Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TRỌNG SINH THÀNH ALPHA CỦA RIÊNG EM

Chương 17: Phiên ngoại 2: Bé Con Mùi Bạch Trà

Chương 1: Gặp Lại Trong Mùi Bạch Trà Chương 2: Bản Hợp Đồng Đầu Tiên Chương 3: Kỳ Phát Tình Đầu Tiên Chương 4: Đừng Để Tôi Tìm Không Thấy Cậu Chương 5: Người Của Tôi Chương 6: Một Mình Nghĩ Cũng Đừng Nghĩ Chương 7: Cái Bẫy Ở Ga Nam Loan Chương 8: Đánh Dấu Tạm Thời Chương 9: Đứng Cạnh Tôi Chương 10: Không Cần Biết Hết Mới Có Thể Tin Chương 11: Người Bị Bán Đi Chương 12: Đừng Chạm Vào Tuyến Thể Của Anh Ấy Chương 13: Vết Sẹo Của Thẩm Từ Du Chương 14: Tôi Không Còn Sợ Bà Nữa Chương 15: Cùng Em Về Nhà Chương 16: Phiên ngoại 1: Lễ Kết Hôn Dưới Hoa Bạch Trà Chương 17: Phiên ngoại 2: Bé Con Mùi Bạch Trà
← Trước
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Phiên ngoại 2: Bé Con Mùi Bạch Trà

Hai năm sau hôn lễ, trang viên ven hồ phía đông thành phố đã thật sự trở thành nhà thứ hai của Hạ Trường Uyên và Thẩm Từ Du. Những gốc bạch trà trồng từ trước lễ cưới nay đã cao hơn nhiều, mỗi khi vào mùa nở hoa, cả lối đi đều phủ một màu trắng thanh nhã, gió lướt qua mang theo hương thơm mát lạnh như pheromone của Thẩm Từ Du lúc y bình yên. Hạ Trường Uyên từng nói nơi này không nên chỉ là nơi tổ chức hôn lễ, mà phải là nơi để sau này họ có thể về nghỉ ngơi, ăn cơm, đọc sách, trồng hoa, nuôi mèo hoặc đơn giản chỉ là ngồi cạnh nhau một buổi chiều không bị công việc kéo đi. Khi ấy Thẩm Từ Du chỉ nhàn nhạt nói hắn nghĩ quá xa, nhưng hiện tại trong phòng khách đã có một kệ sách chung, một chiếc ghế dài cạnh cửa sổ, vài món đồ chơi nhỏ mua trước không rõ lý do, và một phòng trống được Hạ Trường Uyên âm thầm sửa thành phòng trẻ em dự phòng.

Thẩm Từ Du phát hiện chuyện đó vào một buổi chiều cuối thu. Y vốn chỉ định tìm một tập hồ sơ cũ trong phòng kho, kết quả mở nhầm cửa phòng bên cạnh, nhìn thấy bức tường màu kem nhạt, rèm cửa thêu hoa bạch trà nhỏ, chiếc nôi gỗ còn được phủ khăn trắng, bên cạnh là mấy con thú bông mềm mại xếp ngay ngắn. Trên bàn còn có một quyển sổ ghi chú dày, bên trong toàn là chữ của Hạ Trường Uyên, từ “danh sách bác sĩ sản khoa ABO đáng tin cậy”, “dinh dưỡng thai kỳ Omega cấp cao”, “lưu ý pheromone Alpha trong ba tháng đầu”, cho đến “cách dỗ bé con ngủ không làm ảnh hưởng tuyến thể”. Thẩm Từ Du đứng trước chiếc nôi rất lâu, trong lòng có chút buồn cười, lại có chút mềm đến không nói rõ được.

Hạ Trường Uyên từ phía sau đi tới, thấy cửa phòng mở thì lập tức khựng lại. Hắn hiếm khi lộ vẻ luống cuống như vậy sau khi kết hôn, nhất là trong hai năm qua hắn đã trưởng thành đến mức có thể một mình xử lý những cuộc họp phức tạp của Trường Uyên Tư Bản. Nhưng lúc này, hắn nhìn chiếc nôi rồi nhìn Thẩm Từ Du, giọng bất giác thấp xuống: “Từ Du, anh đừng hiểu lầm. Tôi không có ý thúc anh, cũng không phải muốn tạo áp lực. Tôi chỉ nghĩ nếu sau này chúng ta thật sự có bé con, chuẩn bị sớm một chút cũng không hại gì.”

Thẩm Từ Du quay đầu nhìn hắn. “Cậu chuẩn bị từ lúc nào?”

Hạ Trường Uyên mím môi. “Sau hôn lễ nửa năm.”

“Nửa năm?” Thẩm Từ Du nhìn quyển sổ dày kia, giọng rất bình tĩnh. “Vậy tức là cậu đã lén chuẩn bị một năm rưỡi.”

“Không tính là lén.” Hạ Trường Uyên cố gắng giải thích. “Tôi có hỏi bác sĩ Triệu vài vấn đề, cũng đọc một số tài liệu công khai. Phòng này chỉ mới sửa xong tháng trước. Nếu anh không thích, tôi có thể đổi lại thành phòng đọc sách.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn căng thẳng đến mức pheromone gỗ tuyết tùng sau đánh dấu vĩnh viễn cũng trở nên cẩn thận, cuối cùng không nhịn được mà cong môi rất nhẹ. “Tôi nói không thích lúc nào?”

Hạ Trường Uyên ngẩng đầu nhìn y. “Anh không giận?”

“Tôi giận vì cậu lén chuẩn bị quá lâu mà không nói với tôi.” Thẩm Từ Du đi đến trước chiếc nôi, đầu ngón tay lướt qua thanh gỗ mịn. “Nhưng phòng này rất đẹp. Nếu sau này thật sự có bé con, chắc bé sẽ thích.”

Hạ Trường Uyên đứng sau lưng y, rất lâu mới dám bước tới gần. “Từ Du, anh thật sự muốn sao?”

