Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TRỌNG SINH THÀNH ALPHA CỦA RIÊNG EM

Chương 3: Kỳ Phát Tình Đầu Tiên

Chương 1: Gặp Lại Trong Mùi Bạch Trà Chương 2: Bản Hợp Đồng Đầu Tiên Chương 3: Kỳ Phát Tình Đầu Tiên Chương 4: Đừng Để Tôi Tìm Không Thấy Cậu Chương 5: Người Của Tôi Chương 6: Một Mình Nghĩ Cũng Đừng Nghĩ Chương 7: Cái Bẫy Ở Ga Nam Loan Chương 8: Đánh Dấu Tạm Thời Chương 9: Đứng Cạnh Tôi Chương 10: Không Cần Biết Hết Mới Có Thể Tin Chương 11: Người Bị Bán Đi Chương 12: Đừng Chạm Vào Tuyến Thể Của Anh Ấy Chương 13: Vết Sẹo Của Thẩm Từ Du Chương 14: Tôi Không Còn Sợ Bà Nữa Chương 15: Cùng Em Về Nhà Chương 16: Phiên ngoại 1: Lễ Kết Hôn Dưới Hoa Bạch Trà

Chương 3: Kỳ Phát Tình Đầu Tiên

Sáng hôm sau, Hạ Trường Uyên theo Thẩm Từ Du đến Thẩm thị. Chiếc xe đen dừng trước tòa nhà cao bốn mươi tám tầng, kính ngoài phản chiếu ánh nắng lạnh của thành phố, dòng người mặc vest ra vào đều giữ dáng vẻ vội vã nhưng trật tự. Hạ Trường Uyên bước xuống xe trong bộ áo sơ mi trắng và áo khoác đen mà Thẩm Từ Du chọn tối qua, mái tóc đã được cắt gọn, đường nét gương mặt càng rõ ràng hơn, khí chất hoang dã vẫn còn nhưng không còn vẻ nhếch nhác của hộp đêm. Nhân viên lễ tân vừa nhìn thấy Thẩm Từ Du đã cúi đầu chào, nhưng ánh mắt vẫn không nhịn được lướt qua Alpha trẻ tuổi đi sau y nửa bước.

Thẩm Từ Du nhận ra sự chú ý ấy, nhưng không nói gì. Omega cấp cao như y vốn rất nhạy cảm với ánh mắt của người khác, nhất là khi Hạ Trường Uyên là Alpha cấp S chưa công khai thân phận, pheromone lại có độ tương thích cao đến mức khiến y chỉ đứng gần cũng cảm thấy tuyến thể sau gáy âm ỉ nóng. Y bước vào thang máy riêng, cửa vừa khép lại, không gian kín lập tức tách biệt khỏi tiếng ồn bên ngoài. Hạ Trường Uyên đứng cạnh y, không quá gần, cũng không quá xa, vừa đủ để mùi gỗ tuyết tùng rất nhạt trấn ở rìa cảm giác của y mà không xâm phạm.

“Căng thẳng?” Thẩm Từ Du hỏi.

“Không.” Hạ Trường Uyên đáp.

“Lần đầu đến Thẩm thị mà không căng thẳng?”

“Có anh ở đây.”

Thẩm Từ Du nghiêng mắt nhìn hắn. “Cậu nói như thể tôi là chỗ dựa của cậu.”

“Hiện tại đúng là vậy.” Hạ Trường Uyên nhìn thẳng phía trước, giọng bình tĩnh nhưng không hề giấu ý. “Nhưng sẽ không lâu. Tôi sẽ nhanh chóng trở thành người có thể để anh dựa vào.”

Thang máy yên tĩnh vài giây. Trợ lý Tống đứng phía sau cúi đầu nhìn tài liệu, cố gắng giả vờ mình không nghe thấy lời nói gần như tỏ tình của Alpha trẻ tuổi này. Thẩm Từ Du lại không đáp ngay, chỉ cụp mắt nhìn số tầng đang nhảy lên từng chút. Y đã nghe rất nhiều người nói muốn hợp tác với Thẩm gia, muốn cùng y đi xa hơn, muốn bảo vệ y khỏi miệng lưỡi của đám Alpha tự phụ trong giới hào môn, nhưng chưa từng có ai dùng giọng chắc chắn như Hạ Trường Uyên để nói rằng sẽ trở thành người cho y dựa vào. Câu nói ấy quá lớn, quá ngông, nhưng từ miệng hắn nói ra lại không khiến y thấy buồn cười.

“Vậy hôm nay bắt đầu bằng việc đừng để phòng pháp vụ của tôi bắt lỗi hợp đồng quá nhiều.” Thẩm Từ Du nói.

Hạ Trường Uyên nhìn y, khóe môi rất khẽ cong lên. “Được.”

Phòng pháp vụ ở tầng ba mươi hai đã chuẩn bị xong hợp đồng vay tiền, giấy cam kết sử dụng vốn và phụ lục bảo mật. Trưởng phòng pháp vụ họ Lâm là một Beta hơn bốn mươi tuổi, làm việc cẩn thận đến mức gần như nghiêm khắc, khi nhìn thấy người vay tiền là một Alpha mười tám tuổi không có tài sản đảm bảo, vẻ mặt ông thoáng hiện sự không tán thành. Thẩm Từ Du ngồi ở ghế chủ vị, không giải thích nhiều, chỉ bảo ông đọc từng điều khoản cho Hạ Trường Uyên nghe. Hạ Trường Uyên nhận bút, không vội ký, mà thật sự cúi đầu đọc kỹ từng dòng, thỉnh thoảng còn hỏi lại những chỗ liên quan đến quyền kiểm soát vốn và nghĩa vụ báo cáo tiến độ.

“Điều khoản thứ mười hai ghi rằng bên vay phải báo cáo sử dụng vốn mỗi tháng một lần.” Hạ Trường Uyên đặt ngón tay lên trang hợp đồng, giọng trầm ổn. “Tôi có thể chấp nhận, nhưng tôi muốn thêm một điều. Nếu dự án có biến động lớn cần quyết định trong vòng hai mươi bốn giờ, tôi được quyền dùng không quá hai mươi phần trăm số vốn chưa giải ngân trước, sau đó lập tức bổ sung báo cáo.”

Trưởng phòng Lâm ngẩng đầu nhìn hắn. “Cậu Hạ, đây là khoản vay cá nhân, không phải quỹ đầu tư. Cậu yêu cầu quyền quyết định linh hoạt như vậy, rủi ro sẽ chuyển một phần sang Thẩm tổng.”

“Tôi biết.” Hạ Trường Uyên đáp. “Cho nên tôi có thể thêm điều khoản phạt. Nếu quyết định đó gây tổn thất quá mười phần trăm vốn gốc, lãi suất khoản vay tăng thêm hai điểm, thời hạn trả nợ rút ngắn sáu tháng.”

Trưởng phòng Lâm nhìn hắn vài giây, ánh mắt nghiêm khắc ban đầu dịu đi một ít. Một Alpha trẻ tuổi có thể đưa ra điều kiện như vậy, ít nhất không phải loại người chỉ biết dựa vào pheromone và mặt mũi để lấy lòng ông chủ. Thẩm Từ Du ngồi bên cạnh nghe, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, đáy mắt có chút hứng thú không rõ ràng. Y vốn định để phòng pháp vụ ép điều khoản chặt một chút, xem Hạ Trường Uyên có thật sự đọc hiểu hợp đồng hay không, không ngờ hắn không chỉ đọc hiểu mà còn biết tự đẩy mình vào vị trí chịu trách nhiệm lớn hơn.

“Cậu chắc chứ?” Thẩm Từ Du hỏi.

“Chắc.” Hạ Trường Uyên nhìn y. “Tôi không muốn anh vì tin tôi mà chịu thiệt.”

“Cậu lại biết tôi tin cậu?”

“Nếu không tin, anh sẽ không để phòng pháp vụ chuẩn bị hợp đồng.”

Thẩm Từ Du hơi nhướng mày. “Cũng có thể là tôi muốn xem cậu tự đâm đầu vào tường thế nào.”

“Vậy tôi sẽ cố gắng không đâm quá khó coi.” Hạ Trường Uyên nói.

Trưởng phòng Lâm cúi đầu ho nhẹ, trợ lý Tống thì im lặng đẩy mắt kính. Thẩm Từ Du nhìn vẻ nghiêm túc pha chút cố ý thuận theo của Hạ Trường Uyên, cuối cùng không tiếp tục trêu hắn nữa. Hợp đồng được sửa tại chỗ, thêm điều khoản linh hoạt và phạt bổ sung, đồng thời ghi rõ khoản vay năm triệu sẽ được giải ngân thành ba đợt, đợt đầu một triệu dùng cho đăng ký công ty, thuê văn phòng nhỏ và chi phí pháp lý, hai đợt sau dựa trên báo cáo tiến độ. Hạ Trường Uyên ký tên rất nhanh, nét chữ sắc và mạnh, ba chữ “Hạ Trường Uyên” rơi xuống giấy như một lời cam kết mà hắn đã chờ cả đời để viết lại.

Ký xong hợp đồng, Thẩm Từ Du đưa hắn đến phòng làm việc của mình. Văn phòng của y nằm ở tầng cao nhất, rộng nhưng không phô trương, một bên là tường kính nhìn xuống cả khu trung tâm tài chính, một bên là kệ hồ sơ và vài chậu bạch trà nhỏ. Hạ Trường Uyên vừa bước vào đã nhận ra mùi của y ở đây rõ hơn những nơi khác, bạch trà lạnh, giấy mới, cà phê đắng và một chút thuốc ức chế nhàn nhạt. Hắn nhìn tách cà phê đang đặt trên bàn, bước chân lập tức dừng lại.

