Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI BIẾT MÌNH LÀ THIẾU GIA GIẢ, TÔI LEO GIƯỜNG ANH TRAI

Chương 10: Người Con Ruột Sắp Trở Về

Chương 1: Bản Giám Định Trong Ngăn Kéo Chương 2: Người Thích Hợp Nhất Để Nuôi Tôi Chương 3: Đêm Tôi Gõ Cửa Phòng Anh Chương 4: Sáng Hôm Sau, Tôi Không Hối Hận Chương 5: Từ Hôm Nay, Phòng Anh Có Một Nửa Của Tôi Chương 6: Đừng Nhìn Người Khác Lâu Như Vậy Chương 7: Em Đẹp Nhất Khi Tiêu Tiền Của Anh Chương 8: Người Chờ Anh Trở Về Chương 9: Tôi Chỉ Đang Diễn Thôi Chương 10: Người Con Ruột Sắp Trở Về Chương 11: Món Quà Cho Người Sắp Trở Về
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 10: Người Con Ruột Sắp Trở Về

Tôi đã thay ba bộ quần áo trước khi rời khỏi biệt thự.

Bộ đầu tiên quá trang trọng, trông như tôi cố tình phô trương trước một người còn chưa xuất hiện. Bộ thứ hai có màu quá nhạt, khiến sắc mặt tôi kém hơn bình thường. Đến bộ thứ ba, tôi mới miễn cưỡng hài lòng: áo sơ mi lụa màu xám khói, quần tây đen cắt may gọn gàng, bên ngoài khoác áo dáng dài cùng tông, không quá nổi bật nhưng vẫn đủ để người khác vừa nhìn đã biết mọi thứ trên người tôi đều đắt tiền.

Úc Đình Xuyên đứng dựa vào cửa phòng thay đồ, nhìn tôi đổi khuyên tai lần thứ hai mà không thúc giục.

Tôi soi nghiêng gương mặt trong gương, sau đó quay sang hỏi:

“Cái nào đẹp hơn?”

Anh bước đến, tháo chiếc khuyên đá đen tôi vừa đeo rồi thay bằng đôi bạc mảnh đặt bên cạnh.

“Cái này.”

“Tại sao?”

“Hợp với áo.”

Tôi ngước nhìn anh qua gương.

“Anh bắt đầu có thẩm mỹ từ bao giờ vậy?”

“Ở bên em lâu, không muốn học cũng phải học.”

Tôi cong môi, để mặc anh chỉnh lại phần tóc bên thái dương. Bàn tay Úc Đình Xuyên dừng sau tai tôi một lát, đầu ngón tay vô tình lướt qua da, khiến tôi hơi nghiêng đầu theo phản xạ.

Ánh mắt anh lập tức thay đổi.

Tôi nhìn thấy trong gương, nhưng hôm nay không có tâm trạng trêu đến cùng. Tôi nắm cổ tay anh, kéo bàn tay kia xuống.

“Không được làm rối tóc.”

“Anh chỉ chỉnh giúp em.”

“Ánh mắt anh không giống chỉ muốn chỉnh tóc.”

Úc Đình Xuyên cúi xuống sát bên tai tôi, giọng thấp đến mức gần như tan vào hơi thở.

“Vậy em đừng nghiêng đầu nhìn anh như thế.”

“Em nhìn thế nào?”

Tôi vừa hỏi vừa chậm rãi xoay người. Khoảng cách giữa hai người vốn đã rất gần, khi đối diện lại càng gần hơn. Tôi hơi ngẩng cằm, ánh mắt lướt qua môi anh rồi quay lại nhìn thẳng.

Úc Đình Xuyên im lặng hai giây, sau đó đặt tay lên eo tôi.

“Như đang cố tình giữ anh lại, không cho ra khỏi nhà.”

Tôi chống tay lên ngực anh, không cho kéo sát thêm.

“Cha mẹ đang chờ.”

“Em còn biết có người đang chờ sao?”

“Em chỉ thay ba bộ.”

“Em thử năm bộ.”

Tôi cau mày.

“Ba bộ mặc hoàn chỉnh. Hai bộ còn lại chỉ khoác lên xem màu.”

Úc Đình Xuyên bật cười, cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi tôi rồi mới chịu buông tay.