Thẩm Từ Du quay người lại, nhìn Alpha của mình. Hai năm qua, dấu đánh dấu vĩnh viễn khiến pheromone của họ hòa hợp đến mức chỉ cần đứng gần, y đã có thể cảm nhận được tình yêu và sự bất an được Hạ Trường Uyên giấu rất sâu. Y biết hắn muốn có một gia đình, muốn có một bé con thuộc về hai người, nhưng hắn cũng sợ sự mong muốn ấy biến thành áp lực cho y. Vì vậy dù đã chuẩn bị đến từng cuốn sách, hắn vẫn chưa từng chủ động yêu cầu y phải mang thai.

“Muốn.” Thẩm Từ Du nói. “Không phải vì cậu muốn, cũng không phải vì hôn nhân ABO nhất định phải có con. Là tôi muốn có một đứa bé với cậu.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, hô hấp khựng lại. “Từ Du…”

“Nhưng phải kiểm tra sức khỏe trước.” Y cắt ngang trước khi hắn xúc động đến mức nói không thành câu. “Bác sĩ Triệu xác nhận phù hợp mới bắt đầu chuẩn bị. Nếu cơ thể tôi không thích hợp, chuyện này dừng lại.”

“Đương nhiên.” Hạ Trường Uyên lập tức đáp. “Sức khỏe của anh quan trọng nhất. Có con hay không cũng không thay đổi chúng ta là gia đình.”

Thẩm Từ Du hài lòng gật đầu. “Câu này nói được.”

Hạ Trường Uyên đi tới ôm y. Lần này Thẩm Từ Du không hỏi, cũng không trêu hắn, chỉ để hắn ôm rất lâu trong căn phòng nhỏ phủ mùi gỗ mới và bạch trà. Chiếc nôi đặt cạnh cửa sổ lặng lẽ chờ dưới ánh chiều, như một lời hứa còn chưa thành hình, dịu dàng mà sáng rõ. Họ không vội vàng, cũng không xem việc có con là nhiệm vụ phải hoàn thành, chỉ bắt đầu từ những cuộc kiểm tra y tế, điều chỉnh chế độ làm việc, giảm bớt lịch họp đêm và để pheromone đánh dấu vĩnh viễn ổn định cơ thể theo cách tự nhiên nhất.

Ba tháng sau, vào một buổi sáng trời mưa nhẹ, Thẩm Từ Du đang dự họp trực tuyến về dự án mở rộng Quỹ Trường Bạch thì bỗng cảm thấy mùi cà phê trước mặt khó chịu đến lạ. Bình thường y không quá thích cà phê đậm, nhưng cũng không đến mức vừa ngửi đã muốn đẩy ra xa. Hạ Trường Uyên vốn ngồi ở bàn bên cạnh đọc báo cáo tài chính, gần như lập tức ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào sắc mặt hơi tái của y. Hắn không cắt ngang cuộc họp, chỉ lặng lẽ đổi cốc cà phê thành nước ấm mật ong, đồng thời mở máy lọc pheromone ở mức nhẹ.

Thẩm Từ Du nhìn hắn một cái, tiếp tục nghe Kỷ Nam báo cáo đến hết phần dữ liệu. Khi cuộc họp tạm nghỉ mười phút, Hạ Trường Uyên đã đi đến bên cạnh y, giọng thấp nhưng không hoảng loạn như trước kia. “Từ Du, anh khó chịu ở đâu?”

“Không rõ.” Thẩm Từ Du tựa lưng vào ghế, nhíu mày rất nhẹ. “Mùi cà phê hơi nặng.”

“Có buồn nôn không?”

“Một chút.”

“Tuyến thể có nóng không?”

“Không nóng.” Y nhìn hắn, thấy ánh mắt hắn sáng lên rồi lại lập tức cố đè xuống. “Hạ Trường Uyên, cậu đang nghĩ gì?”

Hạ Trường Uyên ngồi xuống trước mặt y, rất nghiêm túc đáp: “Tôi đang nghĩ có thể là dạ dày, cũng có thể do hôm qua anh ngủ muộn, cũng có thể là phản ứng thuốc bổ tuyến thể, cũng có thể…”

Thẩm Từ Du nhàn nhạt tiếp lời: “Cũng có thể là mang thai?”

Hạ Trường Uyên im bặt. Hắn nhìn y, đôi mắt trong khoảnh khắc đó gần như không dám chớp. Nhưng rất nhanh, hắn lại hít sâu, ép bản thân bình tĩnh, không để pheromone gỗ tuyết tùng vì kích động mà tràn ra quá mạnh. “Tôi gọi bác sĩ Triệu đến kiểm tra. Trước khi có kết quả, chúng ta không tự đoán.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn vài giây, bỗng cong môi. “Trưởng thành rồi.”

“Tôi rất căng.” Hắn thành thật nói. “Nhưng tôi biết lúc này không thể làm anh căng theo.”

Bác sĩ Triệu đến rất nhanh. Ông đã quen với việc Hạ Trường Uyên trong hai năm qua cứ gặp chuyện liên quan đến sức khỏe của Thẩm Từ Du là nghiêm túc như sắp ký hợp đồng mười tỷ, nhưng lần này vừa nhìn sắc mặt hai người, ông cũng đoán được vài phần. Kiểm tra pheromone, chỉ số tuyến thể và xét nghiệm nhanh được tiến hành trong phòng y tế riêng của biệt thự. Hạ Trường Uyên đứng bên cạnh Thẩm Từ Du suốt quá trình, không hỏi dồn, không đi qua đi lại, chỉ nắm tay y, lòng bàn tay ấm nhưng hơi ẩm vì căng thẳng.

Khi kết quả hiện lên trên máy, bác sĩ Triệu nhìn một lúc rồi mỉm cười. “Chúc mừng hai vị. Tiên sinh đã mang thai khoảng sáu tuần. Chỉ số ban đầu rất tốt, pheromone đánh dấu vĩnh viễn ổn định, thai nang bám tốt. Tuy nhiên tiên sinh là Omega cấp cao, công việc nhiều, ba tháng đầu phải giảm áp lực, ngủ đủ, tránh thay đổi pheromone mạnh và hạn chế họp quá lâu.”

