Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TRỌNG SINH THÀNH ALPHA CỦA RIÊNG EM

Chương 5: Người Của Tôi

Chương 1: Gặp Lại Trong Mùi Bạch Trà Chương 2: Bản Hợp Đồng Đầu Tiên Chương 3: Kỳ Phát Tình Đầu Tiên Chương 4: Đừng Để Tôi Tìm Không Thấy Cậu Chương 5: Người Của Tôi Chương 6: Một Mình Nghĩ Cũng Đừng Nghĩ Chương 7: Cái Bẫy Ở Ga Nam Loan Chương 8: Đánh Dấu Tạm Thời Chương 9: Đứng Cạnh Tôi Chương 10: Không Cần Biết Hết Mới Có Thể Tin Chương 11: Người Bị Bán Đi Chương 12: Đừng Chạm Vào Tuyến Thể Của Anh Ấy Chương 13: Vết Sẹo Của Thẩm Từ Du Chương 14: Tôi Không Còn Sợ Bà Nữa Chương 15: Cùng Em Về Nhà Chương 16: Phiên ngoại 1: Lễ Kết Hôn Dưới Hoa Bạch Trà

Chương 5: Người Của Tôi

Thẩm Từ Du tỉnh lại vào gần tám giờ sáng, trong phòng vẫn còn mùi bạch trà chưa tan hết sau kỳ phát tình, nhưng không còn hỗn loạn đến mức khiến tuyến thể đau nhức như đêm qua. Y nằm trong chăn một lúc, chậm rãi nhận ra mình đang tựa trong lòng Hạ Trường Uyên, một tay còn nắm chặt vạt áo hắn, giống như sợ người này chỉ cần buông ra một chút sẽ biến mất. Alpha trẻ tuổi ngồi tựa ở đầu giường, lưng dựa vào gối, một tay vòng qua vai y giữ tư thế bảo hộ, tay còn lại đặt hờ trên chăn, dù đã mệt đến nhắm mắt ngủ thiếp đi cũng không hề chạm lung tung vào tuyến thể của y. Pheromone rượu mạnh và gỗ tuyết tùng vẫn duy trì rất nhạt trong không khí, không áp chế, không xâm lấn, chỉ giống một lớp áo khoác ấm được phủ lên người y suốt cả đêm.

Thẩm Từ Du nhìn hắn rất lâu. Hạ Trường Uyên mới mười tám tuổi, nhưng khi ngủ vẫn cau mày, hàng mi rũ xuống che đi đôi mắt luôn chứa quá nhiều thứ vượt khỏi tuổi tác, gương mặt sắc bén dưới ánh sáng sớm có vẻ mệt mỏi khó giấu. Y nhớ lại đêm qua, nhớ mình sốt đến mơ hồ nhưng mỗi lần mở mắt đều thấy hắn ở đó, nhớ từng câu hỏi rất khẽ bên tai, đau không, nóng không, cần thêm pheromone không, có muốn uống nước không. Một Alpha cấp S đối mặt với Omega có độ tương thích cao trong kỳ phát tình lại có thể kiềm chế đến mức này, nếu không phải tận mắt trải qua, ngay cả Thẩm Từ Du cũng sẽ cảm thấy chuyện này quá khó tin.

Hạ Trường Uyên mở mắt khi y vừa động nhẹ. Hắn gần như tỉnh ngay lập tức, đôi mắt còn vương chút mệt nhưng giọng đã thấp xuống theo bản năng: “Khó chịu không? Tuyến thể còn đau không?”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, không trả lời ngay. Một lát sau, y chậm rãi buông vạt áo bị mình nắm đến nhăn, giọng hơi khàn vì vừa tỉnh ngủ: “Cậu hỏi câu này bao nhiêu lần rồi?”

“Không nhớ.” Hạ Trường Uyên cúi đầu nhìn sắc mặt y. “Anh trả lời thêm một lần được không?”

“Không đau nhiều.” Thẩm Từ Du ngồi dậy, chăn trượt khỏi vai, mùi bạch trà vì động tác ấy lại lộ ra một chút. “Hơi mệt, tuyến thể còn nóng, nhưng không khó chịu như những lần trước.”

Hạ Trường Uyên thả lỏng rất nhẹ, sau đó lập tức cầm thiết bị đo đặt bên cạnh lên. “Tôi đo nhiệt độ tuyến thể cho anh. Bác sĩ Triệu nói sau kỳ phát tình tám tiếng đầu vẫn phải theo dõi, nếu sốt lại thì dùng thuốc hạ nhiệt dịu, không được tiêm thuốc mạnh ngay.”

Thẩm Từ Du đưa tay chắn thiết bị lại. “Trước khi đo, tôi hỏi cậu một chuyện.”

“Anh hỏi.”

“Cậu ngồi như vậy cả đêm?”

Hạ Trường Uyên im lặng một chút. “Không hẳn. Có đổi tư thế.”

“Đổi từ ngồi thẳng sang dựa gối?”

“Ừm.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, ánh mắt nhạt nhưng không lạnh. “Hạ Trường Uyên, cậu đã hứa nếu khó chịu cũng phải nói.”

Hạ Trường Uyên khựng lại, như bị bắt quả tang. Hắn muốn nói không sao, nhưng vừa thấy ánh mắt của Thẩm Từ Du lại nhớ lời hứa tối qua, cuối cùng chỉ có thể thành thật đáp: “Lưng hơi tê, tuyến thể cũng hơi nóng, nhưng đã dùng thuốc ổn định Alpha, không mất kiểm soát.”

“Còn gì nữa?”

“Có chút mệt.”

“Chỉ có chút?”

Hạ Trường Uyên cụp mắt. “Rất mệt.”