“Được, là anh đếm sai.”

Tôi nhìn lại lớp son dưỡng trong gương, xác nhận không bị anh làm hỏng mới cầm áo khoác. Hôm nay cha nói có chuyện quan trọng muốn thông báo với cả nhà. Tôi đã đoán được phần nào, nhưng càng gần giờ trở về, cảm giác bất an càng rõ.

Có lẽ người con ruột của nhà họ Úc đã được tìm thấy.

Có lẽ hôm nay cha mẹ sẽ nói người ấy sắp trở về.

Cũng có lẽ từ sau bữa cơm này, vị trí của tôi trong căn nhà ấy sẽ bắt đầu thay đổi.

Tôi không để những suy nghĩ đó lộ ra ngoài. Lúc xuống xe trước nhà chính, tôi vẫn khoác tay Úc Đình Xuyên như thường lệ, còn chê chiếc bình hoa mới đặt trong sảnh không hợp với màu thảm.

Mẹ vừa từ phòng khách đi ra đã nghe thấy.

“Bình đó cha con chọn.”

Tôi nhìn sang cha đang ngồi uống trà.

“Thẩm mỹ của cha vẫn không tiến bộ.”

Cha đặt chén xuống, không giận mà chỉ hỏi:

“Vậy con muốn đổi thành loại nào?”

“Loại thủy tinh khói lần trước con đặt ở phòng ăn.”

Mẹ bật cười, đưa tay kéo tôi đến gần.

“Vừa về đã muốn thay đồ trong nhà. Con có định để cha con giữ lại thứ gì ông ấy tự chọn không?”

“Tủ sách trong phòng làm việc vẫn là cha chọn.”

“Vì con chẳng bao giờ vào đó.”

Tôi khựng lại rất khẽ.

Chính trong phòng làm việc ấy, tôi đã nhìn thấy bản giám định.

Mẹ không nhận ra, vẫn nắm tay kéo tôi ngồi xuống bên cạnh. Bà hỏi tôi dạo này ăn uống thế nào, còn trách Úc Đình Xuyên không nên để tôi thức khuya quá nhiều.

Tôi liếc người đàn ông vừa ngồi xuống ghế đối diện.

“Anh nghe chưa?”

Úc Đình Xuyên cầm chén trà, vẻ mặt bình thản.

“Nghe rồi.”

“Sau này không được làm em ngủ muộn.”

Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi một thoáng. Chỉ một cái nhìn rất ngắn, nhưng đủ khiến tôi hiểu anh đang nhớ đến điều gì.

Mẹ ngồi bên cạnh nên tôi không thể đá chân hay dùng ánh mắt cảnh cáo quá rõ. Tôi chỉ cầm một miếng trái cây, cắn thật chậm rồi nhìn anh như không có chuyện gì.

Úc Đình Xuyên dời mắt trước, nhưng khóe môi đã có ý cười.

Cha hoàn toàn không nhận ra sự mập mờ giữa hai người. Ông chỉ nhìn đồng hồ rồi bảo quản gia dọn cơm.

Bữa tối được chuẩn bị rất nhiều món tôi thích. Mẹ vẫn như mọi lần, vừa ăn vừa gắp thêm thức ăn vào bát tôi, còn nhắc đầu bếp lần sau giảm bớt vị cay.

Tôi nhìn những cử chỉ quen thuộc ấy, trong lòng càng khó chịu.

Nếu cha mẹ thật sự muốn đuổi tôi đi, tại sao vẫn đối xử như chưa có gì thay đổi?

Nếu họ không định đuổi, tại sao lại giấu bản giám định trong phòng làm việc mà không nói với tôi?

Tôi ghét cảm giác không biết mình đang đứng ở đâu.

Sau món tráng miệng, cha không để mọi người rời bàn ngay. Ông nhìn mẹ một lát, giống như đang cân nhắc nên mở lời thế nào.

Tôi đặt thìa xuống.

Cuối cùng cũng đến.

Cha gọi tên tôi trước.

“Chiêu Ninh.”

Tôi ngẩng lên, cố giữ giọng bình thường.

“Cha có chuyện gì cứ nói.”

