Chương 10: Người Đứng Sau
Sáng hôm sau, Tần Dĩ Ninh tỉnh dậy đã thấy Cố Thừa An ngồi bên mép giường. Hắn mặc áo sơ mi đen, cổ áo chưa cài hết, điện thoại đặt úp trong lòng bàn tay, ánh mắt trầm hơn mọi ngày. Tần Dĩ Ninh vừa nhìn đã biết có chuyện chưa kết thúc, cơn buồn ngủ còn sót lại lập tức tan đi hơn phân nửa. Y ngồi dậy, chưa kịp hỏi thì Cố Thừa An đã kéo chăn lên che vai y, động tác vẫn dịu dàng như thường lệ, nhưng sự im lặng giữa hai người lại khiến lòng y hơi nặng xuống.
“Có tin mới phải không?” Tần Dĩ Ninh hỏi.
Cố Thừa An nhìn y, không giấu: “Từ Mạn thừa nhận liên hệ studio, nhưng bà ta nói trước đó có người gửi gợi ý cho bà ta. Người đó dùng cùng hộp thư mã hóa với tập tin ‘Người đến sau’.”
Tần Dĩ Ninh im lặng vài giây. “Nghĩa là Từ Mạn không phải người đứng sau cùng.”
“Có thể bà ta chỉ là người bị lợi dụng.” Cố Thừa An nói. “Bà ta có động cơ, có sẵn oán khí với chúng ta, nên người kia chỉ cần đẩy nhẹ một cái, bà ta sẽ tự làm phần việc dễ bị bắt nhất.”
Tần Dĩ Ninh dựa lưng vào đầu giường, hàng mi rũ xuống che đi suy nghĩ trong mắt. Chuyện này nếu chỉ dừng ở Từ Mạn, logic rất rõ ràng: chi thứ hai bất mãn, muốn dùng Bạch Du và ảnh cũ làm lung lay cuộc hôn nhân Cố Tần, từ đó ảnh hưởng vị trí của Cố Thừa An trong dự án. Nhưng nếu sau lưng còn một người khác, mọi thứ lập tức phức tạp hơn. Người đó biết Từ Mạn có thể bị kích động, biết Lục Nghiêu giữ ảnh cũ, biết Bạch Du vừa về nước là thời điểm tốt nhất để tung chuyện, thậm chí còn hiểu điểm yếu tâm lý của y trong cuộc hôn nhân này.
“Người này hiểu rất rõ chúng ta.” Tần Dĩ Ninh nói chậm rãi. “Hiểu cả Cố gia, Tần gia, Bạch Du, Lục Nghiêu, và biết em từng xuất hiện ở buổi tiệc Lâm gia năm đó.”
Cố Thừa An gật đầu. “Đúng.”
“Vậy phạm vi không rộng.” Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn hắn. “Người đó hoặc là khách mời năm đó, hoặc là người tiếp cận được tư liệu của buổi tiệc. Đồng thời hiện tại vẫn còn liên hệ với Cố gia hoặc giới truyền thông, nếu không sẽ không biết Từ Mạn đang muốn tìm cơ hội.”
“Trợ lý Chu đang tra theo hướng đó.” Cố Thừa An nói. “Tần Dĩ Chu cũng đã gửi danh sách khách mời năm đó. Có một cái tên trùng với cả hai phía.”
“Ai?”
“Hạ Sâm.” Cố Thừa An đáp. “Năm đó là cố vấn truyền thông của buổi tiệc Lâm gia. Hiện tại đang làm tư vấn hình ảnh độc lập, từng nhận việc cho chi thứ hai Cố gia, cũng từng hợp tác ngắn với Lục Nghiêu trong một triển lãm ảnh ba năm trước.”
Tần Dĩ Ninh nhíu mày. “Em không nhớ người này.”
“Em không cần nhớ.” Cố Thừa An cầm điện thoại lên, mở hồ sơ rồi đưa cho y. “Nhưng hắn nhớ em.”
Tần Dĩ Ninh nhận điện thoại. Trên màn hình là ảnh một người đàn ông ngoài ba mươi, diện mạo sạch sẽ, ánh mắt sắc, bên dưới là bản tóm tắt quan hệ công việc. Hạ Sâm từng làm trong mảng truyền thông sự kiện, sau đó chuyển sang xử lý khủng hoảng hình ảnh cho vài gia tộc và công ty tư nhân. Điều đáng chú ý là ba tháng trước hắn từng tiếp xúc với một đối tác cạnh tranh của dự án cảng thông minh, chính là tập đoàn Hằng Việt, đơn vị từng thua Tần thị trong vòng đấu thầu giai đoạn đầu.
“Không chỉ là chuyện tình cảm.” Tần Dĩ Ninh lập tức hiểu ra. “Nếu cuộc hôn nhân Cố Tần bị nghi ngờ, dự án hợp tác cũng sẽ bị ảnh hưởng. Hằng Việt có thể nhân cơ hội gây sức ép ở vòng ký giai đoạn hai.”
“Ừm.” Cố Thừa An nói. “Từ Mạn muốn giành quyền trong Cố gia, Lục Nghiêu muốn bảo vệ Bạch Du theo cách cực đoan, còn Hạ Sâm có thể nhận tiền từ người ngoài để dùng cả hai làm quân cờ. Mục tiêu cuối cùng không chỉ là làm em đau, mà là khiến liên minh Cố Tần xuất hiện vết nứt.”
