Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TRỌNG SINH THÀNH ALPHA CỦA RIÊNG EM

Chương 14: Tôi Không Còn Sợ Bà Nữa

Chương 1: Gặp Lại Trong Mùi Bạch Trà Chương 2: Bản Hợp Đồng Đầu Tiên Chương 3: Kỳ Phát Tình Đầu Tiên Chương 4: Đừng Để Tôi Tìm Không Thấy Cậu Chương 5: Người Của Tôi Chương 6: Một Mình Nghĩ Cũng Đừng Nghĩ Chương 7: Cái Bẫy Ở Ga Nam Loan Chương 8: Đánh Dấu Tạm Thời Chương 9: Đứng Cạnh Tôi Chương 10: Không Cần Biết Hết Mới Có Thể Tin Chương 11: Người Bị Bán Đi Chương 12: Đừng Chạm Vào Tuyến Thể Của Anh Ấy Chương 13: Vết Sẹo Của Thẩm Từ Du Chương 14: Tôi Không Còn Sợ Bà Nữa Chương 15: Cùng Em Về Nhà Chương 16: Phiên ngoại 1: Lễ Kết Hôn Dưới Hoa Bạch Trà

Chương 14: Tôi Không Còn Sợ Bà Nữa

Màn hình lớn trong sảnh vừa hiện lên hộp thuốc mẫu BT-17, không khí quanh Thẩm Từ Du gần như lạnh xuống trong nháy mắt. Hạ Trường Uyên đứng sát bên y, lòng bàn tay vẫn nắm lấy tay y, cảm nhận rõ dấu đánh dấu tạm thời sau gáy y vì cảm xúc dao động mà hơi nóng lên. Nhưng Thẩm Từ Du không mất bình tĩnh, y chỉ nhìn dòng chữ “chất ức chế dịu thế hệ mới dành cho Omega có hoàn cảnh khó khăn” trên màn hình, ánh mắt sâu đến mức khiến Hạ Trường Uyên lập tức hiểu: Bạch Nhược Vi không chỉ đến để thăm dò, bà ta đang định dùng chính thứ từng làm tổn thương những Omega nghèo để dựng lên một chiếc áo từ thiện sạch sẽ.

Người dẫn chương trình mỉm cười giới thiệu rằng BT-17 là sản phẩm hỗ trợ do quỹ Bạch Tâm phối hợp với viện nghiên cứu nhà họ Chu tài trợ, hướng đến việc giảm chi phí chất ức chế cho Omega vị thành niên và Omega trẻ tuổi không có điều kiện tiếp cận thuốc cao cấp. Phía dưới có vài tràng vỗ tay lịch sự, một số khách mời trong ngành y tế gật đầu tán thưởng, còn truyền thông thì lập tức nâng máy quay. Bạch Nhược Vi đứng cạnh sân khấu, vẻ mặt dịu dàng, ánh mắt lướt về phía Thẩm Từ Du như muốn xem y có phản ứng ra sao. Thẩm Từ Du không tránh, chỉ chậm rãi cầm lấy điện thoại của Hạ Trường Uyên, đọc nhanh tài liệu Kỷ Nam vừa gửi.

Trong tài liệu là bản chụp thỏa thuận khảo sát năm năm trước, tên thuốc thử nghiệm khi đó là BT-07, cùng dòng chú thích nhỏ gần như bị cố tình làm mờ: “Dữ liệu phản ứng tuyến thể có thể được dùng cho nghiên cứu điều tiết pheromone liên quan.” Ba tháng sau, chương trình đổi mã nội bộ sang BT-11, rồi BT-15, cuối cùng trong báo cáo thử nghiệm gần đây xuất hiện BT-17. Kỷ Nam còn gửi kèm kết quả kiểm tra tuyến thể của chính mình, chứng minh sau khi dùng thuốc năm đó, y xuất hiện phản ứng kháng thuốc nhẹ và đau tuyến thể khi đổi loại chất ức chế. Điều quan trọng nhất là trong phụ lục thỏa thuận có chữ ký của đơn vị tài trợ quỹ Bạch Tâm và dấu pháp nhân của viện nghiên cứu thuộc nhà họ Chu.

Hạ Trường Uyên thấp giọng hỏi: “Anh muốn tôi hỏi trước, hay anh hỏi?”

Thẩm Từ Du đưa điện thoại lại cho hắn. “Cậu hỏi câu đầu. Tôi hỏi câu thứ hai.”

“Được.”

Trên sân khấu, Bạch Nhược Vi vừa nhận micro từ người dẫn chương trình, giọng ôn hòa vang khắp sảnh: “Tôi luôn tin rằng Omega dù xuất thân thế nào cũng nên có quyền được vượt qua kỳ phát tình một cách an toàn và có tôn nghiêm. BT-17 không chỉ là một loại chất ức chế mới, mà còn là lời cam kết của quỹ Bạch Tâm dành cho những Omega chưa từng được xã hội nhìn thấy.”

