Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

LIÊN HÔN CÙNG NGƯỜI TÔI THẦM YÊU

Chương 13: Người Muốn Em Quay Đầu

Chương 1: Đêm Tân Hôn Chương 2: Học Cách Sống Chung Chương 3: Một Phần Của Gia Đình Chương 4: Hơn Một Năm Sau Chương 5: Người Cũ Trở Về Chương 6: Người Ngoài Không Chen Được Chương 7: Những Bức Ảnh Cũ Chương 8: Người Trong Tấm Ảnh Chương 9: Người Đến Sau Chương 10: Người Đứng Sau Chương 11: Giới Hạn Không Thể Chạm Chương 12: Muốn Em Rời Đi Chương 13: Người Muốn Em Quay Đầu Chương 14: Cùng Về Nhà Chương 15: Yêu Em Một Lần Cho Đúng Chương 16: Phiên ngoại: Năm Thứ Ba Ở Nam Sơn

Chương 13: Người Muốn Em Quay Đầu

Sáng hôm đó, Cố Thừa An không giấu Tần Dĩ Ninh chuyện số điện thoại ẩn danh. Khi y tỉnh dậy, hắn đã ngồi bên cạnh giường, trên tay cầm điện thoại nhưng không xem tiếp nữa. Tần Dĩ Ninh nhìn sắc mặt hắn liền biết đêm qua lại có tin mới, vì vậy y không hỏi vòng vo, chỉ ngồi dậy tựa vào đầu giường, kéo tay hắn qua đặt vào lòng bàn tay mình như mấy ngày nay hắn vẫn thường làm với y.

“Lần này là ai?” Tần Dĩ Ninh hỏi.

“Chưa xác định.” Cố Thừa An nói. “Nhưng số điện thoại gửi tin cho Lâm Khải là sim ẩn danh, từng xuất hiện gần studio của Hứa Minh.”

Tần Dĩ Ninh khựng lại. “Hứa Minh?”

Cố Thừa An nhìn y. “Em quen anh ta từ trước?”

“Anh ấy là bạn của anh cả em.” Tần Dĩ Ninh nói chậm lại, rõ ràng cũng đang sắp xếp ký ức. “Năm đó ảnh trong album của em là do anh ấy chụp. Anh ấy biết em từng thích anh, nhưng ngoài chuyện đó ra, anh ấy không có lý do gì nhúng tay vào việc này.”

“Có thể có lý do.” Cố Thừa An nói, giọng rất thấp. “Nếu anh ta không muốn em ở lại bên tôi.”

Tần Dĩ Ninh lập tức nhìn hắn. “Anh nghi ngờ anh ấy thích em?”

“Không loại trừ.” Cố Thừa An đáp thẳng. “Một người giữ ảnh của em nhiều năm, biết điểm yếu trong lòng em, lại chọn đúng cách khiến em tự trách. Nếu không phải vì lợi ích thương nghiệp, thì chỉ còn tình cảm cá nhân.”

Tần Dĩ Ninh im lặng rất lâu. Y không muốn dễ dàng nghi ngờ người từng là bạn của anh cả, càng không muốn tin Hứa Minh sẽ làm ra chuyện này. Trong ký ức của y, Hứa Minh là người ôn hòa, nói chuyện vừa phải, rất ít khi vượt giới hạn. Năm đó sau buổi tiệc Lâm gia, người ấy gửi ảnh cho y còn chỉ cười nói nếu không thích thì xóa đi, hoàn toàn không hỏi vì sao ánh mắt y dừng trên Cố Thừa An lâu như vậy. Nhưng chính vì đối phương quá vừa phải, y mới bỗng nhận ra nhiều năm qua Hứa Minh dường như vẫn luôn đứng ở một vị trí rất gần mà không gây áp lực.

“Em muốn hỏi anh ấy.” Tần Dĩ Ninh nói.

Cố Thừa An không ngoài ý muốn, nhưng vẫn nhíu mày. “Tôi đi cùng em.”

“Em biết anh sẽ nói câu này.” Tần Dĩ Ninh khẽ cười, nhưng nụ cười không sâu. “Em không gặp riêng. Có anh, có anh cả, hoặc ít nhất có người ở gần. Nhưng Thừa An, nếu thật sự là Hứa Minh, em muốn tự hỏi vì sao.”