Tần Dĩ Ninh trả điện thoại lại cho hắn. “Vậy chúng ta không thể chỉ xử lý bằng tuyên bố tình cảm nữa.”
“Không.” Cố Thừa An nhìn y. “Lần này phải xử lý như một vụ tấn công thương nghiệp.”
Tần Dĩ Ninh gật đầu rất nhanh. “Gọi anh cả đến Nam Sơn đi. Nếu ba bên cùng điều tra, tốt nhất đừng chia nhỏ thông tin. Anh cũng gọi Bạch Du, vì Hạ Sâm từng hợp tác với Lục Nghiêu, có thể Bạch Du biết vài chi tiết. Nhưng không nên để anh ấy đến đây nếu chưa cần thiết, tránh lại bị người khác chụp ảnh dẫn dắt.”
Cố Thừa An nhìn y, ánh mắt dịu xuống rất nhẹ. “Em đang sắp xếp rất rõ.”
“Em bị kéo vào chuyện này, không có nghĩa em chỉ có thể ngồi khóc.” Tần Dĩ Ninh kéo chăn xuống, xuống giường đi rửa mặt. “Thừa An, nếu có người thật sự muốn dùng em để đánh vào dự án, vậy họ chọn sai người rồi.”
Cố Thừa An nhìn bóng lưng y, khóe môi khẽ động. “Ừm, họ chọn sai người rồi.”
Một tiếng sau, Tần Dĩ Chu đến biệt thự Nam Sơn. Anh vừa bước vào đã thấy Tần Dĩ Ninh ngồi ở bàn ăn, trước mặt là bát cháo mới ăn được một nửa, còn Cố Thừa An ngồi bên cạnh giám sát bằng ánh mắt rất rõ ràng. Không khí trong nhà không giống nơi vừa trải qua một đêm sóng gió, mà giống một buổi họp nhỏ chuẩn bị bắt đầu sau bữa sáng. Tần Dĩ Chu kéo ghế ngồi xuống, nhìn em trai một lượt rồi hỏi thẳng.
“Ngủ được không?”
Tần Dĩ Ninh đáp: “Cũng được.”
Tần Dĩ Chu nhìn sang Cố Thừa An. “Cậu trả lời.”
Cố Thừa An nói: “Ngủ được hơn bốn tiếng. Nửa đêm không tỉnh. Sáng dậy tinh thần tạm ổn, nhưng ăn hơi ít.”
Tần Dĩ Ninh nghẹn một chút. “Anh à, em không phải bệnh nhân.”
Tần Dĩ Chu lạnh nhạt đáp: “Mấy ngày nay sắc mặt em không khác bệnh nhân lắm.”
Cố Thừa An đặt thêm một phần trứng hấp vào bát y. “Ăn thêm một chút rồi họp.”
Tần Dĩ Ninh nhìn hai người một trái một phải, cuối cùng chỉ có thể cầm thìa lên. “Hai người bây giờ phối hợp rất ăn ý trong chuyện quản em.”
“Vì em không biết tự quản.” Tần Dĩ Chu nói.
“Vì tôi học từ anh ấy.” Cố Thừa An đáp.
Tần Dĩ Chu liếc hắn một cái. “Đừng đổ cho tôi.”
Tần Dĩ Ninh bật cười, sự căng thẳng từ sáng cuối cùng dịu đi vài phần. Sau bữa sáng, ba người chuyển sang phòng làm việc tầng hai. Trợ lý Chu tham gia qua cuộc gọi video, phía Tần Dĩ Chu cũng có luật sư và trưởng bộ phận an ninh thông tin kết nối từ xa. Cố Thừa An mở hồ sơ Hạ Sâm, từng mối liên hệ được kéo ra thành một sơ đồ rõ ràng: Lâm gia năm đó, studio truyền thông hiện tại, chi thứ hai Cố gia, Lục Nghiêu, và tập đoàn Hằng Việt.
Trợ lý Chu nói: “Cố tổng, chúng tôi đã xác nhận Hạ Sâm là người đăng nhập hộp thư mã hóa tại máy tính công cộng gần khu nhà cũ Lâm gia. Camera cửa hàng bên cạnh ghi được hình ảnh gần đúng thời điểm. Chưa đủ làm chứng cứ pháp lý tuyệt đối, nhưng đủ để tiếp tục ép sâu.”
Tần Dĩ Chu hỏi: “Dòng tiền thì sao?”
Trưởng bộ phận an ninh của Tần thị đáp: “Hằng Việt không chuyển tiền trực tiếp. Nhưng một công ty tư vấn dưới tên người thân của phó tổng Hằng Việt đã thanh toán cho Hạ Sâm ba khoản trong hai tháng qua, danh nghĩa là tư vấn thương hiệu. Số tiền không bất thường nếu nhìn riêng, nhưng thời điểm trùng với lúc Từ Mạn bắt đầu tiếp xúc studio.”
Cố Thừa An nhìn tài liệu, giọng lạnh xuống: “Họ muốn dùng chuyện đời tư tạo nghi ngờ về sự ổn định của hai nhà trước khi ký giai đoạn hai.”