Hạ Trường Uyên nghe đến đây thì bật cười rất khẽ. Tiếng cười không lớn, nhưng trong khoảng lặng sau bài phát biểu, nó đủ khiến không ít người quay đầu nhìn về phía hắn. Bạch Nhược Vi cũng dừng lại, ánh mắt vẫn dịu dàng nhưng rõ ràng có thêm cảnh cáo. “Cậu Hạ có điều gì muốn nói sao?”

Hạ Trường Uyên nắm tay Thẩm Từ Du, bước lên nửa bước nhưng không vượt khỏi y quá xa. “Tôi chỉ hơi tò mò. Nếu quỹ Bạch Tâm thật sự xem Omega nghèo là những người cần được nhìn thấy, vậy tại sao trong chương trình BT-07 năm năm trước, người tham gia không được giải thích rõ dữ liệu kỳ phát tình và phản ứng tuyến thể của họ sẽ được chuyển đến viện nghiên cứu nào?”

Cả sảnh lập tức yên tĩnh. Người dẫn chương trình cầm micro phụ đứng bên cạnh biến sắc, còn vài phóng viên y tế nhanh chóng nhìn về phía Bạch Nhược Vi. Bạch Nhược Vi vẫn không hoảng, thậm chí còn thở dài rất nhẹ, như thể đang đối mặt với một người trẻ hiểu lầm thiện ý. “Cậu Hạ, tôi hiểu cậu quan tâm vấn đề quyền dữ liệu ABO, nhưng chương trình y tế luôn có quy trình chuyên môn. BT-07 là dự án hỗ trợ cũ, mọi thỏa thuận đều thông qua đơn vị pháp lý, không tồn tại chuyện ép buộc hay che giấu.”

Thẩm Từ Du lúc này mới cất giọng: “Vậy bà có thể công khai thỏa thuận mẫu năm đó không?”

Bạch Nhược Vi nhìn y. “Từ Du, con biết rõ dữ liệu y tế của người tham gia cần được bảo mật.”

“Bảo mật người tham gia không đồng nghĩa bảo mật điều khoản thỏa thuận.” Thẩm Từ Du nói rất bình tĩnh. “Tôi không yêu cầu bà công khai tên, tuổi, tuyến thể hay phản ứng thuốc của bất kỳ Omega nào. Tôi chỉ yêu cầu bà công khai điều khoản thu thập và sử dụng dữ liệu của BT-07, BT-11, BT-15 và BT-17. Nếu quỹ Bạch Tâm sạch, điều này không khó.”

Bạch Nhược Vi trầm mặc một thoáng. “Con vừa đến đã chất vấn dì trước mặt truyền thông, có phải vì chuyện riêng mà con có thành kiến với quỹ Bạch Tâm không?”

Thẩm Từ Du nhìn bà ta. “Bà nhắc chuyện riêng trước mặt truyền thông khi nói tôi từng chịu đau trong kỳ phát tình thì được, tôi hỏi điều khoản dữ liệu của thuốc từ thiện thì thành thành kiến?”

Xung quanh lập tức vang lên vài tiếng xì xào. Hạ Trường Uyên cảm nhận bàn tay Thẩm Từ Du vẫn rất chắc, nhưng pheromone bạch trà phía sau lớp bảo hộ đã lạnh hơn. Hắn không chen vào, bởi đây là trận của Thẩm Từ Du với Bạch Nhược Vi, nhưng hắn đứng ở đó, để mùi gỗ tuyết tùng theo liên kết tạm thời giữ y ổn định. Bạch Nhược Vi hiển nhiên cũng nhận ra, ánh mắt lướt qua tay hai người đang nắm nhau, nụ cười trên mặt nhạt đi một chút.

“Con thay đổi rồi.” Bạch Nhược Vi nhẹ giọng nói. “Trước đây con sẽ không để Alpha ảnh hưởng cảm xúc của mình rõ như vậy.”

Hạ Trường Uyên lạnh mắt. Thẩm Từ Du lại không giận, thậm chí khóe môi còn cong lên rất nhạt. “Bà vẫn không thay đổi. Mỗi lần không trả lời được vấn đề, bà đều quay về câu cũ: tôi là Omega, tôi bị Alpha ảnh hưởng, tôi không đủ tỉnh táo. Bạch Nhược Vi, bà nói câu này nhiều năm rồi, không chán sao?”

Bạch Nhược Vi sắc mặt hơi cứng.

Thẩm Từ Du bước lên một bước. “Tôi hỏi lại lần nữa. BT-17 có phải phiên bản tiếp nối của BT-07 từng được thử nghiệm trên nhóm Omega nghèo năm năm trước không? Dữ liệu phản ứng tuyến thể của người tham gia có được chuyển sang viện nghiên cứu nhà họ Chu không? Trong chương trình đó, có bao nhiêu Omega xuất hiện phản ứng kháng thuốc, đau tuyến thể hoặc rối loạn tiếp nhận pheromone Alpha tương thích?”

