Chương 12: Muốn Em Rời Đi
Sáng hôm sau, Cố Thừa An vừa đến Cố thị đã nhận được báo cáo mới từ trợ lý Chu. Hạ Sâm giao chứng cứ rất đầy đủ, Hằng Việt cũng bắt đầu xin đàm phán kín, nhưng nguồn email xa lạ gửi đến cho Hạ Sâm lại không nằm trong bất kỳ đường dây nào đã tra được trước đó. Đối phương không đòi tiền, không yêu cầu Hạ Sâm làm gì ngay, chỉ để lại một câu như cố tình nhắc hắn đổi hướng tấn công. Nếu những lần trước mục tiêu là danh dự của Tần Dĩ Ninh và sự ổn định của dự án Cố Tần, thì lần này câu chữ đã chuyển thẳng vào tâm lý của y: làm y tin rằng bản thân ở lại sẽ hại người mình yêu.
Cố Thừa An đọc đi đọc lại dòng chữ đó, sắc mặt càng lúc càng lạnh. Hắn hiểu Tần Dĩ Ninh quá rõ sau những ngày vừa qua. Y không sợ người ngoài mắng mình bằng việc sợ làm liên lụy người khác. Nếu có ai muốn ép y rời đi, cách hiệu quả nhất chưa chắc là bịa chuyện Cố Thừa An còn yêu người cũ, mà là khiến y tin rằng mình trở thành điểm yếu khiến Cố Thừa An bị công kích, khiến Cố thị rối loạn, khiến Tần gia bị kéo vào tranh đấu. Hắn từng nói sẽ không để y muốn đi, nhưng nếu có người thật sự chọc đúng vào lòng tự trọng và sự mềm lòng của y, mọi chuyện sẽ không đơn giản.
“Cố tổng.” Trợ lý Chu đứng bên cạnh, giọng hạ thấp. “Có cần báo ngay cho Tần tiên sinh không?”
Cố Thừa An im lặng vài giây, sau đó đặt điện thoại xuống. “Có. Nhưng để tôi nói trực tiếp. Chuyện này không được qua miệng người khác.”
“Vậy lịch mười giờ với Hằng Việt…”
“Lùi ba mươi phút.” Cố Thừa An đứng dậy cầm áo khoác. “Tôi đến Tần thị trước.”
Trợ lý Chu lập tức theo sau, nhưng vừa ra đến cửa phòng, điện thoại của hắn cũng đồng thời rung lên. Anh nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi rất nhanh rồi đưa máy cho Cố Thừa An. “Cố tổng, phía Tần thị báo Tần tiên sinh vừa nhận được một bưu kiện không ghi người gửi. Phòng thư ký đã chặn lại trước khi mở, nhưng trên phong bì viết tên Tần tiên sinh bằng tay.”
Cố Thừa An dừng bước, giọng trầm xuống: “Có hình ảnh không?”
Trợ lý Chu mở ảnh gửi đến. Phong bì màu trắng, chữ viết sạch sẽ, không có địa chỉ người gửi. Ở mặt trước chỉ có một dòng: Tần Dĩ Ninh thân nhận. Bên góc dưới còn có một câu nhỏ hơn, gần như giống lời nhắn riêng: Nếu thật sự yêu anh ấy, cậu nên biết mình đã khiến anh ấy mất bao nhiêu.
Cố Thừa An nhìn câu đó, ánh mắt lạnh đến mức trợ lý Chu không dám nói thêm. Hắn gọi thẳng cho Tần Dĩ Ninh. Điện thoại đổ chuông hai lần đã được bắt máy, giọng Tần Dĩ Ninh vang lên rất bình tĩnh, nhưng sự bình tĩnh ấy lại khiến Cố Thừa An càng lo.
“Thừa An, anh biết chuyện bưu kiện rồi?”
“Tôi vừa biết.” Cố Thừa An đi nhanh vào thang máy chuyên dụng. “Em đã mở chưa?”
“Chưa. Trợ lý nói thấy chữ trên phong bì không ổn nên đưa cho anh cả trước. Anh cả đang ở đây, bảo em không được chạm vào.”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng Tần Dĩ Chu rất rõ: “Cậu đến nhanh một chút. Tôi không thích phong cách của thứ này.”
Cố Thừa An đáp: “Tôi đang đến. Dĩ Ninh, đợi tôi, đừng tự xem.”
Tần Dĩ Ninh im lặng một giây rồi nói: “Em sẽ đợi. Anh đừng chạy vội, chú ý an toàn.”
Dù trong tình huống này, y vẫn theo bản năng dặn hắn chú ý an toàn. Cố Thừa An nghe câu ấy, lồng ngực như bị bóp nghẹt. Người kia rõ ràng là mục tiêu bị nhắm vào, nhưng phản ứng đầu tiên vẫn là lo hắn chạy vội. Hắn hạ giọng, cố để mình nghe bình tĩnh hơn: “Được. Tôi sẽ đến ngay.”