Thẩm Từ Du nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn nhận sai của hắn, trong lòng bỗng mềm đi một mảng. Y đã quen với những Alpha hoặc kiêu ngạo đến mức không chịu cúi đầu, hoặc giả vờ dịu dàng nhưng trong xương vẫn muốn kiểm soát Omega, hiếm khi gặp một người vừa mạnh mẽ vừa chịu nghe lời như vậy. Hạ Trường Uyên khiến y cảm thấy nguy hiểm vì độ tương thích quá cao, nhưng cũng khiến y khó lòng phòng bị vì sự chân thành gần như vụng về. Y đưa tay cầm lấy thiết bị trong tay hắn, đặt sang một bên, rồi nói: “Nằm xuống ngủ một lát.”

Hạ Trường Uyên lập tức lắc đầu. “Tôi chưa đo nhiệt độ cho anh.”

“Tôi tự đo.”

“Nhưng—”

“Không nhưng.” Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu muốn tôi học cách nói khó chịu, vậy cậu cũng phải học cách nghỉ. Nếu chỉ có một bên được chăm sóc, chuyện này không công bằng.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, trái tim bỗng đau nhói vì một thứ hạnh phúc quá nhẹ. Kiếp trước, hắn từng được Thẩm Từ Du quan tâm, nhưng khi ấy hắn không hiểu, chỉ xem những câu hỏi nhạt nhẽo của y là thói quen sau khi lên giường. Hiện tại y ngồi trước mặt hắn, nghiêm túc bảo hắn nghỉ, nghiêm túc nói chuyện này không công bằng, khiến hắn gần như muốn cúi đầu hôn lên tay y. Nhưng hắn vẫn kiềm lại, chỉ thấp giọng nói: “Vậy anh đo nhiệt độ trước, tôi nhìn xong sẽ ngủ.”

Thẩm Từ Du cầm thiết bị đo sau gáy, nhìn con số hiện lên rồi đưa cho hắn xem. “Ba mươi bảy độ sáu, bác sĩ Triệu nói dưới ba mươi tám độ không cần dùng thuốc.”

“Uống nước ấm.” Hạ Trường Uyên vẫn không yên tâm. “Cổ họng anh khàn.”

Thẩm Từ Du cầm cốc nước bên cạnh uống vài ngụm, sau đó đặt cốc xuống, dùng ánh mắt ra lệnh nhìn hắn. Hạ Trường Uyên cuối cùng cũng không chống được nữa, chậm rãi nằm xuống ở mép giường, nhưng vẫn giữ khoảng cách, như thể sợ mình chiếm quá nhiều không gian của y. Thẩm Từ Du nhìn khoảng trống giữa hai người, đột nhiên đưa tay kéo chăn phủ lên vai hắn.

“Cậu cách xa như vậy làm gì?” y hỏi.

Hạ Trường Uyên cứng người. “Tôi sợ anh tỉnh táo rồi thấy không thoải mái.”

“Đêm qua tôi ôm cũng ôm rồi, hôn cũng hôn rồi.” Thẩm Từ Du nói rất bình tĩnh, nhưng tai lại hơi nóng. “Bây giờ cậu nằm cách tôi nửa cái giường, có phải hơi muộn không?”

Hạ Trường Uyên nhìn y, hô hấp lập tức nặng hơn. Hắn biết Thẩm Từ Du đang cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng mùi bạch trà quanh người y đã lộ ra một chút cảm xúc dao động, rất nhạt, rất mềm, giống cánh hoa chạm vào mặt nước. Hắn không tiến lên quá nhanh, chỉ chậm rãi dịch lại gần một chút, đến khi vai hai người cách nhau chưa đến một gang tay. Thẩm Từ Du nhìn hắn, cuối cùng chủ động đưa tay đặt lên mu bàn tay hắn.

“Ngủ đi.” Y nói. “Tôi ở đây.”

Ba chữ cuối cùng khiến Hạ Trường Uyên gần như đỏ mắt. Kiếp trước, câu “tôi ở đây” đáng lẽ phải do hắn nói với y trong mỗi lần phát tình, mỗi lần đau, mỗi lần cô độc, nhưng hắn đã vắng mặt ở những thời điểm quan trọng nhất. Hiện tại Thẩm Từ Du lại nói với hắn bằng giọng bình tĩnh như vậy, như thể y không biết câu này đối với hắn quý giá đến mức nào. Hạ Trường Uyên chậm rãi nắm lấy tay y, không dùng lực mạnh, chỉ như muốn xác nhận người trước mặt vẫn còn ấm.

“Ừm.” Hắn khàn giọng đáp. “Tôi ngủ một lát.”

Hạ Trường Uyên thật sự chỉ định chợp mắt một chút, nhưng cơ thể đã căng thẳng quá lâu, lại dùng thuốc ổn định Alpha trong đêm, vừa được pheromone bạch trà dịu xuống bao quanh liền nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Thẩm Từ Du không ngủ lại ngay, y dựa vào gối, một tay vẫn bị hắn nắm, tay còn lại cầm điện thoại xem tin nhắn từ trợ lý Tống. Đông Dạ đã gửi ba tin, số điện thoại vẫn chưa truy được chủ, nhưng tín hiệu cuối cùng đều quanh câu lạc bộ, phía Thẩm thị đang tiếp tục theo dõi. Ngoài ra, trợ lý Tống còn gửi báo cáo sơ bộ về Trường Uyên Tư Bản, trong đó ghi Hạ Trường Uyên đã tuyển tạm hai người, một Beta phân tích tài chính tên Đường Việt, một Omega dữ liệu tên Kỷ Nam, và đã yêu cầu thêm điều khoản bảo vệ nhân viên Omega trong hợp đồng lao động.

