Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI BIẾT MÌNH LÀ THIẾU GIA GIẢ, TÔI LEO GIƯỜNG ANH TRAI

Chương 11: Món Quà Cho Người Sắp Trở Về

Chương 1: Bản Giám Định Trong Ngăn Kéo Chương 2: Người Thích Hợp Nhất Để Nuôi Tôi Chương 3: Đêm Tôi Gõ Cửa Phòng Anh Chương 4: Sáng Hôm Sau, Tôi Không Hối Hận Chương 5: Từ Hôm Nay, Phòng Anh Có Một Nửa Của Tôi Chương 6: Đừng Nhìn Người Khác Lâu Như Vậy Chương 7: Em Đẹp Nhất Khi Tiêu Tiền Của Anh Chương 8: Người Chờ Anh Trở Về Chương 9: Tôi Chỉ Đang Diễn Thôi Chương 10: Người Con Ruột Sắp Trở Về Chương 11: Món Quà Cho Người Sắp Trở Về
← Trước
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 11: Món Quà Cho Người Sắp Trở Về

Sau khi cha mẹ nói rõ chuyện thân thế, cuộc sống của tôi không lập tức thay đổi.

Mẹ vẫn gọi mỗi sáng để hỏi tôi có ăn uống đúng giờ không. Cha vẫn chuyển cho tôi danh sách khách mời của buổi đấu giá cuối tháng, bảo tôi thích món nào thì cứ lấy danh nghĩa ông mà đặt trước. Ngay cả quản gia nhà chính cũng nhắn hỏi chiếc bình hoa trong phòng khách nên đổi sang mẫu thủy tinh khói nào, như thể lời chê của tôi hôm trước mới là việc quan trọng nhất trong nhà.

Tôi đáng lẽ phải yên tâm.

Nhưng Úc Duy Khâm còn chưa thật sự xuất hiện.

Người ta có thể nói rất nhiều lời khi mọi thứ chưa thay đổi. Chỉ đến lúc người con ruột bước vào nhà, gọi họ là cha mẹ, những lời hứa ấy mới biết có giữ được hay không.

Tôi không nói suy nghĩ này với Úc Đình Xuyên.

Từ hôm ở nhà chính trở về, anh gần như không cho tôi có thời gian ngồi một mình suy diễn. Ban ngày đi làm cũng gọi về hai lần; buổi tối dù bận đến đâu đều về ăn cơm. Có hôm tôi còn đang tắm, anh đã đứng ngoài cửa hỏi muốn dùng bữa trong phòng hay xuống dưới.

Tôi hỏi anh gần đây công ty quá rảnh sao.

Anh đáp rất thản nhiên:

“Không rảnh. Nhưng em quan trọng hơn.”

Tôi không muốn thừa nhận một câu đơn giản như vậy có thể khiến mình vui suốt cả buổi tối.

Vì thế, tôi chỉ nói anh dỗ người càng ngày càng thuần thục, sau đó quay lưng đi trước để anh không nhìn thấy khóe môi mình.

*

Mười ngày sau, mẹ gọi tôi về nhà chính chọn phòng cho Úc Duy Khâm.

Tôi đang nằm trên sofa tầng ba xem mẫu đồng hồ mới, nghe xong lập tức ngồi dậy.

“Tại sao phải hỏi con?”

“Phòng phía đông và phòng gần thư viện đều đang trống. Mẹ sợ tự chọn không hợp ý Duy Khâm, muốn con xem thử cách bố trí.”

“Con còn chưa gặp cậu ấy, sao biết cậu ấy thích gì?”

“Con có mắt thẩm mỹ nhất nhà.”

Lý do này rất hợp lý.

Tôi im lặng vài giây rồi hỏi:

“Anh ấy đâu?”

Mẹ bật cười.

“Con hỏi Đình Xuyên à? Nó đang ở công ty.”

Tôi đương nhiên biết Úc Đình Xuyên ở công ty. Tôi chỉ muốn hỏi anh có đi cùng hay không, nhưng bị mẹ nói thẳng ra lại thấy hơi mất mặt.

“Con tự lái xe về.”

“Đừng lái. Mấy hôm nay con ngủ ít, bảo tài xế đưa đi.”

