Chương 3: Đêm Tôi Gõ Cửa Phòng Anh
Tôi mất ba ngày để xác định một chuyện.
Úc Đình Xuyên không phải người dễ bị quyến rũ.
Ba ngày qua, tôi đã cố tình xuất hiện trước mặt anh nhiều hơn bình thường. Buổi sáng mặc áo ngủ xuống ăn sáng, buổi tối nằm dài trên sofa chờ anh về, có lúc còn đứng sát bên cạnh để chọn cà vạt giúp anh. Úc Đình Xuyên vẫn chiều tôi, vẫn để mặc tôi dựa vào vai, nhưng ánh mắt nhìn tôi chẳng khác trước bao nhiêu.
Anh có thể kéo cổ áo tôi lại khi thấy mở quá thấp, cũng có thể cau mày bảo tôi đi dép vì sàn lạnh. Sau đó, anh sẽ tiếp tục đọc tài liệu như thể người vừa đứng sát đến mức hơi thở gần chạm vào cổ mình chỉ là một đứa em trai không biết tự chăm sóc.
Tôi từng nghi ngờ sức hấp dẫn của mình trong khoảng nửa phút.
Đến khi soi gương, ý nghĩ ấy lập tức biến mất.
Tôi không có vấn đề.
Vấn đề nằm ở chỗ Úc Đình Xuyên đã quen nhìn tôi từ nhỏ, tự động xếp mọi cử chỉ của tôi vào phạm vi anh em. Nếu tôi chỉ đổi một bộ quần áo hay dựa gần hơn một chút, anh sẽ không nghĩ sang hướng khác.
Muốn anh hiểu, tôi phải rõ ràng hơn.
Tối thứ sáu, Úc Đình Xuyên về nhà khá muộn.
Tôi vừa tắm xong, đang ngồi trước bàn trang điểm sấy tóc thì nghe tiếng xe đi vào sân. Người làm ban ngày đã rời khỏi biệt thự từ lâu, căn nhà rộng chỉ còn tiếng bước chân của anh ở tầng dưới.
Tôi tắt máy sấy, nhìn mình trong gương.
Tóc đen mềm rơi xuống vai, làn da vì vừa tắm xong mà hơi ửng hồng. Bộ đồ ngủ tôi chọn không quá phô trương, chỉ là áo lụa màu ngọc trai và quần dài cùng bộ, nhưng chất vải mềm ôm lấy đường nét cơ thể, cổ áo buông lỏng vừa đủ để lộ xương quai xanh.
Tôi vốn không cần cố gắng quá nhiều.
Từ nhỏ, mẹ đã nói chỉ cần tôi chịu đứng yên, người khác cũng sẽ nhìn thêm vài lần. Còn lúc tôi cố tình cong môi, nghiêng đầu hay cắn nhẹ môi dưới vì bất mãn, những người trước mặt thường rất khó giữ vẻ bình thản.
Úc Đình Xuyên là người duy nhất chịu đựng được lâu như vậy.
Nhưng tối nay tôi không định để anh tiếp tục chịu đựng.
Tôi lấy loại nước hoa anh từng khen, chỉ xịt một chút lên cổ tay và sau tai. Mùi hương không nồng, thoảng qua như cánh hoa ướt sau mưa. Sau đó, tôi mở tủ lấy một chiếc áo choàng mỏng, khoác hờ lên vai rồi đi xuống tầng hai.
Cửa phòng làm việc hé mở.
Úc Đình Xuyên đã thay áo sơ mi, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, đang đứng trước bàn xem tài liệu. Ánh đèn vàng rơi xuống sống mũi cao và đường nét gương mặt sắc lạnh, khiến anh trông vừa xa cách vừa hấp dẫn hơn bình thường.
Tôi đứng ngoài cửa nhìn một lúc.
Nếu không phải vì bản giám định kia, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện thay đổi quan hệ giữa chúng tôi. Không phải vì anh không đủ tốt, mà bởi từ trước đến nay tôi luôn cho rằng Úc Đình Xuyên thuộc về mình theo một cách khác.
Anh là người sẽ trở về khi tôi gọi.
Là người tôi có thể tùy ý đòi quà, chiếm thời gian, chen vào phòng làm việc mà không cần báo trước.