Thẩm Từ Du đọc đến dòng đó thì dừng lại rất lâu. Một Alpha mười tám tuổi, xuất thân nghèo khó, mở công ty bằng khoản vay năm triệu, việc đầu tiên nghĩ đến lại là bảo vệ nhân viên Omega khỏi rủi ro pheromone trong môi trường làm việc. Nếu nói Hạ Trường Uyên chỉ diễn cho y xem, vậy vở diễn này quá cẩn thận, quá tốn công, cũng quá chạm đúng những nơi y không thể xem nhẹ. Y quay đầu nhìn người đang ngủ bên cạnh, ánh mắt rơi lên vùng tuyến thể sau gáy hắn. Alpha cấp S sau một đêm hỗ trợ Omega phát tình vẫn kiềm chế đến mức không để lại bất kỳ vết cắn hay dấu hôn nào trên người y, điều này không chỉ dựa vào đạo đức, mà còn dựa vào tình cảm sâu đến mức sợ làm y đau.

Gần trưa, Hạ Trường Uyên tỉnh dậy. Việc đầu tiên hắn làm vẫn là nhìn Thẩm Từ Du, sau đó mới nhận ra mình ngủ gần ba tiếng, mà tay vẫn nắm tay y chưa buông. Thẩm Từ Du đang ngồi tựa đầu giường đọc tài liệu Khải Nguyên, thấy hắn tỉnh chỉ nhàn nhạt nói: “Nếu cậu còn hỏi tôi khó chịu không, tôi sẽ đuổi cậu xuống lầu ăn cơm một mình.”

Hạ Trường Uyên vừa tỉnh, giọng còn khàn: “Vậy anh đói không?”

Thẩm Từ Du liếc hắn. “Cậu đổi câu hỏi rất nhanh.”

“Đói cũng quan trọng.” Hắn ngồi dậy, tay vẫn chưa buông ngay. “Anh ăn cháo hay muốn ăn cơm mềm? Sau kỳ phát tình không nên ăn đồ dầu mỡ, nhưng chỉ uống cháo sẽ không đủ sức.”

“Cơm mềm.” Thẩm Từ Du đáp xong mới nhận ra mình đã tự nhiên nhận sự sắp xếp của hắn đến mức nào.

Hạ Trường Uyên đứng dậy gọi quản gia chuẩn bị bữa trưa, lại mở cửa cho bác sĩ Triệu vào kiểm tra. Chỉ số của Thẩm Từ Du ổn hơn dự đoán, tuy kỳ phát tình chưa hoàn toàn kết thúc nhưng đợt mạnh nhất đã qua, nếu được pheromone của Hạ Trường Uyên trấn an thêm một ngày thì không cần dùng thuốc mạnh. Bác sĩ Triệu nhìn báo cáo, hiếm khi lộ ra vẻ hài lòng rõ ràng, rồi dặn hai người phải giữ khoảng cách an toàn nhưng không cần tách phòng.

“Độ tương thích của hai người rất cao, cao hơn cả phán đoán ban đầu của tôi.” Bác sĩ Triệu nói. “Pheromone của cậu Hạ giúp tuyến thể của tiên sinh phục hồi khá tốt, nhưng cũng vì vậy mà hai người phải cẩn thận với lệ thuộc sinh lý. Trong giai đoạn chưa đánh dấu tạm thời, việc ôm và hôn có thể hỗ trợ ổn định cảm xúc, nhưng nếu tiến thêm thì phải có sự chuẩn bị đầy đủ.”

Thẩm Từ Du vẫn bình tĩnh, nhưng đầu ngón tay đặt trên chăn hơi siết. Hạ Trường Uyên lập tức nói: “Chúng tôi sẽ không làm gì vượt giới hạn.”

Bác sĩ Triệu nhìn hắn bằng ánh mắt của một người đã thấy quá nhiều Alpha nói mạnh miệng trước Omega tương thích cao. “Tôi tin khả năng kiểm soát của cậu, nhưng bản năng ABO không phải thứ chỉ dựa vào ý chí là đủ. Cậu cũng phải chú ý kỳ mẫn cảm của mình, mấy ngày tới không được tiếp xúc môi trường pheromone hỗn loạn, không được đến quán bar, hộp đêm, câu lạc bộ đua xe hoặc bất kỳ nơi nào có Alpha tụ tập quá nhiều.”

Thẩm Từ Du lập tức nhìn Hạ Trường Uyên. “Nghe thấy chưa?”

Hạ Trường Uyên gật đầu. “Nghe thấy.”

“Đông Dạ gửi tin nhắn cũng không được đi.”

“Không đi.”

“Bọn họ khiêu khích cũng không được trả lời riêng.”

“Không trả lời riêng.”

“Có chuyện phải nói với tôi.”

“Được.”

Bác sĩ Triệu nhìn hai người một hỏi một đáp, bỗng cảm thấy mình hình như không cần dặn thêm. Một Omega vừa qua kỳ phát tình vẫn còn sắc mặt nhợt nhạt nhưng khí thế không giảm, một Alpha cấp S cao lớn lại ngoan ngoãn đến mức hỏi gì đáp nấy, khung cảnh này quả thật hiếm thấy. Ông thu dọn thiết bị, trước khi đi còn để lại một câu: “Tình trạng hiện tại rất tốt, chỉ cần không cãi nhau, không kích thích pheromone quá mạnh, qua tối nay sẽ ổn định hơn nhiều.”

Cửa vừa khép lại, Thẩm Từ Du đã nhìn Hạ Trường Uyên. “Nghe thấy chưa? Không cãi nhau.”

Hạ Trường Uyên rót nước cho y, đáp rất nghiêm túc: “Tôi không cãi với anh.”

“Ý cậu là chỉ có tôi cãi?”

“Không phải.” Hắn đặt cốc vào tay y. “Ý tôi là nếu anh muốn cãi, tôi cũng nghe.”

Thẩm Từ Du uống một ngụm nước, giọng nhàn nhạt: “Cậu cứ như vậy, tôi cãi với cậu cũng không có cảm giác thắng.”