Mẹ đặt tay lên mu bàn tay tôi. Lòng bàn tay bà ấm, nhưng động tác ấy lại khiến tôi càng chắc chắn chuyện tiếp theo liên quan trực tiếp đến mình.

Cha chậm rãi nói:

“Có một chuyện gia đình đã giấu con một thời gian. Không phải vì muốn lừa con, chỉ là lúc đầu chính chúng ta cũng chưa xác nhận được hoàn toàn.”

Tôi không nhìn Úc Đình Xuyên.

Tôi sợ chỉ cần nhìn, anh sẽ nhận ra tôi không hề bất ngờ như mình nên có.

Cha tiếp tục:

“Hai mươi lăm năm trước, tại bệnh viện nơi con sinh ra đã xảy ra sai sót. Hồ sơ cũ không đầy đủ, mãi gần đây chúng ta mới tìm được người liên quan và làm lại giám định.”

Mẹ siết tay tôi chặt hơn.

“Chiêu Ninh, con không phải đứa trẻ mẹ sinh ra năm đó.”

Tôi đã đọc câu kết luận ấy rất nhiều lần trong đầu.

Tôi cũng từng tưởng tượng cha mẹ sẽ nói với mình bằng giọng lạnh lùng, hoặc ít nhất sẽ có một khoảnh khắc họ nhìn tôi như nhìn người xa lạ.

Nhưng mẹ vừa nói xong, mắt bà đã đỏ lên.

Tôi nhìn bà, những lời đã chuẩn bị từ trước bỗng không còn dễ thốt ra.

Tôi nên tỏ ra kinh ngạc.

Nên hỏi cha mẹ đang nói gì.

Nên để họ tin rằng đây là lần đầu tiên mình biết sự thật.

Tôi im lặng quá lâu, Úc Đình Xuyên ngồi bên cạnh đã đặt tay lên vai tôi. Bàn tay anh không dùng sức, chỉ giữ ở đó như một lời nhắc rằng tôi không phải ngồi một mình.

Tôi cúi mắt, khẽ hỏi:

“Vậy người con ruột của cha mẹ đâu?”

Giọng nói nghe hơi khàn.

Không hoàn toàn là giả vờ.

Cha đáp:

“Đã tìm thấy rồi. Tên cậu ấy là Duy Khâm, hiện đang sống ở thành phố khác. Chúng ta đã gặp mặt và xác nhận kết quả giám định. Hai tuần nữa, Duy Khâm sẽ trở về.”

Duy Khâm. Tôi ghi nhớ cái tên ấy.

Người vốn nên lớn lên trong căn nhà này, được cha mẹ cưng chiều, được gọi Úc Đình Xuyên là anh trai.

Người mà tôi đã sống thay cuộc đời suốt hai mươi lăm năm.

Mẹ vội nói:

“Nhưng chuyện Duy Khâm trở về không có nghĩa con phải rời đi. Chiêu Ninh, con vẫn là con của cha mẹ. Nhà này vẫn là nhà của con, không ai thay đổi được.”

Tôi nhìn bà.

“Thật sao?”

Mẹ dường như bị câu hỏi ấy làm đau. Bà lập tức ôm lấy vai tôi, giọng nghẹn lại:

“Con nghĩ cha mẹ sẽ vì huyết thống mà không cần con nữa sao?”

Tôi không trả lời.

Bởi tôi thật sự đã nghĩ như vậy.

Không chỉ nghĩ, tôi còn vì nỗi sợ ấy mà bò lên giường người anh trai trước mặt, giả vờ nói mình yêu anh từ lâu.

Cha thở dài, giọng nghiêm túc hơn:

“Duy Khâm là con ruột của chúng ta, nhưng con cũng là đứa trẻ chúng ta nuôi lớn. Không ai phải trả lại vị trí cho ai. Sai lầm năm đó không phải lỗi của hai đứa.”

Lời nói rất hợp lý.

Cũng rất dịu dàng.

Nhưng tôi không thể lập tức tin hoàn toàn.

Tình cảm có thể không thay đổi hôm nay, vậy sau khi Úc Duy Khâm trở về thì sao? Khi cha mẹ nhìn thấy người con có gương mặt giống mình, có huyết thống thật sự, họ còn có thể cưng chiều tôi như trước không?