Thẩm Từ Du nhìn màn hình, trong lòng có một khoảng trống rất lạ, sau đó khoảng trống ấy chậm rãi được lấp đầy bằng một thứ mềm mại. Y từng nghĩ mình sẽ rất bình tĩnh khi biết tin này, bởi y đã chuẩn bị, đã kiểm tra, đã đồng ý với Hạ Trường Uyên về khả năng có con. Nhưng khi thật sự nghe thấy bác sĩ nói trong cơ thể mình có một sinh mệnh nhỏ bé đang lớn lên, y vẫn có cảm giác khó tin. Y cúi đầu nhìn bụng mình, nơi đó chưa có bất kỳ thay đổi nào, nhưng dường như từ khoảnh khắc này, thế giới đã khác đi.

Hạ Trường Uyên vẫn không nói gì. Thẩm Từ Du quay sang nhìn hắn, thấy Alpha của mình đứng yên đến mức gần như cứng lại, đôi mắt đỏ rất nhanh, môi mím chặt như sợ chỉ cần mở miệng là cảm xúc sẽ vỡ ra. Y thở dài rất nhẹ, kéo tay hắn. “Hạ Trường Uyên.”

Hắn lập tức cúi đầu. “Tôi đây.”

“Cậu không định nói gì với bé con sao?”

Hạ Trường Uyên nhìn y, rồi chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt y. Hắn không chạm vào bụng y ngay, chỉ ngẩng đầu hỏi bằng ánh mắt. Thẩm Từ Du đặt tay hắn lên bụng mình qua lớp áo mỏng. Lòng bàn tay Hạ Trường Uyên rất ấm, nhưng run nhẹ. Hắn cúi đầu, giọng khàn đến mức bác sĩ Triệu cũng lặng lẽ quay mặt đi.

“Bé con.” Hắn nói rất nhẹ. “Ba là Hạ Trường Uyên. Cảm ơn con đã đến.”

Thẩm Từ Du nhìn bàn tay hắn phủ trên bụng mình, trong lòng mềm đi đến mức mắt cũng hơi nóng. Hắn không biết rằng câu này đối với Hạ Trường Uyên nặng bao nhiêu, cũng không biết ở một nơi rất sâu trong ký ức của hắn, từng có một đứa trẻ chưa kịp đến thế giới này đã trở thành vết thương cả đời. Hắn chỉ cảm nhận được pheromone gỗ tuyết tùng của Alpha đang cố gắng giữ mình dịu dàng nhất, như sợ làm kinh động sinh mệnh nhỏ vừa được phát hiện.

Bác sĩ Triệu dặn dò thêm rất nhiều điều. Hạ Trường Uyên ghi lại từng chữ, từ thời gian tái khám, chế độ dinh dưỡng, kiểm tra tuyến thể định kỳ, cho đến việc Alpha đánh dấu vĩnh viễn cần duy trì pheromone ổn định thế nào trong thai kỳ Omega. Thẩm Từ Du nghe được một nửa đã cảm thấy hắn sắp biến thành trợ lý y tế toàn thời gian, nhưng không ngăn. Y biết đây là cách Hạ Trường Uyên khiến bản thân an tâm, cũng là cách hắn yêu y và bé con.

Sau khi bác sĩ Triệu rời đi, Hạ Trường Uyên lập tức bắt đầu hủy lịch làm việc buổi chiều của Thẩm Từ Du. Thẩm Từ Du ngồi trên sofa, nhìn hắn gọi cho trợ lý Tống, Đường Việt, Kỷ Nam, phòng pháp lý và cả thư ký riêng của y, giọng bình tĩnh thông báo Thẩm tổng cần giảm lịch trong ba tháng tới. Đến cuộc gọi thứ tư, Thẩm Từ Du cuối cùng nhịn không được, vươn tay kéo ống tay áo hắn. Hạ Trường Uyên lập tức tắt micro, cúi đầu hỏi: “Khó chịu sao?”

“Không.” Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Tôi chỉ mang thai, không phải lập tức mất năng lực làm việc.”

“Tôi biết.” Hắn ngồi xuống cạnh y, rất nghiêm túc. “Nhưng bác sĩ nói ba tháng đầu phải giảm áp lực.”

“Giảm, không phải phong tỏa.”

Hạ Trường Uyên im lặng một chút. “Tôi hơi quá?”

“Rất quá.”

“Vậy anh dạy tôi.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn ngoan ngoãn nhận sai, cuối cùng không giận nổi. “Lịch họp buổi tối hủy, họp dài hơn một tiếng chuyển cho trợ lý Tống phân loại trước, công tác xa tạm dừng. Nhưng họp quan trọng vẫn giữ, chỉ rút ngắn thời gian. Quỹ Trường Bạch vẫn do tôi quyết định hướng chính, cậu không được tự ý thay tôi nhận hết.”

Hạ Trường Uyên gật đầu. “Được.”

“Cũng không được nửa đêm tỉnh dậy kiểm tra tôi có thở không.”

Hắn khựng lại. “Tôi chưa làm.”

“Nhưng cậu định làm.”

Hạ Trường Uyên không phản bác được. Thẩm Từ Du nhìn hắn, đưa tay chạm lên mặt hắn. “Tôi biết cậu sợ. Nhưng lần này khác. Tôi có cậu, có bác sĩ, có đánh dấu vĩnh viễn ổn định, có đủ điều kiện y tế. Bé con cũng sẽ rất ngoan.”

Hạ Trường Uyên nắm lấy tay y, hôn lên lòng bàn tay. “Tôi sẽ cố gắng không sợ đến mức làm anh mệt.”