“Vậy tôi cố gắng để anh thắng rõ ràng hơn một chút.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn một lát, cuối cùng bật cười rất khẽ. Nụ cười này không rõ ràng, nhưng đủ khiến Hạ Trường Uyên đứng yên vài giây. Bầu không khí sau kỳ phát tình vốn nên lúng túng, nhất là khi giữa họ đã có một nụ hôn và một đêm ôm nhau vượt quá quan hệ ban đầu, nhưng vì Hạ Trường Uyên quá tự nhiên chăm sóc, Thẩm Từ Du cũng không còn muốn dựng lại bức tường lạnh lẽo quá nhanh. Y nhận ra điều đó, cũng nhận ra chính mình không bài xích sự thay đổi này.

Bữa trưa được đưa lên phòng ngủ chính. Hạ Trường Uyên không ngồi đối diện như trước mà ngồi ở chiếc ghế cạnh giường, vừa tự ăn vừa chú ý xem Thẩm Từ Du có dùng đủ hay không. Thẩm Từ Du vốn muốn bảo hắn đừng nhìn, nhưng mỗi lần hắn chỉ lặng lẽ đẩy món dễ ăn hơn tới, không ép y quá mức, y lại không nói được lời từ chối. Ăn đến giữa bữa, điện thoại của Hạ Trường Uyên sáng lên lần nữa, lần này là một tin nhắn từ số mới, chỉ có địa chỉ và một câu đe dọa: “Tối nay không đến, ảnh mày theo Thẩm Từ Du sẽ xuất hiện khắp diễn đàn ngầm.”

Hạ Trường Uyên nhìn xong, không hề giấu, trực tiếp đưa điện thoại cho Thẩm Từ Du. Y đọc xong, sắc mặt lạnh xuống. “Bọn họ muốn ép cậu ra ngoài.”

“Ừm.”

“Cậu nghĩ vì sao?”

“Có hai khả năng.” Hạ Trường Uyên đặt bát xuống, giọng lập tức trở nên nghiêm túc. “Một là Đông Dạ thật sự muốn kéo tôi vào đường đua, vì Alpha cấp S có ngoại hình nổi bật rất dễ trở thành quân bài kiếm tiền. Hai là có người muốn dùng tôi để thử phản ứng của anh, xem tôi có quan trọng với anh đến mức nào.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu nghiêng về khả năng nào?”

“Cả hai.” Hạ Trường Uyên nói. “Nghiêm Hạo, người phụ trách mảng đua xe của Đông Dạ, rất giỏi lợi dụng tự tôn của Alpha trẻ tuổi. Nếu tôi tức giận vì bị gọi là người được bao nuôi, tôi sẽ tự đi. Nếu tôi không đi, bọn họ tung ảnh, gây áp lực dư luận lên anh, buộc anh phải xử lý tôi.”

“Cậu biết Nghiêm Hạo?”

Hạ Trường Uyên dừng một chút, nhưng lần này không né tránh hoàn toàn. “Tôi nghe tên này từ trước. Hắn không sạch, liên quan đến nhà họ Chu và dòng tiền ở bến cảng. Nếu có thể, tôi muốn lấy được chứng cứ từ Đông Dạ, nhưng không phải bằng cách tự đưa mình đến đó.”

Thẩm Từ Du đặt điện thoại xuống bàn. “Tốt nhất cậu thật sự nhớ câu cuối cùng.”

“Tôi nhớ.” Hạ Trường Uyên nhìn y. “Tôi sẽ không tự đi. Nhưng chúng ta có thể để họ nghĩ tôi sẽ đi.”

Thẩm Từ Du hơi nheo mắt. “Nói tiếp.”

“Đông Dạ muốn tôi đến tối nay, vậy tức là bọn họ đã chuẩn bị người chờ ở đó. Anh cho người theo dõi khu vực quanh câu lạc bộ, đặc biệt là bãi xe sau và lối phụ phía đông. Nếu bọn họ muốn dụ tôi vào, chắc chắn sẽ có người quay phim hoặc chờ gây chuyện. Chúng ta không cần vào, chỉ cần chụp lại những người xuất hiện, đối chiếu với nhà họ Chu và công ty vận tải vỏ rỗng.”

Thẩm Từ Du im lặng nghe xong, sau đó hỏi: “Còn cậu?”

“Tôi ở nhà với anh.”

Câu trả lời quá nhanh khiến Thẩm Từ Du hơi khựng. Hạ Trường Uyên không hề có ý muốn ra ngoài chứng minh bản thân, càng không có vẻ bị Đông Dạ kích thích đến nóng đầu. Hắn đang thật sự đặt kỳ phát tình của y lên trên chuyện báo thù, điều này khiến đáy lòng Thẩm Từ Du như bị chạm nhẹ. Y nhìn hắn, giọng chậm lại: “Cậu không muốn tự tay xử lý bọn họ?”

“Muốn.” Hạ Trường Uyên đáp thật. “Nhưng tôi càng muốn ở đây khi anh cần tôi.”

Thẩm Từ Du cụp mắt xuống, bàn tay cầm thìa hơi siết. “Tối nay tôi chưa chắc còn cần.”

“Vậy tôi ở đây để anh không cần cũng thấy yên tâm.”

Không khí yên lặng vài giây. Thẩm Từ Du phát hiện mình càng lúc càng khó phản bác Hạ Trường Uyên, bởi người này luôn dùng giọng rất bình tĩnh nói ra những lời khiến tuyến phòng thủ của y mềm xuống. Y cầm điện thoại gọi cho trợ lý Tống, dặn người bố trí theo dõi quanh Đông Dạ, nhưng không được hành động bứt dây động rừng. Hạ Trường Uyên ngồi bên cạnh nghe y sắp xếp từng bước, thỉnh thoảng bổ sung vài chi tiết về lối ra, bãi xe, cách Đông Dạ kiểm tra người lạ, cả loại camera bọn họ thường dùng trong khu đua xe ngầm.

Cúp máy xong, Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu nói mình chưa từng đến Đông Dạ.”