Tần Dĩ Ninh nói: “Nếu vậy, họ không nhất thiết cần dư luận nổ lớn. Chỉ cần khiến vài cổ đông hoặc đối tác nghi ngờ rằng Cố Tần có mâu thuẫn, điều khoản ký kết sẽ bị kéo dài. Hằng Việt có thể chen lại bằng đề xuất bổ sung.”
Tần Dĩ Chu gật đầu. “Đúng. Cho nên hôm nay phải làm hai việc cùng lúc. Một là khóa nguồn tin Hạ Sâm. Hai là đẩy nhanh việc ký biên bản xác nhận giai đoạn hai, để bên ngoài biết hợp tác Cố Tần không hề lung lay.”
Cố Thừa An nhìn Tần Dĩ Ninh. “Em chịu được lịch chiều nay không?”
Tần Dĩ Ninh hiểu ý hắn. “Anh muốn tổ chức họp ba bên hôm nay?”
“Ừm. Cố thị, Tần thị và bên quản lý cảng.” Cố Thừa An nói. “Không cần ký chính thức ngay, nhưng có thể công bố tiến độ. Đây là cách phản kích tốt nhất.”
Tần Dĩ Ninh suy nghĩ vài giây rồi đáp: “Em làm được. Nhưng nếu tổ chức họp, em phải có mặt với tư cách người phụ trách Tần thị. Anh không được vì lo em mệt mà để anh cả thay em.”
Cố Thừa An nhìn y. “Tôi chưa nói muốn thay.”
Tần Dĩ Ninh nhướng mày nhẹ. “Nhưng anh có nghĩ.”
Cố Thừa An im lặng một giây.
Tần Dĩ Chu cười lạnh. “Bị đoán trúng rồi?”
Cố Thừa An thừa nhận rất nhanh: “Có nghĩ, nhưng tôi sẽ không làm vậy. Dĩ Ninh nói đúng, em ấy phải có mặt.”
Tần Dĩ Ninh hài lòng gật đầu. “Vậy em chuẩn bị tài liệu.”
Cuộc họp nhanh chóng đi vào chi tiết. Đối với Hạ Sâm, họ thống nhất không lập tức đánh động mà để luật sư gửi thư cảnh báo đến studio và các tài khoản đã nhận tập tin trước, đồng thời âm thầm thu thập thêm chứng cứ dòng tiền từ Hằng Việt. Đối với Từ Mạn, Cố Hoằng Viễn sẽ xử lý nội bộ bằng việc buộc chi thứ hai ký cam kết không can thiệp truyền thông liên quan đến Cố Thừa An và Tần Dĩ Ninh, nếu vi phạm sẽ bị cắt quyền lợi phụ thuộc trong một năm. Đối với dự án, chiều nay Cố thị và Tần thị sẽ cùng bên quản lý cảng tổ chức buổi họp kín, sau đó đưa tin chính thức về tiến độ hợp tác ổn định.
Bạch Du gọi đến giữa cuộc họp. Cố Thừa An nhìn Tần Dĩ Ninh trước, thấy y gật đầu mới mở loa. Giọng Bạch Du vang lên rõ ràng, không vòng vo: “Tôi vừa hỏi Lục Nghiêu. Anh ấy thừa nhận Hạ Sâm từng hỏi xin ảnh cũ từ kho tư liệu triển lãm ba năm trước, nhưng khi đó Hạ Sâm nói muốn làm bài hồi tưởng về nhóm nghệ thuật thời đại học nên Lục Nghiêu không nghi ngờ. Tấm ảnh của Dĩ Ninh có thể bị sao ra từ ổ cứng cũ của anh ấy trước khi anh ấy gửi cho studio.”
Tần Dĩ Ninh hỏi: “Lục Nghiêu có biết Hạ Sâm muốn dùng ảnh làm gì không?”
“Anh ấy nói không biết.” Bạch Du đáp. “Tôi tin phần này là thật. Lục Nghiêu cực đoan, nhưng nếu muốn tung ảnh, anh ấy đã không yêu cầu studio giữ lại. Hạ Sâm lợi dụng việc anh ấy có thành kiến với cuộc hôn nhân của hai người để che hướng điều tra.”
Tần Dĩ Chu lạnh nhạt nói: “Bị lợi dụng không có nghĩa là vô tội.”
“Tôi đồng ý.” Bạch Du đáp thẳng. “Anh ấy đã ký cam kết bổ sung và giao toàn bộ ổ cứng cũ cho luật sư kiểm tra. Nếu còn bản sao, anh ấy chịu trách nhiệm.”
Cố Thừa An hỏi: “Hạ Sâm và cậu có quan hệ gì?”
“Gặp vài lần.” Bạch Du nói. “Anh ta từng muốn làm cố vấn truyền thông cho trung tâm nghệ thuật của tôi sau khi về nước, nhưng tôi chưa đồng ý. Lúc đó tôi chỉ thấy anh ta quá nhiệt tình với việc xây dựng câu chuyện ‘nghệ sĩ trở về sau nhiều năm’, bây giờ nghĩ lại, có lẽ anh ta muốn dùng tôi làm điểm vào từ đầu.”
Tần Dĩ Ninh nói: “Anh nên cẩn thận. Nếu Hạ Sâm thất bại ở phía chúng tôi, anh ta có thể quay sang đẩy trách nhiệm cho anh hoặc Lục Nghiêu.”