Ba câu hỏi liên tiếp khiến cả sảnh hoàn toàn im lặng. Một số khách mời trong ngành y tế đã bắt đầu trao đổi ánh mắt, bởi đây không còn là mâu thuẫn mẹ kế con chồng, mà là vấn đề đạo đức nghiên cứu ABO. Nếu chất ức chế miễn phí từng thu thập dữ liệu người tham gia mà không thông báo rõ, thậm chí khiến một số Omega nghèo chịu tổn thương tuyến thể, quỹ Bạch Tâm và viện nghiên cứu nhà họ Chu sẽ không thể thoát khỏi trách nhiệm.

Bạch Nhược Vi rốt cuộc không còn giữ được vẻ dịu dàng hoàn hảo. “Từ Du, con có chứng cứ sao?”

Thẩm Từ Du đáp: “Có.”

Chỉ một chữ ấy thôi đã khiến sắc mặt Bạch Nhược Vi lạnh xuống. Hạ Trường Uyên lấy máy tính bảng từ trợ lý Tống vừa đưa đến, kết nối lên màn hình phụ. Trên đó xuất hiện bản thỏa thuận đã che thông tin cá nhân của Kỷ Nam, báo cáo tuyến thể sau khi dùng BT-07, phụ lục chuyển dữ liệu sang viện nghiên cứu nhà họ Chu và chuỗi mã nội bộ từ BT-07 đến BT-17. Cuối cùng là một đoạn ghi âm ngắn do Kỷ Nam gửi, trong đó bác sĩ chương trình năm đó nói rất rõ rằng “Omega nhận thuốc miễn phí không có tư cách yêu cầu nhiều như khách hàng trả tiền”.

Tiếng xôn xao lần này không thể đè xuống nữa. Một phóng viên y tế lập tức hỏi lớn: “Bạch phu nhân, quỹ Bạch Tâm có phản hồi gì về đoạn ghi âm này không? Người tham gia BT-07 có được thông báo đầy đủ về việc dữ liệu chuyển sang viện nghiên cứu nhà họ Chu không?”

Một người khác hỏi: “BT-17 hôm nay công bố có dùng dữ liệu từ BT-07 không? Nếu có phản ứng phụ trong nhóm cũ, tại sao vẫn tiếp tục chương trình miễn phí?”

Bạch Nhược Vi siết micro, nhưng rất nhanh lại khôi phục giọng điệu trầm buồn. “Tôi thật sự rất đau lòng khi Từ Du chọn cách công kích một chương trình từ thiện trước mặt mọi người. Những tài liệu này cần được kiểm chứng, tôi không thể tùy tiện trả lời. Nhưng tôi có thể nói một điều, suốt nhiều năm qua, tôi luôn mong Omega yếu thế có cơ hội sống tốt hơn. Nếu trong quá trình thực hiện có sai sót, quỹ Bạch Tâm nhất định sẽ phối hợp điều tra.”

Thẩm Từ Du nhìn bà ta, giọng lạnh nhạt: “Sai sót là ghi nhầm tên thuốc. Dùng Omega nghèo làm nguồn dữ liệu mà không bảo đảm quyền được biết không phải sai sót, là lợi dụng.”

Bạch Nhược Vi nhìn y, ánh mắt rốt cuộc lộ ra một tia cay độc rất mỏng. Bà ta chậm rãi nói: “Con luôn thích nói mọi chuyện tuyệt đối như vậy. Năm đó mẹ con cũng thế, tin rằng chỉ cần có quyền được biết, có thỏa thuận, có luật pháp là có thể bảo vệ mình. Nhưng cuối cùng thì sao? Bà ấy vẫn bị pheromone và hôn nhân kéo xuống. Từ Du, dì từng nói những lời khó nghe vì muốn con tỉnh táo. Dì không muốn con lặp lại bi kịch của mẹ mình.”

Hạ Trường Uyên tiến lên một bước, nhưng Thẩm Từ Du nắm tay hắn giữ lại. Y nhìn Bạch Nhược Vi, lần này không còn né tránh cái tên của mẹ mình nữa. “Mẹ tôi không phải bi kịch để bà dùng làm dao. Bà ấy bị hệ thống hôn nhân ABO bất công và người chồng vô trách nhiệm làm tổn thương, không phải bị cơ thể Omega của mình hại. Tôi từng tin lời bà rất lâu, tin rằng chỉ cần không cần ai, không dựa vào pheromone, không để Alpha chạm vào tuyến thể thì tôi sẽ không bao giờ giống mẹ. Nhưng hiện tại tôi hiểu rồi.”

Bạch Nhược Vi nhìn y chằm chằm. “Con hiểu gì?”