Thẩm Từ Du theo ánh mắt hắn nhìn qua, bình tĩnh nói: “Tôi chưa uống.”

“Vậy có thể đổi không?” Hạ Trường Uyên hỏi.

“Cậu thật sự định quản cả cà phê của tôi?”

“Ba ngày này thôi.” Hạ Trường Uyên đi đến trước bàn, không tự tiện chạm vào tách cà phê, chỉ nhìn y bằng ánh mắt gần như thương lượng. “Bác sĩ Triệu nói kỳ phát tình của anh có thể đến sớm. Cà phê sẽ khiến tim đập nhanh hơn, nếu pheromone mất ổn định ở công ty sẽ rất phiền phức.”

Thẩm Từ Du tháo kính đặt xuống bàn. “Tôi đã dùng chất ức chế nhiều năm, chưa từng để kỳ phát tình ảnh hưởng đến công việc.”

“Nhưng lần này khác.”

“Khác ở đâu?”

“Có tôi.” Hạ Trường Uyên nói rất thấp. “Độ tương thích của chúng ta quá cao, pheromone của tôi có thể khiến thuốc ức chế của anh bị nhiễu phản ứng. Nếu anh muốn tiếp tục dùng thuốc như trước, tốt nhất tôi nên cách anh xa một chút.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu muốn cách tôi xa một chút?”

“Không muốn.” Hạ Trường Uyên đáp rất nhanh, nhanh đến mức gần như không kịp che giấu. “Nhưng nếu gần tôi khiến anh khó chịu, tôi sẽ tránh.”

Không khí trong văn phòng bỗng lặng đi. Thẩm Từ Du nhìn Alpha trẻ tuổi đứng trước bàn, rõ ràng người này cao lớn, mạnh mẽ, chỉ cần phóng pheromone ra cũng đủ khiến nhiều Alpha khác sinh ra áp lực, vậy mà khi nói đến chuyện tránh xa y, ánh mắt hắn lại căng đến mức giống như bị kéo khỏi nơi duy nhất có thể thở. Cảm giác ấy khiến lòng y khẽ động, không nặng nề, nhưng đủ để y dời tay khỏi tách cà phê. Y nhấn điện thoại nội bộ, bảo trợ lý đổi một bình nước ấm và trà hoa không caffeine vào.

Hạ Trường Uyên thở ra rất nhẹ. “Cảm ơn anh.”

“Đừng cảm ơn.” Thẩm Từ Du cầm lại máy tính bảng, giọng lạnh nhạt. “Cậu nói đúng nên tôi nghe, không phải vì chiều cậu.”

“Ừm.” Hắn gật đầu, khóe môi cong lên rất nhỏ. “Anh nghe là được.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn thêm một cái, sau đó bảo trợ lý Tống đưa Hạ Trường Uyên đến bộ phận pháp lý hoàn tất thủ tục đăng ký công ty. Công ty mới được đặt tên là “Trường Uyên Tư Bản”, vốn điều lệ ban đầu không lớn, lĩnh vực chính là tư vấn đầu tư và quản lý dự án công nghệ mới. Trợ lý Tống vốn nghĩ Hạ Trường Uyên còn phải hỏi rất nhiều chuyện cơ bản, nhưng hắn lại nắm quy trình khá nhanh, giấy tờ nào cần ký, thông tin nào cần bổ sung, điều khoản nào phải xem kỹ đều không bỏ sót. Đến trưa, ngay cả trợ lý Tống cũng nhịn không được hỏi một câu.

“Cậu Hạ, trước đây cậu thật sự chưa từng tiếp xúc mấy việc này sao?”

Hạ Trường Uyên đặt bút xuống. “Chưa từng chính thức.”

“Vậy cậu học rất nhanh.”

“Tôi không có nhiều thời gian để chậm.”

Trợ lý Tống nhìn hắn, chợt cảm thấy câu này không giống lời một thiếu niên muốn nhanh chóng kiếm tiền, mà giống một người đang chạy đua với thứ gì đó đáng sợ sau lưng. Ông làm việc bên cạnh Thẩm Từ Du đã lâu, rất ít khi đánh giá người khác bằng cảm tính, nhưng Hạ Trường Uyên thật sự khiến người ta khó xem nhẹ. Một Alpha cấp S, ngoại hình quá nổi bật, lại có sự kiềm chế vượt xa tuổi thật, nếu hắn có dã tâm xấu thì sẽ rất nguy hiểm, nhưng nếu hắn thật lòng đứng về phía Thẩm Từ Du, có lẽ lại là sự bảo vệ mà vị gia chủ Omega này chưa từng có.

Buổi trưa, Thẩm Từ Du không xuống nhà ăn, chỉ bảo người đưa cơm lên văn phòng. Hạ Trường Uyên trở lại tầng cao nhất thì thấy y vẫn đang họp trực tuyến, giọng bình tĩnh nhưng sắc bén, từng câu đều ép đối phương không còn đường vòng vo. Hắn không quấy rầy, tự tay nhận hộp cơm từ trợ lý rồi mở ra kiểm tra, thấy bên trong có món cay thì lập tức đổi sang phần khác. Thẩm Từ Du kết thúc cuộc họp, vừa ngẩng đầu đã thấy Hạ Trường Uyên đứng cạnh bàn sắp xếp bát đĩa, dáng vẻ tự nhiên như đã sống trong văn phòng này từ lâu.

“Cậu lại đổi món của tôi?” Thẩm Từ Du hỏi.

“Món cá sốt cay không hợp lúc này.” Hạ Trường Uyên đặt canh trước mặt y. “Anh ăn phần cá hấp này, ít dầu hơn.”

“Tôi không nhớ mình đã cho cậu quyền quản bữa trưa.”

“Hợp đồng vay tiền vừa ký xong, anh là chủ nợ của tôi.” Hạ Trường Uyên kéo ghế đối diện ngồi xuống. “Chủ nợ không khỏe sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm lý lập nghiệp của bên vay.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn một lúc, bỗng hỏi: “Có ai từng nói cậu rất biết tìm lý do không?”

“Có.” Hạ Trường Uyên đáp.

“Ai?”

“Anh.”

Thẩm Từ Du dừng đũa. “Tôi?”

Hạ Trường Uyên khựng lại rất nhẹ, rồi cúi đầu mở hộp cơm của mình. “Tối qua anh nói tôi mượn lời bác sĩ Triệu để quản anh.”

Thẩm Từ Du không truy hỏi nữa, nhưng ánh mắt vẫn dừng trên người hắn thêm vài giây. Hạ Trường Uyên có rất nhiều khoảnh khắc khiến y cảm thấy quen thuộc một cách khó hiểu, như thể giữa họ không phải mới gặp ngày hôm qua, mà đã từng tranh cãi, từng nhượng bộ, từng cùng ăn rất nhiều bữa cơm như vậy. Cảm giác ấy đáng lẽ rất vô lý, nhưng pheromone của hắn quá ổn, cách hắn đặt canh trước mặt y quá tự nhiên, ngay cả câu nói có phần vượt ranh giới cũng không khiến y khó chịu. Thẩm Từ Du ăn một miếng cá hấp, hương vị thanh đạm nhưng không nhạt, quả thật dễ chịu hơn món cay ban đầu.

“Chiều nay tôi có cuộc họp với Khải Nguyên.” Thẩm Từ Du nói. “Cậu đi cùng.”

Hạ Trường Uyên ngẩng đầu. “Tôi?”

“Không phải cậu nói bọn họ đáng đầu tư sao?” Thẩm Từ Du bình tĩnh uống một ngụm canh. “Vậy đến nghe. Nếu cậu nói được vài câu hữu dụng, tôi sẽ cân nhắc để Trường Uyên Tư Bản tham gia một phần nhỏ vào khoản đầu tư này.”

Hạ Trường Uyên siết nhẹ đôi đũa. Hắn biết đây là cơ hội lớn, cũng biết Thẩm Từ Du đang cố ý nâng hắn một đoạn, nhưng không phải kiểu bố thí khiến người ta khó chịu. Y cho hắn một cánh cửa, còn có bước vào được hay không phải dựa vào chính hắn. Kiếp trước hắn mất rất lâu mới hiểu Thẩm Từ Du luôn như vậy, y không quen nói lời mềm mỏng, nhưng nếu y thật sự muốn giúp ai, y sẽ đặt người đó ở vị trí có thể tự đứng dậy chứ không phải quỳ xuống nhận ơn.

“Tôi sẽ không để anh mất mặt.” Hạ Trường Uyên nói.

Thẩm Từ Du liếc hắn. “Đừng nói quá sớm.”

“Vậy tôi cố gắng ít mất mặt nhất.”

“Ăn cơm.”

“Được.”

Cuộc họp với Khải Nguyên diễn ra lúc hai giờ chiều. Người đến là tổng giám đốc kỹ thuật và giám đốc tài chính của Khải Nguyên, một Alpha trung niên và một Beta trẻ tuổi, cả hai ban đầu đều không quá để ý đến Hạ Trường Uyên ngồi bên cạnh Thẩm Từ Du. Dù sao trong mắt bọn họ, người có thể quyết định đầu tư là Thẩm Từ Du, còn Alpha trẻ tuổi kia có lẽ chỉ là người mới được Thẩm tổng mang theo vì độ tương thích pheromone cao. Nhưng khi họ trình bày đến phần thuốc ổn định tuyến thể Omega thế hệ mới, Hạ Trường Uyên bỗng đặt câu hỏi rất chính xác.