Bạch Du yên lặng một thoáng rồi cười nhẹ: “Dĩ Ninh, cậu còn nhắc tôi cẩn thận à?”
“Anh cũng bị lợi dụng.” Tần Dĩ Ninh đáp. “Chuyện nào ra chuyện đó.”
Bạch Du thở ra, giọng dịu hơn: “Cảm ơn. Tôi sẽ để luật sư theo sát. Nếu cần tôi ra mặt làm chứng về Hạ Sâm, cứ nói.”
Sau khi cúp máy, Tần Dĩ Chu nhìn Tần Dĩ Ninh. “Em thật sự không ghét Bạch Du nữa?”
Tần Dĩ Ninh suy nghĩ rồi nói: “Vẫn hơi ghen.”
Cố Thừa An lập tức nhìn y.
Tần Dĩ Ninh quay sang cười với hắn. “Nhưng ghen là chuyện của em và anh. Bạch Du không sai trong chuyện này, em không muốn giận lây.”
Cố Thừa An nắm tay y dưới bàn. “Tối về tôi dỗ.”
Tần Dĩ Chu lập tức cau mày. “Hai người chú ý trường hợp.”
Tần Dĩ Ninh đỏ tai, còn Cố Thừa An chỉ bình thản đáp: “Xin lỗi.”
Buổi họp kết thúc gần trưa. Tần Dĩ Ninh vốn định về Tần thị chuẩn bị tài liệu chiều, nhưng Cố Thừa An đề nghị để tài xế đưa thẳng y đến văn phòng Cố thị, hai bên cùng sửa bản thuyết trình để tiết kiệm thời gian. Tần Dĩ Ninh đồng ý, Tần Dĩ Chu cũng đi cùng. Vì vậy, đến đầu giờ chiều, phòng họp tầng cao nhất Cố thị xuất hiện một cảnh hiếm thấy: Cố Thừa An ngồi ở đầu bàn, Tần Dĩ Ninh bên trái, Tần Dĩ Chu bên phải, ba người cùng xem từng điều khoản tiến độ dự án, thỉnh thoảng tranh luận đến mức trợ lý hai bên đứng ngoài cũng căng thẳng theo.
“Điều khoản chia sẻ dữ liệu vận hành không thể viết mơ hồ như thế này.” Tần Dĩ Ninh chỉ vào trang thứ sáu. “Nếu sau này có tranh chấp, bên quản lý cảng sẽ dùng đúng câu này để kéo dài phê duyệt.”
Cố Thừa An nhìn qua. “Tôi đồng ý sửa, nhưng không thể bỏ hoàn toàn quyền truy cập giám sát của họ. Đây là yêu cầu pháp lý.”
“Em không nói bỏ.” Tần Dĩ Ninh kéo tài liệu về phía hắn. “Em muốn thêm giới hạn thời gian và phạm vi sử dụng. Anh nhìn chỗ này, nếu sửa thành ‘trong phạm vi dữ liệu vận hành trực tiếp liên quan đến an toàn cảng’, quyền của họ vẫn đủ, nhưng không mở rộng sang dữ liệu thương mại.”
Tần Dĩ Chu gật đầu. “Dĩ Ninh nói đúng. Câu này phải sửa.”
Cố Thừa An cầm bút ghi chú. “Được.”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn. “Anh không phản bác nữa à?”
Cố Thừa An ngẩng đầu. “Em nói đúng, vì sao tôi phải phản bác?”
Tần Dĩ Chu ở bên cạnh lạnh nhạt nói: “Trước đây cậu phản bác rất nhanh.”
“Trước đây chưa cưới người phụ trách Tần thị.” Cố Thừa An đáp.
Tần Dĩ Ninh lập tức ho nhẹ. “Đang họp.”
Cố Thừa An nhìn y. “Tôi đang nói sự thật công việc.”
Tần Dĩ Chu đặt bút xuống. “Cố Thừa An, nếu cậu còn dùng giọng này trêu em tôi trong phòng họp, tôi sẽ đổi chỗ với nó.”
Tần Dĩ Ninh không nhịn được cười. Một buổi họp vốn nhằm phản kích âm mưu bên ngoài, nhờ mấy câu đối thoại này mà bớt căng thẳng hơn nhiều. Nhưng khi thật sự bước vào cuộc họp với bên quản lý cảng lúc ba giờ chiều, cả ba đều lập tức trở lại trạng thái chuyên nghiệp. Cố Thừa An trình bày phần chiến lược vốn và tiến độ đầu tư, Tần Dĩ Ninh phụ trách dữ liệu vận hành cùng phương án kiểm soát rủi ro, Tần Dĩ Chu bổ sung phần cam kết từ Tần thị. Mọi nội dung đều rõ ràng, chặt chẽ, không hề có dấu hiệu hai nhà bị ảnh hưởng bởi lời đồn như bên ngoài suy đoán.
Khi đại diện quản lý cảng hỏi thẳng về tin đồn gần đây, Cố Thừa An không né tránh. Hắn đặt tài liệu xuống, giọng bình tĩnh: “Chuyện đời tư của tôi và bạn đời đã được xử lý bằng tuyên bố chính thức. Những thông tin bị cắt ghép hiện tại đang được luật sư truy trách nhiệm. Tôi có thể khẳng định việc đó không ảnh hưởng đến hợp tác Cố Tần, cũng không ảnh hưởng đến tiến độ dự án.”