“Không cần không sợ.” Thẩm Từ Du nói. “Chỉ cần sợ thì nói với tôi, đừng tự mình chịu.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, rất lâu sau mới gật đầu. “Được.”

Tin Thẩm Từ Du mang thai không được công khai ngay. Ba tháng đầu, họ chỉ nói với một số người thân cận. Trợ lý Tống nghe xong im lặng gần mười giây, sau đó lập tức gửi một bản lịch trình mới cho Thẩm Từ Du, trong đó cắt bỏ toàn bộ bữa tiệc xã giao vô nghĩa. Kỷ Nam gửi tới một danh sách nghiên cứu về hỗ trợ tuyến thể Omega thai kỳ, Đường Việt thì khô khan chuyển khoản một khoản tiền vào tài khoản quỹ trẻ em của bé con tương lai, ghi chú “quà gặp mặt trước”. Bác sĩ Triệu mỗi tuần đến kiểm tra một lần, còn Hạ Trường Uyên gần như biến thành đồng hồ sinh học sống của Thẩm Từ Du.

Thẩm Từ Du rất nhanh phát hiện mang thai không nhẹ nhàng như hắn tưởng. Ba tháng đầu y dễ mệt, nhạy mùi, thỉnh thoảng buồn nôn với cà phê, rượu vang và một số loại nước hoa nhân tạo. Mùi gỗ tuyết tùng của Hạ Trường Uyên lại trở nên đặc biệt dễ chịu, nhất là vào những buổi tối tuyến thể sau gáy hơi nóng vì hormone thay đổi, chỉ cần hắn ôm y từ phía sau, dùng pheromone rất nhạt bao lấy y, cảm giác khó chịu sẽ dịu đi. Điều này khiến Thẩm Từ Du vừa hài lòng vừa hơi bất mãn, bởi y không thích cảm giác cơ thể mình càng ngày càng quen dựa vào Alpha, dù Alpha đó là bạn đời hợp pháp của y.

Một tối nọ, y vừa cau mày vì buồn nôn sau bữa tối, Hạ Trường Uyên đã lập tức đưa nước ấm tới, sau đó ngồi xuống bên cạnh, dùng pheromone gỗ tuyết tùng dịu dàng trấn an. Thẩm Từ Du uống nước xong, dựa vào vai hắn, bỗng nói: “Tôi hình như càng ngày càng cần pheromone của cậu.”

Hạ Trường Uyên ôm y cẩn thận. “Không sao. Thai kỳ Omega sau đánh dấu vĩnh viễn vốn dễ cần pheromone của bạn đời hơn, bác sĩ Triệu đã nói đây là phản ứng bình thường.”

“Cậu vui lắm phải không?”

Hạ Trường Uyên hơi khựng. “Vui vì anh cần tôi thì có, nhưng không vui vì anh khó chịu.”

Thẩm Từ Du ngẩng đầu nhìn hắn. “Trả lời được.”

“Tôi luyện hai năm rồi.”

Y cong môi rất nhẹ, sau đó kéo tay hắn đặt lên bụng mình. Lúc này bụng y vẫn chưa rõ, nhưng Hạ Trường Uyên mỗi lần chạm đều nghiêm túc như đang chạm vào thứ quý giá nhất đời. Thẩm Từ Du nhìn vẻ mặt ấy, trong lòng có chút ấm. “Nếu bé con sau này là Alpha thì sao?”

“Thì dạy con kiểm soát pheromone, tôn trọng người khác, không được lấy bản năng làm cớ.”

“Nếu là Omega?”

“Thì dạy con biết cơ thể mình không phải điểm yếu, kỳ phát tình không đáng xấu hổ, cần giúp đỡ cũng không phải yếu đuối.”

“Nếu là Beta?”

“Thì dạy con không cần pheromone cũng có thể trở thành người rất quan trọng, giống trợ lý Tống và Đường Việt.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, cuối cùng tựa lại vào vai hắn. “Chuẩn bị rất đầy đủ.”

“Vì là con của chúng ta.” Hạ Trường Uyên cúi đầu hôn lên tóc y. “Dù con là gì, con cũng phải biết mình được yêu.”

Bốn tháng, Thẩm Từ Du bắt đầu hơi lộ bụng. Hạ Trường Uyên gần như mỗi tối đều đọc sách thai giáo, nhưng nội dung rất không giống người khác. Hắn đọc báo cáo tài chính nhẹ nhàng, đọc quy định quyền tuyến thể Omega, đọc cả truyện cổ tích trẻ em mới mua về. Thẩm Từ Du nghe được một nửa thường ngủ trước, còn bé con chưa biết có nghe hiểu không, nhưng mỗi lần Hạ Trường Uyên cúi đầu nói chuyện với con, y đều cảm thấy pheromone trong cơ thể ổn định hơn. Đến lần kiểm tra tháng thứ năm, bác sĩ Triệu mỉm cười nói thai nhi phát triển rất tốt, còn có thể sơ bộ xác nhận là một nam Omega.

Hạ Trường Uyên nắm tay Thẩm Từ Du hơi chặt lại. Thẩm Từ Du nhìn hình ảnh nhỏ trên màn hình siêu âm, ánh mắt mềm đến mức gần như không còn vẻ lạnh nhạt thường ngày. “Nam Omega?”

Bác sĩ Triệu gật đầu. “Đúng vậy. Chỉ số tuyến thể ban đầu rất khỏe. Vì hai vị có độ tương thích rất cao và đánh dấu vĩnh viễn ổn định, bé con tiếp nhận pheromone của cả hai rất tốt.”

Hạ Trường Uyên nhìn màn hình rất lâu, rồi thấp giọng hỏi: “Bé có dễ bị ảnh hưởng bởi pheromone của tôi không? Tôi là Alpha cấp S, nếu sau này…”

Bác sĩ Triệu cắt ngang bằng giọng quen thuộc: “Cậu Hạ, tôi đã trả lời câu này trong tài liệu tuần trước. Chỉ cần cậu tiếp tục kiểm soát tốt, pheromone của cậu đối với bé là nguồn ổn định chứ không phải áp lực. Thai nhi Omega có thể quen với pheromone Alpha cha trong môi trường an toàn, điều này giúp tuyến thể của bé phát triển tốt hơn.”

