Chương 1: Bản Giám Định Trong Ngăn Kéo
Tôi biết mình không phải con ruột nhà họ Úc vào một buổi chiều rất đẹp.
Đẹp đến mức trước khi bước vào phòng làm việc của cha, tôi còn đứng trước tấm gương ngoài hành lang chỉnh lại chiếc trâm cài trên ve áo, cảm thấy màu ngọc trai hôm nay đặc biệt hợp với làn da của mình.
Chiếc áo khoác tôi đang mặc là mẫu giới hạn mới về nước sáng nay. Trợ lý cửa hàng đích thân mang đến tận biệt thự, còn chuẩn bị ba đôi giày để tôi lựa chọn. Tôi thử gần một giờ, cuối cùng lấy cả ba vì không muốn phí công người ta đến một chuyến.
Tôi vốn chỉ định tìm cha ký xác nhận cho buổi đấu giá từ thiện cuối tuần.
Trên bàn làm việc không có ai, điện thoại nội bộ cũng không gọi được. Tôi ngồi xuống ghế của ông, tiện tay kéo ngăn tủ tìm bút máy, sau đó nhìn thấy một tập tài liệu được đặt dưới hai bản hợp đồng.
Bên ngoài không ghi tên.
Tôi không có thói quen tò mò chuyện công việc của cha. Những con số dày đặc trong báo cáo tài chính luôn khiến tôi buồn ngủ, còn những cuộc họp kéo dài hàng giờ chẳng khác nào một loại tra tấn được tổ chức hợp pháp.
Nhưng tờ giấy đầu tiên vừa lộ ra đã có tên tôi.
Úc Chiêu Ninh.
Dòng chữ ngay bên dưới khiến ngón tay tôi dừng lại.
Kết luận giám định quan hệ huyết thống: Không tồn tại quan hệ cha con sinh học.
Tôi nhìn câu ấy rất lâu.
Lâu đến mức ánh nắng ngoài cửa sổ dịch khỏi mặt bàn, chỉ còn một vệt sáng nằm trên cổ tay tôi.
Phản ứng đầu tiên không phải khóc.
Tôi cúi xuống nhìn chiếc nhẫn đang đeo, bất chợt nhớ ra nó là quà sinh nhật năm hai mươi hai tuổi cha mua cho tôi. Viên kim cương không lớn đến mức khoa trương, nhưng màu sắc và độ tinh khiết đều hiếm, khi ấy tôi còn chê kiểu dáng quá nghiêm túc, bắt cửa hàng đổi khung nhẫn hai lần mới chịu đeo.
Nếu tôi không phải con ruột nhà họ Úc, chiếc nhẫn này còn thuộc về tôi không?
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, những thứ khác cũng nối nhau tràn vào.
Căn phòng ở nhà chính.
Ba chiếc xe trong gara.
Bộ sưu tập đồng hồ.
Tài khoản tiêu dùng.
Căn biệt thự ở Bán Sơn Vân Cảnh nơi tôi đang sống cùng Đình Xuyên.
Tôi lật sang trang tiếp theo. Các chỉ số đỏ đen hiện ra trước mắt, đầy đủ đến mức không thể hiểu lầm. Tên cha nằm ở một bên, tên tôi ở một bên, kết quả lạnh lùng đặt giữa hai người.
Không cùng huyết thống.
Tôi đóng tập tài liệu lại, đặt về đúng vị trí cũ rồi mới nhận ra đầu ngón tay mình lạnh ngắt.
Bên ngoài có tiếng bước chân.
Tôi kéo ngăn tủ vào, cầm bừa một cây bút lên, vừa ngồi thẳng người thì cửa phòng mở ra.
Cha bước vào trước, mẹ theo sau. Hai người dường như vừa từ vườn kính trở về, mẹ còn cầm một nhành hoa trà mới cắt.
“Con tìm cha à?” Cha nhìn thấy tôi thì hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh đã cười. “Sao không gọi quản gia?”
“Tìm một cây bút thôi.”
Tôi giơ chiếc bút trong tay lên, giọng bình thường đến mức chính mình cũng thấy đáng nể.
Mẹ đặt hoa lên bàn, thuận tay vuốt lại mái tóc bên thái dương cho tôi.
“Chiều nay con không đi thử lễ phục sao?”
“Đã thử rồi. Bộ màu bạc đẹp hơn, nhưng đường cắt ở eo chưa đủ gọn, con bảo họ sửa lại.”
“Vậy lấy cả bộ màu đen đi.” Mẹ nói rất tự nhiên. “Lỡ hôm ấy con đổi ý thì còn có cái thay.”
Cha không phản đối, chỉ nhìn tôi từ đầu đến chân rồi nhíu mày.
“Áo này mỏng quá.”
“Đây là áo khoác mùa hè.”