Đại diện kia nhìn sang Tần Dĩ Ninh. “Tần tổng nhỏ cũng cùng quan điểm?”
Tần Dĩ Ninh mỉm cười, giọng ôn hòa mà vững vàng: “Tôi không chỉ cùng quan điểm với Cố tổng với tư cách bạn đời, mà còn cùng quan điểm với anh ấy với tư cách người phụ trách dự án của Tần thị. Nếu bên quản lý cảng còn lo ngại, chúng tôi có thể dùng tiến độ thực tế và điều khoản hôm nay để chứng minh. Chuyện riêng bị người ngoài lợi dụng không nên trở thành lý do trì hoãn một dự án có giá trị công cộng và thương mại rõ ràng.”
Tần Dĩ Chu tiếp lời ngay: “Tần thị đã chuẩn bị phụ lục điều khoản mới. Nếu quý bên không có ý kiến về giới hạn dữ liệu vận hành, chúng ta có thể xác nhận nguyên tắc ngay hôm nay.”
Đại diện quản lý cảng trao đổi với nhóm của mình vài phút, cuối cùng đồng ý ký biên bản xác nhận nguyên tắc giai đoạn hai. Tin tức được công bố ngay sau cuộc họp: Cố thị, Tần thị và bên quản lý cảng đã hoàn tất thống nhất điều khoản cốt lõi, dự án cảng thông minh bước vào giai đoạn ký kết chính thức. Bản tin không nhắc một chữ đến lời đồn, nhưng hiệu quả còn mạnh hơn mọi lời thanh minh. Nếu cuộc hôn nhân Cố Tần thật sự lung lay, hai nhà sẽ không thể cùng xuất hiện và đẩy dự án tiến thêm một bước nhanh đến vậy.
Hằng Việt phản ứng rất nhanh. Chưa đầy nửa giờ sau khi tin tức được công bố, bộ phận truyền thông của họ gửi lời chúc mừng xã giao. Nhưng phía Cố Thừa An đã nắm được dòng tiền qua công ty tư vấn, nên lời chúc ấy chỉ khiến mọi người trong phòng họp nhìn nhau với vẻ lạnh nhạt. Tần Dĩ Chu cầm điện thoại, cười nhạt một tiếng.
“Họ sợ rồi.”
Cố Thừa An nói: “Chưa đủ sợ.”
Tần Dĩ Ninh nhìn hai người. “Hai anh định làm gì?”
Tần Dĩ Chu đáp: “Đưa chứng cứ dòng tiền cho luật sư, trước mắt chưa công khai. Dùng nó buộc Hằng Việt rút khỏi việc thuê Hạ Sâm và cam kết không tiếp tục cạnh tranh không lành mạnh trong giai đoạn này.”
Cố Thừa An bổ sung: “Nếu họ không ký, chúng ta công khai theo đường thương mại, không kéo đời tư vào nữa. Họ muốn dùng chuyện tình cảm làm vũ khí, nhưng chúng ta sẽ kéo họ trở lại bàn kinh doanh.”
Tần Dĩ Ninh gật đầu. “Vậy hợp lý. Nhưng với Hạ Sâm thì sao? Người này chưa bị chặn hoàn toàn.”
“Đêm nay hẹn hắn.” Cố Thừa An nói. “Không cần vòng vo nữa.”
Tần Dĩ Ninh lập tức nhìn hắn. “Anh định tự gặp?”
“Có luật sư và trợ lý Chu đi cùng.”
“Em cũng đi.” Tần Dĩ Ninh nói.
“Không được.” Cố Thừa An gần như lập tức phản đối. “Hắn nhắm vào em, tôi không muốn em trực tiếp đối diện.”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, không tránh ánh mắt. “Chính vì hắn nhắm vào em nên em càng phải đi. Thừa An, sáng nay chúng ta vừa nói em không chỉ ngồi khóc. Nếu người đứng sau dùng câu chuyện của em làm vũ khí, ít nhất em có quyền nhìn tận mặt hắn và hỏi vì sao.”
Tần Dĩ Chu hiếm khi không lập tức phản đối. Anh nhìn em trai vài giây rồi nói: “Anh đi cùng.”
Cố Thừa An cau mày. “Anh cũng đồng ý?”
“Tôi không muốn Dĩ Ninh gặp nguy hiểm, nhưng tôi cũng không muốn em ấy mãi bị bảo vệ đến mức không được tự đứng ra.” Tần Dĩ Chu nói. “Chúng ta chọn nơi an toàn, có luật sư, có ghi âm, có bảo vệ. Hạ Sâm là cố vấn truyền thông, không phải kẻ liều mạng. Gặp được.”
Cố Thừa An nhìn Tần Dĩ Ninh rất lâu. Y cũng nhìn lại hắn, ánh mắt mềm nhưng không lùi. Cuối cùng hắn thở ra rất nhẹ, giọng thấp xuống: “Được. Nhưng em phải ngồi cạnh tôi, không được đi một mình.”
Tần Dĩ Ninh mỉm cười. “Em vốn cũng không định đi một mình.”