Tôi vẫn sẽ là con, nhưng có còn là người được ưu tiên nhất hay không?

Tôi ghét phải chia sẻ những thứ vốn thuộc về mình.

Từ đồ vật cho đến tình cảm.

Úc Đình Xuyên bóp nhẹ vai tôi.

Tôi quay sang. Ánh mắt anh rất bình tĩnh, không có vẻ bất ngờ. Điều này không khó hiểu. Anh là người thừa kế nhà họ Úc, cha mẹ chắc chắn đã nói trước cho anh.

Nhưng anh không biết tôi cũng đã biết từ lâu.

Trong mắt anh, lúc này tôi vừa nhận một cú sốc lớn.

Úc Đình Xuyên đứng dậy, cúi xuống nói với cha mẹ:

“Con đưa Chiêu Ninh ra ngoài một lát.”

Mẹ lập tức gật đầu.

Tôi không từ chối.

Úc Đình Xuyên đưa tôi ra khu vườn phía sau. Trời tối, đèn dọc lối đi vừa đủ sáng, hương hoa trà thoảng trong gió. Anh không hỏi ngay, chỉ khoác áo ngoài lên vai tôi rồi dẫn đến chiếc ghế dài cạnh hồ.

Tôi ngồi xuống, nhìn mặt nước đen phản chiếu ánh đèn.

“Anh biết từ bao giờ?”

Úc Đình Xuyên không giấu.

“Gần một tháng.”

Tôi đã đoán được, nhưng khi nghe chính miệng anh thừa nhận, lòng vẫn hơi lạnh.

“Vậy mà anh không nói với em.”

“Cha mẹ muốn tự nói. Hơn nữa, lúc đầu chuyện vẫn chưa được xác nhận hoàn toàn.”

“Anh có từng nghĩ em sẽ bị đuổi đi không?”

Úc Đình Xuyên quay hẳn sang nhìn tôi.

“Chưa từng.”

“Bởi cha mẹ đã hứa sao?”

“Không.” Anh đưa tay giữ cằm tôi, buộc tôi phải nhìn thẳng. “Bởi dù họ có nghĩ thế nào, anh cũng không để em đi.”

Câu trả lời đến quá nhanh, không có chút do dự.

Tôi nhìn anh thật lâu.

“Anh nói nghe dễ lắm.”

“Em không tin?”

“Từ nhỏ anh đã chiều em vì em là em trai anh. Bây giờ em không phải nữa.”

“Em vẫn là Chiêu Ninh.”

“Nhưng không còn là người nhà họ Úc thật sự.”

Ánh mắt Úc Đình Xuyên trầm xuống. Anh cúi người, khoảng cách giữa hai người gần hơn.

“Em là người yêu của anh. Chỉ thân phận này đã đủ để em ở bên anh cả đời.”

Tôi đáng lẽ phải yên tâm.

Đây chính là điều tôi muốn khi chủ động bước vào phòng anh đêm đó. Cho dù không còn là thiếu gia thật, tôi vẫn có thể giữ mọi thứ bằng một thân phận khác.

Thế nhưng lúc nghe anh nói, cảm giác đầu tiên lại không phải vui vì kế hoạch thành công.

Mà là lòng ngực bỗng nóng lên.

Tôi tránh ánh mắt anh, nhìn xuống mặt hồ.

“Nếu Úc Duy Khâm trở về, anh có đối xử tốt với cậu ấy không?”

“Cậu ấy là em trai ruột của anh.”

“Em biết.”

“Anh sẽ làm trách nhiệm của mình.”

Tôi lập tức quay lại.

“Vậy anh sẽ chiều cậu ấy giống em sao?”

Úc Đình Xuyên nhìn vẻ mặt của tôi, khóe môi hơi cong lên.

“Em đang ghen?”

“Em chỉ hỏi.”

“Không giống.”

“Anh đừng tự mãn.”

Tôi vừa định quay mặt, anh đã giữ lấy eo, kéo tôi ngồi sát hơn. Giọng Úc Đình Xuyên mang theo chút ý cười nhưng ánh mắt rất nghiêm túc.

“Anh sẽ đối xử tốt với Úc Duy Khâm vì đó là người thân. Còn những gì anh dành cho em, không ai có thể giống.”