Thẩm Từ Du ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh đến mức không còn chút run rẩy nào. “Tôi hiểu rằng thứ đáng sợ chưa bao giờ là pheromone, kỳ phát tình hay đánh dấu tạm thời. Thứ đáng sợ là những người như bà, dùng nỗi sợ đó để kiểm soát Omega, khiến họ ghét chính cơ thể mình, rồi nhân danh giúp đỡ để lấy đi quyền lựa chọn của họ.”

Cả sảnh yên tĩnh đến mức tiếng máy quay cũng trở nên rõ ràng. Hạ Trường Uyên nhìn Thẩm Từ Du, trái tim đau và nóng cùng lúc. Đây không chỉ là cuộc phản kích trước quỹ Bạch Tâm, mà là khoảnh khắc Thẩm Từ Du tự tay xé bỏ bóng ma Bạch Nhược Vi đã phủ lên y nhiều năm. Y vẫn là Omega, vẫn có tuyến thể, vẫn từng đau trong kỳ phát tình, vẫn để hắn đánh dấu tạm thời, nhưng y không còn để người khác biến những điều đó thành xiềng xích nữa.

Bạch Nhược Vi mím môi. “Con nói rất hay. Nhưng con có chắc hiện tại con không bị pheromone của cậu ta ảnh hưởng không? Cậu ta là Alpha cấp S, vừa đánh dấu tạm thời con. Con đứng đây bảo vệ cậu ta, dùng quỹ của mình đối đầu với dì, con thật sự chắc đây là quyết định của con sao?”

Thẩm Từ Du nhìn bà ta, rồi bỗng quay sang Hạ Trường Uyên. “Cậu trả lời câu này.”

Hạ Trường Uyên hơi khựng, nhưng rất nhanh hiểu ý y. Hắn đứng thẳng, không phóng pheromone, giọng bình tĩnh mà rõ ràng: “Đúng, tôi là Alpha cấp S, đã đánh dấu tạm thời Thẩm Từ Du với sự đồng thuận của anh ấy và xác nhận y tế. Nhưng đánh dấu tạm thời không trao cho tôi quyền quyết định thay anh ấy. Nó chỉ giúp tuyến thể của anh ấy ổn định hơn sau kỳ phát tình. Nếu Bạch phu nhân cho rằng một Omega trưởng thành sau đánh dấu tạm thời sẽ mất năng lực phán đoán, vậy người đang kỳ thị Omega không phải tôi, mà là bà.”

Bạch Nhược Vi lạnh giọng: “Cậu nói thì dễ nghe. Alpha nào chẳng nói mình tôn trọng Omega trước khi thật sự nắm được điểm yếu của họ?”

Hạ Trường Uyên nhìn bà ta, ánh mắt trầm xuống. “Vì vậy xã hội ABO mới cần quy chuẩn hỗ trợ pheromone, cần quyền được biết, cần dữ liệu minh bạch, cần luật bảo vệ tuyến thể. Không phải để cấm Omega nhận sự giúp đỡ, mà để không ai có thể dùng sự giúp đỡ làm xiềng xích. Quỹ Trường Bạch sẽ công khai toàn bộ điều khoản hỗ trợ, dữ liệu khảo sát ẩn danh, quyền rút lui của người tham gia và cơ chế kiểm toán độc lập. Bạch phu nhân nếu thật sự làm từ thiện, có thể làm giống vậy.”

Một phóng viên lập tức hỏi: “Cậu Hạ, vậy Quỹ Trường Bạch có yêu cầu quỹ Bạch Tâm công khai dữ liệu các chương trình cũ không?”

Hạ Trường Uyên nhìn Thẩm Từ Du, thấy y khẽ gật đầu mới đáp: “Có. Chúng tôi yêu cầu quỹ Bạch Tâm lập tức tạm dừng phân phát BT-17, công khai thỏa thuận mẫu, báo cáo phản ứng phụ đã che thông tin cá nhân và đường chuyển dữ liệu đến viện nghiên cứu nhà họ Chu. Đồng thời, mọi Omega từng tham gia BT-07 đến BT-15 có quyền nhận kiểm tra tuyến thể miễn phí tại cơ sở độc lập, chi phí do quỹ Bạch Tâm và đơn vị nghiên cứu chịu.”

Bạch Nhược Vi siết tay đến trắng bệch. “Cậu lấy tư cách gì yêu cầu?”

Thẩm Từ Du nói: “Tư cách đồng sáng lập Quỹ Trường Bạch, người bị Đông Dạ nhắm đến bằng lạm dụng pheromone và đối tác của Thẩm thị trong dự án an toàn ABO. Nếu bà thấy chưa đủ, thêm tư cách của tôi.”

Bạch Nhược Vi nhìn y.

Thẩm Từ Du từng chữ rõ ràng: “Tư cách của gia chủ Thẩm gia, nhà đầu tư lớn trong lĩnh vực y tế ABO, và một Omega từng bị bà dùng nỗi sợ tuyến thể để thao túng nhiều năm.”