“Điều hòa trong xe lạnh.”
“Con có khăn.”
Họ vẫn như mọi ngày.
Mẹ vẫn nhớ tôi hay đổi ý vào phút cuối. Cha vẫn quan tâm chiếc áo tôi mặc có đủ ấm không. Không ai nhìn tôi bằng ánh mắt khác thường, cũng không ai nhắc đến tập tài liệu đang nằm trong ngăn kéo ngay bên cạnh.
Chính vì họ quá bình thường, tôi càng không biết phải mở miệng thế nào.
Chẳng lẽ hỏi thẳng: Cha mẹ định bao giờ đuổi con đi?
Tôi không hỏi được.
Tôi là Úc Chiêu Ninh. Từ nhỏ đến lớn, thứ tôi muốn đều có người mang đến trước mặt. Tôi chưa từng phải xin ai cho mình ở lại, càng không thể ngồi giữa phòng làm việc, ôm lấy chân cha mẹ khóc lóc rằng dù không cùng huyết thống cũng đừng bỏ rơi tôi.
Chỉ nghĩ đến cảnh ấy, lòng tự trọng của tôi đã đau trước.
Mẹ thấy tôi im lặng, đưa tay sờ trán.
“Không khỏe sao?”
“Không.”
Tôi nghiêng đầu tránh bàn tay bà, lại cảm thấy động tác này quá rõ ràng nên lập tức kéo nhành hoa trà trên bàn về phía mình.
“Con lấy cái này.”
Mẹ bật cười.
“Trong vườn còn nhiều lắm.”
“Nhành này đẹp nhất.”
“Được, của con.”
Tôi cầm hoa đứng dậy. Trước khi rời khỏi phòng, cha còn nhắc tôi cuối tuần về nhà dùng cơm sớm một chút, nói Đình Xuyên cũng sẽ về.
Tôi đáp một tiếng rồi bước ra ngoài.
Từ đầu đến cuối, không ai ngăn tôi lại.
Đến khi cánh cửa phòng làm việc khép sau lưng, tôi mới phát hiện mình đã bóp gãy một cánh hoa.
*
Trên đường trở về Bán Sơn Vân Cảnh, tôi không nói chuyện với tài xế.
Bình thường tôi không thích trong xe quá yên tĩnh. Hoặc nghe nhạc, hoặc xem ảnh từ các buổi trình diễn mới, thỉnh thoảng còn gọi điện hỏi Đình Xuyên tối nay có về ăn cơm không.
Hôm nay màn hình điện thoại sáng lên mấy lần, tôi cũng không để ý.
Tôi nhìn phong cảnh lướt ngoài cửa kính, trong đầu liên tục hiện ra câu kết luận trên tờ giấy.
Không tồn tại quan hệ cha con sinh học.
Từ nhỏ, tôi được nuôi như thiếu gia nhỏ chân chính của nhà họ Úc.
Tôi có phòng riêng rộng đến mức hồi mười tuổi từng dựng lều chơi trong đó suốt một tuần. Mỗi lần làm vỡ đồ cổ, cha chỉ cau mày vài ngày rồi lại mua thứ khác cho tôi. Mẹ dẫn tôi đi xem thời trang từ khi tôi còn chưa hiểu thế nào là thiết kế, đến năm mười sáu tuổi đã cho tôi một phòng thay đồ riêng.
Còn Đình Xuyên…
Tôi nhắm mắt lại.
Người chiều tôi nhất từ trước đến nay không phải cha mẹ, mà là anh.
Bảy tuổi, tôi trèo cây ngã gãy tay, anh cõng tôi chạy gần nửa khu vườn.
Mười ba tuổi, tôi đánh nhau với con trai nhà khác vì người đó chê đôi giày của tôi quá khoa trương. Cha bắt tôi xin lỗi, tôi trốn sau lưng Đình Xuyên. Cuối cùng anh dẫn tôi đến xin lỗi thật, nhưng hôm sau người kia lại phải sang nhà tôi xin lỗi vì đã nói lời khó nghe trước.
Hai mươi tuổi, tôi muốn chuyển ra ngoài sống. Cha mẹ không yên tâm, Đình Xuyên liền đưa tôi đến biệt thự của anh ở Bán Sơn Vân Cảnh, dành nguyên tầng ba cho tôi sửa theo ý thích.
Ba năm nay, tôi sống cùng anh.
Tôi chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ phải rời khỏi nơi đó.
Xe dừng trước cổng biệt thự. Người làm mở cửa, hỏi tôi tối nay muốn ăn gì.
Tôi nhìn căn nhà quen thuộc trước mắt, bỗng thấy mọi thứ đều giống như đang mượn tạm.
“Thiếu gia?”
Tôi hoàn hồn, đưa nhành hoa trà đã bị bóp hơi nát cho cô ấy.
