Chương 2: Người Thích Hợp Nhất Để Nuôi Tôi
Úc Đình Xuyên nói chín giờ mới về, nhưng chưa đến tám giờ, ngoài sân đã vang lên tiếng xe.
Tôi đang ngồi trong phòng khách, trước mặt là bữa tối người làm vừa hâm lại lần thứ hai. Một bát súp nguội cũng đã được thay mới, vậy mà tôi vẫn chẳng động đến. Nghe tiếng cửa mở, tôi lập tức đặt máy tính bảng xuống, sau đó lại thấy phản ứng của mình quá vội vàng nên cố ý dựa sâu hơn vào sofa.
Úc Đình Xuyên bước vào với áo vest còn chưa thay. Có lẽ anh rời khỏi công ty ngay sau cuộc gọi, cà vạt hơi lệch, trên cổ tay vẫn là chiếc đồng hồ tôi tặng vào sinh nhật năm ngoái.
Anh đưa áo khoác cho người làm, nhìn qua bàn ăn rồi dừng mắt trên người tôi.
“Không phải nói không đói sao?”
“Tự nhiên lại đói.”
Tôi cầm thìa khuấy bát súp. Úc Đình Xuyên không hỏi thêm, kéo ghế ngồi xuống đối diện. Người làm mang phần ăn của anh lên, nhưng anh chỉ uống vài ngụm nước rồi nhìn tôi ăn.
Bị nhìn mãi cũng khó chịu, tôi đặt thìa xuống.
“Anh về sớm như vậy làm gì?”
“Em gọi anh về.”
“Em chỉ bảo anh về sớm một chút, đâu có bảo bỏ việc.”
Úc Đình Xuyên nhướng mày, vẻ mặt giống như đang nghe một người vô lý cố tìm lý lẽ cho mình.
“Vậy lần sau anh cứ ở lại công ty đến nửa đêm.”
“Không được.”
Tôi phản bác quá nhanh. Khóe môi anh hơi cong lên, khiến tôi lập tức nhận ra mình lại rơi vào bẫy.
Tôi cúi xuống ăn tiếp, giả vờ không nhìn thấy nụ cười ấy. Tâm trạng vốn rối loạn cả buổi chiều lại vì vài câu trêu chọc quen thuộc mà dịu xuống một chút.
Úc Đình Xuyên vẫn luôn như vậy. Dù bận đến đâu, chỉ cần tôi gọi, anh gần như chưa từng để tôi chờ quá lâu.
Nếu sau này tôi không còn là em trai anh thì sao?
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, thìa trong tay tôi khựng lại.
Úc Đình Xuyên nhận ra ngay.
“Không hợp khẩu vị?”
“Bình thường.”
“Vậy hôm nay bị ai chọc giận?”
“Không ai dám chọc em.”
Anh không phản bác câu này, bởi đúng là rất ít người dám. Tôi từ nhỏ đã không phải kiểu dễ nhịn. Ai khiến tôi khó chịu, tôi sẽ khiến người đó khó chịu gấp đôi. Nếu chuyện lớn quá, phía sau tôi còn có cha mẹ và Úc Đình Xuyên.
Nhưng hôm nay, người khiến tôi bất an lại chính là một tờ giấy trong phòng làm việc của cha. Tôi không thể tìm ai gây phiền phức, cũng không biết nên nổi giận với ai.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Úc Đình Xuyên.”
Anh hơi dừng lại. Tôi hiếm khi gọi thẳng tên anh, trừ những lúc thật sự tức giận hoặc muốn nói chuyện nghiêm túc.
“Anh nghe.”
“Nếu một ngày em gây ra chuyện rất lớn, anh còn giúp em không?”
Úc Đình Xuyên đặt đũa xuống, ánh mắt trở nên chăm chú hơn.
“Em gây chuyện gì rồi?”
“Chưa gây.”
“Vậy đang chuẩn bị gây?”
“Anh đừng hỏi nhiều như thế.” Tôi mất kiên nhẫn, dùng mũi chân chạm nhẹ vào chân anh dưới bàn. “Chỉ cần trả lời.”
Úc Đình Xuyên không tránh, để mặc tôi đá mình một cái chẳng đau chẳng ngứa.
“Tùy chuyện.”
“Anh còn phải cân nhắc?”
“Nếu em mua cả một hòn đảo chỉ vì thấy ảnh quảng cáo đẹp, anh sẽ cân nhắc xem có nên tịch thu thẻ của em một tháng hay không.”
Tôi cau mày.
“Em chưa từng mua đảo.”
“Nhưng em đã từng mua một chiếc thuyền dù bị say sóng.”
“Chiếc thuyền đó đẹp.”
“Em lên đúng một lần.”
“Đẹp là đủ rồi, dùng được hay không quan trọng sao?”
Úc Đình Xuyên bật cười. Anh đưa tay qua bàn, ngón tay chạm vào khóe môi tôi, lau đi một vệt súp rất nhỏ.