Hai mươi phút sau, Cố Thừa An bước vào phòng làm việc của Tần Dĩ Ninh. Bưu kiện đã được đặt trong túi chứng cứ trong suốt, luật sư của Tần thị và nhân viên an ninh thông tin đều có mặt. Tần Dĩ Ninh ngồi cạnh bàn, sắc mặt không quá kém nhưng bàn tay đặt trên đầu gối siết rất chặt. Tần Dĩ Chu đứng sau ghế của y, vẻ mặt lạnh đến mức cả căn phòng như bị hạ nhiệt. Thấy Cố Thừa An vào, Tần Dĩ Ninh lập tức ngẩng đầu, ánh mắt y chạm vào hắn rồi hơi dịu xuống.
Cố Thừa An đi đến bên cạnh y trước, không nhìn bưu kiện ngay mà nắm lấy tay y. “Có khó chịu không?”
Tần Dĩ Ninh lắc đầu. “Chưa xem nên chưa biết. Nhưng câu ngoài phong bì rõ ràng là muốn nhắm vào em.”
Tần Dĩ Chu lạnh giọng: “Không chỉ nhắm vào em. Nó đang muốn khiến em cảm thấy mình là nguyên nhân khiến Cố Thừa An mất lợi ích. Cách này bẩn hơn ảnh cũ, vì nó không cần người ngoài tin, chỉ cần em tin.”
Cố Thừa An nhìn bưu kiện, hỏi luật sư: “Có thể mở không?”
Luật sư đáp: “Đã chụp ảnh và lấy dấu vết bên ngoài. Có thể mở trong điều kiện ghi hình.”
Tần Dĩ Ninh nhìn Cố Thừa An. “Em muốn xem cùng.”
Cố Thừa An không phản đối, chỉ siết tay y. “Được. Nhưng nếu em thấy không thoải mái, lập tức dừng.”
“Ừm.”
Bưu kiện được mở trước camera. Bên trong là một xấp tài liệu in màu và một USB nhỏ. Tài liệu được sắp xếp rất có chủ ý: bản tin Cố Thừa An công khai bảo vệ Tần Dĩ Ninh, thông báo chi thứ hai bị hạn chế quyền tham gia dự án, thư đàm phán kín của Hằng Việt, ảnh Từ Mạn ngất ở nhà cũ, ảnh Cố Tuấn Dương bị trợ lý Chu đưa khỏi Tần thị. Trang cuối cùng là một bảng so sánh lạnh lùng, liệt kê từ sau khi Tần Dĩ Ninh kết hôn với Cố Thừa An, Cố Thừa An đã “mất” những gì: hòa khí với chi thứ hai, cơ hội đàm phán mềm với Hằng Việt, hình tượng kín tiếng trong giới, thời gian công việc, và cả sự ổn định của Cố gia.
Dưới bảng đó có một dòng chữ được in đậm: Một người thật sự yêu Cố Thừa An sẽ không nỡ biến anh ấy thành kẻ vì tình mà mất hết lý trí.
Tần Dĩ Ninh đọc đến đây, mặt cuối cùng tái đi. Không phải vì y tin ngay, mà vì từng chữ trên đó đánh vào nơi y sợ nhất. Y từng tự hỏi mình có làm phiền Cố Thừa An không, từng hỏi hắn có hối hận vì kết hôn với y không. Dù hắn đã trả lời rất nhiều lần rằng không, nhưng khi có người đem tất cả biến động gần đây xếp thành một bảng lạnh lùng trước mặt y, cảm giác tội lỗi vẫn như một bàn tay vô hình bóp lấy cổ họng.
Cố Thừa An lập tức rút tài liệu khỏi tay y. “Đủ rồi.”
Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu. “Em vẫn ổn.”
“Em không ổn.” Cố Thừa An nhìn y, giọng rất trầm nhưng không nặng. “Dĩ Ninh, nhìn tôi.”
Y nhìn hắn.
“Những thứ này không phải mất mát.” Cố Thừa An nói rõ từng chữ. “Chi thứ hai bị xử lý vì họ làm sai, Hằng Việt bị chặn vì họ cạnh tranh bẩn, tôi công khai bảo vệ em vì tôi muốn bảo vệ người tôi yêu, thời gian công việc thay đổi vì tôi đã kết hôn và có gia đình. Không có thứ nào là em làm tôi mất. Em nghe rõ không?”
Tần Dĩ Ninh siết môi. “Nhưng nếu không có em, họ sẽ không dùng những cách này công kích anh.”
“Nếu không có em, họ cũng sẽ dùng cách khác công kích tôi.” Cố Thừa An đáp ngay. “Hôm nay là em, ngày mai có thể là dự án, cổ quyền, mẹ tôi, ba tôi, hoặc bất kỳ điểm nào họ cho rằng có thể khiến tôi nhượng bộ. Em không phải nguyên nhân của ác ý. Em chỉ là người họ nghĩ tôi quan tâm nhất, nên họ chọn em.”