Thẩm Từ Du nhìn Hạ Trường Uyên. “Nghe thấy chưa?”

“Nghe thấy.” Hắn đáp rất nhanh.

“Về nhà không được lén tra thêm mười bài viết dọa người.”

Hạ Trường Uyên im lặng.

Bác sĩ Triệu nhìn hắn đầy thấu hiểu. “Cậu Hạ, tôi đề nghị cậu chỉ đọc tài liệu tôi gửi.”

Thẩm Từ Du nhàn nhạt bổ sung: “Nếu tôi phát hiện lịch sử tìm kiếm của cậu có từ khóa ‘Alpha cấp S có làm bé Omega sợ không’, cậu ngủ thư phòng.”

Hạ Trường Uyên lập tức nói: “Tôi không tra.”

Bé con được đặt tên trong tháng thứ sáu. Trước đó Hạ Trường Uyên đã chuẩn bị hơn hai mươi cái tên, mỗi cái đều viết lý do, ý nghĩa, số nét, âm đọc và khả năng bị bạn học đặt biệt danh. Thẩm Từ Du xem đến cái thứ mười thì không đọc nổi nữa, cuối cùng gấp sổ lại hỏi hắn muốn tên nào nhất. Hạ Trường Uyên ngồi cạnh y, tay vẫn đặt rất nhẹ trên bụng y, cảm nhận bé con thỉnh thoảng động khẽ dưới lòng bàn tay.

“Tinh Bạch.” Hắn nói. “Hạ Tinh Bạch.”

Thẩm Từ Du lặp lại một lần. “Tinh Bạch?”

“Ừm. Tinh là vì tôi từng nghĩ trong đêm tối mình không có gì cả, nhưng anh và con đều giống ánh sao kéo tôi ra. Bạch là bạch trà của anh, cũng là mong con cả đời sạch sẽ, bình an, không bị những thứ bẩn thỉu của thế giới này làm tổn thương.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Họ Hạ?”

Hạ Trường Uyên lập tức nói: “Có thể theo họ anh. Tôi không để ý.”

“Cậu chuẩn bị hai mươi cái tên họ Hạ mà nói không để ý?”

“Tôi thật sự không để ý.” Hắn nhìn y, giọng rất nghiêm túc. “Con theo họ ai cũng là con của chúng ta. Nếu anh muốn, có thể là Thẩm Tinh Bạch.”

Thẩm Từ Du im lặng một lúc, rồi nắm tay hắn. “Hạ Tinh Bạch đi. Con là con của chúng ta, tôi không cần dùng họ để chứng minh điều đó. Hơn nữa cái tên này rất đẹp.”

Hạ Trường Uyên cúi đầu, hôn lên bụng y qua lớp áo. “Tinh Bạch, con nghe thấy không? A cha con nói tên của con rất đẹp.”

Thẩm Từ Du hơi khựng lại. “A cha?”

“Ừm.” Hạ Trường Uyên ngẩng đầu nhìn y. “Tôi là ba, anh là a cha. Được không?”

Thẩm Từ Du cụp mắt nhìn hắn. Trong lòng y từng có rất nhiều định nghĩa lạnh lùng về thân phận Omega, về sinh con, về gia đình, nhưng khi nghe Hạ Trường Uyên gọi mình là a cha của bé con, mọi thứ bỗng trở nên rất tự nhiên. Y không còn là Omega bị kỳ phát tình định nghĩa, cũng không phải công cụ sinh sản trong miệng những gia tộc cũ. Y là Thẩm Từ Du, là người yêu, là bạn đời, và sắp trở thành a cha của Hạ Tinh Bạch.

“Được.” Y nói.

Cuối thai kỳ, Thẩm Từ Du bắt đầu vất vả hơn. Bụng nặng khiến y khó ngủ, tuyến thể thỉnh thoảng nóng lên vào nửa đêm, chân cũng dễ phù nếu ngồi họp quá lâu. Hạ Trường Uyên giảm gần hết lịch xã giao, nhiều cuộc họp chuyển sang trực tuyến tại nhà, mỗi tối đều ngâm chân, xoa lưng và dùng pheromone ổn định cho y theo hướng dẫn của bác sĩ. Có lần Thẩm Từ Du tỉnh dậy lúc ba giờ sáng, thấy Hạ Trường Uyên ngồi bên giường, một tay đặt nhẹ lên bụng y, một tay cầm máy theo dõi chỉ số, vẻ mặt căng đến mức y vừa buồn ngủ vừa muốn cười.

“Hạ Trường Uyên.” Y gọi.

Hắn lập tức cúi xuống. “Anh đau sao? Tuyến thể khó chịu? Hay bé con động mạnh?”

“Không.” Y nhìn hắn. “Tôi đang nghĩ thư phòng có cần dọn chăn trước không.”

Hắn ngẩn ra. “Vì sao?”

“Vì cậu lại nửa đêm kiểm tra tôi có thở không.”

Hạ Trường Uyên mím môi. “Tôi chỉ nhìn chỉ số một chút.”

“Một chút từ mấy giờ?”

“Hai giờ bốn mươi.”

“Bây giờ ba giờ hai mươi.”

“…”

Thẩm Từ Du thở dài, kéo tay hắn. “Lên giường.”

Hạ Trường Uyên ngoan ngoãn nằm lại bên cạnh y. Thẩm Từ Du xoay người hơi khó khăn, hắn lập tức đỡ eo y, để y tựa vào lòng mình. Bé con trong bụng dường như cảm nhận được pheromone gỗ tuyết tùng của Alpha cha, động khẽ một cái. Hạ Trường Uyên lập tức cứng người, còn Thẩm Từ Du đặt tay hắn lên nơi bé vừa động.

“Con đá cậu.” Y nói.