“Các ông nói thuốc mới giảm tác dụng phụ của chất ức chế truyền thống, nhưng dữ liệu thử nghiệm vẫn tập trung ở Omega cấp B và C.” Hạ Trường Uyên nhìn màn hình, giọng không cao nhưng rất rõ. “Với Omega cấp cao, đặc biệt là cấp A trở lên, vấn đề lớn nhất không chỉ là ức chế kỳ phát tình, mà là tránh làm tuyến thể kháng thuốc và giữ khả năng tiếp nhận pheromone tự nhiên của Alpha tương thích. Phần này các ông có dữ liệu không?”

Tổng giám đốc kỹ thuật sửng sốt. “Cậu là?”

“Hạ Trường Uyên.” Hắn nói. “Hiện tại là người quan sát khoản đầu tư này.”

Thẩm Từ Du ngồi bên cạnh không sửa lời. Giám đốc kỹ thuật nhìn Thẩm Từ Du, thấy y không phản đối thì thái độ lập tức nghiêm túc hơn. Ông mở thêm một phần dữ liệu chưa đưa vào bản trình bày chính, nói rằng Khải Nguyên quả thật đã bắt đầu thử nghiệm trên nhóm Omega cấp A nhưng số lượng mẫu quá ít, chi phí lại cao nên tiến độ chậm. Hạ Trường Uyên nghe rất kỹ, thỉnh thoảng hỏi thêm về phản ứng tuyến thể sau khi ngừng thuốc, khả năng phối hợp với pheromone Alpha, và nguy cơ phụ thuộc thuốc dài hạn.

Thẩm Từ Du ngồi bên cạnh, càng nghe ánh mắt càng sâu. Những câu hỏi của Hạ Trường Uyên không giống một nhà đầu tư thuần túy, mà giống người từng tận mắt chứng kiến một Omega bị thuốc ức chế liều cao và thiếu pheromone làm tổn thương tuyến thể. Mỗi vấn đề hắn hỏi đều đâm vào điểm đau của thị trường, cũng đâm vào đúng điểm mà Thẩm Từ Du quan tâm nhất lúc này. Khi cuộc họp tạm nghỉ, giám đốc kỹ thuật còn chủ động đưa danh thiếp cho hắn, nói nếu sau này có vấn đề chuyên môn có thể trao đổi thêm.

Sau khi người của Khải Nguyên rời đi, trong phòng họp chỉ còn Thẩm Từ Du, Hạ Trường Uyên và trợ lý Tống. Thẩm Từ Du đặt tài liệu xuống, bình tĩnh hỏi: “Cậu thật sự chỉ đọc sách?”

Hạ Trường Uyên biết hôm nay mình lộ quá nhiều, nhưng hắn không hối hận. Khải Nguyên là công ty có thể giúp Thẩm Từ Du trong tương lai, thuốc của họ nếu ra sớm hơn, có lẽ rất nhiều Omega sẽ không phải dùng chất ức chế tổn thương tuyến thể như kiếp trước. Hơn nữa, hắn cần chứng minh giá trị của mình, không thể mãi dùng tuổi tác làm vỏ bọc trốn sau lưng y. Hắn nhìn Thẩm Từ Du, giọng thấp nhưng thẳng thắn: “Tôi đọc rất nhiều, cũng nghĩ rất nhiều. Tôi biết anh sẽ nghi ngờ, nhưng tôi sẽ không làm chuyện hại anh.”

“Người muốn hại tôi thường cũng nói như vậy.”

“Vậy anh cứ nghi ngờ.” Hạ Trường Uyên đáp. “Tôi không sợ anh nghi ngờ, chỉ sợ anh không cho tôi cơ hội chứng minh.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, đầu ngón tay lướt qua mép tài liệu. “Tôi sẽ đầu tư Khải Nguyên. Trường Uyên Tư Bản được theo một phần nhỏ, tiền từ khoản vay của cậu, tỷ lệ và rủi ro tự chịu.”

Hạ Trường Uyên hơi cúi đầu. “Cảm ơn anh.”

“Nhưng từ hôm nay trở đi, cậu phải viết báo cáo học tập cho tôi mỗi tuần.” Thẩm Từ Du nói tiếp. “Tôi không cần một Alpha chỉ biết dựa vào vài nguồn tin không rõ ràng để đánh cược. Nếu muốn làm đầu tư, cậu phải học tài chính, pháp lý, quản trị, cả quy tắc thương trường của giới ABO. Cậu muốn đứng cạnh tôi, vậy ít nhất phải hiểu nơi tôi đang đứng là chỗ nào.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, trái tim bỗng mềm đến mức gần như đau. Đây không chỉ là yêu cầu, mà là Thẩm Từ Du thật sự đang kéo hắn vào thế giới của y, cho hắn quyền học cách đứng bên cạnh y. Kiếp trước, bọn họ luôn gặp nhau trong phòng ngủ, trong quán bar, trong những đêm pheromone hòa vào nhau nhưng không ai nhắc đến tương lai. Kiếp này, y bắt đầu yêu cầu hắn học, yêu cầu hắn trưởng thành, yêu cầu hắn hiểu y, còn gì khiến Hạ Trường Uyên biết ơn hơn điều đó.

“Tôi học.” Hắn nói. “Anh dạy tôi, tôi sẽ học rất nhanh.”

Thẩm Từ Du dời mắt. “Tôi không có nhiều thời gian dạy trẻ con.”

“Vậy tôi tự học, chỗ nào không hiểu lại hỏi anh.”

“Cậu gọi ai là trẻ con?”

“Anh vừa gọi tôi trước.”

Trợ lý Tống cúi đầu ho một tiếng. Thẩm Từ Du nhìn Hạ Trường Uyên, ánh mắt lạnh nhạt nhưng không có ý trách thật, thậm chí khóe môi còn như động rất nhẹ. Hạ Trường Uyên nhìn thấy, trái tim lập tức bị nụ cười chưa thành hình ấy kéo đến vừa chua vừa ngọt. Hắn từng bỏ lỡ rất nhiều biểu cảm nhỏ như vậy, từng cho rằng y vốn lạnh lùng nên không cần ai dỗ dành, hiện tại mới biết Thẩm Từ Du không phải không mềm, chỉ là trước kia không ai đủ kiên nhẫn chờ y mềm xuống.

Đến gần bốn giờ chiều, sắc mặt Thẩm Từ Du bắt đầu nhợt đi rõ rệt. Ban đầu y vẫn chống đỡ xử lý hai phần văn kiện, nhưng mùi bạch trà trong văn phòng dần đậm hơn, ngọt hơn, có một tầng hơi nước ấm lặng lẽ lan ra ngoài lớp chặn pheromone. Hạ Trường Uyên đang xem tài liệu ở sofa lập tức ngẩng đầu. Thẩm Từ Du một tay chống trán, ngón tay đặt sau gáy, giọng vẫn bình tĩnh nhưng hơi thấp: “Gọi bác sĩ Triệu.”

Hạ Trường Uyên đứng dậy ngay. “Tuyến thể đau?”

“Ừm.”

“Tim có đập nhanh không?”

“Một chút.”

“Có buồn nôn không? Tay chân có lạnh không?”

Thẩm Từ Du ngẩng đầu nhìn hắn, sắc mặt trắng hơn thường ngày nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo. “Hạ Trường Uyên, cậu hỏi như bác sĩ vậy.”

“Tôi không phải bác sĩ.” Hắn đi đến cách y một bước thì dừng, giọng thấp xuống. “Nhưng tôi muốn biết anh đau ở đâu.”

Thẩm Từ Du im lặng nhìn hắn vài giây, cuối cùng nói: “Sau gáy nóng, đầu hơi choáng. Pheromone hình như không ép xuống được.”

Hạ Trường Uyên lập tức gọi trợ lý Tống, bảo ông liên hệ bác sĩ Triệu và chuẩn bị phòng nghỉ riêng. Thẩm Từ Du vốn muốn tự đứng dậy, nhưng vừa rời khỏi ghế đã hơi lảo đảo. Hạ Trường Uyên đưa tay ra rất nhanh nhưng không lập tức chạm vào y, chỉ mở lòng bàn tay ở khoảng cách Thẩm Từ Du có thể lựa chọn. Động tác ấy làm Thẩm Từ Du khựng lại, sau đó y đặt tay lên tay hắn.

Bàn tay Omega hơi lạnh, nhưng lòng bàn tay lại có một lớp mồ hôi mỏng. Hạ Trường Uyên siết rất nhẹ, dùng lực vừa đủ đỡ y đứng vững, pheromone gỗ tuyết tùng được thả ra cực chậm, chỉ bao quanh không gian giữa hai người. Thẩm Từ Du nhắm mắt một thoáng, cảm giác đau căng sau gáy dịu đi rõ ràng, như có một dòng nước ấm phủ lên nơi tuyến thể đang nóng rát. Y vốn ghét cảm giác phụ thuộc vào Alpha, nhưng pheromone của Hạ Trường Uyên không khiến y thấy bị chiếm đoạt, ngược lại giống được nâng đỡ, được phép thở chậm lại.

“Có khó chịu không?” Hạ Trường Uyên hỏi.

Thẩm Từ Du lắc đầu. “Không.”

“Vậy tôi đỡ anh qua phòng nghỉ.”

“Chỉ đỡ thôi.”

“Ừm, chỉ đỡ thôi.”