“Tôi chưa từng đến.” Hạ Trường Uyên đáp. “Nhưng có nghe qua.”

“Nghe qua mà biết cả lối phụ phía đông?”

“Người nghèo muốn tránh rắc rối thì phải nhớ đường chạy.” Hắn nói rất bình tĩnh. “Tôi làm ở Huyền Dạ, những chỗ như Đông Dạ không xa lạ trong lời khách nói chuyện. Ai muốn vào, ai muốn tránh, ai muốn chạy, đều phải biết lối.”

Thẩm Từ Du biết hắn chưa nói hết sự thật, nhưng câu trả lời này không phải hoàn toàn vô lý. Y nhìn hắn một lúc rồi không hỏi nữa. Hiện tại điều quan trọng hơn là kéo Đông Dạ ra khỏi bóng tối, còn bí mật của Hạ Trường Uyên, y có thể chờ. Ít nhất đến bây giờ, mọi điều hắn giấu đều không nhằm hại y.

Buổi chiều, Thẩm Từ Du nghỉ thêm một giấc, Hạ Trường Uyên thì ngồi ở sofa trong phòng ngủ chỉnh sửa báo cáo đầu tư Khải Nguyên. Đường Việt gửi vài phân tích sơ bộ đến, chỉ ra Khải Nguyên có tiềm năng nhưng dòng tiền rất căng, nếu Thẩm thị vào vốn phải nắm quyền kiểm soát mốc nghiên cứu. Kỷ Nam thì gửi một bảng đề xuất về thị trường thuốc ổn định tuyến thể cho Omega cấp cao, trong đó nhấn mạnh nhóm người giống Thẩm Từ Du thường không thiếu tiền mua thuốc, nhưng thiếu giải pháp giảm tổn thương dài hạn. Hạ Trường Uyên đọc rất kỹ, càng đọc càng chắc chắn mình phải đưa Khải Nguyên đi đúng hướng này.

Thẩm Từ Du tỉnh lại lúc bốn giờ hơn, vừa mở mắt đã thấy Hạ Trường Uyên ngồi không xa, màn hình máy tính trên đùi sáng lên những dòng số liệu dày đặc. Hắn làm việc rất tập trung, nhưng chỉ cần y khẽ động, hắn lập tức ngẩng đầu. Cảm giác chỉ cần mình mở mắt là có thể tìm thấy người này khiến Thẩm Từ Du im lặng vài giây. Đêm qua khi sốt đến mơ hồ, y đã nói với hắn “đừng để tôi tìm không thấy cậu”, câu đó khi tỉnh lại nhớ tới có chút quá thân mật, nhưng hiện tại y bỗng cảm thấy mình không hối hận.

“Công ty của cậu thế nào?” Thẩm Từ Du hỏi.

“Đã tuyển được hai người tạm thời.” Hạ Trường Uyên đặt máy tính sang một bên, đi tới đo nhiệt độ cho y. “Đường Việt và Kỷ Nam, năng lực không tệ. Tôi gửi hồ sơ cho trợ lý Tống kiểm tra lý lịch rồi.”

“Cậu chọn người rất nhanh.”

“Vì tôi biết mình cần gì.”

“Vậy cậu cần gì?”

Hạ Trường Uyên nhìn y, đáp rất thẳng: “Cần một đội ngũ sạch sẽ, đủ năng lực, không kỳ thị Omega, không xem pheromone là công cụ kiếm tiền bẩn. Cần kiếm tiền nhanh nhưng không phạm pháp. Cần đứng lên trước khi Đông Dạ và nhà họ Chu có thể dùng xuất thân của tôi để công kích anh.”

Thẩm Từ Du dựa vào gối, giọng nhạt nhưng ánh mắt đã dịu hơn. “Cậu cứ nhắc đến chuyện công kích tôi. Hạ Trường Uyên, tôi làm gia chủ Thẩm gia không phải vì chưa từng bị công kích.”

“Tôi biết anh không sợ.” Hắn đặt thiết bị đo xuống. “Nhưng anh không sợ không có nghĩa là tôi có thể để nó xảy ra.”

“Cậu muốn bảo vệ tôi đến mức nào?”

“Đến mức nếu có người ném dao về phía anh, tôi sẽ đứng trước.” Hạ Trường Uyên đáp xong lại sửa ngay khi thấy ánh mắt y thay đổi. “Nhưng tôi sẽ cố gắng không để dao xuất hiện. Tôi biết anh không thích tôi liều mạng.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, bỗng cảm thấy Alpha này thật sự học rất nhanh, không chỉ học tài chính, pháp lý, đầu tư, mà còn học cả cách ở bên cạnh y. Hắn biết y không thích bị xem là yếu, nên không nói “tôi chắn cho anh” như một Alpha tự phụ, mà nói sẽ không để dao xuất hiện. Hắn biết y ghét người khác tự ý hy sinh, nên sau khi nói đứng trước lại lập tức sửa lời. Một người chịu học đến mức ấy, rất khó khiến người ta không mềm lòng.

“Lại đây.” Thẩm Từ Du nói.

Hạ Trường Uyên bước tới cạnh giường. “Muốn uống nước?”

“Không.” Thẩm Từ Du ngẩng đầu nhìn hắn. “Cúi xuống.”

Hạ Trường Uyên hơi khựng, nhưng vẫn cúi người. Thẩm Từ Du đưa tay nắm lấy cổ áo hắn, kéo hắn đến gần rồi hôn lên môi hắn một cái rất nhẹ. Nụ hôn này ngắn hơn đêm qua, cũng không có sốt pheromone làm cớ, vì vậy khi tách ra, cả hai đều im lặng một thoáng. Hạ Trường Uyên nhìn y, ánh mắt chậm rãi nóng lên, nhưng vẫn không tiến thêm, chỉ khàn giọng gọi: “Từ Du.”