“Vì em khó chiều hơn sao?”

“Vì anh yêu em.”

Ba chữ ấy khiến tôi khựng lại.

Úc Đình Xuyên từng nói rất nhiều lời khiến người ta vui, nhưng đây là lần đầu tiên anh trực tiếp nói yêu.

Không phải chiều em.

Không phải nuôi em.

Không phải sẽ không để em rời đi.

Là yêu em.

Tôi nhìn anh, một lúc lâu vẫn không lên tiếng. Bàn tay đặt trên đầu gối bất giác siết lại.

Úc Đình Xuyên dường như hiểu sự im lặng ấy thành xúc động sau khi biết thân thế. Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc tôi, giọng dịu xuống:

“Không cần sợ.”

Tôi không sợ.

Ít nhất không còn sợ giống trước.

Nhưng lời nói dối đêm đầu tiên bỗng trở nên nặng hơn rất nhiều.

Anh tin tôi yêu anh nên mới trao lại tình cảm nghiêm túc đến vậy. Còn tôi khi ấy chỉ nghĩ đến căn biệt thự, thẻ ngân hàng và cuộc sống không cần làm việc.

Tôi không muốn tiếp tục nghĩ.

Tôi vòng tay qua cổ Úc Đình Xuyên, chủ động áp môi lên môi anh.

Nụ hôn ban đầu hơi vội, giống như muốn ngăn anh nói thêm. Nhưng khi bàn tay anh giữ lấy lưng tôi, sự dịu dàng trong cách đáp lại lại khiến tôi dần mất đi ý định trốn tránh.

Tôi dựa sát vào người anh, hôn sâu hơn.

Úc Đình Xuyên khựng lại một thoáng rồi lập tức ôm chặt. Hơi thở anh nóng lên, nhưng lần này không vội vàng chiếm đoạt như những lúc bị tôi cố tình trêu chọc. Anh hôn tôi chậm rãi, kiên nhẫn, giống như đang dùng từng chút thân mật để trấn an.

Đến khi tách ra, trán hai người vẫn chạm vào nhau.

Anh hỏi:

“Đỡ hơn chưa?”

Tôi nhìn đôi mắt ở khoảng cách rất gần, cố giữ vẻ kiêu ngạo thường ngày.

“Cũng tạm.”

“Chỉ tạm?”

“Còn phải xem anh biểu hiện sau này.”

“Em muốn anh biểu hiện thế nào?”

Tôi chậm rãi nói:

“Không được vì có em trai ruột mà giảm tiền tiêu của em. Không được cho cậu ấy chuyển vào biệt thự của chúng ta. Không được đưa quà vốn đã chọn cho em sang cho người khác. Cũng không được vì cậu ấy gọi anh một tiếng anh trai mà quên em.”

Úc Đình Xuyên nghe hết, ánh mắt càng lúc càng dịu.

“Còn gì nữa?”

Tôi suy nghĩ một lát, cuối cùng bổ sung:

“Anh không được yêu người khác.”

“Chuyện đó không cần em nhắc.”

“Anh phải nói rõ.”

Úc Đình Xuyên giữ sau gáy tôi, cúi xuống hôn nhẹ lên môi.

“Anh chỉ yêu em.”

Tôi nhìn anh, lần đầu tiên không thể tự nhắc mình rằng đây chỉ là kế hoạch.

Bởi trái tim đang đập quá nhanh.

Cũng bởi khoảnh khắc ấy, tôi bỗng không quan tâm anh có thể nuôi mình cả đời hay không.

Tôi chỉ muốn câu nói vừa rồi là thật.

Muốn Úc Đình Xuyên chỉ nhìn tôi, chỉ ôm tôi, chỉ yêu một mình tôi.

Tôi tựa vào vai anh, che đi vẻ dao động trên mặt.

Hai tuần nữa, Úc Duy Khâm sẽ trở về.

Tôi không biết người ấy sẽ mang đến những thay đổi gì.

Nhưng lần đầu tiên từ khi nhìn thấy bản giám định, tôi không còn chỉ nghĩ cách giữ lại tiền bạc và thân phận.

Tôi bắt đầu muốn giữ một người.

Giữ thật chặt, không để bất kỳ ai cướp mất.

(Hết chương 10)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0