Phòng nghỉ nằm ngay sau văn phòng, có giường đơn rộng, tủ thuốc, thiết bị lọc pheromone và hệ thống khóa cách ly chuyên dụng cho Omega cấp cao. Thẩm Từ Du ngồi xuống mép giường, cố tháo kính ra nhưng đầu ngón tay hơi run, Hạ Trường Uyên nhìn thấy, giọng khàn đi một chút. Hắn quỳ một gối xuống trước mặt y, không chạm tuyến thể, chỉ ngẩng đầu hỏi: “Tôi giúp anh tháo kính được không?”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. Khoảng cách này làm một Alpha cao lớn như Hạ Trường Uyên thấp hơn y, giảm đi quá nhiều cảm giác áp bách, cũng khiến ánh mắt hắn trở nên rõ ràng hơn. Trong đôi mắt ấy không có dục vọng nhân lúc Omega suy yếu mà tiến tới, chỉ có lo lắng nặng đến mức gần như đau đớn. Thẩm Từ Du chậm rãi buông tay, xem như đồng ý.

Hạ Trường Uyên tháo kính cho y, đặt lên tủ đầu giường, rồi lấy nước ấm đưa đến bên môi y. Thẩm Từ Du uống vài ngụm, hơi thở vẫn chưa ổn, mùi bạch trà trong phòng nghỉ càng lúc càng rõ. Hệ thống lọc pheromone tự động khởi động, âm thanh rất nhẹ nhưng không làm dịu được phản ứng của y. Hạ Trường Uyên đứng dậy định đi lấy thuốc, cổ tay lại bị Thẩm Từ Du nắm lấy.

“Đừng đi xa.” Thẩm Từ Du nói rất thấp.

Hạ Trường Uyên cả người cứng lại. Chỉ bốn chữ thôi, nhưng đủ khiến hốc mắt hắn nóng lên dữ dội. Kiếp trước, Thẩm Từ Du cũng từng trong kỳ phát tình nắm cổ tay hắn như vậy, nhưng khi ấy hắn chỉ nghĩ Omega trong trạng thái bản năng đều dính người hơn bình thường, chưa từng hiểu đó là y đang giao sự yếu đuối hiếm hoi nhất của mình cho hắn. Kiếp này, hắn không dám để bàn tay ấy hụt hẫng thêm lần nào nữa.

“Tôi không đi.” Hắn ngồi xuống bên giường, để y vẫn nắm cổ tay mình. “Thuốc ở ngay đây, tôi chỉ lấy trong ngăn tủ.”

Thẩm Từ Du buông lỏng lực một chút nhưng không rút tay về. Hạ Trường Uyên dùng tay còn lại mở ngăn kéo lấy thuốc ức chế dịu mà bác sĩ Triệu chuẩn bị, kiểm tra hạn dùng và liều lượng rồi đưa cho y. Thẩm Từ Du uống thuốc, nhưng thuốc chưa thể lập tức có tác dụng, cơn nóng sau gáy vẫn từng đợt lan xuống sống lưng. Y nhíu mày, hơi cúi người, giọng khàn đi: “Pheromone của cậu… thêm một chút.”

Hạ Trường Uyên gần như lập tức thả pheromone ra. Rượu mạnh và gỗ tuyết tùng không còn chỉ là mùi hương nhàn nhạt, mà như một lớp chăn ấm chậm rãi phủ lên người Thẩm Từ Du, áp xuống sự hỗn loạn của bạch trà đang bị kỳ phát tình kéo lên. Thẩm Từ Du thở ra một hơi, bàn tay nắm cổ tay hắn chặt hơn, đầu ngón tay trắng bệch dần thả lỏng. Hắn nhìn y, cố giữ giọng bình tĩnh: “Như vậy được không?”

“Được.” Thẩm Từ Du nhắm mắt, hàng mi run rất nhẹ. “Đừng mạnh hơn.”

“Ừm, không mạnh hơn.”

“Cậu cũng đừng mất kiểm soát.”

“Tôi sẽ không.”

“Alpha đều nói mình sẽ không.”

Hạ Trường Uyên cúi đầu, giọng dịu đến mức gần như dỗ dành. “Vậy anh nhìn tôi. Nếu anh thấy tôi có một chút không đúng, lập tức bảo bác sĩ tiêm thuốc ổn định cho tôi.”

Thẩm Từ Du mở mắt nhìn hắn. Hạ Trường Uyên ngồi bên mép giường, vai lưng căng chặt vì kiềm chế, tuyến thể sau gáy chắc chắn cũng đang bị pheromone Omega kích thích, nhưng ánh mắt hắn vẫn tỉnh táo. Tỉnh táo, đau lòng, cẩn thận, thậm chí còn có chút sợ hãi không nên xuất hiện trên người một Alpha cấp S. Thẩm Từ Du không hiểu vì sao hắn lại sợ, nhưng chính nỗi sợ ấy khiến y thấy an toàn hơn, bởi người sợ làm y đau sẽ không dễ dàng buông thả bản năng.

Bác sĩ Triệu đến rất nhanh. Ông kiểm tra tuyến thể cho Thẩm Từ Du, xác nhận đây là phản ứng báo trước kỳ phát tình chứ chưa hoàn toàn bùng phát, nhưng thời gian có thể bị đẩy sớm trong hai ngày tới. Khi nhìn thấy tay Thẩm Từ Du vẫn nắm cổ tay Hạ Trường Uyên, bác sĩ Triệu không tỏ vẻ kinh ngạc, chỉ nghiêm túc điều chỉnh thuốc. Hạ Trường Uyên hỏi rất nhiều, từ khoảng cách an toàn khi trấn an pheromone, tần suất dùng thuốc, đến dấu hiệu cần đưa vào phòng cách ly, mỗi câu đều thực tế đến mức bác sĩ Triệu cũng phải nhìn hắn thêm vài lần.

“Cậu Hạ, nếu tiên sinh đồng ý để cậu hỗ trợ qua kỳ phát tình, cậu phải nhớ ba điều.” Bác sĩ Triệu nói. “Thứ nhất, không được tự ý tăng nồng độ pheromone, vì Omega trong kỳ phát tình rất dễ lệ thuộc tạm thời vào Alpha tương thích cao. Thứ hai, không được chạm vào tuyến thể nếu chưa được cho phép, vì tuyến thể lúc đó cực kỳ nhạy cảm. Thứ ba, nếu cậu cũng xuất hiện dấu hiệu mẫn cảm, phải lập tức rời khỏi phòng hoặc dùng thuốc ổn định.”

Hạ Trường Uyên gật đầu rất nghiêm túc. “Tôi nhớ.”

Thẩm Từ Du dựa vào gối, sắc mặt đã đỡ hơn, nghe vậy thì nhàn nhạt hỏi: “Bác sĩ Triệu, ông đang dạy cậu ấy như dạy người nhà bệnh nhân.”

Bác sĩ Triệu mỉm cười ôn hòa. “Tiên sinh, hiện tại người có pheromone phù hợp nhất với cậu chính là cậu Hạ. Nếu cậu ấy không hiểu rõ, người chịu khổ vẫn là cậu.”

Thẩm Từ Du không phản bác được. Hạ Trường Uyên lại cụp mắt nhìn bàn tay y đang dần buông khỏi cổ tay mình, trong lòng vừa nhẹ nhõm vừa mất mát. Hắn không mong Thẩm Từ Du phát tình để dựa vào hắn, nhưng hắn lại tham lam từng giây y chịu nắm tay hắn như vậy. Sự mâu thuẫn ấy khiến hắn càng hận kiếp trước mình chậm hiểu, nếu khi ấy hắn sớm hiểu Thẩm Từ Du cần gì, có phải y đã không phải một mình chịu đựng đến cuối cùng hay không.

Bác sĩ Triệu rời đi sau khi dặn dò xong, trợ lý Tống cũng ở ngoài văn phòng xử lý lịch trình, phòng nghỉ chỉ còn lại hai người. Thẩm Từ Du uống thuốc xong hơi mệt, nhưng vẫn chưa ngủ, ánh mắt dừng trên cổ tay Hạ Trường Uyên bị mình nắm đỏ. Y nhìn một lát, bỗng đưa tay chạm nhẹ vào dấu đỏ kia. “Tôi nắm đau?”

“Không đau.” Hạ Trường Uyên đáp.

“Da đỏ rồi.”

“Da tôi dễ đỏ.”

“Cậu nghĩ tôi dễ lừa?”

Hạ Trường Uyên khẽ cười, nụ cười rất nhẹ. “Không đau thật. Anh nắm thế nào cũng không đau.”

Thẩm Từ Du rút tay về. “Lời này nghe rất không có giới hạn.”

“Với anh có thể không có một chút.” Hạ Trường Uyên nói xong lại bổ sung ngay. “Nhưng chỉ khi anh cho phép.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, bỗng hỏi: “Hạ Trường Uyên, cậu muốn gì ở tôi?”

Câu hỏi này rơi xuống rất bình tĩnh, nhưng bên trong có sự sắc bén không thể né tránh. Hạ Trường Uyên biết sớm muộn gì Thẩm Từ Du cũng sẽ hỏi, bởi y không phải người dễ bị vài câu quan tâm và vài lần pheromone trấn an làm mờ mắt. Y đã quen đặt mọi mối quan hệ lên bàn cân, quen hỏi đối phương muốn gì, có thể trả gì, có đáng tin hay không. Kiếp trước hắn từng ghét câu hỏi này, cho rằng y dùng tiền và hợp đồng làm nhục hắn, hiện tại mới hiểu đó chỉ là cách Thẩm Từ Du bảo vệ bản thân.

“Tôi muốn ở lại bên cạnh anh.” Hạ Trường Uyên nói.