Động tác tự nhiên đến mức tôi không kịp né.
Trước đây anh cũng từng làm như vậy. Chỉnh cổ áo, vuốt tóc, lau thứ gì đó dính trên mặt tôi, tất cả đều là những cử chỉ quen thuộc giữa hai người đã sống cùng nhau quá lâu.
Nhưng tối nay, tôi lại nhìn ngón tay vừa rời khỏi môi mình lâu hơn bình thường.
Úc Đình Xuyên không phát hiện điều gì khác lạ, chỉ nói:
“Dù em gây chuyện gì, trước hết cũng phải nói với anh. Anh không thể giúp nếu em giấu hết mọi thứ.”
Tôi nhìn anh, trong lòng bỗng có một cảm giác rất khó gọi tên.
Nếu nói ra, liệu anh có còn ngồi đây bình thản như thế không?
Có lẽ anh sẽ kinh ngạc. Có lẽ sẽ thương hại. Cũng có thể anh đã biết từ trước, chỉ đang chờ cha mẹ tìm thời điểm thích hợp để thông báo rằng người em trai được anh chăm sóc hai mươi lăm năm vốn không thuộc về nhà họ Úc.
Tôi không muốn đánh cược.
“Em chẳng giấu gì cả.” Tôi rút chân về, tiếp tục dùng bữa. “Chỉ hỏi cho vui thôi.”
Úc Đình Xuyên nhìn tôi thêm vài giây, nhưng không ép.
Sau bữa tối, anh lên phòng thay quần áo. Tôi vẫn ngồi dưới phòng khách, mở lại bảng chi phí còn dang dở trên máy tính bảng.
Lúc chiều, tôi mới tính sơ qua đã thấy đau đầu. Bây giờ bình tĩnh hơn, tôi quyết định làm rõ xem mình có thể duy trì cuộc sống hiện tại bao lâu.
Tôi nhập tiền trong tài khoản, giá trị số trang sức có thể bán, vài khoản đầu tư đứng tên mình. Tổng cộng không nhỏ, ít nhất đủ để người bình thường sống thoải mái nhiều năm.
Nhưng tôi không phải người bình thường.
Một căn hộ có vị trí tốt, an ninh đủ nghiêm, phòng thay đồ đủ lớn đã lấy đi gần nửa số tiền. Xe hiện tại là quà sinh nhật, nếu nhà họ Úc thu lại thì tôi phải mua xe khác. Chưa kể người giúp việc, tài xế, các khoản chăm sóc định kỳ cùng những buổi tiệc không thể mặc lại quần áo cũ.
Tôi nhìn con số cuối cùng, tâm trạng vừa đỡ hơn một chút lại tụt xuống.
Nếu tiết kiệm, tôi có thể sống được lâu.
Nhưng chỉ riêng hai chữ “tiết kiệm” đã khiến tôi khó chịu.
Tôi không hiểu tại sao mình phải từ bỏ những thứ đã quen dùng suốt hai mươi lăm năm chỉ vì một kết quả giám định. Tôi đâu phải người chủ động tráo đổi con cái. Khi được ôm vào nhà họ Úc, tôi còn chưa biết nói, càng không thể tự chọn cha mẹ cho mình.
Vậy mà cuối cùng, người phải trả lại mọi thứ lại là tôi.
Tiếng bước chân vang lên trên cầu thang. Tôi lập tức tắt màn hình, nhưng Úc Đình Xuyên đã xuống đến nơi.
Anh thay đồ ở nhà, mái tóc không còn chỉnh tề như lúc vừa về. So với dáng vẻ lạnh nhạt ở công ty, Úc Đình Xuyên ở nhà dễ gần hơn rất nhiều, dù phần “dễ gần” ấy gần như chỉ dành cho tôi.
Anh ngồi xuống bên cạnh, đưa cho tôi một ly nước ấm.
“Đang xem gì mà thấy anh thì giấu?”
“Ảnh.”
“Ảnh gì?”
“Không liên quan đến anh.”
Tôi nhận ly nước nhưng không uống, chỉ xoay nhẹ trong tay. Úc Đình Xuyên dựa lưng vào sofa, lấy điện thoại xem tin nhắn công việc. Tôi nghiêng đầu nhìn anh, lần đầu tiên nghiêm túc đánh giá người anh đã gọi suốt hai mươi lăm năm.
Úc Đình Xuyên rất đẹp.
Không phải kiểu đẹp rực rỡ khiến người ta lập tức chú ý như tôi, mà là vẻ trưởng thành, lạnh lùng, càng nhìn càng khó rời mắt. Anh cao, vai rộng, đường nét gương mặt sắc nét, ngay cả khi mặc đồ ở nhà cũng không làm mất cảm giác áp đảo.
Quan trọng nhất, anh rất giàu.