“Mẹ lại nghe anh ấy nói gì rồi?”

“Đình Xuyên chỉ bảo mẹ nhắc con đừng uống cà phê sau buổi chiều.”

Tôi nhìn tách cà phê vừa được mang tới trước mặt, lập tức thấy Úc Đình Xuyên rất phiền.

Anh quản tôi ở biệt thự chưa đủ, còn thông đồng với mẹ.

Tôi cúp máy, đổi cà phê thành nước trái cây rồi nhắn cho anh:

Chiều nay em về nhà chính.

Úc Đình Xuyên trả lời rất nhanh:

Anh đi cùng em.

Không cần. Mẹ chỉ bảo em chọn phòng cho Úc Duy Khâm.

Dòng chữ “đang nhập” xuất hiện một lúc rồi biến mất. Gần nửa phút sau, anh mới gửi tiếp:

Chờ anh tan họp.

Tôi nhìn tin nhắn, tâm trạng lập tức dịu xuống.

Rõ ràng tôi có thể tự đi. Nhà chính là nơi tôi sống hơn hai mươi năm, chẳng có gì đáng sợ. Nhưng từ khi biết người con ruột sắp trở về, mỗi lần bước vào đó, tôi đều có cảm giác mình đang nhìn một căn nhà sắp được giao lại cho chủ nhân thật sự.

Có Úc Đình Xuyên bên cạnh sẽ khác.

Ít nhất nếu sau này mọi người đều quay về phía Úc Duy Khâm, tôi vẫn có thể kéo anh đứng cùng mình.

Tôi trả lời:

Anh có hai mươi phút. Quá giờ em đi trước.

Úc Đình Xuyên chỉ gửi lại một chữ:

Được.

Mười lăm phút sau, xe anh đã dừng trước cửa biệt thự.

*

Phòng phía đông ở tầng hai, cách phòng cũ của tôi một hành lang.

Mẹ đã cho người dọn sạch từ trước. Căn phòng rộng, có cửa sổ nhìn ra vườn sau, bên cạnh là một phòng làm việc nhỏ. Nếu sửa lại tử tế, điều kiện không kém phòng của tôi khi còn sống ở nhà chính.

Tôi đứng giữa phòng, nhìn nhà thiết kế mở bản vẽ.

“Cậu Úc Duy Khâm thích phong cách đơn giản, màu trung tính. Theo thông tin phu nhân cung cấp, cậu ấy không cần phòng thay đồ quá lớn, muốn giữ một phần không gian làm việc.”

Người thiết kế tên là Hứa Trạch Lâm, từng sửa tầng ba biệt thự Bán Sơn Vân Cảnh cho tôi. Anh ta hiểu tính tôi, mỗi lần nói đều chuẩn bị ít nhất ba phương án.

Tôi lật qua bản đầu tiên, lập tức gạt sang bên.

“Màu này quá tối.”

Hứa Trạch Lâm mở phương án thứ hai.

“Vậy dùng tông gỗ sáng hơn?”

“Trông giống phòng mẫu của khách sạn.”

“Phương án ba có thể điều chỉnh theo sở thích của cậu Duy Khâm sau khi cậu ấy trở về.”

Tôi nhìn bản vẽ còn lại, vẫn không hài lòng.

Úc Đình Xuyên đứng phía sau tôi từ đầu đến cuối không lên tiếng. Đến khi Hứa Trạch Lâm ra ngoài nghe điện thoại, anh mới bước tới, đặt tay sau eo tôi.

“Em đang chọn phòng hay tìm lỗi?”

“Tất nhiên là chọn phòng.”

“Em đã chê hết ba phương án.”

“Vì đều không đẹp.”

“Hay vì đây là phòng của Úc Duy Khâm?”

Tôi quay sang nhìn anh.

“Anh muốn nói em cố tình gây khó dễ?”

“Anh không nói thế.”

“Ánh mắt anh nói.”

Úc Đình Xuyên im lặng một lát rồi kéo tôi lại gần hơn.

“Anh chỉ thấy em không vui.”

Tôi rũ mắt nhìn nút áo trên sơ mi của anh, không lập tức phủ nhận.

Từ lúc bước vào căn phòng này, tôi đã không vui.