Tần Dĩ Chu đứng bên cạnh nói tiếp, giọng hiếm khi dịu lại: “Dĩ Ninh, Cố Thừa An nói đúng. Người bị nhắm vào không có lỗi vì mình quan trọng. Nếu ai đó bắt cóc con tin để uy hiếp, lỗi nằm ở kẻ bắt cóc, không nằm ở người được yêu thương.”
Tần Dĩ Ninh nhắm mắt vài giây, rồi khẽ gật đầu. “Em hiểu. Nhưng hiểu là một chuyện, trong lòng khó chịu lại là chuyện khác.”
Cố Thừa An đưa tay ôm lấy y trước mặt mọi người. “Vậy khó chịu thì dựa vào tôi. Đừng tự biến khó chịu thành lý do rời khỏi tôi.”
Tần Dĩ Ninh cứng người một thoáng, sau đó chậm rãi đặt tay lên lưng hắn. “Em chưa nói muốn rời đi.”
“Nhưng người gửi thứ này muốn em nghĩ đến điều đó.” Cố Thừa An nói. “Tôi nói trước, tôi không đồng ý.”
Tần Dĩ Ninh bật cười rất khẽ, dù mắt vẫn hơi đỏ. “Anh ngang ngược quá.”
“Ừm.” Hắn ôm y chặt hơn. “Chuyện này tôi ngang ngược.”
Tần Dĩ Chu quay mặt đi, nhưng không mắng hai người. Anh nhìn luật sư, lạnh giọng bảo tiếp tục kiểm tra USB. Không khí trong phòng vì hành động của Cố Thừa An mà dịu đi một chút, nhưng ai cũng hiểu chuyện chưa kết thúc. USB rất nhanh được mở trên máy cách ly. Bên trong chỉ có một đoạn video dài ba phút, không phải video quay lén mà là một bản dựng đồ họa đơn giản, dùng giọng đọc máy móc thuật lại “hậu quả” sau khi Cố Thừa An yêu Tần Dĩ Ninh. Cuối video, màn hình đen xuất hiện thêm một câu: Rời đi là cách duy nhất trả lại anh ấy cho vị trí vốn có.
Tần Dĩ Chu nghe xong, sắc mặt âm trầm: “Tên này rất hiểu tâm lý của em.”
Cố Thừa An hỏi: “Truy được nguồn USB không?”
Nhân viên an ninh đáp: “USB phổ thông, không có dấu hiệu đặc biệt. Nhưng file video được xuất từ một phần mềm dựng chuyên nghiệp, metadata bị xóa gần hết, còn lại một đoạn mã tạm cho thấy máy từng cài bộ font thương mại dùng trong các công ty tư vấn truyền thông. Chúng tôi sẽ đối chiếu với thiết bị của Hạ Sâm.”
Tần Dĩ Ninh nhìn màn hình đã dừng lại, bỗng nói: “Không phải Hạ Sâm.”
Mọi người nhìn sang y.
Y nói chậm rãi: “Hạ Sâm làm nghề kể chuyện dư luận. Anh ta thích tạo câu chuyện cho người ngoài xem, thích dùng truyền thông để ép người khác. Nhưng thứ này không hướng đến dư luận, mà hướng thẳng đến em. Hạ Sâm vừa bị bắt bài tối qua, trong thời gian ngắn chưa chắc có gan tiếp tục gửi thứ trực tiếp đến Tần thị. Người này có thể biết Hạ Sâm, nhưng không giống phong cách của anh ta.”
Cố Thừa An hỏi: “Em nghĩ là ai?”
“Em chưa biết.” Tần Dĩ Ninh đáp. “Nhưng người này không chỉ muốn dự án chậm lại. Người này muốn em tự rời khỏi anh. Mục tiêu rất cá nhân.”
Tần Dĩ Chu nhíu mày. “Người có động cơ cá nhân với em hoặc với Cố Thừa An?”
“Có thể với cả hai.” Tần Dĩ Ninh nhìn tài liệu trên bàn. “Những thứ này được chọn rất khéo, toàn là những chuyện xảy ra sau khi anh ấy công khai tình cảm với em. Nếu mục tiêu chỉ là thương nghiệp, họ sẽ nhắm vào dự án. Nhưng ở đây, họ cố chứng minh tình yêu của Thừa An dành cho em khiến anh ấy mất lý trí. Người này không chấp nhận việc Thừa An yêu em.”
Cố Thừa An trầm giọng: “Bạch Du không phải người đó.”
“Em biết.” Tần Dĩ Ninh nói ngay. “Không phải Bạch Du. Cũng không phải Lục Nghiêu. Lục Nghiêu muốn bảo vệ Bạch Du, nhưng cách này lại đẩy Bạch Du hoàn toàn ra khỏi câu chuyện. Người này muốn em và Thừa An tách ra, còn Bạch Du chỉ là cái cớ ban đầu.”