Lần này Bạch Nhược Vi thật sự không thể giữ nụ cười. Sự im lặng của bà ta còn rõ hơn bất kỳ lời thừa nhận nào. Trợ lý của quỹ Bạch Tâm vội vàng lên sân khấu muốn tạm dừng phần giới thiệu, nhưng truyền thông đã bắt được toàn bộ trọng điểm. Đúng lúc đó, ngoài cửa sảnh xuất hiện vài nhân viên cơ quan quản chế ABO cùng luật sư của Thẩm thị. Người dẫn đầu không phải tuyến từng để Nghiêm Hạo chạy thoát, mà là phó cục trưởng đã tiếp nhận vụ Đông Dạ, vẻ mặt nghiêm túc khi bước đến trước mặt Bạch Nhược Vi.

“Bạch Nhược Vi, chúng tôi nhận được tố giác liên quan đến chương trình chất ức chế BT-07 đến BT-17, bao gồm nghi vấn thu thập dữ liệu Omega không minh bạch, chuyển dữ liệu sang viện nghiên cứu có liên quan đến Bạo Tín và che giấu phản ứng phụ tuyến thể. Mời bà phối hợp điều tra. Toàn bộ thuốc mẫu BT-17 tại hiện trường sẽ bị niêm phong.”

Bạch Nhược Vi quay phắt sang nhìn Thẩm Từ Du. “Con đã chuẩn bị từ trước?”

Thẩm Từ Du bình tĩnh đáp: “Bà cũng vậy. Chỉ là bà chuẩn bị một buổi biểu diễn từ thiện, còn tôi chuẩn bị chứng cứ.”

Bạch Nhược Vi cười lạnh, giọng hạ thấp chỉ đủ để vài người xung quanh nghe thấy: “Từ Du, con nghĩ kéo dì xuống là xong sao? Nhà họ Chu không chỉ có một viện nghiên cứu. Cha con cũng sẽ không để con làm loạn mãi.”

Thẩm Từ Du ánh mắt hơi tối xuống, nhưng chưa kịp đáp, Hạ Trường Uyên đã mở miệng: “Vậy cứ để họ đến từng người. Người làm loạn không phải Thẩm Từ Du, mà là những kẻ dùng từ thiện, gia tộc và pheromone làm vỏ bọc để bán người, thử thuốc và dựng bẫy. Bà có thể gọi thêm ai cũng được, chúng tôi sẽ chờ.”

Bạch Nhược Vi nhìn hắn, ánh mắt như dao. “Cậu thật sự nghĩ mình có thể đứng cạnh nó bao lâu? Một Alpha tầng đáy mới được kéo lên vài ngày, cậu không hiểu những người như chúng tôi có bao nhiêu cách khiến cậu biến mất.”

Hạ Trường Uyên nhìn bà ta, giọng rất thấp nhưng vững: “Tôi từng ở đáy rồi. Không dễ biến mất như bà nghĩ.”

Thẩm Từ Du siết nhẹ tay hắn. Trước truyền thông, trước cơ quan quản chế, trước người phụ nữ từng khiến y sợ chính cơ thể mình, y nắm tay Hạ Trường Uyên không buông. Bạch Nhược Vi bị đưa đi, thuốc mẫu BT-17 bị niêm phong, khách mời trong sảnh xôn xao không ngừng. Nhưng đối với Thẩm Từ Du, khoảnh khắc quan trọng nhất không phải bà ta bị điều tra, mà là khi y nghe chính mình nói ra những điều đã bị chôn dưới vết sẹo nhiều năm.

Sau khi rời khỏi khách sạn, Thẩm Từ Du không lập tức lên xe. Y đứng dưới mái hiên, nhìn mưa đêm rơi xuống con đường sáng đèn. Hạ Trường Uyên đứng bên cạnh, không hỏi y có ổn không ngay lập tức, chỉ lặng lẽ mở áo khoác chắn gió lạnh cho y. Một lúc sau, Thẩm Từ Du mới tựa nhẹ vào vai hắn, rất nhẹ, như thể chỉ mượn một điểm tựa trong vài giây.

“Hạ Trường Uyên.” Y gọi.

“Tôi đây.”

“Tôi vừa rồi có mất bình tĩnh không?”

“Không.” Hắn đáp. “Anh rất tỉnh táo.”

“Nhưng tôi nói về mẹ tôi, nói về chuyện tôi từng sợ tuyến thể của mình.”

“Đó không phải mất bình tĩnh.” Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng dịu xuống. “Đó là anh lấy lại thứ bà ta từng cướp đi khỏi anh.”

Thẩm Từ Du im lặng thật lâu. “Cậu nói đúng. Tôi không còn sợ bà ta nữa.”

Hạ Trường Uyên cúi đầu nhìn y, trong lòng mềm đến phát đau. “Ừm. Anh không cần sợ bà ta nữa.”