Cố Thừa An nắm tay y. “Được. Nhưng trước khi gặp anh ta, chúng ta nói với Tần Dĩ Chu.”

“Vâng.”

Tần Dĩ Chu nhận cuộc gọi lúc bảy giờ rưỡi. Anh vừa nghe tên Hứa Minh, đầu dây bên kia đã im lặng đến mức Tần Dĩ Ninh gần như nghe được tiếng thở chậm lại của anh. Một lúc sau, giọng Tần Dĩ Chu vang lên, không còn lạnh lùng như mọi khi mà trầm hơn rất nhiều.

“Anh sẽ xác nhận trước.”

“Anh cả.” Tần Dĩ Ninh gọi khẽ. “Anh cũng nghi ngờ sao?”

“Anh không muốn nghi ngờ.” Tần Dĩ Chu nói. “Nhưng Hứa Minh đúng là người biết em thích Cố Thừa An từ sớm. Năm đó cậu ấy không nói, anh cũng không hỏi sâu. Nếu nói ai có thể giữ thêm một bản ảnh, cậu ấy là người hợp lý nhất.”

Cố Thừa An hỏi: “Hứa Minh hiện tại làm gì?”

“Truyền thông hình ảnh độc lập, đôi khi hỗ trợ tư vấn cho các sự kiện của Tần thị.” Tần Dĩ Chu đáp. “Cậu ấy không thiếu tiền, không liên quan Hằng Việt, cũng không có quan hệ với chi thứ hai Cố gia. Nếu thật sự là cậu ấy, động cơ chỉ có thể liên quan đến Dĩ Ninh.”

Tần Dĩ Ninh siết tay. “Anh ấy chưa từng nói gì với em.”

Tần Dĩ Chu im lặng một giây rồi nói: “Không nói không có nghĩa là không có. Dĩ Ninh, em ở Nam Sơn đợi anh. Anh đến rồi chúng ta cùng gặp cậu ấy.”

Cuộc gặp được hẹn ở một phòng trà thuộc khách sạn của Tần gia, không phải studio của Hứa Minh, cũng không phải Tần thị hay Cố thị. Tần Dĩ Chu chọn nơi này vì đủ riêng tư, an ninh thuộc người nhà họ Tần, lại không khiến Hứa Minh cảm thấy bị áp giải như phạm nhân ngay từ đầu. Khi Tần Dĩ Ninh và Cố Thừa An đến nơi, Tần Dĩ Chu đã ngồi trong phòng, trước mặt đặt điện thoại đang mở sẵn bản ghi chú, sắc mặt lạnh nhưng ánh mắt có vẻ mệt mỏi hiếm thấy.

“Anh đã gọi Hứa Minh.” Tần Dĩ Chu nói. “Cậu ấy đồng ý đến, không hỏi quá nhiều.”

Tần Dĩ Ninh ngồi xuống. “Anh có nói lý do không?”

“Anh chỉ nói muốn hỏi chuyện ảnh cũ năm đó.” Tần Dĩ Chu nhìn y. “Dĩ Ninh, lát nữa nếu em thấy không ổn, anh sẽ hỏi thay.”

“Không.” Tần Dĩ Ninh lắc đầu. “Em muốn tự hỏi.”

Cố Thừa An đặt tay lên lưng y. “Tôi ở cạnh em.”

Tần Dĩ Ninh quay sang nhìn hắn, nhẹ nhàng gật đầu. Chỉ mấy phút sau, cửa phòng trà được gõ. Hứa Minh bước vào, mặc áo sơ mi xanh nhạt và áo khoác mỏng màu xám, dáng vẻ vẫn ôn hòa như trong ký ức của Tần Dĩ Ninh. Khi nhìn thấy Cố Thừa An cũng có mặt, ánh mắt anh ta dừng lại một thoáng rất ngắn, sau đó mới mỉm cười chào hỏi.

“Dĩ Chu, Dĩ Ninh, Cố tổng.” Hứa Minh ngồi xuống đối diện, giọng bình ổn. “Gọi tôi đến gấp như vậy, chắc không chỉ vì muốn hỏi ảnh cũ.”