Tần Dĩ Chu nhìn về phía Cố Thừa An. “Trong Cố gia còn ai không chấp nhận việc cậu yêu Dĩ Ninh?”
Cố Thừa An im lặng suy nghĩ. “Chi thứ hai đã bị kéo ra ánh sáng, Từ Mạn đang bị kiểm soát, Tuấn Dương vừa bị xử lý. Nếu là người trong Cố gia, người đó phải có khả năng tiếp cận thông tin nhà cũ nhưng chưa lộ mặt trong các mắt xích trước.”
Trợ lý Chu vốn đứng bên cạnh bỗng lên tiếng: “Cố tổng, có một người từng xuất hiện ở cả nhà cũ và nhóm của Hạ Sâm, nhưng trước đó chúng ta không xếp vào nghi vấn chính.”
“Ai?”
“Lâm Khải.” Trợ lý Chu đáp. “Cháu họ bên ngoại của phu nhân Lâm Uyển. Hiện đang phụ trách một phần truyền thông từ thiện của quỹ Lâm gia, từng làm việc với Hạ Sâm trong hai chiến dịch hình ảnh. Vì là người bên nhà mẹ của Cố tổng, không thuộc chi thứ hai nên lúc trước chưa đặt trọng tâm điều tra.”
Tần Dĩ Ninh hơi ngẩn ra. “Lâm Khải?”
Cố Thừa An nhìn y. “Em từng gặp?”
“Từng gặp một lần ở nhà cũ Cố gia.” Tần Dĩ Ninh nhớ lại. “Lần mẹ đưa vòng ngọc cho em, sau bữa cơm có vài người bên Lâm gia ghé qua, trong đó có một người tên Lâm Khải. Anh ấy nói chuyện rất lễ phép, còn chúc chúng ta tân hôn vui vẻ.”
Tần Dĩ Chu hỏi: “Người này có động cơ gì?”
Trợ lý Chu mở tài liệu bổ sung. “Lâm Khải lớn lên cùng Cố tổng một thời gian khi còn nhỏ, được phu nhân Lâm Uyển chăm sóc khá nhiều. Trước khi Cố tổng kết hôn, có lời đồn nhà họ Lâm từng muốn giới thiệu một người trong họ cho Cố tổng, nhưng không thành vì liên hôn Cố Tần được quyết định rất nhanh. Ngoài ra, quỹ từ thiện Lâm gia gần đây xin hợp tác truyền thông với dự án cảng thông minh nhưng bị Cố tổng từ chối vì không phù hợp mục tiêu thương mại.”
Tần Dĩ Ninh lập tức hiểu: “Nếu là Lâm Khải, anh ta có thể thấy em vừa cướp vị trí trong hôn nhân, vừa khiến anh từ chối lợi ích của Lâm gia.”
Cố Thừa An nhíu mày. “Không có chuyện cướp vị trí. Tôi chưa từng cân nhắc đối tượng bên Lâm gia.”
“Nhưng người khác chưa chắc nghĩ vậy.” Tần Dĩ Ninh nói. “Hơn nữa anh ta là họ hàng bên mẹ anh, nếu anh công khai vì em mà xử lý chi thứ hai, lại từ chối quỹ Lâm gia, anh ta có thể cảm thấy anh bị em ảnh hưởng.”
Tần Dĩ Chu lạnh giọng: “Vậy gọi Lâm Uyển phu nhân xác nhận trước. Chuyện liên quan đến người bên Lâm gia, để bà ấy biết từ chúng ta tốt hơn để người khác nói.”
Cố Thừa An gật đầu, gọi cho Lâm Uyển ngay trước mặt mọi người. Khi nghe tên Lâm Khải, Lâm Uyển im lặng khá lâu. Giọng bà khi mở miệng không còn vẻ ôn hòa thường ngày, mà mang theo sự nghiêm túc hiếm thấy.
“Thừa An, con nghi ngờ Khải?”
“Hiện tại chỉ là nghi vấn.” Cố Thừa An nói. “Nhưng bưu kiện gửi đến Tần thị, nội dung nhắm thẳng vào Dĩ Ninh. Người đó hiểu chuyện nhà cũ, hiểu quan hệ Lâm gia với con, cũng từng làm việc với Hạ Sâm.”
Lâm Uyển thở ra nhẹ. “Mẹ sẽ không bao che nếu thật sự là nó. Nhưng mẹ muốn nói rõ, Lâm gia không có quyền can thiệp vào hôn nhân của con. Nếu Khải vì chuyện quỹ từ thiện hoặc lời đồn năm đó mà làm ra việc này, mẹ sẽ tự mình đưa nó đến xin lỗi Dĩ Ninh.”