Thẩm Từ Du ngẩng đầu, ánh mắt dưới ánh đèn mưa sáng và tĩnh hơn mọi khi. “Cậu vừa rồi cũng không sợ.”

“Tôi sợ bà ta làm anh đau.” Hắn thành thật đáp. “Nhưng không sợ bà ta động vào tôi.”

“Bà ta nói sẽ khiến cậu biến mất.”

“Anh sẽ không để vậy.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu tin tôi như vậy?”

“Ừm.” Hạ Trường Uyên nói. “Anh nói không cần biết hết mới có thể tin một phần. Tôi cũng vậy. Tôi không cần biết anh sẽ dùng cách nào, nhưng tôi tin anh sẽ không để tôi một mình biến mất.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn rất lâu, rồi bỗng đưa tay kéo cà vạt hắn xuống, hôn lên môi hắn ngay dưới mái hiên khách sạn. Nụ hôn này không che giấu như những lần trong phòng, cũng không phải phần thưởng đùa vui. Nó rõ ràng, tỉnh táo, mang theo sự xác nhận khiến Hạ Trường Uyên đứng sững một nhịp rồi mới ôm lấy eo y. Mưa rơi ngoài mái hiên, ánh đèn xe lướt qua mặt đường, pheromone bạch trà và gỗ tuyết tùng hòa vào nhau rất nhạt trong gió ẩm.

Khi tách ra, Hạ Trường Uyên khàn giọng: “Từ Du, ở đây có camera.”

“Ừm.”

“Có thể bị chụp.”

“Vậy thì chụp.” Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Tôi hôn người đang theo đuổi tôi, không phạm pháp.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, trái tim đập mạnh đến mức gần như không thở nổi. “Vậy tôi theo đuổi có tiến triển không?”

Thẩm Từ Du không đáp ngay. Y nhìn người trước mặt, nghĩ đến hộp đêm, kỳ phát tình, Đông Dạ, Thẩm gia, cô nhi viện, Bạch Nhược Vi, nghĩ đến mỗi lần hắn hỏi có thể ôm không, có thể hôn không, mỗi lần hắn đứng cạnh y nhưng không thay y quyết định. Tình cảm này phát triển rất nhanh, nhanh đến mức nếu là trước đây y sẽ thấy nguy hiểm, nhưng mỗi một bước đều có lý do, có đồng thuận, có sự chăm sóc và cùng đối mặt. Y không cần giả vờ mình còn đứng quá xa nữa.

“Có.” Thẩm Từ Du nói.

Hạ Trường Uyên ngừng thở.

Y nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng rất nhẹ nhưng rõ ràng: “Hạ Trường Uyên, tôi bắt đầu thích cậu rồi.”

Trong khoảnh khắc đó, Hạ Trường Uyên cảm thấy cả thế giới như yên lặng. Kiếp trước hắn đã chờ câu nói này quá muộn, muộn đến mức chỉ nghe được oán hận trước mộ, chỉ nghe được những lời mà linh hồn bất lực không thể đáp lại. Kiếp này, Thẩm Từ Du đứng trước mặt hắn, còn sống, còn ấm, còn chủ động nắm lấy cà vạt hắn nói thích. Hắn đỏ mắt rất nhanh, nhưng không khóc, chỉ cúi đầu tựa trán vào trán y.

“Từ Du.” Hắn khàn giọng. “Tôi có thể ôm anh không?”

Thẩm Từ Du vòng tay qua lưng hắn trước. “Có thể.”

Hạ Trường Uyên ôm chặt y, vẫn cẩn thận không làm đau tuyến thể sau gáy. Hắn không nói quá nhiều lời thề, bởi hắn biết phía trước vẫn còn nhà họ Chu, cha của Thẩm Từ Du, viện nghiên cứu Bạo Tín và rất nhiều thứ chưa kết thúc. Nhưng trong cái ôm dưới mái hiên đêm mưa ấy, hắn thật sự cảm thấy mình đã bước ra khỏi cái chết của kiếp trước thêm một đoạn rất dài. Không phải vì kẻ thù bị bắt, cũng không phải vì hắn có cơ hội đổi đời, mà vì người hắn yêu cuối cùng đã có thể không sợ mà nói thích hắn.

Trên đường về biệt thự, tin tức quỹ Bạch Tâm bị điều tra đã bắt đầu lan ra. Truyền thông y tế tập trung vào quyền dữ liệu của Omega, cơ quan quản chế ABO ra thông báo ngắn về việc niêm phong BT-17, còn Quỹ Trường Bạch nhận được rất nhiều thư của những người từng tham gia chương trình thuốc miễn phí cũ. Kỷ Nam gửi tin nhắn cho Hạ Trường Uyên, chỉ có một câu: “Cảm ơn vì đã hỏi câu đầu tiên.” Hạ Trường Uyên đọc xong, chuyển cho Thẩm Từ Du xem. Y nhìn dòng chữ đó, ánh mắt dịu đi một chút.