Tần Dĩ Chu không vòng vo. “Số điện thoại ẩn danh gửi tin cho Lâm Khải từng xuất hiện gần studio của cậu.”

Hứa Minh nhìn anh. “Anh nghi ngờ tôi?”

“Anh đang hỏi cậu.” Tần Dĩ Chu đặt điện thoại lên bàn. “Hứa Minh, đừng để anh phải dùng cách của luật sư.”

Hứa Minh im lặng vài giây, sau đó nhìn sang Tần Dĩ Ninh. “Em cũng nghi ngờ anh sao?”

Tần Dĩ Ninh không né tránh. “Em không muốn nghi ngờ anh. Nhưng em cần một câu trả lời.”

Hứa Minh khẽ cười, nụ cười vẫn rất nhẹ nhưng không còn thoải mái. “Nếu anh nói số điện thoại đó là của anh, em sẽ nghĩ gì?”

Cố Thừa An lập tức lạnh mắt. Tần Dĩ Chu siết tay, nhưng Tần Dĩ Ninh lại là người bình tĩnh nhất. Y nhìn Hứa Minh, giọng rất thấp nhưng rõ ràng.

“Vậy em sẽ hỏi vì sao.”

Hứa Minh nhìn y rất lâu. “Vì anh không muốn em tiếp tục đau vì Cố Thừa An.”

Căn phòng yên tĩnh hẳn xuống.

Tần Dĩ Ninh hỏi: “Anh gửi tin cho Lâm Khải?”

“Đúng.”

“Ảnh năm mười chín tuổi của em cũng là anh đưa ra?”

“Một bản ảnh gốc từng nằm trong ổ lưu trữ cũ của anh.” Hứa Minh nói. “Anh không trực tiếp đưa cho studio. Hạ Sâm lấy được từ Lục Nghiêu là thật, nhưng anh biết chuyện đó sớm hơn mọi người. Anh chỉ đẩy Lâm Khải thêm một bước.”

Tần Dĩ Chu đứng bật dậy. “Hứa Minh, cậu điên rồi sao?”

Hứa Minh nhìn anh, ánh mắt cuối cùng có vết rạn. “Tôi điên? Dĩ Chu, anh nhìn em ấy mấy ngày nay chưa đủ sao? Từ lúc Bạch Du về nước, từ ảnh cũ, Lục Nghiêu, Hạ Sâm, Từ Mạn, Lâm Khải, lần nào người bị kéo ra chịu đau cũng là Dĩ Ninh. Cố Thừa An nói yêu em ấy, nhưng tình yêu của anh ta mang lại cho em ấy cái gì? Lời đồn, đố kỵ, công kích, bưu kiện đe dọa tinh thần. Nếu cứ tiếp tục ở bên anh ta, sau này còn bao nhiêu người xem Dĩ Ninh là điểm yếu để đánh vào?”

Cố Thừa An lạnh giọng: “Cho nên anh quyết định tự mình trở thành một trong số đó?”

Hứa Minh nhìn hắn, giọng cũng lạnh xuống. “Nếu không khiến em ấy nhìn rõ, em ấy sẽ luôn tự nhủ mình chịu được. Cố tổng, anh được em ấy yêu nên anh không biết. Dĩ Ninh từ mười chín tuổi đã nhìn anh như vậy, nhìn đến mức chỉ cần anh đưa một ly nước ấm, em ấy đã nhớ nhiều năm. Người như em ấy nếu không bị ép đến tận cùng, sẽ không bao giờ quay đầu.”

Tần Dĩ Ninh nắm chặt tay. “Anh muốn em quay đầu về đâu?”

Hứa Minh khựng lại.

“Về Tần gia? Về bên cạnh anh cả? Hay về nơi anh cho là an toàn?” Tần Dĩ Ninh nhìn anh ta, mắt hơi đỏ nhưng giọng không run. “Hứa Minh, anh nói vì không muốn em đau, nhưng anh có hỏi em muốn gì không?”