“Cắm vào bình trong phòng khách.”
“Vâng. Bữa tối—”
“Không ăn.”
Tôi đi thẳng lên tầng ba.
Phòng thay đồ sáng đèn khi tôi bước vào. Hai mặt tường treo kín quần áo theo mùa, tủ kính giữa phòng trưng bày đồng hồ và phụ kiện. Nhân viên đã đặt ba đôi giày mới mua lên ghế dài, hộp vẫn chưa mở hết.
Tôi đứng giữa căn phòng, lần đầu tiên nghiêm túc tính xem những thứ ở đây đáng giá bao nhiêu.
Cũng là lần đầu tiên nghĩ đến việc nếu không còn nhà họ Úc, mình sẽ sống bằng gì.
Tiền trong tài khoản riêng của tôi không ít.
Nhưng mức “không ít” ấy chỉ đúng khi tôi vẫn là Úc Chiêu Ninh, tiền nhà không cần trả, xe không cần tự mua, mọi khoản lớn đều có gia đình hoặc Đình Xuyên thanh toán.
Tôi cầm máy tính bảng, mở ứng dụng ngân hàng rồi nhìn số dư.
Sau đó, tôi thử tính chi phí một tháng.
Quần áo.
Giày.
Nước hoa.
Bảo dưỡng xe.
Người giúp việc.
Phí quản lý một căn hộ đủ khiến tôi chấp nhận sống.
Mới nhập được vài dòng, con số đã khiến tôi cau mày.
Tôi chưa bao giờ cho rằng tiêu tiền là khuyết điểm. Người ta kiếm tiền chẳng phải để mua những thứ đẹp đẽ hay sao? Tôi cũng không hiểu vì sao phải mặc một chiếc áo không hợp mình chỉ vì nó rẻ hơn.
Nhưng nếu thật sự bị đuổi khỏi nhà, số tiền tôi đang có chẳng thể duy trì cuộc sống này quá lâu.
Còn đi làm…
Tôi nhìn lịch ngày mai. Mười giờ thử trang sức, mười hai giờ ăn trưa, ba giờ chăm sóc da, buổi tối có một bữa tiệc.
Chỉ riêng việc nghĩ đến phải dậy lúc bảy giờ sáng, chen chúc trong thang máy công ty rồi nghe người khác sai bảo, tôi đã thấy cuộc đời không còn gì đáng mong đợi.
Tôi không muốn sống nghèo.
Cũng không muốn đi làm.
Tôi ngồi xuống ghế, nhìn mình trong gương.
Gương mặt này vẫn đẹp. Mái tóc vừa được chăm sóc hôm qua, làn da không có lấy một khuyết điểm, đường nét dưới ánh đèn càng tinh xảo đến mức chính tôi nhìn cũng thấy hài lòng.
Tôi không có tài năng kiếm tiền.
Nhưng tôi có thứ khác.
Ý nghĩ ấy chỉ lướt qua một giây rồi dừng lại.
Điện thoại trên bàn rung lên.
Tên người gọi hiện trên màn hình.
Anh.
Tôi nhìn hai chữ ấy rất lâu mới bắt máy.
Giọng Đình Xuyên truyền đến, trầm thấp và bình ổn như mọi ngày.
“Về nhà chưa?”
Tôi nhìn căn phòng đầy những thứ anh từng mua cho mình.
“Rồi.”
“Người làm nói em không ăn tối.”
“Em không đói.”
Anh im lặng một lát, dường như đang xem xét giọng nói của tôi.
“Khó chịu ở đâu?”
“Không có.”
“Chiêu Ninh.”
Mỗi khi anh gọi cả tên tôi như vậy, có nghĩa là anh không tin.
Tôi dựa lưng vào ghế, nhìn chính mình trong gương rồi hỏi một câu chẳng liên quan:
“Tối nay anh có về không?”
“Khoảng chín giờ.”
“Về sớm một chút.”
“Có chuyện gì?”
Tôi siết nhẹ đầu ngón tay, cuối cùng chỉ nói:
“Em muốn gặp anh.”
Đầu dây bên kia yên tĩnh vài giây. Giọng Đình Xuyên dịu xuống.
“Được. Anh về ngay.”
Cuộc gọi kết thúc. Tôi vẫn ngồi trước gương, nhìn màn hình đã tối đen. Úc Đình Xuyên có tiền. Rất nhiều tiền.
Anh có căn nhà này, có quyền lực trong nhà họ Úc, có khả năng giữ tôi lại ngay cả khi thân phận thiếu gia không còn thuộc về tôi.
Quan trọng hơn, anh luôn chiều tôi.
Tôi nhìn gương mặt của mình thêm một lúc, chậm rãi nâng cằm.
Có lẽ tôi vẫn chưa đến mức không còn đường sống.
(Hết chương 1)
Bình luận 💬 0