“Vì tiền?”

“Tiền là tôi vay, sẽ trả.”

“Vì pheromone?”

“Pheromone khiến tôi muốn đến gần anh, nhưng không phải lý do duy nhất.”

“Vì quyền thế của Thẩm gia?”

“Quyền thế của anh có thể giúp tôi đi nhanh hơn, tôi không phủ nhận.” Hạ Trường Uyên nhìn y, từng chữ đều rất thẳng thắn. “Nhưng nếu chỉ vì quyền thế, tôi sẽ tìm cách lấy lòng anh, chứ không phải quản anh ăn gì, uống gì, ngủ mấy giờ. Những chuyện đó phiền phức hơn nhiều, còn dễ khiến anh ghét tôi.”

Thẩm Từ Du im lặng một lát. “Vậy vì sao?”

Hạ Trường Uyên nhìn đôi mắt hơi mệt mỏi của y, nhớ đến đôi mắt đó từng nhắm lại dưới mưa, nhớ đến rất nhiều câu xin lỗi không thể truyền tới, trái tim lại đau đến nặng nề. Hắn không thể nói vì kiếp trước, không thể nói vì đứa con đã mất, không thể nói vì hắn đã nhìn y chết trước mộ mình. Nhưng hắn có thể nói một phần sự thật, phần sự thật đã ăn sâu vào máu thịt hắn sau cái chết ấy. “Vì tôi muốn anh sống tốt.”

Thẩm Từ Du ngẩn ra.

“Không phải Thẩm tổng sống tốt, không phải gia chủ Thẩm gia sống tốt.” Hạ Trường Uyên cúi người, giọng rất thấp nhưng rõ ràng. “Là Thẩm Từ Du sống tốt. Ăn cơm đúng bữa, phát tình không phải một mình chịu, đau thì có người biết, mệt thì có thể nghỉ, muốn được ôm cũng không cần tìm lý do. Tôi muốn những điều đó.”

Phòng nghỉ yên tĩnh đến mức có thể nghe tiếng hệ thống lọc pheromone chạy rất nhẹ. Thẩm Từ Du nhìn hắn, tuyến thể vừa dịu xuống lại như bị câu nói ấy làm nóng lên theo một cách khác. Từ nhỏ đến lớn, người ta quan tâm y có thể giành được bao nhiêu cổ phần, có thể giữ Thẩm gia ổn định không, có thể làm một Omega đủ mạnh để không bị Alpha kéo xuống không. Không ai hỏi y có ăn cơm đúng bữa không, có đau không, có muốn được ôm không, càng không ai dám nói thẳng với y rằng y có thể nghỉ.

“Cậu biết mình đang nói gì không?” Thẩm Từ Du hỏi, giọng thấp hơn thường ngày.

“Biết.”

“Những lời này rất dễ khiến Omega hiểu lầm.”

“Tôi không sợ anh hiểu lầm.” Hạ Trường Uyên nhìn y. “Tôi chỉ sợ anh không tin.”

Thẩm Từ Du dời mắt trước. Y không biết nên đáp gì, bởi Hạ Trường Uyên giống như đang từng chút phá vỡ thứ trật tự y dùng nhiều năm để bảo vệ bản thân. Nếu đối phương tham tiền, y có thể cho; nếu đối phương tham quyền, y có thể khống chế; nếu đối phương chỉ tham thân thể và pheromone, y cũng có thể đặt ra hợp đồng rõ ràng. Nhưng Hạ Trường Uyên nói muốn y sống tốt, loại mong muốn ấy quá khó định giá, cũng quá khó phòng bị.

“Ra ngoài đi.” Thẩm Từ Du nói. “Tôi muốn nghỉ một lát.”

Hạ Trường Uyên không ép thêm, lập tức đứng dậy. “Tôi ở ngoài văn phòng. Nếu anh khó chịu, gọi tôi.”

“Ừm.”

Hắn đi tới cửa, tay vừa đặt lên nắm cửa thì nghe Thẩm Từ Du gọi một tiếng. “Hạ Trường Uyên.”

Hắn quay đầu. “Tôi đây.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, giọng vẫn nhạt nhưng không lạnh như trước. “Cổ tay đau thì bôi thuốc.”

Hạ Trường Uyên sửng sốt, sau đó đôi mắt lập tức mềm xuống. “Được.”

Cửa phòng nghỉ khép lại, Thẩm Từ Du nằm trên giường, mùi gỗ tuyết tùng còn sót lại rất nhạt trong không khí. Y nhắm mắt, đáng lẽ nên thấy nguy hiểm khi một Alpha mới quen có thể ảnh hưởng đến mình nhiều như vậy, nhưng cơ thể lại không nghe lời mà thả lỏng hơn. Hạ Trường Uyên nói muốn y ăn cơm đúng bữa, muốn y phát tình không phải một mình chịu, muốn y mệt thì có thể nghỉ. Những lời này không giống lời hứa lớn lao, nhưng lại giống một sợi dây rất mềm, lặng lẽ buộc vào nơi y chưa từng để ai chạm tới.

Bên ngoài văn phòng, Hạ Trường Uyên không rời đi. Hắn ngồi ở sofa, mở máy tính bắt đầu chỉnh lại kế hoạch đầu tư Khải Nguyên, đồng thời ghi thêm vài cái tên trong danh sách cần tránh hoặc cần kéo về phía mình. Nhà họ Chu đã bắt đầu có vấn đề, phía sau bến cảng phía nam rất có thể liên quan đến Nghiêm Hạo, kẻ kiếp trước đã đứng sau vụ phá phanh xe hắn. Nghiêm Hạo lúc này còn chưa nổi bật, chỉ là một Alpha trong giới đua xe ngầm, nhưng Hạ Trường Uyên biết hắn ta sẽ dựa vào bến cảng của nhà họ Chu để rửa tiền, sau đó từng bước bám vào các gia tộc lớn.

Trợ lý Tống gõ cửa bước vào, đặt một tập tài liệu trước mặt hắn. “Cậu Hạ, đây là thông tin sơ bộ về nhà họ Chu mà Thẩm tổng cho phép tôi đưa cậu xem. Nhưng tôi phải nhắc trước, những tài liệu này thuộc phạm vi nội bộ Thẩm thị, cậu không được sao chép hay truyền ra ngoài.”

“Tôi hiểu.” Hạ Trường Uyên nhận lấy. “Cảm ơn trợ lý Tống.”

Trợ lý Tống nhìn hắn. “Cậu thật sự nghe được tin ở hộp đêm?”

Hạ Trường Uyên ngẩng đầu. “Ông không tin?”

“Tôi làm trợ lý nhiều năm, rất ít tin chuyện trùng hợp.” Trợ lý Tống nói thẳng. “Nhưng Thẩm tổng cho cậu cơ hội, tôi sẽ làm theo lệnh ngài ấy. Cậu Hạ, ngài ấy là Omega nhưng không yếu, cũng không cần người khác thương hại. Nếu cậu muốn ở lại bên ngài ấy, tốt nhất đừng nhầm lẫn giữa chăm sóc và kiểm soát.”

Hạ Trường Uyên im lặng một nhịp rồi gật đầu. “Tôi biết. Nếu có lúc tôi vượt quá giới hạn, ông có thể nhắc tôi.”

Trợ lý Tống hơi bất ngờ. “Cậu nghe khuyên dễ vậy?”

“Chỉ cần liên quan đến chuyện tốt cho anh ấy, tôi nghe.” Hạ Trường Uyên cúi đầu mở tài liệu, giọng trầm đi. “Tôi không muốn biến sự quan tâm của mình thành gánh nặng của anh ấy.”

Trợ lý Tống nhìn hắn một lúc, rốt cuộc không nói thêm. Ông đi theo Thẩm Từ Du từ khi y vừa đoạt quyền, từng nhìn vị Omega trẻ tuổi kia một mình chống lại cả hội đồng quản trị, cũng từng thấy y sốt pheromone đến sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn ký hết ba phần hợp đồng. Nếu Hạ Trường Uyên chỉ là một Alpha tự phụ muốn dùng pheromone chiếm lấy vị trí đặc biệt, ông nhất định sẽ phòng bị đến cùng. Nhưng nếu người này thật sự biết lùi, biết nghe, biết đặt Thẩm Từ Du trước bản năng của mình, có lẽ ông có thể tạm thời quan sát thêm.

Gần sáu giờ tối, Thẩm Từ Du tỉnh lại. Thuốc ức chế dịu có tác dụng chậm nhưng không gây choáng nặng, cộng thêm pheromone của Hạ Trường Uyên trấn an trước đó, tình trạng của y đã ổn hơn nhiều. Y đẩy cửa phòng nghỉ ra, thấy Hạ Trường Uyên vẫn ngồi ngoài sofa, trên bàn bày đầy tài liệu nhà họ Chu và bản ghi chú viết tay. Hạ Trường Uyên nghe tiếng động lập tức ngẩng đầu, ánh mắt đầu tiên không phải nhìn tài liệu, mà là nhìn sắc mặt của y.

“Đỡ hơn chưa?” hắn hỏi.

Thẩm Từ Du đi tới, ngồi xuống ghế bên cạnh. “Đỡ hơn.”

“Đói không?”

“Cậu chỉ biết hỏi tôi ăn chưa?”

“Còn biết hỏi anh có đau không, có mệt không, có muốn ngủ không.” Hạ Trường Uyên nói rất nghiêm túc. “Nhưng nếu hỏi quá nhiều anh sẽ thấy phiền, nên tôi chọn hỏi chuyện quan trọng nhất trước.”