Tần Dĩ Ninh vội nói: “Mẹ, hiện tại chưa có chứng cứ xác định. Mẹ đừng tự trách.”
Lâm Uyển nghe giọng y, giọng lập tức mềm hơn nhưng vẫn rất đau lòng: “Dĩ Ninh, con bị dọa rồi phải không?”
“Con không sao.” Tần Dĩ Ninh đáp. “Thừa An và anh cả đều ở đây.”
“Không sao cũng không được xem nhẹ.” Lâm Uyển nói. “Mẹ sẽ gọi Lâm Khải về nhà cũ ngay. Thừa An, con dẫn Dĩ Ninh về đây, chúng ta nói trước mặt nó. Nếu không phải nó, trả lại trong sạch cho nó. Nếu là nó, mẹ muốn nghe chính miệng nó giải thích vì sao dám gửi thứ đó cho Dĩ Ninh.”
Cố Thừa An nhìn Tần Dĩ Ninh. Y suy nghĩ vài giây rồi gật đầu. “Em đi.”
Tần Dĩ Chu lập tức nói: “Anh cũng đi.”
Tần Dĩ Ninh nhìn anh: “Anh còn cuộc họp chiều.”
“Hoãn.” Tần Dĩ Chu đáp. “Hôm nay ai cũng đừng mong anh để em một mình đến nhà cũ Cố gia xử lý họ hàng bên ngoại của chồng em.”
Cố Thừa An không phản đối. “Cùng đi.”
Chiều hôm đó, bốn người cùng đến nhà cũ Cố gia: Cố Thừa An, Tần Dĩ Ninh, Tần Dĩ Chu và luật sư đại diện hai bên. Lâm Uyển đã chờ trong phòng khách, sắc mặt bà rất kém nhưng thái độ vẫn ổn định. Cố Hoằng Viễn cũng có mặt, rõ ràng đã được thông báo toàn bộ sự việc. Không lâu sau, Lâm Khải được quản gia đưa vào. Người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, mặc vest xám nhạt, vẻ mặt ban đầu còn ôn hòa, nhưng khi nhìn thấy Tần Dĩ Ninh và tập tài liệu trên bàn, ánh mắt hắn thoáng thay đổi rất ngắn.
Lâm Uyển nhìn hắn, nói thẳng: “Khải, bưu kiện gửi đến Tần thị sáng nay có liên quan đến con không?”
Lâm Khải khựng lại rồi cau mày. “Cô, sao cô lại hỏi con chuyện này? Bưu kiện gì?”
Cố Thừa An đặt ảnh phong bì lên bàn. “Chữ viết trên phong bì đã được đối chiếu sơ bộ với thiệp chúc mừng cậu gửi cho chúng tôi sau hôn lễ. Mức tương đồng cao.”
Lâm Khải nhìn hắn, nụ cười miễn cưỡng hiện lên: “Anh họ, chữ giống nhau không chứng minh được gì. Hơn nữa em và Dĩ Ninh không có thù oán, vì sao em phải gửi thứ này?”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn. “Vậy anh có thể giải thích vì sao máy tính của quỹ Lâm gia từng đăng nhập vào hộp thư mã hóa liên quan đến Hạ Sâm không?”
Lâm Khải quay sang y, vẻ mặt cuối cùng cứng lại. “Tần tiên sinh, cậu đang nghi ngờ tôi?”
“Đúng.” Tần Dĩ Ninh đáp rất rõ. “Tôi nghi ngờ anh. Nhưng tôi cũng đang cho anh cơ hội giải thích.”
Lâm Khải cười khẽ, giọng có chút lạnh: “Cậu đúng là khác với vẻ ngoài. Lần đầu gặp, tôi còn tưởng cậu là người mềm mỏng, không ngờ bây giờ đã có thể ngồi trong nhà Cố gia chất vấn họ hàng bên ngoại của Thừa An.”
Cố Thừa An lập tức lạnh giọng: “Gọi anh ấy là Tần Dĩ Ninh hoặc anh dâu.”
Lâm Khải nhìn hắn, ánh mắt dao động mạnh hơn. “Anh họ, anh thật sự thay đổi rồi. Trước đây anh sẽ không vì một câu xưng hô mà ngắt lời em.”
“Trước đây cậu cũng sẽ không gửi bưu kiện công kích bạn đời của tôi.” Cố Thừa An nói.
Lâm Uyển nhắm mắt, giọng run vì tức: “Khải, thật sự là con?”
Lâm Khải im lặng. Sự im lặng ấy đã đủ nói lên rất nhiều. Cố Hoằng Viễn đặt tách trà xuống, âm thanh không lớn nhưng khiến cả phòng khách lạnh đi. Tần Dĩ Chu cười lạnh một tiếng, còn Tần Dĩ Ninh chỉ nhìn người trước mặt, không có vẻ đắc ý, càng không nhẹ nhõm. Y chỉ thấy mệt. Hóa ra sau Từ Mạn, Hạ Sâm, Lục Nghiêu, cuối cùng vẫn còn một người vì không chấp nhận vị trí của y mà cố ép y rời đi.