Tôi chưa từng nghĩ một ngày nào đó tất cả những điều ấy sẽ biến mất.
Càng không chấp nhận chuyện sau này anh có thể dùng sự dịu dàng ấy với một người khác.
Tôi gõ nhẹ lên cánh cửa.
Úc Đình Xuyên ngẩng đầu. Ánh mắt anh dừng trên người tôi, từ mái tóc còn hơi ẩm đến cổ áo lỏng lẻo, rồi mới trở lại gương mặt.
“Chưa ngủ sao?”
“Không ngủ được.”
Tôi bước vào, thuận tay khép cửa. Úc Đình Xuyên nhìn động tác của tôi nhưng không nói gì, chỉ đặt tài liệu xuống.
“Khó chịu ở đâu?”
“Tại sao anh luôn nghĩ em không khỏe?”
“Bởi gần đây em rất khác thường.”
Tôi chậm rãi đi đến trước bàn. Áo choàng trên vai hơi trượt xuống, tôi không kéo lại, chỉ chống một tay lên mặt bàn rồi nghiêng đầu nhìn anh.
“Khác ở đâu?”
“Hay thất thần, ăn ít, còn nhìn anh rất lâu.” Úc Đình Xuyên dựa nhẹ vào mép bàn, giọng nói vẫn bình tĩnh. “Hôm nay lại mặc thế này đến phòng làm việc của anh.”
Tôi cúi xuống nhìn bản thân, sau đó ngước lên, cố ý hỏi:
“Em mặc thế này có gì không ổn?”
Ánh mắt anh tối đi rất khẽ.
Chỉ là một thay đổi thoáng qua, nhưng tôi vẫn bắt được.
Tâm trạng tôi lập tức tốt hơn.
Hóa ra anh không phải không có phản ứng. Chỉ là giỏi che giấu hơn người khác mà thôi.
Tôi tiến thêm nửa bước. Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi gỗ trầm rất nhạt trên áo anh.
“Anh tránh em sao?”
Úc Đình Xuyên nhìn xuống tôi.
“Anh tránh em lúc nào?”
“Ba ngày nay.”
“Ba ngày nay em luôn tìm cách đứng sát anh.”
“Anh không thích?”
Câu hỏi vừa dứt, tôi cắn nhẹ môi dưới, không phải vì ngượng mà vì muốn giữ lại nụ cười. Nhưng động tác ấy dường như khiến ánh mắt Úc Đình Xuyên dừng trên môi tôi lâu hơn.
Tôi biết mình trông thế nào lúc này.
Mái tóc rơi lòa xòa bên má, áo choàng lỏng trên vai, khóe mắt hơi cong vì đắc ý. Tôi không cần phải nói những lời quá trực tiếp. Chỉ cần đứng gần, ngước lên nhìn anh, để sự mập mờ tự lan ra giữa hai người.
Úc Đình Xuyên im lặng một lát rồi hỏi:
“Chiêu Ninh, em đang muốn làm gì?”
Cuối cùng cũng hỏi đúng trọng tâm.
Tôi đưa tay chạm vào cổ áo sơ mi của anh, đầu ngón tay chậm rãi vuốt qua nếp gấp nhỏ nơi vai. Trước đây tôi từng chỉnh cà vạt, phủi bụi áo cho anh rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ cố tình kéo dài động tác như thế.
“Em chỉ muốn biết anh có thật sự xem em là em trai không.”
Bàn tay Úc Đình Xuyên đang đặt trên bàn khẽ siết lại.
“Em có ý gì?”
Tôi ngẩng mặt, ánh mắt không né tránh.
“Ý trên mặt chữ.”
Không gian trong phòng yên đến mức tôi nghe rõ tiếng điều hòa và nhịp tim mình. Úc Đình Xuyên nhìn tôi rất lâu, dường như đang cố xác định tôi có phải nhất thời nổi hứng hay không.
Tôi biết anh cẩn thận.
Anh đã chăm sóc tôi nhiều năm, cũng quen đặt mọi thứ của tôi lên trước. Dù có động lòng, anh cũng sẽ không vì vài cử chỉ mập mờ mà vượt qua giới hạn.