“Ngày mai bảo Kỷ Nam nghỉ nửa ngày.” Thẩm Từ Du nói. “Đứng ra làm chứng không dễ.”

Hạ Trường Uyên gật đầu. “Tôi sẽ nói.”

“Còn cậu cũng nghỉ nửa ngày.”

“Ngày mai có rất nhiều việc.”

“Chiều làm.” Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Sáng nghỉ. Đây là lệnh của đối tác.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, khóe môi cong lên. “Đối tác có thể quản giờ ngủ của tôi?”

“Người được cậu theo đuổi cũng có thể.”

“Vậy tôi nghe.”

Về đến biệt thự, Thẩm Từ Du vừa bước vào phòng khách đã bị Hạ Trường Uyên kéo nhẹ tay. Y quay đầu, còn chưa kịp hỏi, hắn đã cúi xuống hôn y. Nụ hôn lần này sâu hơn dưới mái hiên, mang theo sự kìm nén suốt cả đoạn đường, nhưng vẫn không mất đi sự dịu dàng quen thuộc. Thẩm Từ Du ban đầu hơi bất ngờ, sau đó chậm rãi đáp lại, bàn tay đặt lên vai hắn, để mình được pheromone gỗ tuyết tùng bao phủ. Khi hơi thở dần loạn, Hạ Trường Uyên dừng lại trước, giọng khàn đến mức gần như không ổn.

“Xin lỗi.” Hắn nói. “Tôi vui quá.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, môi hơi đỏ vì nụ hôn. “Lần này cũng không tính.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, ánh mắt nóng lên. “Từ Du, anh cứ như vậy, tôi sẽ càng ngày càng khó giữ giới hạn.”

“Vậy nói cho tôi biết giới hạn của cậu ở đâu.” Thẩm Từ Du hỏi rất bình tĩnh, nhưng đầu ngón tay đặt trên vai hắn không rút về. “Hiện tại cậu muốn gì?”

Hạ Trường Uyên hô hấp nặng hơn. Hắn nhìn y rất lâu, cuối cùng thành thật đáp: “Muốn hôn anh, ôm anh, muốn ở trong phòng anh đêm nay. Cũng muốn nhiều hơn, nhưng tôi biết chưa phải lúc.”

Thẩm Từ Du im lặng vài giây. “Nếu tôi nói có thể hôn và ôm, cũng có thể ở lại, nhưng không làm nhiều hơn?”

“Vậy tôi rất vui.” Hắn đáp ngay. “Tôi sẽ nghe.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, trong lòng vừa mềm vừa có chút nóng. Bạch Nhược Vi từng khiến y nghĩ rằng một khi để Alpha biết mình cần, Alpha sẽ từng bước lấy đi quyền quyết định của y. Nhưng Hạ Trường Uyên lại luôn hỏi, luôn dừng, luôn nói rõ mình muốn gì rồi chấp nhận giới hạn y đưa ra. Chính điều đó khiến y càng muốn cho nhiều hơn, không phải vì bị ép, mà vì y biết mình có thể dừng bất cứ lúc nào.

“Vậy lên phòng.” Thẩm Từ Du nói.

Hạ Trường Uyên đứng yên một thoáng, như xác nhận mình không nghe lầm. Thẩm Từ Du đi được hai bước, quay đầu nhìn hắn. “Không đi?”

“Đi.” Hắn lập tức theo sau, giọng đã khàn hơn. “Tôi đi.”

Đêm ấy, họ ngủ cùng phòng như những ngày trước, nhưng không khí rõ ràng khác đi. Sau khi tắm rửa, Thẩm Từ Du ngồi bên giường để Hạ Trường Uyên thay miếng dán bảo hộ tuyến thể cho mình. Dấu đánh dấu tạm thời đã nhạt hơn nhưng vẫn còn rõ, Hạ Trường Uyên nhìn nó bằng ánh mắt quá dịu, dịu đến mức khiến Thẩm Từ Du không nhịn được quay đầu. “Đừng nhìn lâu.”

Hạ Trường Uyên cúi đầu dán miếng mới, giọng thấp: “Tôi thích nhìn.”

“Đó là dấu cắn của cậu, không phải giấy khen.”

“Với tôi gần như vậy.” Hắn nói rất thật. “Nó nhắc tôi rằng anh từng tin tôi đến mức cho tôi chạm vào nơi yếu nhất.”

Thẩm Từ Du im lặng, sau đó nói: “Sau này nếu cần, có thể tiếp tục.”

Hạ Trường Uyên cứng tay. “Từ Du?”

“Đánh dấu tạm thời.” Y quay đầu nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh nhưng không né tránh. “Nếu cơ thể tôi cần, nếu tôi cũng muốn, có thể tiếp tục.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, trong mắt có sự vui mừng bị đè nén đến run rẩy. “Được. Nhưng mỗi lần đều phải hỏi bác sĩ, và phải là anh tỉnh táo đồng ý.”