“Vì sao?” Tần Dĩ Ninh hỏi.
Lâm Khải nhìn y, giọng thấp xuống: “Cậu hỏi tôi vì sao? Trước khi cậu xuất hiện, anh họ luôn đặt Cố gia và Lâm gia lên trước. Quỹ từ thiện của Lâm gia vốn có thể thông qua dự án cảng thông minh mở rộng ảnh hưởng, nhưng anh ấy từ chối vì nói không phù hợp. Sau khi kết hôn với cậu, anh ấy bắt đầu vì chuyện riêng công khai tình cảm, vì cậu đối đầu chi thứ hai, vì cậu mà để truyền thông nhắc đến đời tư của mình. Cậu có biết anh ấy vốn không phải người như vậy không?”
Tần Dĩ Ninh đáp: “Anh ấy không phải công cụ để Cố gia hay Lâm gia giữ hình tượng.”
“Cậu nói nghe hay lắm.” Lâm Khải nhìn y, mắt đỏ lên vì sự cố chấp bị dồn nén. “Nhưng cậu được lợi nhiều nhất. Cậu có tình yêu của anh ấy, có vị trí bạn đời, có Cố thị đứng ra bảo vệ. Còn chúng tôi thì sao? Những người ở bên anh ấy từ nhỏ, những người thật sự hiểu anh ấy nên đi như thế nào, bây giờ đều phải nhường đường cho cậu.”
Cố Thừa An nhíu mày. “Không ai phải nhường đường cho Dĩ Ninh. Con đường đó vốn do tôi tự chọn.”
“Nhưng anh chọn sai rồi!” Lâm Khải bỗng cao giọng. “Anh vì cậu ta mà mất bình tĩnh. Anh công khai nói yêu, để mọi người biết điểm yếu của anh. Anh ép chi thứ hai, từ chối Hằng Việt, làm căng với Lâm gia. Anh có từng nghĩ nếu một ngày người khác muốn đối phó anh, họ chỉ cần nhắm vào Tần Dĩ Ninh là đủ không?”
Cố Thừa An đứng dậy, giọng lạnh đến cực điểm: “Vậy nên cậu quyết định chứng minh điều đó bằng cách tự mình nhắm vào em ấy?”
Lâm Khải cứng người.
Tần Dĩ Ninh cũng đứng dậy, nhưng không để Cố Thừa An nói tiếp. Y nhìn Lâm Khải, từng chữ rất rõ: “Anh nói anh làm vậy vì Thừa An, nhưng thật ra anh chỉ không chấp nhận việc anh ấy có lựa chọn không nằm trong kỳ vọng của anh. Anh muốn anh ấy mãi là người thừa kế hoàn hảo trong trí nhớ của anh, không có tình cảm riêng, không có điểm yếu, không thay đổi vì ai. Nhưng đó không phải yêu thương hay bảo vệ, đó là kiểm soát.”
Lâm Khải nhìn y, môi mím chặt.
Tần Dĩ Ninh tiếp tục: “Tôi đúng là điểm yếu của anh ấy, bởi anh ấy yêu tôi. Nhưng anh ấy cũng là điểm yếu của tôi. Người ta yêu nhau vốn sẽ có điểm yếu. Nếu vì sợ bị công kích mà phải sống như không có ai quan trọng, vậy mới là mất mát thật sự.”
Lâm Uyển nghe đến đây, mắt đã đỏ lên. Bà nhìn Lâm Khải, giọng vừa thất vọng vừa đau lòng: “Khải, cô từng chăm sóc con vì thương con mất mẹ sớm, nhưng cô chưa từng dạy con dùng danh nghĩa vì người khác tốt để tổn thương bạn đời của họ. Thừa An là con trai cô. Nếu nó tìm được người khiến nó biết về nhà, biết yêu, biết mềm lòng, cô chỉ thấy biết ơn. Con dựa vào đâu thay cô thấy không đáng?”
Lâm Khải cúi đầu, bàn tay siết chặt đến run. “Cô, con chỉ…”
“Con chỉ quá tự cho mình đúng.” Lâm Uyển ngắt lời. “Xin lỗi Dĩ Ninh.”
Lâm Khải không động.
Cố Hoằng Viễn nói: “Nếu không xin lỗi, chuyện này sẽ đi thẳng theo pháp lý. Lâm gia cũng không giữ được con.”