Cuộc gặp Hạ Sâm được hẹn ở phòng họp nhỏ của một văn phòng luật sư trung lập. Khi Hạ Sâm bước vào, hắn vẫn giữ vẻ ngoài chỉnh tề, thậm chí còn mỉm cười lịch sự như thể chỉ đến dự một buổi tư vấn thông thường. Nhưng nụ cười ấy khựng lại khi thấy không chỉ Cố Thừa An mà cả Tần Dĩ Ninh và Tần Dĩ Chu đều có mặt. Phía sau họ là hai luật sư, trợ lý Chu và một chuyên viên an ninh thông tin đang mở sẵn máy ghi âm.
Hạ Sâm ngồi xuống, cười nói: “Cố tổng, Tần tổng, trận thế này hơi lớn. Tôi chỉ là một cố vấn truyền thông nhỏ, không biết có chuyện gì đáng để các vị cùng gặp tôi.”
Cố Thừa An đặt bản in chứng cứ lên bàn. “Hộp thư mã hóa, camera tại máy tính công cộng, dòng tiền từ công ty tư vấn liên quan đến Hằng Việt, email gửi gợi ý cho Từ Mạn, và tập tin ‘Người đến sau’. Hạ Sâm, anh muốn tự nói hay để luật sư đọc từng phần?”
Nụ cười của Hạ Sâm nhạt đi một chút, nhưng hắn vẫn giữ bình tĩnh. “Tôi không hiểu Cố tổng đang nói gì. Làm truyền thông như chúng tôi thường xuyên tiếp xúc tư liệu cũ, có vài email qua lại cũng không lạ.”
Tần Dĩ Chu lạnh giọng: “Vậy anh thường xuyên dùng hộp thư mã hóa gửi ảnh riêng tư của em trai tôi cho studio sao?”
Hạ Sâm nhìn sang Tần Dĩ Ninh, ánh mắt dừng lại vài giây. “Tần tiên sinh, tôi nghĩ cậu hiểu lầm. Tôi không có ác ý với cậu.”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn rất bình tĩnh. “Không có ác ý mà đặt tiêu đề là ‘Người đến sau’?”
Hạ Sâm im lặng một thoáng.
Tần Dĩ Ninh tiếp tục: “Anh biết tôi từng thích Cố Thừa An từ buổi tiệc Lâm gia năm đó, nên anh chọn tấm ảnh ấy. Anh biết Bạch Du vừa về nước, nên anh chọn ảnh anh ấy đến Cố thị. Anh biết Từ Mạn bất mãn với tôi, nên anh gửi gợi ý cho bà ấy. Anh biết Lục Nghiêu có chấp niệm với Bạch Du, nên anh lợi dụng ảnh từ ổ cứng của anh ta. Từng bước đều tính đúng điểm yếu của người khác, vậy anh nói không có ác ý, anh nghĩ tôi nên tin sao?”
Hạ Sâm nhìn y, nụ cười biến mất hoàn toàn. “Tần tiên sinh thông minh hơn lời đồn.”
“Lời đồn nào?” Tần Dĩ Ninh hỏi. “Lời đồn tôi là bình hoa liên hôn, hay lời đồn tôi là người đến sau dùng tâm cơ bước vào Cố gia?”
Cố Thừa An nắm tay y dưới bàn, nhưng không ngắt lời. Hắn biết đây là điều Tần Dĩ Ninh muốn tự mình hỏi.
Hạ Sâm dựa lưng vào ghế, ánh mắt sắc hơn. “Tôi chỉ làm nghề kể chuyện. Một câu chuyện có đủ yếu tố thì tự nó sẽ lan truyền. Có người cũ, có người mới, có liên hôn, có yêu thầm, có lợi ích thương nghiệp. Tôi không tạo ra các người, tôi chỉ sắp xếp lại những gì vốn tồn tại.”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, giọng không nâng cao nhưng từng chữ rõ ràng: “Anh không kể chuyện. Anh cắt bỏ phần sự thật không phù hợp với mục đích của mình. Anh không nói Cố Thừa An và Bạch Du chưa từng yêu nhau. Anh không nói cuộc liên hôn là quyết định của cả hai nhà. Anh không nói tôi chưa từng tiếp cận hay phá hoại ai. Anh càng không nói Hằng Việt trả tiền cho anh để làm lung lay dự án. Anh chỉ muốn người khác nhìn thấy thứ anh muốn họ tin.”
Tần Dĩ Chu đặt một tập tài liệu khác xuống bàn. “Đây là chứng cứ dòng tiền. Nếu anh tiếp tục phủ nhận, chúng tôi sẽ chuyển thẳng sang kiện thương mại và xâm phạm danh dự. Hằng Việt có thể phủi tay, nhưng anh là người thực hiện trực tiếp.”
Luật sư của Hạ Sâm, người từ đầu vẫn im lặng, nghiêng người nói nhỏ vài câu với hắn. Hạ Sâm siết tay, vẻ bình tĩnh cuối cùng cũng rạn ra. Hắn nhìn Cố Thừa An, giọng thấp hơn: “Cố tổng, tôi có thể cung cấp bằng chứng Hằng Việt thuê tôi. Đổi lại, tôi muốn các anh không công khai tên tôi.”
Cố Thừa An lạnh nhạt đáp: “Không thể.”