Hứa Minh nhìn y, vẻ ôn hòa trên mặt cuối cùng tan đi, để lộ sự mệt mỏi và cố chấp đã giấu rất lâu. “Em muốn Cố Thừa An. Anh biết. Từ rất nhiều năm trước anh đã biết. Nhưng em muốn anh ta nên em chịu quá nhiều. Anh nhìn em đứng trong góc buổi tiệc năm đó, nhìn em cất tấm ảnh như cất bí mật cả đời, rồi sau này nhìn em kết hôn với anh ta dù biết trong lòng anh ta từng có người khác. Dĩ Ninh, anh chỉ muốn em đừng tự làm mình khổ nữa.”

Tần Dĩ Ninh nhẹ giọng hỏi: “Vậy anh làm em khổ thêm thì có khác gì?”

Hứa Minh cứng người.

“Anh gửi tin cho Lâm Khải, để anh ta dùng cảm giác tội lỗi ép em rời đi. Anh biết em mềm lòng, biết em sợ liên lụy Thừa An, nên anh dùng đúng điểm đó. Hứa Minh, anh không cứu em. Anh chỉ dùng cách khác đẩy em vào lựa chọn đau hơn.”

Tần Dĩ Chu đè giọng: “Hứa Minh, nhiều năm qua anh xem cậu là bạn. Cậu thích Dĩ Ninh, anh có thể hiểu. Nhưng cậu lợi dụng điểm yếu của em ấy, anh không thể tha.”

Hứa Minh cúi đầu, ngón tay đặt trên đầu gối run rất nhẹ. “Tôi không định để mọi chuyện thành ra như vậy. Ban đầu tôi chỉ muốn Hạ Sâm và Lâm Khải dừng ở mức khiến Cố Thừa An thấy nếu yêu Dĩ Ninh thì phải trả giá. Nhưng sau khi Cố Thừa An công khai tình cảm, tôi nhận ra em ấy càng lún sâu hơn. Tôi sợ sau này nếu Cố gia lại xảy ra chuyện, người đầu tiên bị đẩy ra vẫn là em ấy.”

Cố Thừa An nói: “Nỗi sợ của anh không cho anh quyền tổn thương em ấy.”

“Tôi biết.” Hứa Minh cười khàn. “Bây giờ biết rồi.”

Tần Dĩ Ninh im lặng một lúc, sau đó hỏi: “Anh còn giữ ảnh nào của em không?”

Hứa Minh nhìn y. Câu hỏi này như một đường dao rất mỏng, khiến vẻ mặt anh ta đau điếng. “Còn một vài tấm ở buổi tiệc năm đó. Anh chưa từng đưa cho ai khác.”

“Xóa đi.” Tần Dĩ Ninh nói. “Trước mặt em.”

Hứa Minh lấy điện thoại và máy tính bảng ra, mở thư mục lưu trữ đám mây. Trong đó có vài tấm ảnh cũ, phần lớn là ảnh sự kiện, nhưng đúng là có mấy tấm chụp Tần Dĩ Ninh từ xa. Thiếu niên trong ảnh đứng dưới ánh đèn, ánh mắt hướng về Cố Thừa An, vừa trong trẻo vừa dè dặt. Cố Thừa An nhìn những tấm ảnh ấy, lồng ngực đau âm ỉ. Hứa Minh từng nhìn thấy phần tình cảm mà hắn bỏ lỡ nhiều năm, nhưng thay vì tôn trọng, cuối cùng lại biến nó thành lý do để can thiệp.

Hứa Minh chọn toàn bộ ảnh, ngón tay dừng lại rất lâu trước nút xóa. Tần Dĩ Ninh không thúc. Cuối cùng anh ta vẫn nhấn xuống, rồi mở thùng rác xóa vĩnh viễn trước mặt tất cả.

“Bản sao trong ổ cứng studio thì sao?” Tần Dĩ Chu hỏi.

“Tôi mang theo.” Hứa Minh lấy một ổ cứng nhỏ từ túi áo. “Tất cả ở đây. Mật khẩu là sinh nhật Dĩ Ninh.”

Tần Dĩ Chu sắc mặt lạnh thêm. “Cậu thật sự…”

“Anh cả.” Tần Dĩ Ninh ngắt lời, giọng hơi mệt. “Đưa cho luật sư kiểm tra đi.”

