống trong thư phòng, như một khoảng bình yên ngắn ngủi giữa cơn sóng ngầm Đông Dạ và Thẩm gia.
Một lát sau, Thẩm Từ Du vỗ nhẹ lên lưng hắn. “Đủ rồi. Tiếp tục làm việc.”
Hạ Trường Uyên buông ra, nhưng vẫn nhìn y. “Tối nay anh phải ngủ sớm.”
“Cậu cũng vậy.”
“Sau khi xem xong hồ sơ Nghiêm Hạo.”
Thẩm Từ Du hơi nheo mắt. “Cậu lại định thức khuya?”
“Không một mình.” Hắn lập tức đáp. “Tôi xem cùng anh. Đến giờ anh bảo dừng thì dừng.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn, rốt cuộc không trách nữa. “Được. Một tiếng.”
Trong một tiếng đó, họ xem toàn bộ hồ sơ mới về Nghiêm Hạo. Hắn xuất thân không cao nhưng bám vào nhà họ Chu từ rất sớm, ban đầu chỉ là tay đua ngầm, sau đó phụ trách tuyển Alpha trẻ cho Đông Dạ. Những người bị hắn nhắm tới thường có vài điểm chung: cấp bậc pheromone cao, xuất thân kém, thiếu người thân, cần tiền gấp, dễ bị kích bởi lòng tự tôn. Một số người sau khi nổi lên trong giới đua xe sẽ biến mất vài tháng, sau đó hoặc trở về với tuyến thể tổn thương, hoặc bị bắt vì mất kiểm soát pheromone, hoặc trở thành tay chân trung thành của Đông Dạ.
Thẩm Từ Du đọc đến danh sách ấy thì sắc mặt lạnh hẳn. “Đây không phải đua xe, là tuyển vật thí nghiệm.”
Hạ Trường Uyên gật đầu. “Bạo Tín cần Alpha cấp cao thử phản ứng. Người nghèo không có hậu thuẫn, xảy ra chuyện cũng dễ xử lý.”
“Cậu từng là kiểu người bọn họ thích nhất.”
“Ừm.” Hắn không phủ nhận. “Cho nên tôi càng không thể để họ tiếp tục.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Muốn cứu những người trong danh sách?”
“Nếu còn kịp.” Hạ Trường Uyên chỉ vài cái tên. “Ba người này hiện tại có lẽ chưa dùng thuốc sâu. Nếu cơ quan quản chế tìm được họ trước Đông Dạ, có thể lấy lời khai.”
“Vậy làm.” Thẩm Từ Du lập tức gọi trợ lý Tống. “Gửi danh sách Alpha nghi bị Đông Dạ khống chế cho cơ quan quản chế ABO, nhưng không qua đường thông thường. Dùng kênh của bác sĩ Triệu liên hệ trung tâm phục hồi tuyến thể, ưu tiên bảo vệ người còn có thể làm chứng. Ngoài ra, bộ phận pháp lý chuẩn bị danh nghĩa hỗ trợ nạn nhân bị lạm dụng pheromone.”
Trợ lý Tống đáp rất nhanh. “Vâng, Thẩm tổng. Còn Nghiêm Hạo?”
“Phong tỏa đường xuất cảnh, theo dõi nhà họ Chu, trạm sửa xe Nam Loan và bệnh viện nơi Lý Sâm ở.” Thẩm Từ Du nhìn Hạ Trường Uyên một cái rồi nói tiếp. “Nghiêm Hạo muốn khiêu khích Hạ Trường Uyên, vậy hắn sẽ tìm cách gửi thêm tin. Đừng chặn, để hắn gửi.”
Hạ Trường Uyên chờ y cúp máy mới hỏi: “Anh muốn dùng tôi câu hắn lần nữa?”
“Không phải dùng cậu.” Thẩm Từ Du chỉnh lại cách nói rất nhanh. “Là dùng số điện thoại của cậu. Người không đi, tin nhắn thì tiếp.”
Hạ Trường Uyên nghe ra sự khác biệt ấy, khóe môi hơi cong. “Anh sửa lời rồi.”
“Vì có người rất nhạy cảm với chuyện bị dùng làm mồi.”
“Tôi không nhạy cảm với việc bị anh dùng.” Hắn nhìn y, giọng thấp hơn. “Tôi chỉ sợ anh để mình mệt vì tôi.”