Vậy nên tôi phải khiến anh tin mình thật sự muốn điều này.
Tôi buông cổ áo anh, quay người định rời đi.
“Thôi bỏ đi. Xem như em chưa nói.”
Tôi vừa bước được một bước, cổ tay đã bị giữ lại.
Úc Đình Xuyên không dùng nhiều sức, nhưng đủ để tôi dừng lại. Khi quay đầu, tôi thấy vẻ bình tĩnh trên mặt anh đã nhạt đi rất nhiều.
“Em nói cho rõ.”
“Tại sao phải nói rõ?” Tôi hơi nhíu mày, cố tình để sự giận dỗi hiện lên trên mặt. “Anh không hiểu thì thôi.”
Úc Đình Xuyên kéo tôi trở lại. Áo choàng vốn chỉ khoác hờ lập tức rơi xuống sàn, chất lụa lướt qua cánh tay rồi nằm yên bên chân hai người.
Ánh mắt anh dừng trên bờ vai trần của tôi.
Lần này không còn là cái nhìn của một người anh kiểm tra xem em trai có mặc đủ ấm hay không.
Tôi cảm nhận được sự thay đổi ấy rõ ràng đến mức da thịt nơi anh nhìn qua cũng nóng lên.
“Em biết mình đang làm gì không?” Giọng anh thấp hơn bình thường.
Tôi dựa lưng vào mép bàn, cổ tay vẫn nằm trong tay anh.
“Em hai mươi lăm tuổi.”
“Tuổi tác không trả lời câu hỏi của anh.”
“Vậy anh muốn nghe gì?”
Úc Đình Xuyên không nói. Anh chỉ nhìn tôi, vẻ kiềm chế trong mắt khiến tôi bỗng thấy cổ họng khô đi.
Tôi vốn định diễn cho thật giống một người đã yêu anh nhiều năm. Nhưng đến lúc này, đối diện với ánh mắt của anh, rất nhiều câu chuẩn bị sẵn lại trở nên thừa thãi.
Tôi nâng tay còn lại, chạm lên gương mặt anh.
“Em không muốn anh chỉ coi em là em trai nữa.”
Câu nói ấy vừa giả vừa thật.
Tôi thật sự không muốn tiếp tục ở vị trí em trai nếu vị trí đó có thể bị người khác thay thế. Cũng thật sự không muốn sau này nhìn anh kết hôn, đưa một người xa lạ vào căn nhà này rồi bảo tôi phải biết chừng mực.
Chỉ là nguyên nhân sâu nhất, tôi tuyệt đối không thể để anh biết.
Úc Đình Xuyên nhìn tôi, hỏi chậm rãi:
“Em đã nghĩ như vậy bao lâu?”
Tôi không thể nói mới ba ngày.
“Rất lâu.”
“Lâu là bao lâu?”
“Anh hỏi nhiều quá.” Tôi hơi nghiêng đầu, đầu ngón tay lướt dọc xuống cổ anh. “Hay là anh không muốn?”
Úc Đình Xuyên giữ lấy tay tôi.
“Đừng dùng cách này để ép anh.”
Tôi ngẩng cằm, trong lòng lại dâng lên chút bực bội thật sự.
Tôi đã chủ động đến mức này, anh vẫn còn hỏi.
“Em ép anh sao? Nếu anh không muốn, em đi tìm người khác.”
Câu nói vừa dứt, bàn tay đang giữ cổ tay tôi lập tức siết chặt hơn.
Ánh mắt Úc Đình Xuyên hoàn toàn thay đổi.
“Em dám?”
Tôi biết mình đã chạm đúng chỗ.
Khóe môi tôi cong lên, nhưng vẫn cố giữ vẻ thản nhiên.
“Tại sao không dám? Người thích em rất nhiều.”
“Úc Chiêu Ninh.”
Anh gọi cả tên tôi, giọng trầm đến mức khiến tim tôi đập mạnh. Tôi còn chưa kịp nói tiếp, Úc Đình Xuyên đã kéo tôi sát vào người.
Khoảng cách cuối cùng biến mất.
Lòng bàn tay anh giữ lấy eo tôi, nóng xuyên qua lớp lụa mỏng. Tôi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đã không còn che giấu chút nào.