Lâm Khải ngẩng đầu, nhìn tất cả mọi người trong phòng. Cuối cùng ánh mắt hắn dừng trên Cố Thừa An, như vẫn muốn tìm một chút dao động từ người anh họ từng lạnh lùng nhưng luôn được hắn ngưỡng mộ. Nhưng Cố Thừa An chỉ đứng bên cạnh Tần Dĩ Ninh, một tay nắm tay y, ánh mắt nhìn hắn không còn nửa phần dung túng. Lâm Khải cuối cùng hiểu, người hắn muốn kéo về “vị trí vốn có” đã không còn tồn tại từ lâu. Hoặc có lẽ vị trí vốn có của Cố Thừa An chưa bao giờ là cô độc đứng trên cao, chỉ là hắn không muốn thừa nhận.
“Tần Dĩ Ninh.” Lâm Khải khàn giọng nói. “Xin lỗi. Tôi không nên gửi bưu kiện đó, không nên dùng những chuyện gần đây để ép cậu tự trách.”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn. “Tôi nhận lời xin lỗi, nhưng tôi sẽ không thay anh cầu tình. Anh làm gì thì chịu trách nhiệm chuyện đó.”
Lâm Khải nhắm mắt. “Tôi biết.”
Lâm Uyển lập tức đưa ra quyết định. Lâm Khải bị dừng toàn bộ công việc liên quan đến quỹ Lâm gia, giao lại thiết bị cho luật sư kiểm tra, đồng thời phải ký cam kết không tiếp xúc truyền thông, không nhắc đến Tần Dĩ Ninh và Cố Thừa An dưới bất kỳ hình thức nào. Nếu hắn vi phạm, Cố gia và Tần gia sẽ truy cứu toàn bộ hành vi gửi bưu kiện đe dọa tinh thần và phát tán dữ liệu riêng tư. Quyết định này không nhẹ, nhưng hợp lý, bởi Lâm Khải chưa kịp công khai tập tin, bưu kiện đã bị chặn, nên xử lý nội bộ kết hợp pháp lý cảnh cáo là cách ít gây thêm tổn thương nhất cho Tần Dĩ Ninh.
Rời khỏi nhà cũ, trời đã tối. Lâm Uyển tiễn Tần Dĩ Ninh ra cửa, nắm tay y rất lâu không buông. Bà muốn nói xin lỗi, nhưng Tần Dĩ Ninh đã nhẹ nhàng lắc đầu trước.
“Mẹ, chuyện này không phải lỗi của mẹ.”
Lâm Uyển mắt đỏ lên. “Nhưng là người bên Lâm gia làm con tổn thương.”
“Người làm sai là Lâm Khải.” Tần Dĩ Ninh nói. “Mẹ đã đứng về phía con, vậy là đủ rồi.”
Lâm Uyển nghẹn ngào vỗ nhẹ tay y. “Sau này nếu Thừa An làm con buồn, con cứ nói với mẹ. Nhưng nếu người ngoài làm con buồn, con cũng phải nói. Đừng tự chịu.”
Tần Dĩ Ninh mỉm cười. “Con biết rồi.”
Trên xe về Nam Sơn, Tần Dĩ Ninh yên tĩnh hơn bình thường. Cố Thừa An không ép y nói, chỉ nắm tay y suốt đường. Đến khi xe đi qua cầu vượt trung tâm, y mới khẽ mở miệng.
“Thừa An, hôm nay lúc xem bưu kiện, có một khoảnh khắc em thật sự nghĩ nếu em không ở bên anh, có phải mọi chuyện sẽ bớt rối không.”
Bàn tay Cố Thừa An lập tức siết lại. “Dĩ Ninh.”
“Nhưng chỉ một khoảnh khắc thôi.” Y quay đầu nhìn hắn, ánh mắt có chút mệt nhưng rất sáng. “Sau đó em nghĩ, nếu em thật sự rời đi vì những lời đó, chẳng phải đúng ý người gửi sao? Hơn nữa em yêu anh, anh cũng yêu em, chúng ta không làm sai. Vì sao người phải rời đi là em?”
Cố Thừa An nhìn y, cổ họng nghẹn lại. “Đúng. Em không cần rời đi.”
“Nhưng anh phải hứa với em.” Tần Dĩ Ninh nói. “Sau này nếu vì em mà anh gặp khó khăn, anh không được giấu. Em có thể cùng anh đối diện, nhưng em không muốn đến cuối cùng mới biết mình thật sự đã khiến anh mất gì đó.”
“Tôi hứa.” Cố Thừa An đáp. “Nhưng em cũng phải hứa với tôi. Nếu có người nói rời đi là tốt cho tôi, em phải hỏi tôi trước. Không được tự quyết định thay tôi.”
Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, khóe môi cong lên rất nhẹ. “Em hứa.”
“Không chỉ hứa miệng.” Cố Thừa An nói.
“Vậy anh muốn thế nào?”
Cố Thừa An cúi đầu hôn lên nhẫn cưới của y. “Nhớ chiếc nhẫn này. Trước khi em nghĩ đến rời đi, nhìn nó rồi hỏi tôi.”
Tần Dĩ Ninh nhìn động tác của hắn, mắt lại hơi nóng. “Anh thật sự sợ em đi à?”