Cố Thừa An nhận ổ cứng, giao cho trợ lý Chu đang đứng ngoài cửa. Sau khi mọi thứ được niêm phong, phòng trà lại rơi vào sự yên tĩnh nặng nề. Hứa Minh nhìn Tần Dĩ Ninh, trong mắt có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ còn một câu khàn khàn.

“Dĩ Ninh, anh xin lỗi.”

Tần Dĩ Ninh nhìn anh ta. “Em nhận lời xin lỗi, nhưng em không thể tiếp tục xem anh như trước đây.”

Hứa Minh nhắm mắt. “Anh biết.”

“Sau này những việc liên quan đến em, anh đừng can thiệp nữa.” Tần Dĩ Ninh nói tiếp. “Nếu anh thật sự mong em tốt, vậy hãy để em tự quyết định mình sống thế nào.”

Hứa Minh gật đầu rất chậm. “Được.”

Tần Dĩ Chu nhìn anh ta, giọng không còn cảm xúc: “Từ hôm nay, mọi hợp tác giữa cậu và Tần thị tạm dừng. Cậu giao toàn bộ thiết bị có liên quan cho luật sư kiểm tra. Nếu phát hiện còn bản sao hoặc liên lạc với Hạ Sâm, Lâm Khải, Hằng Việt, anh sẽ xử lý theo pháp lý, không nể tình bạn nhiều năm.”

Hứa Minh đứng dậy, cúi đầu. “Tôi chấp nhận.”

Sau khi Hứa Minh rời đi, Tần Dĩ Ninh vẫn ngồi yên rất lâu. Cố Thừa An không nói gì, chỉ nắm tay y. Tần Dĩ Chu đứng bên cửa sổ, rõ ràng tức đến mức không muốn mở miệng, nhưng lại sợ mình nói nặng khiến em trai khó chịu. Cuối cùng người phá vỡ yên lặng vẫn là Tần Dĩ Ninh.

“Anh cả, anh đừng tự trách.”

Tần Dĩ Chu quay đầu. “Cậu ta là bạn anh.”

“Nhưng người làm sai là anh ấy, không phải anh.” Tần Dĩ Ninh nói. “Mọi người đều thích nói vì em, vì tốt cho em, vì bảo vệ em. Nhưng đến cuối cùng, nếu em cũng dùng lý do đó để trách anh, vậy chẳng phải em cũng giống họ sao?”

Tần Dĩ Chu đi đến trước mặt y, giọng thấp đi: “Em có đau lòng không?”

“Có.” Tần Dĩ Ninh thành thật đáp. “Em không yêu Hứa Minh, nhưng em từng xem anh ấy là người quen đáng tin. Biết người đó giữ ảnh của mình nhiều năm rồi dùng nó đẩy mọi chuyện, em thấy rất khó chịu.”

Cố Thừa An siết tay y. “Chúng ta về nhà?”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn. “Em muốn đến một nơi trước.”

“Nơi nào?”

“Buổi tiệc Lâm gia năm đó tổ chức ở khách sạn cũ bên đường Nam Kính. Bây giờ nơi đó đã đổi thành trung tâm hội nghị nhỏ, đúng không?” Tần Dĩ Ninh nói. “Em muốn đến đó nhìn một lần.”

Tần Dĩ Chu nhíu mày. “Bây giờ?”

“Vâng.” Y nhìn hai người. “Em muốn tự mình khép lại chuyện bức ảnh năm đó.”

Không ai phản đối nữa.

Khách sạn cũ trên đường Nam Kính đã được sửa thành trung tâm hội nghị riêng tư. Đại sảnh năm đó không còn giống hoàn toàn trong ký ức, đèn chùm đã thay, thảm cũng đổi màu, nhưng khung cửa kính nhìn ra vườn nhỏ phía sau vẫn còn. Tần Dĩ Ninh đứng ở góc sảnh nơi mình từng đứng năm mười chín tuổi, bên cạnh là Cố Thừa An. Tần Dĩ Chu không vào cùng, chỉ đứng ngoài cửa để hai người có không gian riêng.

“Lúc đó em đứng ở đây.” Tần Dĩ Ninh nói. “Anh đứng ở bên kia, gần bàn rượu. Bạch Du cũng ở đó. Hứa Minh chắc đứng sau khu chụp ảnh, nên mới chụp được em.”