Hạ Trường Uyên cúi đầu, giọng rất nhẹ: “Tinh Bạch, ba đây. Đừng làm a cha khó chịu.”

Bé con lại động nhẹ một cái, không biết là đáp lại hay chỉ vô thức. Thẩm Từ Du cảm nhận được bàn tay Hạ Trường Uyên run lên, trong lòng mềm xuống. Y đã thấy hắn vui, thấy hắn sợ, thấy hắn cẩn thận đến mức gần như vụng về trong suốt thai kỳ này. Nhưng cũng chính sự vụng về ấy khiến y luôn cảm thấy an toàn, bởi Hạ Trường Uyên thật sự đặt y và con lên trên mọi thứ, không phải bằng lời lớn lao mà bằng từng đêm tỉnh giấc, từng bữa cơm nhạt vị, từng lần hỏi y có đau không.

Ngày sinh của Hạ Tinh Bạch đến sớm hơn dự kiến một tuần. Hôm đó Thẩm Từ Du vừa ăn xong bữa sáng, đang chuẩn bị xem tài liệu nhẹ thì bụng đột nhiên đau từng cơn. Hạ Trường Uyên gần như lập tức nhận ra không ổn, nhưng hắn không hoảng loạn như chính mình từng sợ. Hắn gọi bác sĩ Triệu, thông báo cho bệnh viện chuyên khoa ABO đã đặt trước, lấy túi đồ sinh đã chuẩn bị từ tháng thứ bảy, sau đó quay lại bên cạnh Thẩm Từ Du. Chỉ khi nắm tay y, Thẩm Từ Du mới phát hiện lòng bàn tay hắn lạnh đến mức khác thường.

“Cậu sợ?” Y hỏi giữa cơn đau nhẹ.

“Sợ.” Hạ Trường Uyên đáp, giọng khàn. “Nhưng tôi ở đây.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, gật đầu. “Ừm. Ở đây là được.”

Bệnh viện đã chuẩn bị phòng sinh riêng có kiểm soát pheromone. Vì Thẩm Từ Du là Omega cấp cao được đánh dấu vĩnh viễn, Hạ Trường Uyên được phép vào khu chờ gần phòng sinh để cung cấp pheromone ổn định theo hướng dẫn, nhưng không được tùy tiện phóng thích vượt mức. Bác sĩ Triệu cùng ê-kíp chuyên khoa kiểm tra liên tục, xác nhận tình trạng của y và bé con đều ổn. Cơn đau tăng dần, sắc mặt Thẩm Từ Du tái hơn, nhưng y vẫn tỉnh táo đến mức còn có thể nghe bác sĩ nói từng bước.

Hạ Trường Uyên ngồi bên cạnh giường trước khi y được đưa vào phòng sinh, hai tay nắm tay y. “Từ Du, nếu đau quá, anh cứ bóp tay tôi.”

Thẩm Từ Du nhíu mày. “Tôi không yếu đến mức cần bóp tay cậu mới chịu được.”

“Tôi biết.” Hắn cúi đầu hôn lên tay y. “Nhưng tôi muốn được anh cần một chút.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, trong cơn đau vẫn hơi cong môi. “Cậu thật sự càng ngày càng biết nói.”

“Vì tôi rất sợ.” Hạ Trường Uyên ngẩng đầu, mắt đỏ nhưng không khóc. “Nếu tôi nói không tốt, anh sẽ càng mệt.”

Thẩm Từ Du dùng ngón cái chạm nhẹ lên mu bàn tay hắn. “Hạ Trường Uyên, nghe tôi nói. Tôi và con đều sẽ bình an. Cậu không được đứng ngoài tự dọa mình đến mất kiểm soát.”

“Tôi sẽ không mất kiểm soát.” Hắn lập tức nói. “Tôi đã dùng miếng ổn định Alpha, bác sĩ Triệu cũng kiểm tra rồi. Tôi sẽ ở ngoài, cung cấp pheromone theo đúng mức, chờ anh và con ra.”

“Còn nữa.”

“Ừm?”

“Nếu bé con khóc, cậu dỗ trước.” Thẩm Từ Du nói, hơi thở chậm lại giữa cơn đau. “Tôi mệt, chưa chắc có sức mắng con.”

Hạ Trường Uyên đỏ mắt cười. “Được. Tôi dỗ con trước, rồi dỗ anh.”

Thẩm Từ Du được đẩy vào phòng sinh. Cánh cửa khép lại trước mặt Hạ Trường Uyên, hắn đứng bên ngoài rất lâu không động. Trợ lý Tống, Kỷ Nam, Đường Việt và bác sĩ phụ trách pheromone đều ở khu chờ. Không ai nói quá nhiều. Hạ Trường Uyên ngồi xuống ghế, hai tay đan vào nhau, miếng ổn định Alpha sau gáy tỏa ra cảm giác lạnh nhẹ, giúp hắn không vì ký ức không ai biết mà để pheromone dao động.

Trong những giờ chờ đợi, hắn nhớ đến rất nhiều điều. Nhớ đêm ở Huyền Dạ, nhớ bữa sáng đầu tiên trong biệt thự, nhớ kỳ phát tình của Thẩm Từ Du, nhớ dấu đánh dấu tạm thời rồi đánh dấu vĩnh viễn dưới hoa bạch trà, nhớ lần đầu nghe tim thai nhỏ bé trên máy kiểm tra. Hắn cũng nhớ một đứa trẻ ở đời trước không kịp chào đời, nhưng lần này ký ức ấy không còn kéo hắn xuống bùn lầy. Bởi phía sau cánh cửa kia, Thẩm Từ Du đang sống, bé con đang cố gắng đến thế giới này, còn hắn có thể ở đây chờ, cầu nguyện và cung cấp pheromone cho họ.

Bác sĩ phụ trách ra hiệu. “Cậu Hạ, bây giờ cần pheromone ổn định mức thấp.”