Lúc ấy tôi mới hiểu, không phải anh không bị kích thích.
Mà là anh đã nhịn quá lâu.
Tôi chỉ cần cố tình thêm một chút, lớp kiềm chế ấy liền xuất hiện vết nứt. Mỗi cái nhìn, mỗi lần tôi nghiêng đầu hay cắn môi đều giống như thêm một đốm lửa vào nơi vốn đã cháy âm ỉ.
Úc Đình Xuyên cúi xuống, nhưng dừng lại trước môi tôi một khoảng rất nhỏ.
“Anh sẽ hỏi lần cuối.” Hơi thở anh lướt qua da tôi, khàn đến mức gần như không giống giọng nói thường ngày. “Sáng mai tỉnh dậy, em vẫn muốn quan hệ này chứ?”
Tôi nhìn đôi môi gần trong gang tấc, bất chợt thấy những lời thăm dò thật phiền phức.
Tôi vòng tay qua cổ anh, chủ động hôn lên.
Nụ hôn ban đầu chỉ là một cái chạm nhẹ. Tôi còn chưa kịp lùi lại, bàn tay sau eo đã giữ chặt hơn, kéo tôi vào một nụ hôn hoàn toàn khác.
Úc Đình Xuyên không còn cho tôi cơ hội trêu chọc.
Sự bình tĩnh, nhẫn nại và dịu dàng quá mức thường ngày dường như đều bị tôi tự tay đẩy sang một bên. Anh hôn tôi đến mức đầu óc choáng váng, bàn tay giữ lấy tôi vừa mạnh mẽ vừa nóng bỏng, như thể thật sự sợ tôi đổi ý rồi chạy mất.
Tôi vốn cho rằng mình sẽ là người nắm quyền chủ động.
Đến khi bị anh bế lên khỏi mép bàn, tôi mới nhận ra mình đã đánh giá quá thấp một người đàn ông nhẫn nhịn suốt nhiều năm.
“Phòng anh,” tôi ghé sát tai anh, hơi thở đã không còn đều, “đừng ở đây.”
Úc Đình Xuyên nhìn tôi một giây rồi bế thẳng ra khỏi phòng làm việc.
Hành lang tầng hai chỉ để một dãy đèn vàng dịu. Cánh cửa phòng ngủ đóng lại sau lưng chúng tôi, ngăn toàn bộ ánh sáng bên ngoài.
Tôi không còn nhớ rõ mình đã nói những gì sau đó.
Chỉ nhớ lúc đầu còn cố giữ vẻ kiêu ngạo, thấy anh nhìn lâu thì cố ý cong môi, thấy anh im lặng thì dùng đầu ngón tay trêu chọc. Nhưng càng về sau, mọi vẻ phong tình được tôi chuẩn bị đều bị anh làm cho tan vỡ.
Úc Đình Xuyên như muốn bù lại toàn bộ những năm tháng đã kiềm chế. Anh dịu dàng vào những lúc tôi thật sự không chịu nổi, nhưng một khi nhận ra tôi chỉ đang làm nũng hoặc cố tình trêu chọc, sự nhẫn nại ấy lập tức biến mất.
Đêm rất dài.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn trong khu biệt thự lần lượt tắt. Trong phòng chỉ còn tiếng thở rối loạn, những nụ hôn không dứt và giọng anh gọi tên tôi hết lần này đến lần khác.
Tôi từng nghĩ chỉ cần vượt qua đêm nay, mình sẽ giữ được một chỗ dựa lâu dài.
Nhưng đến khi trời gần sáng, tôi đã mệt đến mức ngay cả mở mắt cũng khó khăn. Úc Đình Xuyên ôm tôi trong lòng, môi chạm lên mái tóc ướt mồ hôi, giọng nói khàn khàn nhưng vẫn dịu đi rõ rệt.
“Chiêu Ninh, em còn đổi ý không?”
Tôi chẳng còn sức để trả lời tử tế, chỉ dựa vào ngực anh, cong môi đầy mãn nguyện.
Trước khi thiếp đi, ý nghĩ cuối cùng trong đầu tôi rất rõ ràng.
Kế hoạch thành công rồi.
(Hết chương 3)
Bình luận 💬 0