Thẩm Từ Du nhất thời không biết nên nói gì. Hắn nói như thể ăn cơm là đại sự ngang với ký hợp đồng trăm triệu, nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc đến mức không thể chê cười. Y nhìn tài liệu trên bàn, chuyển chủ đề: “Tống Thành đưa tài liệu cho cậu rồi?”

“Ừm.” Hạ Trường Uyên đẩy một tờ ghi chú qua. “Nhà họ Chu có vấn đề không chỉ ở bến cảng phía nam. Công ty vận tải dưới tên em vợ của Chu Hành có khả năng là vỏ rỗng, dòng tiền đi qua ba tài khoản trung gian rồi quay về một câu lạc bộ đua xe tên Đông Dạ.”

Thẩm Từ Du cầm ghi chú lên, ánh mắt sắc xuống. “Đông Dạ?”

“Anh từng nghe?”

“Có người mời tôi đầu tư câu lạc bộ này, nhưng tôi từ chối.” Thẩm Từ Du nói. “Người đứng sau không sạch.”

Hạ Trường Uyên siết chặt tay rất nhẹ. Đông Dạ chính là nơi kiếp trước hắn bắt đầu đua xe, cũng là nơi Nghiêm Hạo dùng mấy năm để gài bẫy hắn. Cái chết của hắn tưởng như chỉ là ân oán đường đua, nhưng sau khi nhìn thấy tài liệu nhà họ Chu, hắn càng chắc chắn phía sau có lợi ích lớn hơn. Nếu Thẩm Từ Du kiếp trước từng bị cô lập trong thai kỳ, rất có thể không chỉ vì hắn rời đi, mà còn vì Thẩm gia lúc đó cũng bị đám người này kéo vào một vòng xoáy nào đó.

“Đừng chạm vào Đông Dạ.” Hạ Trường Uyên nói.

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Lý do?”

“Nơi đó có người sẽ hại anh.”

“Cậu lại nghe được ở hộp đêm?”

Hạ Trường Uyên biết lý do này dùng quá nhiều sẽ mất hiệu quả. Hắn nhìn Thẩm Từ Du, không tránh né nữa. “Lần này không phải nghe được. Là trực giác của tôi.”

“Trực giác không đủ để tôi làm quyết định.”

“Vậy anh cho tôi thời gian.” Hạ Trường Uyên nói. “Tôi sẽ tìm chứng cứ.”

Thẩm Từ Du đặt ghi chú xuống, giọng bình tĩnh nhưng nghiêm túc. “Hạ Trường Uyên, tôi có thể cho cậu cơ hội, nhưng không cho phép cậu tự ý đi làm chuyện nguy hiểm. Nếu Đông Dạ thật sự liên quan đến nhà họ Chu, đó không phải nơi một Alpha mười tám tuổi có thể tự tiện bước vào.”

“Anh sợ tôi gặp nguy hiểm?” Hạ Trường Uyên hỏi rất khẽ.

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu hiện tại là người vay tiền của tôi. Nếu chết trước khi trả nợ, tôi rất phiền.”

Hạ Trường Uyên nghe thấy chữ “chết”, sắc mặt hơi trắng đi trong nháy mắt. Thẩm Từ Du lập tức nhận ra phản ứng ấy, y không biết vì sao chỉ một câu nói tùy tiện lại khiến hắn thay đổi lớn như vậy. Hạ Trường Uyên cúi đầu, hô hấp chậm lại, trong đầu lại hiện lên tiếng phanh xe mất kiểm soát, tiếng kim loại vỡ vụn, tiếng mưa ở nghĩa trang. Hắn không sợ bản thân chết, hắn chỉ sợ sau khi mình chết, Thẩm Từ Du lại phải một mình đứng trước bia mộ, lại phải một mình chịu những gì hắn không thể đỡ thay.

“Xin lỗi.” Thẩm Từ Du nói sau một lúc. “Tôi không nên nói chữ đó.”

Hạ Trường Uyên ngẩng đầu, mắt hơi đỏ nhưng giọng vẫn cố bình tĩnh. “Không sao.”

“Rất sợ chết?”

“Không.” Hắn nhìn y. “Tôi sợ sau khi tôi chết, anh sẽ không ai chăm sóc.”

Thẩm Từ Du khựng lại. Câu này rõ ràng không hợp với quan hệ hiện tại của họ, cũng không hợp với logic của một Alpha vừa gặp y hơn một ngày. Nhưng Hạ Trường Uyên nói rất thật, thật đến mức như nỗi sợ ấy từng xảy ra. Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Từ Du bỗng không muốn hỏi tiếp, bởi y cảm thấy nếu hỏi sâu thêm, có lẽ người đau trước sẽ không chỉ là Hạ Trường Uyên.

“Vậy đừng chết.” Thẩm Từ Du nói.

Hạ Trường Uyên nhìn y.

Thẩm Từ Du cụp mắt xuống tài liệu, giọng vẫn nhạt nhưng chậm hơn. “Tiền tôi đã cho vay, hợp đồng cũng ký rồi. Trước khi trả hết nợ, cậu không được chết, không được đánh nhau, không được đua xe, không được tự ý đi Đông Dạ, càng không được dùng pheromone cấp S của mình gây chuyện rồi để tôi đi dọn.”

Hạ Trường Uyên nhìn y rất lâu, rồi bỗng cười. Nụ cười ấy không lớn, nhưng như một vết nứt mở ra trên lớp đau đớn luôn đè nặng giữa mày hắn. “Được. Tôi không chết.”

“Cũng không được làm mình bị thương.”

“Ừm.”

“Không được giấu tôi nếu Đông Dạ liên lạc với cậu.”

“Được.”

“Không được vì muốn chứng minh bản thân mà liều mạng.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng dịu xuống. “Anh đang quản tôi sao?”

Thẩm Từ Du hơi dừng lại, sau đó lạnh mặt nói: “Tôi quản khoản đầu tư của mình.”

Hạ Trường Uyên gật đầu, ý cười trong mắt càng rõ. “Vậy khoản đầu tư này nghe lời anh.”

Thẩm Từ Du không muốn tiếp tục đề tài này nữa, bảo trợ lý Tống đặt bữa tối rồi đứng dậy đi rửa mặt. Nhưng vừa đi được hai bước, cơn nóng sau gáy đột nhiên trào lên mạnh hơn buổi chiều rất nhiều. Y vịn vào cạnh bàn, pheromone bạch trà gần như lập tức tràn ra, hương thơm lạnh thanh bị ngâm trong hơi nóng kỳ phát tình, ngọt đến mức khiến toàn bộ văn phòng thay đổi không khí. Hạ Trường Uyên sắc mặt biến đổi, lập tức đứng dậy nhưng vẫn giữ khoảng cách.

“Từ Du.” Hắn gọi rất thấp. “Nhìn tôi.”

Thẩm Từ Du nhắm mắt, giọng hơi khàn. “Đừng phóng pheromone mạnh.”

“Tôi biết. Anh thở chậm lại, tôi ở đây.”

“Khóa cửa.”

Hạ Trường Uyên lập tức nhấn khóa cách ly văn phòng, đồng thời bật chế độ lọc pheromone cao nhất. Trợ lý Tống ở ngoài nhận được tín hiệu liền hiểu tình huống, lập tức yêu cầu toàn bộ tầng cao nhất không ai được đến gần, đồng thời gọi bác sĩ Triệu. Trong văn phòng, Thẩm Từ Du cố đi về phía phòng nghỉ, nhưng chân vừa bước đã mềm đi, Hạ Trường Uyên không thể tiếp tục đứng nhìn, chỉ thấp giọng hỏi một câu: “Tôi bế anh được không?”

Thẩm Từ Du nghiến răng chịu đựng, rõ ràng rất ghét dáng vẻ mất kiểm soát này của mình. Nhưng cơn phát tình đến sớm hơn dự đoán, thuốc còn chưa kịp khống chế hoàn toàn, pheromone của Hạ Trường Uyên lại quá gần, cơ thể y vừa muốn đẩy hắn ra vừa muốn dựa vào. Sau vài giây giằng co, y khàn giọng đáp: “Chỉ bế vào phòng nghỉ.”

Hạ Trường Uyên lập tức cúi người bế y lên. Thẩm Từ Du nhẹ hơn hắn nhớ, hoặc có lẽ kiếp này y chưa từng trải qua những tổn thương khiến cơ thể suy kiệt, nên khi ôm vào lòng vẫn còn nhiệt độ sống động khiến hắn gần như muốn bật khóc. Hắn giữ tay rất vững, không để cánh tay chạm vào tuyến thể sau gáy y, pheromone gỗ tuyết tùng bao lấy y từng chút, dịu đến mức không giống Alpha cấp S đang đối mặt với Omega phát tình. Thẩm Từ Du tựa vào vai hắn, hô hấp nóng hơn, bàn tay nắm chặt vạt áo hắn đến nhăn lại.

“Đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi.” Thẩm Từ Du đột nhiên nói.

Hạ Trường Uyên đặt y xuống giường, cúi đầu hỏi: “Ánh mắt nào?”

“Giống như tôi sắp vỡ.”

Hạ Trường Uyên ngồi xổm trước giường, ngẩng đầu nhìn y. “Anh sẽ không vỡ. Tôi ở đây.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, tuyến thể nóng đến mức mắt hơi đỏ, nhưng ánh mắt vẫn cố giữ tỉnh táo. “Hạ Trường Uyên, nếu tôi bảo cậu đi ra, cậu phải đi.”

“Được.”