Thẩm Từ Du buông cổ áo hắn, giọng vẫn cố giữ bình tĩnh. “Phần thưởng.”

“Vì tôi nghe lời?”

“Vì cậu không giấu tin nhắn Đông Dạ.” Y nhìn hắn, ánh mắt hơi né đi một chút. “Và vì đêm qua cậu chăm sóc rất tốt.”

Hạ Trường Uyên cúi đầu cười rất khẽ, nụ cười ấy khiến vẻ sắc bén trên gương mặt hắn tan đi rất nhiều. “Vậy sau này tôi có thể tiếp tục cố gắng không?”

“Cố gắng gì?”

“Cố gắng lấy thêm phần thưởng.”

Thẩm Từ Du liếc hắn. “Đừng được một tấc lại muốn tiến một thước.”

“Tôi không tiến.” Hạ Trường Uyên nói, nhưng ánh mắt lại dừng trên môi y. “Tôi chờ anh cho.”

Thẩm Từ Du cảm thấy tuyến thể sau gáy lại nóng hơn, lần này không hoàn toàn vì kỳ phát tình. Y quay mặt đi, cầm cốc nước uống một ngụm, nhưng khóe môi lại không ép xuống được ngay. Hạ Trường Uyên nhìn thấy mà không vạch trần, chỉ lùi lại một chút để y không thấy ngại. Quan hệ giữa họ đang thay đổi rất nhanh, nhanh hơn bất kỳ tiến trình bình thường nào, nhưng trong bối cảnh trọng sinh của hắn và độ tương thích hoàn mỹ của hai người, sự nhanh chóng ấy không hề vô lý. Với Hạ Trường Uyên, tình yêu này đã đi qua một đời đau đớn, còn với Thẩm Từ Du, mỗi một cái ôm, mỗi lần pheromone trấn an, mỗi câu hỏi vụn vặt về cơm nước và sức khỏe đều đang bù vào phần trống rỗng y chưa từng để ai nhìn thấy.

Tối đến, đợt phát tình cuối cùng của Thẩm Từ Du kéo lên nhưng nhẹ hơn đêm qua. Hạ Trường Uyên vẫn ở bên cạnh y, ôm khi y cho phép, hôn khi y chủ động kéo gần, dùng pheromone từng đợt ngắn theo đúng chỉ dẫn của bác sĩ. Lần này Thẩm Từ Du tỉnh táo hơn, thậm chí còn có thể cùng hắn xem báo cáo Đông Dạ mà trợ lý Tống gửi đến. Người của Thẩm thị đã chụp được ba chiếc xe khả nghi xuất hiện ở bãi sau câu lạc bộ, trong đó có một chiếc đứng tên công ty vận tải liên quan nhà họ Chu, còn có một người đàn ông trẻ bước xuống từ xe, được xác nhận là Nghiêm Hạo.

Hạ Trường Uyên nhìn tấm ảnh kia, ánh mắt lạnh đi. Nghiêm Hạo trong ảnh trẻ hơn ký ức của hắn vài tuổi, tóc cắt ngắn, mặc áo khoác da, dáng vẻ ngạo mạn của Alpha được đám đông vây quanh. Kiếp trước, chính người này đã vỗ vai hắn nói rằng Alpha nghèo muốn đổi đời thì phải dám lấy mạng cược, cũng chính người này sau đó phá hệ thống phanh xe hắn, để hắn lao khỏi cầu vượt trong tiếng mưa và tiếng gió. Thẩm Từ Du cảm nhận được pheromone gỗ tuyết tùng bên cạnh sắc lên, lập tức đưa tay chạm vào mu bàn tay hắn.

“Hạ Trường Uyên.” Y gọi.

Hắn nhắm mắt một giây, thu pheromone lại. “Xin lỗi.”

“Cậu hận hắn?”

“Ừm.”

Thẩm Từ Du không hỏi vì sao. Y chỉ nhìn tấm ảnh thêm một lúc, sau đó nói: “Hận cũng phải dùng đúng cách. Nếu cậu vì hận mà mất kiểm soát, hắn sẽ thắng.”

“Tôi biết.” Hạ Trường Uyên nhìn y. “Tôi sẽ không để hắn thắng.”

“Ngày mai tôi cho người gửi một phần chứng cứ về công ty vận tải của nhà họ Chu cho cơ quan quản lý, nhưng không đụng đến Đông Dạ ngay. Nghiêm Hạo đã để ý cậu, chúng ta có thể dùng cậu làm mồi giả, nhưng người phải ở trong phạm vi tôi kiểm soát.”

Hạ Trường Uyên lập tức cau mày. “Anh muốn dùng tôi làm mồi?”

“Là mồi giả.” Thẩm Từ Du bình tĩnh nói. “Cậu không cần tự đi gặp hắn, chỉ cần để hắn tin rằng cậu đang dao động. Trợ lý Tống sẽ xử lý liên lạc, đội bảo vệ của Thẩm thị theo dõi bên ngoài. Nếu làm tốt, chúng ta có thể kéo được tuyến liên lạc giữa Đông Dạ và nhà họ Chu ra.”

“Không được.” Hạ Trường Uyên đáp rất nhanh. “Anh đang trong kỳ phát tình, không thể phân tâm xử lý Đông Dạ.”

“Tôi là gia chủ Thẩm gia, không phải bệnh nhân nằm liệt giường.”

“Nhưng anh đang đau.”

“Đau không ảnh hưởng đến đầu óc của tôi.”

“Ảnh hưởng đến cơ thể anh.” Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng căng lên nhưng vẫn cố giữ không quá mạnh. “Từ Du, tôi không phản đối kế hoạch này, nhưng không phải tối nay, cũng không phải ngày mai sáng sớm. Chờ kỳ phát tình của anh ổn định hoàn toàn, chúng ta bàn lại. Tôi không muốn anh vừa chịu sốt pheromone vừa nhìn chằm chằm Đông Dạ vì tôi.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Vì cậu?”