Thẩm Từ Du đặt tài liệu xuống. “Tôi không phải vì cậu mới làm. Đông Dạ, Bạo Tín, Thẩm Minh Chương, nhà họ Chu, tất cả đều đã chạm đến lợi ích của Thẩm thị và an toàn ABO trong thành phố. Cậu là điểm bắt đầu, nhưng không phải toàn bộ lý do. Hạ Trường Uyên, đừng ôm hết trách nhiệm lên người.”
Hạ Trường Uyên im lặng một nhịp, rồi gật đầu. “Tôi sẽ nhớ.”
“Câu này hôm nay cậu nói rất nhiều lần.”
“Vì anh dạy nhiều.”
Thẩm Từ Du liếc hắn. “Lại đổ cho tôi?”
“Không dám.”
“Miệng nói không dám, mắt thì rất dám.”
Hạ Trường Uyên bật cười khẽ. Không khí nặng nề vì Nghiêm Hạo cuối cùng cũng dịu đi một chút. Thẩm Từ Du nhìn hắn cười, bỗng cảm thấy bản thân cũng nhẹ hơn. Y không biết quá khứ mà Hạ Trường Uyên giấu rốt cuộc sâu đến đâu, nhưng y biết người này đang cố gắng bước ra từng chút. Không phải vì y ép hỏi, mà vì hắn muốn ở lại bên y bằng dáng vẻ tốt hơn.
Đến giờ ngủ, Thẩm Từ Du đuổi Hạ Trường Uyên về phòng, nhưng hắn đứng ở cửa phòng ngủ chính không nhúc nhích. Y khoanh tay nhìn hắn, vẻ mặt như đã đoán được hắn muốn gì. Hạ Trường Uyên nhìn y, hiếm khi có chút do dự. Dấu đánh dấu tạm thời khiến hắn muốn ở gần y hơn, không phải chỉ vì bản năng Alpha, mà vì sau khi đối mặt với chiếc phanh xe và hồ sơ Đông Dạ, hắn thật sự không muốn ngủ một mình trong phòng cách một bức tường.
“Có chuyện muốn nói?” Thẩm Từ Du hỏi.
“Tôi có thể ngủ ở sofa phòng anh không?” Hạ Trường Uyên nói. “Không lên giường cũng được. Tôi chỉ muốn ở gần một chút.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Vì phanh xe?”
“Ừm.” Hắn đáp thật. “Và vì tôi sợ đêm nay mơ không tốt.”
Thẩm Từ Du không hỏi hắn mơ gì. Y chỉ mở cửa phòng rộng hơn, xoay người đi vào. “Giường không nhỏ đến mức cậu phải ngủ sofa.”
Hạ Trường Uyên đứng ngoài cửa hai giây mới phản ứng lại, lập tức đi theo. Thẩm Từ Du đã ngồi xuống bên giường, tháo đồng hồ, đặt thuốc và nước bên cạnh theo thói quen. Hạ Trường Uyên đóng cửa, bật hệ thống lọc pheromone ở mức thấp, sau đó vẫn nghiêm túc hỏi: “Tôi nằm bên ngoài?”
“Ừm.”
“Anh nếu không thoải mái thì nói.”
“Cậu đã hỏi ba lần.”
“Lần cuối.”
“Câu này cũng không đáng tin.”
Hạ Trường Uyên cười nhẹ, nằm xuống bên cạnh y. Hai người không lập tức ôm nhau, nhưng khoảng cách gần hơn tối qua. Thẩm Từ Du tắt đèn chính, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ đầu giường. Trong bóng tối dịu, pheromone của hai người chậm rãi quấn lấy nhau, dấu đánh dấu tạm thời khiến sự hiện diện của đối phương trở nên rõ ràng đến mức không cần chạm cũng thấy an ổn.
Một lúc sau, Thẩm Từ Du bỗng hỏi: “Hạ Trường Uyên, cậu có hối hận vì đã đi theo tôi không?”
Hắn lập tức quay đầu. “Không.”
“Nếu không đi theo tôi, có lẽ Đông Dạ sẽ không vội nhắm vào cậu như vậy.”
“Nếu không đi theo anh, tôi có lẽ đã tự bước vào Đông Dạ rồi.” Hạ Trường Uyên nói rất chậm. “Anh không kéo nguy hiểm đến cho tôi. Anh kéo tôi khỏi nó.”