“Nếu tôi bảo dừng pheromone, cậu phải dừng.”

“Được.”

“Nếu tôi mất tỉnh táo nói gì đó không nên nói, cậu không được nhân cơ hội.”

“Tôi sẽ không.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn rất lâu, rồi chậm rãi vươn tay. Đầu ngón tay y chạm lên vai Hạ Trường Uyên, lực rất nhẹ, nhưng đủ khiến Alpha kia lập tức cứng người. Y không kéo hắn lại gần ngay, chỉ như đang thử xem hắn có thật sự nghe lời hay không. Hạ Trường Uyên không động, để mặc y quyết định khoảng cách, cổ họng khô khốc nhưng pheromone vẫn được giữ ở mức ổn định.

“Lại gần một chút.” Thẩm Từ Du nói.

Hạ Trường Uyên chậm rãi tiến lại gần. Thẩm Từ Du tựa trán lên vai hắn, không phải ôm hoàn toàn, chỉ là một động tác tìm điểm tựa rất ngắn. Nhưng đối với Hạ Trường Uyên, khoảnh khắc đó gần như đủ làm tim hắn đau đến tan ra. Hắn không ôm lại ngay, chỉ cúi đầu, giọng thấp đến mức như sợ kinh động người trong lòng. “Tôi có thể ôm anh không?”

Thẩm Từ Du im lặng vài giây. “Ừm.”

Hạ Trường Uyên nâng tay, cẩn thận ôm lấy lưng y. Cái ôm này không có dục vọng, không có chiếm hữu, chỉ có pheromone rượu mạnh và gỗ tuyết tùng dịu dàng bao phủ mùi bạch trà đang run rẩy. Thẩm Từ Du nhắm mắt, trong lòng bỗng sinh ra một cảm giác xa lạ đến mức khiến y gần như muốn cười khổ. Hóa ra được một người ôm qua cơn phát tình mà không nhân cơ hội chiếm đoạt, không ép y thừa nhận yếu đuối, cũng không dùng thương hại nhìn y, lại là cảm giác như vậy.

“Cảnh báo trước.” Thẩm Từ Du khàn giọng nói.

“Anh nói.”

“Nếu sau này cậu dám dùng chuyện hôm nay để đòi hỏi tôi, tôi sẽ đuổi cậu ra khỏi nhà.”

Hạ Trường Uyên ôm y chặt hơn một chút, nhưng vẫn giữ giới hạn. “Không đòi hỏi.”

“Nếu cậu dám nói tôi yếu.”

“Anh không yếu.”

“Nếu cậu dám tự tiện đánh dấu tôi.”

“Tôi sẽ không.” Hạ Trường Uyên cúi đầu, môi gần như chạm vào tóc y nhưng cuối cùng vẫn dừng lại. “Từ Du, tôi sẽ đợi đến khi anh tự nguyện.”

Thẩm Từ Du không nói nữa. Thuốc ức chế bắt đầu phát huy tác dụng, cộng thêm pheromone trấn an của Alpha tương thích cao, cơn nóng dữ dội dần lùi xuống thành từng đợt âm ỉ. Y vẫn tựa vào vai Hạ Trường Uyên, không buông tay ngay, cũng không nhắc hắn rời đi. Ngoài cửa, bác sĩ Triệu đã đến nhưng bị trợ lý Tống ngăn lại sau khi xác nhận chỉ số từ thiết bị theo dõi vẫn ổn định, bởi lúc này pheromone của Hạ Trường Uyên rõ ràng có hiệu quả hơn bất kỳ sự can thiệp vội vàng nào.

Qua gần nửa giờ, Thẩm Từ Du rốt cuộc thả lỏng. Hạ Trường Uyên cảm nhận được hơi thở y ổn lại, mới nhẹ giọng hỏi: “Có muốn nằm xuống ngủ một lát không?”

Thẩm Từ Du đáp rất khẽ: “Ừm.”

Hạ Trường Uyên đỡ y nằm xuống, kéo chăn mỏng phủ đến ngang eo, sau đó định đứng dậy rời khỏi mép giường. Nhưng Thẩm Từ Du lại mở mắt, nhìn hắn bằng ánh mắt còn hơi ướt vì kỳ phát tình. “Đi đâu?”

“Tôi ngồi ở ghế bên kia.” Hạ Trường Uyên nói. “Anh ngủ, tôi không làm phiền.”

“Ở đây.” Thẩm Từ Du nhắm mắt lại. “Pheromone của cậu ở gần dễ chịu hơn.”

Hạ Trường Uyên đứng yên vài giây, rồi chậm rãi ngồi xuống cạnh giường. Hắn không chạm vào y nữa, chỉ thả pheromone rất nhạt, duy trì ở mức bác sĩ Triệu đã dặn. Thẩm Từ Du thật sự ngủ rất nhanh, có lẽ vì cơ thể sau khi bị kỳ phát tình kéo căng cuối cùng cũng được trấn an, hàng mày luôn lạnh nhạt thả lỏng hơn thường ngày. Hạ Trường Uyên nhìn y, ánh mắt dịu đến gần như vỡ vụn, trong lòng lặp đi lặp lại một câu mà hắn đã nói vô số lần trong câm lặng.

Xin lỗi, Từ Du.

Lần này anh sẽ không để em một mình nữa.

Đêm xuống rất sâu, Thẩm Từ Du tỉnh lại lần nữa đã là hơn chín giờ. Văn phòng ngoài kia chỉ còn một ngọn đèn nhỏ, Hạ Trường Uyên vẫn ngồi cạnh giường, áo khoác đặt trên tay vịn, trên tay cầm tài liệu Khải Nguyên nhưng mắt không thật sự đọc. Thấy y mở mắt, hắn lập tức cúi xuống. “Khó chịu không?”

“Đỡ rồi.” Thẩm Từ Du chậm rãi ngồi dậy, phát hiện trên người mình vẫn sạch sẽ, quần áo chỉnh tề, tuyến thể sau gáy cũng không có dấu vết bị chạm vào. Hắn thật sự không làm gì cả, thậm chí ngay cả tư thế ngồi cũng giữ khoảng cách vừa đủ. Y im lặng vài giây, bỗng hỏi: “Cậu ngồi đây suốt?”

“Ừm.”

“Không mệt?”

“Không.”

“Alpha cấp S cũng không phải máy móc.”

“Vậy hơi mệt một chút.” Hạ Trường Uyên đổi lời rất nhanh. “Nhưng vẫn chịu được.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, không nhịn được nói: “Cậu không cần lúc nào cũng tỏ ra mình chịu được.”

Hạ Trường Uyên ngẩn ra. Thẩm Từ Du nói xong cũng hơi khựng lại, như chính y cũng không ngờ mình sẽ nói câu này. Hai người nhìn nhau trong ánh đèn mờ của phòng nghỉ, pheromone bạch trà và gỗ tuyết tùng sau cơn hỗn loạn đã trở nên dịu hơn, không còn căng như dây đàn, mà giống hai dòng nước chậm rãi chạm vào nhau. Hạ Trường Uyên bỗng cười rất nhẹ, giọng khàn khàn: “Vậy tôi nói thật. Tôi hơi sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ anh đau.” Hắn nhìn y, ánh mắt không che giấu nữa. “Sợ anh đẩy tôi ra, cũng sợ anh không cần tôi.”

Thẩm Từ Du không biết nên đáp gì. Nếu là người khác nói câu này, y sẽ thấy đối phương quá tham lam, nhưng Hạ Trường Uyên vừa ôm y qua một lần phát tình báo trước mà không vượt giới hạn nửa bước, sự sợ hãi ấy bỗng trở nên chân thật đến mức khó trách. Y cụp mắt, nhìn cổ tay vẫn còn vệt đỏ nhạt của hắn, sau đó chậm rãi đưa tay chạm lên. Lần này Hạ Trường Uyên không cứng người như trước, chỉ yên lặng để y chạm.

“Ít nhất hôm nay tôi không đẩy cậu ra.” Thẩm Từ Du nói.

Chỉ một câu ấy thôi đã đủ khiến Hạ Trường Uyên gần như không thở nổi. Hắn nhìn bàn tay Thẩm Từ Du đặt trên cổ tay mình, đầu ngón tay Omega hơi lạnh, nhưng lại giống kéo hắn khỏi đêm mưa lạnh lẽo của kiếp trước. Hắn rất muốn nắm lấy tay y, rất muốn hôn lên đầu ngón tay ấy, nhưng cuối cùng vẫn chỉ chậm rãi xoay tay, để lòng bàn tay mở ra trước mặt y. Thẩm Từ Du nhìn động tác xin phép lặng lẽ đó, sau vài giây mới đặt tay vào lòng bàn tay hắn.

Hạ Trường Uyên nắm rất nhẹ. “Tôi đưa anh về nhà?”

Thẩm Từ Du nghe hai chữ về nhà, ánh mắt hơi động. Căn biệt thự kia trước đây chỉ là nơi nghỉ ngơi của y, lạnh lẽo, yên tĩnh, đầy đủ nhưng không giống nhà. Nhưng không biết vì sao, khi Hạ Trường Uyên nói câu ấy, y lại thật sự cảm thấy mình có thể về một nơi nào đó. Y không rút tay ra, chỉ thấp giọng đáp: “Ừm, về nhà.”