Hạ Sâm biến sắc. “Tôi chỉ làm theo hợp đồng tư vấn. Hằng Việt mới là bên hưởng lợi.”
“Anh là người chọn ảnh của Dĩ Ninh.” Cố Thừa An nói. “Anh là người đặt tiêu đề ‘Người đến sau’. Anh là người gửi gợi ý cho Từ Mạn. Không công khai tên anh là chuyện không thể.”
Hạ Sâm quay sang Tần Dĩ Ninh. “Tần tiên sinh, nếu chuyện này làm lớn, quá khứ yêu thầm của cậu sẽ lại bị nhắc đến lần nữa. Cậu thật sự muốn như vậy sao?”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, bỗng cười rất nhẹ. “Anh nghĩ tôi vẫn sợ chuyện đó?”
Hạ Sâm im lặng.
“Tôi đã tự mình nói ra rồi.” Tần Dĩ Ninh nói. “Tôi từng thích Cố Thừa An rất lâu, không hại ai, không cướp ai, không cần xấu hổ. Anh dùng chuyện này uy hiếp tôi một lần đã không thành, lần thứ hai càng không thể.”
Cố Thừa An nghiêng đầu nhìn y, ánh mắt dịu xuống rõ ràng. Tần Dĩ Chu cũng không nói gì, nhưng vẻ mặt đã bớt lạnh hơn một chút.
Hạ Sâm cuối cùng cúi đầu. “Tôi có thể giao hợp đồng ẩn với Hằng Việt, bản ghi trao đổi và danh sách người nhận tập tin. Nhưng tôi muốn thời gian chuẩn bị.”
Tần Dĩ Chu cười lạnh. “Không có thời gian chuẩn bị cho anh xóa chứng cứ.”
Trợ lý Chu đẩy máy tính đến trước mặt Hạ Sâm. “Đăng nhập ngay bây giờ. Luật sư của anh có thể chứng kiến toàn bộ quá trình. Nếu anh hợp tác, chúng tôi sẽ ghi nhận thái độ trong hồ sơ kiện. Nếu không, chúng tôi lập tức báo cảnh sát về hành vi phát tán dữ liệu hình ảnh cá nhân và cạnh tranh không lành mạnh.”
Hạ Sâm nhìn những người trước mặt, cuối cùng hiểu mình không còn đường kéo dài. Hắn đăng nhập tài khoản lưu trữ trước mặt luật sư, giao ra chuỗi email với người của Hằng Việt, bản thảo kế hoạch truyền thông, danh sách tài khoản marketing được chuẩn bị sẵn, cùng bằng chứng cho thấy Hằng Việt muốn dùng lời đồn đời tư để đề nghị hoãn ký giai đoạn hai. Từng tài liệu hiện lên trên màn hình, mọi mắt xích cuối cùng được nối lại thành một đường rõ ràng.
Rời khỏi văn phòng luật sư đã gần mười giờ đêm. Tần Dĩ Ninh đứng trước cửa, gió đêm thổi qua khiến y hơi lạnh. Cố Thừa An lập tức khoác áo cho y, không nói lời trách móc dù sắc mặt hắn rõ ràng không vui vì y đã mệt cả ngày. Tần Dĩ Chu đứng bên cạnh nhìn cảnh này, lần đầu tiên không mắng Cố Thừa An chỉ biết quản người, mà chỉ hỏi Tần Dĩ Ninh có muốn về Tần gia nghỉ không.
Tần Dĩ Ninh lắc đầu. “Em về Nam Sơn.”
Tần Dĩ Chu nhìn y. “Chắc chứ?”
“Chắc.” Tần Dĩ Ninh nắm tay Cố Thừa An. “Nhà em ở đó mà.”
Cố Thừa An siết tay y rất nhẹ. Tần Dĩ Chu nhìn hai người, cuối cùng chỉ gật đầu. “Vậy về đi. Tối nay không được bàn công việc nữa. Cố Thừa An, cậu trông em ấy ngủ sớm.”
“Được.” Cố Thừa An đáp.
Tần Dĩ Ninh bất đắc dĩ: “Anh cả, em thật sự không phải trẻ con.”
“Trong mắt anh, em vẫn là đứa nhỏ năm đó giấu ảnh trong album rồi tưởng không ai biết.” Tần Dĩ Chu nói.
Tần Dĩ Ninh đỏ tai. “Anh đừng nhắc nữa.”
Cố Thừa An nhìn y. “Tôi thích nghe.”
Tần Dĩ Chu lập tức nhìn hắn. “Cậu im.”
Cố Thừa An im lặng rất nghe lời, còn Tần Dĩ Ninh thì không nhịn được cười. Sau cả ngày căng thẳng, tiếng cười này nhẹ đến mức gần như bị gió đêm cuốn đi, nhưng đủ khiến sắc mặt của hai người bên cạnh dịu xuống. Ít nhất đến lúc này, người đứng sau đã bị kéo ra ánh sáng, mục tiêu thật sự cũng được xác định. Sóng gió chưa hoàn toàn kết thúc, nhưng họ đã không còn bị động đứng trong lời đồn của người khác.