Thẩm Từ Du im lặng.
Hạ Trường Uyên nhìn sườn mặt y trong ánh đèn mờ, giọng thấp hơn: “Còn anh thì sao? Có hối hận vì đưa tôi về không?”
“Có một chút.”
Tim Hạ Trường Uyên khựng lại, nhưng y đã nói tiếp.
“Hối hận vì ban đầu dùng từ bao nuôi.” Thẩm Từ Du nhìn trần nhà, giọng bình tĩnh nhưng không lạnh. “Lúc đó tôi chỉ thấy cậu hợp mắt, pheromone cũng hợp, muốn đưa cậu ra khỏi nơi đó nhưng không biết nói cách khác. Tôi quen dùng trao đổi để giải quyết mọi quan hệ, vì như vậy đơn giản nhất. Nhưng hiện tại nghĩ lại, có lẽ câu đó làm cậu khó chịu.”
Hạ Trường Uyên nhìn y rất lâu. Kiếp trước, câu “bao nuôi” từng khiến hắn dựng gai, khiến hắn đẩy y ra suốt năm năm, khiến lần gặp đầu tiên giữa họ đầy tự ti và kiêu ngạo. Nhưng kiếp này, hắn đã hiểu Thẩm Từ Du khi ấy không biết cách giữ người, chỉ biết dùng phương thức quen thuộc nhất để trao đổi. Y có quyền lực, có tiền, có thủ đoạn, nhưng không có ai dạy y nói một câu dịu dàng rằng “tôi muốn giúp cậu”.
“Tôi không khó chịu.” Hắn nói khẽ. “Ít nhất hiện tại không.”
“Vậy lúc đó?”
“Có một chút.” Hạ Trường Uyên thành thật. “Nhưng không phải vì anh làm sai. Là vì tôi khi ấy quá tự ti, quá sợ bị xem thường.”
Thẩm Từ Du quay đầu nhìn hắn. “Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ tôi biết người thật sự xem thường tôi sẽ không quan tâm tôi ăn gì, ngủ có ngon không, thuốc ức chế có đủ tốt không.” Hắn nhìn y, mắt dịu xuống. “Anh khi đó có thể nói không dễ nghe, nhưng anh thật sự muốn kéo tôi ra khỏi Huyền Dạ.”
Thẩm Từ Du im lặng một lát, rồi nhàn nhạt nói: “Cậu càng ngày càng biết nói lời khiến người ta mềm lòng.”
“Vì tôi nói thật.”
“Lại đây.”
Hạ Trường Uyên hơi ngẩn ra. Thẩm Từ Du đã xoay người về phía hắn, một tay kéo nhẹ cổ áo ngủ của hắn. Hắn lập tức hiểu, cúi xuống hôn y. Nụ hôn trong bóng tối không sâu ngay từ đầu, chỉ là môi chạm môi rất nhẹ, như đang xoa dịu phần sắc nhọn của ngày hôm nay. Nhưng rất nhanh, Thẩm Từ Du chủ động mở ra một chút, để hắn tiến gần hơn. Hạ Trường Uyên ôm lấy eo y, vẫn giữ lực vừa phải, nhưng nụ hôn dần sâu lên, pheromone gỗ tuyết tùng phủ lấy bạch trà, khiến căn phòng trở nên ấm hơn.
Khi tách ra, hơi thở hai người đều hơi loạn. Hạ Trường Uyên tựa trán lên trán y, giọng khàn đến mức gần như không nghe rõ: “Từ Du, tôi thích anh.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Tôi biết.”
“Rất thích.”
“Cũng biết.”
“Thích đến mức nhiều lúc tôi không biết nên làm sao mới đủ.”
Thẩm Từ Du đưa tay chạm lên mặt hắn. “Vậy cứ làm từng việc trước mắt. Hôm nay không tự đi tìm Nghiêm Hạo, ngày mai tiếp tục học, tiếp tục mở công ty, tiếp tục đứng cạnh tôi. Không cần một lần làm đủ cả đời.”
Hạ Trường Uyên nhắm mắt, hôn nhẹ vào lòng bàn tay y. “Được.”