Trợ lý Tống nhìn hai người từ phòng nghỉ đi ra, ánh mắt rơi xuống bàn tay đang nắm của họ rồi rất nhanh dời đi. Ông không hỏi gì, chỉ báo rằng bác sĩ Triệu đã để thuốc dự phòng trong xe, phòng cách ly ở biệt thự cũng đã được kiểm tra lại. Thẩm Từ Du nghe xong gật đầu, còn Hạ Trường Uyên thì hỏi thêm vài câu về nhiệt độ phòng, lịch làm việc ngày mai và việc hủy bữa tiệc nhà họ Chu. Trợ lý Tống trả lời từng điều, đến cuối cùng cũng không nhịn được nói nhỏ: “Cậu Hạ, ngày mai Thẩm tổng vốn có ba cuộc họp quan trọng.”

“Hủy hai cuộc không cần thiết.” Hạ Trường Uyên nói.

Thẩm Từ Du liếc hắn. “Cậu quyết?”

Hạ Trường Uyên lập tức quay sang y. “Tôi đề nghị.”

“Nếu tôi không đồng ý?”

“Vậy tôi sẽ tiếp tục đề nghị đến khi anh thấy phiền.”

Trợ lý Tống cúi đầu che ý cười. Thẩm Từ Du nhìn Hạ Trường Uyên, cuối cùng chỉ nhàn nhạt nói: “Hủy hai cuộc. Cuộc họp với Khải Nguyên giữ lại, đổi sang trực tuyến.”

Hạ Trường Uyên lập tức thả lỏng. “Cảm ơn anh.”

“Cậu còn nói cảm ơn, tôi sẽ tính phí tư vấn sức khỏe.”

“Vậy ghi vào nợ của tôi.”

“Cậu nợ nhiều lắm rồi.”

“Không sao.” Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng rất thấp. “Cả đời tôi trả.”

Thẩm Từ Du dừng bước một thoáng, sau đó không nói gì nữa. Nhưng bàn tay đang bị Hạ Trường Uyên nắm cũng không rút ra.

Trên đường về biệt thự, Thẩm Từ Du dựa vào ghế sau nghỉ ngơi, Hạ Trường Uyên ngồi bên cạnh, một tay đặt trên đầu gối, một tay vẫn được y nắm rất nhẹ. Trong xe có thuốc dự phòng, có thiết bị lọc pheromone, có vách ngăn riêng tư, mọi thứ đều đúng quy chuẩn chăm sóc Omega cấp cao sắp phát tình. Nhưng điều khiến Thẩm Từ Du thấy an ổn nhất lại không phải thuốc hay thiết bị, mà là mùi gỗ tuyết tùng luôn giữ ở mức vừa đủ bên cạnh. Y nhắm mắt, lần đầu tiên trong nhiều năm không dùng ý chí ép mình tỉnh táo, mà thật sự để cơ thể nghỉ xuống một chút.

Hạ Trường Uyên nhìn gò má hơi nhợt của y, trong lòng đã âm thầm quyết định ngày mai phải liên hệ bác sĩ Triệu thêm một lần, chuẩn bị toàn bộ phương án cho kỳ phát tình chính thức. Hắn cũng phải đẩy nhanh việc lập công ty, sớm tiếp xúc Khải Nguyên, sớm cắt đứt đường của nhà họ Chu và Đông Dạ, không để bất kỳ biến số nào chạm đến Thẩm Từ Du. Kiếp này thời gian của hắn rất quý, mỗi ngày đều phải dùng để bù lại những gì kiếp trước không kịp làm.

Xe rẽ vào khu biệt thự, hoa bạch trà trong sân đã được mưa đêm rửa sạch. Thẩm Từ Du tỉnh lại khi xe dừng, hơi mơ màng vài giây rồi mới nhận ra tay mình vẫn đang nắm tay Hạ Trường Uyên. Y muốn rút ra, nhưng Hạ Trường Uyên đã chủ động buông trước, như thể sợ y khó xử. Không hiểu vì sao, khoảnh khắc lòng bàn tay trống đi, Thẩm Từ Du lại thấy hơi không quen.

“Ngày mai cậu không cần đến công ty.” Thẩm Từ Du nói khi xuống xe.

Hạ Trường Uyên lập tức cau mày. “Tôi ở nhà với anh?”

“Cậu đi làm việc của công ty cậu.” Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Không phải muốn nhanh chóng đứng cạnh tôi sao? Vậy đừng cả ngày chỉ nhìn chằm chằm tôi uống nước ăn cơm.”

Hạ Trường Uyên hiểu ý y. Thẩm Từ Du đang cho hắn không gian để bắt đầu sự nghiệp, cũng đang nhắc hắn đừng biến việc chăm sóc y thành toàn bộ cuộc sống. Nếu là kiếp trước, hắn sẽ cho rằng y lạnh nhạt, nhưng hiện tại hắn chỉ thấy y thật sự đang nghiêm túc đối xử với tương lai của hắn. Hắn gật đầu, nhưng vẫn không nhịn được nói: “Tôi sẽ đi nửa ngày. Chiều về trước khi anh khó chịu.”

Thẩm Từ Du hỏi: “Cậu biết tôi lúc nào khó chịu?”

“Đại khái biết.”

“Lại là trực giác?”

“Ừm.” Hạ Trường Uyên nhìn y. “Trực giác của tôi với anh luôn rất chuẩn.”

Thẩm Từ Du không phản bác, xoay người đi vào nhà. Hạ Trường Uyên theo sau y, ánh mắt lại dừng ở bậc thềm trước cửa, nơi kiếp trước hắn từng đứng dưới mưa chờ y mở cửa sau một trận cãi vã, cuối cùng lại vì tự tôn ngu xuẩn mà quay đầu rời đi. Kiếp này hắn bước vào cùng y, không còn ở ngoài cửa nữa. Chỉ khác là khi hai người vừa lên đến tầng hai, điện thoại của Hạ Trường Uyên bỗng rung lên.

Hắn lấy ra xem, trên màn hình là một dãy số xa lạ, tin nhắn chỉ có một câu.

“Nghe nói mày rời Huyền Dạ rồi? Có hứng thú kiếm tiền lớn không, Đông Dạ thiếu một tay đua trẻ như mày.”

Hạ Trường Uyên đứng khựng lại, ánh mắt trong nháy mắt lạnh đến đáng sợ. Thẩm Từ Du đi trước hai bước, cảm nhận được pheromone gỗ tuyết tùng đột nhiên sắc bén hơn liền quay đầu. Hạ Trường Uyên lập tức thu lại, nhưng sắc mặt hắn đã không giấu được.

“Ai nhắn?” Thẩm Từ Du hỏi.

Hạ Trường Uyên im lặng một nhịp, sau đó đưa điện thoại cho y. “Đông Dạ.”

Thẩm Từ Du nhận lấy, đọc xong thì ánh mắt cũng lạnh xuống. Hắn không giấu y, điều này khiến cơn nghi ngờ trong lòng y dịu đi một chút, nhưng sự xuất hiện quá nhanh của Đông Dạ lại khiến mọi chuyện trở nên nguy hiểm hơn. Y trả điện thoại cho hắn, giọng bình tĩnh mà sắc bén. “Từ bây giờ, cậu không được trả lời riêng bất kỳ tin nhắn nào của bọn họ.”

Hạ Trường Uyên nhìn y. “Được.”

“Ngày mai tôi cho người điều tra số này.”

“Được.”

“Và Hạ Trường Uyên.” Thẩm Từ Du nhìn thẳng vào mắt hắn. “Nếu cậu dám giấu tôi đi gặp Đông Dạ, hợp đồng hủy, người cũng cút khỏi nhà tôi.”

Hạ Trường Uyên cất điện thoại, trong mắt lạnh lẽo vì Đông Dạ dần tan đi, thay bằng một sự dịu dàng gần như đau lòng. “Tôi không đi.”

Thẩm Từ Du vẫn nhìn hắn.

Hạ Trường Uyên bước lên một bậc, giữ khoảng cách vừa đủ, thấp giọng nói: “Tôi đã nói rồi, trước khi trả hết nợ, tôi không chết, không đánh nhau, không đua xe, không liều mạng. Anh quản tôi, tôi nghe.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn rất lâu, rốt cuộc xoay người đi về phòng mình. Nhưng trước khi đóng cửa, y để lại một câu rất nhẹ: “Nhớ lời cậu nói.”

Hạ Trường Uyên đứng ngoài hành lang, nghe tiếng cửa khép lại, tay siết chặt điện thoại đến mức khớp xương trắng bệch. Tin nhắn của Đông Dạ đến sớm hơn quá nhiều, chứng tỏ có người đã nhìn thấy hắn rời khỏi Huyền Dạ bên cạnh Thẩm Từ Du, cũng chứng tỏ hắn không còn chỉ là một quân cờ vô danh như kiếp trước. Nhưng như vậy cũng tốt, nếu rắn đã tự chui ra khỏi hang, hắn sẽ không để nó còn cơ hội cắn người.

Hắn quay về phòng, mở cuốn sổ cũ, dưới ba chữ “Thẩm Từ Du” viết thêm một dòng mới.

“Đông Dạ đã xuất hiện.”

Sau đó, hắn đặt bút xuống, nhìn về phía bức tường ngăn cách phòng mình và phòng ngủ chính. Bên kia là Thẩm Từ Du còn đang sống, còn chưa yêu hắn, còn chưa biết kiếp trước đã từng đau đến mức nào. Hạ Trường Uyên nhắm mắt, pheromone gỗ tuyết tùng rất nhạt lặng lẽ tan trong phòng, vừa như lời thề, vừa như sự kiềm chế. Lần này, hắn sẽ bảo vệ y, bảo vệ đứa con tương lai của họ, cũng tự tay chặt đứt con đường chết mà Đông Dạ từng đẩy hắn bước vào.

(Hết chương 3)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0