Hạ Trường Uyên lập tức gật đầu. Hắn đứng vào vị trí chuyên dụng, để hệ thống dẫn pheromone đã lọc truyền một phần mùi gỗ tuyết tùng dịu nhẹ vào phòng sinh theo thông số bác sĩ đặt sẵn. Không phải áp chế, không phải chiếm hữu, chỉ là một dòng ấm áp rất ổn định, xuyên qua đánh dấu vĩnh viễn đến bên Thẩm Từ Du. Phía sau cánh cửa, Thẩm Từ Du đang giữa cơn đau cũng cảm nhận được mùi hương quen thuộc ấy, bạch trà trong cơ thể y nhẹ nhàng đáp lại, như một chiếc neo giữ y vững vàng.

Đến gần chiều, tiếng khóc đầu tiên của bé con vang lên. Hạ Trường Uyên đứng bật dậy, nhưng không xông về phía cửa, chỉ nhìn chằm chằm đèn báo trên cửa phòng sinh. Bác sĩ Triệu bước ra trước, tháo khẩu trang, trên mặt là nụ cười mệt nhưng nhẹ nhõm. “Bình an. Tiên sinh ổn, bé con cũng ổn. Là nam Omega, hai cân chín, chỉ số tuyến thể rất khỏe.”

Hạ Trường Uyên mở miệng, nhưng không phát ra tiếng ngay. Một lúc sau, hắn mới khàn giọng hỏi: “Từ Du đâu? Anh ấy thế nào?”

“Tiên sinh hơi mệt, nhưng không có nguy hiểm.” Bác sĩ Triệu nói. “Cậu có thể vào thăm sau khi chúng tôi xử lý xong. Nhớ kiểm soát pheromone, đừng khóc đến mức làm bé con cũng khóc theo.”

Hạ Trường Uyên gật đầu rất mạnh, mắt đỏ đến mức trợ lý Tống phải đưa khăn giấy cho hắn. Khi được vào phòng hồi sức riêng, Thẩm Từ Du đã nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt nhưng tỉnh. Bên cạnh y là chiếc nôi nhỏ trong suốt, trong đó có một bé con đỏ hồng, nhỏ đến mức khiến Hạ Trường Uyên gần như không dám thở mạnh. Bé con đang ngủ, nắm tay bé xíu đặt cạnh mặt, trên người có mùi sữa non rất nhạt hòa với bạch trà mềm và một chút gỗ tuyết tùng ấm.

Hạ Trường Uyên đi đến bên giường trước, cúi xuống hôn lên trán Thẩm Từ Du. “Từ Du, vất vả rồi.”

Thẩm Từ Du mệt đến mức giọng rất nhẹ. “Con khóc to không?”

“To.” Hạ Trường Uyên nắm tay y, cố cười nhưng mắt vẫn đỏ. “Rất khỏe.”

“Là nam Omega?”

“Ừm. Bác sĩ nói tuyến thể rất khỏe.”

Thẩm Từ Du nhìn chiếc nôi, ánh mắt mềm đến mức gần như tan ra. “Bế con cho tôi nhìn.”

Hạ Trường Uyên cứng người. “Tôi?”

“Không thì gọi bác sĩ vào bế?”

Hắn lập tức lắc đầu. Trước khi sinh, hắn đã học cách bế trẻ sơ sinh không biết bao nhiêu lần bằng búp bê mô phỏng, nhưng khi thật sự đối mặt với Hạ Tinh Bạch nhỏ xíu, tay hắn vẫn căng đến mức như sợ chỉ cần sai một chút sẽ làm con đau. Hộ lý bên cạnh hướng dẫn hắn lần nữa, hắn mới cẩn thận bế bé con lên, động tác vụng về mà dịu dàng. Bé con bị động tĩnh làm tỉnh, miệng nhỏ mấp máy, đôi mắt chưa mở hẳn, sau đó rất nhanh lại yên vì pheromone gỗ tuyết tùng quen thuộc.

Hạ Trường Uyên bế con đến bên Thẩm Từ Du. “Tinh Bạch, đây là a cha con.”

Thẩm Từ Du nhìn gương mặt nhỏ bé của con, rất lâu không nói. Bé con quá nhỏ, chưa nhìn ra giống ai, nhưng mùi pheromone non nớt lại rõ ràng có dấu vết của cả hai. Y đưa tay chạm rất nhẹ lên má con, cảm giác mềm mại ấy khiến trái tim y như bị một thứ gì đó lấp đầy. “Hạ Tinh Bạch.”

Bé con khẽ động một cái.

Hạ Trường Uyên lập tức thấp giọng: “Con nghe a cha gọi rồi sao?”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu đừng tự diễn giải quá nhiều.”

“Có lẽ thật sự nghe.”

“Con mới sinh.”

“Nhưng con rất thông minh.”

Thẩm Từ Du mệt đến mức không còn sức phản bác, chỉ nhắm mắt cười rất nhẹ. Hạ Trường Uyên đặt bé con trở lại nôi theo hướng dẫn, sau đó ngồi xuống bên giường, nắm tay y bằng cả hai tay. Bạch trà sau sinh rất nhạt, có chút mệt, nhưng vẫn bình an. Gỗ tuyết tùng của hắn dịu dàng bao lấy y và chiếc nôi nhỏ, không có chút áp chế nào, chỉ giống một mái nhà mới dựng xong, chắn gió cho hai người quan trọng nhất đời hắn.

“Từ Du.” Hắn khàn giọng.

“Ừm?”

“Cảm ơn anh.” Hạ Trường Uyên cúi đầu, hôn lên mu bàn tay y. “Cảm ơn anh và con đã bình an.”

Thẩm Từ Du mở mắt nhìn hắn. “Khóc rồi?”

“Chưa.” Hắn đáp rất nhỏ.

“Vậy đừng nhịn nữa.” Y mệt mỏi nói. “Hôm nay cho phép.”