Đêm ấy, Hạ Trường Uyên rốt cuộc ngủ được. Hắn vẫn mơ thấy mưa và ánh đèn cầu vượt, nhưng lần này khi tiếng phanh vỡ vang lên, có một mùi bạch trà kéo hắn lại. Trong mơ, hắn không còn đứng một mình bên vách cầu, cũng không còn lao vào bóng tối không đáy. Hắn nghe thấy Thẩm Từ Du gọi tên mình, giọng bình tĩnh mà rõ ràng, bảo hắn nhìn về phía trước. Khi hắn mở mắt trong đêm, Thẩm Từ Du vẫn nằm cạnh hắn, tay đặt trên cổ tay hắn, như thật sự giữ hắn ở lại hiện tại.
Sáng hôm sau, tin nhắn của Nghiêm Hạo đến lúc sáu giờ mười bảy. Hạ Trường Uyên tỉnh trước, nhìn màn hình sáng lên, ánh mắt lập tức lạnh xuống nhưng không còn mất khống chế như đêm qua. Tin nhắn rất ngắn: “Muốn biết ai bán mày cho Đông Dạ thì tối nay đến bãi xe cũ phía tây. Đừng dẫn Thẩm Từ Du. Mày cũng không muốn hắn biết mày vốn là loại người thế nào đâu.”
Hạ Trường Uyên nhìn dòng chữ ấy, ngón tay dừng trên màn hình. Thẩm Từ Du bên cạnh cũng tỉnh vì động tác rất nhỏ của hắn, giọng còn khàn: “Tin nhắn?”
“Ừm.” Hạ Trường Uyên đưa điện thoại cho y ngay. “Nghiêm Hạo.”
Thẩm Từ Du đọc xong, ánh mắt lạnh đi. “Hắn đang dùng bí mật của cậu để dụ cậu.”
“Tôi biết.”
“Vậy cậu định thế nào?”
Hạ Trường Uyên nhìn y, lần này không do dự. “Tôi không đi một mình. Chúng ta bàn kế hoạch.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn vài giây, sau đó đưa điện thoại trả lại, khóe môi rất nhạt mà cong lên. “Rất tốt.”
Hạ Trường Uyên nắm lấy tay y. “Có phần thưởng không?”
“Vừa sáng sớm đã đòi thưởng?”
“Vì tôi tiến bộ.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn, cuối cùng kéo hắn xuống hôn lên môi hắn một cái. “Thưởng xong rồi. Bây giờ rửa mặt, ăn sáng, rồi bắt cáo.”
Hạ Trường Uyên cười khẽ, trong mắt cuối cùng không còn bị bóng tối của chiếc phanh xe chiếm kín. “Được.”
Nhưng khi hai người xuống lầu, trợ lý Tống đã đứng trong phòng khách với sắc mặt nghiêm túc. Ông đặt một tập tài liệu lên bàn, giọng trầm xuống: “Thẩm tổng, kiểm tra Huyền Dạ đêm qua có kết quả. Quản lý đã khai người đầu tiên gửi hồ sơ của cậu Hạ cho Đông Dạ không phải người ngoài.”
Thẩm Từ Du cau mày. “Là ai?”
Trợ lý Tống nhìn Hạ Trường Uyên, rồi nói chậm rãi: “Là cô nhi viện nơi cậu Hạ từng lớn lên. Người ký tên trong bản giới thiệu là viện trưởng cũ, nhưng tài khoản nhận tiền lại liên quan đến một quỹ từ thiện dưới danh nghĩa Thẩm Minh Chương.”
Hạ Trường Uyên đứng yên tại chỗ. Cô nhi viện, Thẩm Minh Chương, Đông Dạ, tất cả trong nháy mắt nối thành một đường dây lạnh lẽo. Hắn từng nghĩ mình bị Đông Dạ nhìn trúng vì nghèo, vì Alpha cấp S, vì ngoại hình nổi bật, nhưng hóa ra có người đã bán thông tin của hắn từ nơi đáng lẽ phải bảo vệ hắn sớm hơn rất nhiều. Thẩm Từ Du đặt tay lên lưng hắn, giọng lạnh đến mức không còn chút nhiệt độ.
“Tra tiếp.” Y nói. “Tôi muốn biết trong những năm qua, bọn họ đã bán bao nhiêu Alpha và Omega nghèo cho Đông Dạ.”
(Hết chương 10)
Bình luận 💬 0