Trên đường về Nam Sơn, Tần Dĩ Ninh dựa vào vai Cố Thừa An, mắt nhắm lại nhưng chưa ngủ. Cố Thừa An ôm y, một tay nhẹ nhàng xoa sau gáy y. Trong xe rất yên tĩnh, tài xế đã hạ vách ngăn từ sớm, để lại không gian riêng cho hai người.
“Thừa An.” Tần Dĩ Ninh khẽ gọi.
“Ừm?”
“Hôm nay em có làm tốt không?”
Cố Thừa An cúi đầu nhìn y. “Rất tốt.”
“Không giống người chỉ biết khóc đúng không?”
“Em khóc cũng rất tốt.”
Tần Dĩ Ninh mở mắt nhìn hắn. “Anh dỗ người càng ngày càng không có nguyên tắc.”
“Tôi có nguyên tắc.” Cố Thừa An nói. “Nguyên tắc là em thế nào cũng tốt.”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn vài giây, cuối cùng vùi mặt vào vai hắn, giọng nhỏ đi: “Anh nói vậy em lại muốn khóc.”
“Vậy khóc đi.” Cố Thừa An ôm y chặt hơn. “Tôi dỗ.”
Tần Dĩ Ninh không khóc, chỉ ôm lấy eo hắn. Sau rất nhiều ngày bị kéo vào lời đồn, ảnh cũ, người cũ và âm mưu thương nghiệp, y cuối cùng cảm thấy mình có thể thở nhẹ hơn một chút. Không phải vì không còn đau, mà vì mỗi lần đau, người bên cạnh đều thật sự ở đó. Cố Thừa An không còn là người y phải đứng xa nhìn trong buổi tiệc năm mười chín tuổi nữa, mà là người hiện tại đang ôm y trên đường về nhà, nói rằng y thế nào cũng tốt.
Về đến biệt thự Nam Sơn, quản gia đã chuẩn bị nước ấm và bữa khuya đơn giản. Cố Thừa An ép Tần Dĩ Ninh ăn nửa bát cháo rồi mới cho lên tầng. Tần Dĩ Ninh tắm xong đi ra, thấy Cố Thừa An đang đứng trước tủ đầu giường, trong tay cầm quyển album cũ. Hắn không mở ra, chỉ nhìn y như đang chờ y cho phép. Tần Dĩ Ninh đi tới, chủ động mở album đến trang có tấm ảnh năm đó.
“Anh lại muốn xem?”
“Muốn.” Cố Thừa An nói. “Nhưng không phải xem em nhìn tôi từ xa. Tôi muốn nhớ người trong ảnh này là bạn đời hiện tại của tôi.”
Tần Dĩ Ninh ngồi xuống bên cạnh hắn. “Vậy anh nhớ kỹ đi.”
“Tôi đã nhớ kỹ rồi.” Hắn nhìn thiếu niên trong ảnh, rồi nhìn người đang ngồi cạnh mình. “Sau này nếu ai còn nói em là người đến sau, tôi sẽ nói với họ, là tôi đến muộn.”
Tần Dĩ Ninh ngẩn ra.
Cố Thừa An khép album lại, đặt sang bên cạnh, rồi cúi đầu hôn lên môi y. “Em đã ở đó từ rất sớm. Là tôi đến muộn trong câu chuyện của em.”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, mắt chậm rãi đỏ lên. “Thừa An…”
“Nhưng sau này tôi sẽ không muộn nữa.” Cố Thừa An nói. “Bất cứ chuyện gì liên quan đến em, tôi đều sẽ đến kịp.”
Tần Dĩ Ninh không nói được gì nữa, chỉ ôm lấy cổ hắn, chủ động hôn đáp lại. Đêm ấy, họ không cần nói thêm về Hạ Sâm, Từ Mạn hay Hằng Việt. Những chuyện đó ngày mai sẽ có luật sư, chứng cứ và bàn đàm phán xử lý. Còn hiện tại, trong căn phòng ngủ quen thuộc của biệt thự Nam Sơn, họ chỉ là hai người yêu nhau sau một cuộc liên hôn dài hơn một năm, vừa đi qua một cơn gió lớn và vẫn còn nắm chặt tay nhau.
Gần nửa đêm, khi Tần Dĩ Ninh đã ngủ, điện thoại Cố Thừa An nhận được tin nhắn từ trợ lý Chu. Hạ Sâm đã giao toàn bộ chứng cứ, Hằng Việt đồng ý rút khỏi kế hoạch truyền thông bẩn và chuẩn bị gửi thư xin lỗi kín cho Cố thị, Tần thị. Nhưng phía nhà cũ Cố gia lại có biến động mới: Từ Mạn sau khi biết Hạ Sâm bị bắt bài đã ngất trong phòng, Cố Tuấn Dương trong lúc nóng giận bỏ ra ngoài, trước khi đi còn nói sẽ tự tìm Tần Dĩ Ninh hỏi cho rõ vì sao Cố Thừa An có thể vì y mà ép chi thứ hai đến mức này.
Cố Thừa An đọc đến đó, ánh mắt lập tức lạnh xuống.
Bên cạnh hắn, Tần Dĩ Ninh ngủ rất yên, hoàn toàn chưa biết cơn sóng thương nghiệp vừa lắng xuống thì sự mất kiểm soát của Cố Tuấn Dương lại đang kéo đến gần mình.
(Hết chương 10)
Bình luận 💬 0