“Sợ.” Cố Thừa An đáp rất thẳng. “Rất sợ.”
Tần Dĩ Ninh không nói nữa, chỉ nghiêng người ôm lấy hắn. Trong bóng xe mờ tối, Cố Thừa An ôm y rất chặt, như thể chỉ cần lỏng tay một chút, người trong lòng sẽ bị những lời ác ý kia kéo đi. Nhưng Tần Dĩ Ninh không rời đi. Y tựa vào vai hắn, nghe nhịp tim của hắn, lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng rằng bản thân không chỉ được yêu, mà còn được cần đến.
Đêm đó, khi trở về biệt thự Nam Sơn, hai người không ăn tối ngay mà đứng trong phòng khách ôm nhau rất lâu. Quản gia nhìn thấy, lặng lẽ bảo người giúp việc lui xuống, để lại không gian yên tĩnh cho họ. Tần Dĩ Ninh vùi mặt vào ngực Cố Thừa An, giọng hơi nghẹn: “Hôm nay em mệt quá.”
Cố Thừa An hôn lên tóc y. “Tôi biết.”
“Em không muốn mạnh mẽ nữa.”
“Vậy không cần mạnh mẽ.” Hắn ôm y đi về phía sofa, để y ngồi trong lòng mình. “Ở trước mặt tôi, em có thể mệt, có thể khóc, có thể không muốn nói lý.”
Tần Dĩ Ninh ôm cổ hắn. “Vậy em muốn anh dỗ em.”
“Được.” Cố Thừa An hôn lên khóe mắt y. “Dĩ Ninh, em không hại tôi. Em là người khiến tôi biết mình muốn sống thế nào.”
Tần Dĩ Ninh nhắm mắt lại, nước mắt cuối cùng rơi xuống. Nhưng lần này y không khóc vì bất an, mà vì những lời kia cuối cùng đã đặt xuống nơi mềm nhất trong lòng. Cố Thừa An kiên nhẫn hôn từng giọt nước mắt của y, không nói nhiều, chỉ lặp lại rằng y không cần rời đi, không cần tự trách, không cần làm người hiểu chuyện trong mọi khoảnh khắc. Tần Dĩ Ninh nghe đến khi lòng bình ổn hơn, rồi chủ động hôn lên môi hắn, dùng hơi thở run nhẹ đáp lại sự dịu dàng đó.
Đêm ấy, sự thân mật của họ bắt đầu từ một cái ôm dài trên sofa phòng khách rồi kéo dài đến phòng ngủ. Cố Thừa An bế y lên tầng, động tác vững vàng, còn Tần Dĩ Ninh ôm vai hắn không buông. Không có sự gấp gáp, cũng không có nỗi bất an của những ngày trước, chỉ có hai người đã cùng nhau chặn lại một lần xúi giục rời xa, vì vậy càng muốn xác nhận đối phương vẫn ở trong vòng tay mình. Cố Thừa An hỏi y có mệt không, Tần Dĩ Ninh lắc đầu, chủ động hôn lên cằm hắn, nói rất khẽ rằng hôm nay muốn anh ở gần em hơn một chút.
Gần rạng sáng, Tần Dĩ Ninh ngủ trong lòng Cố Thừa An, bàn tay vẫn nắm lấy nhẫn cưới của hắn như một thói quen mới hình thành. Cố Thừa An cúi đầu nhìn y, trong lòng cuối cùng không còn lạnh như lúc đọc bưu kiện sáng nay. Lâm Khải đã bị xử lý, Hạ Sâm bị chặn, Hằng Việt phải lùi, chi thứ hai tạm thời không còn khả năng gây sóng gió. Những người muốn dùng quá khứ, lợi ích và cảm giác tội lỗi để khiến Tần Dĩ Ninh rời đi đều thất bại, bởi lần này y đã không tự mình lùi lại.
Nhưng trước khi trời sáng, Cố Thừa An nhận được một tin nhắn từ Lâm Uyển. Bà nói Lâm Khải đã giao ra toàn bộ thiết bị, nhưng trong nhật ký liên lạc của hắn có một số điện thoại ẩn danh từng gửi đúng một tin nhắn trước khi hắn bắt đầu chuẩn bị bưu kiện. Nội dung tin nhắn chỉ có một câu: Nếu Cố Thừa An thật sự yêu Tần Dĩ Ninh, vậy cậu ta sẽ trở thành điểm yếu lớn nhất của anh ấy.
Số điện thoại ấy không thuộc Hằng Việt, không thuộc Hạ Sâm, cũng không thuộc bất kỳ người nào bọn họ đã điều tra.
Cố Thừa An nhìn màn hình, ánh mắt trầm xuống lần nữa.
Ngoài cửa sổ, bình minh đã rất gần, nhưng kẻ đứng trong bóng tối dường như vẫn chưa hoàn toàn lộ mặt.
(Hết chương 12)
Bình luận 💬 0