Không chỉ giàu vì nhà họ Úc. Phần lớn tài sản Úc Đình Xuyên đang nắm giữ đều do chính anh gây dựng và mở rộng sau khi tiếp quản tập đoàn. Dù ngày mai rời khỏi nhà họ Úc, anh vẫn có thể nuôi tôi theo cách tôi muốn mà chẳng cần đắn đo.
Tôi nhìn đến mức anh phải hạ điện thoại xuống.
“Trên mặt anh có gì sao?”
“Không có.”
“Vậy em nhìn gì?”
“Tự nhiên thấy anh cũng khá đẹp.”
Úc Đình Xuyên im lặng một nhịp, rồi đưa tay chạm lên trán tôi.
“Không sốt.”
Tôi gạt tay anh ra, bất mãn nói:
“Em khen anh, phản ứng của anh là thế này?”
“Vì em rất ít khi khen người khác.”
“Anh nên cảm thấy vinh dự.”
“Anh đang cảm thấy lo lắng hơn.”
Tôi lườm anh, nhưng trong lòng lại âm thầm suy nghĩ.
Nếu phải tìm một người có thể tiếp tục nuôi mình, Úc Đình Xuyên rõ ràng là lựa chọn tốt nhất. Anh hiểu sở thích của tôi, chịu được tính khí của tôi, chưa từng tiếc tiền khi mua thứ tôi muốn. Chúng tôi còn đang sống chung, chẳng cần lo chuyện chuyển nhà hay thích nghi với một người xa lạ.
Khuyết điểm duy nhất là anh đang xem tôi như em trai.
Nhưng nếu kết quả giám định kia là thật, chúng tôi vốn chẳng có quan hệ huyết thống.
Tôi không còn là em ruột của anh.
Ý nghĩ ấy làm tim tôi đập nhanh hơn một nhịp. Không hẳn vì xấu hổ, mà giống như vừa nhìn thấy một cánh cửa trước đây luôn bị khóa, bây giờ bỗng phát hiện chìa khóa đã nằm trong tay mình.
Úc Đình Xuyên quay lại xem điện thoại. Tôi nhìn nghiêng gương mặt anh, bất chợt hỏi:
“Sau này anh có kết hôn không?”
“Chưa nghĩ đến.”
“Nếu kết hôn, anh sẽ chuyển đi sao?”
“Đây là nhà anh.”
“Vậy người kia sẽ chuyển vào?”
Anh quay sang nhìn tôi.
“Em không thích?”
“Đương nhiên không thích. Tầng ba là của em, phòng ngủ bên cạnh cũng không được cho người khác. Phòng khách em đã chọn đồ trang trí, nhà bếp phải nấu theo khẩu vị của em. Một người ngoài tự nhiên chuyển vào, rất phiền.”
“Người kết hôn với anh không phải người ngoài.”
“Đối với em thì phải.”
Tôi nói xong mới nhận ra giọng mình có phần gay gắt. Úc Đình Xuyên lại không giận, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt có chút bất lực.
“Anh còn chưa có người yêu, em đã định đuổi người ta ra ngoài.”
“Tốt nhất là đừng có.”
“Vậy em muốn anh sống một mình cả đời?”
Tôi nhìn anh, chậm rãi đáp:
“Anh đang sống cùng em, đâu phải một mình.”
Không gian giữa hai người đột nhiên yên tĩnh.
Úc Đình Xuyên không lập tức trêu lại như trước. Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi lâu hơn, sâu đến mức tôi có cảm giác mình vừa vô tình bước qua một đường ranh nào đó.
Nhưng chỉ một lát sau, anh đã đưa tay xoa tóc tôi, giọng nói vẫn bình thường.
“Được rồi, không ai tranh nhà với em.”
Tôi không thích anh xoa đầu mình như trẻ con nên nghiêng người tránh, nhưng lần này trong lòng lại nảy ra một sự bất mãn khác.
Anh vẫn chỉ coi tôi là em trai.
Dù tôi có nói mập mờ đến đâu, Úc Đình Xuyên cũng sẽ tự tìm một cách hoàn toàn trong sáng để hiểu.
Muốn thay đổi quan hệ này, chỉ nói vài câu không đủ.
Tôi đứng dậy, cầm máy tính bảng đi lên tầng ba. Đến giữa cầu thang, tôi quay đầu nhìn xuống. Úc Đình Xuyên vẫn ngồi trên sofa, ánh đèn phủ lên hàng mi và sống mũi cao, khiến anh trông vừa lạnh nhạt vừa đáng tin.
Nếu nhất định phải dựa vào một người để giữ lại cuộc sống hiện tại, tôi không thể nghĩ ra ai thích hợp hơn anh.
Tôi siết nhẹ máy tính bảng trong tay, cảm giác hoảng loạn từ lúc nhìn thấy bản giám định cuối cùng cũng lắng xuống.
Tôi đã có một con đường khác.
Chỉ là trước tiên, tôi phải khiến Úc Đình Xuyên không còn xem mình như em trai nữa.
(Hết chương 2)
Bình luận 💬 0