Không phải vì Úc Duy Khâm sắp có một phòng đẹp. Nhà họ Úc không thiếu vài căn phòng, càng không thiếu tiền sửa sang.

Tôi chỉ không thích cảm giác tất cả mọi người đang bận rộn chuẩn bị đón cậu ấy trở về.

Mẹ tự tay chọn rèm cửa.

Cha đã cho người đổi chiếc xe mới.

Quản gia sắp xếp lại thực đơn vì nghe nói Úc Duy Khâm không ăn được đồ quá cay.

Những chuyện ấy vốn rất bình thường. Người con thất lạc hai mươi lăm năm sắp về nhà, cha mẹ muốn bù đắp là điều đương nhiên.

Nhưng tôi đã quen mọi sự chuẩn bị trong căn nhà này đều xoay quanh mình.

Bây giờ phải chia ra, dù chỉ một chút, tôi vẫn cảm thấy khó chịu.

Tôi không phải người rộng lượng.

Càng không muốn giả vờ mình cao thượng.

“Em không thích.” Tôi nói thẳng.

Úc Đình Xuyên không trách, chỉ hỏi:

“Không thích căn phòng hay không thích cậu ấy trở về?”

“Cả hai.”

“Em còn chưa gặp Úc Duy Khâm.”

“Chưa gặp thì không được không thích sao?”

Tôi ngẩng mặt, vốn đã chuẩn bị nghe anh khuyên mình nên hiểu chuyện hơn. Cha mẹ có thể chiều tôi, nhưng chuyện liên quan đến em trai ruột của anh, anh chưa chắc sẽ luôn đứng về phía tôi.

Úc Đình Xuyên lại chỉ đưa tay vuốt nhẹ phần tóc bên thái dương.

“Được.”

Tôi khựng lại.

“Được là thế nào?”

“Em không thích thì cứ không thích. Không cần ép mình vui vẻ trước khi gặp cậu ấy.”

“Anh không thấy em ích kỷ sao?”

“Em vốn không rộng lượng.”

Tôi lập tức cau mày.

“Úc Đình Xuyên.”

Anh bật cười, giữ lấy cằm tôi rồi hôn nhẹ lên khóe môi.

“Nhưng anh thích em như vậy.”

Tôi vẫn còn muốn giận, thế mà bị anh nói một câu đã không tìm được lý do tiếp tục.

Úc Đình Xuyên nhìn bản vẽ trên bàn.

“Phòng của Úc Duy Khâm để cậu ấy tự chọn sau khi về. Em không cần quyết định thay.”

“Mẹ gọi em đến.”

“Vì mẹ muốn em tham gia, không phải muốn em chịu trách nhiệm.”

Tôi hiểu ý anh.

Mẹ sợ tôi cảm thấy bị gạt ra ngoài, nên mới cố tình kéo tôi vào việc chuẩn bị. Chỉ là bà không biết càng nhìn căn phòng được sửa cho người khác, tôi càng dễ nghĩ nhiều.

Tôi dựa nhẹ vào người Úc Đình Xuyên, giọng thấp xuống:

“Anh có thấy em rất phiền không?”

“Có.”

Tôi lập tức đẩy anh ra.

Úc Đình Xuyên giữ eo không cho tôi tránh, khóe môi mang theo ý cười.

“Phiền đến mức anh phải đi cùng mọi nơi, nếu không em sẽ tự nghĩ ra rất nhiều chuyện rồi âm thầm giận cả nhà.”

“Em không âm thầm.”

“Ừ, em thể hiện rất rõ.”

Tôi lườm anh, nhưng vòng tay đặt sau eo vẫn khiến cảm giác khó chịu trong lòng dần lắng xuống.

Hứa Trạch Lâm trở lại, tôi không xem tiếp bản vẽ mà bảo anh đợi Úc Duy Khâm về rồi trực tiếp hỏi ý kiến.

Mẹ nghe quyết định ấy cũng không phản đối.

Bà chỉ kéo tôi sang phòng khách, đặt trước mặt tôi một hộp nhung dài.

“Đây là chiếc vòng tay mẹ đặt cho con từ tháng trước. Hôm qua mới làm xong.”

Tôi mở hộp.