Hạ Trường Uyên cúi đầu, cuối cùng vẫn rơi nước mắt. Hắn không khóc thành tiếng, chỉ nắm tay Thẩm Từ Du thật chặt, vai run rất nhẹ. Thẩm Từ Du nhìn hắn, không hỏi vì sao một Alpha cấp S lại khóc trước giường sinh, cũng không trêu hắn. Y biết có những giọt nước mắt không chỉ dành cho hiện tại, mà còn dành cho những tiếc nuối đã được bù đắp, những đêm mưa đã qua, những lời xin lỗi cuối cùng không cần nói nữa vì hiện tại đã đủ tốt.

Ba ngày sau, Thẩm Từ Du và Hạ Tinh Bạch được đưa về trang viên ven hồ. Phòng trẻ em mà Hạ Trường Uyên chuẩn bị một năm rưỡi cuối cùng có chủ nhân. Chiếc nôi gỗ đặt cạnh cửa sổ được lót chăn mềm, bên ngoài là lối bạch trà trắng muốt. Bé con ngủ rất ngoan, chỉ khi đói hoặc không cảm nhận được pheromone quen thuộc mới nhăn mặt khóc. Mỗi lần như vậy, Hạ Trường Uyên đều là người tỉnh đầu tiên, vừa bế con vừa thấp giọng dỗ: “Tinh Bạch ngoan, đừng làm a cha con tỉnh. Ba ở đây.”

Nhưng Thẩm Từ Du thường vẫn tỉnh. Y nằm trên giường nhìn Alpha cao lớn vụng về bế bé con nhỏ xíu đi qua đi lại trong phòng, bỗng cảm thấy cuộc đời thật kỳ lạ. Năm đó y từng nghĩ mình không cần ai, cũng không thể tưởng tượng sẽ có một ngày mình nằm trong căn phòng ngập mùi bạch trà và gỗ tuyết tùng, nghe bạn đời dỗ con trai của họ bằng giọng dịu dàng đến mức gần như không giống Alpha cấp S. Bé con trong lòng Hạ Trường Uyên khóc vài tiếng rồi yên lại, mùi sữa non ngọt mềm lan ra rất nhạt.

“Hạ Trường Uyên.” Thẩm Từ Du gọi.

Hắn lập tức quay đầu. “Con làm anh tỉnh sao?”

“Không.” Y chống người ngồi dậy một chút. “Bế con lại đây.”

Hạ Trường Uyên ôm bé đến bên giường. Thẩm Từ Du đưa tay chạm lên bàn tay nhỏ của con, bé con vô thức nắm lấy ngón tay y. Cái nắm yếu ớt đến mức gần như không có lực, nhưng lại khiến cả hai người lớn yên lặng thật lâu. Hạ Trường Uyên ngồi bên cạnh, một tay ôm con, một tay vòng qua vai Thẩm Từ Du. Ba người tựa vào nhau dưới ánh đèn ngủ dịu nhẹ, ngoài cửa sổ là hoa bạch trà lặng lẽ nở trong đêm.

Thẩm Từ Du thấp giọng nói: “Sau này phải dạy con thật tốt.”

Hạ Trường Uyên gật đầu. “Ừm. Dạy con biết mình được yêu.”

“Dạy con không được dùng pheromone làm nũng quá mức.”

“Nếu con giống anh, chắc sẽ rất biết dùng ánh mắt làm người khác mềm lòng.”

Thẩm Từ Du liếc hắn. “Ý cậu là tôi hay làm nũng?”

“Không.” Hạ Trường Uyên lập tức sửa lời. “Là tôi tự nguyện mềm lòng.”

Thẩm Từ Du hài lòng. Bé con trong lòng họ khẽ cử động, như không hiểu hai người lớn đang nói gì, chỉ bản năng rúc vào nơi có mùi pheromone quen thuộc nhất. Hạ Trường Uyên cúi đầu hôn nhẹ lên trán con, rồi hôn lên trán Thẩm Từ Du. Động tác ấy giống nhau, đều dịu dàng, đều cẩn thận, đều chứa đựng tình yêu đã được hắn nâng niu qua hai đời.

Rất lâu sau, Thẩm Từ Du bỗng hỏi: “Hạ Trường Uyên, bây giờ cậu còn thấy không chân thật không?”

Hạ Trường Uyên nhìn bạn đời trong lòng, nhìn bé con nhỏ bé đang ngủ say, rồi nhìn chiếc nhẫn trên tay họ dưới ánh đèn. Hắn từng thấy tất cả những điều này xa đến mức không dám mơ, nhưng hiện tại bàn tay Thẩm Từ Du ấm, hơi thở của con nhẹ nhàng, hương bạch trà, gỗ tuyết tùng và sữa non cùng hòa vào nhau trong căn phòng nhỏ. Không có gì lạnh lẽo, không có gì biến mất, cũng không còn tiếng mưa rơi trên bia mộ trong ký ức.

“Không nữa.” Hắn nói rất nhẹ. “Bây giờ rất thật.”

Thẩm Từ Du tựa vào vai hắn, khóe môi hơi cong. “Vậy nhớ kỹ.”

“Nhớ kỹ cái gì?”

“Nhớ kỹ đây là nhà của chúng ta.”

Hạ Trường Uyên ôm y và con chặt hơn một chút, giọng thấp mà ấm: “Ừm. Nhà của chúng ta.”

Ngoài trang viên, hoa bạch trà nở đầy lối đi dưới ánh trăng. Trong căn phòng ấm áp, Hạ Tinh Bạch ngủ giữa pheromone của hai người cha, bình an như một lời chúc phúc đến muộn nhưng trọn vẹn. Hạ Trường Uyên cúi đầu nhìn gia đình của mình, cuối cùng cũng có thể mỉm cười với quá khứ. Lần này, người hắn yêu không còn cô độc, đứa trẻ của họ đã bình an chào đời, còn hắn thật sự có cả một đời để yêu thương, bù đắp và cùng họ đi tiếp.

(Hết phiên ngoại 2)

← Trước

Bình luận 💬 0