“Ừm.”

“Không vì công việc, không vì áp lực, không vì bị ai kích thích.”

“Ừm.”

“Cũng không vì thương tôi.”

Thẩm Từ Du hơi khựng lại. Hắn nói câu cuối rất nhẹ, nhưng y nghe ra được nỗi sợ bên trong. Hạ Trường Uyên không sợ bị từ chối bằng sợ Thẩm Từ Du vì biết hắn đau mà mềm lòng quá mức. Y xoay người lại, nắm lấy tay hắn. “Không vì thương cậu. Tôi thích cậu nên mới cho phép cậu đến gần. Hai chuyện này khác nhau.”

Hạ Trường Uyên cúi đầu, hôn lên tay y. “Tôi nhớ rồi.”

Đêm dần sâu. Họ nằm trên giường, hôn nhau thêm vài lần, mỗi lần đều dừng trong giới hạn đã nói. Hạ Trường Uyên ôm Thẩm Từ Du từ phía sau, để y tựa trong lòng mình, pheromone gỗ tuyết tùng rất nhạt bao lấy bạch trà. Không có quá nhiều động tác, nhưng sự thân mật ấy đủ khiến cả hai đều thấy yên ổn sau một ngày đối mặt với vết sẹo cũ. Trước khi ngủ, Thẩm Từ Du bỗng thấp giọng hỏi: “Nếu ngày mai cha tôi ra mặt, cậu sợ không?”

Hạ Trường Uyên ôm y chặt hơn một chút. “Sợ anh đau hơn là sợ ông ta.”

“Ông ấy không quan trọng với tôi như trước.”

“Nhưng vẫn từng là cha anh.” Hạ Trường Uyên nói. “Người không quan trọng nữa cũng có thể làm đau, vì vết cũ không biến mất nhanh như vậy.”

Thẩm Từ Du không đáp ngay. Một lúc lâu sau, y chậm rãi nắm lấy tay hắn đặt trước eo mình. “Ngày mai nếu ông ấy đến, cậu vẫn đứng cạnh tôi.”

“Ừm.” Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên tóc y. “Tôi luôn đứng cạnh anh.”

Sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa chiếu qua rèm cửa, điện thoại của Thẩm Từ Du vang lên. Người gọi là số riêng của Thẩm Hoài Lễ, cha ruột của y, người đã im lặng suốt từ khi Thẩm Minh Chương bị bắt, Bạch Nhược Vi bị điều tra đến nay. Thẩm Từ Du nhìn cái tên trên màn hình, vẻ buồn ngủ trong mắt rút đi rất nhanh. Hạ Trường Uyên cũng tỉnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm tay y.

Thẩm Từ Du nhận máy, bật loa ngoài. Giọng đàn ông trung niên ở đầu dây bên kia trầm và lạnh: “Từ Du, con làm đủ chưa?”

Thẩm Từ Du dựa vào đầu giường, giọng bình tĩnh: “Cha muốn nói chuyện Thẩm Minh Chương, Bạch Nhược Vi, hay viện nghiên cứu nhà họ Chu?”

Thẩm Hoài Lễ im lặng một nhịp, rồi lạnh giọng: “Tối nay về nhà cũ. Ta muốn gặp con. Một mình.”

Hạ Trường Uyên lập tức cau mày. Thẩm Từ Du nhìn hắn, sau đó chậm rãi đáp vào điện thoại: “Không được. Nếu cha muốn gặp tôi, Hạ Trường Uyên đi cùng.”

Giọng Thẩm Hoài Lễ lập tức trầm xuống: “Con thật sự bị Alpha kia làm cho hồ đồ rồi sao?”

Thẩm Từ Du nắm tay Hạ Trường Uyên, ánh mắt không dao động. “Không. Con chỉ không còn để người Thẩm gia quyết định ai được đứng cạnh con nữa.”

Đầu dây bên kia yên lặng rất lâu. Cuối cùng, Thẩm Hoài Lễ nói từng chữ: “Vậy dẫn cậu ta đến. Ta cũng muốn xem Alpha khiến con chống đối cả nhà rốt cuộc có bản lĩnh gì.”

Cuộc gọi kết thúc. Hạ Trường Uyên nhìn Thẩm Từ Du, không lập tức hỏi y có ổn không, vì y đã nghe câu này quá nhiều. Hắn chỉ cúi xuống hôn nhẹ lên mu bàn tay y, giọng rất thấp: “Tôi đi cùng anh.”

Thẩm Từ Du nhìn màn hình đã tối, sau đó quay sang hắn. “Ừm. Lần này là nhà cũ thật sự.”

Hạ Trường Uyên nắm tay y chặt hơn. “Vậy cũng cùng đi.”

(Hết chương 14)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0