“Vì tôi.” Hạ Trường Uyên không né tránh. “Bọn họ nhắm vào tôi trước. Tôi biết anh muốn kiểm soát tình hình, nhưng anh cũng đã nói tôi không được dùng câu ‘vì tốt cho anh’ để giấu anh. Vậy anh cũng đừng dùng câu ‘tôi là gia chủ Thẩm gia’ để ép cơ thể mình.”

Thẩm Từ Du bị hắn nói đến im lặng. Câu này gần như trả lại nguyên vẹn những điều y từng yêu cầu hắn, khiến y không thể phản bác bằng sự cứng rắn quen thuộc. Y nhìn Hạ Trường Uyên, pheromone bạch trà vì cảm xúc dao động mà lộ ra một chút, nhưng lần này không phải khó chịu, mà là cảm giác được đặt ngang hàng rất xa lạ. Người này không muốn y yếu, cũng không cho y lấy mạnh mẽ làm lý do tổn thương bản thân.

“Vậy cậu muốn thế nào?” Thẩm Từ Du hỏi.

“Tối nay anh nghỉ.” Hạ Trường Uyên nói. “Tôi trả lời tin nhắn theo nội dung anh đồng ý trước, kéo dài thời gian. Trợ lý Tống tiếp tục theo dõi Đông Dạ, nhưng không hành động. Ngày mai nếu anh ổn, chúng ta cùng xem kế hoạch.”

“Cậu trả lời thế nào?”

Hạ Trường Uyên cầm điện thoại, gõ một dòng rồi đưa y xem trước khi gửi: “Tao đang cân nhắc. Tiền lớn đến mức nào?”

Thẩm Từ Du nhìn dòng chữ ấy, khóe môi hơi động. “Giọng điệu rất giống Alpha nghèo bị kích thích.”

“Vì tôi từng là vậy.”

“Bây giờ thì sao?”

“Bây giờ tôi là người của anh.” Hạ Trường Uyên nói rất tự nhiên, như thể câu này đã nằm trong lòng hắn từ lâu. “Không dễ bị dụ nữa.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, ánh mắt hơi sâu. “Người của tôi?”

Hạ Trường Uyên nhận ra mình vừa nói gì, nhưng không sửa. Hắn nhìn y, giọng thấp xuống: “Nếu anh thấy cách nói này không thích hợp, tôi có thể đổi.”

“Đổi thành gì?”

“Con nợ của anh.”

“Khó nghe.”

“Khoản đầu tư của anh.”

“Cũng khó nghe.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, trong mắt hiện ý cười rất nhẹ. “Vậy anh muốn gọi là gì?”

Thẩm Từ Du im lặng vài giây. Kỳ phát tình khiến cảm xúc của y mềm hơn thường ngày, nhưng không đến mức mất đi lý trí. Y biết chỉ cần mình nói một câu, quan hệ giữa họ sẽ lại tiến thêm một bước, nhanh đến mức gần như không giống y. Nhưng y cũng biết Hạ Trường Uyên đã cho y quá nhiều cảm giác an toàn trong hai ngày này, mà những thứ ấy không phải pheromone đơn thuần có thể giải thích hết. Y cụp mắt nhìn bàn tay đang được hắn nắm, cuối cùng nhàn nhạt nói: “Tạm thời cứ là người của tôi.”

Hạ Trường Uyên nhìn y đến ngẩn ra. Một lúc sau, hắn chậm rãi cúi đầu, hôn rất nhẹ lên mu bàn tay y. “Được.”

Thẩm Từ Du không rút tay về. Ngoài cửa sổ, đêm dần sâu, những đóa bạch trà trong sân lặng lẽ nở dưới ánh đèn. Điện thoại của Hạ Trường Uyên nhanh chóng nhận được tin nhắn trả lời từ Đông Dạ, đối phương gửi một con số rất lớn, đủ khiến bất kỳ Alpha nghèo nào cũng động lòng, kèm theo một câu: “Chỉ cần mày chịu đến, tiền, xe, địa vị đều có. Đừng để Omega kia nuôi đến mất máu Alpha.”

Hạ Trường Uyên đọc xong, không tức giận như đối phương mong muốn. Hắn chỉ đưa điện thoại cho Thẩm Từ Du, sau đó bình tĩnh hỏi: “Anh muốn tôi trả lời thế nào?”

Thẩm Từ Du nhìn tin nhắn, ánh mắt lạnh xuống, nhưng giọng lại rất ổn. “Nói với hắn, tiền ít quá.”

Hạ Trường Uyên hơi nhướng mày.

Thẩm Từ Du dựa vào gối, sắc mặt còn nhợt nhưng khí thế của gia chủ Thẩm gia đã trở lại rõ ràng. “Nếu bọn họ muốn dụ Alpha của tôi, ít nhất phải trả cái giá xứng đáng. Gửi đi.”

Hạ Trường Uyên nghe đến bốn chữ “Alpha của tôi”, trái tim lập tức đập mạnh đến mức tuyến thể cũng nóng lên. Hắn nhìn Thẩm Từ Du, ánh mắt sâu và nóng, nhưng vẫn ngoan ngoãn gõ đúng câu y nói rồi gửi đi. Đông Dạ không trả lời ngay, có lẽ cũng không ngờ một Alpha nghèo vừa được Thẩm Từ Du đưa đi lại dám chê tiền ít. Thẩm Từ Du nhìn màn hình tối xuống, khóe môi nhạt nhẽo cong lên một chút.

“Muốn câu cá thì phải để cá nghĩ mồi biết cắn ngược.” Y nói.

Hạ Trường Uyên cúi đầu nhìn y, giọng rất thấp: “Từ Du, vừa rồi anh nói tôi là Alpha của anh.”

Thẩm Từ Du khựng lại, sau đó bình tĩnh đáp: “Khi đối phó với Đông Dạ, cách nói đó có lợi.”