Cố Thừa An nhìn theo hướng y chỉ. “Tôi không nhớ mình đã đứng ở đâu.”

“Em nhớ.” Tần Dĩ Ninh cười nhẹ. “Lúc đó anh mặc vest đen, cà vạt xanh đậm. Có người mời rượu em, em không muốn uống. Anh đi qua giúp em giải vây, đưa em nước ấm rồi đi rất nhanh.”

Cố Thừa An quay sang nhìn y. “Nếu tôi ở lại lâu hơn thì sao?”

“Em chắc sẽ càng thích anh hơn.” Tần Dĩ Ninh đáp thật. “Nhưng cũng có thể sợ đến mức không dám nhìn anh nữa.”

Cố Thừa An nắm tay y. “Xin lỗi vì đã đi quá nhanh.”

“Không cần xin lỗi.” Y lắc đầu. “Nhờ anh đi nhanh nên em mới có thể giữ bí mật đó lâu như vậy. Thật ra yêu thầm cũng không hoàn toàn đau khổ. Khi còn chưa hy vọng quá nhiều, chỉ cần nhìn thấy anh ở nơi xa cũng đã vui rồi.”

Cố Thừa An trầm giọng: “Nhưng sau này tôi không muốn em chỉ vui vì nhìn tôi từ xa.”

“Bây giờ đâu còn xa nữa.” Tần Dĩ Ninh đưa tay chạm lên nhẫn cưới của hắn. “Anh đang ở đây mà.”

Cố Thừa An kéo y vào lòng. “Dĩ Ninh, chuyện Hứa Minh…”

“Em buồn.” Tần Dĩ Ninh tựa vào vai hắn. “Nhưng em cũng thấy nhẹ hơn. Người cuối cùng đứng sau không phải vì hận em, cũng không phải vì Bạch Du. Chỉ là một người tưởng mình hiểu em, rồi dùng cách sai để kéo em khỏi anh. Em sẽ buồn một thời gian, nhưng em không muốn vì chuyện đó mà nghi ngờ tình cảm của mình nữa.”

“Em còn nghĩ đến chuyện rời đi không?” Cố Thừa An hỏi rất khẽ.

Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn hắn. “Không.”

Cố Thừa An nhìn y, như cần nghe rõ hơn.

Tần Dĩ Ninh mỉm cười, nói từng chữ: “Cố Thừa An, em không rời đi. Dù sau này còn có người nói em là điểm yếu của anh, em cũng không rời đi. Nếu em là điểm yếu, vậy anh cũng là điểm yếu của em. Chúng ta cứ cùng yếu đi một chút, không được sao?”

Cố Thừa An cúi đầu hôn y. Nụ hôn rơi xuống ngay trong đại sảnh cũ nơi nhiều năm trước họ chỉ từng đi ngang đời nhau. Khi đó Tần Dĩ Ninh đứng ở góc xa nhìn hắn, còn hắn không biết có một thiếu niên đã cất mình vào lòng. Nhiều năm sau, hắn cuối cùng đứng ở chính nơi ấy ôm người kia vào lòng, dùng nụ hôn thay cho tất cả những lần đến muộn.

Tần Dĩ Chu đứng ngoài cửa nhìn thấy cảnh đó, im lặng quay mặt đi. Một lát sau, anh lấy điện thoại ra nhắn cho Tần Dĩ Ninh: “Hôn xong thì ra xe. Đừng để anh phải vào gọi.”

Tần Dĩ Ninh đọc được tin nhắn khi nụ hôn vừa kết thúc, lập tức đỏ mặt. Cố Thừa An nhìn màn hình, khóe môi cong rất nhạt. “Anh cả em rất phá hỏng không khí.”

“Anh ấy mà nghe được sẽ mắng anh.”

“Tôi nói nhỏ.”

“Anh bây giờ thật sự càng ngày càng xấu.”

“Chỉ với em.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, cuối cùng không nhịn được cười. Những ngày qua, y khóc nhiều, đau nhiều, mệt nhiều, nhưng lúc này đứng ở nơi bắt đầu của bí mật năm xưa, y bỗng cảm thấy lòng mình không còn nặng như trước. Bức ảnh đã bị xóa, người giữ ảnh đã rời khỏi cuộc sống của y, còn người trong ảnh năm đó hiện tại đang nắm tay y bước ra ngoài ánh sáng.