Bên trong là chiếc vòng bạc kiểu dáng rất thanh lịch, chính giữa đính một viên đá xanh nhạt. Màu sắc không quá nổi nhưng dưới ánh sáng lại có độ trong rất đẹp.

Tôi nhìn mẹ.

“Không phải mẹ đang bận chuẩn bị quà cho người mới về sao?”

Mẹ nghe xong liền nhíu mày.

“Chuẩn bị cho Duy Khâm thì không thể mua đồ cho con nữa à?”

“Con chỉ hỏi.”

“Chiêu Ninh.” Bà ngồi xuống bên cạnh, cầm lấy tay tôi. “Mẹ biết con không thể lập tức thoải mái. Cha mẹ cũng không mong con phải nhường nhịn hay giả vờ thân thiết với Duy Khâm. Nhưng con đừng tự đẩy mình ra khỏi nhà.”

Tôi nhìn chiếc vòng trong hộp, không nói.

Mẹ tiếp tục:

“Phòng của con vẫn giữ nguyên. Những thứ thuộc về con không ai động tới. Dù sau này con sống ở Bán Sơn Vân Cảnh, nơi này vẫn có chỗ của con.”

Tôi không thích những lời quá cảm động.

Nó khiến cổ họng tôi nặng, còn đôi mắt dễ mất đi vẻ đẹp vốn có.

Tôi đưa cổ tay ra.

“Mẹ đeo cho con.”

Mẹ lập tức cười, lấy chiếc vòng ra cài lại. Sau khi chỉnh vừa, bà còn nâng tay tôi lên ngắm một lúc.

“Rất hợp.”

Tôi nhìn viên đá phản chiếu ánh nắng, miễn cưỡng nói:

“Thẩm mỹ lần này không tệ.”

Mẹ cười đến đỏ cả mắt.

Úc Đình Xuyên ngồi đối diện không xen vào, nhưng ánh mắt vẫn luôn đặt trên người tôi.

Tôi biết anh đang nhìn thấy hết.

Sự bất an, tính chiếm hữu, cả việc tôi chỉ cần được dỗ vài câu đã lập tức mềm lòng.

Tôi bỗng không muốn anh nhìn lâu như vậy.

Bởi càng được yêu thương, lời nói dối ban đầu của tôi càng trở nên khó chịu.

*

Trên đường về biệt thự, tôi ghé qua trung tâm thương mại.

Úc Đình Xuyên tưởng tôi muốn mua quần áo nên trực tiếp bảo tài xế dừng ở lối vào khu mua sắm cao cấp. Tôi lại đi thẳng đến cửa hàng đồng hồ nam.

Nhân viên nhận ra chúng tôi, lập tức đưa vào phòng tiếp khách riêng.

Tôi xem gần mười mẫu, cuối cùng chọn một chiếc thiết kế đơn giản, dây kim loại màu bạc, không quá phô trương nhưng giá trị đủ để không khiến nhà họ Úc mất mặt.

Úc Đình Xuyên ngồi bên cạnh, nhìn tôi ký xác nhận.

“Em mua cho ai?”

“Úc Duy Khâm.”

Anh hơi bất ngờ.

Tôi lập tức nói:

“Đừng hiểu lầm. Em chỉ không muốn lúc cậu ấy về, mọi người đều có quà mà em không có. Trông rất nhỏ nhen.”

“Em đã nói không thích cậu ấy.”

“Không thích và không tặng quà là hai chuyện khác nhau.”

Tôi yêu cầu nhân viên gói hộp cẩn thận, còn đổi dải ruy băng ban đầu vì màu quá chói. Sau khi mọi thứ vừa mắt, tôi mới dựa vào sofa.

Úc Đình Xuyên nhìn tôi một lúc rồi đưa tay xoa nhẹ tóc.

Tôi gạt ra.

“Đừng làm rối.”

“Anh đang khen em.”

“Anh chưa nói gì.”

“Không cần nói em cũng biết.”

Tôi khẽ hừ một tiếng.

“Em không cần anh khen. Cũng không phải mua vì muốn lấy lòng.”

“Anh biết.”

“Càng không phải vì muốn làm anh vui.”

“Ừ.”

Anh đồng ý quá nhanh khiến tôi khó chịu.