“Chỉ vì có lợi?”

“Còn vì cậu tạm thời là người của tôi.”

Hạ Trường Uyên cười khẽ, nụ cười trầm thấp đến mức khiến pheromone gỗ tuyết tùng cũng mềm đi. Thẩm Từ Du bị hắn nhìn đến hơi mất tự nhiên, đang định bảo hắn đừng cười nữa thì hắn đã cúi xuống, dừng ở khoảng cách rất gần. Lần này hắn không tự hôn, chỉ thấp giọng hỏi: “Tôi có thể xin phần thưởng không?”

Thẩm Từ Du hỏi: “Vì chuyện gì?”

“Vì tôi nghe lời, không tự ý đi Đông Dạ, cũng không nổi giận khi bị khiêu khích.”

“Cậu đòi thưởng càng lúc càng thuận miệng.”

“Vì anh cho lần đầu tiên.” Hạ Trường Uyên nói rất nghiêm túc. “Có lần đầu sẽ muốn lần thứ hai.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, cuối cùng đưa tay kéo cổ áo hắn xuống, chủ động hôn lên môi hắn. Nụ hôn lần này tỉnh táo hơn đêm qua, không có cơn sốt pheromone dữ dội làm nền, nhưng lại thân mật hơn theo một cách khác. Hạ Trường Uyên không vội, chỉ nâng tay đỡ sau lưng y, để bạch trà và gỗ tuyết tùng chậm rãi hòa vào nhau trong giới hạn an toàn. Khi tách ra, Thẩm Từ Du hơi thở không đều, nhưng ánh mắt vẫn rất tỉnh.

“Đừng để Đông Dạ làm cậu bị thương.” Y nói.

Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng khàn đi: “Anh đang lo cho tôi.”

“Người của tôi bị thương, tôi mất mặt.”

“Ừm.” Hắn không vạch trần, chỉ cười rất nhẹ. “Tôi sẽ giữ mặt mũi cho anh.”

Đêm ấy, đợt phát tình cuối cùng của Thẩm Từ Du bình ổn hơn dự đoán. Hạ Trường Uyên vẫn ở lại phòng, nhưng không ngồi cả đêm nữa, bởi Thẩm Từ Du lạnh mặt bảo hắn nằm xuống ngủ. Hai người nằm cùng một giường, cách nhau không xa, thỉnh thoảng pheromone chạm vào nhau rất nhẹ. Trước khi ngủ, Thẩm Từ Du bỗng đưa tay đặt lên cổ tay hắn, như một thói quen mới hình thành chưa kịp gọi tên.

“Hạ Trường Uyên.” Y gọi.

“Tôi đây.”

“Ngày mai nếu tôi ổn hơn, chúng ta bàn kế hoạch Đông Dạ.”

“Được.”

“Công ty của cậu cũng không được bỏ.”

“Không bỏ.”

“Việc học cũng phải tiếp tục. Tôi không muốn người của tôi ngay cả bằng tốt nghiệp cũng không có.”

Hạ Trường Uyên nhìn y trong ánh đèn mờ, trái tim mềm đến không chịu nổi. “Tôi sẽ học, sẽ mở công ty, sẽ kiếm tiền trả nợ, sẽ đứng cạnh anh.”

Thẩm Từ Du nhắm mắt, giọng dần thấp xuống vì buồn ngủ. “Nói được thì làm được.”

“Làm được.” Hắn khẽ nắm lại tay y. “Từ Du, tất cả những gì tôi nói với anh, tôi đều sẽ làm được.”

Thẩm Từ Du không đáp nữa, hơi thở dần đều. Hạ Trường Uyên nhìn y ngủ, trong lòng bình yên hiếm thấy, nhưng ánh mắt khi rơi xuống chiếc điện thoại đặt ở đầu giường lại lạnh đi. Đông Dạ đã cắn câu, Nghiêm Hạo cũng đã xuất hiện, con đường chết của kiếp trước đang từng chút hiện ra trước mắt hắn. Nhưng lần này hắn không còn là Alpha trẻ tuổi bị vài câu khích tướng kéo đi, sau lưng hắn có Thẩm Từ Du, trong tay hắn có cơ hội làm lại, và trong lòng hắn có thứ phải bảo vệ hơn cả mạng sống.

Gần nửa đêm, điện thoại rung lên lần nữa. Đông Dạ gửi đến một tin nhắn mới, lần này không còn khiêu khích mà đổi thành một địa chỉ khác và một câu: “Muốn tiền thật thì hai ngày nữa tới đây. Một mình. Nếu dẫn người của Thẩm Từ Du theo, đoạn video kia sẽ được gửi cho cả giới hào môn.”

Hạ Trường Uyên đọc xong, ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn chụp màn hình lưu lại, gửi cho trợ lý Tống như đã hứa, rồi đặt điện thoại xuống. Thẩm Từ Du trong giấc ngủ dường như cảm nhận được pheromone của hắn thay đổi, khẽ cau mày. Hạ Trường Uyên lập tức thu lại sự lạnh lẽo, cúi xuống hôn nhẹ lên trán y qua khoảng cách rất gần.

“Không sao.” Hắn thì thầm. “Anh ngủ đi.”

Thẩm Từ Du không tỉnh, nhưng bàn tay vẫn nắm cổ tay hắn không buông. Hạ Trường Uyên ngồi bên cạnh thêm một lúc lâu, vừa dùng pheromone dỗ y ngủ, vừa nhìn tin nhắn của Đông Dạ trong màn hình tối. Hai ngày nữa, đối phương muốn hắn một mình đến. Kiếp trước, chính một lời hẹn giống thế này đã kéo hắn vào Đông Dạ lần đầu tiên.

Nhưng kiếp này, hắn sẽ không đi một mình.

Hắn đã hứa với Thẩm Từ Du rồi.

(Hết chương 5)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0