Tối hôm đó, họ về Nam Sơn rất muộn. Cố Thừa An tắm xong đi ra, thấy Tần Dĩ Ninh ngồi trên giường mở ngăn kéo lấy quyển album cũ. Hắn bước đến, chưa kịp hỏi thì y đã lấy tấm ảnh năm đó ra khỏi album. Đó là bản duy nhất y giữ lại, cũng là bản không ai có quyền động vào nếu y không cho phép.

“Em muốn xóa luôn sao?” Cố Thừa An hỏi.

Tần Dĩ Ninh lắc đầu. “Không. Em muốn giữ. Nhưng không giấu dưới đáy ngăn kéo nữa.”

Y đứng dậy, lấy một khung ảnh nhỏ đặt trên bàn, rồi đặt tấm ảnh vào đó. Cố Thừa An hơi ngẩn ra. Tần Dĩ Ninh đặt khung ảnh lên kệ sách trong phòng ngủ, bên cạnh ảnh cưới của hai người.

“Đây là em năm mười chín tuổi.” Tần Dĩ Ninh nói. “Em ấy thích anh rất lâu, không nên bị giấu như chuyện đáng xấu hổ.”

Cố Thừa An đứng sau lưng y, ôm lấy eo y. “Em ấy không đáng xấu hổ. Em ấy rất đáng được yêu.”

Tần Dĩ Ninh tựa vào hắn, mắt hơi nóng nhưng không khóc. “Vậy anh phải yêu cả em ấy.”

“Tôi yêu.” Cố Thừa An nói. “Yêu em năm mười chín tuổi, yêu em trong đêm tân hôn, yêu em của hiện tại. Sau này cũng yêu.”

Tần Dĩ Ninh quay người ôm lấy cổ hắn. “Anh nói lại lần nữa.”

“Tôi yêu em.” Cố Thừa An nhìn y. “Tần Dĩ Ninh, tôi yêu em.”

Đây là lần đầu tiên hắn nói hai chữ “yêu em” rõ ràng đến vậy, không phải “thích”, không phải “muốn sống cùng”, không phải “người tôi lựa chọn”, mà là yêu. Tần Dĩ Ninh ngẩn ra rất lâu, sau đó nước mắt rơi xuống không báo trước. Cố Thừa An lập tức cúi đầu hôn lên khóe mắt y, nhưng y vừa khóc vừa cười, ôm hắn chặt đến mức như muốn đem tất cả những năm tháng chờ đợi bù lại trong khoảnh khắc này.

“Em cũng yêu anh.” Y nói nghẹn ngào. “Yêu rất lâu rồi.”

“Sau này để tôi yêu lâu hơn.” Cố Thừa An đáp.

Đêm ấy, khung ảnh năm mười chín tuổi đặt cạnh ảnh cưới, giống như cuối cùng quá khứ và hiện tại của Tần Dĩ Ninh được đặt cạnh nhau một cách đường hoàng. Cố Thừa An ôm y rất lâu, hôn y rất lâu, từng lần gần gũi đều mang theo sự trân trọng rõ ràng. Không còn ai là bạch nguyệt quang chắn giữa họ, không còn ai có thể dùng tấm ảnh cũ làm dao, cũng không còn ai có thể khiến Tần Dĩ Ninh tự hỏi mình có nên rời đi để tốt cho người mình yêu hay không.

Gần rạng sáng, Tần Dĩ Ninh ngủ thiếp đi trong vòng tay Cố Thừa An, khóe mắt vẫn còn chút ửng đỏ nhưng môi lại cong lên rất nhẹ. Cố Thừa An nhìn y, đưa tay chạm khẽ lên khung ảnh đặt trên kệ sách, sau đó tắt đèn ngủ. Trong bóng tối, hắn cúi đầu hôn lên trán y lần nữa, giọng thấp đến mức gần như chỉ có chính hắn nghe được.

“Tôi đến rồi, Dĩ Ninh.”

Và lần này, hắn sẽ không bao giờ đến muộn nữa.

(Hết chương 13)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0