Tôi nghiêng người nhìn thẳng vào mắt anh.

“Anh có thật sự nghe em nói không?”

Úc Đình Xuyên giữ lấy gáy tôi, kéo lại gần rồi hôn lên môi một cái.

“Anh đang nghe. Em không thích Úc Duy Khâm, nhưng vẫn chuẩn bị quà vì em có giáo dưỡng. Em lo cha mẹ bị khó xử, nhưng không muốn thừa nhận. Em còn sợ anh nghĩ em ích kỷ, nên từ lúc ở nhà chính đến giờ đã giải thích ba lần.”

Tôi bị nói trúng đến mức nhất thời không phản bác được.

Cuối cùng chỉ có thể lạnh mặt:

“Anh biết nhiều quá rồi đấy.”

“Anh chỉ biết những gì em thể hiện.”

Câu nói ấy khiến tôi khựng lại.

Úc Đình Xuyên không biết tất cả.

Anh biết tôi bất an, biết tôi không muốn chia sẻ tình cảm của gia đình, biết tôi ngoài miệng khó chịu nhưng vẫn chuẩn bị quà cho người chưa gặp.

Nhưng anh không biết vì sao tôi lại chủ động bước vào phòng anh đêm đó.

Không biết trước khi tỏ tình, tôi đã ngồi trong phòng thay đồ tính toán mình có thể sống xa hoa thêm bao lâu.

Không biết tình yêu mà anh tin tưởng từng bắt đầu bằng một kế hoạch tìm người nuôi mình.

Tôi nhìn anh, cảm giác vui vẻ vừa rồi nhạt đi.

Úc Đình Xuyên nhận ra.

“Làm sao vậy?”

“Không có gì.”

“Em lại nghĩ linh tinh?”

Tôi không trả lời. Tôi đưa tay ôm lấy cổ anh, tựa trán lên vai.

Nhân viên đã ra ngoài, trong phòng chỉ còn hai người. Úc Đình Xuyên không hỏi tiếp, bàn tay chậm rãi vuốt dọc lưng tôi.

Tôi khép mắt, nghe nhịp tim anh bên tai.

Ban đầu, tôi chỉ muốn bảo đảm mình không mất đi căn biệt thự, tài khoản và cuộc sống đã quen.

Bây giờ cha mẹ đã nói rõ họ không định đuổi tôi. Phòng ở nhà chính vẫn còn, tài sản của tôi cũng chẳng ai thu lại.

Theo lý mà nói, kế hoạch quyến rũ Úc Đình Xuyên đã không còn cần thiết nữa.

Nhưng tôi chưa từng nghĩ đến chuyện kết thúc.

Chỉ cần tưởng tượng anh không còn ôm tôi, không trở về căn phòng chung, không nhìn tôi bằng ánh mắt hiện tại, trong lòng đã lập tức khó chịu đến mức không muốn tiếp tục suy nghĩ.

Tôi siết cánh tay quanh cổ anh.

“Đình Xuyên.”

“Anh đây.”

“Anh không được đổi ý.”

“Chuyện gì?”

“Tất cả.”

Tôi không giải thích rõ, nhưng Úc Đình Xuyên vẫn ôm tôi chặt hơn.

“Anh không đổi.”

Tôi biết mình tham lam.

Cha mẹ vẫn yêu tôi, anh cũng yêu tôi, vậy mà tôi còn muốn mỗi người đều phải hứa sẽ không thay đổi dù chỉ một chút.

Nhưng tôi vốn là người như vậy.

Tôi không thích chia sẻ.

Một khi đã nắm được thứ mình muốn, tôi sẽ giữ thật chặt.

Chiếc đồng hồ dành cho Úc Duy Khâm được đặt trên bàn, còn tôi ngồi trong lòng Úc Đình Xuyên, được anh kiên nhẫn ôm đến khi mọi bất an lắng xuống.

Hai ngày nữa, người con ruột của nhà họ Úc sẽ trở về.

Tôi vẫn chưa biết mình có thể thích cậu ấy hay không.

Nhưng ít nhất tôi đã chuẩn bị một món quà.

Còn người quan trọng nhất, tôi tuyệt đối không định nhường.

(Hết chương 11)

← Trước

Bình luận 💬 0